Trang chủ Thể loại Nữ Cường

Nữ Cường

Người Bên Gối Giờ Thành Người Dưng

Người Bên Gối Giờ Thành Người Dưng Trong tiệc mừng công ty, Tống Dục Thư vốn sạch sẽ, tự nhiên gắp thịt cua đã bóc sẵn bỏ vào đĩa của thư ký. Tôi không hỏi anh ta. Chỉ đặt ba mươi mấy con cua trước mặt anh ta. Để anh ta bóc cho đã. Rồi vào ngày hôm sau, ném đơn ly hôn vào lòng anh ta. Người, tôi có thể không cần. Tiền, anh đừng hòng lấy đi một xu.

Phụ Nữ Sau Khi Ly Hôn Là Đẹp Nhất

Phụ Nữ Sau Khi Ly Hôn Là Đẹp Nhất Chồng tôi từng yêu say đắm một người con gái tên Bạch Đường. Cô ta mang thai, rồi đến nhà tôi cầu xin chồng tôi cho ở nhờ. Tôi không đồng ý. Tối hôm đó, cô ta nhảy cầu t.u t.u, hai mạng mất một lúc. Về sau, chồng hẹn tôi đi nhảy bungee. Khoảnh khắc hắn đẩy tôi xuống, hắn ghé sát tai tôi thì thầm: “Nếu không phải do cô nhẫn tâm đuổi Bạch Đường đi, cô ấy đã không nghĩ quẩn. Mạng này, cô nợ cô ấy.” Hắn rút kéo, cắt đứt dây an toàn, tôi rơi thẳng từ trên cao xuống, ch.t tức tưởi. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày Bạch Đường bụng bầu đến nhà xin được ở lại. Tôi mỉm cười: “Trùng hợp ghê, tôi cũng đang mang thai. Vậy cùng nhau dưỡng thai nhé.”

Tôi Không Cần Sự Cứu Rỗi Của Bất Kỳ Ai

Tôi Không Cần Sự Cứu Rỗi Của Bất Kỳ Ai Hứa Lâm Xuyên vì cô thư ký mới mà đốt một màn pháo hoa hết 100 vạn (~3,5 tỷ). Anh ta còn không quên nhắn tin cho tôi: 【Vãn Tinh, đợi đến kỷ niệm 10 năm kết hôn, anh sẽ tặng em một màn pháo hoa thật đẹp.】 Đó là điều tôi đã ước 10 năm trước. Khi đó nghèo, sau khi đăng ký kết hôn, chúng tôi chỉ thắp vài cây pháo que. Giờ nhìn màn pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, tôi lật lại video công khai yêu nhau năm xưa, chụp màn hình đăng lên vòng bạn bè: 【Kết cục, đều như vậy cả.】 Tối hôm đó, Hứa Lâm Xuyên không về nhà. Hôm sau, tôi gửi nhanh cho anh ta một bản thỏa thuận ly hôn. Kèm theo đó, là một lá thư gửi chậm từ mười năm trước. Trên đó, chính tay Hứa Lâm Xuyên từng viết: 【Hôm nay, có yêu Vãn Tinh nhiều hơn một chút không?】

Sau Khi Bị Bạo Hành Tôi Sống Lại

Sau Khi Bị Bạo Hành Tôi Sống Lại Tôi ch.t rồi, bị chồng tôi đ/á/n/h ch.t ngay tại chỗ. Sống lại một kiếp, tôi đến căn biệt thự sang trọng mà kiếp trước hắn và con giáp thứ mười ba mua chung. Ngồi trên ghế sofa da thật, tôi nhìn xuống hắn đang quỳ rạp dưới chân mình. “Lại đây, liếm sạch giày cho tôi.”

