Trang chủ Thể loại Thanh Xuân Vườn Trường

Thanh Xuân Vườn Trường

Như Anh Mong Muốn, Tôi Không Còn Yêu Anh Nữa

Như Anh Mong Muốn, Tôi Không Còn Yêu Anh Nữa Trong buổi lễ tốt nghiệp, trúc mã đã tỏ tình với tôi trước mặt mọi người. Xung quanh toàn là tiếng hò reo. Chỉ có tôi là ngơ ngác: “Nhưng… tôi đã có bạn trai rồi.” Toàn trường im lặng. Mắt Tần Tề bỗng đỏ hoe: “Quý Tình, chẳng phải em thích anh nhiều năm rồi sao?”

Về Phía Mặt Trời

Về Phía Mặt Trời Tôi vốn dĩ nghĩ mình là nữ chính, bởi vì tôi đã xuyên không cmnr! Nhưng khi nhận ra bản thân da trắng mịn màng, gia thế hiển hách, học tập xuất sắc, tính cách hoạt bát, lại có thêm một anh chàng thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối, mỹ nữ vô cùng hoảng hốt! Đây chẳng phải là mô tả chuẩn đét đèn đẹt về nữ phụ phản diện điển hình hay sao? “Bình tĩnh nào,” Tôi tự nhủ, “Biết đâu lại là câu chuyện về tiểu thư nhà giàu cùng thư sinh nghèo thì sao?” Vậy là tôi bắt đầu chú ý đến những chàng trai xung quanh, xem có ai quần áo bạc màu, ánh mắt u ám, lúc nào cũng cắm đầu vào sách vở hay không. Nhưng! Không! Hề! Có! Vì từ trước đến nay tôi luôn học trường tư, các bạn cùng lớp cũng là con nhà giàu có. Đó chính là lý do khiến tôi tin rằng mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết và đảm nhận vai diễn khá quan trọng – bởi vì tôi quá xuất sắc! Nhưng mà, từ tiểu học đến cao trung, tôi vẫn chưa gặp được chàng trai nhà nghèo nào cả. Không sao cả, có lẽ người ta sẽ sớm chuyển trường đến đây thôi! Nếu đến sớm quá thì hắn sẽ bị so sánh với cậu bạn thân trúc mã của tôi mất, bởi vì cái tên này cũng xuất sắc không kém luôn á! Nhắc đến trúc mã, tôi lại cảm thấy hơi có lỗi. Cậu ấy mang theo kịch bản nam phụ si tình, âm thầm bên cạnh tôi hơn mười năm thanh xuân. Dẫu yêu tôi sâu sắc, lại không được đáp lại tình cảm, ngược lại còn bị tôi tổn thương cả về thể xác lẫn tinh thần, thậm chí còn có nguy cơ trở thành “công cụ nuôi con” aka người đổ vỏ thuê. Thật là một điển hình của “mỹ cường thảm”! “Xin lỗi, tớ chỉ có thể nắm bắt hiện tại, cố gắng hết sức đối tốt với cậu mà thôi!” Cậu bạn trúc mã nhìn chiếc muỗng run rẩy không ngừng tiến đến gần miệng mình, khó khăn nói một câu: “… Vậy … cám ơn cậu trước nha …”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Cặn Bã Mau Tránh Đường

Cặn Bã Mau Tránh Đường Kiếp trước, ngày tôi thành danh, tôi đã vạch trần quá khứ từng bị bắt nạt thời trung học. Mà cô gái bắt nạt tôi là Như Hạ, lại không chịu nổi dư luận đổ dồn mà chọn cách tự sát. Nhưng không lâu sau khi cô ta tự sát, vị hôn phu của tôi là Tiêu Mặc lại nhảy lầu từ tòa nhà khách sạn tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của giới truyền thông. Trước khi chết, anh ta chỉ để lại một câu: “Bao nhiêu năm qua, vì muốn chuộc tội cho cô ấy mà tôi đã ở bên cô, tại sao cô vẫn không chịu buông tha cho cô ấy!” Thế nên một lần nữa được sống lại, lúc Tiêu Mặc từ chối lời tỏ tình của Như Hạ, bị Như Hạ trả thù, tôi đã không chọn cách báo cảnh sát để ngăn cản. Kiếp này, tôi không muốn vì những kẻ không xứng đáng mà một lần nữa phải chịu cảnh bắt nạt.  

