Trang chủ Thể loại Nữ Cường

Nữ Cường

Ánh Trăng Sáng Của Hoàng Thượng

Ánh Trăng Sáng Của Hoàng Thượng Từ sau khi rơi xuống nước, Lâm Quý nhân cứ như biến thành một người khác. Nàng vốn xuất thân thấp hèn, tính tình hướng nội, Hoàng thượng hầu như không để ý đến sự tồn tại của nàng trong hậu cung. Nhưng giờ đây, nàng rất được thánh tâm, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi đã phá lệ được phong làm Quý phi. Lúc chỉ có hai người chúng ta, nàng đắc ý cười nói với ta: “Lục Lan, ngôi vị Hoàng hậu của ngươi sớm muộn gì cũng là của ta.” Nàng là nữ chính xuyên không, ta đấu không lại nàng. Vì vậy, ngày hôm sau, ta đẩy một phi tần khác xuống nước. Cứ như vậy, trong hậu cung do ta đứng đầu, đã có hai nữ chính xuyên không.

Mua Được Phu Quân

Mua Được Phu Quân Thành thân hai năm, mãi đến khi bị công chúa ban cho chén rượu độc, ta mới biết mình vốn chỉ là ngoại thất mà phò mã trộm nuôi bên ngoài. Sau khi giả chết, ta trốn vào núi sâu làm ruộng. Về sau lại tốn hai lượng bạc vụn mua về một gã nô lệ thô kệch. Khi cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, phò mã lại một lần nữa tìm đến ta. Hắn trốn khỏi hoàng thành, cả người nhuốm máu, cầu xin ta cùng hắn rời đi. Ta còn chưa kịp lên tiếng, thì gã nô lệ xưa nay ít nói bỗng nắm chặt cổ phò mã mà nói: “Dám lừa gạt muội muội, đoạt thê tử của ta, ngươi nghĩ Trẫm sẽ tha cho ngươi sao?”

Tôi Không Nợ Anh Một Tình Yêu

Năm thứ ba sau khi chia tay với Hạ Tô Nguyên, tôi tình cờ gặp lại hắn ở bệnh viện. Tôi ăn mặc xuề xòa, bụng bầu lùm lùm, miệng còn đang gặm móng gà muối mua ngoài quán. Hắn thì chỉnh tề, bên cạnh là vị hôn thê vừa mới đính hôn. Ánh mắt hắn dừng lại trên bụng tôi, đồng tử khẽ co lại, giọng cười khẩy: “Lâm Cửu Nhi, rời khỏi tôi rồi, cô thảm hại thế này sao.” “Đừng nói đứa bé là của tôi nhé.” Tôi cau mày: “Anh bị điên à? Mình chia tay ba năm rồi đấy.” Khám thai xong, tôi định lái chiếc xe máy điện nhỏ về nhà thì bị một chiếc Maybach chặn ngang đường. Kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt của Hạ Tô Nguyên. Hắn nhìn tôi đầy khinh miệt: “Trước kia chẳng phải chê tôi nghèo à? Chồng cô đến cái xe cũng không mua nổi sao? Đi lại thế này chẳng phải quá bất tiện à.”

Tôi Và Mẹ Trọng Sinh

Tôi Và Mẹ Trọng Sinh Những năm 90, vật chất còn khan hiếm. Nhà mãi mới hầm được con gà, mẹ lại đem cái đùi gà cho con trai chú Vương hàng xóm. Lúc ba hỏi đến trong bữa cơm, mẹ nói tôi là người đã ăn. Tôi không nhận, mẹ liền mắng tôi là đồ chuyên nói dối. “Chính mày ăn, chính mày ăn, ăn rồi còn không chịu nhận, tao đ/á/n/h ch.t cái đồ nói dối nhà mày…” Và rồi bà thật sự lỡ tay đ/á/n/h ch.t tôi. Lần nữa mở mắt, tôi lại đang ngồi ở mâm cơm, mẹ cười gượng bảo: đùi gà là do Phương Phương ăn. Lần này tôi đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Ba, đùi gà là con ăn đó, mẹ đâu có đem cho chú Vương đâu!”