Hào Môn Tranh Đấu

Hào Môn Tranh Đấu Kỷ niệm tám năm ngày cưới, tôi tự tay chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, từ lúc trời vừa sáng đợi đến khi màn đêm buông xuống, rồi từ đêm đợi đến sáng. Ngôn Nghiêm vẫn không quay về. Tôi gọi điện chất vấn, anh còn chưa kịp trả lời, con trai đã giành lời nói trước. “Ba ơi, canh của dì đã nấu xong rồi, ba mau qua đây đi.” “Má con ở đâu cũng không bằng dì, ba mau ly hôn với má đi, để dì làm má của con nhé.” Ngôn Nghiêm không nói gì, anh ngầm chấp thuận. Tôi thành toàn cho các người.

Kết Thúc Rung Động

Kết Thúc Rung Động Vào đúng ngày lễ Tình nhân, tôi phát hiện bằng chứng anh người yêu vượt rào, ngay trong chính chiếc máy tính của anh ta.Chiếc dây chuyền anh tặng tôi, hóa ra được mua thành hai cái.Một cái cho tôi, cái còn lại… cho cấp dưới của anh.Suốt nửa năm qua, họ nhắn nhau chúc ngủ ngon, chào buổi sáng mỗi ngày.Cô ta từng mang đồ ăn sáng cho anh, mời anh uống trà sữa.Anh thì từng chắn rượu giúp cô ta, tặng cô ta bó sao băng mà cô ta thích.Năm năm yêu nhau, lòng tin tôi dành cho anh, đến giờ nhìn lại, thật nực cười.

Ngôn Linh Sư: Livestream Phán Quyết

Ngôn Linh Sư: Livestream Phán Quyết Khi tôi đang livestream, có một người đàn ông giả làm phụ nữ để xin nối mic: “Tôi đến tháng hơn chục năm nay, chẳng bao giờ dùng băng vệ sinh, chỉ dùng giấy nhét vào, vừa tiết kiệm tiền, vừa bảo vệ môi trường, vẫn sống khỏe re như thường.” “Thật ra, sau khi sinh con xong chẳng cần ở cữ đâu. Tôi sinh mổ ngày thứ hai đã giặt quần lót cho chồng, nấu cơm, khiến anh ấy cảm động đến khóc.” Nhưng không ai biết rằng, đây là “Livestream Ngôn Linh” của tôi. Mỗi chữ họ nói ra đều sẽ thành sự thật.

Trời Lạnh Rồi Đổi Hoàng Đế Thôi

Trời Lạnh Rồi Đổi Hoàng Đế Thôi Hoàng hậu thích chỉ hôn. Trong tiệc cung yến, Hoàng hậu tùy tiện chỉ tay, chỉ vào đích tỷ đã có hôn ước, cho ấu tử của thừa ân hầu là Trần Thiên Hữu. Chưa đầy hai năm, đích tỷ bị bạo hành gia đình đến mức sảy thai, khóc lóc vào cung cầu Hoàng hậu chủ trì công đạo, nhưng lại bị nàng ta trách cứ. “Hồ ngôn loạn ngữ, hôn sự do bản cung chỉ định từ trước đến nay đều là phu thê ân ái, cầm sắt hòa minh, ngươi đây là đang nghi ngờ bản cung sao?” Trần Thiên Hữu càng ngày càng quá đáng, yêu cầu thê thiếp hầu chung một chồng, đích tỷ không chịu nổi nhục, tự vẫn mà chết. Hoàng hậu biết chuyện thì giả mù mưa sa lau vài giọt nước mắt: “Cũng là người không có phúc khí, đáng thương cho tấm lòng tốt của bản cung.” Ngón tay khẽ động, lại chỉ sang ta. Ta cười đáp ứng, có lẽ nàng ta không biết, ta vừa mới cẩu thả cùng với phu quân Hoàng Thượng của nàng ta ở trong chùa. Lúc này trong bụng, còn mang thai long chủng.

Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả

Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả Khi đưa vé số cho Chu Văn Trung, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một vài hàng chữ giống như hiệu ứng bình luận trực tiếp. [Nữ phụ đem tấm vé trúng thưởng 10.000 tệ đưa cho nam phụ rồi, nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng có tiền học đại học.] [Còn phải cảm ơn nữ phụ độc ác đã nhường lại suất vào đại học nữa, nữ chính của chúng ta sắp bay cao rồi.] Tôi khựng lại một bước, siết chặt tấm vé số trong tay rồi xoay người bỏ đi.  

