Vả Mặt
Tiểu Sư Muội Phản Nghịch Thời điểm ta cùng phu quân động phòng, hắn đột nhiên phi thăng. Lúc phi thăng, hắn thậm chí chưa kịp dừng lại, cứ thế nhẹ nhàng phiêu diêu mà thành tiên. Mà ta, những cảm xúc sắp trào dâng bỗng chốc nghẹn lại trong cổ họng, một cái nghẹn này, đè nén đến mức khiến ta trở nên lãnh đạm trong mọi phương diện. Từ đó, ta chuyên tâm tu luyện Vô Tình Đạo, ba ngàn năm sau trở thành thần, rút kiếm đi tìm tên phu quân kia. Không ngờ, khi vừa dò hỏi tung tích, chúng thần đều cười ầm lên: “Ồ? Ý ngươi là chiến thần trần truồng phi thăng kia sao~” “Hiện giờ, nhân gian đâu đâu cũng có miếu thờ hắn, ngươi chưa thấy kim thân của hắn sao? Hai cái mông sáng loáng được dát vàng, chói mắt vô cùng.” “Thế nào? Ngươi quen hắn sao?” Ta: … “Không quen, chưa từng gặp.”
Nỗi Khổ Của Người Giàu Vừa lên đại học, tôi đã bị bạn cùng phòng nói là nhà bán quán vỉa hè. Bạn trai giàu có của tôi cũng bị nói thành nhân viên giao hàng. Ngay cả chuỗi trung tâm thương mại của nhà tôi cũng bị nói thành là của bạn trai cô nàng! Cô nàng vênh váo khoe khoang: “Sau này bạn trai của tao sẽ thừa kế gia sản nghìn tỷ!” Nực cười. Gia sản nhà tôi cần con của một người làm công ăn lương thừa kế ư?
Khi Bóng Tối Tan Biến, Cuối Cùng Ngân Hà Cũng Mãi Sáng Sau khi tôi và Hạ Ngạn kết hôn, cả hai đều sống theo ý mình, không can thiệp vào cuộc sống của nhau. Cho đến một ngày, anh ta dẫn về một người phụ nữ đang mang thai, còn tôi dẫn về một cậu bé năm tuổi. “A Ngạn, đây là con trai thất lạc của tôi. Thằng bé còn nhỏ, không thể thiếu mẹ được.” Tôi dịu dàng vuốt ve khuôn mặt cậu bé, khuôn mặt giống tôi đến bảy, tám phần, rồi nhẹ nhàng nói. Biểu cảm yếu đuối, vô tội của người phụ nữ phía sau Hạ Ngạn lập tức đông cứng lại. Khuôn mặt Hạ Ngạn ngay tức khắc sa sầm.
Nữ Streamer Mượn Mệnh Sau khi tôi trở thành một streamer nổi tiếng, nữ streamer sống cạnh nhà âm thầm muốn đổi vận với tôi. “Cô mà cũng nổi tiếng được thì tôi chắc chắn còn nổi hơn. Tôi đẹp hơn cô nhiều, chỉ thiếu chút vận may gặp được đại gia thôi!” Tôi nghiêm túc khuyên cô ấy: “Tôi toàn mang vận xui!” Nhưng cô ta tự tin nghĩ rằng đã nhìn thấu ý đồ của tôi, vui mừng cho rằng mình đã mượn được vận may. Nào ngờ, tôi vốn là một kẻ “người sống không số mạng”, còn là một streamer chuyên khám phá linh dị. Đám vận xui đầy trời này cuối cùng cũng tìm được người thừa kế!
