Nữ Cường
Đàn Chị Từng Bắt Nạt Tôi Khi đàn chị từng bắt nạt tôi và vị hôn phu nhà giàu của cô ta tổ chức lễ đính hôn, tin tức ấy lập tức leo lên hot search toàn mạng. Còn tôi – kẻ từng là nạn nhân – lại đang phải cắm mặt đào đá suốt ba năm ở một mỏ khai thác tận vùng hẻo lánh. Phơi mình trong môi trường bức xạ cao khiến da tôi rữa nát không ngừng, đau đớn đến tận xương tủy, nhưng tôi chỉ có thể nghiến răng chịu đựng. Cho đến ngày hôm đó, một người đàn ông xuất hiện trước mặt tôi… “Cô muốn trao đổi điều gì từ tôi?” Hắn nhìn tôi như nhìn một con kiến. “Tôi muốn hủy diệt tất cả những gì thuộc về cô ta, và còn—” Tôi xắn ống quần rỗng tuếch lên, từ đầu gối trở xuống, cả hai chân tôi đã bị cắt cụt hoàn toàn. “Một đôi chân tốt nhất.”
Bánh Dâu Tây Và Tự Do Bố mẹ thiên vị chị gái suốt cả đời. Sau khi mở mắt lần nữa, tôi không muốn tranh giành gì nữa cả. Chị muốn suất tuyển thẳng? Cho chị. Chị muốn đề tài nghiên cứu của tôi? Cũng cho chị. Chị muốn bạn trai tôi? Tất cả đều cho chị. Ở kiếp này, tôi chỉ muốn sống yên ổn, sống thật tốt vì chính mình. Đã là con người, tôi chẳng có gì phải áy náy.
Cuộc Đời Tôi, Tôi Nắm Giữ Con em kế mới đến suốt ngày giành giật đồ của tôi. “Chị ơi, phòng chị rộng ghê á.” Không cần nó mở miệng, ba tôi đã tống tôi ra khỏi phòng, bắt dọn vào cái kho chật chội. “Ước gì em cũng có bạn trai tốt như anh Sở Hàn của chị.” Ngay hôm đó, Sở Hàn đá tôi, nói em kế mới là chân ái của hắn. “Chị giỏi thật đó, không như em, đến bài luận cũng chẳng viết nổi.” Trước buổi phản biện kín, giảng viên đưa bài luận tốt nghiệp của tôi cho nó. Ba khốn nạn tôi không cần, thằng người yêu tồi thì cho luôn. Nhưng đã dám cướp bài luận tốt nghiệp của tôi, thì tao sẽ lấy mạng mày!
Sau Khi Bị Bạo Hành Tôi Sống Lại Tôi ch.t rồi, bị chồng tôi đ/á/n/h ch.t ngay tại chỗ. Sống lại một kiếp, tôi đến căn biệt thự sang trọng mà kiếp trước hắn và con giáp thứ mười ba mua chung. Ngồi trên ghế sofa da thật, tôi nhìn xuống hắn đang quỳ rạp dưới chân mình. “Lại đây, liếm sạch giày cho tôi.”
Mẹ Tôi Không Nuôi Tôi Để Làm Vợ Anh Năm tư đại học, tôi bất ngờ mang thai. Bạn trai yêu cầu tôi từ bỏ việc xét tuyển thẳng cao học. “Phụ nữ sinh ra là để đẻ con, đừng tranh suất bảo lưu với tôi.” Hắn cười nham hiểm: “Tôi phải đâm thủng mấy cái bao mới khiến cô dính bầu đấy. Thể trạng cô yếu lắm, không đẻ bây giờ thì sau này có muốn cũng không đẻ được đâu.” “Hãy ngoan ngoãn nghe lời, từ bỏ xét tuyển cao học. Tôi sẽ miễn cưỡng cưới cô, nhưng nhà 100m² và xe 500 ngàn tệ phải đứng tên mẹ tôi.” Tôi tát cho hắn một cái nảy lửa: “Anh nằm mơ đi!” Xoay người, tự mua cho mình căn nhà 200m² và chiếc xe tiền tỷ, rồi đỗ thẳng vào chương trình cao học trường top 1 cả nước. Còn bạn trai cũ thì thất nghiệp, há hốc mồm không tin nổi. Kỳ kinh nguyệt trễ hơn một tháng, que thử thai hiện hai vạch. ….
