Thanh Xuân Vườn Trường
Cô Ấy Có Thể Nghe Thấy Ca sĩ thiên tài Bách Xuyên phát hành album mới, trong đó, ca khúc [Cô Ấy Có Thể Nghe Thấy] nhanh chóng nổi tiếng khắp phố lớn ngõ nhỏ, càn quét các giải thưởng lớn. Anh đã viết bài hát này từ hồi cấp ba, khi đó, anh là bạn cùng bàn của tôi. Khi anh ta hát đến câu cuối cùng, anh ta đưa tay ra giật lấy máy trợ thính của tôi nên tôi đã không thể nghe thấy. Nhiều năm trôi qua, cuối cùng tôi cũng nghe được lời kết của bài hát – “Anh thích em.”
Anh Có Dám Yêu Em Không? Kỳ thi đại học năm đó, trên người tôi bỗng dưng xuất hiện một bản đáp án. Giống như đang khiêu khích giám thị: “Nhìn này! Tôi gian lận đó!” Nhưng rõ ràng tôi là học sinh được tuyển thẳng vào Thanh Hoa mà?! Tôi không hiểu, tôi đã được nhận vào Thanh Hoa rồi, còn gian lận làm gì? Cho đến khi tôi về nhà, mới phát hiện ra — tất cả bắt đầu từ đêm trước kỳ thi đại học. Mẹ nuôi cố tình dùng mực tàng hình viết chữ lên áo tôi, muốn tôi nhường lại suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa theo diện chỉ tiêu tỉnh cho con gái sếp của bà ta. Chỉ để đổi lấy một triệu tệ, làm sính lễ cho người anh trai không cùng huyết thống của tôi. Sau đó, tôi chuyển hướng thi vào Bắc Đại. Nhưng lại bị anh ấy ép vào góc tường, nói rằng: “Không cưới em thì không lấy ai cả.” Ơ… thế thì… cho em gửi lời cảm ơn mẹ trước vậy! Không thể không nói: Một triệu này, thơm thật!
Quay Lại Năm Chồng Tôi Là Đại Ca Trường Ngày đi khám thai cùng chồng, chúng tôi gặp tai nạn xe hơi. Tôi quay trở lại thời trung học. Để có thể gặp được anh ấy sớm hơn, tôi chuyển trường đến nơi anh đang học. Chỉ là không ngờ rằng, người chồng từng nâng niu tôi trong lòng bàn tay, thời cấp ba lại là một tên đầu gấu nổi tiếng trong trường. Trên đường đi, anh ôm quả bóng rổ, xung quanh có cả đám người vây quanh như các vì sao xoay quanh mặt trăng. Tôi chắn trước mặt anh. Anh cau mày khó chịu: “Tránh ra.” Sau này. Tôi lạnh lùng đẩy anh ấy ra: “Tránh ra.” Anh khúm núm như một chú chó nhỏ, ôm chặt lấy tôi, không chịu buông tay. “Không muốn, bà xã, ôm anh chút đi~!”
Kết Thúc Vào Năm Mười Bảy Tuổi Lục Tư Hoài thích bạn cùng phòng của tôi. Anh ta dẫn theo bạn cùng phòng của tôi, đối đầu với cha mẹ trước mặt mọi người, muốn tuyên bố giải trừ hôn ước từ nhỏ của tôi và anh ta. Anh ta chỉ vào tôi, nói với người lớn hai bên: “Con hoàn toàn chưa bao giờ thích em ấy, kết hôn với em ấy sẽ chỉ khiến con buồn nôn.” Hôm đó cũng trở thành ngày cuối cùng tôi thích Lục Tư Hoài. Sau này, tôi được những nam sinh khác tỏ tình. Anh ta lại liều mạng ngăn cản tôi ở bên người khác. Cầm hôn thư anh ta từng viết cho tôi hồi nhỏ trong tay. “Em rõ ràng đã nói… Sau khi lớn lên sẽ chỉ gả cho anh.”
Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại! Sau khi có điểm thi đại học, tôi thiếu 3 điểm nữa để vào Bắc Đại, còn bạn trai tôi thì nằm trong top 3 toàn tỉnh. Cả Thanh Hoa và Bắc Đại trong đêm tranh nhau đến nhà anh ấy để chiêu mộ. Anh ấy hỏi: “Có thể đưa bạn gái tôi đi cùng không?” Tôi đang xem livestream vui vẻ, thì thấy anh ấy kéo một cô gái từ phía sau ra, nói: “Chúng tôi sẽ cùng nhau vào.” Trời ơi, thế tôi là bạn gái của ai đây? Đứng cạnh đó, thủ khoa của tỉnh cười một tiếng, nói: “Tôi muốn cùng bạn gái cũ của cậu ta vào Thanh Hoa.” Tôi lập tức bị dọa đến ngất xỉu.
Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ Năm tôi học lớp 10, một nữ sinh nghèo do thanh mai trúc mã của tôi tài trợ chuyển đến trường chúng tôi. Cô ấy bình thường, quê mùa, có chút rụt rè, nhưng trong đôi mắt lại cẩn thận che giấu tình cảm dành cho Tiêu Vân Trạch. Mọi người trong trường đều cười nhạo cô ấy si tâm vọng tưởng, còn nghiêm túc nhắc nhở tôi: “Niệm Sơ, cậu phải cẩn thận đấy, Tiêu Vân Trạch mà dính vào Vệ Tiểu Hoa thì chẳng khác nào dính phải keo con voi, dứt mãi cũng không ra.” “Có một người ngày nào cũng bám theo trúc mã của mình như thế, thật là buồn nôn.” “Đúng vậy, Niệm Sơ, không sợ trộm cắp, chỉ sợ kẻ luôn nhòm ngó. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ vấp ngã vì Vệ Tiểu Hoa thôi.” Người nói câu này dường như cũng cảm thấy có chút hoang đường, nên lại bổ sung: “Nhưng mà chuyện đó cũng không thể nào xảy ra, ai lại vì Vệ Tiểu Hoa mà từ bỏ cậu chứ? Trừ khi là điên rồi.” Tôi không nói gì.
Học Bá Vả Mặt Cả Thế Giới Ngày thi đại học, tôi cố tình bỏ trống 5 câu trong mỗi bài thi, chỉ để được học cùng trường với bạn trai. Kết quả thì sao? Anh ta bùng nổ phong độ, thi đậu vào trường 985 danh tiếng ở Hải Thị, rồi tay trong tay rạng rỡ bước vào cổng trường cùng “bạch nguyệt quang” trong lòng mình. Còn tôi một học sinh tiềm năng có thể vào Thanh Hoa, Bắc Đại – cuối cùng lại chỉ đủ điểm vào một trường đại học hạng xoàng! Sống lại một lần nữa, tôi thề sẽ giành lại tất cả những gì vốn dĩ thuộc về mình!
Cà Chua Nhỏ Và Cây Xương Rồng Lúc gọi điện thoại mắng tra nam, tay tôi theo bản năng khiến đám cây cỏ ở ban công gặp họa. Ngày hôm sau, trên tất cả các diễn đàn của trường học, trùm trường phát lệnh truy nã: “Là ai, là ai rút hết gai trên cây xương rồng của tôi… Còn đặc biệt để gai lên chậu sen đá của tôi nữa!” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933
Nghịch Lý Chó Liếm Tôi thầm yêu cậu bạn thanh mai trúc mã suốt sáu năm, vậy mà cậu ấy lại phải lòng bạn cùng phòng của tôi. Tôi làm quân sư cho cậu ấy, lắng nghe cậu ấy thổ lộ nỗi tương tư. Đổi lại được một câu: “Tê Tước, cậu nhất định đừng thích tớ đấy nhé.” Trong buổi tụ họp, cậu ấy công khai tỏ tình trước mọi người. Bạn cùng phòng liếc tôi một cái, ánh mắt nửa cười nửa không: “Tôi không quen những người vướng víu không rõ ràng với các cô gái khác.” Ánh mắt xung quanh như kim nhọn đâm vào tôi. Thẩm Nghê Lan cuống quýt giải thích: “Tôi với Tê Tước chỉ là…” Tôi giơ tay lên, mỉm cười, cho mọi người thấy chiếc nhẫn đôi trên ngón tay. “Tôi có bạn trai từ lâu rồi.”
