Vả Mặt

Nhà Tôi Rất Giàu

Nhà Tôi Rất Giàu Khi cha mẹ ruột tìm thấy tôi, tôi vừa mới bò ra khỏi hầm mỏ. Toàn thân tôi dính đầy bụi than, vừa bẩn vừa thảm hại. Tôi có thể thấy rõ ánh mắt ghét bỏ của cha mẹ ruột khi nhìn tôi. Đặc biệt là cha tôi, ông ta nói: “Thuê cho nó một chiếc xe khác, đừng để nó làm bẩn xe nhà.” Mẹ tôi thì cố nén sự chán ghét, nhưng vẫn tỏ vẻ quan tâm: “Con à, những năm qua con đã chịu khổ rồi. Đợi về nhà rửa sạch sẽ, mẹ sẽ bù đắp cho con thật tốt.” Nói xong, họ vội vàng lên xe bỏ đi. Đi cùng họ còn có cô con gái nuôi tên Cố Khuynh. Chị ấy nhìn tôi, rồi lại nhìn chiếc Maserati màu hồng của mình, cuối cùng thở dài nói: “Ngồi xe tôi đi.” “Trong mỏ có phòng tắm, tôi có thể tắm rửa, thay đồ xong rồi mới lên xe.” Tôi lười biếng đáp lại, sau đó đi tắm. Thay đồ xong, tôi ngồi lên chiếc Maserati của Cố Khuynh, trở về nhà cha mẹ ruột. Về đến nhà họ Cố, tôi không thấy cha mẹ ruột đâu, mà lại thấy một người trẻ tuổi tầm tuổi tôi, tên là Cố Trạch, cậu thiếu gia giả của gia đình này, người đã bị trao nhầm với tôi năm xưa. Cố Trạch cười tươi bước tới, nắm lấy tay tôi nói: “Chắc tôi nên gọi anh là anh trai phải không? Đừng lo, tôi không định diễn trò tranh giành ngôi vị thiếu gia thật giả đâu. Chúng ta sau này là anh em, phải hòa thuận với nhau nhé!” Vừa nói, cậu ta vừa nhét vào tay tôi một con dao gọt trái cây, kéo tay tôi đâm về phía cậu ta.

Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi

Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi Tiểu thanh mai của Thẩm Vọng bị bắt quả tang mở phòng với nhiều người, đúng lúc đội cảnh sát hình sự của bọn họ đi truy quét mại dâm. Để bảo vệ cô ta, lúc làm biên bản, Thẩm Vọng đã đổi tên cô ta thành tôi, bắt tôi đứng ra gánh tội thay. Những năm 90, xã hội vẫn còn khắt khe, chưa thoáng như bây giờ. Tôi bị trường đình chỉ công tác, bị người ta chỉ thẳng mặt chửi là con đĩ, đứa bé trong bụng thì bị dè bỉu là đồ hoang, còn Thẩm Vọng chỉ khoanh tay đứng nhìn, dửng dưng như không có chuyện gì: “Em chỉ chịu uất ức tạm thời thôi, Ngọc Dao còn đang đi học, em muốn thấy cô ấy không tốt nghiệp được à?” Lúc mẹ hắn ép tôi đi phá thai, Thẩm Vọng thì lấy lý do đi làm nhiệm vụ để đưa Linh Ngọc Dao – đang mang thai – đi nghỉ ngơi ở nơi khác. Về sau, cả nhà bọn họ quỳ rạp trước mặt tôi, xin tôi giữ lại đứa bé. Tôi đập tờ giấy xác nhận phá thai vào mặt Thẩm Vọng – kẻ vì cứu Linh Ngọc Dao trong lần làm nhiệm vụ đó mà bị thương đến mức tuyệt hậu rồi nói: “Không có con nối dõi, đúng là đáng đời anh đấy!”

