Nữ Cường
A Kiều Năm thứ bảy sau khi thành thân với nam phụ si tình, nữ chính đã trở về. Nàng và nam chính cãi nhau, đứng trước cửa nhà ta mà dầm mưa: “Mạnh gia ca ca, ta không còn nơi nào để đi.” Người phu quân Mạnh Hạc Thư vốn tính tình ôn hòa trầm ổn của ta nổi giận: “Ta đi tìm hắn tính sổ!” Ngay cả đứa con trai bảy tuổi của ta là Mạnh Bách cũng vung nắm đấm: “Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, sau này lớn lên ta sẽ cưới tỷ.” Khi họ đang thi nhau dỗ dành nàng ta vui vẻ. Ta vì mua cá tươi ở sông nên bị cơn mưa bất chợt làm kẹt lại trên thuyền đánh cá. Người lái đò đang xả giọng rao về phía bờ: “Còn ai đi Thanh Châu không?” Ta cúi đầu nhìn vào trong giỏ, vừa mới mua ba con cá đao, còn thừa một lượng bạc vụn. Ta đưa một lượng bạc cho người lái đò, hỏi: “Một lượng bạc đủ để đi đến đâu?”
A Ảnh Ngày Thái tử tới phủ hạ sính, lại đem tên trên canh thiếp đổi thành biểu tỷ. Ta vừa định làm ầm lên, thì trước mắt bỗng hiện ra mấy dòng chữ lơ lửng giữa không trung. 【Tới rồi tới rồi, nữ phụ độc ác lại sắp kể ơn cứu mạng năm xưa, thi ân cầu báo. Dù có được nạp làm trắc phi thì thế nào? Trong lòng nam chủ chỉ có muội bảo mà thôi.】 【Nữ phụ độc ác còn muốn Hầu gia đứng ra làm chủ cho mình, cười chết mất. Muội bảo mới là thiên kim chân chính của Hầu phủ, nàng ta tưởng vì sao Thái tử lại dễ dàng đổi người như vậy?】 Ta ngơ ngác nhìn những dòng chữ ấy, chưa kịp hoàn hồn thì Trần Diệp đã chau mày nói: “Tuyết Vi tâm địa thiện lương, đã đồng ý rằng ngày đại hôn sẽ cho nàng nhập phủ làm trắc phi. Hôm nay là ngày ta và Tuyết Vi đính hôn, nàng chớ nên làm loạn.” Đến ngày Trần Diệp đại hôn, ta lại bị hoàng hậu ban hôn cho tiểu Hầu gia. Trần Diệp lúc ấy thất lễ, cất tiếng gọi ta: “A Ảnh, chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, nàng sao có thể gả cho người khác?”
Hàn Hà Cơn đau nhức ở thân dưới đột nhiên biến mất, bên tai vang lên tiếng vó ngựa quen thuộc nhưng xa xăm. Ta vậy mà lại trở về chuồng ngựa nơi kiếp trước từng làm việc. Nhìn quanh bốn phía, ta chợt thấy một cảnh tượng mà kiếp trước mình chưa từng để ý. Một nữ tử dung mạo thanh tú, đôi mắt ngập tràn lệ nhưng gương mặt vẫn mang theo vẻ quật cường, mạnh mẽ cắm sâu cây trâm trong tay vào bụng ngựa. Động tác tàn nhẫn, dứt khoát đến mức ta không kịp thốt ra một lời ngăn cản. Con ngựa bị thương đau đớn, hai chân trước chồm lên cao, hí vang một tiếng, hoảng sợ tránh xa nữ tử kia. Các công tử, tiểu thư xung quanh đều kinh hoảng chạy tán loạn. Chỉ có một nam nhân ngược lại, vội vàng xô đẩy đám đông, lao đến bên nàng: “Thanh Hàm! Thanh Hàm đừng sợ! Ta đến cứu nàng đây!” Kiếp trước, cũng chính vì cứu hắn mà ta trở thành một kẻ tàn phế, từ đó chẳng thể bước đi bình thường nữa. Sau này, bà mối mang theo một đội ngũ đến cửa cầu thân. Lúc ấy ta mới biết, thì ra hắn chính là Tân khoa Thám hoa vừa được thánh thượng sắc phong, Tôn Gia Ngọc. Để tỏ lòng biết ơn, hắn chuộc lại khế ước bán thân của ta từ chuồng ngựa, còn thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn, muốn lấy ta làm thê. Hôm đến cầu thân, hắn quỳ một gối trước mặt ta, nghiêm túc nói: “Hàn Hà, nàng đã cứu