Trang chủ Thể loại Thanh Xuân Vườn Trường

Thanh Xuân Vườn Trường

Giấc Mộng Vinh Quang

Giấc Mộng Vinh Quang Mẹ tôi tung tin đồn, ép chết người đứng đầu kì thi tuyển sinh đại học. Đối mặt với sự chất vấn, bà như phát điên: “Không phải mẹ là vì để con có thể giành được vị trí số một của trường sao!” Bởi vì như vậy, bà ấy mới có thể có được tư cách trở thành đại diện phụ huynh ưu tú lên bục diễn thuyết, giành được vinh quang. Bởi vì vinh quang đó, trong 18 năm, bà ép đến mức ba phải bỏ đi, tan nhà nát cửa, hủy hoại thanh xuân của tôi. Thậm chí, khi ý thức được tôi chỉ có thể đứng thứ hai, bà gạt bỏ tương lai của chàng thiếu niên đứng đầu kia. Vì vậy khi hội phụ huynh tuyên bố hủy bỏ hoạt động để tưởng niệm trạng nguyên, bà ấy đã phát điên. Đó là kì nhập học đại học 3 năm trước, trước mặt toàn trường, bà ấy nhéo tai tôi chửi mắng : “Cái ngữ chỉ thi đứng thứ hai, tao nuôi mày được ích lợi gì? Sao mày không đi chết đi! Tao không đóng học phí đại học cho mày, tự đi bán cái thân mày mà đóng đi!” Do vậy ngày thứ hai, tôi cúi mình dập đầu 3 cái trước nhà cậu thiếu niên ấy. Sau đó đi lên tầng thượng mà cậu Trạng nguyên kia từng đến.

Diều Giấy

Diều Giấy Tôi từng yêu một cậu sinh viên đại học lạnh lùng, sống dựa vào trợ cấp. Tôi đã tiêu rất nhiều tiền vào cậu, làm đủ mọi chuyện điên rồ. Nhưng trong lòng cậu, luôn có hình bóng một cô gái khác. Không cam tâm, tôi đã “chiếm đoạt” cậu rồi biến mất. Không ngờ, hai năm sau. Cậu sinh viên nghèo khó năm xưa đã trở thành người thừa kế của một tập đoàn lớn, và cậu xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của tôi. Cậu lạnh lùng, quý phái, cao ngạo đến mức không thể với tới. Tôi giả vờ không quen biết, quay lưng bỏ đi. Nhưng cậu đã giữ chặt tay tôi lại. “Chị ơi, chạy đi đâu vậy?” “Ngủ với tôi rồi mà chị định không nhận người nữa sao?”

Bí Mật Của Nam Thần Học Đường

Bí Mật Của Nam Thần Học Đường Tôi phát hiện ra một bí mật lớn của nam thần lạnh lùng trong trường, liền dùng vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, cố ý nghịch đuôi của cậu trong giờ học. Nam thần luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh lúc này tai đỏ ửng, giọng nói thấp nhẹ: “Không được.” Tôi mỉm cười đe dọa: “Nếu tôi không chịu dừng tay, cậu có thể làm gì tôi nào?” Cậu nhìn tôi chằm chằm bằng đôi mắt đào hoa mê người, giọng khàn khàn: “…Đồ phụ nữ xấu xa, mau buông tay!” Tôi xấu xa nhéo nhẹ một cái: “Rõ ràng cậu rất thích mà, đúng không?” Nhìn cậu cố nén cảm xúc, vừa ghét tôi nhưng lại không thể từ chối, tôi càng thấy mình không thể ngừng lại được. Sau này, khi tôi để ý đến người đàn ông khác. Cậu mặc sơ mi hơi mở, ngồi ngâm mình trong bồn tắm, tay siết chặt eo tôi, nở một nụ cười như yêu nghiệt: “Bảo bối, những người đàn ông kia có giỏi bằng tôi không?”

Chỉ Có Học Tập Mới Giúp Tôi Sống Sót

Chỉ Có Học Tập Mới Giúp Tôi Sống Sót “Xin lỗi, tôi chỉ hẹn hò với người đứng nhất toàn khối thôi.” Tôi khẽ lắc tờ bảng điểm hạng nhất trong tay, lờ đi lá thư tỏ tình từ người đứng nhì, rồi nhanh chóng né tránh. Muốn dùng chuyện yêu đương để kéo tôi khỏi vị trí số một à? Đừng hòng ai làm ảnh hưởng đến việc học của tôi!

