Trang chủ Thể loại Nữ Cường

Nữ Cường

Người Phản Bội Trước Là Anh

Người Phản Bội Trước Là Anh Sau khi Tần Mặc ngoại tình, tôi không nhắc đến chuyện ly hôn.Tôi vẫn sống như trước kia, cùng anh ta tiếp tục “mặn nồng” suốt hai năm.Cho đến khi tôi phát hiện mình mang thai, cuối cùng mới đưa cho anh ta một tờ đơn ly hôn.Tần Mặc về nhà lúc nửa đêm.Anh ta vẫn chỉnh tề trong bộ vest, cà vạt cài ngay ngắn, trông như vừa rời khỏi một cuộc họp quan trọng nào đó.“Vợ yêu, sao còn chưa ngủ?” Anh ta bước đến, nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay ấm nóng.“Không phải anh đã nói tăng ca, em không cần đợi sao?”Trên người anh ta phảng phất mùi sữa tắm mát lạnh, như thể cố tình rửa sạch điều gì.Tôi không nhịn được nghĩ: đến cả “tăng ca” cũng phải tắm rửa thay đồ, đúng là người đàn ông theo đuổi sự hoàn hảo.Tôi rút tay về, đưa kết quả kiểm tra thai kỳ đến trước mặt anh.“Tôi mang thai rồi. Mười hai tuần.”Không khí bỗng nhiên đông cứng lại.Cơ thể Tần Mặc rõ ràng cứng đờ.

Món Độc Hại Người

Món Độc Hại Người Bà theo người ta ra ngoài nhặt nấm, nhặt về một đống nấm mũ đỏ, thân trắng. Bà bảo muốn làm món gà hầm nấm để cải thiện bữa ăn cho cả nhà. Tôi nhắc: “Mấy cây nấm này có độc, ăn vào chết người đấy.” Ba ghét tôi nói chuyện xui xẻo, để phạt tôi, ông bắt tôi ăn hết sạch chỗ nấm đó. Lúc tôi hoa mắt chóng mặt, trước mặt toàn sao bay rồi cầu cứu họ, họ lại mắng tôi giả vờ. Vậy là tôi chết ngay tối hôm đó. Không ai rơi giọt nước mắt nào, chỉ đổ hết chỗ gà nấm đi rồi vùi tôi qua loa dưới đất. Mở mắt ra lần nữa, bà đang múc món gà hầm nấm, tôi bình tĩnh bưng đĩa đồ ăn đặt lên bàn. Bà lấy cái đùi gà, đưa cho em trai tôi, nói: “Cháu đích tôn đang tuổi lớn, ăn nhiều một chút!”

Nhịn Đủ Rồi

Nhịn Đủ Rồi Tôi bị đưa đi lao động ở lâm trường Tây Bắc suốt năm năm, cuối cùng cũng chờ được đến ngày trí thức trẻ được gọi về thành phố. Sau khi về nhà, tôi lập tức đăng ký thi đại học đợt đầu tiên, nhưng đáng tiếc lại trượt, đành phải vào làm ở nhà máy bột mì. Ba tôi lúc đó tuổi đã cao, lo cho tương lai của tôi nên nhờ người mai mối giới thiệu cho tôi một người đàn ông tên là Trần Thời Ngôn – xuất thân làm nông. Người mai mối bảo hắn trông hiền lành, mặt mũi đoan chính, đang làm ở nhà máy dệt bông. Tôi gặp hắn, cảm thấy cũng tạm được, sau nửa năm tìm hiểu thì chúng tôi đăng ký kết hôn. Ba tôi biết chuyện thì phần nào yên tâm, nhưng chẳng bao lâu sau ông mất. Trước lúc lâm chung, ông nắm chặt tay Trần Thời Ngôn, dặn dò: “Con dọn về ở rể nhà này, cũng xem như con trai của tôi, sau này phải đối xử tốt với con gái tôi đấy.” Nghe vậy, Trần Thời Ngôn lập tức quỳ xuống, nghiêm túc thề sẽ chăm sóc tôi thật tốt. Thế nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại chẳng như tôi mong đợi. Chẳng bao lâu sau, hắn đón mẹ từ quê lên sống cùng. Bà mẹ chồng này thì đủ kiểu khó chịu với tôi, cho rằng tôi khắc chết cha mẹ, lại chẳng biết chăm sóc người khác. Trần Thời Ngôn thấy vậy thì toàn né tránh, ra ngoài hút thuốc, tâm trí thì sớm đã đặt hết lên cô thanh mai trúc mã Tô Cẩm Tú của hắn. Sau khi tốt nghiệp đại học, Tô Cẩm Tú được phân công về làm giáo viên, hai người lén lút qua lại với nhau. Một lần tình cờ, tôi phát hiện ra Tô Cẩm Tú đã thế chỗ tôi vào đại học. Tức giận, tôi định tìm cô ta nói cho ra lẽ, thì lại bị Trần Thời Ngôn chặn lại. Hắn khuyên tôi: “Đại học cũng chẳng có gì ghê gớm, sống ổn định thực tế mới quan trọng!” Tôi nhịn, cho đến khi tận mắt thấy ánh mắt nồng nhiệt của hắn mỗi lần nhìn Tô Cẩm Tú, và nghe thấy hắn sau lưng chế giễu tôi là đồ không có học, xuất thân hèn kém. Tôi nói với chính mình: Bà đây không nhịn nữa!

