Trang chủ Thể loại Thanh Xuân Vườn Trường

Thanh Xuân Vườn Trường

Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân

Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân Tôi bị mắc chứng mù mặt, nên đã nhầm lẫn giữa trùm trường và học sinh giỏi. Khi trùm trường hẹn đánh nhau trong con hẻm, tôi ôm sách vở chạy đến hỏi bài. Còn khi học sinh giỏi đang giảng bài cho các bạn, tôi lại cầm chổi xông vào bảo vệ các bạn học. Cho đến một lần nữa tôi lại nhận nhầm người, trùm trường không chịu nổi nữa, túm cổ áo tôi hỏi: “Châu Kiến Tinh, đến bạn trai mình trông thế nào mà em cũng không biết à?” Học sinh giỏi gạt tay hắn ra, ánh mắt lạnh lùng: “Cô ấy đến tìm tôi.” Thế là xong đời.

Chuyện Này Có Thể Sao?

Chuyện Này Có Thể Sao? Tôi thích nam thần, nam thần lại thích hoa khôi, còn hoa khôi thì lại thích đại ca trường. Mà đại ca trường… lại thích tôi. Bất đắc dĩ, hoa khôi đưa ra một quyết định:“Hay là… bốn đứa mình ở bên nhau luôn đi?” Nam thần: “Ừm… chắc đây là cách duy nhất để tất cả mọi người đều được toại nguyện.” Đại ca trường: “Thôi thì cũng được, tạm chấp nhận vậy.” Tôi: ? Chẳng lẽ thế giới này chỉ còn mỗi mình tôi là người bình thường thôi sao?

Kế Hoạch Theo Đuổi Thái Tử Gia Bắc Kinh

Kế Hoạch Theo Đuổi Thái Tử Gia Bắc Kinh

Những Mảnh Vỡ Của Thanh Xuân

Những Mảnh Vỡ Của Thanh Xuân Mặt phải của tôi có một vết sẹo, vì thế tôi luôn để mái dày che đi. Vào giờ nghỉ trưa, hoa khôi lớp cố tình vén mái của tôi lên, chụp một bức ảnh xấu xí rồi chiếu lên màn hình lớn. “Cả lớp nhìn xem, có phải Phùng Xuân trông giống như Sói Xám không? Đến cả vị trí và hình dạng của vết sẹo cũng giống hệt.” Cả lớp cười rộ lên, ngay cả người bạn thanh mai trúc mã Sở Cửu Từ của tôi cũng tỏ vẻ khinh miệt, phụ họa: “Quả thực là xấu, một khuôn mặt chẳng tạo nổi chút hứng thú nào.” Hình như cậu ấy đã quên rằng, vết sẹo trên mặt tôi là do hồi nhỏ vì cứu cậu ấy mà bị bọn bắt cóc rạch bảy nhát dao. Vì thế, một tuần sau, khi đến lúc phân ban khoa học tự nhiên và khoa học xã hội, tôi đã phá vỡ lời hứa với Sở Cửu Từ, chọn ban khoa học xã hội – nơi phù hợp với tôi hơn. Sau này, người đứng đầu khối, lạnh lùng và xa cách, đã chặn tôi trong một góc rồi bất ngờ hôn tôi. Sở Cửu Từ như phát điên, vung nắm đấm đánh vào mặt cậu ta. “Tôi và Phùng Xuân đã hứa sau kỳ thi đại học sẽ bên nhau. Ai cho phép cậu động vào cô ấy?!”

Ngôn Linh Sư 4: Thế Giới Đại Học  

Ngôn Linh Sư 4: Thế Giới Đại Học   Đêm trước kỳ thi đại học, cả lớp tôi đều thức tỉnh hệ thống, chỉ riêng tôi thì không. Mọi người tự nhận mình là “đứa con được chọn của trời”, cười nhạo tôi là kẻ vô dụng. Bạn trai cũng chia tay tôi để đến với cô gái từng bắt nạt tôi. Nhưng họ không biết rằng, tôi là một Ngôn Linh Sư. Chỉ cần tôi mở miệng, hệ thống của tất cả bọn họ sẽ lập tức mất hiệu lực.

Giai Điệu Mang Tên Em

Giai Điệu Mang Tên Em Năm ấy tôi lắm lời nhất, kể chuyện cho bạn cùng bàn mắc chứng tự kỷ trung bình, thế mà cậu ấy dần khỏi thành nhẹ. Về sau, mẹ cậu ấy đến tìm tôi, bảo rằng cậu ấy sắp đi du học. Tôi lập tức đáp lời: “Cháu hiểu rồi, dì ạ. “Một trăm vạn để rời xa con trai dì, phải không?” Trần Nhiên ngồi ở phía sau nghe lén bỗng khóc òa. Hù chết tôi rồi. Còn tưởng là ai nhào lên lò nước sôi đun thành áp suất cao chứ!

