Trang chủ Thể loại Nữ Cường

Nữ Cường

Phần 4 - Như Ý Bắt Chồn Tinh

Như Ý Bắt Chồn Tinh Phần 1: Như Ý bắt chuột quỷ Phần 2: Như Ý bắt Yêu Hồ Phần 3: Như Ý bắt Lợn Yêu Phần 4: Như Ý bắt Chồn Tinh Phần 5: Như Ý bắt Cốt Yêu Bạn cùng phòng của tôi là một cô dâu chuyên nghiệp. Cô ấy nói rằng gần đây đã nhận được một hợp đồng lớn, khách hàng rất hào phóng. Tôi nhìn số tiền thù lao được gói trong giấy đỏ và khuyên cô ấy nên từ bỏ công việc này. Nhưng vào ngày diễn ra sự kiện, bạn cùng phòng vẫn lén lút đi. Và rồi cô ấy không quay trở lại. Cô ấy không biết rằng những người tổ chức sự kiện này, đều không phải là con người.

Thứ Nữ Trùng Sinh

Thứ Nữ Trùng Sinh Sau khi ta cứu Tạ Chiêu ra khỏi đám cháy, đích tỷ vì bịt miệng đã nhốt ta trong biển lửa. Dung nhan bị hủy hoại, ta gánh chịu tiếng xấu mưu hại đích tỷ, quyến rũ thế tử. Người đời mắng ta là kẻ xấu xí hay làm trò, Đích tỷ nói ta không biết liêm sỉ, Ngay cả phụ thân cũng ép ta gả cho mã phu độc nhãn ở trang tử để bảo vệ danh tiếng cho gia tộc. Lúc ấy, ta đã hỏi Tạ Chiêu khoanh tay đứng nhìn một câu: “Ta cứu ngươi, đáng phải chịu kết cục như thế này sao?” Hắn lạnh lùng đáp: “Cứu? Ta còn chưa trị tội ngươi vì đã làm phiền ta gặp A Dao.” Lòng ta như tro tàn, ngày họ thành thân đã cùng họ đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày xảy ra hỏa hoạn. Lần này, ta khóa chặt cửa viện, để ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn.

Thay Đổi Số Mệnh

Thay Đổi Số Mệnh Tiểu thư là nữ chính của văn học người chết, ngày nào cũng treo câu “Ta sắp chết rồi” trên miệng. Nàng bị bệnh, ta khuyên nàng uống thuốc nhưng nàng lại vì muốn cáu giận với Hầu gia mà đổ hết thuốc đi, sau đó nói: “Hắn chọc tức ta như vậy nhưng lại không biết, ta sắp chết rồi.” Sau đó nàng bệnh nặng ngất đi, quả nhiên Hầu gia đau lòng nàng nhưng ta lại vì chăm sóc không chu đáo mà bị Hầu gia móc mất mắt trái. Tiểu thiếp hãm hại, Hầu gia nghi ngờ, ta cầu xin nàng giải thích nhưng nàng lại nói: “Hắn hiểu lầm ta như vậy, đợi đến khi hắn biết ta sắp chết, nhất định sẽ đau đớn tột cùng.” Vì vậy tiểu thiếp được đà lấn tới, không dám làm gì nàng nhưng lại trút giận lên ta, ngày nào cũng lấy việc đánh đập ta làm thú vui. Khi nàng hấp hối, Hầu gia lại đang vui vẻ hưởng lạc với tiểu thiếp, ta muốn đi cầu xin Hầu gia đến gặp mặt nàng một lần cuối nhưng nàng lại nói: “Không cần nói cho hắn biết, đợi ta chết rồi, Hầu gia sẽ biết mất đi ta đau đớn thế nào, nhất định hắn sẽ hối hận không kịp! Trừng phạt nặng nề nhất đối với một nam nhân, chính là không cho hắn gặp mặt nữ nhân mình yêu nhất lần cuối!” Sau khi nàng chết vì bệnh, Hầu gia thực sự đã rơi vài giọt nước mắt. Nhưng rất nhanh hắn đã chuyển cơn giận sang ta, trách ta là nha hoàn lại hầu hạ không chu đáo, không để họ gặp mặt lần cuối, đánh ta chết tươi tại hậu viện. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày tiểu thư không chịu uống thuốc. Nàng đang đổ thuốc vào chậu hoa, buồn bã nói: “Rốt cuộc Hầu gia có biết không, ta sắp chết rồi!”

