Vả Mặt
Quả Ngọt Lần đầu tiên khi bố nuôi gặp tôi, tôi đang ăn một bát cơm thiu. Những con ruồi đói bụng tranh giành thức ăn với tôi, tôi không rảnh tay để xua đuổi chúng. Sau đó, ông ấy đưa tôi về nhà. Ông tổ chức tiệc sinh nhật bảy tuổi cho tôi. Ông nói: “Tiểu Giác, hôm nay là ngày tái sinh của con, từ nay mỗi năm vào ngày này sẽ là sinh nhật của con.” Mọi người đều mỉm cười với tôi. Chỉ có mẹ nuôi, sau khi bữa tiệc kết thúc, bà nổi giận: “Nó là con riêng của anh, đúng không?”
Mở Ra Thịnh Thế Trước khi thành hôn, ta bắt phu quân thề độc. Nếu như hắn phụ ta, chân tay sẽ đứt đoạn, mắt mù tai điếc, mất hết tất cả, tâm huyết đổ sông đổ bể. Lúc đó, để cưới được ta, hắn đã vui vẻ đồng ý. Ba năm sau, dưới sự phò tá của ta, hắn đăng cơ xưng đế. Năm năm sau, hắn kiêu ngạo tự phụ, đày ta vào lãnh cung, nạp ba ngàn giai lệ vào hậu cung, lại đón vị muội muội thiên kim giả của ta vào cung làm hoàng hậu. Ta cười nhìn bọn họ ở trước mặt ta đắc ý vênh váo, trong lòng thầm niệm: “Lời thề đã thành, chuẩn bị kỹ càng để trả một giá thật lớn nào.” “Từ nay về sau, vận mệnh của các ngươi, do ta tiếp quản.”
Phụng Hà Sơn Từ nhỏ, ta là công chúa được sủng ái nhất. Nhưng phụ hoàng tìm về đứa con gái thất lạc trong dân gian kia—nàng cướp đoạt tất cả của ta, chiếm đoạt người ta yêu, thậm chí còn muốn ta thân bại danh liệt, bị mọi người ruồng bỏ, cuối cùng bị đuổi khỏi hoàng cung. Thế nhưng khi gặp lại, ta là nữ đế, còn nàng chỉ là tù nhân dưới trướng ta.
Đích Thứ Nữ Ta là thứ nữ trong nhà, sinh ra đã phải chịu cảnh bị trưởng tỷ đạp dưới chân. Cha mẹ thiên vị, huynh trưởng yêu chiều, ngay cả vị hôn phu lãnh đạm, cấm dục của ta cũng treo bức họa của trưởng tỷ trong thư phòng, hằng ngày nhung nhớ. Kiếp trước, ta không cam chịu, đã cùng nàng tranh đấu, cuối cùng bị đ//ánh g//ãy chân, bị đuổi khỏi nhà, rồi chêet cóng giữa đường. Kiếp này, ta không muốn tranh giành nữa. Tình yêu của cha mẹ, sự yêu chiều của huynh trưởng, và cả vị hôn phu lạnh lùng như thần tiên ấy, ta đều không cần. Dù không ai yêu ta, ta cũng sẽ sống thật tốt.
Âm Ngọc Tôi gửi nhầm ảnh selfie của mình vào nhóm tân sinh viên xong bị trêu là quá lộ liễu rồi. Chỉ có một người không cười tôi, anh ta nói: [Bạn học này, thứ cô đeo trên cổ là ngọc để trong miệng người chết, cô vứt nó đi.] Tôi tức tới bật cười: [Đây rõ ràng là miếng ngọc mẹ mua để cầu bình an cho tôi.] Nhưng giọng điệu anh ta nghiêm túc: [Mẹ cô muốn dùng thân thể cô dưỡng ngọc, để anh trai đã chết của cô mượn xác hoàn hồn.]
Đọa Tiên Ta theo mẹ lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”
Bụi Và Mây Mẹ kế là bạn thân nhất của mẹ tôi, bà ta luôn chiều chuộng tôi, chiều chuộng đến mức bố tôi vô cùng thất vọng về tôi và chuyển sang bồi dưỡng con gái riêng của bà ta. Sau khi bố tôi qua đời, mẹ kế tôi đã biển thủ tài sản thừa kế và đuổi tôi ra ngoài khỏi nhà. Tôi nằm chet trên đường vào một đêm tuyết rơi. Khi mở mắt ra, tôi đã trở lại ngày chuẩn bị vào năm hai cao trung, mẹ kế đang lén lút nhét tiền nói: “Về phần bố con, con không phải lo, dì ủng hộ con học nhạc. Theo đuổi ước mơ của mình.”
