Vả Mặt
Năm đó, cha mẹ qua đời, công ty bên bờ vực phá sản. Tôi đã tuyệt tình với anh trai mình đúng vào lúc anh ấy khó khăn nhất. Năm năm sau, công ty anh lên sàn chứng khoán, một bước thành danh, trở thành Tổng giám đốc Hạo được người người ngưỡng mộ. Phóng viên hỏi, những năm qua, người anh biết ơn nhất là ai. Ánh mắt anh lạnh nhạt, giọng nói mỉa mai: “Em gái vì tiền mà bỏ rơi tôi. À, bây giờ cũng chẳng tính là em gái nữa. Cô ta giờ sống thế nào rồi?” Phóng viên phát động chiến dịch tìm kiếm em gái của Tổng giám đốc Hạo trên toàn mạng. Tiền thưởng cả chục triệu. Nhưng không ai tìm được tung tích của tôi. Chỉ tìm thấy cuốn nhật ký viết trước khi tôi ch.
Lòng Dạ Bạc Bẽo Tôi và Chung Kỷ Chi đã mặn nồng bên nhau gần bốn mươi năm. Cho đến khi anh ta đổ bệnh, phải điều trị trong bệnh viện suốt ba năm dài. Vất vả lắm mới chờ được đến ngày anh ta bình phục. Nhưng đúng ngày xuất viện, anh ta lại đề nghị ly hôn với tôi: “Ba năm nay, nếu không có Triệu Tích bên cạnh, tôi đã không thể cầm cự được. Cô ấy không con cái, tôi chỉ muốn danh chính ngôn thuận cho cô ấy một mái ấm.” Triệu Tích là bạn cùng phòng bệnh với anh ta trong nửa năm qua. Nhưng tôi không thể hiểu nổi— Rõ ràng trong suốt thời gian anh ta nằm viện, chính tôi là người ngày ngày lau người cho anh ta, bưng bô, rót nước chăm sóc từng chút một. Còn Triệu Tích, cô ta chỉ nằm trên giường bệnh, mỗi ngày cùng anh ta động viên nhau, chỉ thế thôi. Tôi định nhờ con trai đứng ra đòi công bằng cho mình. Nhưng khi biết chuyện, con trai lại quay sang khuyên tôi: “Bố vừa mới khỏi bệnh, cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn, bác sĩ bảo phải giữ cho bố vui vẻ.” “Mẹ cứ chiều bố, ly hôn chỉ là hình thức thôi mà. À, vợ con lại đang nghén, mẹ nhớ mai qua nấu cơm cho cô ấy nhé.” Nghe những lời của hai cha con họ — Tôi bỗng ngộ ra, thì ra lòng dạ bạc bẽo là có thể di truyền. Vậy nên tôi gật đầu: “Được, tôi đồng ý ly hôn.”
Vết Nứt Trước khi kết hôn, chồng tôi từng có một cô gái theo đuổi anh suốt 5 năm, dốc hết chân tình, nhưng anh lại vừa gặp tôi đã rung động. Ba năm sau, cô gái ấy thành công trở về nước, là một nhiếp ảnh gia quốc tế nổi tiếng, xinh đẹp rực rỡ, lóa mắt khiến người ta khó rời mắt. Còn tôi… là một bà mẹ toàn thời gian, nặng hơn 130 cân (~65kg), chẳng có thành tựu gì. Trong buổi tụ họp, có người trêu chồng tôi: “Tần Sương đến giờ vẫn giữ mình vì cậu đó…” Anh lập tức quát khẽ: “Đừng nói bậy!” Nhưng đêm hôm đó, anh ra ban công, hút thuốc cả đêm không vào.