Chị Không Cần Tha Thứ

Chị Không Cần Tha Thứ Năm thứ hai quen biết Triệu Hàn Châu, tôi tình cờ nghe được anh ta đang than phiền về tôi với cô thực tập sinh mới đến. “Ôn Nhiễm đã sắp ba mươi hai tuổi rồi, mỗi lần hôn cô ta tôi đều thấy buồn nôn, giống như đang hôn một con heo nái vậy.” “Mấy người không biết đâu, ng///ực cô ta đã chảy xệ từ lâu, bình thường toàn nhờ nội y nâng đỡ. Về đến nhà lại không mặc, hai cục thịt cứ thế lòng thòng trước ng//ực, nhìn phát ói.” Sau đó là một giọng cười khả ố vang lên. “Anh Hàn, chẳng phải anh đã ch//ơi đến mức cô ta hỏng luôn rồi sao? Ng//ực cũng xệ rồi mà…” “Haha, Triệu tổng, bao giờ thì để tụi em cũng được thử chút? Mặt mũi vóc dáng như thế, tsk…” Lại một tràng cười khả ố nữa nổi lên. Tôi nhẹ nhàng kéo tấm bình phong vốn không cách âm ra. Nếu là tôi năm hai mươi tuổi, có lẽ tôi sẽ hoảng loạn, sẽ xấu hổ đến bật khóc. Nhưng giờ tôi đã ba mươi hai tuổi rồi. Các anh, đã sẵn sàng đối mặt với tôi bây giờ chưa?

Tôi Có Tiền, Tại Sao Phải Kết Hôn?

Tôi Có Tiền, Tại Sao Phải Kết Hôn? Trong lễ trưởng thành tôi tổ chức cho con gái, một nữ phục vụ “vô tình” ngã nhào vào chiếc bánh kem. Tòa tháp bánh cao ba mét đổ sập xuống trong tiếng ầm ầm. Khung cảnh trở nên hỗn loạn, con gái tôi tức đến đỏ cả mắt. Nhưng ngay khi tôi bước về phía nữ phục vụ đó, trước mắt bỗng hiện lên một dòng bình luận: 【Đến rồi đến rồi, bà mẹ độc ác sắp bắt nạt con ruột của mình rồi.】 Tôi giật mình, thì dòng bình luận khác lại xuất hiện: 【May mà có nam chính, anh ấy sẽ ra tay cứu mỹ nhân.】 Ngay sau đó— vị hôn phu của con gái đang chen qua đám đông, vội vàng bước về phía tôi.

Chồng Tôi Bao Nuôi Tình Nhân

Chồng Tôi Bao Nuôi Tình Nhân Tôi và Tống Từ kết hôn ba năm, hắn từng cho tôi tất cả sự chiều chuộng. Cho đến khi tôi tình cờ nhìn thấy bản thỏa thuận bao nuôi cất trong két sắt của hắn. Tôi phát điên chất vấn, chỉ nhận lại một câu tỉnh bơ: “Ba em cũng ngoại tình, mẹ em còn chịu được. Anh chỉ chơi bời tí thôi, sao em không chịu nổi?” Sau đó, tôi bán luôn căn nhà và chiếc xe mà hắn tặng, hủy hết mọi dấu tích giữa chúng tôi, rồi quay lưng bỏ đi.

Một Chồng Không Ăn Cơm Hai Nhà

Một Chồng Không Ăn Cơm Hai Nhà Trọng sinh trở về, lần này tôi tránh hết tất cả những lần chạm mặt với Phó Nguyên Thanh. Hắn tự tiện sửa nguyện vọng của tôi, tôi liền đổi sang đăng ký vào Đại học Thương mại Quảng Châu. Hắn mang toàn bộ tiền lương đi thuê nhà cho Triệu Sở Sở, tôi bèn bán luôn căn nhà, đá hắn ra ngoài đường. Hắn thương hại Triệu Sở Sở cô đơn một mình, liền cho cô ta một đứa con, một đêm phong lưu, tôi lập tức hủy hôn với hắn. Kiếp trước, khi tôi hơn 50 tuổi, nằm trên giường bệnh vì u/ n.g th/ư dạ dày, con trai tôi và cả ba người họ ép tôi ký đơn ly hôn: “Dù gì mẹ cũng sắp ch .t rồi, không bằng thành toàn cho ba và dì Triệu đi.” “Cho con một gia đình trọn vẹn được không?”

