Vả Mặt

Nói Nhảm Với Họ Hàng Thật Sướng!

Nói Nhảm Với Họ Hàng Thật Sướng! Hai mươi năm trước, ba tôi uống rượu say lỡ miệng nói với người ta, nói nuôi gà một năm kiếm được 20 vạn, không bao lâu, toàn bộ gà ở trại gà đều bị đ//ộc chet. Sau đó ba tôi mua một căn nhà ở Bắc Kinh với tổng số tiền là 80 triệu trả một lần, không nói với ai ở quê, cả ông bà nội tôi cũng không biết. Hiện tại ba tôi đã sớm là tổng giám đốc tập đoàn có tài sản ròng hàng trăm triệu, mỗi lần về nhà ăn tết, ông đều bảo tôi và mẹ tôi giả nghèo. Trong bữa cơm tất niên, tôi mặc áo bông lớn, hai tay đút vào túi. Bắt đầu nói hươu nói vượn con gái phải kế nghiệp cha. Không nghĩ tới đang diễn lại gặp được người quen. Tôi: “Cố tổng?” Anh: “Thẩm tổng?” Sau đó, chúng tôi bịt miệng nhau lại.

Bị Tâm Thần Cũng Thật Sảng Khoái

Bị Tâm Thần Cũng Thật Sảng Khoái Trên tàu điện ngầm, gã đàn ông lặng lẽ kéo khóa quần ngay trước mặt tôi. “Hàng ngon thế này chắc cô em chưa thấy bao giờ đúng không?” Tôi liếc mắt nhìn một cái. “Đúng là chưa bao giờ thấy con hàng nào… nhỏ đến vậy.” Mặt hắn lập tức biến sắc, như thể bị chọc trúng điểm yếu. Hắn điên tiết, vung tay tát tôi một cái nổ đom đóm mắt. Tuyệt vời! Đây tính là phòng vệ chính đáng rồi nhỉ? Tôi có thể tiễn hắn lên đường luôn không?

Cô Gái Thích Ăn Khổ

Cô Gái Thích Ăn Khổ Cô sinh viên được tài trợ học bổng thích kéo mọi người cùng chịu khổ một cách vô bổ. Huấn luyện quân sự quá nóng, tôi tự bỏ tiền túi mua Coca lạnh cho các bạn cùng lớp uống. Cô ta lại đứng ra, mở miệng là một bài thuyết giáo: “Nhược Nhược, tôi biết gia cảnh cậu tốt, nhưng tiền của bác không phải do gió thổi đến, cậu nên thông cảm cho bố mẹ, chứ không phải như bây giờ vung tay quá trán.” “Hơn nữa, việc trường sắp xếp huấn luyện quân sự vốn là để rèn luyện ý chí của chúng ta, cậu làm như vậy là đang phá rối trật tự.” Sau đó, vào ngày thời tiết nóng 38 độ, tôi mở điều hòa trong ký túc xá cùng bạn cùng phòng xem chương trình giải trí. Cô ta không nói không rằng trực tiếp tắt điều hòa đi. “Tối nay cũng không quá nóng, trước đây ở quê tôi, trời ba mươi mấy độ, quạt còn không dám bật, các cậu chưa từng biết khổ là gì, chẳng biết tiết kiệm chút nào.” Nghe xong, tôi lập tức gọi điện cho bố, ngừng việc tài trợ cho cô ta. Thích ăn khổ phải không? Từ nay về sau cho cô ta ăn thỏa thích!

Hãy Thật Hạnh Phúc!

Hãy Thật Hạnh Phúc! Ngày bố mẹ ly hôn, mẹ muốn đưa tôi đi. Tôi ôm chặt lấy chân bố, nói rằng muốn sống cùng bố. Nửa năm sau, bố vừa khóc vừa dỗ dành rồi lừa tôi, đưa tôi trở về với mẹ. Quả nhiên, thay vì tự dằn vặt mình, thà điên cuồng khiến người khác mệt mỏi còn hơn. Tôi điên, tôi vui vẻ.

