Nữ Cường
Sau Khi Phát Điên Tôi Tự Đổi Cho Mình Một Ông Bố Khác Ba tôi tuổi trung niên lại nhận yêu đương bên ngoài, bỏ vợ bỏ con.Thế là, cả nhà chúng tôi quyết định mặc kệ luôn.Công ty ba phá sản, ông ngoại chủ tịch: “Hết tiền rồi, không chống lưng nổi đâu.”Trà xanh bị trường đuổi học, hiệu trưởng dì hai: “Loại sâu bọ như vậy, đừng làm hư những bông hoa của Tổ quốc!”Con trai họ nguy kịch, cậu ba bác sĩ nhi khoa hàng đầu: “Xin lỗi, tôi cũng lực bất tòng tâm.”Đến lượt tôi: Chả sao cả, tôi tự đi tìm bố mới!
Bạn Trai Tôi Thích Cưa Đôi Tôi đang ăn sầu riêng mà bố mẹ tôi gửi cho tôi, nhưng bị mẹ của bạn trai đánh. “Đồ súc sinh phá hoại, chỉ một miếng đã nuốt hết công sức cả ngày của con trai tôi, bố mẹ cô sinh cô ra là để phá nhà người khác à?” Bạn trai tôi thường nói: “Muốn quan hệ tốt, AA không thể thiếu.” Tôi với bạn trai luôn AA (chia đôi chi phí), vậy tôi phá hoại nhà anh ta ở điểm nào? Tôi nghĩ bạn trai sẽ bênh vực tôi, nhưng anh ta lại bắt tôi xin lỗi, hứa từ nay sẽ không ăn thứ đắt đỏ như sầu riêng nữa. Buồn cười thật, nhà tôi không có gì rẻ bằng sầu riêng. Xin lỗi, hay là chia tay đây?
Bụng Bầu Báo Thù Chồng tôi là quán quân tán thủ toàn quốc, trong một lần thi đấu không may bị đối thủ đánh trúng chỗ hiểm, tuy không mất mạng nhưng lại dẫn đến khó có con. Tôi cùng hắn lặn lội khắp nơi tìm bác sĩ giỏi, khó khăn lắm mới mang thai được. Hắn sợ tôi bị quấy rầy nên vừa sắp xếp cho tôi ở trong biệt thự riêng để an thai, thì quay lưng đi đã lén lút mập mờ với cô thư ký của hắn. Cô thư ký trẻ tuổi nóng nảy ấy cứ tưởng tôi là tiểu tam lẳng lơ, tìm đến biệt thự nơi tôi đang dưỡng thai. “Cô bụng to như thế này rồi mà vẫn không biết xấu hổ dụ dỗ chồng tôi? Hôm nay tôi phải cho cô biết kết cục của kẻ lẳng lơ là gì!” Tôi vừa mở miệng giải thích, cô ta đã nhắm thẳng bụng tôi mà đá tới tấp. Máu thấm đỏ váy bầu, cô ta vẫn chưa dừng tay, còn điên cuồng sai người lôi tôi ra khỏi biệt thự, nói phải cho tất cả phụ nữ trên đời thấy rằng làm tiểu tam thì không có kết cục tốt. Tôi vật vã cầu cứu trong khu biệt thự vắng vẻ, mãi đến khi có hàng xóm phát hiện ra tôi đang hấp hối mới gọi cho chồng tôi. Tôi nghe thấy hắn nói trong điện thoại: “Cô ấy còn nhỏ, chỉ đùa hơi quá đà thôi, chắc không đến mức chết người đâu.” Hàng xóm đưa điện thoại cho tôi, tôi yếu đến mức không thốt ra nổi tiếng nào. Hắn nói trong điện thoại: “Vợ à, cố chịu chút, anh xong việc sẽ về với em…” Trong tiếng nền phía hắn vang lên âm thanh đặt cược thắng thua trong sới cá độ đấm bốc. “Chồng ơi, cứu em với!” “Đã bảo là anh đang cá cược đấm bốc rồi mà! Làm gì có thời gian cứu em, em cố gắng chịu thêm chút nữa đi!” Nghe hắn nói cá độ còn quan trọng hơn tôi, tôi tức đến mức chết không nhắm mắt! Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình quay lại đúng ngày bị hành hạ đến chết hôm đó.