Dũng Cảm Bước Ra

Dũng Cảm Bước Ra Đêm Lục Cảnh Trì đi công tác, mọi người đều giấu tôi. Họ đưa đến cho hắn cô thanh mai nhỏ từng vì khiến tôi sảy thai mà phải ra nước ngoài học ngoan. Dù hắn không muốn, nhưng vẫn để cô ta ở bên cạnh làm thư ký suốt ba năm. Ba năm ấy, Lục Cảnh Trì không ít lần hứa với tôi rằng giữa họ hoàn toàn trong sạch. Thế nhưng ngày trở về nước, cô thanh mai lại bụng to vượt mặt bước xuống máy bay. Lục Cảnh Trì nhìn tôi, giọng đầy bất lực. “Di Hoan lấy cái chết ra ép tôi, tôi không thể không đồng ý. Nhưng người tôi yêu nhất vẫn là em, đứa bé sẽ để em nuôi.” Hôm đó, tôi đưa ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Chờ hắn ba năm, tôi đâu phải không có chuẩn bị.

Bất Ngờ Trong Phòng Họp

Bất Ngờ Trong Phòng Họp Trong buổi họp trực tuyến, thực tập sinh mới vô tình bật camera. Khi tôi định nhắc nhở thì bạn trai của cô ta đã xuất hiện trên màn hình. Ồ, đây chẳng phải là ông chồng vừa đi công tác một tuần của tôi à?

Hòn Đảo Cô Độc

Hòn Đảo Cô Độc Sau khi Chu Tầm Khiêm khôi phục trí nhớ và trở thành thái tử gia của giới Bắc Kinh, ai cũng chắc chắn rằng anh sẽ ly hôn với tôi.Giờ đây, chỉ một chiếc khuy tay áo trên người anh đã có giá hàng trăm triệu.Còn tôi, dắt theo con gái, lại bị bạn bè anh gọi là “con nhỏ gội đầu từ quê lên”.Chúng tôi nhìn thế nào cũng không xứng đôi.Thế nhưng anh chỉ lạnh nhạt nói: “Ở lại bên cạnh tôi.”Tôi tưởng rằng, cuộc hôn nhân này vẫn còn hiệu lực, tôi vẫn là vợ chính danh của anh.Cho đến khi tin tức anh đính hôn lan khắp giới thượng lưu.Còn tôi, anh chỉ thản nhiên nói: “An An vẫn ở đây, cô ấy sẽ không đi đâu cả.”Tôi chỉ siết chặt vạt áo, rồi đến gặp mẹ anh: “Con muốn rời đi.”Sau đó, tôi một mình về miền Nam.Không mang theo con, cũng không mang theo anh.

Nữ Đế

Nữ Đế Giang phủ chuẩn bị đủ chín đời tẩy nữ, lúc ta sinh ra lại vừa hay là đời thứ chín. Tổ phụ uy nghiêm đứng gác bên ngoài. Bà mụ nói với cha ta: “Thiếu gia nhìn xem có thể được sống hay không?” Tuân theo lời huấn, cha ta phải đáp: “Không sống.” Nếu vậy, ông vừa dứt lời thì ta sẽ bị chết chìm trong nhà xí mất. Chín đời tẩy nữ này mà thành công có thể khiến Giang gia sống đời phú quý. Nhưng cha ta lại nói nhỏ: “Sống.”  Hoàn Tiền Shopee  Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền  