Ngày Đầu Định Mệnh

Ngày Đầu Định Mệnh Yêu đương với Giang Tự Phong suốt bảy năm, tôi vô tình phát hiện hắn đăng bài trên mạng: 【Chán ngấy bà già rồi phải làm sao đây? Nhìn thấy bà ta là muốn nôn.】 【Tôi muốn chia tay nhưng lại sợ bà ta dùng quyền thế trả thù.】 Bài đăng bất ngờ nổi như cồn, cả mạng xã hội đều điên cuồng truy tìm người phụ nữ đã bao nuôi Giang Tự Phong bảy năm, tài trợ hắn đi du học, thậm chí còn mua nhà, mua xe cho hắn. Và người đó chính là tôi. Cư dân mạng hy vọng tôi sẽ nhận ra bộ mặt thật của kẻ “phượng hoàng nam” này. Trước mặt mọi người, tôi giữ thể diện mà đáp: “Tôi sẽ không trả thù, chúc cậu ta một bước lên mây.” Sau lưng, tôi thu hồi nhà và xe đã đứng tên Giang Tự Phong, gửi bằng chứng gian lận học thuật của hắn cho trường đại học. Về sau, Giang Tự Phong suy sụp chất vấn tôi tại sao lại hủy hoại hắn như vậy. Tựa trong vòng tay người tình mới, tôi mỉm cười đáp: “Để chị dạy em bài học cuối cùng: Chó mình nuôi mà cắn lại mình, thì phải mạnh tay đánh cho bằng ch/ế/t.”

Mẹ Chồng Bị Liệt, Con Dâu Bị Ép Nghỉ Việc Để Chăm Sóc

Mẹ Chồng Bị Liệt, Con Dâu Bị Ép Nghỉ Việc Để Chăm Sóc Sinh nhật ba chồng, cả nhà cùng nhau ăn cơm. Đột nhiên ba chồng nhìn tôi rồi nói: “Mẹ chồng con bị li  ệ  t, cần người chăm sóc suốt ngày đêm. Ngày mai con nghỉ việc đi, ở nhà toàn tâm toàn ý chăm sóc bà ấy.” Tôi đặt đũa xuống: “Lương tháng của con hơn năm ngàn, con không nghỉ việc.” “Nhà mỗi tháng cho con năm ngàn làm chi phí sinh hoạt, cũng vậy thôi.” Sắc mặt ba chồng lạnh hẳn. Em chồng lên tiếng phụ họa: “Chị dâu, chị là con dâu, chăm sóc mẹ chồng là điều đương nhiên.” Tôi nhìn cô ta rồi đáp: “Vậy tôi bỏ ra năm ngàn chi phí sinh hoạt, cô nghỉ việc đến nhà tôi làm giúp việc toàn thời gian nhé.”

Bác Sĩ Đúng Nghĩa

Bác Sĩ Đúng Nghĩa Chồng tôi lúc làm phẫu thuật ghép tim cho bệnh nhân, nhất quyết bắt cô thực tập sinh thanh mai của hắn làm bác sĩ phụ mổ. Chỉ vì tôi mắng cô ta một câu là không nên sơn móng tay khi phẫu thuật. Vậy mà hắn bỏ mặc bệnh nhân đang bị mổ banh ngực, chạy ra khỏi phòng mổ để dỗ dành con thanh mai đó. Tôi van xin hắn quay lại phẫu thuật cho bệnh nhân, hắn lại nói: “Oánh Oánh đang buồn, em đừng gây chuyện lúc này được không? Tạm dừng ca mổ đi, chuyện nhỏ như vậy sao so được với Oánh Oánh?” Cuối cùng bệnh nhân bị bỏ mặc trên giường suốt 40 phút, đau đớn đến chết. Về sau mới biết bệnh nhân đó là thị trưởng đức cao vọng trọng của thành phố tôi. Chồng tôi và con thanh mai của hắn lại còn đổ hết trách nhiệm vụ tai nạn y tế này lên đầu tôi: “Nếu không phải cô nổi điên trong phòng mổ, đuổi bọn tôi ra ngoài, thì thị trưởng sao có thể mất máu mà chết! Tất cả là lỗi của cô!” Cuối cùng, tôi trăm miệng cũng không cãi nổi, bị kết án tù chung thân, chết dần chết mòn trong ngục. Còn chồng tôi và con thanh mai của hắn thì bước vào lễ đường thành hôn. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày thị trưởng làm phẫu thuật ở bệnh viện chúng tôi.