Cùng Bạn Học Khám Phá Nhà Ma

Cùng Bạn Học Khám Phá Nhà Ma Tôi cùng các bạn học đi khám phá một căn nhà ma. Lớp trưởng xinh đẹp Tô Nhã Nhã nép vào lòng bạn trai tôi. Tôi sợ hãi thốt lên: “Tôi sợ lắm!” Bạn trai tôi, Triệu Thần, ôm chặt lấy tôi, nói: “Đừng sợ, anh sẽ ôm em chặt hơn.” Trong không gian mờ tối, tôi nhìn thấy hai người họ lén lút trốn ở góc phòng, trao nhau nụ hôn. Triệu Thần thậm chí còn hứa với Tô Nhã Nhã, để khiến cô ta vui, rằng anh sẽ đẩy tôi từ tầng cao nhất xuống. Nhưng họ không biết, căn nhà ma này chính là nhà tôi. Những con ma trong nhà đều coi tôi như báu vật, không bao giờ để tôi chịu chút uất ức nào.

Đừng Phụ Bản Thân Mình

Đừng Phụ Bản Thân Mình Sáu năm sau khi kết hôn bí mật với Tạ Ung, chúng tôi quyết định ly hôn trong âm thầm. Để bạn gái của anh ta không bị mang tiếng “tiểu tam cướp chồng”. Anh nói: “Tôi không muốn bất cứ ai biết chúng ta từng kết hôn.” Tôi gật đầu, không nói lời nào, chỉ thêm một con số 0 vào phần phân chia tài sản. Sắc mặt Tạ Ung thay đổi. “Trong lòng cô, ngoài tiền ra thì chẳng còn gì nữa sao?” Tôi khẽ bật cười. “Nhiều năm làm vợ chồng, quả nhiên anh vẫn hiểu tôi nhất.”

Giấc Mộng Dưới Gốc Đỗ Quyên

Giấc Mộng Dưới Gốc Đỗ Quyên Ngày đại hôn của Yến hầu, mọi người đều cho rằng ta sẽ gây chuyện, liền nhốt ta trên gác mái. Sau khi được thả ra, ta không khóc không nháo, còn tạc một đôi tượng hỉ nương để làm lễ vật chúc mừng. Thế nhưng Yến hầu vẫn không yên tâm, liền gả ta đến nước Hoài Nam để kết thân. Hoài Nam vương ấy, đã bảy mươi tuổi rồi. Hắn cam đoan với ta: “Nhiều nhất hai năm, ca ca sẽ tới đón muội.” Thế nhưng, khi hắn dẫn quân áp sát thành, tìm khắp đất phương Nam, lại nghe nói chưa từng gặp qua tiểu vương phi nào mười bảy tuổi cả.

Anh Là Quá Khứ

Anh Là Quá Khứ Tôi nhìn chằm chằm vào lịch sử chuyển khoản trên màn hình điện thoại, thấy Giang Vân Thâm đã chuyển cho Bạch Hiểu Lộ năm trăm nghìn tệ. Ghi chú: “Bảo bối, đây là tiền đặt cọc mua nhà mới của chúng ta.” Nhà mới? Chúng tôi đã kết hôn ba năm, vẫn sống trong căn nhà bố mẹ tôi tặng làm của hồi môn. Bao giờ anh ta tính mua nhà mới? Điều khiến tôi lạnh lòng hơn cả là thời gian chuyển khoản mười một giờ tối hôm qua. Lúc đó anh ta vẫn còn nằm bên tôi, vừa chúc ngủ ngon, vừa hôn trán tôi. Tay tôi run rẩy, tiếp tục kéo xuống xem lịch sử chuyển tiền: năm vạn, mười vạn, hai mươi vạn… Tất cả đều gửi cho Bạch Hiểu Lộ. Ba năm qua, tổng cộng hơn hai triệu tệ. Số tiền đó… đều là tiền sinh hoạt phí tôi đưa anh ta.

