Nữ Cường
Sau Khi Bị Bạo Hành Tôi Sống Lại Tôi ch.t rồi, bị chồng tôi đ/á/n/h ch.t ngay tại chỗ. Sống lại một kiếp, tôi đến căn biệt thự sang trọng mà kiếp trước hắn và con giáp thứ mười ba mua chung. Ngồi trên ghế sofa da thật, tôi nhìn xuống hắn đang quỳ rạp dưới chân mình. “Lại đây, liếm sạch giày cho tôi.”
Hải Sa Và Học Viện Nữ Đức Ngày đầu nhập học, huấn luyện viên nam bảo tôi cởi quần trước mặt mọi người. “Giả bộ trong sáng cái gì, gái ngoan sẽ bị gửi đến đây sao?” Ông ta nói đúng, tôi chẳng phải loại tốt đẹp gì. Thế nên tối đó tôi vặn gãy cổ ông ta.
Hải Dao Tiếp Tục Livestream (Phần 5) Tôi là con gái của Tử Thần, buổi livestream xem bói của tôi nổi tiếng chỉ sau một đêm. Người kết nối có gương mặt đầy nếp nhăn: “Chủ phòng ơi, tôi năm nay mới hơn hai mươi, mà cơ thể đã như sáu mươi rồi. Bác sĩ cũng không tìm ra vấn đề, xin hãy cứu tôi!” Tôi hả hê cười: “Có người đang ăn cắp tuổi thọ của cậu.”
Mùng Một Tết, Chồng Tôi Giả Chết, Tôi Tiễn Anh Ta Đi Hỏa Táng Thật Tôi là vợ hợp pháp của một tên cặn bã.Mùng Một Tết năm ấy, tôi đột nhiên thèm uống nước dừa tươi.Chồng tôi không nói không rằng liền chạy ra ngoài mua cho bằng được.Không ngờ, giữa đường anh ta lên cơn đau tim, ch .t ngay tại chỗ.Tôi đau đớn tột cùng lao đến bệnh viện, còn chưa kịp khóc thì đã bị mẹ chồng tát cho mười cái như trời giáng, đến mức ngất xỉu.Khi tỉnh dậy, thứ chờ đón tôi chỉ là một hộp tro cốt và khoản nợ chồng để lại, hơn chục triệu.Từ đó, tôi bất chấp mạng sống cày cuốc trả nợ.Mãi đến mười lăm năm sau mới trả xong.Lúc ấy, người tôi đầy bệnh tật, đang đi nhặt rác trong khu nhà giàu, thì bất ngờ thấy chồng tôi – người đã ch .t mười lăm năm trước – bước xuống từ một chiếc xe sang, tay dắt một phụ nữ và một đứa bé.Tôi chặn anh ta lại hỏi cho ra lẽ, thì bị anh ta đá văng ra xa.Anh ta cười nhạo tôi:“Diệp Vi Vi, cô đúng là một con ngu không thể tả.”“Tôi chỉ không muốn chia tài sản nên mới giả ch .t để thoát khỏi cô, ai ngờ lại lừa dễ như vậy.”“Nợ tôi không cần trả, cô lại tự ôm hết vào người, nhờ cô mà giờ ba người nhà tôi mới được sống cuộc sống như giới thượng lưu.”Tôi tức đến mức ch .t tại chỗ.Lần nữa mở mắt ra.Tôi quay về đúng ngày mùng Một Tết năm ấy.
Huyền Sư Thẩm Tuế: Phòng Quan Tài Trong một buổi livestream, tôi kết nối với chú Vương, đồng nghiệp cũ ở nhà xác bệnh viện. Chú nói rằng nhà hàng xóm lúc nào cũng ồn ào, nhưng người xung quanh lại khẳng định rằng chẳng có ai ở đó cả. Tôi nhận lời mời đến xem thử, định bụng điều tra ngọn ngành. Nhưng khi đến nơi, tôi mới phát hiện ra rằng trong cả tầng lầu gồm năm hộ gia đình, chỉ có mỗi nhà chú Vương là người sống. Còn lại, tất cả đều là… phòng quan tài!
Cố Nhân Đã Xa Trúc mã của ta trên chiến trường bị thương, quên mất ta. Hắn yêu một cô nương nơi biên ải. Ta dây dưa suốt ba năm, cuối cùng vẫn không có kết quả. Trong lúc tuyệt vọng, ta hỏi hắn: “Nếu một ngày nào đó, chàng nhớ lại những gì chúng ta từng có, liệu chàng có hối hận vì đã đối xử với ta như vậy không?” Hắn không quay đầu, chỉ nói một câu: “Không hối hận.” Nhưng vào đêm trước ngày ta thành thân với người khác. Hắn trần trụi quỳ trong mưa, dập đầu đến vỡ nát ba nghìn bậc thang. Hắn nói, hắn đã hối hận rồi.
