Vả Mặt

Mẹ Tôi Có Sức Chiến Đấu Vô Địch

Mẹ Tôi Có Sức Chiến Đấu Vô Địch Cả nhà mười mấy người đang tụ họp ăn cơm, mẹ chồng tôi đột nhiên lớn tiếng nói: “Con phải sinh cho nhà chúng ta một đứa con trai nữa!” Mọi người nhất thời đều im lặng không nói. Tôi đập bàn nói như sấm: “Không vấn đề, hôm nay về nhà là con đi tạo người ngay!” “Mẹ bảo chúng con dùng tư thế nào thì tốt? Tư thế nào dễ thụ thai hơn?” “Con trai mẹ ngày nào cũng kêu mệt, mọi người cũng không thể chỉ giục sinh, cái gì mà tinh hoàn kangaroo, tinh hoàn cá ngựa, viên tráng dương của Hối Nguyên mọi người cũng nên mua một ít về cho tụi con!” Mẹ chồng không biết xấu hổ sao? Vậy thì chúng ta xem ai liều hơn, xem ai chịu chơi hơn ai!  

Đồ Giả Mạo Buồn Cười

Đồ Giả Mạo Buồn Cười Bố tôi tặng tôi một căn biệt thự lớn. Tôi thấy nó quá xa hoa, sợ sẽ ảnh hưởng đến hình tượng nữ thần học đường giản dị mộc mạc của mình, nên sau khi ghé qua một lần, tôi bỏ mặc luôn. Một tháng sau, câu lạc bộ trường có một em khóa dưới gia nhập. Em ấy nói căn biệt thự đó là của em. Còn bảo bố em là người giàu nhất. Nhìn cô em vừa quê mùa vừa xấu xí đó, tôi rơi vào trầm tư.  

Đứa Con “Thần Đồng”

Đứa Con “Thần Đồng” Con trai tôi là một “thiên tài”. Còn chồng tôi, một học giả tài ba, rất đắc ý, luôn khoe khoang rằng con trai được thừa hưởng gen của mình. Một ngày nọ, trong bữa ăn, con trai bất ngờ nói chuyện với chồng tôi bằng một số từ tiếng Đức vừa mới học. Con trai nói: “Mom ist zu dumm, ich hasse sie.” (Mẹ quá ng/u ng//ốc, con gh//ét mẹ.) Chồng tôi thản nhiên đáp: “Ihre einzige Funktion ist es, uns zu dienen, Zum Glück hast du minderwertigen Gene geerbt.” (Chức năng duy nhất của mẹ con là phục vụ chúng ta, may mà con không thừa hưởng gen kém chất lượng của bà ấy.) Tôi đặt bát đũa xuống, nhìn hai cha con trước mặt đang lén nhìn nhau và cười mỉm. Khoảnh khắc đó, tôi chợt cảm thấy trống rỗng.

Cuộc Đời Mới Của Tôi

Cuộc Đời Mới Của Tôi Hôm bố tuyên bố trước mặt mọi người rằng ông sẽ cưới cô dì xinh đẹp trong đoàn văn công, mẹ tôi trở thành trò cười trong mắt tất cả. Họ dùng tiếng Hán để mỉa mai mẹ: “Một người đàn bà dân tộc Tạng không biết một chữ, chỉ biết may vá, chăn bò, lấy gì mà so với hoa khôi đoàn văn công xinh đẹp hát hay múa giỏi?” “Chờ đợi đoàn trưởng suốt ba mươi năm, chưa cưới mà đã sinh con cho ông ta, đến cái danh phận cũng không có, lại còn tưởng mình xứng làm vợ đoàn trưởng.” Tôi định xông lên cãi lại, bạn trai tôi kéo tay giữ lại, gương mặt khó xử: “Hoãn hôn đi, tôi phải đưa thanh mai về Bắc Kinh trước.” Tôi không đáp lại, chỉ quay người rời đi. Tôi tìm đến mẹ – mắt bà sưng đỏ vì khóc: “Mẹ ơi, mình đi thôi, rời khỏi nơi này.” Mười ngày sau, vào ngày bố – đoàn trưởng tổ chức đám cưới. Một nhóm dân chăn nuôi xông vào tiệc cưới, hét lớn: “Cứu người với! Có tai nạn, mẹ con Trác Mã gặp tuyết lở rồi!” Ồ! Thật sự là tai nạn sao?