Sống Lại Ta Trở Thành Nữ Tể Tướng

Sống Lại Ta Trở Thành Nữ Tể Tướng Vị hôn phu của ta là Phương Hạc Hiên, thông minh bác học, tài hoa hơn người, thế nhưng lại đem lòng yêu một kỹ nữ, vì nàng ta mà si mê, bỏ bê việc học. Sợ hắn lỡ dở tương lai, ta vạch trần ả kỹ nữ kia cùng đồng học cũ của hắn thông đồng với nhau, cố tình tiếp cận để làm loạn tâm trí hắn. Kỹ nữ kia xấu hổ và tức giận vô cùng, đêm đó đã nuốt vàng tự sát. Từ đó, Phương Hạc Hiên chuyên tâm đèn sách, cuối cùng đỗ trạng nguyên, thăng tiến như diều gặp gió, trở thành quyền thần. Không nghĩ tới, hắn lại hận ta thấu xương, vu oan giá họa diệt cả cửu tộc ta, chiếm đoạt gia sản vạn quán của nhà ta, còn đem ta bán vào thanh lâu bị hành hạ đến chết. “Nếu không phải vì ngươi, Yến Nhi giờ này đã là thê tử của ta. Thẩm Phi Ngư, là ngươi đáng chết!” Thời điểm trọng sinh trở lại, đúng lúc Phương Hạc Hiên đến nhà ta đòi tiền chuộc thân cho kỹ nữ. Cha ta tức giận muốn đuổi hắn ra khỏi cửa. Ta ngăn cha lại, rồi hai tay dâng bạc cho hắn. “Hôn ước giữa ta và Phương lang quân từ hôm nay hủy bỏ, số bạc này coi như chúc mừng ngươi và Yên Nhi cô nương tân hôn, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”

Dũng Cảm Bước Ra

Dũng Cảm Bước Ra Đêm Lục Cảnh Trì đi công tác, mọi người đều giấu tôi. Họ đưa đến cho hắn cô thanh mai nhỏ từng vì khiến tôi sảy thai mà phải ra nước ngoài học ngoan. Dù hắn không muốn, nhưng vẫn để cô ta ở bên cạnh làm thư ký suốt ba năm. Ba năm ấy, Lục Cảnh Trì không ít lần hứa với tôi rằng giữa họ hoàn toàn trong sạch. Thế nhưng ngày trở về nước, cô thanh mai lại bụng to vượt mặt bước xuống máy bay. Lục Cảnh Trì nhìn tôi, giọng đầy bất lực. “Di Hoan lấy cái chết ra ép tôi, tôi không thể không đồng ý. Nhưng người tôi yêu nhất vẫn là em, đứa bé sẽ để em nuôi.” Hôm đó, tôi đưa ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Chờ hắn ba năm, tôi đâu phải không có chuẩn bị.

Ly Hôn Không Phải Kết Thúc

Ly Hôn Không Phải Kết Thúc Vì chồng tôi làm vỡ hai chiếc bát khi rửa chén, tôi thấy buồn cười nên quay lại một đoạn video ngắn. Không ngờ video đó lại bỗng dưng nổi tiếng, chỉ trong ba tiếng đã vượt mốc 100.000 lượt thích, hơn 110.000 bình luận. Bình luận đứng top đầu là: 【Anh ta cố tình đấy, để lần sau cô khỏi bắt anh ta rửa bát nữa.】 Tôi đọc bình luận ấy cho chồng nghe như một câu chuyện vui, ai ngờ anh lại nổi giận. Về sau, tôi thành công trong sự nghiệp, sống xinh đẹp tự do một mình. Chỉ còn anh ta loay hoay trong mớ bòng bong do chính mình tạo ra. Chẳng có gì lạ cả, từ nhỏ tôi đã rất biết nghe lời khuyên.