Nữ Cường
Hoài Bão Của Thi Nghi Muội muội ta tư tình với người khác, đánh rơi khăn tay tại hiện trường. Để che giấu chân tướng, nàng vu oan cho một thư sinh nghèo kinh bạc mình, đánh gãy cả hai chân của hắn. Vì không đành lòng, ta lén mời đại phu chữa trị cho thư sinh, lại tặng một nghìn lượng bạc. Về sau, thư sinh đề tên bảng vàng, trở thành trọng thần trong triều, liền đến cửa cầu hôn ta. Ta cho rằng, đây là lương duyên trời định. Nhưng rồi, ngày muội muội bị trượng phu say rượu đánh chết. Hắn ngồi trầm mặc cả đêm, sau đó bóp chặt cổ ta, nói: “Lúc trước nếu không phải vì ngươi xen vào việc của người khác.” “Ta và Dung Dung đã sớm ở bên nhau.” “Là ngươi đã hại chết nàng.” Hắn hận ta thấu xương, tra tấn ta bằng đủ mọi cách. Ta bị rút mười ngón móng tay, đánh gãy hai chân, rồi chết cóng trong một đêm tuyết rơi. Lần nữa mở mắt ra, ta đã trở về ngày mà muội muội yêu đương vụng trộm.
Thằng Đàn Ông Khốn Nạn Khi tôi đang ở những tháng cuối thai kỳ, tôi bị người ta lôi vào một con hẻm nhỏ. Khi được cứu ra, tử cung đã vỡ, đứa bé đã thành hình cũng chết trong bụng. Chồng tôi tức giận, đem mấy tên đó tống hết vào tù. Em gái nuôi của chồng, cũng là bác sĩ sản khoa, đỏ mắt, tự tay phẫu thuật cắt bỏ tử cung cho tôi. Trong cơn mê man, tôi nghe thấy tiếng em gái nuôi nghẹn ngào. “Anh à, tuy đại sư nói đứa bé trong bụng chị Tranh Tranh sẽ khắc chết con trai chúng ta, nhưng có rất nhiều cách để khiến chị ấy sảy thai mà, làm vậy có phải quá tàn nhẫn rồi không? Em thấy rất hối hận, lẽ ra em nên khuyên can anh.” Chồng tôi nghiến răng: “Tôi chỉ bảo tên kia làm cho cô ta sảy thai, ai ngờ hắn dám làm nhục Tranh Tranh!” “Chỉ tại chị ấy tâm tư không tốt, lúc nào cũng muốn dựa vào con cái để trèo cao, lần này coi như cho chị ấy một bài học.” “Mất đi sự trong sạch cũng không sao, có danh phận phu nhân nhà họ Cận bảo vệ, chẳng ai dám xem thường cô ta. Sau này chỉ cần cô ta ngoan ngoãn, tôi sẽ bù đắp cho cô ta thật tốt.” Nước mắt lặng lẽ trào ra. Thì ra mối nhân duyên mà tôi vẫn ngỡ là ông trời ban cho, chỉ là một màn lừa gạt được sắp đặt kỹ lưỡng. Ngay từ đầu đến cuối, tôi chỉ là tấm bình phong che giấu mối quan hệ mờ ám giữa hai anh em bọn họ. Lau khô nước mắt, tôi gọi cho đối thủ của Cận Lâm Thừa: “Cậu Tần, có một vụ giao dịch lớn, cậu có muốn làm không?”
Giấc Mộng Nhân Gian Mang thai hơn năm tuần, vào ngày sinh nhật của mình, chồng tôi vì muốn chọc cười cô thanh mai trúc mã, đã rút ghế của tôi.Khiến tôi mất mặt trước đám đông.Cô ta cười rạng rỡ, nước mắt còn chưa kịp khô.Tôi nhẫn nhịn cơn đau quặn thắt trong bụng, hất mạnh cả bàn thức ăn lên người anh ta và ánh trăng sáng.Anh ta lại chỉ trích tôi:“Sinh nhật đang vui vẻ, em nhất định phải làm không khí căng thẳng thế này sao? Mau xin lỗi An An đi!”
