Vả Mặt
Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo Cuối năm, tôi ký được một hợp đồng lớn, được chia hoa hồng năm triệu tệ. Công ty khen thưởng tôi người đang mang thai tám tháng, được nghỉ thai sản sớm. Mẹ chồng hỏi vì sao không đi làm, tôi nằm trên sofa, nửa đùa nửa thật: “Công ty làm ăn không tốt nên cho con nghỉ rồi. Chắc sau này chỉ có thể ở nhà làm nội trợ thôi.” Không ngờ, bà lập tức giáng một cái tát vào lưng tôi: “Vậy còn không mau dậy đi giặt đồ, nấu cơm đi!” “Mang có mỗi đứa con gái mà định nằm không ăn bám nhà tôi à?!” Đúng lúc chồng tôi là Tôn Lỗi về tới, kéo mẹ vào phòng trẻ con. Tôi ấm ức, bật camera giám sát mà họ chưa biết, muốn xem anh rốt cuộc đứng về phía ai. Nhưng không ngờ, những gì tôi nhìn thấy lại khiến sống lưng lạnh buốt…
Trả Thù Kẻ Phản Bội Bố từ nhỏ đã nhìn em gái mình lớn lên, luôn luôn đáp ứng mọi yêu cầu của bà ta. Sau khi dì nhỏ ly hôn, bà ta chuyển đến sống cùng gia đình tôi, bố thương xót bà ta, cho bà ta những điều tốt nhất. Nhưng bà ta lại được đằng chân lân đằng đầu, không chỉ chiếm đoạt đồ trang sức của mẹ tôi, sau khi mẹ tôi mất, bà ta còn vu khống tôi là người tay chân không sạch sẽ, đuổi tôi ra ban công để ở. Bố tin tưởng hoàn toàn, từ đó trở nên lạnh nhạt ghét bỏ tôi, cưng chiều con gái của dì nhỏ lên tận trời. Khi trưởng thành, tôi vô tình nghe được dì nhỏ âm mưu chiếm đoạt tài sản gia đình tôi, tôi vội vàng báo cho bố biết chuyện này. Nhưng bố lại nói tôi vu khống bà ta, tát tôi một cái ngã lăn ra đất. Sau đó dì nhỏ chạy đến, lăn lộn cãi nhau với tôi, đẩy tôi ngã xuống lầu. Tôi chết trong vũng máu, lòng đầy hối hận. Khi mở mắt lần nữa, tôi quay trở lại thời điểm dì nhỏ đến nhà tôi.
Đừng Phụ Chính Mình Sáu năm sau khi kết hôn bí mật với Tạ Ung, chúng tôi quyết định ly hôn trong âm thầm. Để bạn gái của anh ta không bị mang tiếng “tiểu tam cướp chồng”. Anh nói: “Tôi không muốn bất cứ ai biết chúng ta từng kết hôn.” Tôi gật đầu, không nói lời nào, chỉ thêm một con số 0 vào phần phân chia tài sản. Sắc mặt Tạ Ung thay đổi. “Trong lòng cô, ngoài tiền ra thì chẳng còn gì nữa sao?” Tôi khẽ bật cười. “Nhiều năm làm vợ chồng, quả nhiên anh vẫn hiểu tôi nhất.”
Chủ Mẫu Trọng Sinh Ta chặn một mũi tên cho phu quân nên tổn thương bên trong, phải đến phía nam thôn trang dưỡng bệnh bốn năm. Lúc trở về kinh thành thì trong nhà có thêm một nữ tử. Con trai ỷ lại vào nàng, con gái thích nàng, mẹ chồng xem trọng nàng. Phu quân ta vô tình gọi tên nàng khi đang ngủ cùng ta. Ta không thể chịu nổi nữa và bắt đầu gây sự. Bọn họ phối hợp đẩy ta vào chỗ chết, tháo gỡ chướng ngại, gia đình hạnh phúc. Sau hai mươi năm làm quỷ, ta đã nhìn thấy số phận của bọn họ và trọng sinh vào thời điểm ta đang trên đường hồi phủ. Ta lại trở về rồi. “Trước khi hồi phủ, ta muốn vào cung thăm Thái hậu nương nương.” Ta nói.