Phụ Nữ Phải Độc Lập

Phụ Nữ Phải Độc Lập Sau khi tôi có bầu, chồng đón mẹ chồng lên chăm sóc tôi. Sau khi làm hỏng 3 cái nồi cơm điện, 4 cái máy rửa chén, 5 cái lò vi sóng, bà vừa lau nước mắt vừa nói: “Mẹ già rồi, mẹ vô dụng, mấy thứ công nghệ cao này mẹ học không nổi.” Sau đó nữa, bà cùng với em chồng ngày nào cũng khiến tôi bực bội. Đến cuối cùng tôi mới biết, tất cả chuyện này đều do chồng tôi bày ra, chỉ để ép tôi nghỉ việc.

Ba Tôi Ngoại Tình

Ba Tôi Ngoại Tình Kiếp trước, ba tôi 59 tuổi bị phát hiện ngoại tình, ông quỳ xuống khóc lóc nhận lỗi. Nhưng vừa làm xong thủ tục nghỉ hưu, ông liền cuỗm hết tiền trong nhà, dắt theo tiểu tam và con trai của ả cao chạy xa bay. Mẹ tôi vì chuyện này mà mắc bệnh trầm cảm, ôm hận mà qua đời. Tôi sống lại đúng vào ngày ba lên cơn cao huyết áp, cần cấp cứu. Ông ngồi trong phòng khách, tay ôm ngực cầu cứu: “Uyển Uyển, mau… mau gọi xe cứu thương…” Còn tôi thì đang nằm trong phòng ngủ, thong thả đeo tai nghe. Ừm, bài hát này nghe hay thật.

Tra Nam Hối Hận Rồi

Tra Nam Hối Hận Rồi Để cứu Thẩm Ý Chi, tôi đã mất đi đôi chân. Kết hôn ba năm, anh mặc kệ bạn bè và người thân của anh sỉ nhục tôi. Tôi chất vấn anh, anh lại mất kiên nhẫn day day ấn đường: “Bọn họ chỉ đang nói sự thật mà thôi.” “Năm đó, tôi không cầu xin cô cứu tôi.” “Không ai hỏi tôi có nguyện ý hay không.” Tất cả yêu mến thuở thời thiếu thời trong khoảnh khắc đó đã hóa thành tro bụi. Đêm đó, tôi bỏ thuốc ngủ vào sữa của anh ta, nhân lúc anh ta ngủ say, tôi chặt đứt đôi chân của anh ta. Tôi ôm anh ta đang đau đớn gào thét mà ngủ thiếp đi, khi mở mắt ra, tôi đã trở về ba năm trước, trước khi tai nạn xảy ra.

Tuyết Rơi Trắng Trời

Tuyết Rơi Trắng Trời Trong lễ cưới, Đoạn Tri Hứa ném bó hoa cưới trong tay xuống, ngay trước mặt tất cả mọi người dắt theo cô thanh mai trúc mã rời khỏi hiện trường. Chỉ còn lại tôi – cô dâu hữu danh vô thực – bị khách mời đến dự lễ cưới nhìn như xem trò khỉ, chỉ trỏ bàn tán. Người anh em thân thiết của anh ta, Lục Dữ An, bất ngờ nhảy lên sân khấu, mặc kệ ánh mắt xôn xao của đám đông, nhìn tôi đầy sâu sắc: “Mạn Mạn, em cũng nhìn anh một lần đi được không? Anh có điểm nào thua kém Đoạn Tri Hứa chứ?” “Cho anh một cơ hội, để quãng đời còn lại anh được chăm sóc em, được không?” Tôi không do dự chút nào, khoác tay anh ta, quyết tâm hoàn thành buổi lễ đến cùng. Năm đó, dưới sự dịu dàng tấn công không ngừng của anh ta, tôi yêu anh ta một cách toàn tâm toàn ý. Lễ Tình Nhân đầu tiên sau khi kết hôn. Lục Dữ An đưa tôi đến núi Phúc Sơn trượt tuyết, nhưng lại vô tình gặp Giang Lạc Nhan – người xuất hiện một mình. Khi tôi quay người rời đi thì bị cô ta va vào. Lúc xe cứu thương đến, Lục Dữ An không nghĩ ngợi gì mà bế Giang Lạc Nhan lên xe: “Mạn Mạn, em đợi ở đây nhé, anh đưa Lạc Nhan đến bệnh viện kiểm tra trước đã!” Tôi sững sờ nhìn người đàn ông luôn miệng nói yêu tôi, lại có thể không chút do dự đẩy tôi ra ngoài thế giới của anh ta…