Tiêu Ngư Phi Dương Chị cả của tôi tên là Trương Lai Đệ, chị hai tên là Trương Chiêu Đệ, tôi tên Trương Mộng Nam. Chị cả bỏ học đến Nghĩa Ô, chị hai bỏ học đi tham gia phát sóng trực tiếp, tôi học Thanh Hoa. Người em trai duy nhất mua bằng đại học, có bạn gái rồi đột nhiên nói muốn mua nhà. Ba tôi: “Làm sao gia đình chúng ta có đủ tiền để mua một căn nhà ở Bắc Kinh chứ?” Mẹ tôi: “Nếu ba con chị của nó không góp tiền cho em trai mình học hành, thì chúng nên góp tiền cho chuyện kết hôn của em trai!” Vì thế, ba mẹ tôi mang theo em trai tôi, từ Tây Bắc giet tới Bắc Kinh.
Đời Này Không Tiếc Khi bọn cướp núi kéo đến, mẫu thân đã đẩy ta xuống xe ngựa để bảo toàn cho tỷ tỷ. Ta may mắn thoát chết trở về phủ, nhưng thứ chờ đợi ta là ba thước lụa trắng. Ta thề, chắc chắn phải khiến cho bọn họ phải trả giá.
Tôi Ký Tên Tôi nằm trên giường sinh đau đến chết đi sống lại, đầu đứa bé lại không ra được. “Nếu cứ tiếp tục như vậy đứa nhỏ sẽ thiếu oxy. Chúng ta tiến hành mổ đi!” Y tá vội vàng chạy ra ngoài phòng sinh, lấy giấy đồng ý phẫu thuật sinh mổ, bảo người nhà ký tên. “Không thể mổ. Đứa nhỏ đẻ mổ sẽ bị ảnh hưởng, chẳng may cháu trai của tôi bị tổn thương thì làm sao?” Giọng mẹ chồng vừa bén nhọn vừa chói tai. Tôi lại không nghe được tiếng của Chương Hồi. Dường như trải qua một phen tranh cãi, y tá thở hồng hộc chạy về. “Bác sĩ, người nhà không ký tên, làm sao bây giờ?” “Tôi ký tên.” Tôi cũng không biết lấy đâu ra sức lực, ngồi dậy, bình tĩnh lấy lại lý trí.
Nơi Nào Mong Xuân Về Hắn ở chiến trường ba năm, ta liền ở chùa ba năm. Hắn xả thân vì nước, ta vì hắn cầu phúc. Ba năm sau, đại chiến cáo thành, hắn dẫn theo một nữ tử trở về, hắn gọi nàng ta là “phu nhân”. Hắn chăm sóc nàng ta ân cần chu đáo, còn coi ta như rắn rết. Ha, thế mà hắn lại quên mất, ta là công chúa được phụ hoàng mẫu hậu sủng ái nhất, là hắn không xứng với ta.
Mưa Tạnh Người Tan Trong danh sách bạn bè của bạn trai có một đồng nghiệp nữ được chú thích là “Trạm xăng cảm xúc.” Tôi còn bảo anh ta, gọi người ta như vậy là bất lịch sự. Cho đến khi tôi nhìn thấy lịch sử trò chuyện của họ, toàn là lời than phiền về tôi. “Đi mua đồ ăn mà có thể cãi nhau với người bán hàng cả buổi, đi siêu thị mua giấy mà cũng phải tính toán giá cả xem cái nào rẻ hơn.” “Hôm kia anh cởi hết đồ rồi, cô ta còn lải nhải là anh tè ra ngoài bệ bồn cầu.” “Trần Gia phiền gớm, cô ta lúc nào cũng mặc cái bộ đồ ngủ đó, cúi xuống là mỡ xệ thành từng ngấn.” Lúc than phiền về bộ đồ ngủ của tôi, cô đồng nghiệp nọ lập tức gửi cho anh ta một bức ảnh chụp vóc dáng thon thả của cô ta. Đằng trước đằng sau đều đầy đặn không phải là vấn đề chính, cái chính là cô ta chỉ mặc mỗi đồ lót. Bạn trai tôi trả lời cô ta: [Anh có thể ổn định cảm xúc, hoàn toàn là nhờ em làm trạm xăng cảm xúc.] Tôi nhìn anh ta đang nằm dài trên ghế sofa, chẳng buồn chải chuốt. Cảm xúc ổn định như thế, chia tay âu cũng là hợp lý.