Nàng Thanh Mai Lạc Lối Của Tôi Năm cuối cấp ba, cô bạn thân thuở bé của tôi yêu một nam sinh năng khiếu thể dục. Nam sinh năng khiếu kia ép cô ấy hút thuốc trong nhà vệ sinh, vả mặt cô ấy trước mặt các nữ sinh khác. Cô ấy vẫn vui vẻ chịu đựng, để rồi thành tích tụt dốc không phanh. Tôi sợ cô ấy bị tên nam sinh năng khiếu kia hủy hoại tương lai, nhiều lần khuyên cô ấy rời khỏi thằng tồi kia. Cô ấy lại quay người đi, quấn quýt với nam sinh thể dục kia: “Tớ sẵn lòng bị một gã tồi như cậu chơi nát, chứ không cần được chàng trai ấm áp kia nâng niu trên tay.” Đêm trước khi thi đại học, cô ấy vứt bỏ lời hứa hẹn sẽ thi vào cùng trường đại học với tôi, lén đi khách sạn với nam sinh năng khiếu kia. Còn tôi lại vứt bỏ tình yêu dành cho cô ấy, bước vào ngôi trường đại học tốt nhất cả nước.
Cảm Ơn Vì Đã Chọn Em Kết quả thi đại học đã có, tôi được 715 điểm. Mở trang web đăng ký nguyện vọng, tôi đang định điền vào Đại học Thanh Hoa hoặc Bắc Đại. Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên từng dòng chữ: 【Con gái đừng nộp đơn vào Thanh Bắc, con sẽ rất thảm đó】 【Tuyệt đối đừng chọn đại học chính quy, học cao đẳng mới là lựa chọn đúng】 【Đúng rồi, chọn một trường cao đẳng nghề mà học, cuộc đời con mới lên đến đỉnh cao】 Nhìn những dòng chữ đó, tôi lạnh lùng cười khẩy. Đồ ngu, đầu óc tôi vẫn bình thường, làm sao có thể tin rằng học cao đẳng lại hơn Thanh Bắc? Rõ ràng là mấy dòng phụ đề ác ý định lừa tôi. Sau kỳ thi đại học, tôi đọc không ít truyện phản phụ đề, rất có thể đây là trò của cô bạn cùng bàn học dốt nhưng thích chơi nổi hoa khôi lớp của tôi. Tôi giơ tay đấm bay mấy dòng chữ, rồi kiên quyết điền “Đại học Thanh Bắc” vào bảng nguyện vọng. Quả nhiên, tôi đậu một cách dễ dàng. Không ngờ, đúng như lời những dòng chữ kia cảnh báo cuối cùng tôi chết thảm ở Đại học Thanh Bắc. Ba mẹ không chịu nổi cú sốc, một người phát điên, một người đột tử. Mở mắt lần nữa, vẫn là khoảnh khắc tôi chuẩn bị điền nguyện vọng, và mấy dòng chữ ấy lại hiện ra.
Tân Sinh Viên Chỉnh Đốn Phân Biệt Giới Tính Khi Phát Cơm Dì ở nhà ăn bắt nạt tôi vì tôi là sinh viên năm nhất. Cơm thì tính tiền nhiều hơn, gắp thức ăn thì tay run đúng chỗ có thịt. Tôi đăng bài lên mạng, kết quả lại bị cô phụ đạo gọi lên văn phòng. Cô ta đắc ý nói: “Xin lỗi đi, không thì tôi bảo cháu trai tôi đuổi học em.” Tôi bật cười, gọi thẳng cho hiệu trưởng: “Chú à, từ khi nào mà một cô phụ đạo lại có quyền đuổi học sinh thế?”