Nữ Phụ Không Làm Nền Cho Ai Cả Khi đưa vé số cho Chu Văn Trung, trước mắt tôi đột nhiên hiện lên một vài hàng chữ giống như hiệu ứng bình luận trực tiếp. [Nữ phụ đem tấm vé trúng thưởng 10.000 tệ đưa cho nam phụ rồi, nữ chính của chúng ta cuối cùng cũng có tiền học đại học.] [Còn phải cảm ơn nữ phụ độc ác đã nhường lại suất vào đại học nữa, nữ chính của chúng ta sắp bay cao rồi.] Tôi khựng lại một bước, siết chặt tấm vé số trong tay rồi xoay người bỏ đi.
Mệnh Cách Tỳ Hưu 1: Tráo Đổi Lúc Nhỏ Sau khi thiên kim thật trở về nhà, tôi bị bố mẹ hào môn và bảy người anh trai đuổi ra khỏi nhà. Tôi dựng sạp bói toán ở chợ đêm. Thiên kim thật đá đổ sạp bói của tôi, còn hùng hổ tuyên bố sẽ dùng tiền đè chết tôi. Cô ta không biết, tôi mang mệnh cách Tỳ Hưu. “Nhà các người sắp phá sản rồi.” Lời tôi nói ứng nghiệm. Bảy người anh trai đuổi theo xin lỗi: “Em gái, xin em hãy giúp nhà họ Diệp chúng ta vực dậy!”
Tòa Nhà Có 18 Người Yêu Cũ Tôi đã lừa 18 người bạn trai cũ mua nhà ở một tòa nhà dở dang ngoại ô Bắc Kinh. Mọi người đều cho rằng tôi là một kẻ lừa đảo tình cảm, làm cò mồi bất động sản. Nhưng các bạn trai cũ của tôi lại điên cuồng tranh giành nhau: “Cô ấy bảo tôi mua căn 134 mét vuông, lớn hơn của các anh 2 mét vuông! Điều này đủ chứng minh tôi quan trọng hơn trong lòng cô ấy!” “Tôi đã hẹn hò với cô ấy suốt 21 ngày và 3 tiếng, là người lâu nhất!” “Cô ấy yêu tôi nhất!” “Cười chết mất, anh tính cả bảy ngày nghỉ lễ Quốc khánh vào à? Nếu tính ngày làm việc, thời gian tôi ở bên cô ấy mới là dài nhất, được chứ?” “Số nhà của tôi là 1314, đây chính là bằng chứng tình yêu của cô ấy dành cho tôi, không thể chối cãi!” “Tất cả tránh ra! Các anh chỉ là nhân vật phụ trong tiểu thuyết thay thế! Tôi mới là ánh trăng rằm, căn nhà đầu tiên của cô ấy!”
Tâm Cơ Của Phu Quân Ốm Yếu Ta có hai vị thanh mai trúc mã, nhưng chẳng ai thích ta. Người họ thích, đều là người muội muội yếu ớt như liễu rủ trong gió kia của ta. Ta lại trời sinh sức mạnh vô cùng lớn, lòng dạ độc ác. Khi muội muội ta cập kê, món quà họ nhờ ta chuyển đến không hiểu sao lại nhiễm độc, khiến muội muội ta hôn mê trên giường. Ta trở thành nữ tử rắn rết mà mọi người trong kinh thành đều tránh xa. Nhưng Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách lại phái người đến cầu hôn, cưới ta về để xung hỉ. Nghe nói Tiêu Cảnh Sách bệnh tật ốm yếu, cưới ta cũng chỉ vì mệnh cách ta hung ác, có thể chế ngự được hắn. Trước khi xuất giá, tiểu nương ta dặn đi dặn lại, không được để lộ tính cách thật trước mặt Tiêu Cảnh Sách. Đêm tân hôn, Tiêu Cảnh Sách bị bệnh nằm liệt trên giường bệnh, trên mặt lộ ra vẻ áy náy: “Nghe nói phu nhân ngưỡng mộ Vệ tiểu tướng quân, lần này ta lại hoành đao đoạt ái, thật sự có lỗi.” Vệ tiểu tướng quân, chính là một trong hai vị thanh mai trúc mã của ta. Nhờ có hắn đem chuyện này truyền bá khắp kinh thành, nếu không danh tiếng của ta còn chưa thể khó nghe đến vậy. Ta nghiến răng, nhớ đến lời dặn của mẫu thân, giả vờ yếu đuối nói: “Sao có thể trách phu quân được, chỉ tại thiếp không phân biệt được người với chó mà thôi…” Tiêu Cảnh Sách khẽ cười một tiếng: “Để bù đắp, phu nhân muốn gì, ta cũng sẽ không từ chối.” Ta lập tức phấn chấn nhưng vẫn lịch sự quan tâm một câu: “Chàng… ta thật sự có thể sao?” Phu quân yếu đuối vô cùng của ta sắc mặt tái nhợt, quay đầu ho khan hai tiếng: “Xin phu nhân thương xót.” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933