Mười Một Năm, Không Gặp Lại Người chồng mà tôi đã yêu 11 năm đột nhiên nói: “Chúng ta ly hôn đi. Anh muốn cho cô ấy một danh phận.” Ngày hôm sau, chúng tôi đến cục dân chính. Kể từ ngày đó, anh ấy không quay về nhà nữa, chỉ có những tin tức của họ xuất hiện liên tục trên mạng xã hội. Còn tôi, cũng từ bỏ việc hỗ trợ công ty của anh, chỉ đứng nhìn xem anh có thể tự mình đi bao xa.
Hoán Đổi Nhân Sinh Là hoa khôi của trường, tôi lại hoán đổi linh hồn với cô gái béo nghèo nhất trường. Chúng tôi trao đổi bí mật, chia sẻ cuộc sống, cố gắng hết sức để trở về vị trí của mình. Cho đến một ngày, cô ta biến mất. Cô giáo nói cả nhà cô ta đã chuyển ra nước ngoài. Mười năm sau, tôi mới gặp lại cô ta. Cô ta đứng bên cạnh thanh mai trúc mã của tôi, trở thành phu nhân tổng giám đốc của chúng tôi.
Tự Mình Làm Nữ Vương Tôi bị ôm nhầm, bạn cùng phòng mới là người thừa kế ngàn vạn của gia đình. Sau khi cô ta trở về, tôi bị đuổi khỏi nhà cha mẹ nuôi, bạn trai cũng bị cô ta cướp mất, còn bị cô ta dẫn đầu cô lập ở trường học. Nhưng tôi chẳng hề quan tâm đến đám rác rưởi mà cô ta mang đi. Bởi vì, tôi đã sớm có tài sản hơn trăm triệu rồi.
Trường Mệnh Báo Thù Phu quân của ta là một vị tướng quân. Năm ta tròn hai mươi, hắn đã bỏ lại ta, vì nước mà hy sinh. Ta một mình nuôi nấng hài tử, quán xuyến mọi việc trong phủ, thậm chí còn giúp con giành được tước vị. Khi đã bước qua tuổi lục tuần, ta lại vô tình trông thấy đứa con trai đã trở thành Hầu gia, mang theo đứa cháu ngoan của ta tiến vào một tòa trạch viện. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên từ trong viện như những mũi dao đâm thẳng vào tim ta. Hóa ra hài tử của ta lại gọi người khác là mẫu thân. Hóa ra bốn mươi năm thủ tiết của ta chỉ là một trò cười, bởi phu quân ta vốn chưa từng chết. Khi sự thật phơi bày, nỗi hận trong lòng ta cuồn cuộn dâng trào: Tất cả đều phải chết.
Kỳ Hàn là một công tử phong lưu đào hoa nổi tiếng.Anh ấy luôn đối xử rất tốt với mỗi cô bạn gái của mình. Họ muốn gì thì anh đều đáp ứng, ngoại trừ việc kết hôn.Mọi người đều biết, ngày đó anh đã chia tay với mối tình đầu trong sự đau khổ và tiếc nuối. Đến giờ vẫn chưa nguôi ngoai nên không thể tiến xa hơn với bất kỳ cô gái nào khác.Đến tháng thứ năm tôi và anh ấy ở bên nhau, gia đình tôi hối thúc chuyện cưới xin dữ dội.Tôi đành phải nói lời chia tay anh ấy:“Nghe nói mối tình đầu của anh cũng sắp về rồi, chúc mừng nhé! Còn chuyện giữa hai chúng ta, xem như thôi vậy! ”Anh chỉ mỉm cười rồi đáp: “ Được.”Tối hôm đó, bạn bè của anh tổ chức tiệc độc thân cho anh.Bữa tiệc rất lớn và náo nhiệt, có người nhắc đến tên tôi:“Anh Kỳ, em vừa nãy hình như thấy Trình Sênh, bên cạnh cô ấy còn có một người đàn ông, trông đẹp trai lắm.”Lời vừa dứt, mọi người bắt đầu bàn tán, ồn ào cả lên.Thế nhưng, Kỳ Hàn đột nhiên nổi giận, dập tắt điếu thuốc trong tay, cười lạnh:“Nói muốn ở bên nhau là cô ấy, nói chia tay cũng là cô ấy.“Trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế?”