Thần Nữ Phản Thế Khi ta bị vạn quỷ cắn xé, vị hôn phu của ta đang cử hành đại hôn cùng muội muội ta nơi tiên giới. Họ đoạt tu vi của ta, cướp lấy pháp khí của ta, khiến ta bị Yêu Đế rút thần cốt, bị Ma Đế nuốt huyết nh..ục, cuối cùng bị ném xuống Tru Tiên đài. Tàn hồn rơi rụng của ta còn bị Quỷ Đế trấn áp tại sông Ác Quỷ, làm mồi cho vạn quỷ ngấu nghiến. Còn chúng sinh thiên hạ mà ta từng bảo vệ, lại chắp tay cung chúc đôi cẩu nam nữ kia phu thê hòa hợp, thọ ngang trời đất. “Chư quân, bổn tọa từ địa ngục bò về rồi đây, các ngươi… có vui mừng không?”
Đại Lực Thần Đan Phái Mao Sơn Tôi, con gái chưởng môn phái Mao Sơn. Khi còn bé, tôi đã ăn “Đại Lực Thần Đan” do tổ sư Mao Sơn để lại nên có sức mạnh vượt trội! Hôm nay, Cục trưởng Cục Quản Lý Linh Dị tới cửa tuyển dụng. Điều này mở ra cho tôi công việc hàng ngày có thể đập quỷ, xé thây ma.
Cuộc Đời Tôi, Tôi Nắm Giữ Con em kế mới đến suốt ngày giành giật đồ của tôi. “Chị ơi, phòng chị rộng ghê á.” Không cần nó mở miệng, ba tôi đã tống tôi ra khỏi phòng, bắt dọn vào cái kho chật chội. “Ước gì em cũng có bạn trai tốt như anh Sở Hàn của chị.” Ngay hôm đó, Sở Hàn đá tôi, nói em kế mới là chân ái của hắn. “Chị giỏi thật đó, không như em, đến bài luận cũng chẳng viết nổi.” Trước buổi phản biện kín, giảng viên đưa bài luận tốt nghiệp của tôi cho nó. Ba khốn nạn tôi không cần, thằng người yêu tồi thì cho luôn. Nhưng đã dám cướp bài luận tốt nghiệp của tôi, thì tao sẽ lấy mạng mày!
Ly Hôn Là Tự Do Ngày con gái giành được thủ khoa toàn tỉnh, Lữ Văn Bân với tư cách là giảng viên ngôi sao của một trung tâm luyện thi, được mời phỏng vấn. Anh ta nói: “Việc học của con gái tôi là do một tay tôi phụ trách, con học xong lúc mấy giờ thì tôi mới đi ngủ, tôi luôn đồng hành cùng con bé.” Nhưng anh ta không nói rằng, chính áp lực học hành quá mức từ anh ta đã khiến con bé mất ngủ triền miên, suýt mắc b/ệ/nh tâm lý. Anh ta còn nói: “Vợ tôi chỉ là bà nội trợ, chẳng quản gì, cũng không kiếm tiền, cả nhà đều do tôi nuôi.” Chắc anh ta quên mất rằng, trừ tiền học và sinh hoạt phí cho con gái, tôi đã lâu lắm rồi không ngửa tay xin anh ta một đồng. Phóng viên hỏi, dự định tổ chức ăn mừng thế nào cho con gái. Anh ta lập tức xua tay: “Trẻ con mà, ăn mừng gì chứ. Tôi đã chuẩn bị sẵn giáo trình đại học cho nó rồi. Không đi từng bước thì sao đến được ngàn dặm. Con đường tương lai của con bé, tôi phải chuẩn bị từ bây giờ.” Anh ta tự nhận mình là người nhìn xa trông rộng, tính trước mười bước. Nhưng đâu biết rằng, sáng nay khi anh ta lên đường đi phỏng vấn, tôi và con gái đã lên máy bay sang Singapore. Đi xem concert của Taylor Swift, thần tượng bao lâu nay trong lòng con bé. Còn lại ở nhà, chỉ là một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn đặt ngay trên bàn.