Hệ Thống Công Lược Tra Phu Và Nghịch Tử Phụ thân từ bên ngoài nhặt về cho ta một dưỡng mẫu, dưỡng mẫu đối xử với ta rất tốt, nói sẽ đối xử với ta như thân sinh nữ nhi. Nhưng ta lại nghe được tiếng lòng của bà ta: [Hệ thống, đây chính là dưỡng nữ có thể khiến cặp phụ tử kia hối hận sao? Chỉ cần ta thu phục được nó, cặp phụ tử kia sẽ phải chạy theo cầu xin ta!] Đêm đó ta mơ một giấc mơ về kiếp trước. Trong mơ, dưỡng mẫu đưa ta vào thành, trước mặt hoàng đế và tiểu công chúa, bà ta bế ta lên cao, còn thân mật với phụ thân ta. Tiểu công chúa ghen tị, quỳ xuống ôm lấy dưỡng mẫu, gọi bà ta là mẫu phi, nói rằng mình đã biết lỗi, muốn mẫu phi ôm. Hoàng đế cũng đỏ hoe mắt, khóc lóc cầu xin dưỡng mẫu tha thứ. Dưỡng mẫu lập tức bỏ ta xuống, vui vẻ muốn cùng họ về cung, ta cầu xin bà đừng đi nhưng bà lại cười lạnh: “Ngươi chỉ là công cụ để ta khiến cặp phụ tử khốn nạn kia hối hận mà thôi! Ngươi thật sự nghĩ ta muốn làm mẫu thân của ngươi sao? Cút đi!” Bà ta về cung liền được phong làm hoàng hậu, cùng ngày đó phụ thân ta bị hoàng đế ghen tuông dìm chết dưới nước. Còn ta vì đã từng “Cướp” mẫu thân với tiểu công chúa nên bị xe ngựa cán gãy cả tay lẫn chân. Tiểu công chúa chỉ vào ta với đôi chân gãy hỏi: “Mẫu hậu, người thương nàng ta hay thương con?” Dưỡng mẫu cưng chiều dỗ dành nàng ta: “Con là bảo bối do ta sinh ra, còn nàng ta chỉ là đứa rác rưởi mà mẫu thân nhặt được từ trên đất thôi.” Ta giật mình tỉnh giấc, dưỡng mẫu đang tiều tụy bưng một miếng bánh ngọt nịnh nọt ta. Ta lại nghe thấy tiếng lòng của bà ta: [Đây là bánh điểm tâm ta cố ý mang từ trong cung ra, đứa con hoang này ăn vào chắc chắn sẽ nhận ta làm mẫu thân!]
Anh Ấy Lại Đang Dỗ Người Khác Rồi Chưa đầy một năm sau khi kết hôn, tôi và Chu Nghiễn đã cầm trên tay giấy ly hôn. Khi bạn bè hỏi đến, tôi chỉ cười nhạt: “Nhìn mãi một khuôn mặt, cũng thấy chán thôi.” Bạn tôi bảo tôi lạnh lùng quá, nhưng cô ấy đâu biết— Đó chính là lời Chu Nghiễn nói để dỗ vui một thực tập sinh.
Trừng Phạt Gã Hàng Xóm Bại Hoại Hàng xóm nhắn hỏi tôi xin link đôi dép cao gót trong suốt. Sau khi tôi đăng lên nhóm chat. Chủ căn hộ 802 đột nhiên xông vào chửi bới: “Chẳng phải đây là giày của hạng gái rẻ tiền sao?” “Phụ nữ các người thật sướng, chỉ cần banh háng ra là tiền vào đầy tay, không giống như bọn đàn ông chúng tôi phải nai lưng ra làm việc.” “Hơn nữa, cũng may ông trời còn công bằng, trừng phạt cô một bó tuổi rồi vẫn còn chẳng có ai thèm lấy.” “Nếu cô chuyển quyền sở hữu nhà sang cho tôi, rồi sinh cho tôi ba đứa con trai, tiền lương đưa hết cho tôi, làm hết việc nhà, thì tôi miễn cưỡng lấy cô về làm vợ để cô có chốn nương tựa.” Tôi bị chọc giận quá mà cười lên, thứ cóc ghẻ gì đây? Tôi đây vất vả kiếm tiền mua nhà, vậy mà còn bị vu oan. Hôm nay nếu không xử đẹp hắn, thì tôi không phải là tôi.