Đích Nữ Báo Thù

Đích Nữ Báo Thù Ta trùng sinh trở về đúng ngày yến tiệc sinh thần của chính mình. Thứ muội vẫn như kiếp trước, lừa ta lên lầu các, rồi tự tát sưng mặt mình để vu vạ rằng ta khi dễ nàng. “Đích tỷ, cứ chờ mà thân bại danh liệt đi!” Nghe tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần, ta đột nhiên nhớ lại lời nàng đã nói trước khi ta ch/ết ở kiếp trước: “Muốn trách thì trách ngươi mắt mù, không biết nhìn người! Còn ngây thơ cho rằng đích thứ không khác biệt! Nếu không có khác biệt, vậy vì sao ngươi có thể gả cho Dự ca ca, còn ta lại như con chuột chui rúc nơi mương tối mà lén lút cùng hắn? Ta nói cho ngươi biết, chưa có một ngày nào ta không muốn thay thế ngươi! Chỉ có tự tay g/iết ch/ết ngươi, ta mới hả dạ!” O/án th/ù chất chồng, lửa giận sôi trào. Ta lập tức chộp lấy cây kéo bên cạnh, một đường rạch nát gương mặt nàng! “Thứ nữ vẫn mãi là thứ nữ, chỉ biết giở trò bạt tai!” “Nay, để ta dạy ngươi xem đích nữ nên khi dễ người thế nào!”

Ngân Hàng Tủy Sống

Ngân Hàng Tủy Sống Năm thứ hai sau khi hiến tủy, một cô gái tìm đến nhà tôi. Cô ta nói mình bị tái phát bệnh bạch cầu, yêu cầu tôi lập tức bỏ đứa con trong bụng để hiến tủy cho cô ta thêm một lần nữa. Tôi không thể tin nổi, và đã từ chối. Không ngờ, chồng tôi – người trước nay luôn yêu thương tôi, lại chỉ trích rằng tôi là kẻ máu lạnh. Anh ta lớn tiếng trách mắng: “Em khiến anh quá thất vọng rồi. Con cái có thể sinh lại, nhưng người chết thì không thể sống lại được.” Trong cơn bàng hoàng, tôi đã thuê một thám tử tư. Không ngờ, kết quả điều tra cho thấy cô gái đó chính là “bạch nguyệt quang” mà chồng tôi ngày đêm nhung nhớ. Từ lúc thuyết phục tôi tham gia ngân hàng tủy, anh ta đã lên kế hoạch biến tôi thành nguồn tủy sống di động để cứu “bạch nguyệt quang” của mình… Tôi kìm nén cảm xúc, gọi đến khoa sản. “Tôi sẽ làm theo lời chồng, dù đau lòng vì đứa con thế nào, tôi cũng sẽ hiến tủy!”

Ly Hôn Trong Ánh Đèn

Trong buổi tiệc cuối năm, chồng tôi định công khai mối quan hệ của hai vợ chồng, thì cô thực tập sinh lại cố ý phát sai ảnh. Bức ảnh lẽ ra là ảnh cưới của tôi và chồng, vậy mà giờ lại hiện lên hình ngọt ngào tình cảm của anh ta và cô thực tập sinh trên màn hình lớn. Tôi im lặng hồi lâu, rồi ung dung nhường lại sân khấu cho bọn họ, thậm chí còn nâng ly chúc mừng, chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Thế mà cô thực tập sinh lại cố ý làm rơi ly rượu, nức nở khóc lóc nói: “Chị Linh, chị biết rõ em bị dị ứng rượu mà vẫn cố tình ép em uống, rốt cuộc là chị chúc phúc hay muốn hại chết em vậy?” Tối hôm đó, chồng tôi lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn. Tôi cứ ngỡ là để cho tôi một lời giải thích. Ai ngờ anh ta lại mắng tôi một trận tơi bời, nói tôi cố tình nhắm vào người mới, nhân cách tệ hại, còn tuyên bố sẽ trừ toàn bộ tiền thưởng cuối năm và hoa hồng của tôi để bù đắp cho cô thực tập sinh. Cả phòng họp im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Tôi chỉ khẽ cười, nói: “Ăn nói duyên dáng như vậy, không đi làm diễn viên hài thì đúng là phí của trời!”