Hướng Về Tương Lai Rực Rỡ Khi tôi nghe Phó Thâm nói: “Vừa nghĩ đến chuyện tay Giang Vãn đã chạm vào nhiều máu như vậy là tôi cảm thấy… buồn nôn.” Tôi biết anh ta thích nữ thực tập sinh mới tới. Tôi bình tĩnh nộp thỏa thuận ly hôn lên tòa. Vì cuộc sống tôi xưa nay chưa từng chỉ có duy nhất một mình anh ta. Nhưng sau này, vì không tìm thấy tôi mà Phó Thâm điên rồi.
Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết Sau khi bố mất, đây là cái Tết đầu tiên. Mẹ theo tục lệ dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết. Mẹ vất vả chuẩn bị một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho tôi và mẹ lên bàn ăn: “Nhà các người năm nay có tang, chỉ được ăn trong bếp.” Mẹ tôi không đồng ý, bác dâu liền mắng một câu: “Xui xẻo!” Lúc này, người vừa mới bị ràng buộc với “Hệ Thống Ăn Dưa Ngày Tết” là tôi, lập tức đứng dậy: “Phải rồi bác dâu, việc bác Cả cặp với bạn thân của bác đúng là xui thật đấy.” Bác dâu: “???” Tôi: “Họ còn có con riêng bảy tuổi rồi cơ. Vừa nãy bác Cả nói hẹn đánh bài là vì muốn đến đón năm mới với tiểu tam đó.” Bác dâu phát điên, kéo bác Cả ra ngoài đánh ghen, thế là trống ra hai chỗ ngồi. Tôi kéo mẹ ngồi xuống, nhìn đám họ hàng kỳ dị trên bàn ăn. Hê hê, tối nay đừng ai mơ được yên ổn.
Tiệm Bánh Âm Phủ 1: Mẹ Quỷ Tôi mở một tiệm bánh ngọt ở nơi giao nhau giữa âm phủ và nhân gian. Trung Nguyên ở nhân gian, Quỷ Môn khai ở âm phủ. Quỷ hồn lui tới tấp nập, phụ nữ mang thai cũng chẳng có gì lạ. Lạ ở chỗ, trong bụng dì ấy còn có một hồn sống. Mẹ quỷ, con hồn sống?! Thật là thấy ma rồi!
Nguyện Một Đời Hồng Liễu Sau đại chiến, để tránh bị bán vào kỹ viện, đám quân kỹ nghĩ đủ mọi cách quyến rũ các binh sĩ, mong được họ đưa về làm thiếp. Khi tên bách phu trưởng da ngăm đen, trầm mặc ít lời ấy đến tìm ta, trong doanh trại kỹ nữ đã chỉ còn lại ta và một lão kỹ mang trọng bệnh. Bà ấy cười ta: “Tiểu Hồng Liễu à, có người nguyện ý đưa ngươi đi thì hãy đi đi, còn đợi ai nữa? Chẳng lẽ đợi tiểu tướng quân Bùi gia sắp cưới công chúa kia chắc?” Ta đáp rằng cần phải suy nghĩ. Tối đó, Bùi Thích đè ta xuống giường. Hắn bóp cằm ta, dùng sức bắt ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Ta sắp cưới công chúa, ngươi ghen sao?” Hắn bật cười khinh khỉnh: “Tính khí ngươi cũng lớn đấy.” “Sau khi ta thành thân với công chúa, giữa chúng ta cũng chẳng có gì thay đổi cả. Ta đã mua một căn viện ở ngoài thành, sau này chờ ta ở đó.” Từ đầu tới cuối, hắn chưa từng hỏi ta rằng ban ngày có ai đến tìm hay không. Dường như hắn tin chắc rằng ta sẽ không đi theo bất kỳ ai khác. Nhưng hắn không biết, ta đã đồng ý theo tên bách phu trưởng tên là Trịnh Uyên kia. Ngày hắn cưới công chúa, cũng là ngày ta thành thân với Trịnh Uyên.
