Vả Mặt

Nỗi Sợ

Nỗi Sợ Tôi với đồng nghiệp tranh thủ nghỉ trưa đi dạo trung tâm thương mại. Tôi vừa liếc qua cửa hàng Watsons thì cô ấy lập tức kéo tôi vào. “Em muốn mua gì hả? Giờ hoá đơn từ 500 được giảm 60%, chị đang định tranh thủ mua ké nè!” Cô ấy ép tôi mua một đống đồ khuyến mãi mà tôi chẳng hề muốn, rồi bắt tính tiền chung. Cuối cùng hoá đơn là 589, tôi mua 289, cô ấy mua 300. “Em à, được giảm tận 300 lận đó, mấy món chị mua coi như bù lại rồi, nên chị không trả phần em đâu nhé.” “Với lại còn được mua thêm đồ giá ưu đãi nữa đó, chị bỏ thêm 10 đồng mua chai dầu gội giá 39 tặng cho em luôn, chị có tâm ghê chưa?” “Quét mã thành viên đi chứ?” Tôi nhìn cô ấy vô tội: “Tôi không có tài khoản thành viên đâu.” Cô ấy nũng nịu: “Vậy thì đăng ký đi, có 39 thôi mà!” Cô ấy giật lấy điện thoại tôi định đăng ký tài khoản luôn. Nhưng màn hình báo không đủ tiền. Cô đồng nghiệp đứng hình, vì sợ tôi nuốt lời nên lúc nãy đã xé hết bao bì ra rồi.

Vương Phi Bị Ruồng Bỏ

Vương Phi Bị Ruồng Bỏ Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Từ khi trở về, hắn không thèm nhìn ta lấy một cái, cùng nàng ta cười nói vui vẻ như keo như sơn, còn hứa sẽ cưới nàng ta làm bình thê. Ta đã hy sinh nhiều như vậy, hắn lại chẳng màng đến tôn nghiêm của ta, vì một tiểu thiếp mà hoàn toàn làm tổn thương ta. Nếu đã như vậy, ta cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nữa, chi bằng viết một tờ hưu thư để cắt dứt sạch sẽ. Minh Vương: “Tướng quân chớ có đi quá giới hạn, người bị ruồng bỏ trong miệng của ngươi, hiện giờ đã là Vương phi của bổn vương.”

Bà Nội Của Tĩnh Tĩnh

Bà Nội Của Tĩnh Tĩnh Bà nội đã một mình nuôi nấng tôi khôn lớn. Khi tôi thi đỗ vào trường 985, ba mẹ đột nhiên đến tranh giành quyền nuôi tôi. Họ không biết rằng, khi bà nội qua đời, trên người chỉ có vỏn vẹn 50 tệ được góp nhặt từ những đồng tiền lẻ. Bà dặn tôi mua thêm ít thịt để ăn. Bà mất trong căn nhà cũ, nơi không ai chăm sóc bà cho tới lúc cuối đời.

Gió Ngừng Trời Sáng

Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”

Tấm Vé Số Trúng 1 Vạn

Tấm Vé Số Trúng 1 Vạn Sau khi tôi trúng thưởng 1 vạn từ vé cào, bạn trai tôi đề nghị cùng tôi sử dụng số tiền đó, còn muốn tôi dùng số tiền này để hiếu kính mẹ anh ta. Sau khi tôi từ chối, anh ta lập tức trở mặt, lớn tiếng m//ắng tôi là người vật chất. Sau đó, 1 vạn của tôi đột nhiên “không cánh mà bay”. Bạn trai tôi lại đổi sang chiếc điện thoại iPhone đời mới nhất, còn nói muốn mời cả lớp ăn một bữa ra trò. Tôi lập tức gọi 110.

