Vả Mặt

Tôi Không Ngốc

 Tôi Không Ngốc Ngày khai giảng đầu tiên, để hòa nhập với bạn bè, ông bố tỷ phú trăm tỷ dặn tôi phải giả nghèo. Có vẻ tôi nhập vai hơi quá… Chẳng bao lâu, cả trường đều đồn ầm lên rằng Hạ Thất Thất là con nhỏ nghèo kiết xác, mơ tưởng đến nam thần giàu có nhất trường, mong một bước lên đời thành phượng hoàng. Hôm nay là sinh nhật của nam thần. Hoa khôi của trường, vì muốn làm tôi mất mặt, đã đứng trước đám đông cười khẩy: “Có một vạn đây, mày dám nhảy xuống hồ bơi mùa đông không?” Ngay lúc đó, trực thăng của ba tôi lượn vòng trên biệt thự, loa phóng thanh vang lên: “Ai muốn biểu diễn nhảy cầu trước mặt con gái tôi – Hạ Thất Thất, mỗi lần tôi thưởng mười vạn!”

Hơi Ấm Gia Đình

Hơi Ấm Gia Đình Hồi nhỏ, cả gia đình nhà tôi tự lái xe đi du lịch. Bố mẹ dẫn chị gái, em trai đi tham quan danh lam thắng cảnh, còn tôi bị bỏ quên trong xe bốn tiếng đồng hồ, suýt chết ngạt. “Ôi, chúng tôi quên mất con bé, cứ để con bé ở trong xe đợi chúng tôi là được.” Khi cảnh sát liên lạc với bố mẹ tôi, họ đã nói như vậy. Hai mươi năm sau, xảy ra động đất. Chị gái bế cháu trai, em trai dắt con chó của mình, bố tôi cầm sổ tiết kiệm với giấy tờ tùy thân. Cả nhà vội vã chạy trốn nhưng không ai nhớ đến mẹ tôi đang cảm lạnh ngất xỉu. Sau đó, mẹ tôi khóc gọi điện cho tôi. “Ôi, họ quên mất mẹ sao?” “Ngoan ngoãn ở nguyên chỗ đợi người khác đến tìm mẹ… hóa ra là không được sao?”

Vả Mặt Trà Xanh

Vả Mặt Trà Xanh Tiệc sinh nhật của bạn trai vô cùng náo nhiệt, cô nàng trà xanh trong công ty vô thức khoác tay anh ta, nũng nịu làm nũng với anh ta: “Hạo ca, em hơi say rồi, lát nữa anh có thể lái xe đưa em về nhà trước không?” “Chị dâu chắc không để ý đâu!” Cô nàng trà xanh mặt ửng hồng, trong sáng nhưng không kém phần quyến rũ nhưng ánh mắt nhìn tôi lại vô cùng khiêu khích. Bạn trai tôi gần như không chút do dự đồng ý nhưng vẫn tỏ vẻ dò xét hỏi tôi xem anh ta có thể đưa cô nàng về nhà trước không. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng tôi sẽ nổi cơn tam bành như trước nhưng tôi chỉ từ từ nuốt ngụm súp cuối cùng, sau đó lau tay, thản nhiên nói: “Đi đi, đi sớm về sớm, trên đường chú ý an toàn.”  

Phiên Toà Tội Ác

Phiên Toà Tội Ác Người cha dượng nuôi tôi suốt mười tám năm đang mắc bạo bệnh, chờ tôi đưa tiền cứu mạng. Vậy mà tôi lại thờ ơ quay đi, đem toàn bộ số tiền đưa cho người cha ruột chưa từng đoái hoài tới tôi, để ông ta trả nợ cờ bạc. Mẹ ruột tôi lập tức mở livestream xét xử công khai, nếu tôi bị định tội, không chỉ mất hết tài sản, mà cả mạng sống cũng nằm trong tay bà ấy. Mẹ tôi nói: “Chỉ cần con bỏ tiền chữa bệnh cho cha con, mẹ sẽ rút đơn kiện, còn nếu không thì…” Bà chưa nói hết câu, tôi đã ký tên lên giấy đồng ý khởi tố. “Mẹ à, giờ thì cho dù mẹ muốn rút đơn, cũng không kịp nữa rồi.”