Tia Sáng Nơi Góc Tối Trong kỳ thi đại học, tôi trở thành thủ khoa tỉnh. Sao bao chuyện tôi được sống lại vào lúc bị gian lận năm đó. Máy quay siêu nhỏ, giấu trong kính đen, màn hình kết nối với kính của bạn thân. Không cần giao lưu, cô ta cũng có thể thấy rõ mỗi mồn một câu trả lời của tôi. Có thành tích rồi thì cô ta sẽ được như nguyện vào Bắc Đại, trở thành ngôi sao sáng. Còn tôi thì quỳ trên mặt đất, giúp cô ta mang giày. Cô ta né tránh ống kính rồi cười cười: “Con gái của giúp việc, tự nhiên cũng là mệnh giúp việc.”
Vả Mặt Em Họ Mất Nết Em họ bị vỡ hoàng thể, nhưng nhất quyết không chịu tới bệnh viện kiểm tra. “Nội soi âm đạo cái đầu dò đó bao nhiêu người dùng rồi, bẩn chết đi được, lỡ đâu bị lây HPV từ người khác thì sao?” Tôi đã giải thích đi giải thích lại về mức độ vệ sinh trong quy trình kiểm tra, còn nói cả những trường hợp tử vong do vỡ hoàng thể. Lúc đó cô ấy mới sợ, năn nỉ tôi đích thân kiểm tra cho. Tưởng đâu chuyện đến đây là xong, ai ngờ sau đó cô ấy ngoại tình. Không những bị lây HPV từ người tình, mà còn truyền sang cả chồng. Vậy mà cô ta lại nói: “Chắc lúc Giang Nhu kiểm tra cho tôi đã không thay bao đầu dò…” Em rể tôi vừa nhận kết quả dương tính liền xông vào nhà, rút dao chém tôi tới chết. Lần nữa mở mắt ra, em gái lại đang chê đầu dò âm đạo bẩn, sống chết không chịu đi kiểm tra. Lần này, tôi nghe theo cô ấy.
Ngày Nghỉ Ác Mộng Ngày nghỉ tôi dẫn cả nhà đi chơi, ai ngờ “nàng thơ” trong lòng chồng cũng nhất quyết đòi đi theo. Không chỉ vậy, cô ta còn tự ý đổi chuyến đi suối nước nóng tôi đã đặt thành chuyến cắm trại. Vừa mới đặt chân đến khu cắm trại, Thẩm Giai Di đã bị rắn cắn. Tề Phi Dục cuống cuồng muốn lái xe đưa cô ta đến thị trấn gần đó để chữa trị. Tôi thì không chút do dự đứng chắn trước đầu xe, không cho họ đi. Kiếp trước, sau khi Tề Phi Dục rời đi thì có người phát hiện trong núi có gấu xuất hiện. Chúng tôi còn chưa kịp rút lui thì đã bị gấu đen tấn công. Tôi vì bảo vệ mẹ chồng mà bị gấu đánh trọng thương. Vậy mà sau khi biết chuyện, Tề Phi Dục chẳng những không biết ơn, còn vì viện phí của tôi quá cao mà rút máy thở của tôi. Thậm chí chưa đầy một tuần sau khi tôi chết, hắn đã vui vẻ rước “nàng thơ” vào cửa làm vợ. Làm lại một lần nữa, tôi tuyệt đối sẽ không để bọn họ dễ dàng rời đi như vậy. …
Vả Mặt Em Gái Nuôi Trơ Trẽn Tôi là con gái của giám đốc nhà máy dệt. Vì đáp lại lời kêu gọi của đất nước, tôi đã tự nguyện đến vùng Tây Bắc xây dựng trong suốt năm năm trời. Thế nhưng, vào ngày nhà máy mới khai trương, khi tôi trở về, mẹ – người luôn yêu thương tôi – lại bất ngờ tuyên bố trước mặt mọi người rằng, cô con gái nuôi của cha tôi, Giang Tình, mới là thiên kim tiểu thư, là người thừa kế của nhà máy dệt này. Còn tôi, chẳng qua chỉ là một con bé ăn mày ven đường được nhặt về nuôi. Ngay cả người bạn thanh mai trúc mã, hiện đang là quản lý nhà máy, cũng không chút do dự đá tôi ra khỏi cuộc đời hắn, thậm chí còn quỳ xuống cầu hôn cô ta ngay trước mắt tôi. Dưới ánh mắt khinh bỉ của mọi người, tôi bị đánh đuổi ra khỏi nhà, rồi ngã xuống dòng nước lạnh giá trong mùa đông khắc nghiệt. Nhưng khi mở mắt ra, tôi lại trở về đúng ngày hôm đó. Nhìn sợi ruy băng cắt băng khánh thành sắp bị Giang Tình cắt xuống, tôi thẳng tay tát cô ta một cái ngã lăn ra đất. “Loại gì cũng muốn cướp lễ cắt băng của tôi sao? Một con bé ăn mày cũng xứng?” Kẻ địch tàn ác bao nhiêu tôi còn có thể trị được một đứa ngu dốt như cô ta có thể làm khó dễ được tôi sao? Để tôi ra tay biến cô ta từ cắt băng khánh thành trở thành quấn băng bệnh viện.