Nơi Ta Thuộc Về

Nơi Ta Thuộc Về Phu quân của ta là thế tử yếu đuối của Hầu phủ, còn ta là đích nữ kiêu hùng của tướng môn. Để bảo vệ hắn, ta đạp lên tiểu nhân, trừng phạt kẻ vô lại, trở thành người đàn bà đanh đá nổi danh khắp kinh thành. Mọi người đều tránh ta như tránh tà nhưng hắn lại nói. “A Doanh, nàng phải bảo vệ ta cả đời.” Ta tưởng hắn yếu đuối không tự lo được nên cam tâm tình nguyện. Cho đến khi ta và trưởng công chúa cùng gặp nạn. Hắn giương cung, lạnh lùng bắn một mũi tên xuyên thủng đầu tên thích khách rồi ôm trưởng công chúa vào lòng. Lúc đó ta mới hiểu. Hóa ra những năm qua, bệnh tật của hắn đều là giả. Hắn cũng có thể bảo vệ người khác. Chỉ là người đó không phải là ta.

Mắt mù nhưng tâm không mù

Ta mắc bệnh về mắt từ thuở còn thơ.   Năm cập kê, phụ thân đem đến trước mặt ta tranh vẽ chân dung những công tử tài hoa tuấn tú khắp kinh thành, bảo ta lựa chọn phu quân, mong rằng nửa đời còn lại có người nương tựa.   Nhưng ta kiên quyết chọn cách ném tú cầu.   Chỉ bởi tiền kiếp, ta không chút do dự chọn vị thiếu tướng quân thanh mai trúc mã Thẩm Tùng Dật.   Mãi đến sau khi thành thân, ta mới hay biểu muội của hắn, Lâm Nhược Tuyết, vì chuyện này mà đau khổ tột cùng, cuối cùng cạo đầu xuất gia.   Thẩm Tùng Dật một mực cho rằng là ta đã hủy cả đời Nhược Tuyết, ép ta đem toàn bộ gia sản hiến cho am ni cô, vét sạch cơ nghiệp nhà họ Tô.   Về sau hắn lại cùng Lâm Nhược Tuyết vụng trộm thông dâm, lợi dụng đôi mắt bệnh tật của ta khiến ta lỡ tay thiêu rụi cả Tô phủ, hại cả nhà ta chết trong biển lửa.   Trọng sinh trở lại lần nữa, tú cầu trong tay ta rơi trúng một tên ăn mày.   Nhưng khi ta quyết tâm thuận theo ý trời, bằng lòng gả cho hắn, Thẩm Tùng Dật lại nổi điên.

Vụng Trộm Thì Nên Giấu

Vụng Trộm Thì Nên Giấu Trong buổi họp lớp, tôi nhận được một tấm thiệp mời cưới. Tên trên thiệp là chồng tôi – Cố Niệm Phi – và bạn gái cũ của hắn. Ngày cưới cũng trùng với ngày cưới của tôi, mùng một tháng Sáu. Tôi theo phản xạ chất vấn Cố Niệm Phi: “Cố Niệm Phi, anh đã từng thật lòng yêu tôi chưa?” Hắn ôm tôi vào lòng, dịu dàng chắn ly rượu trắng bạn thân tôi đưa tới, rồi ngửa đầu uống cạn. “Cố Niệm Phi yêu Dương Tử Quy, trừ khi hoa dương rụng hết, bằng không tôi cũng như con chim cu kia, cô đơn cả đời.” Tôi đưa tay lau vệt rượu nơi khoé miệng hắn, lại bất chợt thấy dấu hôn rõ mồn một trên cổ hắn. Vết đỏ đó, rõ ràng không phải của tôi. Mà chính hôm nay, trong buổi họp lớp này, hắn vừa mới công bố chuyện hai đứa tôi sắp cưới.

An Tuế

An Tuế Năm thứ bảy bị bán vào thanh lâu, tú bà chê ta lớn tuổi, muốn bán ta đi. Trúc mã mà ta thầm thương suốt nhiều năm đã đến chuộc thân cho ta, nói rằng sẽ nạp ta làm thiếp. Ta lại linh hoạt cự tuyệt hắn, dùng số tiền đã dành dụm suốt những năm qua để tự chuộc thân, rồi mở một y quán nhỏ. Các tỷ muội không hiểu: “Ngươi ngưỡng mộ Bùi đại nhân nhiều năm như vậy, sao lại không chấp nhận hắn?” Ta cười đáp: “Kỹ nữ là bán cho nhiều người, tiểu thiếp chỉ bán cho một người. Dù sao cũng đều là bán, từ giờ ta chỉ muốn sống cho bản thân, không muốn bán mình nữa.”