Cả Trường Hùa Nhau Ăn Hiếp Tôi

“Trường học trao suất tiến cử cho kẻ bắt nạt tôi, tôi bỏ cuộc. Thi Olympic Vật lý? Không đi. Đại diện phát biểu? Không nói. Bảy trường liên khảo? Tôi nộp giấy trắng! Ban giám hiệu đến thanh tra, chỉ định tôi tiếp kiến? Việc này thì phải gặp. Tôi bước thẳng lên tố cáo: “Bố, trường làm trò mờ ám.”

Cảm Ơn Vì Đã Chọn Em

Cảm Ơn Vì Đã Chọn Em Kết quả thi đại học đã có, tôi được 715 điểm. Mở trang web đăng ký nguyện vọng, tôi đang định điền vào Đại học Thanh Hoa hoặc Bắc Đại. Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên từng dòng chữ: 【Con gái đừng nộp đơn vào Thanh Bắc, con sẽ rất thảm đó】 【Tuyệt đối đừng chọn đại học chính quy, học cao đẳng mới là lựa chọn đúng】 【Đúng rồi, chọn một trường cao đẳng nghề mà học, cuộc đời con mới lên đến đỉnh cao】 Nhìn những dòng chữ đó, tôi lạnh lùng cười khẩy. Đồ ngu, đầu óc tôi vẫn bình thường, làm sao có thể tin rằng học cao đẳng lại hơn Thanh Bắc? Rõ ràng là mấy dòng phụ đề ác ý định lừa tôi. Sau kỳ thi đại học, tôi đọc không ít truyện phản phụ đề, rất có thể đây là trò của cô bạn cùng bàn học dốt nhưng thích chơi nổi hoa khôi lớp của tôi. Tôi giơ tay đấm bay mấy dòng chữ, rồi kiên quyết điền “Đại học Thanh Bắc” vào bảng nguyện vọng. Quả nhiên, tôi đậu một cách dễ dàng. Không ngờ, đúng như lời những dòng chữ kia cảnh báo cuối cùng tôi chết thảm ở Đại học Thanh Bắc. Ba mẹ không chịu nổi cú sốc, một người phát điên, một người đột tử. Mở mắt lần nữa, vẫn là khoảnh khắc tôi chuẩn bị điền nguyện vọng, và mấy dòng chữ ấy lại hiện ra.

Em Là Giây Thứ 181 Của Anh

Em Là Giây Thứ 181 Của Anh Trong đại hội thể thao, đối thủ một mất một còn của tôi, đồng thời cũng là trùm trường, đạt được giải nhất môn bắn súng, đắc ý khoe khoang với tôi: “Cậu muốn thấy dáng vẻ ngầu đét của tôi không?” Tôi ngạc nhiên một giây: “Muốn.” Đồng thời bấm gọi video nói chuyện. Ba giây sau, trùm trường xuất hiện trên màn hình, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng: “Ninh Miên, tôi khuyên cậu đừng có khiêu khích ranh giới cuối cùng của tôi.” “Nếu không tôi sẽ hạ ranh giới của mình xuống đó!”

Nhân Duyên Rực Rỡ

Nhân Duyên Rực Rỡ Bạn cùng phòng của tôi hẹn hò với 9 người bạn trai cùng một lúc. Mỗi khi quá bận, lại nhờ tôi đối phó giúp vài anh. Tổng cộng tôi đã giúp cậu ấy chia tay 8 anh bạn trai rồi. Chỉ còn lại một người là học bá, đồng thời cũng là trùm trường. Lúc này đây, hắn đang đứng trước cửa ký túc xá, bắt bạn cùng phòng xuống ba mặt một lời. Vừa hay, tôi lại là cao thủ nói chuyện đó nha.

Bản Năng Tin Tức Tố

Bản Năng Tin Tức Tố Tôi bị một Omega xinh đẹp cưỡng ép. Khi tôi chui ra khỏi con hẻm đó thì trời đã chạng vạng. Tôi ngơ ngác nhìn đôi tay không còn trong sạch của mình, đứng lặng người trong làn gió rối tung. Vệ sĩ của tôi cuống cuồng tìm được tôi, mặt mày hoảng hốt, vội vàng kiểm tra xem tôi có bị thương không. Tôi bặm môi nhìn anh ta, trong lòng khổ không nói nên lời, nước mắt lưng tròng tuôn rơi không ngừng. “Em… em không cần đôi tay này nữa hu hu hu hu…”