mạng ta, sau này ta nhất định sẽ kính trọng, bảo hộ nàng, cho nàng một đời vinh hoa bình an để báo đáp.” Kinh thành ai nấy đều tán dương hắn là người trọng nghĩa khí, ngợi ca hắn phẩm hạnh cao thượng. Nhưng chỉ có ta mới biết, sau khi thành thân, hắn vung tiền mua trâm cài đá lựu chỉ để đổi lấy một nụ cười của nữ tử trong lòng hắn. Ta dốc lòng học cách làm món mật phù tô nại hoa, hắn ăn xong vô cùng yêu thích. Thế nên ngày nào ta cũng dậy từ khi trời chưa sáng, kiên nhẫn đun đường mía cùng mật ong, nắn từng đóa hoa nhài xinh xắn. Cả ngày bận rộn, bụng không một hạt cơm. Kết quả, hắn xách hộp thức ăn, quay lưng đi gõ cửa phủ Tể tướng. Ta lặng lẽ chịu đựng. Ta biết, hắn lấy ta chỉ vì ân tình. Vậy nên chưa bao giờ dám mơ tưởng đến tình yêu. Chỉ mong có thể kính trọng nhau như khách. Cho đến ngày ta lâm bồn. Tôn Gia Ngọc bóp chặt cằm ta, ép ta uống cạn chén thuốc khiến toàn thân mềm nhũn: “Nếu không phải vì ngươi, ta đã có thể cứu Thanh Hàm, nàng ấy sẽ không bị hủy dung nhan, cũng chẳng phải u sầu cả ngày. “Lẽ ra, ta và nàng có thể bên nhau trọn đời…” “Tất cả đều do ngươi nhiều chuyện, xông ra cứu ta!” Lúc đó ta mới biết, hắn lại hận ta đến mức này. Ông trời có mắt, để ta được làm lại từ đầu.
Mẹ Ngày vị hôn phu đến phủ hủy hôn, mẫu thân ta kích động đến nỗi nước mắt giàn giụa. Hóa ra, ta không phải con ruột của bà. Bà nhận nuôi ta, chỉ là để cản tai cho con gái ruột của bà. Bà nói: “Bây giờ kiếp số đã ứng, con cũng nên trở về nhà mình đi.” Ta thu dọn hành lý, đồ đạc mang theo không nhiều, cũng nhẹ nhàng. Thân sinh mẫu thân của ta chờ ở cửa sau, giọng nói bà lớn, lại còn đánh xe bò đến, trông y hệt một nông phụ không biết lễ nghĩa. Mọi người trong Hầu phủ vì bà mà càng khinh thường ta. Nhưng bà cũng chính là người cho ta một thân vinh hoa quay về kinh thành.
A Oản Công chúa triều ta nổi danh thiên hạ vì tính cách hào sảng, rộng rãi. Ỷ vào sự sủng ái của bệ hạ, nàng thường đóng giả nam trang, vui chơi khắp chốn. Thậm chí, nàng còn đường hoàng tới quân doanh, cùng thiếu niên tướng quân bá cổ quàng vai. Tướng quân từng nói, công chúa rất đặc biệt, không giống nữ tử tầm thường, không chút yếu đuối mỏng manh. Ngươi hỏi ta là ai ư? Ô, ta chẳng phải công chúa. Ta chỉ là vị hôn thê xuất thân hèn kém của hắn mà thôi. Hôm ấy, khi đàm phán thất bại, vị chủ nhân Tây Vực hung tàn đích danh muốn công chúa phải ở lại ba đêm để hầu hạ. Công chúa dựa vào thân phận cao quý, ra lệnh cho ta thay nàng. Vị hôn phu của ta liền đẩy ta tới trước mặt quân địch, nói: “A Oản, nàng hãy thay điện hạ một chút. Đợi việc thành, ta nhất định lập tức cưới nàng làm chính thê.” Ta không hề phản kháng, cũng chẳng nói cho hắn hay. Bởi ta, vốn không định trở về nữa.
Kẻ Hèn Nhát Chỉ Biết Hung Hăng Với Người Nhà Hàng xóm dùng máy bay không người lái để quay lén tôi khi tôi đang cho con bú. Tôi tức giận kể lại với chồng. Kết quả là anh ta nói tôi tự mình đa tình, còn cười nhạo tôi: “Đã xấu còn lắm trò.” Ba mẹ tôi nghe được chuyện này, lập tức chạy đến nhà ngay trong đêm: “Đồ vô dụng chỉ biết bắt nạt người trong nhà, ngoài việc vênh váo trước mặt phụ nữ, mày còn biết làm gì nữa!”