Hàng Xóm Quái Đản

Hàng Xóm Quái Đản Ngay ngày đầu tiên chuyển đến khu nhà mới, tôi đã bị bà hàng xóm trong nhóm cư dân quấy rầy điên cuồng: [Toàn thể thành viên, áo len đan tay thủ công quý mới giá ba nghìn tám một chiếc, khăn quàng cổ đan tay thủ công một nghìn sáu một chiếc, tất cả mọi người phải mua một bộ trở lên, không giới hạn số lượng.] [Hộ 1701, hộ mới chuyển đến phải đặt tối thiểu ba bộ, tổng cộng mười sáu nghìn hai trăm đồng, xin tự giác chuyển khoản thanh toán đầy đủ cho tôi, nếu không sẽ phải tự chịu hậu quả!] Nhìn tin nhắn trong nhóm, tôi cố gắng nhớ lại kỹ thuật giao tiếp ứng xử mà y tá đã dạy tôi khi còn ở bệnh viện tâm thần. Lúc này tôi nên nói [Được rồi, xin bà tránh xa tôi một chút, cảm ơn.]

Trở Về Từ Địa Ngục

Trở Về Từ Địa Ngục Năm tôi 5 tuổi, tôi và mẹ đã chết trong một vụ tai nạn xe hơi. Người đứng sau vụ tai nạn đó chính là bố tôi và người bạn thân nhất của mẹ tôi. Sau khi nhận được khoản tiền bảo hiểm từ cái chết của mẹ con tôi, họ kết hôn, sống hạnh phúc như một gia đình thực thụ. Thỉnh thoảng, người phụ nữ kia sẽ lo sợ: “Liệu hai mẹ con họ có trở thành quỷ quay lại báo thù chúng ta không?” Bố tôi chỉ cười nhạo bà ta mê tín dị đoan. Nhưng họ không hề biết rằng, tôi chưa chết. Và tôi, khi trở lại để báo thù, chắc chắn sẽ đáng sợ hơn cả ma quỷ.

Đứa Con “Thần Đồng”

Đứa Con “Thần Đồng” Con trai tôi là một “thiên tài”. Còn chồng tôi, một học giả tài ba, rất đắc ý, luôn khoe khoang rằng con trai được thừa hưởng gen của mình. Một ngày nọ, trong bữa ăn, con trai bất ngờ nói chuyện với chồng tôi bằng một số từ tiếng Đức vừa mới học. Con trai nói: “Mom ist zu dumm, ich hasse sie.” (Mẹ quá ng/u ng//ốc, con gh//ét mẹ.) Chồng tôi thản nhiên đáp: “Ihre einzige Funktion ist es, uns zu dienen, Zum Glück hast du minderwertigen Gene geerbt.” (Chức năng duy nhất của mẹ con là phục vụ chúng ta, may mà con không thừa hưởng gen kém chất lượng của bà ấy.) Tôi đặt bát đũa xuống, nhìn hai cha con trước mặt đang lén nhìn nhau và cười mỉm. Khoảnh khắc đó, tôi chợt cảm thấy trống rỗng.

Cuộc Đời Mới Của Tôi

Cuộc Đời Mới Của Tôi Hôm bố tuyên bố trước mặt mọi người rằng ông sẽ cưới cô dì xinh đẹp trong đoàn văn công, mẹ tôi trở thành trò cười trong mắt tất cả. Họ dùng tiếng Hán để mỉa mai mẹ: “Một người đàn bà dân tộc Tạng không biết một chữ, chỉ biết may vá, chăn bò, lấy gì mà so với hoa khôi đoàn văn công xinh đẹp hát hay múa giỏi?” “Chờ đợi đoàn trưởng suốt ba mươi năm, chưa cưới mà đã sinh con cho ông ta, đến cái danh phận cũng không có, lại còn tưởng mình xứng làm vợ đoàn trưởng.” Tôi định xông lên cãi lại, bạn trai tôi kéo tay giữ lại, gương mặt khó xử: “Hoãn hôn đi, tôi phải đưa thanh mai về Bắc Kinh trước.” Tôi không đáp lại, chỉ quay người rời đi. Tôi tìm đến mẹ – mắt bà sưng đỏ vì khóc: “Mẹ ơi, mình đi thôi, rời khỏi nơi này.” Mười ngày sau, vào ngày bố – đoàn trưởng tổ chức đám cưới. Một nhóm dân chăn nuôi xông vào tiệc cưới, hét lớn: “Cứu người với! Có tai nạn, mẹ con Trác Mã gặp tuyết lở rồi!” Ồ! Thật sự là tai nạn sao?