Tẩy Âm Trạch 

Tẩy Âm Trạch Tôi là một người nổi tiếng trong giới chuyên “tẩy trạch”. Ai tiếp nhận những căn nhà ma ám đều sẽ đến tìm tôi đặt hàng. Những căn nhà từng được tôi xử lý, trong vòng nửa năm chắc chắn sẽ bán được giá cao. Tết Đoan Ngọ năm nay, tôi nhận một đơn lớn. Xử lý xong đơn này, tôi có thể xóa sạch mọi khoản nợ. Lần này, cô ấy như thường lệ đưa tôi đến tận cổng, nhưng tôi thậm chí không dám bước xuống xe. “Người tẩy trạch chỉ được xử lý dương trạch, đơn này tôi không thể nhận, cô tìm người khác đi.”

Tâm Hồn Pha Lê

Tâm Hồn Pha Lê Sau khi tôi mang thai, dường như chồng tôi càng yêu thương tôi hơn. Không chỉ mỗi ngày đều hỏi han ân cần, anh còn dặn dò tôi trước khi ra ngoài phải báo với anh một tiếng. Hôm đó, tôi lén nấu một nồi canh, định mang đến công ty để bất ngờ cho anh. Nhưng ngay khi nhìn thấy tôi, gương mặt anh lại đanh lại: “Ai cho em tự ý đến mà không báo trước?”

A Dao Trở Về

A Dao Trở Về Sau khi sinh hạ một đôi nhi tử cho Sở Hạc An, ta liền theo hệ thống thoát ly khỏi thế giới này. Trước lúc rời đi, ta căn dặn Sở Hạc An hãy chăm sóc thật tốt cho hài tử của chúng ta. Sở Hạc An nước mắt giàn giụa, bi thương đến cực độ, liên tục gật đầu đồng ý. Hai mươi năm sau, ta xử lý hệ thống. Nhớ đến cốt nhục từng rời xa, ta quay lại thế giới này. Nhưng lại phát hiện, nhi tử và nữ nhi của ta đã chet.

Chúc Ta Bình An

Chúc Ta Bình An Hôm ấy, ta cùng Bùi Phi Mặc từ hôn, liền khởi hành quay về Thanh Châu. Chẳng ai ngờ rằng, người theo đuổi hắn suốt năm năm là ta, mà người đòi từ hôn cũng lại là ta. Hôm qua, hắn sau rượu lỡ lời, ta mới hay biết hắn đã có người trong lòng, Bùi Phi Mặc ngưỡng mộ tài học của nàng ấy đã nhiều năm. Giữa trận đại tuyết ngập trời ở bến nhỏ, ta ung dung trao hôn thư cho Bùi Phi Mặc: “Thật có lỗi với ngài, Bùi đại nhân, đã quấy rầy ngài ngần ấy năm.” “Nhưng ngài cũng thật là, đã có người trong lòng, sao không sớm nói với ta chứ.” Lần sau gặp lại Bùi Phi Mặc, là hai năm sau. Ta theo lệnh nhập cung, vẽ tranh cho các nương nương. “Bùi mỗ ngưỡng mộ tài học của cô nương đã lâu, chuyến này hộ tống cô nương vào kinh…” Ngẩng đầu, hắn bắt gặp ta đang ôm cuộn tranh, thoáng ngẩn người: “… Sao lại là ngươi?” Ngày đông, đường thủy chậm chạp, đèn dầu sáng ấm, trên thuyền chỉ có tiếng yên lặng của hắn và tiếng ấm trà nhỏ lửa, tĩnh mịch đến mức có thể nghe cả tuyết rơi. Ta sợ ngượng ngùng, hà hơi vào tay, cố kiếm chuyện để nói: “Ngài đừng nghĩ lúc từ hôn ta nói nghe thoải mái, thực ra ta đã khóc suốt dọc đường.” “… Vậy còn ngài, Bùi đại nhân, hai năm qua, ngài đã cưới được người trong lòng chưa?”