Mẹ Chồng Bá Đạo

Mẹ Chồng Bá Đạo Cố Trạch đã nhường suất học trường điểm cho con gái của Bạch Nguyệt Quang. Trong khi đó, con trai chúng tôi sắp vào lớp một. Anh ấy thản nhiên nhìn vào điện thoại: “Con trai có IQ giống anh, học ở đâu cũng như nhau thôi.” Cố Trạch luôn đặt Bạch Nguyệt Quang lên hàng đầu, đối với con gái cô ta cũng yêu chiều hết mức. Còn tôi và con trai cộng lại, cũng không được xếp vào vị trí quan trọng nhất trong lòng anh ấy. Sau đó, tôi mang theo con trai rời đi. Thế nhưng, anh ta lại trách móc: “Vợ và con của anh, tại sao lại phải chung sổ hộ khẩu với người đàn ông khác chỉ để vào được trường tốt nhất thành phố?”

Ngọn Đèn Đã Tắt

Ngọn Đèn Đã Tắt Sau khi tôi chết, tôi phát hiện chồng mình, Tạ Nam Đình, có thể nhìn thấy tôi. Hắn mừng rơi nước mắt, nói rằng chúng tôi có thể mãi mãi bên nhau. Nhưng sau đó, hắn bắt đầu thường xuyên không về nhà. Rồi một ngày, tôi nhìn thấy một cô gái đi theo sau hắn, trông giống hệt tôi của năm đó. Hôm ấy, cô gái ấy đột nhiên mắc một căn bệnh kỳ lạ, không cách nào chữa khỏi. Thầy phong thủy nói có thứ dơ bẩn đang hại cô ấy. Tạ Nam Đình bỗng quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy hoang mang.

Tôi Không Chết, Ai Thất Bại?

Tôi Không Chết, Ai Thất Bại? Hôm tôi phẫu thuật tim, bạn trai quen 5 năm bỏ trốn cùng con em gái nuôi giả làm tiểu thư nhà họ Tống. Vì chuyện này mà ca mổ buộc phải hoãn lại, tôi – người đã được tiêm thuốc mê – bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật. Không ngờ lại vô tình nghe được cuộc nói chuyện qua điện thoại giữa dì Vương và ai đó. “Yên tâm đi con, con đưa Y Y đi rồi, không có tim thì nó không làm phẫu thuật được đâu.” “Nó chỉ là con nuôi thôi, dù nó có chết cũng chẳng sao, sau này toàn bộ tài sản sẽ là của con và Y Y.” Thì ra, bạn trai tôi quen suốt 5 năm không hề là con nhà giàu, mà là con trai của dì Vương – người giúp việc trong nhà tôi. Anh ta lừa tôi suốt từng ấy năm, chỉ để tiếp cận Tống Y Y và giành lấy quyền thừa kế. Bởi ngoài kia ai cũng đồn rằng, con gái lớn nhà họ Tống mắc bệnh tim bẩm sinh, sống không quá 25 tuổi. Nhưng anh ta đâu biết, Tống Y Y là con nuôi từ nhỏ. Người duy nhất có quyền thừa kế Tập đoàn Tống Thị – là tôi, Tống Viên Viên.

Một Trăm Vạn Kiện Tụng

Một Trăm Vạn Kiện Tụng Lướt Weibo, tôi vô tình nhìn thấy một cô gái đăng bài khoe chuyện tình ngọt ngào với bạn trai. Nhưng nhìn kỹ lại, tôi bỗng cảm thấy có gì đó sai sai… Người bạn trai mà cô ấy nhắc đến, sao lại giống hệt bạn trai tôi?! Ha, bắt đầu thú vị rồi đây.

Đừng Chọc Tôi Điên Lên

Đừng Chọc Tôi Điên Lên Ngày mẹ tôi mất. Con nhỏ con riêng mà ba dẫn về rụt rè chào tôi: “Chào chị ạ.” Tôi và em trai liếc nhìn nhau, khẽ nhếch môi đầy ăn ý. Lúc còn sống, mẹ dặn đi dặn lại tụi tôi là đừng gây ra án mạng. Nhưng mà giờ mẹ đâu còn nữa…

Không Còn Tình Yêu

Không Còn Tình Yêu Là một bà mẹ bỉm sữa toàn thời gian, tôi và chồng sống xa nhau. Để kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống, tôi đã giấu chồng làm thêm công việc là một chuyên gia ru ngủ trực tuyến. Không ngờ có một ngày, tôi phát hiện ra người tôi ru ngủ lại chính là chồng mình. Anh ấy nói rằng anh ấy đang đau khổ vì tình yêu, mất ngủ đã lâu. Khoảnh khắc đó, tôi như rơi vào hầm băng.