Sau Khi Phát Điên Tôi Tự Đổi Cho Mình Một Ông Bố Khác Ba tôi tuổi trung niên lại nhận yêu đương bên ngoài, bỏ vợ bỏ con.Thế là, cả nhà chúng tôi quyết định mặc kệ luôn.Công ty ba phá sản, ông ngoại chủ tịch: “Hết tiền rồi, không chống lưng nổi đâu.”Trà xanh bị trường đuổi học, hiệu trưởng dì hai: “Loại sâu bọ như vậy, đừng làm hư những bông hoa của Tổ quốc!”Con trai họ nguy kịch, cậu ba bác sĩ nhi khoa hàng đầu: “Xin lỗi, tôi cũng lực bất tòng tâm.”Đến lượt tôi: Chả sao cả, tôi tự đi tìm bố mới!
Hối hận rồi sao? Muộn rồi, nam chính! Tôi và Thẩm Úc Niên yêu nhau năm năm, còn Lâm Tự thì theo đuổi anh suốt năm năm. Hôm anh cầu hôn tôi, Lâm Tự vừa khóc vừa làm ầm ĩ, thậm chí dọa 44, nhưng anh không hề đoái hoài. Anh cùng tôi đi thử váy cưới, cẩn thận chọn địa điểm tổ chức hôn lễ. Đến ngày cưới, một cuộc điện thoại từ bệnh viện khiến anh hoàn toàn mất kiểm soát. Lâm Tự cắt cổ tay 44, đang được cấp cứu. Anh như phát điên, vứt bỏ tôi ngay tại lễ đường, lao thẳng đến bệnh viện. Ngày Lâm Tự tỉnh lại, anh mất khống chế ôm chặt lấy cô ta, thổ lộ tình cảm, cùng cô ta dây dưa sống ch.t. Tôi chỉ biết tự cười giễu, rồi nói với hệ thống: “Gọi người xuyên thư đến đi.” Lúc Thẩm Úc Niên biết được tin tức về tôi, tôi đã không còn trong thân xác nữa. Tôi phiêu lơ giữa không trung, nhìn người xuyên thư mắng anh ta là đồ thần kinh, bảo cút đi càng xa càng tốt. Anh ta sửng sốt, bối rối nói: “Hạ Quân, em không cần anh nữa sao?” Tôi khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng thở dài: “Thẩm Úc Niên, lẽ ra tôi nên buông tay anh từ lâu rồi.”
Trả Anh Về Với Gió, Mẹ Con Em Có Nắng Tôi từng nghĩ mình đã gả cho tình yêu, có được cuộc hôn nhân hoàn hảo nhất thế gian. Chồng tôi, Trần Mặc, là một người đàn ông thành đạt ngoài xã hội, là người chồng dịu dàng chu đáo trong gia đình. Con gái chúng tôi bé Nhạc Nhạc thông minh đáng yêu. Gia đình ba người của tôi, lẽ ra nên là hình mẫu của hạnh phúc. Cho đến ngày Quốc tế Thiếu nhi mùng 1 tháng 6 đó, tôi lái xe chở Nhạc Nhạc đi chơi công viên với lòng đầy háo hức. Một cú phanh gấp chói tai tôi đâm vào đuôi xe phía trước. Chiếc xe tôi đâm trúng, là chiếc Cayenne màu đen quen thuộc của chồng tôi, Trần Mặc. Nhưng người ngồi ở ghế phụ lại không phải tôi, cũng chẳng phải bất kỳ nữ đồng nghiệp nào tôi từng gặp ở công ty. Mà là một cô gái trẻ trang điểm tinh tế, nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh nắng. Khoảnh khắc đó, giấc mộng cổ tích tôi đã vun vén suốt bảy năm… tan tành.