Nha Hoàn Thăng Chức Ký Sau khi Hầu phủ bị xét nhà, ta và tỷ tỷ phải bán mình làm nô, trở thành nha hoàn trong phủ Quốc công. Tỷ tỷ là người bình đạm như cúc, không tranh không giành. Khi ta tranh giành thức ăn với hạ nhân, tỷ ấy lại đem thức ăn ta giành được chia cho hạ nhân, nhờ vậy mà được lòng mọi người. Thời tiết chuyển lạnh, ta tranh giành chăn bông. Tỷ tỷ quay đầu nhường chăn cho người khác, khiến cả hai chúng ta đều bị bệnh vì lạnh. Ta cố gắng chuyển đến bên Thế tử gia làm nha hoàn thân cận, tìm cơ hội cho tỷ ấy được thị tẩm. Tỷ tỷ trách ta không từ thủ đoạn nhưng lại không từ chối vị trí mà ta khó khăn lắm mới giành được. Tiếng tăm hiền lành, độ lượng của tỷ tỷ truyền đến tai Thế tử gia, Thế tử gia nạp tỷ ấy làm thiếp. Tỷ ấy không tranh không giành còn ta cố gắng lo liệu mọi thứ, giúp tỷ ấy thuận lợi sinh hạ trưởng tôn. Thế tử phi oán hận vô cùng, bày mưu hãm hại ta. Ta quỳ xuống cầu xin tỷ tỷ. Nhưng tỷ ấy lại nói: “Tư Lan, ta đã bảo muội đừng tranh cường háo thắng, giờ thì hay rồi, tự chuốc lấy cái chết.” Tỷ ấy không tranh luận, không phản bác, bình đạm như cúc. Ta thì bị đánh chet tươi. Mở mắt lần nữa, ta trở về thời điểm ta và tỷ tỷ mới vào phủ Quốc công.
Xuyên Không Làm Mẹ Kế Mẹ kế nói nàng là người xuyên không. Ngày nàng thành thân với cha, nàng vừa mắng vừa chửi: “Người khác xuyên không thì làm hoàng hậu hoặc quý phi, chỉ có tôi xui xẻo lại lấy một tên huyện lệnh.” Nhưng một tháng sau, cha bị kẻ gian hãm hại, bị xét nhà và chém đầu. Lúc này, mẹ kế ngay cả huyện lệnh phu nhân cũng không làm được nữa. Nàng mắng ông trời cả đêm, sau đó lại mắng cha mẹ đã chết của tôi, cuối cùng mắng luôn tôi và đệ đệ. Tôi và đệ đệ đều biết, chúng tôi sắp thành cô nhi rồi. Quả nhiên, trên đường đày đi biên cương, mẹ kế bỏ chúng tôi lại rồi chạy trốn. Sau đó, trong đêm mưa gió chúng tôi bị cai ngục đánh đập, mẹ kế lại chậm rãi quay trở lại…
Chị Dâu Và Gia Đình Tôi Trong tang lễ của anh, chị dâu phát hiện mình đã mang thai hơn hai tháng. Ba mẹ ra sức khuyên chị giữ lại đứa bé, hứa hẹn đủ điều. Riêng tiền sinh hoạt hàng tháng đã hứa cho chị là hai chục triệu, khiến chị lung lay. Nhưng chị không biết, ba mẹ tôi mỗi tháng cộng lại tiền hưu cũng chỉ có hai triệu, hoàn toàn không thể thực hiện nổi những lời hứa đó. Tôi không nỡ nhìn chị bị lừa nên nói thật tình hình trong nhà, mong chị suy nghĩ kỹ rồi hãy quyết định. Hôm sau, chị đến bệnh viện bỏ thai. Về sau mẹ tôi bị ngã phải nhập viện, chúng tôi tình cờ gặp lại chị ở đó, mới biết chồng mới của chị có máu bạo lực, chị sống cực khổ trăm bề. Chị nhìn tôi mặc toàn đồ hiệu thì nổi lòng ganh tị, lén nói với ba mẹ tôi rằng năm đó chính tôi ép chị bỏ thai, còn bảo đó là con trai. Ba mẹ tôi tin là thật, từ đó oán hận tôi, cho rằng chính tôi khiến nhà họ tuyệt tự tuyệt tôn. Khi tôi phát bệnh hen suyễn, ba mẹ lấy điện thoại và thuốc của tôi đi, khiến tôi ch.t ngay trong phòng. Họ nói tôi phải đền mạng cho đứa cháu trai của họ. Khi mở mắt ra, tôi đã quay về ngày anh tôi được đưa đi chôn.