Anh Thay Lòng, Tôi Thay Người Tôi bị ngộ độc thực phẩm đến mức hôn mê, còn con gái tôi thì đang cầm điện thoại gọi video với ba nó. “Ba nhìn nè, dáng mẹ bò lăn dưới đất lúc đau đớn trông y như một con giòi.” “Lần sau cứ cho bả ăn thêm đậu phộng nữa, đợi bả ch .t rồi thì chẳng còn ai quản con chuyện này chuyện kia, bắt làm cái này cái nọ. Tài sản của bả cũng thành của con hết, muốn xài sao thì xài, thích tiêu gì thì tiêu.” “Đợi con thừa kế xong, con sẽ đến tìm ba với bà nội.” Không cần đợi sau này đâu, tôi bây giờ cũng có thể “thành toàn” cho nó rồi.
Bụng Bầu Báo Thù Chồng tôi là quán quân tán thủ toàn quốc, trong một lần thi đấu không may bị đối thủ đánh trúng chỗ hiểm, tuy không mất mạng nhưng lại dẫn đến khó có con. Tôi cùng hắn lặn lội khắp nơi tìm bác sĩ giỏi, khó khăn lắm mới mang thai được. Hắn sợ tôi bị quấy rầy nên vừa sắp xếp cho tôi ở trong biệt thự riêng để an thai, thì quay lưng đi đã lén lút mập mờ với cô thư ký của hắn. Cô thư ký trẻ tuổi nóng nảy ấy cứ tưởng tôi là tiểu tam lẳng lơ, tìm đến biệt thự nơi tôi đang dưỡng thai. “Cô bụng to như thế này rồi mà vẫn không biết xấu hổ dụ dỗ chồng tôi? Hôm nay tôi phải cho cô biết kết cục của kẻ lẳng lơ là gì!” Tôi vừa mở miệng giải thích, cô ta đã nhắm thẳng bụng tôi mà đá tới tấp. Máu thấm đỏ váy bầu, cô ta vẫn chưa dừng tay, còn điên cuồng sai người lôi tôi ra khỏi biệt thự, nói phải cho tất cả phụ nữ trên đời thấy rằng làm tiểu tam thì không có kết cục tốt. Tôi vật vã cầu cứu trong khu biệt thự vắng vẻ, mãi đến khi có hàng xóm phát hiện ra tôi đang hấp hối mới gọi cho chồng tôi. Tôi nghe thấy hắn nói trong điện thoại: “Cô ấy còn nhỏ, chỉ đùa hơi quá đà thôi, chắc không đến mức chết người đâu.” Hàng xóm đưa điện thoại cho tôi, tôi yếu đến mức không thốt ra nổi tiếng nào. Hắn nói trong điện thoại: “Vợ à, cố chịu chút, anh xong việc sẽ về với em…” Trong tiếng nền phía hắn vang lên âm thanh đặt cược thắng thua trong sới cá độ đấm bốc. “Chồng ơi, cứu em với!” “Đã bảo là anh đang cá cược đấm bốc rồi mà! Làm gì có thời gian cứu em, em cố gắng chịu thêm chút nữa đi!” Nghe hắn nói cá độ còn quan trọng hơn tôi, tôi tức đến mức chết không nhắm mắt! Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình quay lại đúng ngày bị hành hạ đến chết hôm đó.
Màn Trời Tống Duật năm ba mươi chín tuổi đã nuôi một ngoại thất. Nữ tử ái mộ hắn cố ý đem chuyện này tiết lộ cho ta. Sau khi biết chuyện, hắn cố tình đến cảnh cáo: “Tố Tố không phải người ngoài.” Thì ra, Lâm Tố là con gái khuê mật của bà mẫu ta. Phụ thân nàng chiến tử, mẫu thân tuẫn tình. Một tháng trước, Tống Duật đón nàng về. Trên đường đi, hai người lâu ngày sinh tình. Hắn nói nàng đến là để gia nhập gia đình này. Bọn họ đều nghĩ rằng ta sẽ nổi trận lôi đình. Nhưng ta lại nói: “Sao có thể nuôi dưỡng ở bên ngoài để làm trò cười cho thiên hạ? Chi bằng nâng nàng làm bình thê.” Ta thậm chí còn đề nghị họ sớm sinh con. Bởi vì hệ thống nói với ta:【Thân thể của ngươi cuối tháng sẽ hồi phục, còn mười ngày nữa là có thể trở về.】 Nhi nữ ta vất vả sinh ra, khẳng định là muốn dẫn đi.