Tình Yêu Mắc Cạn

Tình Yêu Mắc Cạn Chu Kỳ lần thứ 3 chia tay với tôi. Tôi còn chưa kịp làm lành với cậu ta, giáo viên chủ nhiệm đã điều chỉnh lại danh sách các nhóm học đôi. Tách tôi khỏi cậu ta, ghép tôi với học bá lạnh lùng, xa cách nổi tiếng trong trường. Ai cũng nghĩ tôi và Chu Kỳ sẽ cùng nhau phản đối. Nhưng cậu ta lại là người lên tiếng trước, giọng nhẹ tênh như không: “Vừa hay vứt được cái đuôi theo sau, giao Trình Ngữ cho Tiết Triết. Con ngốc này ngày nào cũng dính lấy người ta, để xem lần sau cậu ta còn có cơ hội giành hạng nhất nữa không.” Bạn thân cậu ta cười phá lên: “Cậu cũng đừng vội mừng, Tiết Triết xưa nay toàn từ chối ghép nhóm, cậu nghĩ người ta muốn nhận Trình Ngữ à?” Trước mắt tôi như hiện lên loạt bình luận quen thuộc: 【Nam chính lại bắt đầu mạnh miệng rồi, tối qua còn ôm điện thoại đợi tin nhắn xin lỗi của Ngữ Bảo, mất ngủ tới tận năm giờ sáng cơ mà!】 【Lần này Ngữ Bảo chỉ chậm xin lỗi một ngày, cậu ta đã bắt đầu mỉa mai! Mặc dù là nam chính ngọt ngào, tôi vẫn muốn xem cảnh cậu ta “đuổi vợ hóa tro tàn”.】 【Ngữ Bảo mau dùng giọng bé bỏng làm lành, lại ôm ôm một cái, đảm bảo câu được cái môi chu lên của ảnh ngay!】 【Ngữ Bảo tuyệt đối đừng lại gần Tiết Triết nhé! Hắn ta là phản diện đấy! Học sinh giỏi toàn trường thì làm gì có người bình thường?!】 Chu Kỳ mặt mày bình thản, tôi khẽ mỉm cười: “Có cơ hội được người đứng đầu lớp dạy học, đúng là vinh hạnh của tôi.”

Phá Vỡ Kịch Bản Truy Thê

Phá Vỡ Kịch Bản Truy Thê Khi tôi vu oan cho học sinh nghèo, trước mắt bỗng hiện ra một dòng bình luận: 【Nữ phụ ngốc thật, xinh đẹp như vậy, gia thế lại tốt, mà cứ phải gây sự với một học sinh nghèo làm gì.】  【Ai bảo học sinh nghèo là nữ chính của truyện “nam chính theo đuổi vợ” cơ chứ? Kịch bản vu oan giá họa này tôi thật sự phát ngấy rồi.】  【Hehe, tôi đoán được diễn biến tiếp theo rồi nhé: Nam chính bắt đầu theo đuổi lại, cả nhà nữ phụ phải chôn cùng nữ chính.】 Tim tôi khẽ run lên, tôi rút chiếc vòng cổ từ trong túi của học sinh nghèo ra, rồi tiện tay ném cho người ngồi bàn sau đang gục đầu ngủ. Bình luận lại nhảy ra: 【Woa, sao nữ phụ lại biết cậu ta chính là ông trùm tương lai của cả Cảng Thành vậy trời?!】

Là Ngọc Sẽ Tự Phát Sáng

Là Ngọc Sẽ Tự Phát Sáng Phát hiện bản thân mình là thiên kim thật bị bế nhầm, tôi còn tưởng rằng mình sẽ lên như diều gặp gió, nhưng thiên kim giả lại bắt đầu khóc sướt mướt: “Có được chị gái rồi, mọi người liền không cần con nữa ư?” Nghe xong tôi liền giơ một chân đá cô ta ra. “Con nhóc chết tiệt, ngôi nhà trong mơ của Barbie cũng nên để tôi tới diễn tập hai rồi.”

Yêu Em Vô Điều Kiện

Yêu Em Vô Điều Kiện Về cơ bản thì là: [Chiều người yêu vô điều kiện công x Ngốc nghếch vô tâm vô tri thụ] Ba tôi là một con Tỳ Hưu keo kiệt nổi tiếng ở Bắc Kinh, mẹ tôi thì là một cô nàng tham ăn khét tiếng của Bắc Kinh. Còn tôi thì khác. Tôi chẳng là cái gì cả! Theo lời mẹ tôi, tôi vừa lười, vừa tham ăn, lại còn keo kiệt, sau này nhất định sẽ chớt đói. Bà ấy quá nông cạn rồi. Hồi nhỏ tôi ăn chực ở nhà cậu, lớn lên thì ăn chực ở phòng ký túc xá, kiểu gì cũng có cái để ăn! Mà bạn cùng phòng của tôi, đúng là người tốt vô cùng. Ngày nào cũng mời tôi ăn cơm, mỗi bữa phải hai mươi món, còn giúp tôi giặt đồ, dọn dẹp phòng. Chỉ có một khuyết điểm nhỏ: Sợ bóng tối. Tối nào cũng phải ngủ chung với tôi mới chịu được!