Theo Đuổi “Tự Do” Chân Chính Kết hôn được ba năm, Tống Luật Thanh thích thư ký của mình. Vì cô ta, anh ta không tiếc đoạn tuyệt với gia tộc, không tiếc bỏ rơi vợ và con gái. Ngày anh ta đi, anh ta quỳ trước bàn thờ tổ tiên một đêm, để hết tài sản lại cho tôi và con gái. “Là tôi có lỗi với hai người, nhưng tôi cũng không biết nên làm gì nữa, tôi yêu cô ấy, tôi có thể từ bỏ tất cả vì cô ấy.” “Sống trong gia đình chỉ có tiền không có tình yêu như thế này là do tôi đen đủi.” “Nếu như không thể ở bên người mình yêu, cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa?” Tôi nhìn anh ta, quả quyết ký đơn ly hôn, nhận tất cả tài sản. Tình yêu trăm ngàn lỗ thủng, bốn phía không có chỗ nào chặt. Không cần cũng được.
Vạch Trần Bộ Mặt Giả Tạo Bạn trai tôi đột nhiên phải đi công tác, nhưng lại quên thoát tài khoản WeChat trên máy tính. Khi tôi giúp anh ấy tắt máy, vô tình lướt qua đoạn hội thoại. “Em yêu, tối nay bên anh nhé, chồng của em sắp chết đói rồi.” Cô gái kia trả lời: “Vậy anh không được phép không mang bao, em còn chưa muốn có thai đâu.” Bạn trai tôi đáp: “Có thì sinh thôi, sinh con gái, sẽ đáng yêu như em vậy.” Tôi kiềm nén sự chấn động trong lòng, nhấn vào tài khoản có ảnh đại diện y hệt tôi. Trong mục nhật ký, cô ấy đăng ảnh mặc váy cưới, góc ảnh thấp thoáng hình bóng một người đàn ông trông rất nổi bật. Vậy… tôi chính là người thứ ba?
Phá Kén Ba tôi là con một trong nhà, ba đời độc đinh. Nhưng tôi lại là con gái. Thế nên, khi còn chưa cai sữa, tôi đã bị ba mẹ bỏ rơi trước cửa nhà bà ngoại giữa mùa đông lạnh giá, như thể họ chưa từng sinh ra tôi vậy. Bà ngoại bắt tôi thề rằng nhất định phải nên người, phải thành công. Sau này, ở Thanh Hoa, tôi gặp lại ba tôi. Ông ta đứt vốn, tìm đến đây để níu kéo cơ hội cuối cùng. Dù vậy vẫn không quên châm chọc tôi, bảo tôi ở đây chỉ tổ làm mất mặt. Tôi từ chối thẳng dự án của ông ta ngay tại chỗ. Tiện thể, sau khi ông ta phá sản, tôi kiện luôn tội danh vứt bỏ con ruột.