Mai Mối Cho Tra Nam Tiện Nữ Vừa mới nhậm chức bà mối cho một web hẹn hò, trong nhóm chat hẹn hò lại thấy tài khoản của chồng mình, ghi chú là: 「Chưa ly hôn nhưng tìm trước, vợ không có khả năng sinh con, yêu cầu tìm một cô gái sinh năm 2000 có thể sinh con.」 Được, được, được, để anh ta không buồn, tôi im lặng chẳng nói cho anh ta biết sự thật là anh ta bị vô sinh. Không ngờ anh ta lại nghĩ là tôi không có khả năng sinh con, còn lén tôi đi hẹn hò tìm vợ mới. Đang tức giận thì Hồng tỷ giới thiệu một Wechat, ghi chú là: 「Cô gái sinh năm 2000 làm gái nghành, vừa mang thai đang gấp rút tìm người đổ vỏ, yêu cầu công việc tốt, điều kiện kinh tế tốt.」 Bảo tôi nhanh chóng ghép đôi cho cô ta, dù sao bụng cũng không đợi người. Tôi nhìn chằm chằm vào ghi chú của chồng với cô gái nghành rồi chìm vào suy tư. Một người muốn tìm gái trẻ đẹp để sinh con, một người đang gấp rút tìm người đổ vỏ, quả thực là trời sinh một cặp. Tôi thầm quyết định sẽ làm mai mối cho họ một lần.
Mười Một Năm, Không Gặp Lại Người chồng mà tôi đã yêu 11 năm đột nhiên nói: “Chúng ta ly hôn đi. Anh muốn cho cô ấy một danh phận.” Ngày hôm sau, chúng tôi đến cục dân chính. Kể từ ngày đó, anh ấy không quay về nhà nữa, chỉ có những tin tức của họ xuất hiện liên tục trên mạng xã hội. Còn tôi, cũng từ bỏ việc hỗ trợ công ty của anh, chỉ đứng nhìn xem anh có thể tự mình đi bao xa.
Mẹ Thiên Vị Em Trai Mẹ gọi cho tôi trong tiếng khóc nức nở: “Cái nhà này, mày còn lo nữa không?” “Thằng em mày mê con hồ ly tinh kia, sống ch.t đòi huỷ hôn.” “Ba mày chăm bà nội mày, chăm tới cả… giường của cô y tá luôn rồi.” “Bà nội thì bênh chằm chằm, ủng hộ ba mày đi cặp bồ, còn đuổi tao ra khỏi nhà.” “Hay là tao ch.t quách cho rồi, cho cả nhà tụi mày vui vẻ?” Cúp máy, tôi nói với trợ lý: “Lùi mấy việc lại, tôi có việc riêng phải xử lý.” Trợ lý: “Vâng, sếp muốn trống mấy ngày ạ?” Tôi: “Ba ngày là đủ.” Dư ra ngày nào thì coi như tôi ra tay chưa đủ tàn!
Anh Ấy Lại Đang Dỗ Người Khác Rồi Chưa đầy một năm sau khi kết hôn, tôi và Chu Nghiễn đã cầm trên tay giấy ly hôn. Khi bạn bè hỏi đến, tôi chỉ cười nhạt: “Nhìn mãi một khuôn mặt, cũng thấy chán thôi.” Bạn tôi bảo tôi lạnh lùng quá, nhưng cô ấy đâu biết— Đó chính là lời Chu Nghiễn nói để dỗ vui một thực tập sinh.
Kết Thúc Rung Động Vào đúng ngày lễ Tình nhân, tôi phát hiện bằng chứng anh người yêu vượt rào, ngay trong chính chiếc máy tính của anh ta.Chiếc dây chuyền anh tặng tôi, hóa ra được mua thành hai cái.Một cái cho tôi, cái còn lại… cho cấp dưới của anh.Suốt nửa năm qua, họ nhắn nhau chúc ngủ ngon, chào buổi sáng mỗi ngày.Cô ta từng mang đồ ăn sáng cho anh, mời anh uống trà sữa.Anh thì từng chắn rượu giúp cô ta, tặng cô ta bó sao băng mà cô ta thích.Năm năm yêu nhau, lòng tin tôi dành cho anh, đến giờ nhìn lại, thật nực cười.