Mãi Mãi Không Rời

Mãi Mãi Không Rời Tôi theo đuổi Giang Yến mười năm, cũng tự ti mười năm. Anh ta nói tôi là bạn thân của anh ta, nhưng cả thế giới đều biết tôi thích anh ta. Tôi nhìn phụ nữ bên cạnh anh ta giống như quần áo thay đổi hết người này đến người khác, lấy danh nghĩa bạn bè vẫn ở bên cạnh anh ta một năm lại một năm. Mỗi khi tôi không nhịn được thổ lộ tình cảm với anh ta, anh ta đều bất đắc dĩ cười cười, vỗ nhẹ đầu tôi nói: “Ôn Ôn, đừng làm loạn.” Nhưng, lần này không giống, anh ta khổ cực theo đuổi bạn cùng phòng của tôi hai tháng, tôi cho tới bây giờ chưa từng thấy anh ta đối với nữ sinh nào để tâm như vậy. Sau khi anh ta thông báo chính thức chuyện yêu đương, tôi ở cùng với người khác. Sau đó, anh ta đỏ bừng hai mắt cầu xin tôi: “Ôn Ôn, cho anh thêm một cơ hội nữa, được không?”  Hoàn Tiền Shopee  Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee.  🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền

Công Bằng Kiểu Khác

Công Bằng Kiểu Khác Mẹ chồng nuôi giúp chị dâu hai đứa con, đến năm 70 tuổi vì vất vả quá độ mà ngã bệnh, nằm liệt giường. Chị dâu tổ chức sinh nhật cho bà, nhân lúc ăn cơm liền thông báo với tôi: “Mẹ có hai đứa con trai, trách nhiệm dưỡng già nên chia đều. Hai mươi năm đầu là nhà chị lo, giờ đến lượt nhà em rồi.” Tôi không nhịn được, lật luôn bàn ăn: “Năm đó tôi mang thai trước chị, nhưng mẹ chồng chê tôi sinh con gái, vừa mở tã ra nhìn một cái đã chẳng thèm ngó tới nữa. Hai mươi năm qua, bà chăm chị ở cữ hai lần, còn nuôi hai đứa con nhà chị lớn khôn. Giờ bà đầy bệnh tật, uống thuốc còn nhiều hơn ăn cơm, lại tới lượt nhà tôi chịu trách nhiệm?” Trong cảnh bừa bộn đó, chồng tôi Lâm Kỳ, mở miệng: “Chuyện cũ thì đừng nhắc lại nữa. Anh đồng ý sẽ chăm sóc mẹ.”

Hoa Hồng Dại Nở Rộ

Hoa Hồng Dại Nở Rộ Năm thứ năm sau khi kết hôn, tôi bắt gặp Tần Thao đè thư ký lên bàn mà hôn. Anh ta không chút bận tâm, thản nhiên nới lỏng cà vạt: “Em đang mang thai, nên dù sao anh cũng phải tự tìm chút niềm vui chứ.” Tôi chạm lên bụng phẳng lì của mình, thản nhiên chấp nhận. Sau đó, Tần Thao phát hiện tôi đang ôm anh trai của anh ta, môi đến khó bỏ khó phân. Anh ta nhìn vào cái bụng phẳng lì của tôi, mắt đỏ lên mà chất vấn: “Chẳng phải em nói là mang thai sao?” Tôi chậm rãi quệt vết son trên cổ áo của Tần Thác, cười nhàn nhạt: “Trước đây đúng là lừa anh, nhưng bây giờ, tôi thực sự đã có rồi.”