Tình Yêu Thời Thanh Xuân

Tình Yêu Thời Thanh Xuân Lúc đang gọi video với bạn trai, đám bạn cùng phòng của anh ấy cứ nhao nhao đòi nhìn mặt tôi. Tôi còn đang cười duyên một cách e lệ, thì điện thoại bỗng bị giật mất. Một giọng nam trầm khàn mang theo tiếng cười vang lên: “Đừng keo kiệt thế, để anh em xem thử chị dâu xinh cỡ nào nào.” Giây tiếp theo, tôi đối mặt — bốn mắt nhìn nhau với người bạn trai cũ mà năm xưa chia tay cực kỳ không êm đẹp. Nụ cười trên mặt anh ta dần tắt ngấm, im lặng mấy giây rồi khẽ giật khóe môi: “Đệt.”

Trời Sao Lấp Lánh

Trời Sao Lấp Lánh Chị tôi đã liên kết với hệ thống [Càng bỏ bê, càng may mắn], còn tôi thì bị buộc phải liên kết với hệ thống [Càng nỗ lực, càng bất hạnh]. Thế là chị tôi ngày ngày không tập trung vào học hành, nhưng vẫn là một nữ thần học bá được mọi người yêu quý. Còn tôi, dù nỗ lực đến tận đêm khuya, vẫn chỉ là một đứa học kém, vừa béo vừa ngốc. Chị bảo rằng tôi sinh ra chỉ để làm nền cho chị ấy trong cuộc đời này. Nhưng chỉ còn ba tháng nữa là đến kỳ thi đại học. Và hệ thống đã hỏng rồi.

Gió Nhẹ Nhàng Ôm Lấy Em

Gió Nhẹ Nhàng Ôm Lấy Em Lúc yêu nhau nhất, Hứa Thuật Bạch nói với các anh em của mình rằng, nếu như cô dâu tương lai của hắn không phải tôi, vậy thì bọn họ đừng tham gia hôn lễ của hắn. Về sau Hứa Thuật Bạch kết hôn, cô dâu không phải tôi. Quả nhiên các anh em của hắn không tham gia hôn lễ của Hứa Thuật Bạch. Hôn lễ kết thúc, Hứa Thuật Bạch chất vấn bọn họ. Người luôn chướng mắt tôi lại đấm thẳng vào mặt Hứa Thuật Bạch, hai mắt đỏ bừng. “Hứa Thuật Bạch, người phụ lòng người khác là người đáng chết nhất.” “Nhưng tại sao người chết lại là Nam Ương?”

Phản Ứng Dây Chuyền

Phản Ứng Dây Chuyền Tôi là học trò giỏi nhất dưới trướng thầy hướng dẫn. Nhưng sư muội mới đến đã ăn cắp toàn bộ thành quả nghiên cứu của tôi, còn trắng trợn vu cáo tôi đạo văn của cô ta. Cô ta mới là thiên tài chân chính. Đối mặt với một sư muội ngạo mạn tự phụ, tôi chỉ nói: “Nếu đúng là vậy, thì cô hãy tái hiện lại thí nghiệm đó trước mặt mọi người đi.” Sau mấy lần thí nghiệm đều ph..át n..ổ, hiện trường im phăng phắc. ⸻ “Tần Cẩm Văn, em theo thầy bao năm như vậy, cũng được xem là sư tỷ.” “Vậy mà chẳng những không chăm sóc đàn em, còn đạo văn, ăn cắp kết quả nghiên cứu của người khác, thật sự khiến thầy quá thất vọng.” “Vì nể tình thầy trò bao năm, thầy không đuổi học em, để lại cho em chút danh tiếng. Em tự mình làm thủ tục thôi học đi.” Thầy nói xong thì quay sang an ủi cô gái đứng bên cạnh: “Được rồi, đừng khóc nữa, thầy sẽ xử lý chuyện này ổn thỏa.” Nói rồi thầy cầm tập hồ sơ, quay lưng rời đi, không muốn nhìn tôi thêm một cái. “Thầy, em bị oan!” Tôi vội vàng gọi với theo. Tôi theo thầy bao nhiêu năm. Chẳng lẽ thầy còn không tin nhân cách của tôi sao?