Em Gái Tôi Không Phải Để Làm Nhục Ngày em gái lấy chồng, bố chồng yêu cầu em ch/ui qua đ/ũng quầ/n chú rể: “Ch/ui q/ua đũ/ng qu/ần chú rể, mới mong làm vợ ngoan trong tương lai.” Nhà trai lập tức hiểu ý, nhao nhao phụ họa. Ngay cả em rể – người mà ngày thường luôn tự nhận là thật thà – cũng đứng về phe họ, nói em tôi đừng làm mất vui. Nhìn em gái tôi – một đứa từng mù quáng vì yêu – hối hận đến mức suýt khóc, tôi liền đứng dậy, lấy một cái chậu than khổng lồ ra, khóa trái cửa. Sau đó cầm mâm cưới đ/ậ/p th/ẳng vào đầu chú rể cho tỉnh táo lại. “Tụi tôi ở đây cũng có tập tục: chú rể phải chân trần bước qua chậu than, trừ xui xẻo và đốt vía tiểu nhân.” “Bước đi, bắt đầu từ chú rể.” “Ai không bước thì đừng hòng ra khỏi cửa ngày hôm nay.”
Chàng Thư Sinh Của Ta Thế tử gia Bùi gia người đã đính hôn với ta, lại bỏ ta trong sào huyệt thổ phỉ, quay lưng đi cứu nha hoàn xinh đẹp đang khóc lóc thảm thiết của ta. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Thiếu Vũ vào lòng, dùng áo choàng che lại, những ngón tay thon dài giữ chặt một mảnh ngọc bội vỡ từ trên người nàng rơi xuống. Thiếu Vũ rên khẽ một tiếng, thân hình mềm mại run rẩy dán sát vào người Bùi Cảnh. Bùi Cảnh khóe môi khẽ nhếch, ôm lấy Thiếu Vũ, chỉ trong vài hơi thở đã biến mất trong màn đêm, không thèm liếc mắt nhìn ta thêm một lần. Ta đẩy vai một thư sinh da trắng bên cạnh, người đang đứng xem náo nhiệt. “Thấy không, vừa rồi đó. Thân pháp lợi hại chứ! Ha ha, mẹ kiếp, hắn là vị hôn phu của ta đấy!”
Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân Kiếp trước, ngôi chùa bị cháy. Ta ngăn cản Bùi Cảnh Du định xông vào cứu người. Bùi Cảnh Du bình an vô sự nhưng biểu cô nương Bùi gia là Hứa Miểu lại chôn thân trong biển lửa. Về sau, Bùi Cảnh Du vẫn đối xử với ta như trước, cùng ta vẽ lông mày, cùng trò chuyện, cầm sắt hòa minh. Cho đến khi ta sinh nở, hắn nhốt ta trong phòng, châm lửa đốt. Hắn nói: “Ngươi cũng nên nếm thử mùi vị bị lửa thiêu đốt.” Ta sống sờ sờ bị thiêu chết. Sau khi chết, ta mới biết được. Hứa Miểu kia căn bản không phải biểu cô nương Bùi gia, mà là tình nhân của Bùi Cảnh Du nuôi bên mình. Sống lại một lần nữa, ta nhìn ngọn lửa hừng hực trước mắt, nước mắt lưng tròng buông tay hắn. “Bùi lang, Miểu Miểu… Miểu Miểu còn ở bên trong!”
Sau Khi Trọng Sinh Ta Không Muốn Làm Hoàng Hậu Hoàng Thượng muốn cùng nữ nhân mình yêu sinh một đứa con trai, để nối dõi tông đường. Thế nhưng, bọn họ cố gắng mãi, mang thai bảy tám lần, cũng chỉ được hai đứa con gái.