Thái Bình Thịnh Thế

Thái Bình Thịnh Thế Vào đêm tân hôn, phu quân nhận lệnh xuất chinh, ta ở lại Hầu phủ lặng lẽ chờ đợi suốt năm năm. Năm năm sau, phu quân khải hoàn trở về, mang theo một tiểu thiếp dung mạo tuyệt mỹ. Phu quân nói: “Liên nhi yếu đuối, không thể tự lo liệu, làm phiền phu nhân chăm sóc nàng nhiều hơn.” Tiểu thiếp gì chứ? Đây rõ ràng là muội muội vừa thơm vừa mềm của ta! Nha hoàn bên cạnh ta thấy vậy thì tức giận không chịu nổi, muốn thay ta ra mặt, dạy cho Thẩm Liên một bài học. Ai ngờ phu quân lại khăng khăng cho rằng ta là người sai khiến. Chợt nghe giọng nói mềm mại dịu dàng của muội muội bất ngờ phát lên: “Hầu gia! Ta đã nói là tự mình sơ ý, là ta không cẩn thận, chàng đừng kiếm chuyện mà gây hiềm khích giữa ta và phu nhân nữa!” Ta: “…”

Vận Mệnh

Vận Mệnh Trên đường chạy nạn, mẹ đã bán ta cho Lâm phủ với giá ba quan tiền. Chỉ vì khi đi ngang qua Lâm phủ, đúng lúc Lâm phu nhân hạ sinh một đứa con trai. Trên không của Lâm phủ, hào quang vạn trượng, kim sắc khí vận rực rỡ, giữa tầng mây có mấy con tiên hạc bay lượn, tiếng kêu trong trẻo vang vọng. Mẹ vô cùng kích động: “Điềm lành như vậy, đứa bé này sau này nhất định sẽ được phong hầu bái tướng… Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là nam chính.” Ta nghi hoặc hỏi: “Mẹ, nam chính là gì?” Mẹ nhìn ta đầy ẩn ý, dịu dàng vuốt ve đỉnh đầu ta: “Nam chính là người có khí vận tốt nhất trên thế gian này, nếu Dao Quang của ta có thể ở bên cạnh hắn, chắc chắn sẽ được sống lâu trăm tuổi.” Cứ như vậy, ta trở thành nha hoàn bên cạnh nam chính.

Nữ Đế

Nữ Đế Phụ hoàng ta là người xuyên không, ta vừa sinh ra đã nghe được tiếng lòng của hắn. “Đây chính là nữ phụ ác độc trong tương lai, mềm mại đáng yêu như vậy làm sao lại ác độc được chứ? Không được, ta phải che chở con bé thật tốt, nữ nhi của trẫm chỉ có thể làm đại nữ chủ.” Vừa mới bắt đầu đúng là như thế, hắn dạy ta tự tôn tự ái, không nên phụ thuộc vào nam nhân, nói cho ta biết nữ hài tử cũng có thể gánh vác nửa bầu trời. Nhưng sau đó, mọi thứ liền thay đổi. Hắn mặt mày chán ghét nhìn ta, nói ta không có nửa điểm quy củ của nữ nhi, bảo ta quỳ gối trong phật đường chép kinh Phật. Mà ta cũng không còn nghe được tiếng lòng của hắn.

Kinh Hoa

Kinh Hoa Ngày ta và tỷ tỷ sinh ra, quốc sư nói song sinh công chúa là điềm xấu. Vì thế tỷ tỷ bị đưa đến biên cương cho cữu cữu nuôi nấng. Biên cương lạnh giá, nàng ta chịu không nổi cảnh phải ngày ngày đêm đêm luyện võ, lúc trốn đi thì bị quân địch bắt được, trở thành nô tỳ đê tiện. Còn ta lại sống trong nhung lụa được phụ hoàng sủng ái, còn kết thân với Khương quốc, khi gả đi chính là Hoàng Hậu cao quý. Tỷ tỷ ôm hận lẻn vào đội ngũ đưa thân, âm thầm hạ độc ta. Nhưng không ngờ chúng ta lại trọng sinh. Lần này nàng ta giành phần rút xiên tre dài tượng trưng cho việc được ở lại trước. “Ngươi cũng phải chịu thử cảnh khổ sở nơi biên cương!” Tuy nhiên nàng ta nào biết rằng thâm cung nhìn hào nhoáng ấy mới chính là địa ngục.