Sổ Chi Tiêu Gia Đình Tôi và con trai ra ngoài mua giày, đi ngang qua một tiệm làm móng. Thấy kế bên có khu vui chơi trẻ em, tôi liền bảo con tự vào chơi, còn mình thì vào tiệm làm móng. Làm xong, con trai liếc mắt châm chọc tôi: “Mẹ không phải con gái trẻ trung gì nữa, tay làm như vậy rồi ai làm việc nhà? Mẹ bao nhiêu tuổi rồi, tự biết xấu hổ một chút đi chứ.” Về đến nhà, chồng tôi thì lườm tôi một cái rồi không ngừng khen con trai biết điều. Mấy hôm sau, con trai đứng đợi ngoài cổng trường giữa mùa đông rét buốt đến tối mịt, run lẩy bẩy chẳng ai đến đón. “Thầy à, gọi ba nó đi, tôi bận lắm.”
Thiên Kim Thật Trở Về Mẹ tôi là người thứ ba nhưng lại tự cho mình thanh cao. Bà ta thà sống nghèo khổ bắt tôi nghỉ học đi làm, cũng không chấp nhận tiền trợ cấp nuôi dưỡng từ chính thất. Khi tôi âm thầm cầu cứu cha ruột, bà ta phát hiện rồi gào khóc chửi mắng: “Con là con hoang, sinh ra đã là tội lỗi. Dựa vào đâu mà đòi tranh giành thứ thuộc về con hợp pháp của người khác?” Vì vậy, khi tôi và Tống Minh Ưu bị bắt cóc cùng lúc, bà ta không chút do dự lựa chọn bỏ rơi tôi. Còn nói như người đạo đức lắm: “Coi như nó đang chuộc tội cho chính mình!” Sau đó tôi thành người thực vật, nghe thấy Tống Minh Ưu bên giường gọi bà ta là “mẹ”, tôi mới bàng hoàng nhận ra — Tống Minh Ưu mới là con hoang! Chúng tôi đã bị tráo ngay từ khi sinh ra! Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng ngày bị bà ta phát hiện chuyện cầu xin cha ruột giúp đỡ.
Cái Giá Của Kẻ Bội Bạc Bạch nguyệt quang của Giang Dự bị phát hiện nhiễm H.I.V tại bệnh viện của tôi. Tôi đã phá vỡ nguyên tắc nghề y để nói cho anh ta biết.Thế nhưng anh ta lại cho rằng tôi đang bịa chuyện, không chỉ vu khống tôi hại ch bệnh nhân, khiến tôi bị kết án, mà sau đó còn lén bỏ thu//ốc ph//á th//ai vào sữa tôi uống.Thai đã được tám tuần, tôi xuất huyết nghiêm trọng.Tôi cầu xin anh ta giúp đỡ, nhưng anh ta chỉ lạnh lùng đá tôi một cái:“Cuối cùng cũng không còn ai cản tôi và Tiểu Tuyết ở bên nhau nữa.”Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở về đúng ngày mà bạch nguyệt quang của anh ta bị phát hiện nhiễm H.I.V.Lần này, tôi không những không nói cho anh ta biết, mà còn chủ động chia tay.Dù sao thì anh ta yêu cô ta đến thế, tôi cũng nên giúp họ thành toàn.
Báo Thù Cho Con Gái Tin tức nói có một gã đàn ông cấu kết với nhân tình, hại ch.t hai đứa con ruột của mình. Chồng tôi nhìn thấy, thản nhiên buông một câu: “Một mình nuôi hai đứa nhỏ, thì sống kiểu gì.” Hắn nói rất tự nhiên, còn tôi nghe mà rợn cả sống lưng. Chồng tôi vậy mà lại đồng cảm với loại người như thế. Điều đáng sợ nhất là, con gái chúng tôi đã mất tích suốt bốn năm rồi.