Liễu Nguyên Nhi

Liễu Nguyên Nhi Khi mẹ bị bán vào thanh lâu, trong bụng đã có ta. Mẹ sợ bị phát hiện, dùng vải quấn chặt bụng. Tiếc là giấy không gói được lửa, vẫn bị tú bà phát hiện. Mẹ ta ôm chặt bụng, quỳ trước mặt tú bà, van xin thảm thiết, cầu xin bà ta tha cho ta một mạng. Tú bà nhìn mặt mẹ ta, cười nói: “Trông cũng xinh đẹp lắm, mua một tặng một, ta còn lời!”

Dược Sinh Hương

Dược Sinh Hương Sau ba năm ta đính hôn với Thế tử phủ Tuyên Bình Hầu, thứ muội được nuôi dưỡng ở trang viên đã được đón về. Hắn gặp nàng, liền kiên quyết muốn thay đổi người được chọn đính hôn. Thứ muội nói nàng sẽ tự tay đoạt lấy vị trí Thế tử phi, nhưng không ngờ ta lại chắp tay nhường cho nàng. Chỉ vì ta biết rằng vài tháng nữa, Thế tử phủ Hầu chân chính sẽ trở về, hắn là giả.

Thính Ngân

Thính Ngân Lũ lớn, nạn đói hoành hành, để lo lộ phí lên kinh ứng thí, cha ta đã gói ghém bán ta và mẹ ta cho một gã bán hàng rong làm người ở bếp. Mẹ ta không chịu nổi nhục nhã, quay người nhảy vào dòng nước lũ cuồn cuộn. Nhiều năm sau, cha ta cuối cùng cũng trèo lên được chức vị cao, có cơ hội vào cung yết kiến Thánh thượng. Ngẩng đầu lên, ông ta nhìn thấy ta – người đã sớm ngồi vững trên long ỷ. Quần thần trong triều đồng loạt giận dữ nhìn ông ta đang đờ đẫn: “Đã gặp Nữ đế, cớ sao không quỳ?”

Sống Lại Thay Đổi Bi Kịch

Sống Lại Thay Đổi Bi Kịch Tin phu quân tử trận được đưa về kinh. Đích tỷ cùng cha khác mẹ của ta, hiện là Hoàng hậu, mượn danh nghĩa thăm hỏi binh sĩ, tự xin cùng ta đến doanh trại lo hậu sự. Nhưng ta biết rõ trong lòng… phu quân ta chỉ giả chết. Ở kiếp trước, hắn vì muốn cùng bạch nguyệt quang là đích tỷ bỏ trốn, đã cố ý giả chết để thoát thân, mặc kệ binh sĩ toàn quân và dân chúng. Kết quả khiến mười lăm thành thất thủ, xác chết chất chồng, máu chảy thành sông. Ở kiếp này, ta đã đến doanh trại trước một bước. “Niêm phong quan tài, lập tức chôn cất!”

"Thành Toàn" Phượng Hoàng Nam

“Thành Toàn” Phượng Hoàng Nam Lúc sắp ch .t, chồng tôi đứng bên giường bệnh, thẳng thắn thừa nhận rằng anh ta và “ánh trăng sáng” trong lòng mình đã có với nhau một đứa con ở bên ngoài. “Nếu không phải vì em, Phương Tĩnh Nghi đã chẳng bị què một chân. Chúng ta nợ cô ấy… một đứa con.” “Nhưng em yên tâm, ngoài đứa bé đó ra, cả đời này anh chưa từng vượt quá giới hạn.” Con trai tôi cũng phụ họa theo: “Mẹ à, vì mẹ mà bố với dì Phương lỡ dở cả đời. Chút bao dung đó mẹ cũng không thể dành cho bố sao?” Hai người họ đứng trước giường tôi, nét mặt chân thành đến mức khiến tôi, người sắp lìa đời lại trở thành người dưng nước lã. Tôi tức đến bệnh tim phát tác, cấp cứu không kịp. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về 30 năm trước. Chàng trai trẻ Trương Vệ Đông nhìn tôi chăm chú: “Hứa Lệ Nhiên, tuy em không đẹp lại không có học thức, nhưng anh bằng lòng cưới em.” Tôi đẩy tay anh ta ra, thẳng thừng đáp: “Tôi không đồng ý.”