Hôn Nhân Thời Tiền Tệ

Mười năm hôn nhân, cuối cùng tôi cũng được “vị tiểu tam sinh viên trẻ trung” của chồng ghé thăm. Cô ta ôm bụng bầu, cười nhạt đầy ẩn ý: “Có con gà mái già không đẻ được trứng, lại cứ ôm khư khư ổ gà nhà hào môn.” Tôi vừa đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa thì Chu Thành Huy đã vội nghiêng người che chắn cho cô ta. Phản ứng nhanh như chớp khiến tôi không nhịn được bật cười. Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, từng chữ rạch rõ ràng: “Con gà non mới anh nuôi? Tươi quá nhỉ. Còn anh? Gà trống già?” Anh ta không dám cãi, chỉ đứng yên chắn trước cô gái mềm yếu kia. Tốt lắm. Anh ta quên rồi à? Quên mình đã từng là “tiểu Chu” thế nào mới leo lên làm “Tổng Giám đốc Chu”? Vậy thì… để tôi giúp anh trở lại điểm xuất phát.

Mẹ Đây Không Nhận Dâu Giả

Mẹ Đây Không Nhận Dâu Giả Chỉ vì con trai và con gái cùng nhau xúc một nửa quả dưa hấu ăn, bạn gái của con trai tôi đã nổi giận. Cô ta gửi tin nhắn riêng cho tôi, bảo tôi phải quản con gái cho tốt. 【Dì ơi, thật không hiểu dì dạy con cái kiểu gì, dì không dạy con gái mình rằng giữa anh em cũng cần giữ khoảng cách à?】 【Nếu nó cô đơn thì làm ơn mau tìm đàn ông cho nó đi, đừng có ngày nào cũng quấn lấy bạn trai người khác như thế! Vậy có chấp nhận được không?】 【Nhà dì tốt nhất nên gả con gái đi sớm đi, nếu không, có một cô em chồng như vậy, cháu thật sự không dám cưới vào nhà dì đâu!】 Tôi trả lời: 【Yên tâm đi, cô mà muốn cưới vào nhà tôi, người đầu tiên không đồng ý là tôi đấy.】

Phơi Bày Mặt Nạ Giả Dối

Phơi Bày Mặt Nạ Giả Dối Khi sống chung, tôi và bạn trai luôn giữ các biện pháp tránh thai an toàn. Nhưng khi kỳ kinh nguyệt bị trễ, tôi vẫn không khỏi hoảng hốt. Đặc biệt là khi thử thai hiện lên hai vạch, tôi hoàn toàn choáng váng. Tôi cầm que thử thai dương tính, ném thẳng vào mặt Chu Khải Dương. Chu Khải Dương vui mừng không thôi, phấn khích đến mức lập tức thông báo tin vui cho họ hàng. Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh ta, tôi không nhịn được mà bật cười. Bỗng nhiên tôi nhớ đến một câu: “Mang thai rồi mới biết mình lấy người hay lấy chó.” Thế nhưng, đến ngày hôm sau, khi tôi mặc lễ phục, nhìn anh ta cầm cái vòng khui từ nắp lon cầu hôn mình, tôi không còn cười nổi nữa. Điều khiến tôi không nghĩ tới chính là, đây mới chỉ là bắt đầu…

Trung Thành

Trung Thành Chiếc vòng cổ đính đá quý tôi bỏ ra cả chục triệu để đấu giá, chồng tôi lại tặng cho thư ký riêng của hắn. Cô thư ký đăng ảnh khoe trên vòng bạn bè: 【Con mèo hoang đã có dấu ấn của chủ, cả đời này sẽ trung thành với chủ.】 Trợ lý chụp màn hình gửi cho tôi. Trong ảnh, cô ta mặc đồ hầu gái, tháo chiếc vòng cổ của tôi thành hai sợi. Một sợi cô ta đeo lên cổ con mèo của mình. Sợi còn lại thì đeo lên cổ chân. Tôi nhắn tin chất vấn Cố Đình Huyền, nhưng tin nhắn như rơi vào đáy biển. Nửa tiếng sau, tôi đăng một status mới kèm dòng chữ: 【Quả nhiên là chuồng gà cải tạo từ đồ cổ, đến con gà mái rẻ tiền cũng như được dát vàng.】 Ảnh đính kèm là toàn bộ đống đồ cổ trong phòng hắn đã bị tôi đập nát, dựng thành chuồng gà.

Vở Kịch Bị Bại Lộ

Vở Kịch Bị Bại Lộ Trên đường gặp t/a/i n/ạ/n giả, tôi lại phát hiện bí mật qua camera hành trình. “Nhà cô ta nhiều tiền lắm, nhưng phần lớn nằm trong tay ba mẹ cô ấy. Chờ cưới xong rồi từ từ chuyển đi là được! Cô ta là con một, không cho tôi thì còn cho ai? Giờ nhịn chút, cưới xong tôi sẽ cho cô ta thấy bản lĩnh của tôi!” Ờ thì khỏi cưới luôn nhé, để giờ tôi cho anh xem bản lĩnh của tôi đây.

