Trang chủ Thể loại Thanh Xuân Vườn Trường

Thanh Xuân Vườn Trường

Yêu Lấy Chính Mình

Yêu Lấy Chính Mình Ngày tôi bị vỡ nước ối sớm, ông xã đang giúp mối tình đầu ăn mừng sinh nhật. Tôi chet trên đường phố chờ cứu viện. Mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về thời trung học. Thiếu niên ngồi phía sau thanh tú, ánh nắng chiếu vào khuôn mặt đỏ bừng hỏi tôi có muốn làm bạn gái của cậu ta hay không. “Chuyện ghê tởm như vậy, sau này đừng để tôi nghe thấy nữa!”

Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ

Nữ sinh được thanh mai trúc mã tài trợ Năm tôi học lớp 10, một nữ sinh nghèo do thanh mai trúc mã của tôi tài trợ chuyển đến trường chúng tôi. Cô ấy bình thường, quê mùa, có chút rụt rè, nhưng trong đôi mắt lại cẩn thận che giấu tình cảm dành cho Tiêu Vân Trạch. Mọi người trong trường đều cười nhạo cô ấy si tâm vọng tưởng, còn nghiêm túc nhắc nhở tôi: “Niệm Sơ, cậu phải cẩn thận đấy, Tiêu Vân Trạch mà dính vào Vệ Tiểu Hoa thì chẳng khác nào dính phải keo con voi, dứt mãi cũng không ra.” “Có một người ngày nào cũng bám theo trúc mã của mình như thế, thật là buồn nôn.” “Đúng vậy, Niệm Sơ, không sợ trộm cắp, chỉ sợ kẻ luôn nhòm ngó. Sớm muộn gì cậu cũng sẽ vấp ngã vì Vệ Tiểu Hoa thôi.” Người nói câu này dường như cũng cảm thấy có chút hoang đường, nên lại bổ sung: “Nhưng mà chuyện đó cũng không thể nào xảy ra, ai lại vì Vệ Tiểu Hoa mà từ bỏ cậu chứ? Trừ khi là điên rồi.” Tôi không nói gì.

Trò Đùa Của Tra Nam Tiện Nữ

Trò Đùa Của Tra Nam Tiện Nữ Lớp mười một năm đó, hoa khôi trường là Tống Ngữ Thi đã đùa giỡn viết một bức thư tình cho tôi dưới danh nghĩa đại ca của trường là Đoạn Trạch. Nhưng không ngờ Đoạn Trạch biết được, tức giận thật sự theo đuổi tôi. Chỉ có tôi tin là thật, tin vào cái lý do sứt sẹo là họ chỉ là anh em tốt. Nhưng nhiều năm sau, hoa khôi lại hối hận. Cô ta nói: “Cô hiểu anh ấy bằng một phần mười tôi sao? Cô căn bản không hiểu thế nào là tâm đầu ý hợp.” Tôi không nhịn được mà chế nhạo cô ta: “Vậy sao hai lại người không ở bên nhau?” Chỉ một câu nói đó, hoa khôi đã nhảy lầu tự sát ngay trong ngày cưới của chúng tôi. Từ đó Đoạn Trạch hận tôi thấu xương, trong đêm động phòng hoa chúc, anh ta nhóm lửa bình gas nói sẽ mang tôi xuống địa ngục chuộc tội. Tôi bị thiêu sống trong biển lửa, đau đớn mà chết, còn anh ta thì nhảy cửa sổ thoát thân khi ngọn lửa bùng lên. Tỉnh lại lần nữa, tôi đã trở về buổi chiều hoa khôi nhét thư tình vào bàn tôi.

Giấc Mộng Phồn Hoa

Giấc Mộng Phồn Hoa Tôi mặc váy hai dây, lảo đảo bước vào phòng làm việc của chồng. Ngồi lên đùi anh, tôi ôm lấy cổ anh, làm nũng vì anh dậy quá sớm. Tôi không biết anh đang dạy học cho sinh viên. Anh lập tức gập laptop lại, bế tôi ra ngoài. Lớp học nhốn nháo, cả group lớp nổ tung. Anh bình tĩnh giải thích: “Cô ấy còn nhỏ tuổi, thích làm nũng, vừa ngủ dậy nên hơi bám người.” “Mọi người đừng trêu vợ tôi, cô bé dễ ngại lắm.” “Bọn tôi kết hôn được 1 năm rồi.”