Ta Dựa Vào Việc Phát Trực Tiếp Thiên Giới Để Vả Mặt Chúng Thần

Ta Dựa Vào Việc Phát Trực Tiếp Thiên Giới Để Vả Mặt Chúng Thần Thượng Đế hóa thân thành nữ tử, xuống trần gian lịch kiếp. Ta liền dùng Thủy Kính phát trực tiếp cảnh này lên Thiên giới. Chúng Thần cùng ta đánh cược, chỉ cần Thượng Đế có thể thuận lợi trở về vị trí cũ, ta sẽ chia thần lực của mình cho bọn họ. Ta không chút do dự mà đồng ý. Bởi vì bọn họ hoàn toàn không hiểu. Một nữ tử phàm trần muốn sống yên ổn thuận lợi, khó khăn đến nhường nào. Thượng Đế người, e là không về được nữa đâu.

Giấc Mộng Dưới Gốc Đỗ Quyên

Giấc Mộng Dưới Gốc Đỗ Quyên Ngày đại hôn của Yến hầu, mọi người đều cho rằng ta sẽ gây chuyện, liền nhốt ta trên gác mái. Sau khi được thả ra, ta không khóc không nháo, còn tạc một đôi tượng hỉ nương để làm lễ vật chúc mừng. Thế nhưng Yến hầu vẫn không yên tâm, liền gả ta đến nước Hoài Nam để kết thân. Hoài Nam vương ấy, đã bảy mươi tuổi rồi. Hắn cam đoan với ta: “Nhiều nhất hai năm, ca ca sẽ tới đón muội.” Thế nhưng, khi hắn dẫn quân áp sát thành, tìm khắp đất phương Nam, lại nghe nói chưa từng gặp qua tiểu vương phi nào mười bảy tuổi cả.

Bình Luận Thay Đổi Số Mệnh

Bình Luận Thay Đổi Số Mệnh Tỷ phú giả làm lao công, đến cô nhi viện chọn con gái nuôi. Tôi và em gái cùng lúc nhìn thấy các bình luận nổi trên màn hình. 【Đi theo ông ấy đi, thân phận thật sự của ông ấy là người giàu nhất Giang Thành.】 【Làm con gái nuôi của ông ấy sẽ được cưng chiều như tiểu công chúa nhà hào môn.】 Khi tất cả mọi người đều khinh bỉ người lao công, em gái tôi, nhìn thấy bình luận, đã nhanh chân lao vào vòng tay ông ta. “Chú ơi, cháu không chêchú bẩn, cháu là đứa trẻ ngoan nhất ở đây, chú dẫn cháu đi được không?” Em gái tôi được như ý nguyện, được dẫn đi, trước khi đi còn đắc ý nói với tôi: “Chị, em nói nhỏ cho chị biết, ông ấy không phải lao công, mà là người giàu nhất Giang Thành.” “Sau này em trở thành con gái của tỷ phú, muốn bắt nạt chị sẽ càng dễ dàng hơn.” Nhưng em gái không biết, tôi là người trùng sinh. Kiếp trước, chính tôi là người được tỷ phú giả làm lao công dẫn đi từ cô nhi viện. Trên đời này không có chuyện vịt con xấu xí hóa thành thiên nga. Người mà tỷ phú chọn không phải con gái nuôi, mà là đồ chơi cho đứa con trai b//ệnh ho//ạn của ông ta.

Mệnh Cách Cô Hoa

Mệnh Cách Cô Hoa Sau khi quốc sư phán rằng thứ muội có mệnh cách mẫu đơn, vị hôn phu thanh mai trúc mã của ta lập tức tới cửa từ hôn, chuyển sang cầu cưới nàng ta. Thứ muội cũng vì thế mà thay đổi hẳn, từ một người dịu dàng kín đáo nay lại ngang ngược đòi ta nhường của hồi môn, phụ thân và tổ mẫu đều đứng về phía nàng. Thế nhưng bọn họ không hề biết rằng, lời kế tiếp của quốc sư là: “Quả là một mệnh cách mẫu đơn… ác độc.” “Mẫu thai đơn thân, ai cưới người ấy tất ch.t.”