Chuyện Tuyển Thẳng Nghiên Cứu Sinh

Chuyện Tuyển Thẳng Nghiên Cứu Sinh Tôi được tuyển thẳng nghiên cứu sinh lên Bắc Đại, nhưng lại bị tố cáo đạo văn. Người tố cáo tôi không ai khác, chính là bạn trai tôi. Anh ta từng yêu cầu tôi nhường suất tuyển thẳng nghiên cứu sinh cho anh ta. Một kế hoạch không thành, anh ta lại liên kết với một nữ giáo sư trong khoa để vu khống tôi đạo văn, muốn thế chỗ tôi để được tuyển thẳng nghiên cứu sinh. Tuy nhiên, anh ta không biết, bố tôi là viện trưởng!

Tôi Sợ Cô À?

Tôi Sợ Cô À? Hôm đó là tiệc cuối năm của công ty, thực tập sinh mới đến lại ngang nhiên ngồi vào ghế chính, mặt mũi đầy kiêu căng, thỉnh thoảng còn vuốt bụng mình. Tôi thấy cảnh đó, không nhịn được lên tiếng nhắc: “Đó không phải chỗ của cô!” Cô ta quay đầu lại, cười lạnh nhìn tôi. “Sao? Cô sợ tôi giành gia sản à? Cô cũng tự nhìn lại mình đi, một đứa con gái như cô thì làm sao gánh nổi cơ nghiệp to lớn như vậy?” “Trong bụng tôi là con của bố cô đấy, sau này sinh ra, chính là thái tử!” Tôi nghe xong lời cô ta, kinh ngạc đến há hốc miệng, bởi vì bố tôi mấy năm trước gặp tai nạn xe, giờ chỉ là người thực vật, hoàn toàn không thể cử động, làm sao còn có thể có con được?

Chị Đây Không Cần, Xin Anh Tránh Ra

Chị Đây Không Cần, Xin Anh Tránh Ra Tiểu Thanh Mai bị chẩn đoán ung thư, Cố Thành vì cô ta mà bỏ rơi tôi ngay tại lễ đường. Mọi người đều khuyên tôi nên rộng lượng: “Cô ấy sắp chết rồi, cô đừng chấp nhặt với cô ấy nữa.” Sau này, tiểu Thanh Mai mang thai. Cố Thành muốn tôi nhận con của họ: “Đây là di nguyện của cô ấy, chẳng lẽ em không thể chấp nhận một đứa trẻ chưa chào đời sao?” Tôi cười lạnh: “Vậy cô ta còn muốn được sống chết bên anh, sao anh không đi chết cùng cô ta luôn đi?” Sau khi tôi và Cố Thành hủy hôn, kẻ thù không đội trời chung của anh ta đã công khai theo đuổi tôi. Cố Thành như muốn phát điên. Nhưng liên quan gì đến tôi, Cố Thành hay kẻ thù của anh ta, tốt nhất đừng dính dáng đến tôi nữa.

Sau Khi Xuyên Thư, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Ta

Sau Khi Xuyên Thư, Cả Nhà Nghe Được Tiếng Lòng Ta Sau khi xuyên vào sách, ta phát hiện cả nhà mình đều là vai tốt thí dùng xong thì vứt. [Đại ca là kẻ si mê nữ chính, sau này chịu cảnh què chân mù mắt.] [Sau khi nhị tỷ nâng đỡ nam chính lên ngôi, bị gã ta biếm làm quan kỹ.] [Còn về phụ thân mẫu thân, haiz, người này chết còn thảm hơn người kia…] Ta bật khóc oa oa, nào ngờ cả nhà lại nghe được suy nghĩ của ta. Từ đó, cốt truyện hỏng bét hết.

Vả Mặt Em Họ Mất Nết

Vả Mặt Em Họ Mất Nết Em họ bị vỡ hoàng thể, nhưng nhất quyết không chịu tới bệnh viện kiểm tra. “Nội soi âm đạo cái đầu dò đó bao nhiêu người dùng rồi, bẩn chết đi được, lỡ đâu bị lây HPV từ người khác thì sao?” Tôi đã giải thích đi giải thích lại về mức độ vệ sinh trong quy trình kiểm tra, còn nói cả những trường hợp tử vong do vỡ hoàng thể. Lúc đó cô ấy mới sợ, năn nỉ tôi đích thân kiểm tra cho. Tưởng đâu chuyện đến đây là xong, ai ngờ sau đó cô ấy ngoại tình. Không những bị lây HPV từ người tình, mà còn truyền sang cả chồng. Vậy mà cô ta lại nói: “Chắc lúc Giang Nhu kiểm tra cho tôi đã không thay bao đầu dò…” Em rể tôi vừa nhận kết quả dương tính liền xông vào nhà, rút dao chém tôi tới chết. Lần nữa mở mắt ra, em gái lại đang chê đầu dò âm đạo bẩn, sống chết không chịu đi kiểm tra. Lần này, tôi nghe theo cô ấy.