Mặt Trời Lên Rồi! Vào ngày kết hôn của Hứa An Nhiên, chồng tôi đã nhảy xuống từ tầng mười tám. Khi mở phòng làm việc của anh ấy, tôi thấy bên trong đầy ắp những bức vẽ về Hứa An Nhiên. Nét bút nguệch ngoạc, đầy cực đoan, nhưng lại chất chứa tình yêu mãnh liệt của anh ấy. Bạn học tôi nói: “Thanh Thả đã yêu An Nhiên suốt mười năm, cô ấy từng là ánh sáng duy nhất của anh ấy.” Khi mở mắt ra, tôi nhìn thấy Thẩm Thanh Thả bị đám đầu gấu trường học chặn trong lớp học, lặng lẽ đóng cửa lại. Sau đó, anh ấy đứng dưới mưa gõ cửa sổ phòng tôi, giọng khàn đặc và tuyệt vọng: “Nhiễm Nhiễm, em không cần anh nữa sao…?”
Cô Bạn Thân Trà Xanh Bạn thân tôi là một trà xanh chính hiệu, không ngờ có ngày cô ta lại làm việc đó tôi, tôi vừa chia tay bạn trai xong, cô ta đã nhắn tin ngay: [Tớ với bạn trai cũ của cậu không sao chứ?] [?] [Ôi, yên tâm, cậu với anh ta chỉ chơi bời thôi, tớ hiểu mà.] Tôi cười. [Chơi đi, hai người hợp nhau lắm.] [Thật không?] Tôi không trả lời, trực tiếp chặn cô ta. Thật trớ trêu, chị em tốt với bạn trai tốt của tôi lại cùng nhau hợp sức cắm cho tôi một cái sừng xanh lét.
Vở Kịch Của Cô Ấy, Màn Vỗ Mặt Của Chúng Tôi Khi ngồi trên một chuyến bay quốc tế, tôi nhờ tiếp viên hàng không lấy cho mình một chiếc chăn, kết quả vì nói tiếng phổ thông mà bị tiếp viên phân biệt đối xử. Cô ta hỏi tôi: “Can you speak English?” Tôi nheo mắt, đánh giá cô tiếp viên trước mặt. Một tiếp viên của hãng hàng không quốc tế Trung Quốc mà lại không biết nói tiếng phổ thông, cô đùa với tôi chắc? Tôi cười lạnh một tiếng, hỏi lại: “Can you speak Chinese?” Nghe tôi hỏi vậy, cô tiếp viên kia chẳng biết đang giả bộ cái gì, bày ra vẻ mặt ngạo mạn nhìn tôi, đáp: “No!” Vừa nghe cô ta bảo không biết nói tiếng phổ thông, tôi thấy buồn cười, quay sang người bên cạnh nói lớn: “Đúng là đồ ngu ngốc, tiếng phổ thông cũng không biết nói, vậy mà cũng làm tiếp viên hàng không quốc tế, không biết bằng cách nào mà vô được đây!” Cô tiếp viên nghe tôi nói vậy, mặt lập tức xanh lè, tức giận mắng lại: “Sao cô lại chửi tôi?”
Hai Kiếp Sương Giá Cha ta là thủ phủ* ỷ vào việc mình có chút tiền, ép buộc Tiêu Kính Đường cưới kẻ ngu là ta làm vợ. *nhà giàu nhất; nhà giàu số một。 Tiêu Kính Đường cho rằng người mình cưới là muội muội tài danh kia của ta, nên vui vẻ đồng ý. Đêm tân hôn, người mà hắn nhìn thấy là ta, ngay tại chỗ phẩy tay áo tức giận bỏ đi. Về sau, hắn chiếm được đế vị, quân lâm thiên hạ, giết sạch cả nhà Thẩm gia của ta. Ta nghe được tin này, liền lặng lẽ uống Hạc Đỉnh Hồng. Nghe nói cha và di nương của ta đều bị chặt đầu, ta sợ đau, cũng không nhọc đến hắn động thủ. Sống lại một đời, ta quay đầu gả cho con nuôi của cha ta.
Hạ Lan Từ Lúc bái đường thành hôn, phu quân đột nhiên vén khăn voan đỏ của ta,Ngay trước mặt bao nhiêu quan khách, bắt ta ký vào tờ nhận thiếp.Hắn muốn cho Bạch Nguyệt Quang một danh phận.Nhưng khi đính thân, hắn từng hứa rằng sẽ không nạp thiếp.Chúng nhân đều háo hức chờ xem ta xấu mặt,Ta cắn răng, chỉ vào nam nhân diện mạo tuấn tú giữa đám đông.“Lục Duật làm trái hôn ước, đường đường chính chính ép ta khuất phục, đây là hành vi tiểu nhân. Ta không muốn gả cho hắn, ngươi có nguyện cùng ta bái đường hay không?”Sắc mặt Lục Duật lập tức tái nhợt.Nam nhân kia nhếch môi, thản nhiên bước lên trước, chậm rãi nói: “Được, ta cưới nàng.”