Tôi Và Ông Nội Đi Dẫn Xác Mẹ tôi là một góa phụ, nhưng sau ba năm thủ tiết, bà qua đời vì khó sinh. Người trong làng nói rằng tôi khắc mẹ, lại không rõ cha là ai, mang điềm xấu, nên đã vứt tôi vào bãi tha ma để mặc tôi tự sinh tự diệt. Chỉ có ông nội tôi, một người làm nghề dẫn xác, không chê bai mà nhặt tôi về, nuôi lớn trong nhà quàn. Ông nói tôi có mệnh bát tự thuần dương, Chu Tước nhập mệnh, tà ma quỷ quái không thể xâm nhập, chẳng ngại cái âm khí trong nhà quàn. Chỉ tiếc rằng, nghề dẫn xác này đòi hỏi người làm phải có bát tự cứng rắn, diện mạo xấu xí, và truyền nam không truyền cho nữ. Mãi cho đến khi ông nội nhìn thấy tôi, lúc đó mới tròn một tuổi, dùng chiếc chiêng âm nhỏ gõ lên, lắc linh trấn hồn, điều khiển cương thi mà ông dẫn dắt giao chiến với xà yêu, ông mới trầm ngâm suy nghĩ. “Xem ra, cũng không phải là không thể, nhỉ?”
Một Thoáng Kinh Hồng Hoàng đế phong cho một nữ tử dân gian không rõ lai lịch làm Quý phi. Nàng ta đi khắp chốn tuyên truyền rằng mọi người đều bình đẳng, mở trường học cho nữ tử, trong đầu dường như có vô số ý tưởng mới lạ không bao giờ cạn. Khi nghe nói đến, Thái hậu chỉ cười nhạt: “Ồ, giống ngươi lúc mới xuyên không đến đây.” Ta khiêm nhường cúi đầu, đáp: “Vâng.” Đúng, cũng không đúng. Lúc mới xuyên không đến đây, ta còn được chú ý hơn nàng ta nhiều. Nhưng giờ đây, ta chỉ là một cung nữ già nua bình thường nhất trong hậu cung.
Cặn Bã Nên Dính Lấy Nhau Sau khi tôi cùng Tạ Sầm từ lúc hai bàn tay trắng đi đến lúc gia tài bạc triệu, bạn gái cũ của Tạ Sầm lại nói với tôi: “Tôi sẽ từng bước giành lại Tạ Sầm từ tay cô.” Không phải chứ, lúc loài người tiến hóa, cô ta trốn đi đâu vậy? Cô ta có thể nói ra những lời súc sinh như vậy. Kết quả là, trời ạ, tôi tưởng lịch sử tiến hóa của loài người chỉ bỏ sót mình cô ta, không ngờ còn có một người nữa.
Cứu Vớt Tiểu Thư Não Tình Ta xuyên không thành nha hoàn của nữ chính trong truyện ngược, trong đó ta chỉ là một pháo hôi, bởi vì nữ chính mà chết thảm Vì muốn bảo toàn mạng sống, ta khuyên nàng rằng nữ tử phải chuyên tâm vào sự nghiệp, tránh xa nam nhân, không thể làm não yêu đương. Tiểu thư nói: “Tân khoa Trạng Nguyên có hoàn cảnh bi thảm, khiến người ta thương xót.” Ta đáp: “Tiểu thư, thương xót nam nhân, sợ rằng sẽ phải chịu khổ cả đời.” Tiểu thư lại nói: “Vậy ta dùng tiền mua thơ và tranh của hắn, giúp đỡ hắn thì sao?” Ta đáp: “Tiểu thư, tiêu tiền cho nam nhân, chắc chắn sẽ gặp xui xẻo suốt tám đời.” Tiểu thư rất tức giận, nàng nói: “Nhưng hắn nói, dù không có tiền, cũng sẽ nuôi ta suốt đời!” Ta đáp: “Cẩn thận kẻo hắn nuôi người bằng cơm thừa đấy!”