Vả Mặt
Tĩnh Cơ Đêm hôm đó, khi cha nâng thiếp thất lên làm chính thất, mẹ và huynh trưởng bị đuổi ra khỏi nhà, còn ta thì ngồi trong từ đường, uống suốt cả đêm, cười đến sảng khoái vô cùng. Cuối cùng cũng không uổng công ta dày công tính toán.
Lời Hứa Hóa Hư Vô Kết hôn 5 năm, tôi và Thẩm Tự Bạch vẫn chưa có con. Sau này, chúng tôi làm thụ tinh ống nghiệm suốt 3 năm. Cuối cùng, đến năm thứ 8, tôi mang thai đôi thành công. Thế nhưng khi thai được hơn 4 tháng, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa anh ta và bạn. “Cậu bị tinh trùng yếu, người ta hứa hẹn thời gian 3 năm, làm tới bảy tám lần thụ tinh, nhìn mà già đi cả chục tuổi. Thế mà cậu lại lén chuyển phần lớn tài sản trong hôn nhân sang tên tiểu tam, có phải quá độc ác rồi không?” Thẩm Tự Bạch chỉ nhướng mày, mặt không đổi sắc. “Nếu không vì thấy cô bé kia phải làm thụ tinh thì tội nghiệp, tôi đã ly hôn với cô ấy từ năm ngoái rồi.” “Cậu chưa thấy vợ tôi bây giờ đâu, cởi đồ ra là một đống thịt, mặt đầy tàn nhang vì bầu bí, nhìn mà muốn nôn.” Tôi cúi đầu nhìn tờ kết quả siêu âm đang cầm trong tay, sau đó xoay người, đến bệnh viện đặt lịch p/h/á t/h/a/i.
Ngày ba tôi tuyên bố người thừa kế, thằng em trai ngu ngốc của tôi lại dắt về một cô gái. Nó chỉ tay vào cô ta, lạnh lùng tuyên bố tôi là thiên kim giả là đứa con gái bị bà nội cố ý đánh tráo từ nhỏ. Còn cô ta, mới là thiên kim thật sự của nhà họ Lâm. “Cô đã cướp mất hai mươi năm cuộc đời của chị gái tôi, bây giờ biến ra khỏi nhà tôi ngay!” Tôi liếc mắt, khinh thường nhìn nó, rút từ trong túi xách ra tờ giấy xét nghiệm ADN. “Nhóc con, hay là… chính mày mới là cái người bị đánh tráo?”
Vương Phi Bị Ruồng Bỏ Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Từ khi trở về, hắn không thèm nhìn ta lấy một cái, cùng nàng ta cười nói vui vẻ như keo như sơn, còn hứa sẽ cưới nàng ta làm bình thê. Ta đã hy sinh nhiều như vậy, hắn lại chẳng màng đến tôn nghiêm của ta, vì một tiểu thiếp mà hoàn toàn làm tổn thương ta. Nếu đã như vậy, ta cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nữa, chi bằng viết một tờ hưu thư để cắt dứt sạch sẽ. Minh Vương: “Tướng quân chớ có đi quá giới hạn, người bị ruồng bỏ trong miệng của ngươi, hiện giờ đã là Vương phi của bổn vương.”
Bà Nội Của Tĩnh Tĩnh Bà nội đã một mình nuôi nấng tôi khôn lớn. Khi tôi thi đỗ vào trường 985, ba mẹ đột nhiên đến tranh giành quyền nuôi tôi. Họ không biết rằng, khi bà nội qua đời, trên người chỉ có vỏn vẹn 50 tệ được góp nhặt từ những đồng tiền lẻ. Bà dặn tôi mua thêm ít thịt để ăn. Bà mất trong căn nhà cũ, nơi không ai chăm sóc bà cho tới lúc cuối đời.
Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”
Tấm Vé Số Trúng 1 Vạn Sau khi tôi trúng thưởng 1 vạn từ vé cào, bạn trai tôi đề nghị cùng tôi sử dụng số tiền đó, còn muốn tôi dùng số tiền này để hiếu kính mẹ anh ta. Sau khi tôi từ chối, anh ta lập tức trở mặt, lớn tiếng m//ắng tôi là người vật chất. Sau đó, 1 vạn của tôi đột nhiên “không cánh mà bay”. Bạn trai tôi lại đổi sang chiếc điện thoại iPhone đời mới nhất, còn nói muốn mời cả lớp ăn một bữa ra trò. Tôi lập tức gọi 110.