Chị Em Lâm Gia Cùng em trai chuyển trường về quê, không ngờ lại bị cặp anh em trùm trường để mắt tới. Thấy chúng tôi ngoan ngoãn dễ bắt nạt, hắn ngang nhiên buông lời: “Sớm muộn gì tao cũng sẽ thu phục được hai chị em bọn mày.” Sau đó, trong con hẻm tối tăm, em trai tôi đạp lên đầu tên trùm trường và khoác áo choàng lên người tôi. “Xin lỗi nhé, quên không nói với mày.” “Chúng tao chính là cặp chị em nhà họ Lâm mà chúng mày đồn thổi là mê cờ bạc, đua xe, gây rối cả Giang Thành.”
Hối Hận Muộn Màng Đêm trước hôn lễ, Chu Hành Xuyên muốn hiến tặng thận của mình cho ánh trăng sáng đang bệnh nặng. Tôi không đồng ý, hắn mắng tôi quá máu lạnh, đáng đời bị cha mẹ ruột vứt bỏ. Cho nên tôi buông tay, tác thành tình yêu mang đậm chủ nghĩa anh hùng của hắn. Về sau, trong một lần livestream toàn quốc, hắn tỏ vẻ hối hận cầu hôn tôi. Tôi ôm cánh tay của người đàn ông bên cạnh, cười dịu dàng: “Chồng tôi vừa đẹp trai, vừa có tiền, thận lại tốt, anh có cái gì có thể so với anh ấy?”
Người Phản Bội Trước Là Anh Sau khi Tần Mặc ngoại tình, tôi không nhắc đến chuyện ly hôn.Tôi vẫn sống như trước kia, cùng anh ta tiếp tục “mặn nồng” suốt hai năm.Cho đến khi tôi phát hiện mình mang thai, cuối cùng mới đưa cho anh ta một tờ đơn ly hôn.Tần Mặc về nhà lúc nửa đêm.Anh ta vẫn chỉnh tề trong bộ vest, cà vạt cài ngay ngắn, trông như vừa rời khỏi một cuộc họp quan trọng nào đó.“Vợ yêu, sao còn chưa ngủ?” Anh ta bước đến, nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay ấm nóng.“Không phải anh đã nói tăng ca, em không cần đợi sao?”Trên người anh ta phảng phất mùi sữa tắm mát lạnh, như thể cố tình rửa sạch điều gì.Tôi không nhịn được nghĩ: đến cả “tăng ca” cũng phải tắm rửa thay đồ, đúng là người đàn ông theo đuổi sự hoàn hảo.Tôi rút tay về, đưa kết quả kiểm tra thai kỳ đến trước mặt anh.“Tôi mang thai rồi. Mười hai tuần.”Không khí bỗng nhiên đông cứng lại.Cơ thể Tần Mặc rõ ràng cứng đờ.
Nhịn Đủ Rồi Tôi bị đưa đi lao động ở lâm trường Tây Bắc suốt năm năm, cuối cùng cũng chờ được đến ngày trí thức trẻ được gọi về thành phố. Sau khi về nhà, tôi lập tức đăng ký thi đại học đợt đầu tiên, nhưng đáng tiếc lại trượt, đành phải vào làm ở nhà máy bột mì. Ba tôi lúc đó tuổi đã cao, lo cho tương lai của tôi nên nhờ người mai mối giới thiệu cho tôi một người đàn ông tên là Trần Thời Ngôn – xuất thân làm nông. Người mai mối bảo hắn trông hiền lành, mặt mũi đoan chính, đang làm ở nhà máy dệt bông. Tôi gặp hắn, cảm thấy cũng tạm được, sau nửa năm tìm hiểu thì chúng tôi đăng ký kết hôn. Ba tôi biết chuyện thì phần nào yên tâm, nhưng chẳng bao lâu sau ông mất. Trước lúc lâm chung, ông nắm chặt tay Trần Thời Ngôn, dặn dò: “Con dọn về ở rể nhà này, cũng xem như con trai của tôi, sau này phải đối xử tốt với con gái tôi đấy.” Nghe vậy, Trần Thời Ngôn lập tức quỳ xuống, nghiêm túc thề sẽ chăm sóc tôi thật tốt. Thế nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại chẳng như tôi mong đợi. Chẳng bao lâu sau, hắn đón mẹ từ quê lên sống cùng. Bà mẹ chồng này thì đủ kiểu khó chịu với tôi, cho rằng tôi khắc chết cha mẹ, lại chẳng biết chăm sóc người khác. Trần Thời Ngôn thấy vậy thì toàn né tránh, ra ngoài hút thuốc, tâm trí thì sớm đã đặt hết lên cô thanh mai trúc mã Tô Cẩm Tú của hắn. Sau khi tốt nghiệp đại học, Tô Cẩm Tú được phân công về làm giáo viên, hai người lén lút qua lại với nhau. Một lần tình cờ, tôi phát hiện ra Tô Cẩm Tú đã thế chỗ tôi vào đại học. Tức giận, tôi định tìm cô ta nói cho ra lẽ, thì lại bị Trần Thời Ngôn chặn lại. Hắn khuyên tôi: “Đại học cũng chẳng có gì ghê gớm, sống ổn định thực tế mới quan trọng!” Tôi nhịn, cho đến khi tận mắt thấy ánh mắt nồng nhiệt của hắn mỗi lần nhìn Tô Cẩm Tú, và nghe thấy hắn sau lưng chế giễu tôi là đồ không có học, xuất thân hèn kém. Tôi nói với chính mình: Bà đây không nhịn nữa!
Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi Tiểu thanh mai của Thẩm Vọng bị bắt quả tang mở phòng với nhiều người, đúng lúc đội cảnh sát hình sự của bọn họ đi truy quét mại dâm. Để bảo vệ cô ta, lúc làm biên bản, Thẩm Vọng đã đổi tên cô ta thành tôi, bắt tôi đứng ra gánh tội thay. Những năm 90, xã hội vẫn còn khắt khe, chưa thoáng như bây giờ. Tôi bị trường đình chỉ công tác, bị người ta chỉ thẳng mặt chửi là con đĩ, đứa bé trong bụng thì bị dè bỉu là đồ hoang, còn Thẩm Vọng chỉ khoanh tay đứng nhìn, dửng dưng như không có chuyện gì: “Em chỉ chịu uất ức tạm thời thôi, Ngọc Dao còn đang đi học, em muốn thấy cô ấy không tốt nghiệp được à?” Lúc mẹ hắn ép tôi đi phá thai, Thẩm Vọng thì lấy lý do đi làm nhiệm vụ để đưa Linh Ngọc Dao – đang mang thai – đi nghỉ ngơi ở nơi khác. Về sau, cả nhà bọn họ quỳ rạp trước mặt tôi, xin tôi giữ lại đứa bé. Tôi đập tờ giấy xác nhận phá thai vào mặt Thẩm Vọng – kẻ vì cứu Linh Ngọc Dao trong lần làm nhiệm vụ đó mà bị thương đến mức tuyệt hậu rồi nói: “Không có con nối dõi, đúng là đáng đời anh đấy!”
Chồng Và Bạn Thân Bạn thân tôi lấy chồng xa, sống ở nước ngoài, ngày ngày khoe cuộc sống yên bình. Nửa đêm nào cũng nhắn tin khoe chồng tâm lý, con trai hiểu chuyện, còn để dành tiền mua túi hiệu tặng mẹ. Cho đến khi tôi đọc được mấy dòng bình luận chạy trên màn hình: 【Tôi đã nói rồi mà, kiểu phụ nữ mê chồng mê con như này sao phát hiện được sự thật? Cái túi đó là thằng con “tu hú” bán đồ trang sức của cô ấy để mua cho tiểu tam đấy! Bực quá, muốn bỏ truyện luôn rồi!】 【Chồng ngoại tình với bạn thân suốt 18 năm, con riêng cũng hơn mười tuổi rồi mà cô ta không hay biết gì?】 【Cái đầu óc này chỉ hợp làm nữ phụ pháo hôi thôi. Cuối cùng còn chết thảm, đến mười năm sau con gái mới thay mẹ báo thù được.】 【Tội nhất là con gái ruột – phải chịu khổ suốt 18 năm vì người mẹ ngu ngốc này, giờ còn sắp bị què chân nữa!】 Tôi lạnh người. Ngước mắt nhìn cô bạn thân đang cười tươi rói trong video, tay đang giơ chiếc túi hàng hiệu lên: “Tư Ảnh, cậu thấy đẹp không? Tớ nói không cần mà con trai tớ cứ đòi tặng cho bằng được ấy!”