Vòng Tay Đồng Tiền

Vòng Tay Đồng Tiền Không biết từ bao giờ, trên tay bạn trai tôi đột nhiên xuất hiện một cái vòng tay xỏ đồng một tệ. Mãi đến tận ngày kết hôn, một bé trai vọt vào phòng trang điểm, ôm chân tôi khóc lóc: “Dì ơi, cháu xin dì đừng cướp ba khỏi mẹ cháu được không?” Tôi mới biết, thì ra đồng tiền đó là tiền mua thân mà tình một đêm đưa cho anh ta. Anh ta nói lúc đó thấy mình bị sỉ nhục, nên mới đeo lên tay tự nhắc nhở bản thân, sau này lúc nào cũng phải lý trí tỉnh táo. Nhưng bà nội anh ta lại che chở thằng nhóc đó sau lưng, nói với tôi: “Cô không chấp nhận được cháu trai tôi, thì cũng không cần làm dâu nhà họ Vệ.” Tôi nhìn gã bạn trai một mực im lặng của mình, đứng dậy tháo khăn voan, vứt nhẫn, huỷ bỏ hôn lễ trước mặt tất cả mọi người: “Ai thích làm dâu nhà họ Vệ cứ việc làm!”  

Bí Mật Của Chồng Tôi

Bí Mật Của Chồng Tôi Đêm tân hôn, chồng tôi ép tôi chơi một trò chơi nho nhỏ. Chia sẻ bí mật, trao đổi những bí mật sâu kín nhất trong lòng. Chu Diệp nửa thật nửa đùa: “Anh đã từng ngủ với bạn thân của em, là anh chủ động.” Đến lượt tôi, tôi im lặng một lát. “Em đã giết người, anh có tin không?”

Chồng Tôi Ngoại Tình

Chồng Tôi Ngoại Tình  Trình Chỉ Lâm thú nhận với tôi rằng lúc đi công tác, anh ta đã vô tình khiến cô thư ký nhỏ của mình mang thai. Đây là năm thứ năm kể từ khi chúng tôi kết hôn, anh ta luôn muốn có một đứa con. Anh ta khóc lóc van xin tôi: “Kiều Niệm, đứa bé đã được 7 tháng rồi, xin em hãy để cô ấy sinh nó ra.” “Anh sẵn sàng ra đi tay trắng.” Tôi gật đầu. Cứ sinh đi, dù sao thì đồng cỏ xanh này cũng là do chính Trình Chỉ Lâm tự tìm đến.

Ba Năm Làm Vợ Hờ

Ba Năm Làm Vợ Hờ Ngày tôi và Cố Cẩn Xuyên đi đăng ký kết hôn, anh nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, không có thực chất. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tốt vai trò bà Cố, trừ tôi ra, em muốn gì tôi cũng có thể cho.” Tôi rất nghe lời, làm bà Cố suốt ba năm. Ba năm sau, Hứa Vi đưa tôi mười triệu, bảo tôi rời khỏi Cố Cẩn Xuyên. Cô ta nói: “Cẩn Xuyên nói hai người chỉ là nạn nhân của ân nghĩa đời trước, hôn nhân này vốn dĩ chỉ là hữu danh vô thực. Bây giờ anh ấy muốn có một gia đình thật sự, muốn có con với người anh ấy yêu. Chị đã làm lỡ dở anh ấy ba năm rồi, mong chị có thể buông tay.” Thì ra… hắn đã có người trong lòng rồi à. Tôi tiếp tục giữ vị trí bà Cố này đúng là không còn hợp nữa. Tối hôm đó, tôi đến thư phòng tìm Cố Cẩn Xuyên. “Năm đó anh từng nói, tôi muốn gì cũng được… lời đó giờ còn tính không?” Cố Cẩn Xuyên đặt tài liệu xuống, ngón tay thon dài tháo kính khỏi sống mũi. “Tất nhiên. Em muốn gì?” Tôi siết nhẹ tập hồ sơ trong tay, đặt bản thoả thuận ly hôn trước mặt hắn. “Tôi muốn anh ký vào đây.”

Giấc Mộng Nhân Gian

Giấc Mộng Nhân Gian Mang thai hơn năm tuần, vào ngày sinh nhật của mình, chồng tôi vì muốn chọc cười cô thanh mai trúc mã, đã rút ghế của tôi.Khiến tôi mất mặt trước đám đông.Cô ta cười rạng rỡ, nước mắt còn chưa kịp khô.Tôi nhẫn nhịn cơn đau quặn thắt trong bụng, hất mạnh cả bàn thức ăn lên người anh ta và ánh trăng sáng.Anh ta lại chỉ trích tôi:“Sinh nhật đang vui vẻ, em nhất định phải làm không khí căng thẳng thế này sao? Mau xin lỗi An An đi!”