Cánh Chim Ngang Trời

Cánh Chim Ngang Trời Kỳ thi đại học kết thúc, cậu ấy vì muốn ôm cô ấy, cũng tiện thể ôm luôn tôi. Không sao cả. Tôi cũng chỉ là vì muốn ôm, cái người đang bám trên người cậu ấy mà thôi.

Ánh Trăng Sáng Của Tôi

Ánh Trăng Sáng Của Tôi Vào ngày nữ chính xuất hiện, cô ấy đã giành mất vị trí nhất toàn khối của tôi chỉ với một điểm chênh lệch. Cô ấy còn với dáng vẻ kiêu ngạo nhưng rực rỡ, tiếp cận người thanh mai trúc mã của tôi, Thẩm Hoài Tự. Cô ấy nói với tôi: “Từ giờ trở đi, tôi sẽ giẫm lên đầu cô, cướp đi tất cả những gì cô có, hãy chấp nhận số phận sớm đi.” Thẩm Hoài Tự khẽ nhếch môi, như đúng ý cô ấy, đối xử với cô ta dịu dàng đến cùng cực. Nhưng mà —— Biểu cảm như vậy của Thẩm Hoài Tự chỉ xuất hiện khi anh ấy kéo những người muốn giẫm lên đầu tôi xuống và đẩy họ vào địa ngục.

Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân

Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân Tôi bị mắc chứng mù mặt, nên đã nhầm lẫn giữa trùm trường và học sinh giỏi. Khi trùm trường hẹn đánh nhau trong con hẻm, tôi ôm sách vở chạy đến hỏi bài. Còn khi học sinh giỏi đang giảng bài cho các bạn, tôi lại cầm chổi xông vào bảo vệ các bạn học. Cho đến một lần nữa tôi lại nhận nhầm người, trùm trường không chịu nổi nữa, túm cổ áo tôi hỏi: “Châu Kiến Tinh, đến bạn trai mình trông thế nào mà em cũng không biết à?” Học sinh giỏi gạt tay hắn ra, ánh mắt lạnh lùng: “Cô ấy đến tìm tôi.” Thế là xong đời.

Thanh Xuân Đếm Ngược

Thanh Xuân Đếm Ngược Người bạn thân trách tôi đã phá vỡ mối quan hệ giữa cô ấy và nam thần trường học, thậm chí còn tố cáo tôi gian lận trong kỳ thi đại học. Thành tích của tôi bị hủy bỏ, cô ấy đạt được ước nguyện đỗ vào Đại học Bắc Kinh và cắt đứt quan hệ với tôi. Nhiều năm sau, cô ấy trở về trường cũ với tư cách là cựu sinh viên xuất sắc để diễn thuyết, tôi lặng lẽ trốn trong góc nhìn cô ấy. Khi nhìn thấy tấm bảng lớn phía sau cô ấy sắp đổ xuống, tôi theo bản năng lao tới… Toàn thân đau nhức, ý thức mơ hồ, tôi buông bàn tay đang nắm chặt lấy cô ấy. “Lần cuối cùng, nếu có kiếp sau, tôi sẽ không giúp cậu nữa.” Sau đó, chúng tôi thực sự cùng nhau tái sinh. Cô ấy và nam thần yêu nhau cuồng nhiệt. Trốn học để đi nghe nhạc hội, dưới lá cờ quốc gia lợi dụng bài kiểm điểm để thổ lộ tình yêu. Tình yêu của họ mãnh liệt và bùng nổ như ngọn lửa thiêu rụi, nơi nào họ đi qua cũng chẳng còn gì sót lại. Còn tôi, làm đúng như lời đã nói ở kiếp trước, tránh xa Hứa Gia, chăm chỉ học hành. Cô ấy chế nhạo tôi: “Ngu sẵn rồi, có học thế nào cũng chẳng đỗ nổi Thanh Hoa hay Bắc Đại, lãng phí thanh xuân.” Cô ấy mang theo ký ức về kỳ thi đại học ở kiếp trước, ảo tưởng về việc vừa thành công trong học tập vừa đạt được tình yêu.