Thái Giám Thế Kỷ 21

Thái Giám Thế Kỷ 21 Học sinh chuyển trường cá cược với người khác rằng tôi đã nâng ngực. Cược thua thì phải tỏ tình với nam sinh có đời sống riêng tư rối loạn nhất lớp. Để cô ấy khỏi mất mặt, cậu bạn thanh mai trúc mã ép tôi phải chủ động thừa nhận. “Lâm Vũ, coi như là nói đùa một chút thôi, sau đó tớ sẽ giúp cậu đính chính.” Tôi ngoài miệng đồng ý, nhưng vừa quay người lại liền hét lớn với các bạn học đang ở sân thể dục. “Mọi người biết không? Tống Từ bị thiếu một bên tinh hoàn, cậu ấy là nửa tên thái giám đấy!” Trúc mã nổi đóa, còn tôi thì cười sảng khoái. “Chỉ đùa một chút thôi mà, làm gì phải căng thẳng đến vậy?”

Nắm Tay Em Đi Qua Bốn Mùa

Nắm Tay Em Đi Qua Bốn Mùa Vì để làm dịu căn bệnh đói cảm giác (*) của mình, ngày nào tôi cũng tiêu ba mươi tệ để thuê giáo thảo nhà nghèo Tạ Hoài Kinh ôm mình một tiếng. (*) hay còn gọi là touch starvation/skin hunger: một căn bệnh tâm lý, có thể liên quan đến sự thiếu an toàn. Trạng thái được mô tả bởi hội chứng đói da thường đề cập đến trạng thái một cá nhân rất mong muốn được chạm vào, tiếp xúc da với người khác và mong muốn được chạm vào. Ngày đó, anh ôm lấy tôi đặt lên đùi mình, chế giễu nói: “Vì cô mà bây giờ tôi bị hiểu lầm đến mức không tìm được bạn gái rồi, giải quyết thế nào được?” Tôi cảm thấy rất áy náy, đề xuất dừng giao dịch này với anh. Ngày hôm sau, bạn trai cũ từng chê tôi quá dính người chặn đường tôi, kiêu ngạo nói: “Quay lại với tôi, mỗi ngày tôi có thể ôm em.” Nhưng một giây sau, trước mặt anh ta xuất hiện một chiếc xe ô tô phanh gấp, anh ta bị dọa đến mức ngã bệt xuống đất. Tạ Hoài Kinh đặt một tay lên vô lăng, liếc mắt với anh ta: “Cướp người của tôi, anh chán sống à?” Khi đó tôi mới biết Tạ Hoài Kinh còn một thân phận khác: Thái tử gia Bắc Kinh.     Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘

Cô Bạn Cùng Phòng Trà Xanh

Cô Bạn Cùng Phòng Trà Xanh Lúc tụ tập ăn uống, nhỏ bạn cùng phòng bỗng dưng buông một câu: “Tao thấy mày không xứng với bạn trai mày.” Rồi mặt dày xin luôn WeChat của ảnh. Tôi không cho, ai ngờ cô ta lại đi tìm bạn trai tôi để than phiền rằng tôi nhỏ mọn. Tôi liền hỏi thẳng cô ta: “Cậu làm vậy là có ý gì?” Cô ta tỉnh bơ trả lời: “Sao mày nhỏ nhen quá vậy? Có người yêu thì không được kết bạn khác giới à? Sống peace chút đi chứ.” Tôi tức giận: “Peace cái bà mày!”

Mùa Hạ Rực Rỡ Của Tiểu Bướm

Mùa Hạ Rực Rỡ Của Tiểu Bướm Mẹ tôi bảo tôi mang đồ đến cho bạn gái của anh trai. Tôi đẩy cửa bước vào. Vừa hay bắt gặp một mỹ nam đang c/ởi trầ/n, cơ bụng săn chắc khiến người ta hoa mắt chóng mặt. Tôi chẳng hiểu gì, nhưng vẫn gật đầu chúc phúc. Giọng run run, nghẹn ngào thốt ra: “Ch…chị dâu… chào chị!” Sau lưng vang lên tiếng anh trai, giọng lạnh tanh: “Lịch sự lắm, nhưng chị dâu em ở phía sau.” ???