Đứng Nhất Trong Cuộc Đời Tôi là học sinh đứng nhất lớp. Để giúp đỡ tên đội sổ là Chu Hạo, cô giáo sắp xếp tôi ngồi cùng bàn với hắn. Kết quả, tôi bị hắn trêu chọc, rút ghế khiến tôi ngã xuống, thành người tàn tật. Sau đó, cô giáo đến bệnh viện khuyên nhủ: “Nói cho cùng, chẳng phải là em đứng không vững nên mới ngã sao? Đừng vu oan cho bạn, mau viết bản tha thứ đi.” Tôi không đồng ý, nhưng bố mẹ lại lén nuốt tiền bồi thường, công khai tuyên bố tha thứ và làm thủ tục cho tôi nghỉ học, rồi dắt em trai tôi bỏ đi biệt tích. Ngày tôi chết, Chu Hạo từ hạng bét vươn lên đứng nhất khối, hiệu trưởng đích thân trao giấy chứng nhận danh dự. “Cảm ơn cô giáo, đã không từ bỏ em lúc em khó khăn nhất, mới có em của ngày hôm nay.” Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày khai giảng năm học mới, cô giáo đang cổ vũ mô hình kèm cặp một – một. “Lý Phán Đệ, em xuống bàn cuối ngồi cùng Chu Hạo.” Haha, không phải tự nhiên mà tôi đứng nhất lớp, xem tôi dùng cái não này chơi chết mấy người.
Vả Mặt Bạn Thân Mất Nết Bạn thân nói mẹ cô ấy đến trường thăm, muốn mượn căn hộ của tôi ở một đêm. Hôm sau, tôi phát hiện một chiếc tất nam dưới gầm giường…
Anh Muốn “Tuyệt Tự” Sao? Không Sao, Tôi Có Thể Giúp Bạn trai muốn “tuyệt tự” vì tôi. Mới yêu có ba tháng mà hắn đã cầu hôn rồi. Trùng hợp ghê, tôi cũng muốn nhà hắn… “tuyệt tự”. Dù sao cưới tôi xong, hắn cũng coi như mất nửa cái mạng.
Một Lần Bất Trung, Trăm Lần Bất Cần Ngày tôi kết thúc chuyến công tác, tôi nhận được bức ảnh chồng tôi và bạn gái cũ của anh ta đang ôm hôn nhau. Tôi bình tĩnh mở WeChat, gửi bức ảnh vào nhóm “Gia đình yêu thương lẫn nhau”. Bất chấp hàng loạt dấu chấm hỏi xuất hiện trong nhóm, tôi tắt điện thoại, mỉm cười. Không quan tâm ai là người gửi bức ảnh cho tôi, tôi đều muốn cảm ơn người đó. Hiện tại, tôi có chứng cứ, còn có cả bản ghi âm. Tôi muốn làm cho chồng tôi ra đi tay trắng.
Quả Báo Cũng Là Quả Năm lớp 12, cô chủ nhiệm phát hiện có thằng con trai viết thư tình cho tôi. Cô phạt tôi đứng trên bục giảng đọc bản kiểm điểm. Bắt tôi phải thừa nhận trước cả lớp là do tôi lẳng lơ, cố tình quyến rũ con trai để người ta viết thư cho mình. Cây gậy tre của cô đập xuống bục giảng vang lên từng tiếng “cộp, cộp”: “Lần sau mà còn thấy đứa con gái nào trong lớp ăn mặc lố lăng quyến rũ con trai, thì nghỉ học luôn đi!” Về sau, tôi cũng làm giáo viên chủ nhiệm. Con gái út của cô chủ nhiệm cũ lại yêu đương ngay trước mắt tôi…
Tiết Kiệm Cho Ai? Tôi tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm khổng lồ trong ngăn kéo của mẹ, kẹp bên trong là một tờ giấy ghi: “Gửi con trai yêu quý Hạo Hạo.” Nhưng tôi là con một, suốt 23 năm qua trong nhà chỉ có mình tôi. Phản ứng đầu tiên của tôi là, đây không phải sổ tiết kiệm của nhà mình. Thế nhưng, tên chủ tài khoản lại đúng là tên của mẹ tôi. Khoản tiền gửi đầu tiên là 440 nghìn, trùng khớp với ngày tôi chào đời. Mỗi năm sau đó, đúng cùng một ngày, bà đều gửi một khoản y hệt như vậy vào tài khoản – 440 nghìn. Cho đến bây giờ, tổng số dư đã vượt quá 10 triệu. Tôi không khỏi thấy lạnh sống lưng. Nếu là đột nhiên có một khoản tiền lớn được gửi vào, thì tôi còn có thể tự an ủi rằng có khi họ trúng số.