Phu Quân, Đừng Trách Ta Vô Tình Phu quân xuất chinh nơi biên ải, từ trong tay quân địch cứu về bạch nguyệt quang của chàng. Ánh trăng sáng thân thể yếu ớt, cần máu đầu tim để tẩm bổ. Ta bèn lấy máu gà, buộc vào ngực, chủ động hiến một bát. “Phu quân, không sao đâu, chỉ cần công chúa khỏe mạnh, bảo ta làm gì cũng được, khụ khụ…” Ròng rã bảy ngày, nàng uống “Ta.” bảy bát máu. Nàng khỏe rồi nhưng “Ta.” thì “Không chịu nổi.” Trước khi chết, ta vét sạch gia sản của chàng, xuống Giang Nam làm ăn. Nhiều năm về sau, nghe nói có người vì muốn gặp ta mà quỳ gối suốt một đêm trong mưa. Chỉ vì ta giống phu nhân đã khuất của hắn.
Đại Phu Nhân Tạ Gia Từ nhỏ ta đã biết, sau này ta sẽ là tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi lễ Phật, những cô nương khác thả diều nhảy dây, ta ngày ngày ngam mình trong Phật đường niệm kinh. Tạ Thận Chi tập võ, thích nữ tử tính tình kiên cường. Ta vì hắn học cưỡi ngựa, ngã gãy chân, cũng không rơi một giọt nước mắt. Ta dốc hết sức lực sống thành dáng vẻ mà hắn thích. Nhưng hắn lại yêu một cô nương hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta quay đầu gả cho đại ca nổi tiếng tàn nhẫn sắt đá của hắn. Sau khi thành hôn, Tạ gia đại lang giống như lời đồn, không gần nữ sắc. Chỉ có một lần, Tạ Thận Chi say rượu chặn trước cửa ta, Tạ Vọng Chi che chở ta ở phía sau, nhìn người đệ đệ này, lạnh lùng mở miệng. “Nàng hiện tại là đại phu nhân Tạ gia, nửa đêm ngươi tìm đại tẩu có chuyện gì?”
Một Trăm Vạn Kiện Tụng Lướt Weibo, tôi vô tình nhìn thấy một cô gái đăng bài khoe chuyện tình ngọt ngào với bạn trai. Nhưng nhìn kỹ lại, tôi bỗng cảm thấy có gì đó sai sai… Người bạn trai mà cô ấy nhắc đến, sao lại giống hệt bạn trai tôi?! Ha, bắt đầu thú vị rồi đây.
Đừng Chọc Tôi Điên Lên Ngày mẹ tôi mất. Con nhỏ con riêng mà ba dẫn về rụt rè chào tôi: “Chào chị ạ.” Tôi và em trai liếc nhìn nhau, khẽ nhếch môi đầy ăn ý. Lúc còn sống, mẹ dặn đi dặn lại tụi tôi là đừng gây ra án mạng. Nhưng mà giờ mẹ đâu còn nữa…
Lý Đào Lý Chồng tôi là dân kỹ thuật, lương cao, đã từng kết hôn một lần. Ngay trong đêm tân hôn, anh ấy đã nói với tôi rằng lý do ly hôn với vợ cũ là vì cô ấy không hòa hợp được với bố mẹ anh. Yêu cầu duy nhất của anh ấy đối với tôi là phải hiếu thảo với bố mẹ chồng. Tôi lập tức đồng ý, vì dù gì tôi cũng rất giỏi trong khoản chăm sóc và hiếu thảo với bố mẹ. Vậy nên, khi mẹ chồng gọi tôi dậy lúc 6 giờ sáng vào mỗi cuối tuần để ăn sáng, tôi vẫn tươi cười không phàn nàn. Thậm chí, để tránh việc mẹ phải dậy sớm nấu ăn vất vả, ngày hôm sau, tôi còn chủ động dậy từ 3 giờ sáng, đứng ngay bên giường mẹ chồng, mỉm cười dịu dàng: “Mẹ, dậy ăn sáng đi ạ.” “Ăn xong rồi ngủ tiếp cũng như nhau thôi, phải không mẹ?”