Bạn Thân Thích Cướp Bồ

Bạn Thân Thích Cướp Bồ Bạn thân chủ động đề nghị giúp tôi thử lòng bạn trai mới. Tôi từ chối. Vậy mà tối hôm đó, WeChat của bạn trai tôi lại nhận được một lời mời kết bạn. Tin nhắn ghi: “Chào anh đẹp trai, em là bạn thân của Oản Chân, anh add em nha~” Cô ta không biết, đó là tài khoản tôi lập ra để gài bẫy cô ta. Tài khoản này được đăng nhập cả trên điện thoại và máy tính cùng lúc. Tôi dùng điện thoại, hắn dùng máy tính. Tất cả tin nhắn cô ta gửi tới, cả tôi và bạn trai đều nhìn thấy. Bạn trai tôi còn nhanh tay hơn tôi, chấp nhận lời mời trước, rồi trả lời một tin nhắn— “Có ấn tượng đấy.”

Cô Gái Thích Ăn Khổ

Cô Gái Thích Ăn Khổ Cô sinh viên được tài trợ học bổng thích kéo mọi người cùng chịu khổ một cách vô bổ. Huấn luyện quân sự quá nóng, tôi tự bỏ tiền túi mua Coca lạnh cho các bạn cùng lớp uống. Cô ta lại đứng ra, mở miệng là một bài thuyết giáo: “Nhược Nhược, tôi biết gia cảnh cậu tốt, nhưng tiền của bác không phải do gió thổi đến, cậu nên thông cảm cho bố mẹ, chứ không phải như bây giờ vung tay quá trán.” “Hơn nữa, việc trường sắp xếp huấn luyện quân sự vốn là để rèn luyện ý chí của chúng ta, cậu làm như vậy là đang phá rối trật tự.” Sau đó, vào ngày thời tiết nóng 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá cùng bạn cùng phòng xem chương trình giải trí. Cô ta không nói không rằng trực tiếp tắt điều hòa đi. “Tối nay cũng không quá nóng, trước đây ở quê tôi, trời ba mươi mấy độ, quạt còn không dám bật, các cậu chưa từng biết khổ là gì, chẳng biết tiết kiệm chút nào.” Nghe xong, tôi lập tức gọi điện cho bố, ngừng việc tài trợ cho cô ta. Thích ăn khổ phải không? Từ nay về sau cho cô ta ăn thỏa thích!

Chị Em Lâm Gia

Chị Em Lâm Gia Cùng em trai chuyển trường về quê, không ngờ lại bị cặp anh em trùm trường để mắt tới. Thấy chúng tôi ngoan ngoãn dễ bắt nạt, hắn ngang nhiên buông lời: “Sớm muộn gì tao cũng sẽ thu phục được hai chị em bọn mày.” Sau đó, trong con hẻm tối tăm, em trai tôi đạp lên đầu tên trùm trường và khoác áo choàng lên người tôi. “Xin lỗi nhé, quên không nói với mày.” “Chúng tao chính là cặp chị em nhà họ Lâm mà chúng mày đồn thổi là mê cờ bạc, đua xe, gây rối cả Giang Thành.”

Tham Thì Thâm

Tham Thì Thâm Nhà tôi mở một siêu thị thực phẩm tươi sống, khẩu hiệu là “Không bán rau qua đêm”. Mỗi tối đều có chương trình giảm giá, cứ nửa giờ lại giảm thêm, đến 11 giờ tối thì còn 10%. Đến sớm thì thực phẩm tươi ngon, đến muộn thì được hưởng ưu đãi. Nhưng lại bị vài ông bà già tham tiện nghi để mắt tới, ngày nào cũng đến lúc 7 giờ rưỡi tối, chọn xong đồ cũng không chịu thanh toán, cứ ngồi lì đó đến tận 11 giờ. Ba cân thịt bò nạm chỉ còn mười đồng, xương sườn chất lượng cũng chỉ còn năm đồng. Cả tôm hùm hải sản cũng không thoát khỏi tay họ. “Cậu trai kia! Cửa hàng của các người quy định là 11 giờ giảm còn 10%, bọn tôi vừa chọn xong. Đến trước thì hưởng trước, nếu cậu tính tiền sai, cẩn thận tôi tố cáo để cửa hàng này phải đóng cửa!” Tôi: ??  

