Nữ Cường
Nữ Hoàng Nghịch Tập Tân đế đăng cơ, muốn tuyển tú nữ, đại tỷ nhà ta đã xuất giá, nhị tỷ đã có hôn ước, chỉ còn lại ta mới mười bốn tuổi. Mẫu thân ôm ta khóc đến trời long đất nở, phụ thân khẽ cắn môi: “Thường Nhi, cha thay con vào cung!” Sau này ta mới biết, vị trong cung kia, vốn muốn chính là cha ta. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Nữ Tướng Tư Quân Kiếp trước, khi đích tỷ của ta vào cung làm hoàng hậu, nàng đã cúi đầu dạy bảo ta rằng: “A Đinh, khi ta không còn nữa, muội phải tự bảo vệ mình.” Ta hàm lệ đồng ý. Năm năm sau, hoàng hậu thất sủng, bị kẻ gian hãm hại mất trinh tiết, đêm đó đã treo cổ tự vẫn. Thiên tử hạ lệnh, phế truất hoàng hậu Mạnh thị vì vô đức, toàn thành không được mặc đồ tang. Ta thay Mạnh gia nhận tội, vì dung mạo khuynh thành nên được bệ hạ đưa vào cung, được sủng ái hơn cả sáu cung. Ngày ta cùng thiên tử chôn thây trong biển lửa, hắn giận dữ bóp cổ ta: “Trẫm đã không bạc đãi Mạnh gia của ngươi, vì ngươi mà trẫm không truy cứu hoàng hậu mất trinh tiết bị phế truất kia!” Ta mặc cho ngọn lửa thiêu đốt toàn thân, như không hề hay biết: “Nhưng ta truy cứu.” Khi tỉnh lại, ta đã trở về ngày đích tỷ vào cung. Nàng vuốt đầu ta, quay đầu bước vào hoàng cung ăn thịt người. Ta cởi bỏ xiêm y, trang sức, quay đầu bước vào doanh trại đầy máu tanh. —— Ta muốn xem, khi ta dẫn quân vây quanh hoàng thành, tên hoàng đế chó má đó còn dám nói bốn chữ “Hoàng hậu phế truất” không?
Nữ Tướng Báo Thù Cha ta là một đại tướng quân chiến công hiển hách. Phó tướng đã thay ông đỡ một mũi tên, trước khi qua đời thì nhờ ông chăm sóc cho nữ nhi của hắn, vì vậy ông đã mang về cho ta một muội muội. Từ đó, đồ ngon thì Hứa Uyển ăn trước, y phục mới thì Hứa Uyển mặc trước. Các gia đình tốt để kết thân, Hứa Uyển đều được xem trước. Mọi rắc rối do nàng gây ra, ta đều phải gánh. Ai ai cũng khen ngợi cha ta trọng nghĩa trọng tình. Không ai để tâm rằng ta đang dần dần mất đi tất cả. Ta đã khóc, đã giận, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự thất vọng và trách mắng từ cha. “Đừng vô cớ làm loạn, con vốn phải nhường nhịn Uyển Nhi.” Sau này, ta và Hứa Uyển cùng bị gian tế của địch quốc bắt cóc. Và cha không chút do dự, chọn cứu Hứa Uyển. Gian tế cho rằng nàng mới là con gái ruột của cha, nên đã ném ta xuống vực thẳm. Mười năm sau gặp lại, cha là Đại tướng quân Bình phản. Còn ta, là kẻ phản loạn mà ông phải dẹp trừ.
Ác Mộng Của Hoàng Đế Hoàng đế gặp ác mộng. Sau khi hắn thức dậy đã hạ lệnh giết chết tất cả các bé gái sinh vào ngày Tết Nguyên Tiêu năm Thìn. Cha nương vì bảo vệ tỷ tỷ mà bị loạn côn đánh chết, phơi thây nơi hoang dã. Hoàng đế cho rằng mầm tai họa đã được diệt trừ sạch sẽ. Nhưng hắn không biết ta và tỷ tỷ là tỷ muội sinh đôi.