Bất Ngờ Trong Phòng Họp Trong buổi họp trực tuyến, thực tập sinh mới vô tình bật camera. Khi tôi định nhắc nhở thì bạn trai của cô ta đã xuất hiện trên màn hình. Ồ, đây chẳng phải là ông chồng vừa đi công tác một tuần của tôi à?
Cơn Ác Mộng Mang Tên Sinh Sản Khi mẹ chồng vì muốn bế cháu mà lén chọc thủng hết đống ba/o ca//o s/u trong nhà tôi. Tôi… đã đổi hết. Đầu tiên là đem đổi cho cô con gái lớn của bà, người đang vụng trộm yêu đương với một anh chàng “ngầu lòi”. Rồi lại đổi luôn cho cô em út, người đang chờ chồng già qua đời để hưởng gia sản. Ngày bà hân hoan sắp được làm bà ngoại, tôi lại lặng lẽ đổi đống bao cao su trong ngăn kéo đầu giường của bà. Sau đó không lâu, cô em họ của bà, goá phụ ba mươi tám năm – đột nhiên có bầu. Khi cả nhà chuẩn bị đại loạn, tôi còn bắt gặp cảnh mẹ chồng, người ngủ riêng giường với ba chồng tôi, đang lén xé vụn một tờ giấy kiểm tra thai. Tốt quá rồi. Sinh con tốt đến thế, vậy thì cả nhà cùng đẻ nhé.
Vụng Trộm Thì Nên Giấu Trong buổi họp lớp, tôi nhận được một tấm thiệp mời cưới. Tên trên thiệp là chồng tôi – Cố Niệm Phi – và bạn gái cũ của hắn. Ngày cưới cũng trùng với ngày cưới của tôi, mùng một tháng Sáu. Tôi theo phản xạ chất vấn Cố Niệm Phi: “Cố Niệm Phi, anh đã từng thật lòng yêu tôi chưa?” Hắn ôm tôi vào lòng, dịu dàng chắn ly rượu trắng bạn thân tôi đưa tới, rồi ngửa đầu uống cạn. “Cố Niệm Phi yêu Dương Tử Quy, trừ khi hoa dương rụng hết, bằng không tôi cũng như con chim cu kia, cô đơn cả đời.” Tôi đưa tay lau vệt rượu nơi khoé miệng hắn, lại bất chợt thấy dấu hôn rõ mồn một trên cổ hắn. Vết đỏ đó, rõ ràng không phải của tôi. Mà chính hôm nay, trong buổi họp lớp này, hắn vừa mới công bố chuyện hai đứa tôi sắp cưới.
Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”
Sinh Viên Nghèo, Nghèo Tính Người Ngày 4/4, nhỏ bạn cùng phòng – một sinh viên nghèo – đặt mua cùng một loại tinh chất dưỡng da ở hai cửa hàng khác nhau. Một chai giá 999 tệ, một chai chỉ 99 tệ. Nhận được hàng, nó lập tức nhấn hoàn tiền và gửi trả chai 99 tệ về cho cửa hàng bán chai 999. Tôi không thể tin nổi: “Mua hàng thật rồi trả hàng giả, làm vậy không thấy sai à?” Nó lại tỉnh bơ, không chút áy náy: “Tôi là sinh viên nghèo mà, không giống mấy người nhà giàu như cậu, từng đồng từng cắc đều phải tính toán.” Sau này, nó dùng chiêu đó đi lừa cả trăm cửa hàng online. Thậm chí có một chủ shop đang mang thai bốn tháng, vì bị nó chơi chiêu mà phá sản, rồi mất luôn đứa bé. Khi người chủ đó cầm dao xông vào trường học định trả thù, nó lại lật mặt đổ hết tội lên tôi: “Chị ơi, chị nhầm người rồi, em là sinh viên nghèo sao mua nổi mỹ phẩm mắc tiền thế được chứ?” “Chắc là nhỏ bạn cùng phòng của em đó. Nó giàu, hay mua đồ online rồi lấy thông tin em điền vào, chắc sợ lỡ có trục trặc gì thì bị liên lụy…” Tôi bị người phụ nữ ấy đâm đến ba mươi mốt nhát, máu me be bét. Lần nữa mở mắt ra, trước mặt là con nhỏ bạn cùng phòng vừa mới bắt đầu con đường săn khuyến mãi. Tôi khẽ cong môi cười lạnh. Thân phận “sinh viên nghèo” dùng sướng thế cơ à? Vậy thì để tôi lột cái mác đó xuống trước, rồi xé luôn cái mặt nạ kia của mày!