Kẹo Sữa Và Bánh Gato

Kẹo Sữa Và Bánh Gato Tôi chia sẻ sở thích với giáo thảo (*). (*) nam sinh vừa đẹp trai, vừa học giỏi Cậu nói cậu thích sưu tầm vòng trầm hương. Còn ám chỉ với tôi tháng sau sinh nhật cậu. Tôi gật đầu: “Đã hiểu.” Tôi quay đầu bán tin tức này cho cô gái nhà giàu nhất lớp, kiếm được một ngàn tệ. Hôm sinh nhật Cận Giác, cậu tức giận gọi điện thoại cho tôi: “Tất cả mọi người đều đến, cậu đâu rồi?” Một giây sau tôi đẩy cửa bước vào: “Chào cậu, bánh sinh nhật của cậu đã đến, mời cậu kiểm tra và kí nhận.” Hai má Cận Giác ửng đỏ: “Cậu… đặc biệt mang bánh gato đến cho mình sao?” “Đúng vậy đúng vậy!” Tôi quay đầu nhìn cô gái con nhà giàu kia: “Cảm ơn Chu đại tiểu thư đã tặng hai trăm tệ tiền ship!”

Tôi Không Phải Là Á Quân

Tôi Không Phải Là Á Quân Một đứa suốt đời chỉ đứng nhì toàn khối như tôi đột nhiên được hệ thống trao cho cơ hội trao đổi một lần duy nhất. Trên màn hình ảo trước mắt tôi, những dòng bình luận cuồn cuộn trôi qua: 【Xong rồi, xong rồi, nữ phụ độc ác lại ghen tỵ với thành tích hạng nhất của nữ chính, chắc chắn sẽ dùng hệ thống để tráo điểm thi đại học của cô ấy!】 【May mà nữ chính có thể nghe được đối thoại giữa nữ phụ và hệ thống, nên mới quyết định bỏ mặc tất cả, tận hưởng thanh xuân, ngày thi thì ngủ từ đầu đến cuối luôn!】 【Nữ phụ có tính toán thế nào cũng vô ích! Cuối cùng chẳng đổi được gì ngoài con số 0! Nữ chính nhà ta thì một phát donate nguyên cái tòa nhà cho Harvard! Đỉnh quá trời luôn!】 Nữ phụ độc ác? Là… tôi sao? Nhưng — Ai nói tôi muốn đổi điểm thi của nữ chính? Thứ tôi muốn đổi, là một thứ còn quý giá hơn nhiều.

Giấc Mộng Vinh Quang

Giấc Mộng Vinh Quang Mẹ tôi tung tin đồn, ép chết người đứng đầu kì thi tuyển sinh đại học. Đối mặt với sự chất vấn, bà như phát điên: “Không phải mẹ là vì để con có thể giành được vị trí số một của trường sao!” Bởi vì như vậy, bà ấy mới có thể có được tư cách trở thành đại diện phụ huynh ưu tú lên bục diễn thuyết, giành được vinh quang. Bởi vì vinh quang đó, trong 18 năm, bà ép đến mức ba phải bỏ đi, tan nhà nát cửa, hủy hoại thanh xuân của tôi. Thậm chí, khi ý thức được tôi chỉ có thể đứng thứ hai, bà gạt bỏ tương lai của chàng thiếu niên đứng đầu kia. Vì vậy khi hội phụ huynh tuyên bố hủy bỏ hoạt động để tưởng niệm trạng nguyên, bà ấy đã phát điên. Đó là kì nhập học đại học 3 năm trước, trước mặt toàn trường, bà ấy nhéo tai tôi chửi mắng : “Cái ngữ chỉ thi đứng thứ hai, tao nuôi mày được ích lợi gì? Sao mày không đi chết đi! Tao không đóng học phí đại học cho mày, tự đi bán cái thân mày mà đóng đi!” Do vậy ngày thứ hai, tôi cúi mình dập đầu 3 cái trước nhà cậu thiếu niên ấy. Sau đó đi lên tầng thượng mà cậu Trạng nguyên kia từng đến.