Hối Hận Đã Muộn Hai thanh mai trúc mã của tôi cùng lúc đem lòng yêu cô học sinh nghèo mà nhà tôi đang tài trợ, đến mức không tiếc lao vào đánh nhau vì cô ta. Tôi vốn không quan tâm, cho đến khi chính buổi tiệc mừng công do tôi tự tay chuẩn bị lại đột ngột biến thành lễ đính hôn giữa cô ta và thanh mai trúc mã của tôi – Cố Cẩn Văn. Cô ta mặc chiếc váy do mẹ tôi thiết kế khi còn sống, đứng trên sân khấu rực rỡ chói mắt. Tôi suy sụp òa khóc, mất kiểm soát yêu cầu cô ta cởi đồ ra, nhưng lại bị người ta mắng là điên, trở thành trò cười khắp thành phố. Giữa lúc hỗn loạn tranh cãi, thanh mai trúc mã khác – Kỷ Tu Viễn – lại cầm một bó hoa hồng thật lớn cùng nhẫn kim cương quỳ một gối cầu hôn tôi, ánh mắt chân thành tha thiết. Tôi tưởng hắn thật lòng, nên đã đồng ý. Nhưng ba năm sau khi cưới, tôi vô tình nghe thấy hắn trò chuyện với bạn. “Tu Viễn, cưới rồi thì sống đàng hoàng một chút, đừng để Tâm Tâm phát hiện cậu vẫn còn qua lại với Lâm Dĩ Đường.” “Yên tâm, cô ấy sẽ không biết đâu. Nếu năm đó Đường Đường không chọn Cố Cẩn Văn, vì muốn cô ấy hạnh phúc thì sao tôi lại quay sang cưới Thẩm Trúc Tâm?” “Chỉ cần Đường Đường hạnh phúc, tôi cam lòng hy sinh bản thân. Nhưng con người rốt cuộc cũng sẽ thay đổi, giờ tôi chỉ mong Thẩm Trúc Tâm biến khỏi cuộc đời tôi.” Đã vậy thì, tôi rời đi như hắn mong muốn.
Minh Châu Ám Đầu Ta bán đậu phụ suốt mười tám năm, nuôi lớn ba đứa con, vậy mà phu quân lại muốn đón ta lên kinh thành để làm thiếp. Ta để lại một tờ giấy hòa ly. Con trai cả của ta là Tướng quân, con trai thứ là Trạng nguyên, con gái út là Quận chúa. Ta là thương nhân giàu có ở Giang Nam, làm thiếp, hắn cũng xứng sao?
Cửa Cung Sâu Thẳm Ta là con gái nhà quan do hoàng đế khâm điểm tiến cung. Một tờ thánh ý, được phong làm quý phi. Người người hâm mộ ta mệnh tốt, nhưng nào có biết trong lồng vàng, chim sẻ khó bay. Ngày đó tiến cung, ma ma hầu hạ ta tắm rửa nói: “Hoàng đế dịu dàng thiện lương, nương nương chớ sợ.” Nhưng thâm cung sâu mười trượng này, xương trắng phủ đầy đất. Đủ loại chuyện đáng sợ, đều do một tay hắn gây nên mà ra.