Thanh Xuân Vườn Trường
Trả Lại Cuộc Đời Cho Tôi Một tháng trước kỳ thi đại học, tôi đột nhiên thức tỉnh.Hôm nhận kết quả kỳ thi thử lần 3, mẹ tôi phát đi/ên lên mắng tôi:“Con còn định khoe khoang gì nữa hả?! Biết rõ chị con thi không tốt, con không thể nhường chị một chút à?!”Tôi bật cười lạnh một tiếng, rồi ngay tại chỗ phát rồ.“Nhường nhường nhường! Tôi nhường cho tổ tông nhà chị bay lên trời luôn nhé!! Aaaa! Gi .t hết, gi. .t hết đi cho rồi!!”Tôi ngã lăn ra đất, bắt đầu bò, gào thét, giật tóc điên cuồng.
Là Ngọc Sẽ Tự Phát Sáng Phát hiện bản thân mình là thiên kim thật bị bế nhầm, tôi còn tưởng rằng mình sẽ lên như diều gặp gió, nhưng thiên kim giả lại bắt đầu khóc sướt mướt: “Có được chị gái rồi, mọi người liền không cần con nữa ư?” Nghe xong tôi liền giơ một chân đá cô ta ra. “Con nhóc chết tiệt, ngôi nhà trong mơ của Barbie cũng nên để tôi tới diễn tập hai rồi.”
Cho Anh Đi Nhờ Một Lần Tình cờ đọc được đoạn chat của bạn trai, người ta hỏi anh có bạn gái chưa. Anh chỉ nhàn nhạt trả lời: “Có, nhưng chia tay cũng được.” Tôi lặng lẽ rời đi, chặn hết mọi liên lạc. Một tháng sau Hạ Vọng mới phát hiện. Vì không sao tìm được tôi, anh phát điên chạy khắp nơi, không biết rằng tôi đã ngồi trên máy bay bay sang châu Âu từ lâu. Khi tôi trở về nước, anh hoàn toàn sụp đổ. Trước đêm chung kết, anh bất chấp tất cả đến trường tìm tôi, đứng ngoài phòng luyện đàn dầm mưa. “Chỉ là nói đùa thôi mà, em cần gì phải nghiêm túc đến vậy?”
Kẻ Cắp Điểm Số Người đứng đầu lớp là crush của tôi. Tôi đã theo đuổi cậu ta suốt hai năm, mới biết rằng cậu ta trói buộc với hệ thống “vạn người mê”. Tôi càng theo đuổi cậu ta, điểm thi đại học của cậu ta càng cao. Cậu ta vừa mập mờ với các học bá lớp khác, vừa mập mờ với tôi. Khi tôi muốn từ bỏ, cậu ta lại cho tôi một chút dịu dàng. “Thực ra cậu rất đáng yêu, con trai đều thích kiểu con gái hiền lành như cậu.” “Nếu tôi không lạnh lùng với cậu một chút, tôi sẽ bị rối loạn ‘tâm đạo’ mất.” Tôi giống như một con cá lớn đã cắn câu, bị cậu ta kéo qua kéo lại, hết lần này đến lần khác. Cho đến một lần trước kỳ thi thử, tôi nghe thấy âm thanh phát ra từ người cậu ta: [Chúc mừng ký chủ đã khiến Hạ Lan Hương bỏ lỡ bài thi của mình để mua đồ dùng học tập cho cậu, giá trị quyến rũ tăng 13. Trong kỳ thi thử lần này, ký chủ sẽ đạt điểm cao hơn lần trước 13 điểm!] Kết quả thi công bố, cậu ta quả thật đạt 698 điểm, cao hơn 13 điểm so với lần trước là 685 điểm. Mọi người đều tôn thờ cậu ta, chỉ có tôi là cảm thấy rùng mình.
Cún Con Tự Kỷ Của Tôi Trúc mã ghét tôi lắm mồm, bảo không ra dáng con gái. Bắt tôi học theo “hoa khôi” dịu dàng của trường. Ai ngờ vị hoa khôi ấy lại chăm chăm nhìn môi tôi, như đang suy nghĩ gì. “Nghe nói cậu nói nhiều đến mức… người câm cũng phải mở miệng?” Rồi cô ấy nhờ tôi một việc: quấy rối thằng em t//ự k//ỷ của mình. Hứa trả một nghìn một câu nó thốt ra. Hoa khôi vẫn còn non, không biết rằng… kẻ “tà đạo” như tôi có cách riêng! Tôi bước đến cuối lớp, gõ nhẹ vào bàn nam sinh đang im lặng. “Không định giải thích với mọi người sao? Chuyện hôm qua cậu liếm chân tôi lúc tôi ngủ?” Cậu ấy ngẩng phắt lên, khuôn mặt băng giá nứt vỡ. “Tôi không có!” Tôi quay sang hoa khôi, nhoẻn miệng cười: “Trả tiền đi bé!”