Dầm Mưa Đến Khi Nào

Dầm Mưa Đến Khi Nào Khi Chu Dạng tỏ tình với một học sinh nghèo như tôi thì thanh mai của hắn đứng bên cạnh cười nhạo: “Đôi giày phiên bản giới hạn anh ấy mang dưới chân cũng đủ cho cậu sống cả năm rồi. Cậu sẽ không thật sự tin vào trò đùa này chứ?” Quả thật tôi đã tin. Lúc đó, tôi không ý thức được tôi và Chu Dạng hoàn toàn là người của hai thế giới. Cho đến khi thanh mai làm mất chiếc vòng tay. Chu Dạng và mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu. Giọng hắn đầy mỉa mai: “Nếu thiếu tiền thì nói với tôi một tiếng là được, cần gì phải làm thế?” Tôi đỏ mắt, tay nắm chặt vạt áo run rẩy không ngừng. Khi tôi chuyển trường, tôi đã chặn mọi cách thức liên lạc với Chu Dạng, lặng lẽ rời đi. Nhưng không nghĩ tới người trước giờ luôn tự cao tự đại như Chu Dạng lại tìm kiếm tôi suốt bảy năm. …  

Trọn Đời Dành Hết Cho Em

Trọn Đời Dành Hết Cho Em Nấu cơm trong giờ học online, tôi quên tắt camera. Giảng viên đeo gọng kính màu vàng, bình thường vẫn luôn lạnh lùng nhã nhặn đột nhiên nói. “Bạn học đang thái thịt, phần ức có phải cho hơi nhiều rồi không?” “Nhớ cân bằng lại chế độ ăn uống.” … Tôi, một sinh viên tuân thủ luật pháp của thế kỷ hai mươi mốt, vào ngày thứ ba bắt đầu học onl, đã qua đời.

Vòng Tay Cứu Rỗi

Vòng Tay Cứu Rỗi Những ngày làm bạn học kèm cho thiếu gia tàn tật Trước khi được đưa đến làm bạn học kèm cho Tống thiếu gia. Tôi nghe nói rằng cậu ấy bị liệt hai chân, nóng nảy, dễ nổi giận, đã chửi bới và đánh đuổi không biết bao nhiêu người. Tôi nhìn người đang vùi mặt vào ngực mình, cắn răng hỏi: “Chẳng phải tôi chỉ là bạn học kèm thôi sao, thiếu gia?” Thiếu gia mím môi, đôi mắt đỏ hoe ngước lên: “Ở thời cổ đại, thư đồng bên cạnh thiếu gia chính là để làm như vậy, cậu không biết sao?”

Chờ Được Ánh Trăng

Chờ Được Ánh Trăng Sau khi trở thành bạn cùng bàn với đại ca trường, để sinh tồn, tôi giả vờ yếu đuối dịu dàng. Đại ca trường nổi giận, tôi nước mắt lưng tròng: “Xin lỗi… Đừng đánh tôi, sợ quá…” Đại ca lật bàn oánh nhau, tôi giả ngất, túm lấy quần hắn: “Hu hu hu… ôi trời ơi, ồn ào quá, sợ muốn chếc rồi…” Cuối cùng, một ngày nọ, hắn giật điếu thuốc trên tay tôi, ép tôi vào tường: “Sao không diễn tiếp đi, học sinh ngoan?” Tôi cười nhạt. Ai mà chẳng là đại ca trường chứ.

Áng Mây Trong Mắt

Áng Mây Trong Mắt Để cứu lấy số phận pháo hôi của cả hai, anh tôi đi chọc tức nam chính, còn tôi thì theo sau anh ấy, liều mạng mà dọn dẹp hậu quả. Anh tôi cướp mất danh hiệu đứng nhất khối của nam chính. Tôi thì rụt rè xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, thật ra anh tôi chép bài đấy, tôi sẽ về nhà dạy dỗ lại anh ấy cho tử tế.” Anh tôi nhận được thư tình do nữ chính gửi. Tôi nước mắt nước mũi tèm lem: “Anh tôi không biết chữ, tưởng là thư thách đấu cơ! Trời ơi, chuyện này thành ra thế đấy!” Anh tôi chẳng vì lý do gì liền kéo bao bố úp đầu nam chính, oánh cho một trận. Tôi tối sầm mặt mày, nghiến răng nói: “Chuyện là… là anh tôi phát hiện tôi thích cậu, nên mới làm vậy…” Nam chính vốn luôn lạnh nhạt bỗng khẽ nhướng mắt, liếc nhìn tôi. “Thật không?”

Uống Nhầm Ánh Mắt

Uống Nhầm Ánh Mắt Bạn cùng phòng của tôi rõ ràng là trai thẳng, nhưng lúc nào cũng dính lấy tôi. Dỗ tôi ngủ, đi học cùng tôi, thậm chí giặt tất cho tôi, đúng chuẩn “bạn trai 24 hiếu”. Khi bầu không khí mập mờ lên đến đỉnh điểm, tôi đang tính tỏ tình. Lại nghe thấy cậu ấy lạnh lùng nói với một nam sinh cùng khoa: “Tôi không thích cậu, tôi cũng không phải gay.”