Ẩn Khê Khi Mạnh Hoài được phục chức, chuẩn bị vào kinh, chàng lại bất ngờ rơi xuống nước mất trí nhớ. Chàng chẳng quên gì, chỉ quên người vợ kết tóc cùng chàng là ta. Chàng nắm tay Tô Nguyệt Thiển, bảo rằng nàng mới là ái nhân duy nhất trong đời chàng. Nhi tử của ta thì lạnh lùng bênh vực họ: “Người chẳng giúp được gì, thì xin người cũng đừng xuất hiện trước mặt phụ thân nữa, có được không?” Bà mẫu ta ánh mắt lạnh lùng, hờ hững buông lời: “A Hoài bệnh tình nguy cấp, chẳng lẽ con lúc này còn ghen tuông vô cớ sao?” Tô Nguyệt Thiển cũng kéo lấy tay áo ta, móng tay bấm sâu vào da thịt: “Đợi Mạnh đại ca hồi phục trí nhớ, ta tất sẽ hoàn trả vị trí chính thê cho tỷ. Cầu xin tỷ, làm ơn để chúng ta vào kinh!” Ta đã biết rõ, Mạnh Hoài giả vờ mất trí nhớ, chỉ để bỏ ta ở lại. Như thế cũng tốt. Con ta ở Mạc Bắc vừa gửi thư, chỉ mong mẫu tử đoàn viên. Giờ đây, đến cả cái cớ để rời đi, ta cũng chẳng cần tìm nữa.
An Vân Khi cô thư ký của Đường Diệp lần thứ mười chín lượn lờ đến trước mặt tôi, tôi vẫn chẳng buồn quan tâm. Hết trò, cô ta dứt khoát rút ra tờ giấy khám thai, chìa ra thị uy giữa chốn đông người. Tôi dịu giọng nhắc nhở: “Lo mà dưỡng thai cho tốt, có chuyện thì tìm ba của đứa bé.” Cô ta tức đến sôi máu, hét lên: “Cô định làm con rùa rụt cổ đến bao giờ?” Cạn lời thật. Cô ta mãi mãi không hiểu nổi một chuyện – Giành đàn ông ấy à? Tôi thấy chán từ lâu rồi. Giành chén cơm của đàn ông, mới là chuyện đáng chơi.
Kế Hoạch Trả Thù Sau khi lén trộm hộ khẩu, bảo mẫu cùng bố tôi đã lén lút đi đăng ký kết hôn. Bà ta tự cho mình là nữ chủ nhân, mặt dày đòi tôi phải đưa năm mươi vạn tiền sính lễ với ba mươi vạn tiền dưỡng lão mỗi tháng. Tôi nhìn bố đang ngồi trên xe lăn, liên tục nói rằng mình đã gặp được tình yêu đích thực. Tôi cười lạnh: “Bà ta không đáng giá đến thế!”
Phúc tinh A Mãn Ta tuy là một nữ nhân vừa xấu xí lại câm điếc, nhưng lại có một phu quân vô cùng mỹ mạo. Phu quân người yếu có bệnh tim, mọi chi phí chữa trị đều dựa vào số bạc ta thức khuya dậy sớm bán hoành thánh tích cóp. Hắn từng thề non hẹn biển, nói rằng trái tim của Tạ Dao hắn cả đời chỉ thuộc về A Mãn ta. Nhưng rồi một ngày, bệnh tim của hắn được chữa khỏi, trở thành thiếu tướng quân, hắn lập tức ngựa không dừng vó biếm ta làm thiếp, cưới Hầu phủ biểu muội làm thê. Hắn ôm biểu muội Hầu phủ trong lòng, ánh mắt tràn đầy tình ý: “A Mãn chẳng qua chỉ là một nữ nhân bị câm nghèo khổ, sao có thể sánh được với nàng, một người tài sắc, văn võ song toàn? Nàng mới xứng làm thiếu tướng quân phu nhân.” Nhưng hắn không hề biết… Ta không phải trời sinh đã bị câm, chỉ là mỗi lần mở miệng sẽ mang đến tai họa. Vì muốn bảo toàn bình an cho hắn, ta đã giả vờ câm suốt bao năm. Nay hắn đã vô tình bạc nghĩa, ta cũng chẳng cần giả vờ nữa!
Ngày làm giấy đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, hắn nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, không có thực chất. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tốt vai trò bà Cố, trừ tôi ra, em muốn gì tôi cũng có thể cho.” Tôi rất nghe lời, làm bà Cố suốt ba năm. Ba năm sau, Hứa Vi đưa tôi mười triệu, bảo tôi rời khỏi Cố Cẩn Xuyên. Cô ta nói: “Cẩn Xuyên nói hai người chỉ là nạn nhân của ân nghĩa đời trước, hôn nhân này vốn dĩ chỉ là hữu danh vô thực. Bây giờ anh ấy muốn có một gia đình thật sự, muốn có con với người anh ấy yêu. Chị đã làm lỡ dở anh ấy ba năm rồi, mong chị có thể buông tay.” Thì ra… hắn đã có người trong lòng rồi à. Tôi tiếp tục giữ vị trí bà Cố này đúng là không còn hợp nữa. Tối hôm đó, tôi đến thư phòng tìm Cố Cẩn Xuyên. “Năm đó anh từng nói, tôi muốn gì cũng được… lời đó giờ còn tính không?” Cố Cẩn Xuyên đặt tài liệu xuống, ngón tay thon dài tháo kính khỏi sống mũi. Ánh mắt hắn khẽ dao động, môi cong lên một nụ cười nhẹ: “Tất nhiên. Em muốn gì?” Tôi siết nhẹ tập hồ sơ trong tay, đặt bản thoả thuận ly hôn trước mặt hắn. “Tôi muốn anh ký vào đây.”