Cái Giá Cho Kẻ Bội Bạc Sau khi thủ tiết hai mươi năm, phu quân của ta đã trở về. Người trước mắt hoàn toàn khác biệt với thiếu niên từng ôm ta khóc ở đầu làng, không nỡ rời xa năm nào. Hắn giờ cao cao tại thượng, nhìn ta với ánh mắt vừa thương hại vừa khó chịu, duy chỉ thiếu sự quan tâm. “Thi đậu công danh năm thứ hai, ta đã ngã xuống vách núi và mất trí nhớ.” “May mắn được Thuần Ý cứu giúp.” Thấy ta chỉ mải cho gà ăn mà không nói gì, hắn vòng qua trước mặt ta. “Nay ta đã khôi phục ký ức, Thuần Ý cảm thấy rất áy náy với nàng, lệnh cho ta đón nàng cùng hài tử lên kinh thành hưởng phúc.” Bàn tay đang rải thóc của ta khựng lại. Mặc cho bầy gà con kêu chít chít vì đói, ta mím môi từ chối. “Nay ngươi đã có kiều thê ở bên, lại còn quan to lộc hậu, chúng ta sống ở nông thôn đã quen, không muốn lên kinh thành làm trò cười cho thiên hạ.” Lời vừa dứt, sắc mặt phu quân thoáng chốc biến đổi, vẻ tự tin trên gương mặt bỗng xuất hiện một vết rạn. “Nàng không muốn lên kinh?” Hừ, hắn thật sự nghĩ ta ở quê thì chẳng hay biết gì sao? Cố Cẩn Trạch đang cạnh tranh chức vị tể tướng đến thời khắc mấu chốt nhất, lại bị đối thủ một mất một còn moi ra việc hắn đã bỏ rơi thê tử tào khang. Nếu không, sao hắn lại “tốt bụng” đến đón chúng ta như vậy!
Dù Là Nữ Phụ Cũng Toả Sáng Xuyên thành nữ phụ đá kê chân nặng chín mươi cân trong tiểu thuyết, ngay từ đầu tôi đã rơi vào cái bẫy tự chứng minh. “Ví tiền của tôi ban đầu có một nghìn tệ, bây giờ chỉ còn sáu trăm, bốn trăm bị mất đi chắc chắn là do cô lấy!” Đối phương thề thốt chắc nịch, vẻ mặt đầy ác ý. Nữ chính chạy đến bên tôi, giả vờ lo lắng nhưng vừa mở miệng đã bảo tôi trả lại bốn trăm tệ không có thật đó cho người khác. Nam chính mà tôi thầm thương trộm nhớ đứng một bên, cau mày, không nói một lời. Ánh mắt nhìn tôi đầy trách móc. Tôi cười lạnh một tiếng, trong ánh mắt chỉ trích và hóng hớt của mọi người, tôi hất tay nữ chính ra, xin lỗi người trước mặt: “Ồ, xin lỗi, có lẽ chiếc ví này không phải của cậu.”
36 Giờ Sau Khi Hôn Nhân Tan Vỡ Trong đám cưới của em chồng, tôi bị mọi người đẩy lên sân khấu. Mọi người thúc giục tôi chia sẻ bí quyết giữ gìn hạnh phúc suốt mười năm hôn nhân. Tôi liếc nhìn bụng em chồng, hơi nhô lên một cách đáng ngờ. Rồi tôi mỉm cười nhìn sang chú rể thật thà chất phác. Quyết định kể cho mọi người nghe, tôi đã phát hiện chồng mình ngoại tình như thế nào.