Giấc Mộng Vinh Quang

Giấc Mộng Vinh Quang Mẹ tôi tung tin đồn, ép chết người đứng đầu kì thi tuyển sinh đại học. Đối mặt với sự chất vấn, bà như phát điên: “Không phải mẹ là vì để con có thể giành được vị trí số một của trường sao!” Bởi vì như vậy, bà ấy mới có thể có được tư cách trở thành đại diện phụ huynh ưu tú lên bục diễn thuyết, giành được vinh quang. Bởi vì vinh quang đó, trong 18 năm, bà ép đến mức ba phải bỏ đi, tan nhà nát cửa, hủy hoại thanh xuân của tôi. Thậm chí, khi ý thức được tôi chỉ có thể đứng thứ hai, bà gạt bỏ tương lai của chàng thiếu niên đứng đầu kia. Vì vậy khi hội phụ huynh tuyên bố hủy bỏ hoạt động để tưởng niệm trạng nguyên, bà ấy đã phát điên. Đó là kì nhập học đại học 3 năm trước, trước mặt toàn trường, bà ấy nhéo tai tôi chửi mắng : “Cái ngữ chỉ thi đứng thứ hai, tao nuôi mày được ích lợi gì? Sao mày không đi chết đi! Tao không đóng học phí đại học cho mày, tự đi bán cái thân mày mà đóng đi!” Do vậy ngày thứ hai, tôi cúi mình dập đầu 3 cái trước nhà cậu thiếu niên ấy. Sau đó đi lên tầng thượng mà cậu Trạng nguyên kia từng đến.

Diều Giấy

Diều Giấy Tôi từng yêu một cậu sinh viên đại học lạnh lùng, sống dựa vào trợ cấp. Tôi đã tiêu rất nhiều tiền vào cậu, làm đủ mọi chuyện điên rồ. Nhưng trong lòng cậu, luôn có hình bóng một cô gái khác. Không cam tâm, tôi đã “chiếm đoạt” cậu rồi biến mất. Không ngờ, hai năm sau. Cậu sinh viên nghèo khó năm xưa đã trở thành người thừa kế của một tập đoàn lớn, và cậu xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của tôi. Cậu lạnh lùng, quý phái, cao ngạo đến mức không thể với tới. Tôi giả vờ không quen biết, quay lưng bỏ đi. Nhưng cậu đã giữ chặt tay tôi lại. “Chị ơi, chạy đi đâu vậy?” “Ngủ với tôi rồi mà chị định không nhận người nữa sao?”

Bí Mật Của Nam Thần Học Đường

Bí Mật Của Nam Thần Học Đường Tôi phát hiện ra một bí mật lớn của nam thần lạnh lùng trong trường, liền dùng vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, cố ý nghịch đuôi của cậu trong giờ học. Nam thần luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh lúc này tai đỏ ửng, giọng nói thấp nhẹ: “Không được.” Tôi mỉm cười đe dọa: “Nếu tôi không chịu dừng tay, cậu có thể làm gì tôi nào?” Cậu nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt đào hoa mê người, giọng khàn khàn: “…Đồ phụ nữ xấu xa, mau buông tay!” Tôi xấu xa nhéo nhẹ một cái: “Rõ ràng cậu rất thích mà, đúng không?” Nhìn cậu cố nén cảm xúc, vừa ghét tôi nhưng lại không thể từ chối, tôi càng thấy mình không thể ngừng lại được. Sau này, khi tôi để ý đến người đàn ông khác. Cậu mặc sơ mi hơi mở, ngồi ngâm mình trong bồn tắm, tay siết chặt eo tôi, nở một nụ cười như yêu nghiệt: “Bảo bối, những người đàn ông kia có giỏi bằng tôi không?”

Chỉ Có Học Tập Mới Giúp Tôi Sống Sót

Chỉ Có Học Tập Mới Giúp Tôi Sống Sót “Xin lỗi, tôi chỉ hẹn hò với người đứng nhất toàn khối thôi.” Tôi khẽ lắc tờ bảng điểm hạng nhất trong tay, lờ đi lá thư tỏ tình từ người đứng nhì, rồi nhanh chóng né tránh. Muốn dùng chuyện yêu đương để kéo tôi khỏi vị trí số một à? Đừng hòng ai làm ảnh hưởng đến việc học của tôi!