Tình Yêu Mắc Cạn

Tình Yêu Mắc Cạn Chu Kỳ lần thứ 3 chia tay với tôi. Tôi còn chưa kịp làm lành với cậu ta, giáo viên chủ nhiệm đã điều chỉnh lại danh sách các nhóm học đôi. Tách tôi khỏi cậu ta, ghép tôi với học bá lạnh lùng, xa cách nổi tiếng trong trường. Ai cũng nghĩ tôi và Chu Kỳ sẽ cùng nhau phản đối. Nhưng cậu ta lại là người lên tiếng trước, giọng nhẹ tênh như không: “Vừa hay vứt được cái đuôi theo sau, giao Trình Ngữ cho Tiết Triết. Con ngốc này ngày nào cũng dính lấy người ta, để xem lần sau cậu ta còn có cơ hội giành hạng nhất nữa không.” Bạn thân cậu ta cười phá lên: “Cậu cũng đừng vội mừng, Tiết Triết xưa nay toàn từ chối ghép nhóm, cậu nghĩ người ta muốn nhận Trình Ngữ à?” Trước mắt tôi như hiện lên loạt bình luận quen thuộc: 【Nam chính lại bắt đầu mạnh miệng rồi, tối qua còn ôm điện thoại đợi tin nhắn xin lỗi của Ngữ Bảo, mất ngủ tới tận năm giờ sáng cơ mà!】 【Lần này Ngữ Bảo chỉ chậm xin lỗi một ngày, cậu ta đã bắt đầu mỉa mai! Mặc dù là nam chính ngọt ngào, tôi vẫn muốn xem cảnh cậu ta “đuổi vợ hóa tro tàn”.】 【Ngữ Bảo mau dùng giọng bé bỏng làm lành, lại ôm ôm một cái, đảm bảo câu được cái môi chu lên của ảnh ngay!】 【Ngữ Bảo tuyệt đối đừng lại gần Tiết Triết nhé! Hắn ta là phản diện đấy! Học sinh giỏi toàn trường thì làm gì có người bình thường?!】 Chu Kỳ mặt mày bình thản, tôi khẽ mỉm cười: “Có cơ hội được người đứng đầu lớp dạy học, đúng là vinh hạnh của tôi.”

Nữ Xuyên Sách Mau Cút Đi!

Nữ Xuyên Sách Mau Cút Đi! Cô gái xuyên sách đem lòng yêu trúc mã của tôi. Chính cô ta tuyên bố rằng chính cô ta mới là nữ chủ, sẽ cùng trúc mã của tôi yêu nhau suốt cuộc đời này. Còn tôi chỉ là bia đỡ đạn thứ N, đã định trước sẽ trở thành hòn đá lót đường cho bọn họ trên con đường tình yêu. Tôi không tin. Cho đến khi tôi nhìn thấy trúc mã của mình, người đã từng kháng cự cô gái xuyên sách, giờ lại xịt lên mình nước hoa dành dành yêu thích nhất của cô ta, vì cô ta mà hủy bỏ hôn ước với tôi ở nơi công cộng. “Nhược Mai, anh từ trước đến giờ chưa từng thích một người nào nhiều như vậy, từ nhỏ đến lớn, em là người hiểu chuyện nhất, em nhất định sẽ thành toàn cho bọn anh, có đúng không?”. “Sau khi hủy bỏ hôn ước, em vẫn là em gái của anh!”. Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy, hóa ra, thanh mai trúc mã thật sự không thể vượt qua được địch từ trên trời giáng xuống. Cô ta chỉ mất có ba tháng, liền có thể đánh bại hai mươi năm của tôi.

Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa

Yêu Anh Thêm Một Lần Nữa Trước khi chồng tôi qua đời, tôi nghĩ rằng anh hận tôi. Lúc dọn dẹp di vật của chồng, tôi tìm được giày múa đã mất, bút máy dùng đã hỏng và một chiếc khăn tay dính máu từ cấp ba của mình… Anh là thu mua ve chai đấy à? Anh kế là người bắt nạt anh, trên người anh đến bây giờ vẫn còn vết sẹo do anh trai kế tôi dùng máy làm tóc làm bỏng. Anh tiếp cận tôi, kết hôn với tôi chỉ vì báo thù mới đúng. Hóa ra, ma quỷ có thù tất báo, lạnh lùng vô tình lại thích thầm tôi. Một tai nạn ngoài ý muốn xảy ra, tôi trọng sinh, quay về thời thiếu niên, khi mà mọi thứ chưa bị phá hủy. “Giang Dục, em đến cứu anh.”