Nhà Tôi Rất Giàu Khi cha mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi vừa mới bò ra khỏi hầm mỏ. Toàn thân tôi dính đầy bụi than, vừa bẩn vừa thảm hại. Tôi có thể thấy rõ ánh mắt ghét bỏ của cha mẹ ruột khi nhìn tôi. Đặc biệt là cha tôi, ông ta nói: “Thuê cho nó một chiếc xe khác, đừng để nó làm bẩn xe nhà.” Mẹ tôi thì cố nén sự chán ghét, nhưng vẫn tỏ vẻ quan tâm: “Con à, những năm qua con đã chịu khổ rồi. Đợi về nhà rửa sạch sẽ, mẹ sẽ bù đắp cho con thật tốt.” Nói xong, họ vội vàng lên xe bỏ đi. Đi cùng họ còn có cô con gái nuôi tên Cố Khuynh. Chị ấy nhìn tôi, rồi lại nhìn chiếc Maserati màu hồng của mình, cuối cùng thở dài nói: “Ngồi xe tôi đi.” “Trong mỏ có phòng tắm, tôi có thể tắm rửa, thay đồ xong rồi mới lên xe.” Tôi lười biếng đáp lại, sau đó đi tắm. Thay đồ xong, tôi ngồi lên chiếc Maserati của Cố Khuynh, trở về nhà cha mẹ ruột. Về đến nhà họ Cố, tôi không thấy cha mẹ ruột đâu, mà lại thấy một người trẻ tuổi tầm tuổi tôi, tên là Cố Trạch, cậu thiếu gia giả của gia đình này, người đã bị trao nhầm với tôi năm xưa. Cố Trạch cười tươi bước tới, nắm lấy tay tôi nói: “Chắc tôi nên gọi anh là anh trai phải không? Đừng lo, tôi không định diễn trò tranh giành ngôi vị thiếu gia thật giả đâu. Chúng ta sau này là anh em, phải hòa thuận với nhau nhé!” Vừa nói, cậu ta vừa nhét vào tay tôi một con dao gọt trái cây, kéo tay tôi đâm về phía cậu ta.
Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi Tiểu thanh mai của Thẩm Vọng bị bắt quả tang mở phòng với nhiều người, đúng lúc đội cảnh sát hình sự của bọn họ đi truy quét mại dâm. Để bảo vệ cô ta, lúc làm biên bản, Thẩm Vọng đã đổi tên cô ta thành tôi, bắt tôi đứng ra gánh tội thay. Những năm 90, xã hội vẫn còn khắt khe, chưa thoáng như bây giờ. Tôi bị trường đình chỉ công tác, bị người ta chỉ thẳng mặt chửi là con đĩ, đứa bé trong bụng thì bị dè bỉu là đồ hoang, còn Thẩm Vọng chỉ khoanh tay đứng nhìn, dửng dưng như không có chuyện gì: “Em chỉ chịu uất ức tạm thời thôi, Ngọc Dao còn đang đi học, em muốn thấy cô ấy không tốt nghiệp được à?” Lúc mẹ hắn ép tôi đi phá thai, Thẩm Vọng thì lấy lý do đi làm nhiệm vụ để đưa Linh Ngọc Dao – đang mang thai – đi nghỉ ngơi ở nơi khác. Về sau, cả nhà bọn họ quỳ rạp trước mặt tôi, xin tôi giữ lại đứa bé. Tôi đập tờ giấy xác nhận phá thai vào mặt Thẩm Vọng – kẻ vì cứu Linh Ngọc Dao trong lần làm nhiệm vụ đó mà bị thương đến mức tuyệt hậu rồi nói: “Không có con nối dõi, đúng là đáng đời anh đấy!”
Dây Dưa Bệnh Kiều Năm tôi sáu tuổi, tôi trở thành búp bê của Dung Lan, được hắn chăm sóc từng ly từng tí, mặc quần áo, trang điểm, thậm chí còn khóa lại bằng dây xích, trở thành món đồ chơi riêng của hắn. Năm hai mươi hai tuổi, Dung Lan trở thành chó nhà có tang, chủ động đeo vòng cổ dâng đến tay tôi, dụi vào người tôi đầy ỷ lại: “Phù Phù, anh ngoan mà.”