Giấy Kết Hôn Giả

Giấy Kết Hôn Giả Ngày chị gái tôi vì tình yêu mà bỏ trốn, Phó Thừa Doãn, thái tử gia đất Bắc Kinh, người có hôn ước với chị, đã quay sang đeo nhẫn vào tay tôi. Hắn cưng chiều tôi thành bà Phó khiến ai cũng ghen tị, đến cả bà cụ Phó khó tính nhất cũng nắm tay tôi khen ngợi: “Đây mới là con dâu nhà họ Phó.” Cho đến ba năm sau, chị tôi mang theo bệnh ung thư trở về nước. Mẹ tôi khóc đến mức ngất xỉu trước mặt tôi: “Coi như mẹ xin con… để Thanh Lan được toại nguyện mấy ngày cuối đời!” Anh trai tôi kéo Phó Thừa Doãn ép buộc: “Cô ấy chỉ muốn mặc váy cưới một lần, nếu cậu còn coi tôi là anh em, thì hãy giúp cô ấy hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.” Bố tôi trực tiếp ra lệnh: “Nếu Thanh Lan không tổ chức được đám cưới trước khi nhắm mắt, thì tôi không có đứa con gái như con!” Phó Thừa Doãn ôm chặt tôi trước mặt mọi người: “Vợ tôi chỉ có mỗi Nhiên Nhiên!” Nhưng chỉ trong vòng một tháng, hắn vẫn buộc phải quỳ một gối, đeo chiếc nhẫn gia truyền cho chị tôi, hoàn thành toàn bộ nghi lễ cưới xin. Hắn mắt đỏ hoe giải thích: “Tổ chức đám cưới này là để em và gia đình không xảy ra mâu thuẫn, cũng coi như tiễn cô ấy đoạn đường cuối.”

Cố Ý Dụ Dỗ 2

Cố Ý Dụ Dỗ 2: Câu chuyện của Hồ Lệ Tĩnh Tôi là Hồ Lệ Tĩnh! Sau khi chồng hy sinh, tôi trở thành một quả phụ. Lúc còn có chồng, tôi chưa từng thấy cuộc sống khó khăn. Chỉ đến khi chồng mất, tôi mới nhận ra, sống thật khó, làm việc thật mệt! Mọi chuyện chỉ thay đổi khi tôi gặp Lương Khoan.

Bố Mẹ Của Tôi

Bố Mẹ Của Tôi Ngày nhận nuôi tôi, mọi người xung quanh đều thở dài với ba mẹ: “Nhận nuôi một đứa con gái bệnh tật như vậy, sớm muộn gì cũng trở thành gánh nặng. Chi bằng tự sinh lấy một đứa còn hơn.” Về sau, ba mẹ dọn vào biệt thự tôi mua, lái siêu xe tôi tặng. Lúc này, mọi người lại đua nhau khen ngợi: “Hai người đúng là có phúc! Đứa con nuôi này còn tốt hơn con ruột nữa!”

Kẻ Phong Bạc

Kẻ Phong Bạc Có ai từng trải nghiệm cảm giác có một cô bạn cùng phòng nghèo mà hay thích thể hiện mình giàu có chưa? “Ba tao là người giàu nhất vùng, chú tao là hiệu trưởng.” Vậy mà ngay khi nhập học, tôi lại trở thành mục tiêu công kích của đám bạn cùng phòng. Bọn họ khinh thường nhà tôi nuôi heo, không muốn tiếp xúc, đua nhau đi nịnh bợ Tôn Thục – con gái kẻ giả danh tiểu thư. Họ đâu biết rằng nhà tôi nuôi đến 30 triệu con heo, chiếm 25% thị phần thịt heo trong nước, và đã đưa ra thị trường từ lâu. Chưa kể, Tôn Thục chẳng qua chỉ là con gái của người giúp việc nhà tôi. Đống đồ hàng hiệu trên người cô ta đều là đồ ăn cắp từ tôi mà có. Bạn cùng phòng còn dám vu khống tôi trộm dây lưng của cô ta? Xin lỗi, đó chẳng qua là cái tôi dùng để dắt chó đi dạo thôi.