Học Bá Cút Đi!

Học Bá Cút Đi! Năm đó thi đại học, tôi thi được điểm rất cao, đỗ cùng trường với nam thần thủ khoa. Thế nhưng, cuộc sống đại học của tôi lại bị hủy hoại chỉ vì một câu nói của hắn. Cho tôi làm lại lần nữa, tôi chỉ muốn mặc kệ tất cả. Thủ khoa cái quái gì, tôi chẳng thèm quan tâm. Một khi học được cách buông bỏ, cả thế giới bỗng nhiên nhẹ tênh.  

Nghịch Lý Của Nạn Nhân

Nghịch Lý Của Nạn Nhân Tòa nhà nghệ thuật bốc cháy lớn, rõ ràng tôi có thể tự mình thoát thân, nhưng lại bị người bạn diễn nam cưỡng ép bế kiểu công chúa. Hắn giả vờ như đang cứu tôi. Nhưng khi sắp thoát ra ngoài, hắn cố tình đẩy tôi xuống cầu thang, khiến cột sống tôi gãy, phải nằm liệt giường suốt đời. Sau đó, hắn còn khóc lóc trước ống kính phỏng vấn: “Tôi có lòng tốt muốn cứu cô ấy, nhưng chính cô ấy vùng vẫy nên mới xảy ra tai nạn.” “Chẳng lẽ bây giờ cứu người cũng là tội sao?” Chỉ như vậy, hắn từ kẻ gây hại trở thành nạn nhân, thu về hàng loạt sự thương cảm và thi đỗ vào trường đại học mơ ước. Còn tôi, bị mang tiếng là kẻ “vô ơn báo oán”, kéo lê cơ thể tàn tật, khó khăn bò lên tòa nhà cao tầng để tự tử. Nhưng khi mở mắt ra, tôi lại trở về ngày tòa nhà nghệ thuật bốc cháy. Lần này, tôi đã sớm hơn một bước đẩy hắn xuống cầu thang…

Yêu Em Vô Điều Kiện

Yêu Em Vô Điều Kiện Về cơ bản thì là: [Chiều người yêu vô điều kiện công x Ngốc nghếch vô tâm vô tri thụ] Ba tôi là một con Tỳ Hưu keo kiệt nổi tiếng ở Bắc Kinh, mẹ tôi thì là một cô nàng tham ăn khét tiếng của Bắc Kinh. Còn tôi thì khác. Tôi chẳng là cái gì cả! Theo lời mẹ tôi, tôi vừa lười, vừa tham ăn, lại còn keo kiệt, sau này nhất định sẽ chớt đói. Bà ấy quá nông cạn rồi. Hồi nhỏ tôi ăn chực ở nhà cậu, lớn lên thì ăn chực ở phòng ký túc xá, kiểu gì cũng có cái để ăn! Mà bạn cùng phòng của tôi, đúng là người tốt vô cùng. Ngày nào cũng mời tôi ăn cơm, mỗi bữa phải hai mươi món, còn giúp tôi giặt đồ, dọn dẹp phòng. Chỉ có một khuyết điểm nhỏ: Sợ bóng tối. Tối nào cũng phải ngủ chung với tôi mới chịu được!

Ai Nói Beta Không Thể Bị Đánh Dấu?

Ai Nói Beta Không Thể Bị Đánh Dấu? Là một Beta, tôi đột nhiên ngửi thấy pheromone của người bạn cùng phòng lạnh lùng – A. Điều tồi tệ hơn là, tôi bắt đầu phụ thuộc vào pheromone của cậu ấy. Khi cậu ấy không có trong ký túc xá, tôi thấy ngứa ngáy trong lòng, đành phải lén ngửi quần áo của cậu ấy. Cảm giác phụ thuộc ngày càng mạnh mẽ, tôi bèn khéo léo nhắc nhở: “Ở trong phòng cậu có thể thu lại pheromone không?” Ánh mắt cậu ấy chợt tối lại, “Cậu ngửi thấy à?” Tôi gật đầu. Cậu ấy chậm rãi tiến lại gần, “Vậy là… cậu có thể bị đánh dấu, đúng không?”