Ngày Đầu Định Mệnh Yêu đương với Giang Tự Phong suốt bảy năm, tôi vô tình phát hiện hắn đăng bài trên mạng: 【Chán ngấy bà già rồi phải làm sao đây? Nhìn thấy bà ta là muốn nôn.】 【Tôi muốn chia tay nhưng lại sợ bà ta dùng quyền thế trả thù.】 Bài đăng bất ngờ nổi như cồn, cả mạng xã hội đều điên cuồng truy tìm người phụ nữ đã bao nuôi Giang Tự Phong bảy năm, tài trợ hắn đi du học, thậm chí còn mua nhà, mua xe cho hắn. Và người đó chính là tôi. Cư dân mạng hy vọng tôi sẽ nhận ra bộ mặt thật của kẻ “phượng hoàng nam” này. Trước mặt mọi người, tôi giữ thể diện mà đáp: “Tôi sẽ không trả thù, chúc cậu ta một bước lên mây.” Sau lưng, tôi thu hồi nhà và xe đã đứng tên Giang Tự Phong, gửi bằng chứng gian lận học thuật của hắn cho trường đại học. Về sau, Giang Tự Phong suy sụp chất vấn tôi tại sao lại hủy hoại hắn như vậy. Tựa trong vòng tay người tình mới, tôi mỉm cười đáp: “Để chị dạy em bài học cuối cùng: Chó mình nuôi mà cắn lại mình, thì phải mạnh tay đánh cho bằng ch/ế/t.”
Mẹ Chồng Bị Liệt, Con Dâu Bị Ép Nghỉ Việc Để Chăm Sóc Sinh nhật ba chồng, cả nhà cùng nhau ăn cơm. Đột nhiên ba chồng nhìn tôi rồi nói: “Mẹ chồng con bị li ệ t, cần người chăm sóc suốt ngày đêm. Ngày mai con nghỉ việc đi, ở nhà toàn tâm toàn ý chăm sóc bà ấy.” Tôi đặt đũa xuống: “Lương tháng của con hơn năm ngàn, con không nghỉ việc.” “Nhà mỗi tháng cho con năm ngàn làm chi phí sinh hoạt, cũng vậy thôi.” Sắc mặt ba chồng lạnh hẳn. Em chồng lên tiếng phụ họa: “Chị dâu, chị là con dâu, chăm sóc mẹ chồng là điều đương nhiên.” Tôi nhìn cô ta rồi đáp: “Vậy tôi bỏ ra năm ngàn chi phí sinh hoạt, cô nghỉ việc đến nhà tôi làm giúp việc toàn thời gian nhé.”
Tôi và Bà Cô Cáu Kỉnh Bị hàng xóm hung ác bắt nạt suốt nhiều năm, tôi không ngờ khi cho thuê nhà lại gặp một bà cô còn hung dữ hơn. Nghe nói có kẻ cố ý hành hạ con chó của tôi, ngay hôm sau bà đã giả vờ va chạm để moi tiền từ con cái của họ. Ai dám bắt nạt tôi một lần, bà chắc chắn trả lại gấp mười. Đến cuối cùng, người ta bảo bà là một bà già điên, nhưng tôi lại vui vẻ lẽo đẽo theo sau, học theo cách của bà để trở thành một “tiểu điên” hạnh phúc.
Từ Giả Thành Thật Chồng tôi – một tổng tài từng hô mưa gọi gió – sau khi phá sản thì mắc chứng trầm cảm. Chỉ sau một đêm, tôi từ vợ tổng giám đốc rơi thẳng xuống thân phận nhân viên quèn làm thuê kiếm sống. Để giúp chồng trả nợ, gom tiền chữa bệnh trầm cảm cho anh, tôi đến hội đấu giá làm lễ tân đón khách. Nhưng tôi không ngờ, người đáng lẽ giờ này đang nằm viện điều trị tâm lý – chồng tôi – lại ngồi ung dung ở khu vực VIP, mắt không thèm chớp mà giơ bảng đấu giá chiếc vòng cổ đắt đến choáng người, rồi tặng cho người phụ nữ ngồi bên cạnh anh ta. Mà sợi dây chuyền đó, chính là kỷ vật của bà nội tôi – tôi đã phải đem cầm để lấy tiền giúp anh trả nợ.