Cô Gái Thích Ăn Khổ Cô sinh viên được tài trợ học bổng thích kéo mọi người cùng chịu khổ một cách vô bổ. Huấn luyện quân sự quá nóng, tôi tự bỏ tiền túi mua Coca lạnh cho các bạn cùng lớp uống. Cô ta lại đứng ra, mở miệng là một bài thuyết giáo: “Nhược Nhược, tôi biết gia cảnh cậu tốt, nhưng tiền của bác không phải do gió thổi đến, cậu nên thông cảm cho bố mẹ, chứ không phải như bây giờ vung tay quá trán.” “Hơn nữa, việc trường sắp xếp huấn luyện quân sự vốn là để rèn luyện ý chí của chúng ta, cậu làm như vậy là đang phá rối trật tự.” Sau đó, vào ngày thời tiết nóng 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá cùng bạn cùng phòng xem chương trình giải trí. Cô ta không nói không rằng trực tiếp tắt điều hòa đi. “Tối nay cũng không quá nóng, trước đây ở quê tôi, trời ba mươi mấy độ, quạt còn không dám bật, các cậu chưa từng biết khổ là gì, chẳng biết tiết kiệm chút nào.” Nghe xong, tôi lập tức gọi điện cho bố, ngừng việc tài trợ cho cô ta. Thích ăn khổ phải không? Từ nay về sau cho cô ta ăn thỏa thích!
Chị Em Lâm Gia Cùng em trai chuyển trường về quê, không ngờ lại bị cặp anh em trùm trường để mắt tới. Thấy chúng tôi ngoan ngoãn dễ bắt nạt, hắn ngang nhiên buông lời: “Sớm muộn gì tao cũng sẽ thu phục được hai chị em bọn mày.” Sau đó, trong con hẻm tối tăm, em trai tôi đạp lên đầu tên trùm trường và khoác áo choàng lên người tôi. “Xin lỗi nhé, quên không nói với mày.” “Chúng tao chính là cặp chị em nhà họ Lâm mà chúng mày đồn thổi là mê cờ bạc, đua xe, gây rối cả Giang Thành.”
Tham Thì Thâm Nhà tôi mở một siêu thị thực phẩm tươi sống, khẩu hiệu là “Không bán rau qua đêm”. Mỗi tối đều có chương trình giảm giá, cứ nửa giờ lại giảm thêm, đến 11 giờ tối thì còn 10%. Đến sớm thì thực phẩm tươi ngon, đến muộn thì được hưởng ưu đãi. Nhưng lại bị vài ông bà già tham tiện nghi để mắt tới, ngày nào cũng đến lúc 7 giờ rưỡi tối, chọn xong đồ cũng không chịu thanh toán, cứ ngồi lì đó đến tận 11 giờ. Ba cân thịt bò nạm chỉ còn mười đồng, xương sườn chất lượng cũng chỉ còn năm đồng. Cả tôm hùm hải sản cũng không thoát khỏi tay họ. “Cậu trai kia! Cửa hàng của các người quy định là 11 giờ giảm còn 10%, bọn tôi vừa chọn xong. Đến trước thì hưởng trước, nếu cậu tính tiền sai, cẩn thận tôi tố cáo để cửa hàng này phải đóng cửa!” Tôi: ??
Loạn Hết Rồi Kiếp trước, chị tôi là vợ yêu của một gã công tử nhà giàu vừa trăng hoa vừa vũ phu, yêu hắn đến chết đi sống lại. Nhưng chị không sinh con được, van xin tôi đẻ giúp một đứa, tôi không chịu. Mẹ tôi thì lúc nào cũng thiên vị chị, thẳng tay trói tôi lại rồi đưa đến biệt thự cho anh rể. Vừa sinh xong đứa bé, chị tôi tưởng anh rể đã phải lòng tôi, liền nổi điên thiêu chết tôi luôn. Sống lại đúng ngày chị đến cầu xin, tôi lập tức lôi ra bệnh án giả ghi rõ đã cắt bỏ tử cung. Sau đó đẩy mẹ – vẫn còn xuân sắc mặn mà – ra trước: “Chẳng phải còn một người đẹp sẵn đây sao?”