Dù Thế Nào Cũng Thích Em Lần đầu tiên gặp Bùi Chấp, anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi đã bạc màu, trên tay cầm trợ cấp dành cho sinh viên nghèo. Mà gương mặt ấy, đẹp đến mức khiến người ta giận dữ. Thế là tôi giả vờ làm một nữ sinh viên nghèo đầy nghị lực để tiếp cận Bùi Chấp, kéo anh ấy ra hàng quán ven đường trong cơn gió lạnh cắt da để ăn dĩa bánh cuốn giá năm tệ. Anh ấy chở tôi trên chiếc xe điện nhỏ, rong ruổi quanh hồ Vị Minh của Bắc Đại. Cho đến khi tôi nhắm trúng viên kim cương đỏ Winston trị giá hàng chục triệu nhưng lại bị người khác nhanh tay đoạt trước. Bùi Chấp lấy ra viên kim cương đỏ có tông màu hoàn mỹ ấy, nâng mặt tôi lên rồi hôn một cái: “Mua đại thôi, đừng chê nhé.”
Cặn Bã Mau Tránh Đường Kiếp trước, ngày tôi thành danh, tôi đã vạch trần quá khứ từng bị bắt nạt thời trung học. Mà cô gái bắt nạt tôi là Như Hạ, lại không chịu nổi dư luận đổ dồn mà chọn cách tự sát. Nhưng không lâu sau khi cô ta tự sát, vị hôn phu của tôi là Tiêu Mặc lại nhảy lầu từ tòa nhà khách sạn tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của giới truyền thông. Trước khi chết, anh ta chỉ để lại một câu: “Bao nhiêu năm qua, vì muốn chuộc tội cho cô ấy mà tôi đã ở bên cô, tại sao cô vẫn không chịu buông tha cho cô ấy!” Thế nên một lần nữa được sống lại, lúc Tiêu Mặc từ chối lời tỏ tình của Như Hạ, bị Như Hạ trả thù, tôi đã không chọn cách báo cảnh sát để ngăn cản. Kiếp này, tôi không muốn vì những kẻ không xứng đáng mà một lần nữa phải chịu cảnh bắt nạt.
Uống Nhầm Ánh Mắt Bạn cùng phòng của tôi rõ ràng là trai thẳng, nhưng lúc nào cũng dính lấy tôi. Dỗ tôi ngủ, đi học cùng tôi, thậm chí giặt tất cho tôi, đúng chuẩn “bạn trai 24 hiếu”. Khi bầu không khí mập mờ lên đến đỉnh điểm, tôi đang tính tỏ tình. Lại nghe thấy cậu ấy lạnh lùng nói với một nam sinh cùng khoa: “Tôi không thích cậu, tôi cũng không phải gay.”
Học Thần Trở Về Bạn cùng phòng đã liên kết với hệ thống học tập. Mỗi khi tôi làm một câu hỏi, kiến thức lại chạy vào đầu cô ta. Còn tôi thì ngày càng trở nên ngốc nghếch. Nực cười, tôi đã được tuyển thẳng rồi! Thế nên quyết định nằm yên không làm gì luôn.
Nàng Thanh Mai Lạc Lối Của Tôi Năm cuối cấp ba, cô bạn thân thuở bé của tôi yêu một nam sinh năng khiếu thể dục. Nam sinh năng khiếu kia ép cô ấy hút thuốc trong nhà vệ sinh, vả mặt cô ấy trước mặt các nữ sinh khác. Cô ấy vẫn vui vẻ chịu đựng, để rồi thành tích tụt dốc không phanh. Tôi sợ cô ấy bị tên nam sinh năng khiếu kia hủy hoại tương lai, nhiều lần khuyên cô ấy rời khỏi thằng tồi kia. Cô ấy lại quay người đi, quấn quýt với nam sinh thể dục kia: “Tớ sẵn lòng bị một gã tồi như cậu chơi nát, chứ không cần được chàng trai ấm áp kia nâng niu trên tay.” Đêm trước khi thi đại học, cô ấy vứt bỏ lời hứa hẹn sẽ thi vào cùng trường đại học với tôi, lén đi khách sạn với nam sinh năng khiếu kia. Còn tôi lại vứt bỏ tình yêu dành cho cô ấy, bước vào ngôi trường đại học tốt nhất cả nước.
Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Đối Thủ Bạn thân rủ tôi sang ngủ chung, nhưng tôi không may lại gửi nhầm tin nhắn cho đối thủ chết tiệt của mình. [Gọi tiếng “bố” đi, chị sẽ ngủ với cưng.] Hai phút sau, đối thủ nổi khùng. [Còn chưa thu hồi à? Cô định sỉ nhục ai ở đây vậy?] [Đừng nghĩ gửi tin thế này là tôi sẽ tha thứ cho việc cô nói tôi nhỏ hồi sáng.] [Được thôi, sao cô biết tôi mất ngủ tối nay? Nhà tôi hay là khách sạn, cần mang theo gì không?] [Nói gì đi! Đừng có mong tôi sẽ gọi cô là bố nhé!] [Bố…] [Tôi đã gọi cô là bố rồi, còn không phản ứng gì à? Chẳng lẽ còn muốn tôi gọi ra tiếng nữa sao? Nói trước nhé, đừng có mơ!] Một phút sau, một tin nhắn thoại bật lên trên cửa sổ. [“Bố ơi, người ta không ngủ được, muốn bố ôm cơ!”]
Cánh Chim Ngang Trời Kỳ thi đại học kết thúc, cậu ấy vì muốn ôm cô ấy, cũng tiện thể ôm luôn tôi. Không sao cả. Tôi cũng chỉ là vì muốn ôm, cái người đang bám trên người cậu ấy mà thôi.
Ánh Trăng Sáng Của Tôi Vào ngày nữ chính xuất hiện, cô ấy đã giành mất vị trí nhất toàn khối của tôi chỉ với một điểm chênh lệch. Cô ấy còn với dáng vẻ kiêu ngạo nhưng rực rỡ, tiếp cận người thanh mai trúc mã của tôi, Thẩm Hoài Tự. Cô ấy nói với tôi: “Từ giờ trở đi, tôi sẽ giẫm lên đầu cô, cướp đi tất cả những gì cô có, hãy chấp nhận số phận sớm đi.” Thẩm Hoài Tự khẽ nhếch môi, như đúng ý cô ấy, đối xử với cô ta dịu dàng đến cùng cực. Nhưng mà —— Biểu cảm như vậy của Thẩm Hoài Tự chỉ xuất hiện khi anh ấy kéo những người muốn giẫm lên đầu tôi xuống và đẩy họ vào địa ngục.
Chờ Được Ánh Trăng Sau khi trở thành bạn cùng bàn với đại ca trường, để sinh tồn, tôi giả vờ yếu đuối dịu dàng. Đại ca trường nổi giận, tôi nước mắt lưng tròng: “Xin lỗi… Đừng đánh tôi, sợ quá…” Đại ca lật bàn oánh nhau, tôi giả ngất, túm lấy quần hắn: “Hu hu hu… ôi trời ơi, ồn ào quá, sợ muốn chếc rồi…” Cuối cùng, một ngày nọ, hắn giật điếu thuốc trên tay tôi, ép tôi vào tường: “Sao không diễn tiếp đi, học sinh ngoan?” Tôi cười nhạt. Ai mà chẳng là đại ca trường chứ.
Dầm Mưa Đến Khi Nào Khi Chu Dạng tỏ tình với một học sinh nghèo như tôi thì thanh mai của hắn đứng bên cạnh cười nhạo: “Đôi giày phiên bản giới hạn anh ấy mang dưới chân cũng đủ cho cậu sống cả năm rồi. Cậu sẽ không thật sự tin vào trò đùa này chứ?” Quả thật tôi đã tin. Lúc đó, tôi không ý thức được tôi và Chu Dạng hoàn toàn là người của hai thế giới. Cho đến khi thanh mai làm mất chiếc vòng tay. Chu Dạng và mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu. Giọng hắn đầy mỉa mai: “Nếu thiếu tiền thì nói với tôi một tiếng là được, cần gì phải làm thế?” Tôi đỏ mắt, tay nắm chặt vạt áo run rẩy không ngừng. Khi tôi chuyển trường, tôi đã chặn mọi cách thức liên lạc với Chu Dạng, lặng lẽ rời đi. Nhưng không nghĩ tới người trước giờ luôn tự cao tự đại như Chu Dạng lại tìm kiếm tôi suốt bảy năm. …
Vị Trí Đầu Khối, Là Của Cậu Tôi và học sinh xuất sắc lạnh lùng là đối thủ. Sau khi phát hiện tôi phái người dụ dỗ anh yêu sớm, anh đè tôi trong lớp học bỏ hoang: “Chơi vui không? Có thứ khác chơi rất hay…” Giọng nói mệt mỏi lười biếng, hơi thở dây dưa. Tôi cố giả vờ bình tĩnh: “Cái gì?” Anh nâng cằm tôi lên: “Chơi vị trí đầu khối, chơi rất hay. Cậu cảm thấy thế nào?” Cái nóng như thiêu đốt len lỏi vào trong áo, mưa phùn lúc nặng lúc nhẹ. Giọng nói vừa nguy hiểm vừa ác liệt vang lên bên tai mang theo tiếng cười khẽ: “Vị trí đầu khối, hiện giờ là của cậu.”