Tân Sinh Viên Chỉnh Đốn Phân Biệt Giới Tính Khi Phát Cơm

Tân Sinh Viên Chỉnh Đốn Phân Biệt Giới Tính Khi Phát Cơm Dì ở nhà ăn bắt nạt tôi vì tôi là sinh viên năm nhất. Cơm thì tính tiền nhiều hơn, gắp thức ăn thì tay run đúng chỗ có thịt. Tôi đăng bài lên mạng, kết quả lại bị cô phụ đạo gọi lên văn phòng. Cô ta đắc ý nói: “Xin lỗi đi, không thì tôi bảo cháu trai tôi đuổi học em.” Tôi bật cười, gọi thẳng cho hiệu trưởng: “Chú à, từ khi nào mà một cô phụ đạo lại có quyền đuổi học sinh thế?”

Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân

Thời Gian Ghi Dấu Thanh Xuân Tôi bị mắc chứng mù mặt, nên đã nhầm lẫn giữa trùm trường và học sinh giỏi. Khi trùm trường hẹn đánh nhau trong con hẻm, tôi ôm sách vở chạy đến hỏi bài. Còn khi học sinh giỏi đang giảng bài cho các bạn, tôi lại cầm chổi xông vào bảo vệ các bạn học. Cho đến một lần nữa tôi lại nhận nhầm người, trùm trường không chịu nổi nữa, túm cổ áo tôi hỏi: “Châu Kiến Tinh, đến bạn trai mình trông thế nào mà em cũng không biết à?” Học sinh giỏi gạt tay hắn ra, ánh mắt lạnh lùng: “Cô ấy đến tìm tôi.” Thế là xong đời.

Giày Lọ Lem

Giày Lọ Lem Năm thứ tư thầm thương trộm nhớ Bùi Sâm, anh ta lại cãi nhau với hoa khôi trường. Hoa khôi trường tức giận đồng ý lời tỏ tình của tên côn đồ bên ngoài trường. Ai ngờ tên côn đồ đó lại nghiêm túc, bám riết không tha. Hoa khôi trường cuối cùng cũng sợ, khóc như mưa trước bàn của Bùi Sâm. Bùi Sâm cười đùa cợt nhả: “Liên quan gì đến tôi hửm? Bạn gái cũ.” Tôi tưởng lần này bọn họ sẽ chấm dứt hẳn. Nhưng sau khi hoa khôi trường rời đi, Bùi Sâm đột nhiên nhìn về phía tôi: “Cậu đi quyến rũ tên côn đồ đó, thay Miểu Miểu chặn đào hoa.” Tôi không thể tin nổi nhìn anh ta, giọng run rẩy: “Dựa vào đâu?” “Bạn cùng bàn nhỏ, không phải chính cậu đã nói sao? Sẽ nguyện ý làm mọi thứ vì tôi.” Tôi ngây người tại chỗ, xấu hổ đến nỗi không nói nên lời. “Bùi Sâm, cậu lén đọc nhật ký của tôi?” Bùi Sâm cười hờ hững: “Có gì quan trọng, dù sao chẳng phải cũng viết về tôi sao.”  