Vinh Hay Nhục

Vinh Hay Nhục Năm 1987, một ngày trước khi tôi được thăng chức làm cán bộ thôn, có kẻ ác ý vu khống tôi dan díu với bí thư đại đội, khiến tôi bị đưa đi nhà lao cải tạo ở Thanh Hải suốt năm năm. Khi trở về, bố mẹ cho rằng tôi làm họ mất mặt nên công khai cắt đứt quan hệ. Bạn bè từng thân thiết cũng cười nhạo, khinh thường tôi. Chỉ có vị hôn phu của tôi, Phan Cảnh Trì, là không rời không bỏ, suốt mấy năm trời vẫn một lòng giúp tôi rửa sạch oan khuất. “Hồi đó em chịu bao nhiêu tủi nhục, anh đều biết cả. Cho anh thêm chút thời gian nữa, đến ngày sự thật được phơi bày, anh nhất định sẽ đường hoàng cưới em về nhà!” Tôi luôn cảm thấy có lỗi, nên khi Phan Cảnh Trì vất vả khắp nơi minh oan cho tôi, tôi không đòi danh phận, cam tâm tình nguyện sinh cho hắn một đứa con gái. Cho đến một ngày, năm năm sau, tôi tan làm sớm, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai cha con họ. “Ba ơi, bao giờ ba mới đưa con rời khỏi cái người đàn bà kinh tởm đó vậy? Dì Bạch giờ làm cán bộ thôn vững vàng rồi, chẳng sợ bà ta tố cáo nữa đâu, ba mau đuổi bà ta đi đi!” “Huhu, mấy đứa bạn đều chê cười con là con của người đi nhà lao cải tạo, con không phải đâu, mẹ của con chỉ có dì Bạch thôi. Ba, ba cưới dì Bạch sớm đi mà!” Phan Cảnh Trì cau mày, mặt nghiêm lại, nghiêm giọng răn: “Con phải ngoan, tuyệt đối không được để mẹ con nghe thấy mấy lời này. Nếu không, tính khí của mẹ con mà bùng lên thì chuyện sẽ ầm ĩ đấy, dì Bạch sẽ mặc kệ chúng ta mất.” “Con cố nhịn thêm vài năm nữa, dì Bạch bận rộn công việc, không có thời gian chăm sóc con và bà nội. Dì là người có chí hướng, không thể bị giam lỏng trong nhà như mẹ con được! Ba hứa với con, đợi đến khi dì Bạch hoàn thành giấc mơ, cả nhà mình sẽ đoàn tụ trọn vẹn…” Khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn chết lặng. Hóa ra, nỗi nhục đeo đẳng tôi nửa đời, lại chính là do người đàn ông tôi yêu nhất bày ra.

Loạn Hết Rồi

Loạn Hết Rồi Kiếp trước, chị tôi là vợ yêu của một gã công tử nhà giàu vừa trăng hoa vừa vũ phu, yêu hắn đến chết đi sống lại. Nhưng chị không sinh con được, van xin tôi đẻ giúp một đứa, tôi không chịu. Mẹ tôi thì lúc nào cũng thiên vị chị, thẳng tay trói tôi lại rồi đưa đến biệt thự cho anh rể. Vừa sinh xong đứa bé, chị tôi tưởng anh rể đã phải lòng tôi, liền nổi điên thiêu chết tôi luôn. Sống lại đúng ngày chị đến cầu xin, tôi lập tức lôi ra bệnh án giả ghi rõ đã cắt bỏ tử cung. Sau đó đẩy mẹ – vẫn còn xuân sắc mặn mà – ra trước: “Chẳng phải còn một người đẹp sẵn đây sao?”