Trưởng Công Chúa Uy Vũ Nữ nhi bị một nữ tử xuyên không cướp mất vị hôn phu, dùng đủ cách sỉ nhục. Nhi tử thành lựa chọn phòng hờ của nữ tử xuyên không, thẳng thừng nói không phải nàng ta thì không thú. Thế nhưng sau này, nữ nhi thành Hoàng hậu, dưới một người, trên vạn người. Nhi tử lại quỳ xuống trước mặt ta khóc lóc thở than, căm hận bản thân trước đây mù mắt. Ta nhìn nữ tử xuyên không tái sinh nhưng lại trắng tay, cười khẩy: “Sự tỉnh táo lớn nhất của con người chính là tự mình hiểu lấy… nhưng tiếc quá, ngươi lại không có.”
Trong buổi học online, bạn trai quên tắt micro. Hơn hai trăm người đã nghe trọn cuộc hẹn hò của hắn với nhỏ đàn em. Hôm sau, hắn bàn với tôi chuyện cưới xin, còn nhỏ đó thì ngọt ngào đòi tôi tặng quà sinh nhật. Cả khối lặng lẽ theo dõi màn diễn của hai người, không ai mở miệng nhắc là hôm qua micro chưa tắt. Tất cả bọn họ đều là đồng minh báo thù của tôi.
Lời Nói Dối Thật Lòng Vào đúng ngày Cá tháng Tư, tôi đọc được một bài viết hỏi đáp đang hot rần rần: “Làm sao để vợ không còn nghi ngờ mình ngoại tình nữa?” Bình luận đầu tiên phía dưới nhận được nhiều lượt thích nhất: “Chỉ cần chủ động thú nhận với cô ấy vào ngày Cá tháng Tư, rồi chúc cô ấy một ngày Cá tháng Tư vui vẻ. Cô ấy sẽ nghĩ anh đang đùa thôi, sau này cũng sẽ bớt đề phòng hơn.” Ban đầu tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, cho đến khi thấy người trả lời đăng kèm ảnh chụp màn hình đoạn chat. Dù phần ảnh đại diện bị cắt mất, nhưng dòng chữ trong đoạn tin nhắn đó… lại giống hệt những gì chồng tôi từng nhắn cho tôi.
Thuỳ Tri Ngã Ý Vào kỷ niệm năm năm ngày cưới, Hứa Gia Niên nói sẽ tổ chức cho tôi một lễ cưới hoành tráng. Anh ấy nói anh rất tiếc vì ngày cưới năm đó không thể tổ chức cho tôi một lễ cưới, anh nói tôi chắc chắn sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất. Rồi vào ngày lễ cưới, anh nhận được một tin nhắn, vội vội vàng vàng chạy đi. Tôi mặc bộ váy cưới cồng kềnh đuổi theo anh, anh an ủi tôi: “Chí Ý, công ty hiện tại có việc quan trọng, anh phải đi trước.” Anh ấy nói dối mà vẫn vụng về như thế, nhưng tôi lại không vạch trần suy nghĩ của anh nữa. Bởi vì tôi bị ung thư, không còn nhiều thời gian.
Mưu Thê Ta là một hiền thê hiền đức bậc nhất kinh thành, ngày thứ hai sau khi xuất giá đã thay phu quân nạp bốn thị thiếp. Một năm trôi qua, bụng bốn người thiếp đều bằng phẳng, ngoan ngoãn như gà. Ta bỗng nhiên nhận ra: Phu quân của ta… có vẻ như… không được…
Trời Sao Lấp Lánh Chị tôi đã liên kết với hệ thống [Càng bỏ bê, càng may mắn], còn tôi thì bị buộc phải liên kết với hệ thống [Càng nỗ lực, càng bất hạnh]. Thế là chị tôi ngày ngày không tập trung vào học hành, nhưng vẫn là một nữ thần học bá được mọi người yêu quý. Còn tôi, dù nỗ lực đến tận đêm khuya, vẫn chỉ là một đứa học kém, vừa béo vừa ngốc. Chị bảo rằng tôi sinh ra chỉ để làm nền cho chị ấy trong cuộc đời này. Nhưng chỉ còn ba tháng nữa là đến kỳ thi đại học. Và hệ thống đã hỏng rồi.