Gia Đình Khốn Nạn Của Bạn Trai

Gia Đình Khốn Nạn Của Bạn Trai Vừa mới qua sinh nhật 28 tuổi, mẹ tôi đã bắt đầu giục cưới dữ dội. Tôi chuẩn bị quay về để nói lời chia tay với thằng bạn trai đã yêu nhau một năm, cái thằng mà suốt ngày đòi chia đôi tiền nong từng ly từng tí. Không ngờ hắn lại nói: “Tư Nguyệt, mẹ anh bảo nên cưới sớm, tiền đặt cọc mua nhà thì vẫn chia đôi như cũ, nhưng bà sẽ lo tiền tiệc cưới, nên bên em chỉ cần tặng một chiếc xe làm của hồi môn là được, mẫu anh chọn sẵn rồi…” Tôi: “…” Nghĩ đến mức lương 5 triệu một tháng của hắn, tôi nhất thời không biết nên mở miệng thế nào. Ngày nào cũng chia đôi, chia đến mức đầu óc hỏng luôn rồi chứ chẳng chơi. Anh trai à, yêu đương với anh thì được. Nhưng cưới anh á? Tôi xin miễn!

Một Nấm Tro, Một Đoá Hoa

Một Nấm Tro, Một Đoá Hoa Vào ngày kỷ niệm kết hôn, chồng tôi đang công tác xa gửi tin nhắn yêu cầu ly hôn. Tôi bình tĩnh trả lời: “Được thôi.” Ba ngày sau, tôi kết thúc công việc và trở về nhà. Trợ lý nhỏ của anh ta ăn mặc lôi thôi ngồi trên ghế sofa, khóc đến sưng cả mắt. “Chị Giang, xin lỗi chị. Hôm đó bọn em chỉ đang chơi trò chơi thôi, em mới lén lấy điện thoại của tổng giám đốc Giang nhắn tin cho chị…” Giang Tuần kiên nhẫn dỗ dành cô ta một lúc lâu, rồi quay sang nói với tôi: “Con bé sợ đến mức này rồi, em không thể có chút lòng thương xót sao? Chuyện này anh thấy bỏ qua đi là được rồi.” Tôi tức đến bật cười. Tôi còn chuẩn bị sẵn cả đơn ly hôn rồi, mà anh lại bảo “bỏ qua”?

Hệ Thống Phiên Bản 2.0

Hệ Thống Phiên Bản 2.0 Công lược thất bại, tôi sắp chết. Nhưng ba mẹ chỉ cưng chiều thiên kim giả, cố chấp cho là tôi đang giả bộ bệnh để thu hút sự chú ý của họ. Sau đó, hệ thống được cập nhật, trở nên vô cùng táo bạo. Khi thiên kim giả tiếp tục vu oan tôi, hệ thống thẳng thừng ra lệnh: “Đi! Tát cô ta hai cái! Tiện thể xử luôn bà mẹ thiên vị và ông bố đáng ghét, coi như giải quyết gọn gàng.”

Đám Cưới Của Tôi

Đám Cưới Của Tôi Buổi tối khi đang ăn cơm, điện thoại của chồng tôi vang lên, tôi vừa định với lấy cốc nước gần điện thoại của anh ta thì thấy cơ thể anh ta cứng đờ lại. Nhìn thấy tôi chỉ định uống nước, ánh mắt căng thẳng của anh ta mới dần thả lỏng, có lẽ vì nhận ra hành động của mình quá rõ ràng, anh ta liền cầm lấy điện thoại, rồi đứng dậy: “Em cứ ăn trước đi, anh đi vệ sinh một lát.” Tôi giả vờ như không nhận ra sự bất thường, mỉm cười gật đầu.