Tra Nam Có Tiện Nữ Trị Khi bế cô con gái bốn tuổi lên xe. Tôi phát hiện thấy một đống vụn bánh mì trên ghế sau xe. Tôi sững sờ. Không phải vì thấy bẩn. Mà là vì chồng tôi mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, anh ấy không bao giờ cho phép tôi và con gái làm bẩn xe của anh ấy, càng không nói đến việc ăn uống trên xe. Nhặt vụn bánh mì lên, tôi hỏi: “Gia Minh, này là do anh làm hả?” Chồng tôi không thèm nhìn tôi, mắt nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng vô thức nở một nụ cười cưng chiều: “À, là do con gái của Giang Thanh để lại, trẻ con làm rơi những thứ này là chuyện bình thường, em thông cảm chút đi.” Giang Thanh là bạn gái thời đại học của anh ấy, tháng trước vừa mới ly hôn và đưa con về nước. Tôi nhìn cô con gái trước đây dưới ánh mắt nghiêm khắc của anh ấy đã nhanh chóng nhét bánh mì vào miệng, lòng đau như kim châm. Có một số chuyện, tôi phải quyết định rồi.
Làm Chị Khó Lắm Trước kỳ thi đại học, tôi thay ba đứa em trai từ chối lời mời sinh nhật của hoa khôi. Để ba đứa tập trung nước rút ôn thi thật tốt. Ngày có điểm thi, ba đứa em trai chiếm hết ba vị trí đầu bảng của toàn tỉnh. Còn hoa khôi thì vì điểm quá thấp mà nghĩ quẩn, tự cắt cổ tay. Nhiều năm sau, ba đứa em tốt nghiệp từ những trường danh tiếng ở nước ngoài, tiếp quản sự nghiệp gia đình. Ngày tôi kết hôn, chúng đánh chết chồng tôi. Xé váy cưới của tôi, đẩy tôi vào một căn phòng đầy đàn ông. Chúng mặc kệ tôi gào khóc, khoá chặt cửa lại. “Nếu không phải chị, Tư Dao căn bản sẽ không nghĩ quẩn, cổ ấy chỉ muốn tổ chức sinh nhật một lần thôi, sao chị lại ngăn cản?!” Một ngày một đêm sau, chúng tìm thấy tôi với thân thể đầy vết thương vì bị tra tấn. Chúng dùng dao cắt cổ tay tôi. “Chị cũng nên nếm thử nỗi đau của Tư Dao đi!” Lúc mở mắt lần nữa, tôi thấy hoa khôi đang nhét thiệp mời sinh nhật vào ngăn kéo của ba đứa em trai. Tôi không thèm nhìn thêm lần nào, quay người bỏ đi. Kiếp này tôi sẽ không ôm mộng cứu rỗi nữa, ai có số phận nấy thì cứ theo số phận đó mà sống.
Tôi Chọn 10 Tỷ Trước kỳ thi đại học, tôi và em gái cùng thức tỉnh hệ thống lựa chọn. Hệ thống: 【10 tỷ và 750 điểm thi đại học, các người chọn cái nào?】 Em gái tôi vội vàng nói: “Tôi chọn 10 tỷ!” Hôm sau, nhà họ Lý – gia đình giàu nhất cả nước mang theo 10 tỷ đến hỏi cưới. Em bỏ thi đại học, trực tiếp gả đi, ôm trọn 10 tỷ tiền sính lễ. Còn tôi, mang bài thi điểm tuyệt đối trở về căn nhà lụp xụp. Chưa tới năm năm sau, em gái toàn thân thương tích quay về, vừa khóc vừa kể chồng là tên biến thái bất lực, hành hạ em sống không bằng chết, đã thế cả gia đình nhà chồng còn bị điều tra vì phạm pháp, ôm tiền trốn mất. Em không chỉ trở thành vật hy sinh gánh tội thay mà còn bệnh tật đầy người, không có tiền chữa trị. Còn tôi tốt nghiệp Thanh Hoa Bắc Đại, vào tập đoàn lớn, thăng tiến vùn vụt. Em gái ghen đến phát điên, hôm tôi phát biểu trước đám đông thì lao lên sân khấu, dùng dao gọt trái cây đâm chết tôi. Khi tỉnh lại, bên tai lại vang lên giọng hệ thống quen thuộc. Lần này, em gái giành chọn 750 điểm trước. Tôi chẳng có ý kiến gì, cuối cùng cũng có người thay tôi nếm trải quãng đời sống không bằng chết đó rồi.