Tình Ý Miên Man Chu Cảnh Sâm rút trúng thử thách trong trò chơi “Đại mạo hiểm”: “Hôn môi người khác giới mà bạn thích trong 2 phút.” Giữa những tiếng reo hò cổ vũ không ngừng của đám bạn, anh đứng dậy đi về phía tôi. Khi ấy, chúng tôi đang chiến tranh lạnh. Tôi vừa lo lắng, vừa bối rối, theo bản năng nhắm chặt mắt lại. Thế nhưng, Chu Cảnh Sâm lại cúi đầu, khẽ cười nhạo bên tai tôi: “Muốn tôi hôn cô à, Giang Miên? Đáng tiếc là… tôi đã thấy chán từ lâu rồi.” Nói xong, anh quay người hôn cô bạn học xinh đẹp. Khoảnh khắc đó, tôi đột nhiên cảm thấy bản thân không cần anh nữa. Ngày hôm sau, tôi nộp đơn xin học một trường đại học ở nước ngoài và chấp nhận cuộc hôn nhân do gia đình sắp đặt. Vào ngày sinh nhật của anh, tôi không ngoảnh đầu lại mà bay thẳng đến một đất nước xa lạ. Khi máy bay hạ cánh, điện thoại của tôi bị anh gọi đến nổ tung…
Rich Kid Không Nuôi Tra Nam Tôi bảo Trương Phàm đưa tôi về trường, anh ta lại bỏ tôi giữa trời mưa để đi đón tiểu thanh mai. Tôi nhìn cái bản mặt lạnh tanh của anh ta, vung tay tát cho hai cái thật lực. Cái thá gì? Cho mặt mà không biết giữ à? Lái xe sang hai bữa thì tưởng mình là thiếu gia thật rồi chắc!
Tôi Được Thừa Kế Mười Tỉ Sau Khi Chồng Chết Cố Tri Nhàn chết đúng vào ngày kỷ niệm bảy năm kết hôn. Di vật hắn để lại, đâu đâu cũng là tình cảm chân thành với ánh trăng sáng trong lòng. Còn tôi, người vợ được hắn cưới hỏi đàng hoàng. Ôm mười tỷ thừa kế, mừng rơi nước mắt. Vừa chết chồng, vừa thăng quan phát tài, song hỉ lâm môn đến cùng một lúc!
Thành Toàn Cho Phượng Hoàng Nam Trước khi trút hơi thở cuối cùng, chồng tôi đứng bên giường bệnh, thẳng thừng thú nhận anh và mối tình đầu – Bạch Nguyệt Quang của anh có một đứa con riêng bên ngoài. “Nếu không phải vì em, Phương Tĩnh Nghi cũng sẽ không què mất một chân. Chúng ta nợ cô ấy một đứa con. Nhưng em yên tâm, ngoài đứa con đó ra, anh chưa từng vượt qua giới hạn nào cả.” Ngay cả con trai tôi cũng lên tiếng: “Mẹ, vì mẹ mà dì Phương và ba đã bỏ lỡ cả đời. Chuyện nhỏ này, mẹ cũng không thể tha thứ cho ba sao?” Bọn họ đứng trước giường bệnh của tôi, ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngoài cuộc. Tức đến mức tôi lên cơn đau tim, cấp cứu không kịp. Lúc mở mắt ra, tôi không ngờ mình đã quay về ba mươi năm trước. Người đàn ông trẻ tuổi tên Trương Vệ Đông nhìn tôi chăm chú: “Hứa Lệ Nhiên, tuy em không xinh đẹp, cũng chẳng có học thức, nhưng anh vẫn muốn cưới em.” Lần này, tôi đẩy tay anh ta ra, thản nhiên nói: “Tôi không muốn.”
Công Bằng Kiểu Khác Mẹ chồng nuôi giúp chị dâu hai đứa con, đến năm 70 tuổi vì vất vả quá độ mà ngã bệnh, nằm liệt giường. Chị dâu tổ chức sinh nhật cho bà, nhân lúc ăn cơm liền thông báo với tôi: “Mẹ có hai đứa con trai, trách nhiệm dưỡng già nên chia đều. Hai mươi năm đầu là nhà chị lo, giờ đến lượt nhà em rồi.” Tôi không nhịn được, lật luôn bàn ăn: “Năm đó tôi mang thai trước chị, nhưng mẹ chồng chê tôi sinh con gái, vừa mở tã ra nhìn một cái đã chẳng thèm ngó tới nữa. Hai mươi năm qua, bà chăm chị ở cữ hai lần, còn nuôi hai đứa con nhà chị lớn khôn. Giờ bà đầy bệnh tật, uống thuốc còn nhiều hơn ăn cơm, lại tới lượt nhà tôi chịu trách nhiệm?” Trong cảnh bừa bộn đó, chồng tôi Lâm Kỳ, mở miệng: “Chuyện cũ thì đừng nhắc lại nữa. Anh đồng ý sẽ chăm sóc mẹ.”