Đến Lúc Rồi! Đi công tác nửa năm, tôi trở về nhà thì phát hiện bạn trai có thêm một “bạn ăn cơm”. Cô ta còn ra dáng chủ nhà hơn cả tôi, bận rộn trong bếp, đảm đang chuẩn bị ba món mặn một món canh. Lúc chuẩn bị ngồi vào bàn, cô ta cầm chiếc bát đôi với bạn trai tôi, ngại ngùng le lưỡi nhìn tôi. “Ôi trời, tôi quên mất, trong nhà chỉ có một bộ bát đũa thôi.” “Chị ơi, để em tìm cho chị cái bát đựng cơm nhé.” Trước mặt Chu Hạ Xuyên, cô ta thản nhiên múc cơm cho tôi bằng một chiếc bát nhựa dùng một lần. Còn Chu Hạ Xuyên, hắn không nói một lời. Tôi hiểu rồi, đã đến lúc chia tay hắn.
Trường Tình Đêm trước lễ cưới, tôi phát hiện ra bí mật của bạn trai mình. Anh đăng một dòng trạng thái mà chỉ một người duy nhất có thể nhìn thấy. “Nếu em đổi ý, cô dâu có thể thay bất cứ lúc nào.” Thời gian anh đăng dòng trạng thái đó lại trùng với ngày kỷ niệm yêu nhau của chúng tôi. Người nhận là cô bạn cùng bàn thời cấp ba, người anh gọi là “anh em tốt” suốt mười năm qua. Tôi cầm điện thoại với dòng trạng thái ấy đi đến tìm anh tại bữa tiệc độc thân. Anh nhíu mày, bực bội nói: “Lại làm loạn nữa rồi. Em cứ mãi bám víu vào quá khứ như thế, bảo sao không ai yêu em.” Lời nói của anh như dao cắt vào lòng tôi, đau đến tê tái, khiến tôi cảm thấy như mình chưa bao giờ thực sự có chỗ đứng trong trái tim anh. […] Ngày diễn ra hôn lễ giữa tôi và anh, cô ấy lại xuất hiện hướng anh tỏ tình. Mà anh thì thấp giọng giải thích với tôi: “Cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ, trước mặt bao nhiêu bạn bè, anh không thể để Hà Tịch mất mặt được. Anh hứa với em, đây sẽ là lần cuối cùng.” Anh chưa kịp để tôi phản ứng, liền quay lại nhìn Hà Tịch, cất cao giọng, dứ dứt khoát: “Anh đồng ý.” Lúc bấy giờ tôi chỉ cười khinh bỉ, anh sợ cô ấy mất mặt, còn tôi thì sao? Mà cũng không sao, kẻ phản bội, sớm muộn sẽ phải trả giá, bằng mạng của mình chẳng hạn. …..