Mùa Xuân Hoa Nở

Mùa Xuân Hoa Nở Ta vốn là một nữ đồ tể, bỗng chốc lại trở thành mẹ tiểu thư giả của tướng phủ. Thừa tướng phu nhân cao ngạo quý phái, bịt mũi ném tiểu thư giả trước cửa nhà ta. Ta nghi hoặc: “Ngươi thật sự không cần tiểu nữ oa này nữa sao?” Nàng ta đầy vẻ chán ghét, chỉ mang theo tiểu thư thật rời đi. Ta gật gật đầu, được rồi, bỗng dưng lại có thêm một cục bột nhỏ. Sau đó, mỗi ngày ta giết năm con heo, cục bột nhỏ mỗi ngày ăn hết năm bát cơm. Còn lẽo đẽo đi theo sau ta: “Mẹ, đói đói, cơm cơm!”

Phần 2 - Nương Nương Livestream Xem Tình Duyên

Nương Nương Livestream Xem Tình Duyên 2 Ta phát sóng trực tiếp để bói tình duyên, nào ngờ gặp được vị Thái tử phong lưu. “Có nhiều hot girl như vậy, ai mới là nhân duyên của tôi đây?” Ta lắc đầu nhìn những bóng ma nặng nề đang thi nhau liếm láp cổ hắn ta. Tên này chán sống rồi à! Series này gồm 4 phần Phần 3 Phần 4  

Nhật Ký Quan Sát Lục Tiên Sinh

Nhật Ký Quan Sát Lục Tiên Sinh Tôi là người ngoài hành tinh. Nhiệm vụ của tôi là đến Trái Đất và viết báo cáo về quan sát loài người. Tôi đang làm nhiệm vụ trong nhà Lục tiên sinh, và tôi phát hiện thói quen của người này thật kỳ lạ. Con người là sinh vật vừa mềm yếu vừa dựa dẫm.

Nghịch Thiên Nữ Đế

Nghịch Thiên Nữ Đế Phu quân của ta và ca ca đều yêu cùng một nữ nhân, mà nàng ta lại sắp thay ta đi hòa thân. Vì nàng ta, phu quân bỏ rơi ta ngay trong tiệc cưới; ca ca trói ta lại để tạ tội với nàng. Đại quân áp sát biên giới, ta bị treo lên cổng thành, vạn mũi tên xuyên tim. Bọn họ nói ta tội ác tày trời, chết cũng không đáng tiếc, chỉ cầu xin người trong lòng nguôi giận mà quay về với họ. Nữ nhân được nâng niu trong lòng bàn tay rưng rưng nước mắt, vẻ mặt kiên cường: “Chuyện cũ đã qua, vì thiên hạ thái bình, ta vẫn phải đi hòa thân.” Sau này, nàng ta hối hận, trốn về, vẫn được vạn dân ca tụng. Còn ta thì phơi thây nơi hoang dã, bị sói hoang cắn xé. Nhưng may mắn thay, ta được trọng sinh. Vừa mở mắt ra, tiểu tiện nhân đó đang định nhảy xuống sông. “Đoán xem lần này tướng quân và hoàng thượng sẽ trừng phạt ngươi thế nào?” Máu nóng dâng trào, ta tung cước đá thẳng nàng ta xuống sông, rồi khi nàng ta há miệng kêu cứu, ta ghìm chặt đầu nàng ta xuống nước. “Ta muốn xem xem ngươi có thể giả vờ giỏi đến mức nào đây!”

Giành Lại Thứ Xứng Đáng Thuộc Về Mình

Khi bố mẹ tôi nói sẽ nhận nuôi Tống Hàm Hi, tôi biết cốt truyện đã bắt đầu. Vào ngày sinh nhật tôi, cô ta sẽ nói:“ Thật tốt khi Kiều Kiều có bố mẹ ruột tổ chức sinh nhật, không như mình, bố mẹ đã mất rồi…” Khi tôi yêu đương, cô ta sẽ nói: “Kiều Kiều có tiền, anh ấy chọn Kiều Kiều cũng phải, không như mình, sống nhờ nhà người khác…” Cứ thế, bố mẹ tôi và bạn trai đều trở mặt với tôi. Trước khi tôi qua đời vì tai nạn xe hơi, tôi còn nghe thấy cô ta nói: “Kiều Kiều chỉ bị tai nạn thôi, nhưng lễ trưởng thành của em cả đời chỉ có một lần…” Mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Tống Hàm Hi đang bước vào nhà một cách dè dặt. Tôi cười. Chống PUA, muốn biết không?