Phiên Toà Tội Ác

Phiên Toà Tội Ác Người cha dượng nuôi tôi suốt mười tám năm đang mắc bạo bệnh, chờ tôi đưa tiền cứu mạng. Vậy mà tôi lại thờ ơ quay đi, đem toàn bộ số tiền đưa cho người cha ruột chưa từng đoái hoài tới tôi, để ông ta trả nợ cờ bạc. Mẹ ruột tôi lập tức mở livestream xét xử công khai, nếu tôi bị định tội, không chỉ mất hết tài sản, mà cả mạng sống cũng nằm trong tay bà ấy. Mẹ tôi nói: “Chỉ cần con bỏ tiền chữa bệnh cho cha con, mẹ sẽ rút đơn kiện, còn nếu không thì…” Bà chưa nói hết câu, tôi đã ký tên lên giấy đồng ý khởi tố. “Mẹ à, giờ thì cho dù mẹ muốn rút đơn, cũng không kịp nữa rồi.”

Vả Mặt Bạn Thân Mất Nết

Vả Mặt Bạn Thân Mất Nết Bạn thân nói mẹ cô ấy đến trường thăm, muốn mượn căn hộ của tôi ở một đêm. Hôm sau, tôi phát hiện một chiếc tất nam dưới gầm giường…

Không Cùng Lối

Không Cùng Lối Kết hôn 12 năm, người chồng có thu nhập hàng chục triệu của tôi lại phải lòng cô lễ tân mới đến công ty. Cô ta gần 40 tuổi, không xinh đẹp bằng tôi, thân hình cũng không bằng, vậy mà chỉ trong nửa năm ngắn ngủi đã mang lại giá trị tinh thần to lớn cho chồng tôi. Tống Nhạc mệt mỏi nói với tôi: “Ly hôn đi, nhà xe đều để lại cho em. Thẩm Tri Ngư, em có thể buông tha cho anh không?” Tôi cụp mắt, nhàn nhạt đáp: “Được.” Sau đó, tôi mua một cuốn lịch, khoanh tròn mỗi ngày. Đếm ngược đến ly hôn, 30 ngày.

Trà Xanh Bà Bà

Trà Xanh Bà Bà Thằng con trời đánh dẫn một cô người mẫu nhỏ về nhà, một hai đòi cưới cho bằng được. Tôi không đồng ý, hai mẹ con tranh luận kịch liệt. Nó nói cô gái này là người đơn thuần, lương thiện nhất mà nó từng gặp, hoàn toàn không màng vật chất. Mãi đến sau này, nó phát hiện trong điện thoại của cô người mẫu kia có một nhóm chat. Tên nhóm là: “Dạy cách cao cấp để nắm giữ thiếu gia nhà giàu.”

Lòng Dạ Bạc Bẽo

Lòng Dạ Bạc Bẽo Tôi và Chung Kỷ Chi đã mặn nồng bên nhau gần bốn mươi năm. Cho đến khi anh ta đổ bệnh, phải điều trị trong bệnh viện suốt ba năm dài. Vất vả lắm mới chờ được đến ngày anh ta bình phục. Nhưng đúng ngày xuất viện, anh ta lại đề nghị ly hôn với tôi: “Ba năm nay, nếu không có Triệu Tích bên cạnh, tôi đã không thể cầm cự được. Cô ấy không con cái, tôi chỉ muốn danh chính ngôn thuận cho cô ấy một mái ấm.” Triệu Tích là bạn cùng phòng bệnh với anh ta trong nửa năm qua. Nhưng tôi không thể hiểu nổi— Rõ ràng trong suốt thời gian anh ta nằm viện, chính tôi là người ngày ngày lau người cho anh ta, bưng bô, rót nước chăm sóc từng chút một. Còn Triệu Tích, cô ta chỉ nằm trên giường bệnh, mỗi ngày cùng anh ta động viên nhau, chỉ thế thôi. Tôi định nhờ con trai đứng ra đòi công bằng cho mình. Nhưng khi biết chuyện, con trai lại quay sang khuyên tôi: “Bố vừa mới khỏi bệnh, cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn, bác sĩ bảo phải giữ cho bố vui vẻ.” “Mẹ cứ chiều bố, ly hôn chỉ là hình thức thôi mà. À, vợ con lại đang nghén, mẹ nhớ mai qua nấu cơm cho cô ấy nhé.” Nghe những lời của hai cha con họ — Tôi bỗng ngộ ra, thì ra lòng dạ bạc bẽo là có thể di truyền. Vậy nên tôi gật đầu: “Được, tôi đồng ý ly hôn.”