Thư Tình Ban Ngày Để làm bẽ mặt tôi, Bùi Cách lại một lần nữa đem thư tình tôi viết ra làm trò đùa trước mặt mọi người. Cậu ta cười khẩy một tiếng và nói: “Có ai thích cô ta không? Đến cầu xin tôi đi.” Mọi người đều cười ồ lên nhưng có người đột nhiên hỏi một câu: “Ơ, cô ấy đâu rồi?” Nào ai biết, cách một bức tường, tôi đang bị bạn cùng phòng của cậu ta đè lên cánh cửa. Từ Tri Bạch vừa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, vừa chậm rãi lần mò cúc áo trên váy tôi. “Chẳng phải nói là thư tình viết cho tôi sao, tại sao lại đưa đến tay cậu ta?” “Hình phạt đã nói trong điện thoại hôm qua, hay là thử xem?” “Xoẹt ——” Có người “vô tình” đụng phải bàn tôi khiến cho quyển sách ở ngoài cùng bị rơi xuống, cây bút đang viết dở trong tay tôi đột nhiên bị kéo ra một đường dài. Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy cái bóng dáng quen thuộc kia.
Năm Tháng Dài Lâu Tôi mua một chiếc túi LV, bạn trai tôi đòi hủy hôn. “Trần Yên, vài chục ngàn chỉ để thỏa mãn sự hư vinh của em thôi à?” “Mẹ em phải rửa bao nhiêu cái đĩa, bố em phải trông bao nhiêu chiếc xe mới kiếm được số tiền này?” Anh ấy mắng tôi không tiếc lời. Mắng xong, thấy tôi im lặng, anh ấy buông một câu: “Đừng cưới nhau nữa.” Rồi anh ấy đóng sầm cửa bỏ đi. Tôi hối hận. Anh ấy nói đúng, bố mẹ tôi lương không cao, số tiền hơn chục ngàn này đủ để họ trang trải cuộc sống trong nửa năm. Tôi ngồi thẫn thờ trong phòng khách, nhìn cánh cửa rung nhẹ, không hiểu tại sao mình lại làm điều nông nổi như vậy.
Vô Tình Gặp Gỡ Tôi là một nam tác giả chuyên viết tiểu thuyết trên Hoa Thị. Vì kỹ thuật viết cảnh “nóng” quá tệ, tôi buộc phải tìm một người bạn trai trên mạng. Một lần, tôi trò chuyện với anh ấy. “Chồng ơi, em thấy đôi giày của nam thần khoa thể dục trường em là hàng fake.” Vài phút sau, nam thần khoa thể dục nghiến răng nghiến lợi chặn tôi trước cửa ký túc xá. “Đến gần xem thử giày chồng em rốt cuộc là thật hay giả đi.”
Gửi Nhầm Tin Nhắn Cho Thanh Mai Trúc Mã Nửa đêm, tôi nhắn tin cho anh ta.【Có muốn đến nhà tôi xem Mimi không?】Tên độc mồm độc miệng kia ngập ngừng:【Em chắc chứ?】【Chắc chắn, mau đến đi!】Khi anh ta đến nhà, tôi hào hứng khoe con mèo hoang mình vừa nhặt được.“Nhìn này, Mimi! Siêu béo!”“…”Khuôn mặt vốn đang đỏ bừng của anh ta bỗng xanh mét.*Trong tiếng Trung, từ “咪咪” (Mimi) có hai nghĩa:Nghĩa thứ nhất: Tên mèo (cách gọi đáng yêu của mèo).Nghĩa thứ hai: Cách gọi ẩn ý chỉ vòng một của phụ nữ.