Cầu Vồng Trong Trái Tim

Cầu Vồng Trong Trái Tim Kỳ thi đại học kết thúc, các thí sinh bước ra khỏi phòng thi và được phỏng vấn về cảm xúc hiện tại. Một chàng trai tuấn tú với đôi mắt sáng tựa sao trời và trăng thanh, nhìn vào ống kính, thản nhiên nói: “Chỉ mong thực hiện được lý tưởng.” Một lát sau, cậu khẽ bổ sung: “Và gặp được cầu vồng trong tim.” Ống kính chuyển cảnh, một cô gái có lúm đồng tiền rạng rỡ như đóa hoa, trên đầu cài một chiếc kẹp tóc hình cầu vồng, lấp lánh ánh sáng li ti. Cô lè lưỡi tinh nghịch: “Xong đời rồi, chắc là tớ trượt đại học Q mất thôi! Nếu không may phải học lại, Phó Chi Vũ! Cậu nhất định phải đợi tớ đấy!” Phó Chi Vũ chính là người tôi thích, nhưng tôi lại không phải là cô gái xinh đẹp ấy. Lúc đoạn phỏng vấn này được phát sóng, tôi đang trốn trong nhà, khóc nức nở vì thi đại học thất bại. Cuộc đời tôi và mối tình đầu, dường như đều sắp tan thành mây khói.

Cô Ấy Có Thể Nghe Thấy

Cô Ấy Có Thể Nghe Thấy Ca sĩ thiên tài Bách Xuyên phát hành album mới, trong đó, ca khúc [Cô Ấy Có Thể Nghe Thấy] nhanh chóng nổi tiếng khắp phố lớn ngõ nhỏ, càn quét các giải thưởng lớn. Anh đã viết bài hát này từ hồi cấp ba, khi đó, anh là bạn cùng bàn của tôi. Khi anh ta hát đến câu cuối cùng, anh ta đưa tay ra giật lấy máy trợ thính của tôi nên tôi đã không thể nghe thấy. Nhiều năm trôi qua, cuối cùng tôi cũng nghe được lời kết của bài hát – “Anh thích em.”  

Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại!

Tôi Cũng Có Thể Đậu Bắc Đại! Sau khi có điểm thi đại học, tôi thiếu 3 điểm nữa để vào Bắc Đại, còn bạn trai tôi thì nằm trong top 3 toàn tỉnh. Cả Thanh Hoa và Bắc Đại trong đêm tranh nhau đến nhà anh ấy để chiêu mộ. Anh ấy hỏi: “Có thể đưa bạn gái tôi đi cùng không?” Tôi đang xem livestream vui vẻ, thì thấy anh ấy kéo một cô gái từ phía sau ra, nói: “Chúng tôi sẽ cùng nhau vào.” Trời ơi, thế tôi là bạn gái của ai đây? Đứng cạnh đó, thủ khoa của tỉnh cười một tiếng, nói: “Tôi muốn cùng bạn gái cũ của cậu ta vào Thanh Hoa.” Tôi lập tức bị dọa đến ngất xỉu.

Trà Xanh Nhỏ Tránh Xa Bạn Trai Mị Ra!

Trà Xanh Nhỏ Tránh Xa Bạn Trai Mị Ra! Đàn em trà xanh của bạn trai tôi năm lần bảy lượt đào góc tường của tôi, tôi không chịu được nữa, dạy anh một chiêu. Bạn trai: “Đã hiểu.” Ngày hôm sau. Trà xanh: “Chào buổi sáng đàn anh, lại gặp anh ở đây rồi, thật khéo.” Bạn trai: “Chào buổi sáng, tôi là gay.” Trà xanh: “?” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Viễn Đường

Viễn Đường Sau kỳ thi đại học, tôi và Lục Thời Dã chia tay. “Cũng chỉ vì tôi giúp cô ấy ước lượng điểm mà không giúp em?” – hắn cười. “Đúng vậy.” “Được thôi.” Hắn cười nhạt. “Đừng có hối hận đấy.” Tôi quen hắn từ khi mới năm tuổi, thanh mai trúc mã, cả tuổi thanh xuân, hắn tin chắc tôi không thể rời xa hắn. Nhưng hắn đâu biết, chuyện ước lượng điểm chỉ là cái cớ. Điểm số tôi tự tính rồi, nguyện vọng cũng tự mình nộp, là ngôi trường cách xa hắn nhất có thể. Lần này, tôi thực sự muốn rời xa hắn. Từ nay, kẻ Nam người Bắc, mạnh ai nấy đi.