Tiệm Vàng Mã 2: Đổi Mộ Cải Vận Tiệm giấy vàng mã của tôi chỉ làm ăn với người chết. Một ông lão đã qua đời nói rằng ngôi nhà của mình bị dột mưa, nhờ tôi đến trước mộ đốt một căn biệt thự bằng giấy. Con trai của ông lão đập nát đồ giấy vàng mã, nói rằng tôi muốn lừa tiền. Sau khi việc làm ăn tuột dốc không phanh, hắn thắp cho tôi ngàn ngọn đèn trường minh để cầu xin tôi giúp đỡ. Tôi nhìn cỏ mới mọc trên ngôi mộ: “Trong ngôi mộ này, căn bản không phải chôn cha anh.”
Tam Sinh Hữu Hạnh Từng là công tử quý tộc chốn kinh thành, khi Tống Uẩn rơi vào cảnh khốn cùng, ta đã bán hết gia sản để cứu hắn ra, rồi ép hắn lấy thân báo đáp. Ta biết hắn hận ta, nhưng ta chẳng bận tâm. Cho đến khi ta mang thai, Tống gia được minh oan, Tống Uẩn lại được phục chức. Ta biết hắn sớm muộn gì cũng rời đi, và ta không cách nào giữ hắn lại. Quả nhiên, hắn lặng lẽ rời đi, không để lại nửa lời từ biệt. Ta vuốt ve cái bụng đã lớn của mình, buồn bã vài ngày, sau đó bắt đầu tính toán tìm cha mới cho đứa trẻ trong bụng. “Lưu tú tài sát vách không tệ, từng lén nhét cho ta mấy bài thơ tình. Lý đại phụ ở phố sau cũng khá tốt, mỗi lần bắt mạch đều đỏ mặt ngượng ngùng. Còn nữa, Hà công tử trong ngõ, sớm đã nói không cưới ai ngoài ta…”
Kiệu Tịch Nhan Mẫu thân ta tướng tá thô kệch, còn phụ thân thì mặt mày như ngọc. Người đời đều nói hầu gia rất tình cảm. Cho đến khi nạp thiếp, ông lại nhẫn tâm đòi mẫu thân ta “kiệu Tịch Nhan”. “Nàng ấy nói không có kiệu Tịch Nhan thì không chịu nhập phủ. “Chỉ là một cái kiệu thôi mà, đừng có keo kiệt thế.” Nhưng mọi người đều biết, đó không chỉ là một cái kiệu. Mắt mẫu thân đỏ hoe, nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười: “Nhan Nhi nhớ lấy, không giữ được trái tim đàn ông thì hãy nắm lấy mạng của hắn.”
Ngân Hàng Tủy Sống Năm thứ hai sau khi hiến tủy, một cô gái tìm đến nhà tôi. Cô ta nói mình bị tái phát bệnh bạch cầu, yêu cầu tôi lập tức bỏ đứa con trong bụng để hiến tủy cho cô ta thêm một lần nữa. Tôi không thể tin nổi, và đã từ chối. Không ngờ, chồng tôi – người trước nay luôn yêu thương tôi, lại chỉ trích rằng tôi là kẻ máu lạnh. Anh ta lớn tiếng trách mắng: “Em khiến anh quá thất vọng rồi. Con cái có thể sinh lại, nhưng người chết thì không thể sống lại được.” Trong cơn bàng hoàng, tôi đã thuê một thám tử tư. Không ngờ, kết quả điều tra cho thấy cô gái đó chính là “bạch nguyệt quang” mà chồng tôi ngày đêm nhung nhớ. Từ lúc thuyết phục tôi tham gia ngân hàng tủy, anh ta đã lên kế hoạch biến tôi thành nguồn tủy sống di động để cứu “bạch nguyệt quang” của mình… Tôi kìm nén cảm xúc, gọi đến khoa sản. “Tôi sẽ làm theo lời chồng, dù đau lòng vì đứa con thế nào, tôi cũng sẽ hiến tủy!”
Liễu Nguyên Nhi Khi mẹ bị bán vào thanh lâu, trong bụng đã có ta. Mẹ sợ bị phát hiện, dùng vải quấn chặt bụng. Tiếc là giấy không gói được lửa, vẫn bị tú bà phát hiện. Mẹ ta ôm chặt bụng, quỳ trước mặt tú bà, van xin thảm thiết, cầu xin bà ta tha cho ta một mạng. Tú bà nhìn mặt mẹ ta, cười nói: “Trông cũng xinh đẹp lắm, mua một tặng một, ta còn lời!”