Lão Nô Nhà Ta Ta là nha hoàn thời xưa, xuyên thành con gái bảo mẫu trong truyện thiên kim thật giả. Thiên kim giả diễu võ dương oai, ta tiến lên tát cho một cái: “Đồ hỗn xược, nàng là đích nữ, ngươi là dưỡng nữ, sao dám nói chuyện với chủ tử như vậy?” Tiểu thiếu gia không nhận chị ruột, ta “bốp bốp” tặng cho hai bạt tai: “Vô lý, trưởng tỷ như mẫu, đây là thái độ của ngươi sao? Mau xin lỗi!” Bạn học sỉ nhục thiên kim thật, ta tức giận đến phát điên, nhìn âm hiểm như rắn độc: “Quý nữ thiên kim Thẩm gia, há có thể để các ngươi hỗn láo, ai dám nói thêm một câu nữa, ta liền xé nát miệng” Tất cả mọi người đều run rẩy. Còn ta thì quay đầu lại giúp thiên kim thật chỉnh lại váy: “Tiểu thư, người chỉ cần để ý đến váy của mình, còn lại cứ giao cho lão nô.”
Cứu Rỗi Lẫn Nhau Tôi cứu được người giàu nhất đang đột phát bệnh tim, ông hứa sẽ đáp ứng một nguyện vọng của tôi. Mọi người đều nghĩ tôi sẽ nói muốn con trai của nhà giàu nhất cưới tôi. Dù sao thì tôi cũng thích anh ta bảy năm rồi. Tôi do dự hồi lâu: “Có thể cho tôi ít cổ phần không? Tôi muốn lấy tiền chia hoa hồng đi tìm người mẫu nam.” Tất cả mọi người đều ngây người. Thấy bọn họ như vậy, tôi tưởng họ không đồng ý, vội vàng đổi giọng: “Nếu không thì ông cho tôi mượn con nuôi chơi, à không, mượn yêu đương hai tháng, sau đó sẽ trả lại ông.” Hiện trường vẫn im lặng như tờ. Một lúc lâu sau, con nuôi lên tiếng: “Tìm người mẫu nam thì trả tiền, tìm tôi liền chơi miễn phí ?”
Tình Nào Không Bội Bạc Ta nhặt được một tên ăn mày xinh đẹp, đưa hắn vào trường tư thực, giúp hắn vào quan trường. Đêm trước khi thành thân, hắn nói: “Như Yên, ta yêu Thanh Nhi, nàng thành toàn cho chúng ta đi!” Ta gật đầu, đánh gãy hai chân của hắn, cắt lưỡi của Thanh Nhi, để ả ở bên cạnh chăm sóc hắn. Hắn mắng ta là kẻ điên, nói vĩnh viễn cũng sẽ không yêu ta. Ta hỏi hắn: “Không phải đã cho các ngươi ngày ngày ở bên nhau rồi sao? Ngươi còn muốn như thế nào? Ngươi biết rõ, tính tình ta không tốt lắm.”
Bạn Thân Tôi Liên Kết Với Hệ Thống Đâm Sau Lưng Bạn thân của tôi đã liên kết với hệ thống “đ/â/m sau lưng”. Càng bị người khác giới ghét, cô ấy càng kiếm được nhiều tiền hơn. Tôi hào hứng đến mức làm loạn khắp nơi. Tôi đổ nước rửa chén lên đầu những gã đàn ông đáng ghét, nói với mấy anh chàng “mama boy” rằng: “Mẹ anh không cần anh nữa đâu”… Cuối cùng, tôi bị tất cả đàn ông chặn liên lạc, nhưng lại cùng bạn thân chia đôi số tiền khổng lồ kiếm được.