Bạn Trai Tôi Là Trùm Trường

Bạn Trai Tôi Là Trùm Trường Trước kỳ thi đại học, tôi bị mẹ của đại ca trường đập tiền vào mặt. Bà ta ăn mặc sang trọng, thái độ kiêu ngạo: “Nghe nói cô đang yêu con trai tôi à? Cô nghĩ cô là cái thá gì?“ “Tôi là học sinh đứng đầu khối.“ Bà ta nghẹn họng, nhìn tôi với ánh mắt đầy bối rối: “Thế… Thế cô thích gì ở con trai tôi?“ “Tôi muốn đưa cậu ấyvào Thanh Hoa, Bắc Đại.“ Tay cầm tiền của mẹ đại ca run rẩy.

Thế Nào Gọi Là Yêu?

Thế Nào Gọi Là Yêu? Vào ngày kỷ niệm của tôi và Thẩm Thư Dật, hắn lại một lần nữa bỏ tôi ở lại để quay về xử lý dữ liệu thí nghiệm. Trong lúc tôi đang thẫn thờ, những dòng bình luận quen thuộc lại xuất hiện lần nữa. “Nam chính thật tham vọng, nữ chính yêu nam chính như vậy cũng đáng.” “Nam chính là kiểu đàn ông khoa học kỹ thuật, không giỏi biểu đạt tình cảm. Nhưng anh ấy thực sự yêu nữ chính.” “Chắc giờ trong lòng nam chính cũng buồn lắm, không thể cùng nữ chính mừng ngày kỷ niệm.” “……” Lần này, tôi không giống như trước, không còn tự an ủi mình bằng những lời từ những dòng bình luận đó nữa, mà lấy điện thoại ra, viết một tin nhắn chia tay. Bao nhiêu năm nay, tôi mệt rồi. Dù có sở hữu góc nhìn toàn tri đi chăng nữa, kiểu tình yêu vô hình, im lặng này, tôi cũng không cần nữa.

Em Tựa Sao Trời

Em Tựa Sao Trời Sau kỳ thi đại học, tôi bị chính anh ruột đuổi ra khỏi nhà. Chỉ vì con gái của mẹ kế đã mách với anh rằng, trước khi vào phòng thi, tôi cố tình đổi túi bút của cô ta, khiến suýt chút nữa không được vào thi. Trước khi ba qua đời, anh tôi đã dần chẳng còn yêu thương tôi nữa. Thế nên tôi thậm chí không có cơ hội để giải thích, bị đuổi thẳng ra khỏi nhà. Anh đứng ở cửa, ánh mắt nhìn tôi đầy thất vọng. Anh nói: “Chu Vấn Ngọc, sao em lại trở thành loại người trơ trẽn thế này? Đừng để anh gặp lại em nữa.” Anh giống như một người hùng, đang bảo vệ mẹ kế yếu đuối và cô em gái ngây thơ. Còn tôi, chỉ là r/ác rưởi bị anh ghét bỏ đến tận cùng rồi vứt đi. Hôm đó, khi mất đi người thân cuối cùng, tôi ngồi bên cạnh thùng rác ở đầu hẻm. Tình cờ gặp một thanh niên cũng cô độc, chẳng ai cần. Tôi lấy ra ba trăm đồng còn sót lại trong túi, rụt rè ngồi xuống bên cạnh anh ta, run run hỏi: “Chào anh… nếu em đưa hết số tiền này, anh có thể làm người thân của em một ngày thôi được không?”

Học Bá Vả Mặt Cả Thế Giới

Học Bá Vả Mặt Cả Thế Giới Ngày thi đại học, tôi cố tình bỏ trống 5 câu trong mỗi bài thi, chỉ để được học cùng trường với bạn trai. Kết quả thì sao? Anh ta bùng nổ phong độ, thi đậu vào trường 985 danh tiếng ở Hải Thị, rồi tay trong tay rạng rỡ bước vào cổng trường cùng “bạch nguyệt quang” trong lòng mình. Còn tôi một học sinh tiềm năng có thể vào Thanh Hoa, Bắc Đại – cuối cùng lại chỉ đủ điểm vào một trường đại học hạng xoàng! Sống lại một lần nữa, tôi thề sẽ giành lại tất cả những gì vốn dĩ thuộc về mình!