Trừng Phạt Gã Hàng Xóm Bại Hoại Hàng xóm nhắn hỏi tôi xin link đôi dép cao gót trong suốt. Sau khi tôi đăng lên nhóm chat. Chủ căn hộ 802 đột nhiên xông vào chửi bới: “Chẳng phải đây là giày của hạng gái rẻ tiền sao?” “Phụ nữ các người thật sướng, chỉ cần banh háng ra là tiền vào đầy tay, không giống như bọn đàn ông chúng tôi phải nai lưng ra làm việc.” “Hơn nữa, cũng may ông trời còn công bằng, trừng phạt cô một bó tuổi rồi vẫn còn chẳng có ai thèm lấy.” “Nếu cô chuyển quyền sở hữu nhà sang cho tôi, rồi sinh cho tôi ba đứa con trai, tiền lương đưa hết cho tôi, làm hết việc nhà, thì tôi miễn cưỡng lấy cô về làm vợ để cô có chốn nương tựa.” Tôi bị chọc giận quá mà cười lên, thứ cóc ghẻ gì đây? Tôi đây vất vả kiếm tiền mua nhà, vậy mà còn bị vu oan. Hôm nay nếu không xử đẹp hắn, thì tôi không phải là tôi.
Chú Rể Không Phải Anh 【Tôi không thể ở bên cô ấy, nên chỉ có thể bù đắp bằng cách dồn hết sự ưu ái cho cô ấy.】 Sắp đến ngày cưới, tôi thấy bài đăng trên vòng bạn bè của bạn trai. Ảnh lại là gương mặt nghiêng đang ngủ của một cô gái khác. Bài đó hiển thị cho tất cả mọi người, chỉ chặn mình tôi. Tôi bất giác bật cười. Ngày cưới, bạn trai mặc vest chú rể đến rước dâu. Hắn vẫn chưa biết, chú rể hôm nay… không phải là hắn nữa rồi.
Bỏ Người Giàu Cưới Người Giàu Hơn Chồng tôi, người bẩm sinh dị ứng với phụ nữ, đột nhiên nuôi một con chim hoàng yến bên ngoài. Cô bé đó sinh ra ở vùng quê, gia cảnh nghèo khổ nhưng lại ngây thơ và siêng năng. Điều này khiến Tiêu Mẫn Hàn, kẻ từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, hoàn toàn mê mẩn. Hắn nghĩ rằng mình giấu giếm rất kỹ, nhưng cuối cùng tôi vẫn biết. Trong buổi tụ họp gia đình, tôi lật tung bàn ăn, nổi điên chất vấn hắn. Thế nhưng hắn còn chẳng thèm ngước mắt lên, chỉ đưa tôi một bản thỏa thuận ly hôn. “Tôi chuẩn bị cầu hôn An An.” “Ký vào đi, tôi sẽ cho cô một nửa cổ phần công ty.” Tôi không đồng ý, hắn liền không ngừng nâng giá. Đẩy tôi khỏi du thuyền, khiến gia đình tôi phá sản. Cuối cùng còn bắt cóc bố mẹ tôi, gắn đầy bom lên người họ. “Ký tên, hoặc nhìn bố mẹ chết sạch, tự cô chọn.” Tôi chấp nhận thua, quỳ gối cầu xin hắn tha cho bố mẹ tôi. Nhưng tiếng “Bùm” vang lên, từng mảnh thân thể bố mẹ tôi văng đầy mặt tôi. “Không! Đừng mà!” Lần nữa mở mắt, tôi quay về ngày phát hiện ra Quý An An. Lần này tôi không khóc cũng không la, lập tức hủy tài khoản, ly hôn, rời xa Tiêu Mẫn Hàn. Nhưng đúng vào ngày tôi biến mất, hắn lại phát điên.