Em Đã Từng Rất Hiểu Chuyện Hôm tôi phát hiện mình mang thai, chồng tôi thú nhận rằng anh ấy đã ngoại tình. Anh ấy sẵn sàng ra đi tay trắng. Mười năm tình cảm, nói buông là buông được ngay. Anh thu dọn hành lý, lúc tay chạm vào ổ khóa cửa. Tôi không kìm được mà hỏi: “Tại sao?” Anh quay đầu nhìn tôi, khóe mắt đong đầy nước mắt. “Vợ à, xin lỗi em, nhưng Nguyễn Nguyễn là lần đầu tiên của cô ấy, anh phải có trách nhiệm với cô ấy.”
Phần 5 – Người Dọn Dẹp Công Viên Giải Trí Thế Giới Tôi đã mở cánh cửa dẫn vào trò chơi kinh dị cấp 3S. Đây là một thế giới chỉ những kẻ ăn nấm ảo mới có thể hiểu nổi. Kinh dị, dơ bẩn, u ám, đẫm máu, cấm trẻ em dưới 18 tuổi. Tiếng cười ghê rợn của BOSS vang vọng khắp thế giới: “Chào mừng đến với Công Viên Giải Trí Thế Giới, nơi không ai có thể thoát ra.” Hắn không biết rằng tôi là người quét dọn duy nhất của phó bản này, được ông chủ đứng sau trò chơi kinh dị giao phó nhiệm vụ tìm hắn để ký vào một cuốn sách vàng ròng giống như hợp đồng bán thân. Khi tôi dúi cuốn sách vào mặt hắn, thế giới bắt đầu thối rữa. Hắn nhìn tôi chằm chằm: “Không ai có thể chi phối ta.” “Kẻ hèn nhát, tôi chỉ làm một lần thôi.” Khi nguy hiểm ập đến, cái đầu của ông chủ nhảy tưng tưng xuất hiện: “Khuyên ngươi nghĩ kỹ trước khi nói.”
Bỏ Người Giàu Cưới Người Giàu Hơn Chồng tôi, người bẩm sinh dị ứng với phụ nữ, đột nhiên nuôi một con chim hoàng yến bên ngoài. Cô bé đó sinh ra ở vùng quê, gia cảnh nghèo khổ nhưng lại ngây thơ và siêng năng. Điều này khiến Tiêu Mẫn Hàn, kẻ từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, hoàn toàn mê mẩn. Hắn nghĩ rằng mình giấu giếm rất kỹ, nhưng cuối cùng tôi vẫn biết. Trong buổi tụ họp gia đình, tôi lật tung bàn ăn, nổi điên chất vấn hắn. Thế nhưng hắn còn chẳng thèm ngước mắt lên, chỉ đưa tôi một bản thỏa thuận ly hôn. “Tôi chuẩn bị cầu hôn An An.” “Ký vào đi, tôi sẽ cho cô một nửa cổ phần công ty.” Tôi không đồng ý, hắn liền không ngừng nâng giá. Đẩy tôi khỏi du thuyền, khiến gia đình tôi phá sản. Cuối cùng còn bắt cóc bố mẹ tôi, gắn đầy bom lên người họ. “Ký tên, hoặc nhìn bố mẹ chết sạch, tự cô chọn.” Tôi chấp nhận thua, quỳ gối cầu xin hắn tha cho bố mẹ tôi. Nhưng tiếng “Bùm” vang lên, từng mảnh thân thể bố mẹ tôi văng đầy mặt tôi. “Không! Đừng mà!” Lần nữa mở mắt, tôi quay về ngày phát hiện ra Quý An An. Lần này tôi không khóc cũng không la, lập tức hủy tài khoản, ly hôn, rời xa Tiêu Mẫn Hàn. Nhưng đúng vào ngày tôi biến mất, hắn lại phát điên.
Anh Ấy Lại Đang Dỗ Người Khác Rồi Chưa đầy một năm sau khi kết hôn, tôi và Chu Nghiễn đã cầm trên tay giấy ly hôn. Khi bạn bè hỏi đến, tôi chỉ cười nhạt: “Nhìn mãi một khuôn mặt, cũng thấy chán thôi.” Bạn tôi bảo tôi lạnh lùng quá, nhưng cô ấy đâu biết— Đó chính là lời Chu Nghiễn nói để dỗ vui một thực tập sinh.