Trời Sao Lấp Lánh Chị tôi đã liên kết với hệ thống [Càng bỏ bê, càng may mắn], còn tôi thì bị buộc phải liên kết với hệ thống [Càng nỗ lực, càng bất hạnh]. Thế là chị tôi ngày ngày không tập trung vào học hành, nhưng vẫn là một nữ thần học bá được mọi người yêu quý. Còn tôi, dù nỗ lực đến tận đêm khuya, vẫn chỉ là một đứa học kém, vừa béo vừa ngốc. Chị bảo rằng tôi sinh ra chỉ để làm nền cho chị ấy trong cuộc đời này. Nhưng chỉ còn ba tháng nữa là đến kỳ thi đại học. Và hệ thống đã hỏng rồi.
Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Đối Thủ Bạn thân rủ tôi sang ngủ chung, nhưng tôi không may lại gửi nhầm tin nhắn cho đối thủ chết tiệt của mình. [Gọi tiếng “bố” đi, chị sẽ ngủ với cưng.] Hai phút sau, đối thủ nổi khùng. [Còn chưa thu hồi à? Cô định sỉ nhục ai ở đây vậy?] [Đừng nghĩ gửi tin thế này là tôi sẽ tha thứ cho việc cô nói tôi nhỏ hồi sáng.] [Được thôi, sao cô biết tôi mất ngủ tối nay? Nhà tôi hay là khách sạn, cần mang theo gì không?] [Nói gì đi! Đừng có mong tôi sẽ gọi cô là bố nhé!] [Bố…] [Tôi đã gọi cô là bố rồi, còn không phản ứng gì à? Chẳng lẽ còn muốn tôi gọi ra tiếng nữa sao? Nói trước nhé, đừng có mơ!] Một phút sau, một tin nhắn thoại bật lên trên cửa sổ. [“Bố ơi, người ta không ngủ được, muốn bố ôm cơ!”]
“Trường học trao suất tiến cử cho kẻ bắt nạt tôi, tôi bỏ cuộc. Thi Olympic Vật lý? Không đi. Đại diện phát biểu? Không nói. Bảy trường liên khảo? Tôi nộp giấy trắng! Ban giám hiệu đến thanh tra, chỉ định tôi tiếp kiến? Việc này thì phải gặp. Tôi bước thẳng lên tố cáo: “Bố, trường làm trò mờ ám.”
Tình Yêu Thời Thanh Xuân Lúc đang gọi video với bạn trai, đám bạn cùng phòng của anh ấy cứ nhao nhao đòi nhìn mặt tôi. Tôi còn đang cười duyên một cách e lệ, thì điện thoại bỗng bị giật mất. Một giọng nam trầm khàn mang theo tiếng cười vang lên: “Đừng keo kiệt thế, để anh em xem thử chị dâu xinh cỡ nào nào.” Giây tiếp theo, tôi đối mặt — bốn mắt nhìn nhau với người bạn trai cũ mà năm xưa chia tay cực kỳ không êm đẹp. Nụ cười trên mặt anh ta dần tắt ngấm, im lặng mấy giây rồi khẽ giật khóe môi: “Đệt.”
Em Là Giây Thứ 181 Của Anh Trong đại hội thể thao, đối thủ một mất một còn của tôi, đồng thời cũng là trùm trường, đạt được giải nhất môn bắn súng, đắc ý khoe khoang với tôi: “Cậu muốn thấy dáng vẻ ngầu đét của tôi không?” Tôi ngạc nhiên một giây: “Muốn.” Đồng thời bấm gọi video nói chuyện. Ba giây sau, trùm trường xuất hiện trên màn hình, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng: “Ninh Miên, tôi khuyên cậu đừng có khiêu khích ranh giới cuối cùng của tôi.” “Nếu không tôi sẽ hạ ranh giới của mình xuống đó!”