Muốn Hiến Gan Của Tôi Thì Mơ Đi

Muốn Hiến Gan Của Tôi Thì Mơ Đi

Đại Tướng Quân Nhà Ta Là Nhất Phẩm Thê Nô

Đại Tướng Quân Nhà Ta Là Nhất Phẩm Thê Nô Cha ta và đại tướng quân vốn là kẻ thù không đội trời chung, chẳng ai vừa mắt ai. Vậy mà bệ hạ lại cố tình ban hôn cho ta và con trai ông ta. Cha ta: “Ngươi xong đời rồi. Con gái ta văn tĩnh yếu ớt.” Tướng quân: “Ngươi cũng xong đời rồi. Con trai ta thô kệch vụng về.” Đêm tân hôn, ta đối diện với một gương mặt tuấn mỹ rạng ngời. Hắn nhẹ nhàng ho hai tiếng, ta giật mình run rẩy, lưỡi kiếm giấu trong tay áo rơi xuống đất. Ta mừng rỡ: “Cái gì mà thô kệch vụng về? Rõ ràng là một vị lang quân yếu đuối không thể tự lo cho bản thân.” Hắn bàng hoàng: “Cái gì mà văn tĩnh yếu ớt? Rõ ràng là một thiếu nữ sức mạnh kinh người, mỗi cú đấm là một kẻ đo đất.”

Trêu Đùa Công Tử Thượng Lưu

Trêu Đùa Công Tử Thượng Lưu Ngay ngày hôm sau khi tôi từ chối cung cấp “dịch vụ quỳ” cho một khách hàng quái gở, Cố Cảnh Hành bắt đầu theo đuổi tôi. Hắn ra tay hào phóng, lại còn chu đáo với tôi từng chút một. “Đừng đi làm nữa, để anh nuôi em.” Tôi gật đầu cái rụp, có bạn trai đẹp trai lại còn nuôi mình, ai mà muốn đi làm trâu ngựa nữa? Suốt một năm trời, hắn dẫn tôi sống trong cảnh xa hoa trác táng ngày đêm. Mọi người đều cá rằng khi hắn chán rồi thì cuộc đời tôi cũng tiêu luôn. Quả nhiên, không lâu sau Cố Cảnh Hành đề nghị chia tay, còn thẳng thắn nói rằng tiếp cận tôi chỉ vì một vụ cá cược. Nhưng mấy chuyện đó tôi biết từ lâu rồi, tôi lắc lắc quyển sổ tiết kiệm ngân hàng. “Năm vừa rồi chơi với anh vui lắm, từ giờ tôi bận lo sự nghiệp rồi.”

Trọng Sinh Cùng Đích Tỷ Lập Lên Triều Đại Mới

Trọng Sinh Cùng Đích Tỷ Lập Lên Triều Đại Mới Kiếp trước, phụ thân công cao chấn chủ. Vì chế ngự phụ thân, Hoàng Đế hạ chỉ đưa đích tỷ và ta vào cung làm phi. Ta cùng đích tỷ quan hệ xưa nay vốn căng thẳng, vào cung lại bị người xúi giục đấu đến ngươi chết ta sống. Cuối cùng đích tỷ được ban cho một dải lụa trắng, còn ta một chén rượu độc mà đi chầu Diêm Vương. Mở mắt lần nữa, ta trở về thời điểm hai người chúng ta đang đấu đá hung nhất. Ta và đích tỷ liếc nhau, ăn ý mà nhổ một bãi nước bọt vào chén canh của tên cẩu Hoàng Đế.

Nguyệt Nguyệt Vân Giang

Nguyệt Nguyệt Vân Giang Ta là nha hoàn nhất đẳng của tiểu thư, vì tiểu thư mà lên núi đao xuống biển lửa. Tiểu thư muốn ăn sữa đông chưng đường, ta sẽ làm. Tiểu thư muốn bắt bướm, ta sẽ đi bắt. Nhưng hôm nay, tiểu thư nhìn ta với ánh mắt ái muội, vỗ nhẹ lên giường: “Lãm Nguyệt, lại đây nghỉ ngơi.” Ta:”?” Tiểu thư, trong khế ước bán thân không có mục này!!!

Bạn Gái Trà Xanh Của Em Trai

Bạn Gái Trà Xanh Của Em Trai Em trai dẫn về một cô gái “trà xanh”, vì cô ta mà còn định chuyển nhượng cả căn nhà của ân nhân cứu mạng. Tôi xoay người, rút giấy chứng nhận con nuôi ra, từng chữ từng câu nói rõ với cậu ta: “Lâm Hàng, cậu chẳng qua chỉ là một đứa trẻ được nhận nuôi!” “Nhà họ Lâm không cần một người vong ân bội nghĩa như cậu!”

Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương Ta thay thế tỷ tỷ gả cho nhiếp chính vương tội ác tày trời. Đích tỷ được cả nhà sủng ái hết mực, nhưng lại là người câm. Vì vậy ta cũng chỉ có thể giả câm. Đêm tân hôn, ta đợi trong phòng đến nỗi sắp ngủ thiếp đi, cuối cùng cũng có người đẩy cửa tiến vào, tiếp đó khăn trùm đầu của cô dâu bị vén lên. Ngẩng đầu lên nhìn thấy một khuôn mặt đẹp đến mức không giống người thường, ta suýt thốt lên một câu “Đẹp quá”, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của mình. A đúng rồi, hiện tại ta là người câm. Vì vậy chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn, cố gắng dùng ánh mắt truyền đạt suy nghĩ trong lòng. Cảnh Hành khẽ nhếch đuôi mắt, đưa tay nhéo cằm ta nâng lên, dường như đang tỉ mỉ ngắm nghía: “Nghe nói phu nhân ba năm trước từng mắc một trận bệnh nặng, hiện tại không thể nói, nghĩ lại, cũng không thể nói ra được đau đớn nhỉ?” Ta lập tức hoảng hốt. Hắn tiếng xấu vang xa, sẽ không có sở thích đáng sợ gì không thể cho người biết đi? Đang nghĩ ngợi, hắn lại cười nhẹ nói: “Nhưng ta nghe nói, cho dù là người không thể nói, ít nhất cũng có thể phát ra một chút âm thanh mơ hồ.” Sau khi đích tỷ trở thành người câm, ta chỉ gặp nàng một lần trước đêm gả thay này, cũng không hiểu lắm tình trạng phát ra âm thanh hiện tại của nàng. Nghe Cảnh Hành nói vậy, ta tin là thật, vì vậy ừm ừm hai tiếng. Hắn đột nhiên bật cười, đôi mắt như chiếc đèn lưu ly phản chiếu ánh sáng, sáng đến mức không giống người thường, lại còn đa tình. Hắn cúi đầu hôn ta, mơ hồ nói: “Cũng đủ rồi.” Mặt ta bỗng đỏ bừng.  

Sống Lại Ta Dốc Sức Bảo Vệ Người Nhà

Sống Lại Ta Dốc Sức Bảo Vệ Người Nhà Sau khi chiến thắng trong cuộc cung đấu, con trai ta đã trở thành hoàng đế nhưng sau khi nó đăng cơ lại ban cho ta một dải lụa trắng. Trước khi chết, ta mới biết hoàng đế vẫn luôn cho rằng ta không phải là người sinh ra nó, ta vì muốn di mẫu lưu tử nên đã hại chết mẹ ruột của nó, nó đã nhẫn nhịn nhiều năm, cuối cùng cũng báo được mối thù lớn. Ta nghe xong thì cảm thấy vô cùng hoang đường. Ta giải thích với nó: “Năm đó thái y và bà đỡ đều có mặt, huống hồ ta cũng không phải không thể sinh con, hà cớ gì phải cướp con của người khác.” Nhưng nó lại nói: “Trẫm chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy, ngươi tàn hại tần phi, khiến mẫu tử ly tán, nên tự mình đền tội.” Ta bị thái giám bên cạnh nó siết cổ cho đến chết, mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về mười năm trước, lần này, cứ như ý nó vậy.

Toan Tính Của Bà Nội

Toan Tính Của Bà Nội Bà nội tôi từng suýt chút nữa hại ch/ết tôi.Mẹ tôi từng tuyên bố rằng, nếu bà ta còn dám bước chân vào nhà thêm một lần nào nữa, bà ấy sẽ ly hôn với bố tôi.Bố tôi khi ấy thề sống thề ch/ết rằng sẽ không bao giờ có chuyện đó.Vậy mà chưa được nửa năm, trí nhớ của ông ấy lại “vô tình” gặp sự cố.Mẹ vừa mới nói tuần sau sẽ đi công tác hai tháng.Chân trước mẹ tôi còn chưa rời khỏi cửa, chân sau bố tôi đã lén đón bà nội về nhà.Ông ta vừa xoa đầu tôi vừa dịu giọng giải thích:“Bà nội dạo này sức khỏe không tốt, phải đến bệnh viện kiểm tra.Bố lại bận việc, không chăm lo cho con được, để bà nội nấu cơm cho con ăn cũng tiện.”