Phu Quân, Ta Vung Đao Rồi Đấy Nhé Ta và phu quân hoán đổi thân thể, mới phát hiện hắn lén lút hạ thuốc tuyệt tử cho ta.Ta không khóc, cũng chẳng làm ầm lên.Chỉ lặng lẽ nhắm thẳng vào hạ thân, vung đao chém xuống.
Sau Khi Xuyên Thành Người Qua Đường, Nam Chính Phụ Thi Nhau Leo Giường Ta Đêm đầu tiên xuyên không, phản diện leo lên giường của ta. Rồi đối diện với nam chính cùng nam phụ trùng hợp làm sao cũng đang nằm trên đó. Hắn im lặng hồi lâu: “Dịch qua chút, cho ta chỗ với.” Nam chính: “Không còn chỗ đâu, thật sự không còn chỗ.” Ta nhìn ba gương mặt mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười trước mắt. “Ta cảm thấy còn có thể chen thêm được mà.”
Trừng Phạt Gã Hàng Xóm Bại Hoại Hàng xóm nhắn hỏi tôi xin link đôi dép cao gót trong suốt. Sau khi tôi đăng lên nhóm chat. Chủ căn hộ 802 đột nhiên xông vào chửi bới: “Chẳng phải đây là giày của hạng gái rẻ tiền sao?” “Phụ nữ các người thật sướng, chỉ cần banh háng ra là tiền vào đầy tay, không giống như bọn đàn ông chúng tôi phải nai lưng ra làm việc.” “Hơn nữa, cũng may ông trời còn công bằng, trừng phạt cô một bó tuổi rồi vẫn còn chẳng có ai thèm lấy.” “Nếu cô chuyển quyền sở hữu nhà sang cho tôi, rồi sinh cho tôi ba đứa con trai, tiền lương đưa hết cho tôi, làm hết việc nhà, thì tôi miễn cưỡng lấy cô về làm vợ để cô có chốn nương tựa.” Tôi bị chọc giận quá mà cười lên, thứ cóc ghẻ gì đây? Tôi đây vất vả kiếm tiền mua nhà, vậy mà còn bị vu oan. Hôm nay nếu không xử đẹp hắn, thì tôi không phải là tôi.
Thiên Kim Thật Trở Về Mẹ tôi là người thứ ba nhưng lại tự cho mình thanh cao. Bà ta thà sống nghèo khổ bắt tôi nghỉ học đi làm, cũng không chấp nhận tiền trợ cấp nuôi dưỡng từ chính thất. Khi tôi âm thầm cầu cứu cha ruột, bà ta phát hiện rồi gào khóc chửi mắng: “Con là con hoang, sinh ra đã là tội lỗi. Dựa vào đâu mà đòi tranh giành thứ thuộc về con hợp pháp của người khác?” Vì vậy, khi tôi và Tống Minh Ưu bị bắt cóc cùng lúc, bà ta không chút do dự lựa chọn bỏ rơi tôi. Còn nói như người đạo đức lắm: “Coi như nó đang chuộc tội cho chính mình!” Sau đó tôi thành người thực vật, nghe thấy Tống Minh Ưu bên giường gọi bà ta là “mẹ”, tôi mới bàng hoàng nhận ra — Tống Minh Ưu mới là con hoang! Chúng tôi đã bị tráo ngay từ khi sinh ra! Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng ngày bị bà ta phát hiện chuyện cầu xin cha ruột giúp đỡ.