Về Phía Mặt Trời Tôi vốn dĩ nghĩ mình là nữ chính, bởi vì tôi đã xuyên không cmnr! Nhưng khi nhận ra bản thân da trắng mịn màng, gia thế hiển hách, học tập xuất sắc, tính cách hoạt bát, lại có thêm một anh chàng thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối, mỹ nữ vô cùng hoảng hốt! Đây chẳng phải là mô tả chuẩn đét đèn đẹt về nữ phụ phản diện điển hình hay sao? “Bình tĩnh nào,” Tôi tự nhủ, “Biết đâu lại là câu chuyện về tiểu thư nhà giàu cùng thư sinh nghèo thì sao?” Vậy là tôi bắt đầu chú ý đến những chàng trai xung quanh, xem có ai quần áo bạc màu, ánh mắt u ám, lúc nào cũng cắm đầu vào sách vở hay không. Nhưng! Không! Hề! Có! Vì từ trước đến nay tôi luôn học trường tư, các bạn cùng lớp cũng là con nhà giàu có. Đó chính là lý do khiến tôi tin rằng mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết và đảm nhận vai diễn khá quan trọng – bởi vì tôi quá xuất sắc! Nhưng mà, từ tiểu học đến cao trung, tôi vẫn chưa gặp được chàng trai nhà nghèo nào cả. Không sao cả, có lẽ người ta sẽ sớm chuyển trường đến đây thôi! Nếu đến sớm quá thì hắn sẽ bị so sánh với cậu bạn thân trúc mã của tôi mất, bởi vì cái tên này cũng xuất sắc không kém luôn á! Nhắc đến trúc mã, tôi lại cảm thấy hơi có lỗi. Cậu ấy mang theo kịch bản nam phụ si tình, âm thầm bên cạnh tôi hơn mười năm thanh xuân. Dẫu yêu tôi sâu sắc, lại không được đáp lại tình cảm, ngược lại còn bị tôi tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần, thậm chí còn có nguy cơ trở thành “công cụ nuôi con” aka người đổ vỏ thuê. Thật là một điển hình của “mỹ cường thảm”! “Xin lỗi, tớ chỉ có thể nắm bắt hiện tại, cố gắng hết sức đối tốt với cậu mà thôi!” Cậu bạn trúc mã nhìn chiếc muỗng run rẩy không ngừng tiến đến gần miệng mình, khó khăn nói một câu: “… Vậy … cám ơn cậu trước nha …” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Năm Thứ Tám Yêu Thầm Em Tám năm trước, có người đăng một câu hỏi lên diễn đàn trường học: “Nam, mười bảy tuổi, 1m7, có cơ hội cao lên nữa không?” Tôi tiện tay trả lời: “Nam sinh qua mười sáu tuổi không thể.” Tám năm sau, tôi đột nhiên hứng thú lên diễn đàn trường một lần nữa, tình cờ thấy tin nhắn từ một năm trước. [Bây giờ tôi đã 1m86,6 rồi!] Tôi bĩu môi trả lời lại: [Tôi không tin.] Không ngờ đối phương lại lập tức trả lời lại: [Không tin? Muốn kiểm chứng bên ngoài không?]
Vị Trí Đầu Khối, Là Của Cậu Tôi và học sinh xuất sắc lạnh lùng là đối thủ. Sau khi phát hiện tôi phái người dụ dỗ anh yêu sớm, anh đè tôi trong lớp học bỏ hoang: “Chơi vui không? Có thứ khác chơi rất hay…” Giọng nói mệt mỏi lười biếng, hơi thở dây dưa. Tôi cố giả vờ bình tĩnh: “Cái gì?” Anh nâng cằm tôi lên: “Chơi vị trí đầu khối, chơi rất hay. Cậu cảm thấy thế nào?” Cái nóng như thiêu đốt len lỏi vào trong áo, mưa phùn lúc nặng lúc nhẹ. Giọng nói vừa nguy hiểm vừa ác liệt vang lên bên tai mang theo tiếng cười khẽ: “Vị trí đầu khối, hiện giờ là của cậu.”