Vi Dã Khi bọn bắt cóc buộc Thẩm Hành Xuyên phải chọn một trong hai, anh ta đã từ bỏ thanh mai trúc mã của mình và chọn tôi. Nhưng tôi không đi cùng anh ta. Bởi vì tôi biết, anh ta sẽ hối hận. Kiếp trước cũng như vậy, sau khi tôi được cứu, thanh mai trúc mã của Thẩm Hành Xuyên bị bọn bắt cóc chụp lại ảnh nhạy cảm. Tối hôm về nhà, cô ấy đã cắt cổ tay t//ự t//ử. Thẩm Hành Xuyên giả vờ như không để tâm, vẫn tổ chức hôn lễ với tôi như kế hoạch, nhưng sau khi kết hôn, anh ta đã khiến tôi phải chịu đủ mọi đau khổ. Bảy năm sau, cuối cùng tôi cũng buộc anh ta đồng ý ly hôn. Thế nhưng, trên đường đi làm thủ tục ly hôn, anh ta mất kiểm soát cảm xúc và lái xe lao xuống vách núi. Ngay cả trước lúc chet, anh ta vẫn trách móc tôi: “Vốn dĩ chúng ta đã nợ Tiểu Tiểu. Kiếp này phải chuộc tội vì cô ấy, em dựa vào đâu mà được an ổn một góc như vậy…” Vì vậy, khi được làm lại từ đầu, tôi không muốn sống như thế nữa.
Tri Hứa Tôi là thư ký trưởng của Thái tử gia nhà họ Giang, cả năng lực chuyên môn lẫn thái độ làm việc đều thuộc hàng xuất sắc trong ngành. Thế nhưng chỉ vì ngoại hình quá nổi bật mà bị đồng nghiệp mỉa mai bóng gió. Cho đến một hôm, Thái tử gia đang tán tỉnh bạn gái nhỏ ở quán bar thì nhận cuộc gọi công việc từ tôi. Hôm sau, bạn gái anh ta đến công ty tát thẳng vào mặt tôi. Tôi cười lạnh, giật tấm thẻ nhân viên xuống, ném thẳng vào mặt Giang Sở Niên: “Tiện nhân gây sự thì thôi, bà đây sa thải luôn cái đồ sếp vô dụng như anh. Chúc công ty anh ngày mai đóng cửa, ngày mốt ra cầu xin cơm sống qua ngày!”
Mẹ Tôi Có Sức Chiến Đấu Vô Địch Cả nhà mười mấy người đang tụ họp ăn cơm, mẹ chồng tôi đột nhiên lớn tiếng nói: “Con phải sinh cho nhà chúng ta một đứa con trai nữa!” Mọi người nhất thời đều im lặng không nói. Tôi đập bàn nói như sấm: “Không vấn đề, hôm nay về nhà là con đi tạo người ngay!” “Mẹ bảo chúng con dùng tư thế nào thì tốt? Tư thế nào dễ thụ thai hơn?” “Con trai mẹ ngày nào cũng kêu mệt, mọi người cũng không thể chỉ giục sinh, cái gì mà tinh hoàn kangaroo, tinh hoàn cá ngựa, viên tráng dương của Hối Nguyên mọi người cũng nên mua một ít về cho tụi con!” Mẹ chồng không biết xấu hổ sao? Vậy thì chúng ta xem ai liều hơn, xem ai chịu chơi hơn ai!
Trọng sinh về năm 1977, tôi tận mắt thấy đội trưởng sản xuất Triệu Vệ Quốc ăn trộm thư báo trúng tuyển Thanh Bắc của tôi. Vậy mà tôi lại không ngăn cản, để mặc hắn đem nó dâng cho người trong lòng hắn – Tống Uyển Uyển. Kiếp trước, mẹ Triệu Vệ Quốc vin vào hôn ước, bắt nhà tôi vét sạch tiền nong để cho hắn đi học đại học. Hắn học xong trở về, đúng như hẹn dẫn tôi lên thành phố. Cho đến ngày con trai chúng tôi nhập học đại học, hắn cố ý làm hỏng phanh xe khiến tôi và con chết trong tai nạn. Trong lúc hấp hối, tôi nhìn thấy ngoài xe, Triệu Vệ Quốc nhe răng cười như kẻ điên. “Uyển Uyển, đừng sợ, anh sẽ cho hai mẹ con nó chôn cùng em!” Trong tay hắn đang châm lửa đốt một tờ giấy. Đó là thư báo trúng tuyển Thanh Bắc năm 1977, trên đó rõ ràng viết tên tôi!