Lòng Thiên Vị Của Mẹ Mùng ba Tết về nhà ngoại, mẹ tôi đưa cho con gái tôi một phong bao lì xì. Tôi mở ra, bên trong chỉ có hai mươi tệ. Trong khi con của anh trai với chị gái tôi, mỗi đứa đều nhận được hai nghìn tệ. Tôi tìm mẹ để hỏi lý do, nhưng bà tỏ vẻ đương nhiên. “Anh trai con ở Bắc Kinh, chị gái con ở Thượng Hải, cả hai đều là người có tiền đồ, giờ mẹ đối tốt với chúng, sau này về già còn có thể nhờ cả hai đứa nó.” “Còn con, lấy một công chức nhỏ, nghèo đến nỗi không mua nổi chiếc xe, mẹ còn trông mong gì ở con?” Sau đó lúc bà bị bệnh nằm viện, nằm trên giường bệnh không ai quan tâm, bà khóc rồi gọi điện cho tôi. “Dao Dao, mẹ hai ngày không ăn gì rồi, con làm ơn mang cho mẹ chút gì đó ăn đi…”
Nương Nương Livestream Xem Tình Duyên 4 Ta là Quỷ Hậu nương nương, mở phòng phát sóng trực tiếp xem nhân duyên lại kết nối với một nữ sinh trong sáng. “Nương nương, chị nói xem em và cha dượng có thể ở bên nhau đến già không?” Ta nói một cách đơn giản và đi thẳng vào vấn đề: “Không! Đó là nghiệt duyên.” Bình luận nổ tung nhưng cô gái lại cười khúc khích: “Vậy giết mẹ em là được đúng không? Suy cho cùng, không được yêu thương cũng là một tội ác.”
Vũ Liên Thiên Tôn Xuống Trần Quan thứ 333 nhậm chức Quan chủ đã bị bắt! Cảnh sát nói rằng tôi đã không đeo khẩu trang trong thời kỳ đặc biệt, và còn tuyên truyền mê tín. Nhưng tôi chỉ xem tướng số thôi! Viên cảnh sát nói: “Lần này chúng tôi chỉ răn đe và không phạt. Nhưng cần nhờ người ký tên và bảo lãnh cô về.” Tôi bấm số, và điện thoại của đội trưởng bọn họ vang lên.
Báo Thù Cho Con Gái Tin tức nói có một gã đàn ông cấu kết với nhân tình, hại ch.t hai đứa con ruột của mình. Chồng tôi nhìn thấy, thản nhiên buông một câu: “Một mình nuôi hai đứa nhỏ, thì sống kiểu gì.” Hắn nói rất tự nhiên, còn tôi nghe mà rợn cả sống lưng. Chồng tôi vậy mà lại đồng cảm với loại người như thế. Điều đáng sợ nhất là, con gái chúng tôi đã mất tích suốt bốn năm rồi.
Thật Giả Lẫn Lộn Ngày công bố điểm thi tốt nghiệp, thanh mai hỏi tôi được bao nhiêu điểm. Tôi nói 0 điểm. Hắn không có phản ứng gì, nhưng lại lật tay đổi điểm của tôi cho Lâm Uyển Uyển. Lâm Uyển Uyển cầm 0 điểm chạy đến trước mặt tôi khoe khoang: “Tôi là thí sinh được ẩn điểm đấy, top 50 toàn tỉnh, chắc chắn sẽ học cùng trường với anh Lâm.” “Chị chỉ được năm trăm điểm, điểm này, ừm, trường trọng điểm chắc còn không đỗ nổi!” Thanh mai cũng lên tiếng: “Anh và Uyển Uyển mới là người cùng một thế giới.” Nhưng tôi vốn đâu có đi thi tốt nghiệp, nên tất nhiên là 0 điểm rồi.
Tuyết Rơi Đêm Hạ Sau khi phát hiện mình mới là công chúa thật, ta không còn tiếp tục nghiên cứu phương thuốc trị ôn dịch nữa. Tỷ muội thân thiết Tô Nguyệt Tâm sau khi biết chuyện thì giận dữ đến mức tát ta mấy cái. “Lương y như từ mẫu, sao ngươi có thể trơ mắt nhìn Đại Yến xác chất thành núi?” “Hay là ngươi vốn là gian tế do địch quốc phái tới, cố tình đầu độc bách tính?” Kiếp trước, kinh thành bùng phát ôn dịch, Tô Nguyệt Tâm một kẻ chẳng hiểu y lý lại đưa ra phương thuốc giống hệt với bài thuốc ta khổ công nghiên cứu. Nàng ta còn vu oan ta vì muốn được hoàng ân mà trộm phương thuốc của nàng ta. Một thời gian ngắn sau, hoàng đế nổi giận lôi đình. Ta cầu huynh trưởng Cố Trầm Uyên, người cùng làm ở Thái y viện, ra làm chứng, nhưng huynh lại chỉ cầu xin hoàng thượng ban cho ta một cái ch//ết toàn thây. Ta nhờ phu quân Lý Phán người đã từng thử thuốc ta bào chế cầu tình, vậy mà hắn lại quát ta là dư nghiệt tiền triều, trà trộn vào Thái y viện chỉ để hạ độc gi//ết vua.