Một Lần Buông, Một Đời Nhẹ Nhõm

Một Lần Buông, Một Đời Nhẹ Nhõm Sau 120 ngày liên tiếp Thẩm Trì Xuyên không về nhà ngủ, ảnh chụp ảnh cưới của anh ta với người phụ nữ khác bị lan truyền khắp bạn bè trên WeChat. Tôi lập tức gọi điện báo cảnh sát: “Chào anh/chị, tôi muốn báo án, chồng tôi có dấu hiệu trùng hôn.” “Vâng, anh ta đã đăng ký kết hôn với tôi, giờ lại chụp ảnh cưới với người khác…” Khi Thẩm Trì Xuyên về đến nhà, anh ta nổi giận đùng đùng chất vấn tôi: “Chỉ là chụp ảnh cưới với bạn bè thôi, em có cần làm quá như vậy không?” Tay tôi khẽ run lên khi cầm điện thoại. Ngay vừa nãy, nữ chính trong bức ảnh kia vừa đăng một status mới: [Tuy còn chưa đăng ký kết hôn, nhưng ai kia nói thứ gì nên cho thì sẽ cho đủ. Vậy em chờ mong nhé~]

 Kết Cục Kẻ Vô Ơn 

 Kết Cục Kẻ Vô Ơn  Những câu chuyện trong thoại bản thường kể về thư sinh nghèo khó thi đỗ khoa cử, cưới được tiểu thư nhà giàu. Nhưng thực tế lại là, sau khi vắt kiệt máu của Thẩm gia, Tạ Tinh Kiều đã ra tay sát hại chính thê là ta, chỉ để dọn đường cho Bạch Nguyệt Quang của hắn, Lý Cẩn Nguyệt. Trong cơn đau đớn tột cùng, ta giật lấy túi thơm mà hắn luôn trân quý, bên trong rơi ra ba đồng hoa tiền mà trẻ con thường dùng để chơi đùa. Thì ra, mối tình sâu nặng của hắn, cũng chỉ là trò cười trong mắt Lý Cẩn Nguyệt. Sống lại một đời, ta muốn nhìn thấy giấc mộng đẹp của hắn tan biến, trăng tàn sao lặn.

Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo

Khi Nhà Chồng Không Còn Giả Tạo Cuối năm, tôi ký được một hợp đồng lớn, được chia hoa hồng năm triệu tệ. Công ty khen thưởng tôi người đang mang thai tám tháng, được nghỉ thai sản sớm. Mẹ chồng hỏi vì sao không đi làm, tôi nằm trên sofa, nửa đùa nửa thật: “Công ty làm ăn không tốt nên cho con nghỉ rồi. Chắc sau này chỉ có thể ở nhà làm nội trợ thôi.” Không ngờ, bà lập tức giáng một cái tát vào lưng tôi: “Vậy còn không mau dậy đi giặt đồ, nấu cơm đi!” “Mang có mỗi đứa con gái mà định nằm không ăn bám nhà tôi à?!” Đúng lúc chồng tôi là Tôn Lỗi về tới, kéo mẹ vào phòng trẻ con. Tôi ấm ức, bật camera giám sát mà họ chưa biết, muốn xem anh rốt cuộc đứng về phía ai. Nhưng không ngờ, những gì tôi nhìn thấy lại khiến sống lưng lạnh buốt…

Hàng Xóm Bất Ổn

Hàng Xóm Bất Ổn Hàng xóm đối diện sau khi mang thai đã yêu cầu tôi đưa con mèo của mình đi. Sáng sớm đã gửi cho tôi một tin nhắn dài như bom tấn: [Xin chào, tôi là 503, vợ tôi mang thai được hai tháng rồi, mong cô có thể đưa con mèo đi.] [Thứ nhất, vợ tôi sợ mèo, nếu không cẩn thận bị mèo dọa mà sinh non thì cô phải chịu trách nhiệm.] [Thứ hai, nếu con mèo kêu sẽ không tốt cho việc dưỡng thai của vợ tôi, cô phải chịu trách nhiệm.] [Thứ ba, nếu con mèo của cô ra ngoài chạy lung tung, không may đụng phải vợ tôi thì cô phải chịu trách nhiệm.] Tôi nhìn chú mèo con mới ba tháng tuổi trong lòng mà chìm vào suy tư. Chỉ thế này thôi mà cũng có thể đe dọa được một bà bầu sao? Không biết còn tưởng đứa con nhà gã là tôi đẻ hộ. Vì thế, tôi quay sang chụp lại màn hình rồi chuyển tiếp vào nhóm chat của cư dân, kèm theo dòng chữ: [Xin chào mọi người, vì vợ hàng xóm 503 của tôi mang thai rồi nên sợ mèo.] [Mong mọi người hợp tác đưa thú cưng trong nhà đi, nếu không sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm!] Trong nháy mắt, cả nhóm chat cư dân đều nổ tung.