Kế Hoạch Đá Đít Tra Nam Chồng đi công tác, tôi một mình đi chơi ở Disney. Buổi tối xem bắn pháo hoa, mọi người đều ngồi bệt xuống quảng trường, bên cạnh tôi là một cặp đôi trẻ. Tôi quay đầu nhìn, đột nhiên phát hiện người đàn ông là chồng tôi, còn người phụ nữ là thực tập sinh mới vào công ty chúng tôi, Mạnh Điềm Điềm. Đêm đó, tin tức “Du khách nữ ở Disney hành hung bạn trai.” nhanh chóng lên hot search. Người phụ nữ đánh người không phải tôi, mà là Mạnh Điềm Điềm.
Niên Niên Tuế Tuế “Ai cũng biết, bên cạnh Tấn Vương Tiêu Hoài Cẩn có một con chó điên tên là Lưu Niên. Nàng trung thành tuyệt đối với Tiêu Hoài Cẩn, nghe lời răm rắp. Những kẻ bị nàng cắn, không chết thì cũng tàn phế. Về sau, Tiêu Hoài Cẩn thuận lợi đăng cơ làm Hoàng đế, ban cho ta một chén rượu độc. “Bấy nhiêu năm ngươi đi theo Trẫm vất vả rồi, cũng nên nghỉ ngơi cho tốt.” Ta bình thản uống cạn. Mạng nợ của hắn từ năm mười hai tuổi, cũng đến lúc hoàn trả. Không ngờ, ta lại được tái sinh về năm mười hai tuổi. Mới phát hiện bấy lâu nay, bản thân đã nhận nhầm ân nhân cứu mạng.
Trăng Khuyết Ngày tôi đề nghị ly hôn, cuộc gọi đến cho Lục Thúc Minh được thư ký của anh ta trả lời. Giọng cô thư ký trẻ nghe có vẻ nũng nịu. “Tổng giám đốc Lục đang họp, không tiện nghe máy, có chuyện gì chị cứ nói với em.” Cô ta là người tình mới của Lục Thúc Minh. Lần này tôi không cãi cọ hay gây sự, chỉ bình thản nói với cô ta: “Cô nói với anh ta, đơn ly hôn tôi để ở đầu giường.”
Ánh Sáng Đom Đóm Ta là thứ nữ tướng phủ, lãnh tâm lãnh phế, thủ đoạn tàn nhẫn. Ngày cập kê, ta trở thành đích nữ tướng gia, thay thế đích tỷ trở thành danh môn quý nữ nổi tiếng gần xa, tài hoa vô song ở kinh thành. Sau đó ta vào cung, trở thành phi tần của Hoàng đế, sủng quan lục cung, được mọi người chú ý. Hoàng đế băng hà, ta nâng đỡ tân quân thượng vị, lại trở thành Hoàng Thái Hậu tôn quý nhất của Đại Càn. Ta giúp tiểu hoàng đế củng cố giang sơn, thống trị thiên hạ, được vạn dân tôn sùng, nhưng tiểu tử kia lớn lên lại muốn giết ta. Không sao, giết hắn ta làm hoàng đế là được.
Mưu Kế Hậu Cung Tất cả mọi người đều cho rằng ta yêu Hoàng thượng, bao gồm cả Hoàng thượng cũng nghĩ như thế, nhưng mà ta biết, hắn chỉ là vũ khí của ta.
Ký Ức Sai Lầm Kiếp trước, năm thứ bảy yêu đương với bạn trai. Tôi đã chết trong trận lũ quét bất ngờ. Linh hồn chưa tan biến, vẫn luôn đi theo bên người bạn trai. Nhìn anh ấy cả ngày như người mất hồn, bởi vì nghe được tin tôi chết mà khóc lóc thảm thiết. Lại nhìn anh ấy buông bỏ tất cả, ôm chặt kỷ niệm của chúng tôi mà chết trong u uất. Thời điểm dầu hết đèn tắt, anh ấy ôm ảnh tôi, nói kiếp sau nhất định sẽ không buông tay tôi. Mở mắt ra lần nữa – tôi lại trở về ngày xảy ra trận lũ quét bất ngờ. Nhờ có ký ức kiếp trước, cuối cùng tôi đã thuận lợi sống sót, còn kết hôn với anh ấy. Nhưng người kiếp trước yêu tôi đến mức có thể tuẫn tình vì tôi. Vậy mà vào năm thứ năm sau khi kết hôn, khi tôi vừa mang thai bảo bảo, anh ta lại ngoại tình.