Tình Yêu Thời Thanh Xuân

Tình Yêu Thời Thanh Xuân Lúc đang gọi video với bạn trai, đám bạn cùng phòng của anh ấy cứ nhao nhao đòi nhìn mặt tôi. Tôi còn đang cười duyên một cách e lệ, thì điện thoại bỗng bị giật mất. Một giọng nam trầm khàn mang theo tiếng cười vang lên: “Đừng keo kiệt thế, để anh em xem thử chị dâu xinh cỡ nào nào.” Giây tiếp theo, tôi đối mặt — bốn mắt nhìn nhau với người bạn trai cũ mà năm xưa chia tay cực kỳ không êm đẹp. Nụ cười trên mặt anh ta dần tắt ngấm, im lặng mấy giây rồi khẽ giật khóe môi: “Đệt.”

Trời Sao Lấp Lánh

Trời Sao Lấp Lánh Chị tôi đã liên kết với hệ thống [Càng bỏ bê, càng may mắn], còn tôi thì bị buộc phải liên kết với hệ thống [Càng nỗ lực, càng bất hạnh]. Thế là chị tôi ngày ngày không tập trung vào học hành, nhưng vẫn là một nữ thần học bá được mọi người yêu quý. Còn tôi, dù nỗ lực đến tận đêm khuya, vẫn chỉ là một đứa học kém, vừa béo vừa ngốc. Chị bảo rằng tôi sinh ra chỉ để làm nền cho chị ấy trong cuộc đời này. Nhưng chỉ còn ba tháng nữa là đến kỳ thi đại học. Và hệ thống đã hỏng rồi.

Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại!

Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại! Sau khi có điểm thi đại học, tôi thiếu 3 điểm nữa để vào Bắc Đại, còn bạn trai tôi thì nằm trong top 3 toàn tỉnh. Cả Thanh Hoa và Bắc Đại trong đêm tranh nhau đến nhà anh ấy để chiêu mộ. Anh ấy hỏi: “Có thể đưa bạn gái tôi đi cùng không?” Tôi đang xem livestream vui vẻ, thì thấy anh ấy kéo một cô gái từ phía sau ra, nói: “Chúng tôi sẽ cùng nhau vào.” Trời ơi, thế tôi là bạn gái của ai đây? Đứng cạnh đó, thủ khoa của tỉnh cười một tiếng, nói: “Tôi muốn cùng bạn gái cũ của cậu ta vào Thanh Hoa.” Tôi lập tức bị dọa đến ngất xỉu.

Gió Nhẹ Nhàng Ôm Lấy Em

Gió Nhẹ Nhàng Ôm Lấy Em Lúc yêu nhau nhất, Hứa Thuật Bạch nói với các anh em của mình rằng, nếu như cô dâu tương lai của hắn không phải tôi, vậy thì bọn họ đừng tham gia hôn lễ của hắn. Về sau Hứa Thuật Bạch kết hôn, cô dâu không phải tôi. Quả nhiên các anh em của hắn không tham gia hôn lễ của Hứa Thuật Bạch. Hôn lễ kết thúc, Hứa Thuật Bạch chất vấn bọn họ. Người luôn chướng mắt tôi lại đấm thẳng vào mặt Hứa Thuật Bạch, hai mắt đỏ bừng. “Hứa Thuật Bạch, người phụ lòng người khác là người đáng chết nhất.” “Nhưng tại sao người chết lại là Nam Ương?”

Phản Ứng Dây Chuyền

Phản Ứng Dây Chuyền Tôi là học trò giỏi nhất dưới trướng thầy hướng dẫn. Nhưng sư muội mới đến đã ăn cắp toàn bộ thành quả nghiên cứu của tôi, còn trắng trợn vu cáo tôi đạo văn của cô ta. Cô ta mới là thiên tài chân chính. Đối mặt với một sư muội ngạo mạn tự phụ, tôi chỉ nói: “Nếu đúng là vậy, thì cô hãy tái hiện lại thí nghiệm đó trước mặt mọi người đi.” Sau mấy lần thí nghiệm đều ph..át n..ổ, hiện trường im phăng phắc. ⸻ “Tần Cẩm Văn, em theo thầy bao năm như vậy, cũng được xem là sư tỷ.” “Vậy mà chẳng những không chăm sóc đàn em, còn đạo văn, ăn cắp kết quả nghiên cứu của người khác, thật sự khiến thầy quá thất vọng.” “Vì nể tình thầy trò bao năm, thầy không đuổi học em, để lại cho em chút danh tiếng. Em tự mình làm thủ tục thôi học đi.” Thầy nói xong thì quay sang an ủi cô gái đứng bên cạnh: “Được rồi, đừng khóc nữa, thầy sẽ xử lý chuyện này ổn thỏa.” Nói rồi thầy cầm tập hồ sơ, quay lưng rời đi, không muốn nhìn tôi thêm một cái. “Thầy, em bị oan!” Tôi vội vàng gọi với theo. Tôi theo thầy bao nhiêu năm. Chẳng lẽ thầy còn không tin nhân cách của tôi sao?