Livestream Bói Toán: Tà Trận Gọi Hồn

Livestream Bói Toán: Tà Trận Gọi Hồn Con gái ảnh hậu mất tích, trực tiếp livestream tìm con, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt. Tôi bốc quẻ trả lời: “Người đã mất. Do người thân cận gây ra, phương hướng Đông Nam, xung quanh núi rừng bao bọc, thi thể bị nhốt trong tường, trên người có bốn mươi chín chiếc đinh trấn hồn, trận pháp tà ác đã thành.” Bình luận vừa xuất hiện đã nhanh chóng gây sốt. Tôi bị dân mạng mắng tới tấp, hàng chục nghìn bình luận chỉ trích. Ba ngày sau, ảnh hậu báo án. Cảnh sát tìm thấy thi thể cô bé trong bức tường phòng ngủ chính của biệt thự trên núi. Cả vị trí lẫn hiện trường đều trùng khớp với lời miêu tả của tôi. Tối đó, khi tài khoản của tôi bị cư dân mạng công kích tới nổ tung, cảnh sát đến “mời” tôi đi uống trà. Tin tức ảnh hậu bị mẹ chồng sát hại con gái, bày trận cầu con trai, lập tức lên hot search.

Thuốc Dẫn

Thuốc Dẫn Thừa tướng cao điệu tìm nhi tử, nói rằng vị hôn phu bán cá của ta chính là nhi tử thất lạc của ông. Kiếp trước ta phát hiện ra điều bất thường, muốn đưa hắn rời đi, nhưng hắn lại tìm người đánh ta đến gần chết. “Ta hiện tại thế nhưng là công tử thừa tướng, phải cưới danh môn quý nữ, một thôn nữ như ngươi mà cũng muốn trèo cao?” Nhưng hắn không biết, hắn chỉ là thuốc dẫn cho người khác. Sống lại một đời, ta đích thân đưa hắn đến trước mặt thừa tướng. “Ngài xem hắn có giống thuốc dẫn… à không, giống nhi tử của ngài không?”

Phúc Đỉnh

Phúc Đỉnh Năm thứ hai của nạn đói, mẹ ta bỏ trốn về nhà ngoại trước khi cha kịp đem bán ta đi. Đêm mẹ trở về, toàn thân bà bê bết máu, bụng thủng một lỗ lớn, một chân cũng không còn. Mẹ mang trên lưng một chiếc đỉnh nhỏ, đưa cho cha ta. “Này, giữ lấy cái này thì sẽ không phải đói nữa… Đừng bán A Ngọc.” Chiếc đỉnh nhỏ ấy, bên trong phình lên, kéo một cái, liền xuất hiện một cái chân trắng nõn. Nếu bỏ một mảnh vải vào, thì sẽ lại có một mảnh vải y hệt hiện ra. Thậm chí, nếu bỏ vào một con gà, thì một con gà khác sẽ xuất hiện. Cha ta mừng rỡ phát điên, không hề để ý đến câu nói cuối cùng của mẹ trước khi bà tắt thở.

Giang Ngư

Giang Ngư Thị tẩm xong, ta lén lút mang tới một bát canh tránh thai. Trước mắt đột nhiên xuất hiện một hàng chữ: 【Nữ chính hồ đồ quá! Hoàng thượng khó có con, mà nàng lại trời sinh thể chất dễ mang thai, chỉ cần sinh hạ hoàng tử, đó chính là phú quý vinh hoa vô tận, còn uống canh tránh thai làm gì!】 【Đúng vậy, sau khi nữ chính sinh con, Hoàng thượng còn độc sủng nàng, vinh quang biết bao】 Ta cười lạnh trong lòng. Đời trước, ta chính là tin vào những lời nhảm nhí này. Chỉ trong năm năm ngắn ngủi, sinh cho Hoàng thượng ba trai hai gái. Nhưng bọn chúng đều bị hắn ôm đi, giao cho hoàng hậu thanh mai trúc mã của hắn nuôi dưỡng. Bọn họ vợ chồng con cái thành đàn, ân ái mặn nồng, ngồi vững giang sơn. Còn ta, thân thể tổn hại, thê thảm chết đi. Đời này, ta muốn xem thử, một vị hoàng đế không có con nối dõi, làm sao ngồi vững ngôi vị hoàng đế đây?