Như Anh Mong Muốn, Tôi Không Còn Yêu Anh Nữa

Như Anh Mong Muốn, Tôi Không Còn Yêu Anh Nữa Trong buổi lễ tốt nghiệp, trúc mã đã tỏ tình với tôi trước mặt mọi người. Xung quanh toàn là tiếng hò reo. Chỉ có tôi là ngơ ngác: “Nhưng… tôi đã có bạn trai rồi.” Toàn trường im lặng. Mắt Tần Tề bỗng đỏ hoe: “Quý Tình, chẳng phải em thích anh nhiều năm rồi sao?”

Ngỗng Se Duyên

Ngỗng Se Duyên Mười năm đèn sách ai , một ngày rượt ngỗng khắp trường ai cũng biết. Trên confession của trường, ai đó đã dán bức ảnh mặt mày dữ tợn đang rượt theo đít một con ngỗng. Chủ nhân bé ngỗng giận dữ: “Đứa nào, là đứa nào rượt con trai làm nó sợ tới mức đẻ thì thôi, đã thế còn—” “Nhổ trụi lông đít của nó là ý gì hả!???” Tôi đáp : “Nó cắn nát bài thi cuối kỳ của , rượt nó để nhổ lông thì chẳng lẽ rượt để nhổ ?” Chủ nhân con ngỗng im lặng một lúc, : “… Cũng là .”

Bạn Trai Tôi Là Trà Cao Cấp

Bạn Trai Tôi Là Trà Cao Cấp Đêm khuya tôi nổi điên gửi ảnh trai đẹp tập thể hình cho bạn thân, kết quả lại trượt tay gửi cho đàn anh học tiến sĩ. [Cơ bắp lớn thật, nhìn thật hấp dẫn, vô cùng mới đúng.] [Nếu đây là chồng mình chắc chắn sẽ bị bắt nạt phát khóc cho xem.] Sau khi phát điên xong, tôi hài lòng đi ngủ, hoàn toàn không biết thiết lập cô gái nhỏ trong sáng đáng yêu của mình đã tan thành đá vụn. Đàn anh cả đêm không ngủ, sau khi nghĩ kĩ, rạng sáng năm giờ anh gửi cho tôi một đoạn video. Trong video, anh để lộ cơ bắp rắn chắc của nửa người trên, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Có thể bắt nạt anh, đừng sợ, anh sẽ không khóc.” Lúc dậy thấy đoạn video này tôi hận không thể để xe tông chết mình. Ừm, chuyện là, mới chiều hôm qua. Tôi vừa từ chối lời tỏ tình của người ta. Nên nói gì bây giờ? Lúc này tôi rất muốn diệt khẩu Tống Ngộ!

Không Có Thuốc Hối Hận

Không Có Thuốc Hối Hận Lục Tư Hoài thích bạn cùng phòng của tôi. Cậu ta mang theo bạn cùng phòng của tôi, chống đối trước mặt bố mẹ, tuyên bố muốn giải trừ hôn ước từ bé với tôi. Cậu ta chỉ vào tôi, nói với phụ huynh hai bên rằng: “Con trước giờ chưa từng thích cậu ấy, kết hôn cùng cậu ấy chỉ khiến con cảm thấy ghê tởm!”. Đó cũng chính là ngày cuối cùng tôi thích Lục Tư Hoài. Sau đó tôi được nam sinh khác tỏ tình. Cậu ta vậy mà lại liều mạng ngăn cản tôi cùng người khác ở bên nhau. Trong tay cầm lá thư kết hôn chính tay cậu ta viết cho tôi khi còn nhỏ: “Cậu rõ ràng đã nói…khi nào lớn lên sẽ gả cho tôi mà.”

Pháo Hoa Đêm Giao Thừa

Pháo Hoa Đêm Giao Thừa Tôi tài trợ học phí cho một học bá khiếm thính, nhưng cậu ấy lại thầm thích tôi. Vào sinh nhật của tôi, cậu ấy nghe được chính miệng tôi nói: “Đàn ông thích đàn ông thật ghê tởm.” Sau đó, cậu ấy hoàn toàn mất kiểm soát. “Cậu ghê tởm tôi thì sao còn đến trêu chọc tôi? Sao lại nói thích tôi?” Tôi cố gắng giải thích. Nhưng cậu ấy tháo máy trợ thính ra, đáp trả đầy khiêu khích: “Tiểu Mãn, cậu nói nhỏ quá, tôi không nghe thấy.”