Chiếu Tuế

Chiếu Tuế Mẹ luôn lấy ta ra để phụ trợ biểu tỷ. Lúc ta còn nhỏ không biết chữ, bà lại nhất quyết bắt ta và biểu tỷ cùng làm thơ. Sau đó, lại chế nhạo ta trước mặt mọi người: “Chẳng có chút tài năng nào, sao xứng làm tiểu thư khuê các?” Đến khi ta đỗ đầu trong kỳ thi nữ học, người khác đến chúc mừng, bà lại hừ lạnh. “Biết đọc sách có ích gì, nha đầu này tính tình nóng nảy, phẩm hạnh lại kém. Không giống như biểu tỷ của nó, dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu thuận, lấy thê tử thì phải lấy người như vậy.” Chuyện này truyền đến tai thái hậu, bà vốn định chọn ta làm nhiếp chính vương phi, nghe xong liền muốn đổi thành biểu tỷ. Ta trong lòng buồn bã, mẹ lại cười toe toét: “Mẹ làm vậy là vì tốt cho con. Trong cung hiểm ác, một cô nương bình thường như con gả vào đó chắc chắn sẽ bị người ta khinh thường. Nỗi khổ này, cứ để biểu tỷ của con chịu đi.” Ai ngờ nhiếp chính vương vẫn cầu hôn ta. Mẹ biết được, đột nhiên tổ chức một bữa tiệc hoa sen linh đình. Giữa chừng tiệc, bà lại cố tình đẩy ta xuống nước, rồi kêu to cầu cứu, dẫn dụ mọi người đến xem. Ta bị người ta nhìn thấy bộ dạng ướt sũng chìm trong nước, bà liền khóc lớn nói ta đã mất đi sự trong sạch, làm cho chuyện này trở nên rùm beng. Vì vậy, biểu tỷ trở thành nhiếp chính vương phi, còn ta thì bị đưa vào đạo quán thanh tu. Đạo quán âm u lạnh lẽo, ta vào đó không lâu thì mắc bệnh nằm liệt giường rồi qua đời. Trước khi chết ta mới biết được, hóa ra biểu tỷ lại là con của mẹ và cữu cữu tư thông mà sinh ra. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi bị ngã xuống nước.

Tri Ngọc

Tri Ngọc Hoàng thượng ban hôn, ta bị ép gả vào Tiêu Bá phủ làm kế thất. Nghe nói bà mẫu tương lai cay nghiệt, đám chị em dâu khó đối phó, trượng phu lại có một tiểu thiếp sủng ái, kiêu ngạo đến cực điểm, thậm chí còn khiến chính thất tiền nhiệm tức chết. Các danh môn thế gia trong kinh thành đều tránh xa chốn này như tránh ôn dịch. Trước khi bước lên kiệu hoa, mẫu thân nắm lấy tay ta, nước mắt lưng tròng: “Con gái à, con nhất định phải nhẫn nhịn.” “Đừng ra tay quá mạnh với nhà chồng, kẻo phụ thân con khó bề ăn nói với bệ hạ.”

Hoa Dung

Hoa Dung Thẩm Từ Dung được phong là chiến thần, nhưng lại thích tàn sát thành trì. Năm chín tuổi, hắn đã đồ sát cả nhà ta. Cả một tòa nhà lớn chất đầy thi thể và máu tanh của những người thân yêu nhất của ta. Sau chiến tranh, Thẩm Từ Dung lại dùng quân công để cầu hôn người trong lòng, còn ta, tự bán mình vào thanh lâu đệ nhất kinh thành. Về sau, hắn vì tức giận với phu nhân mà đến Nghi Xuân lâu, sau đó—— Đã điểm thẻ bài của ta.