Bạn Trai Tôi Mỗi Năm Đều Đi Viếng Mộ Người Yêu Cũ

Bạn Trai Tôi Mỗi Năm Đều Đi Viếng Mộ Người Yêu Cũ Bạn trai tôi mỗi năm đều đi tảo mộ cho người yêu cũ đã mất, còn thường xuyên chăm sóc bố mẹ cô ấy. Anh ấy nói bố mẹ cô ấy xem anh như nửa đứa con, nên anh cần phải báo hiếu với họ. Tôi không thể chấp nhận được, liền đề nghị chia tay. Vậy mà anh lại nghĩ tôi đang giận dỗi để làm cao, còn muốn tôi nhường cơ hội thăng chức cho anh rồi ở nhà chăm lo gia đình thay anh. Tôi là người rẻ rúng đến thế sao? Nhưng cuối cùng thì anh ấy vẫn làm theo đúng cái gọi là “chân thành ban đầu” của mình. Mặc dù thất nghiệp, lang thang ngoài đường, vợ mang thai đứa con không phải của anh rồi s ả//y thai, nhưng đúng là… cuối cùng anh cũng trở thành “nửa đứa con” của người ta rồi đó.

Ly Hôn Thời 90, Tôi Từ Bà Nội Trợ Thành Đại Gia

Ly Hôn Thời 90, Tôi Từ Bà Nội Trợ Thành Đại Gia Cuối những năm 90, sau khi chồng em chồng tôi bất ngờ qua đời, cô ấy đưa con về nương nhờ nhà mẹ đẻ. Nhà không khá giả gì, nhưng tôi nghĩ phận đàn bà goá bụa đã khổ, nên định bụng sẽ bàn riêng với chồng xem có thể giúp đỡ được gì không. Ai ngờ lại tình cờ nghe thấy đám người nhà chồng đang tụ tập bí mật bàn bạc. Chồng tôi hùng hồn tuyên bố: “Chị dâu không biết chuyện Thành Duệ có tiền trợ cấp, đừng để chị ấy biết.” “Thành Duệ mất rồi, em sống vất vả, tiền này em cứ giữ lấy. Sau này cứ việc dắt con về đây ở, mặc kệ chị dâu nói gì.” “Anh với mẹ lẽ nào lại để hai mẹ con em đói à?!” Lúc đó tôi đứng ngay ngoài cửa, nghe mà tức điên người! Chồng em ấy mất là đáng thương, nhưng chẳng lẽ tôi – Giang Kiều, lấy phải một ông chồng chẳng nghĩ gì đến vợ mình thì không đáng thương à? Nếu hôm nay bà chủ nhà hàng không cho nghỉ sớm, thì tôi còn chẳng biết đám người này lại tính toán tôi như vậy! Nhà ai không phải là nhà? Ngày tháng của tôi với con gái chẳng lẽ không đáng sống?! Tô Cẩm Hạo thương em gái thì vợ con anh ta không cần ai quan tâm nữa sao?!

Vở Kịch Của Cô Ấy, Màn Vỗ Mặt Của Chúng Tôi

Vở Kịch Của Cô Ấy, Màn Vỗ Mặt Của Chúng Tôi Khi ngồi trên một chuyến bay quốc tế, tôi nhờ tiếp viên hàng không lấy cho mình một chiếc chăn, kết quả vì nói tiếng phổ thông mà bị tiếp viên phân biệt đối xử. Cô ta hỏi tôi: “Can you speak English?” Tôi nheo mắt, đánh giá cô tiếp viên trước mặt. Một tiếp viên của hãng hàng không quốc tế Trung Quốc mà lại không biết nói tiếng phổ thông, cô đùa với tôi chắc? Tôi cười lạnh một tiếng, hỏi lại: “Can you speak Chinese?” Nghe tôi hỏi vậy, cô tiếp viên kia chẳng biết đang giả bộ cái gì, bày ra vẻ mặt ngạo mạn nhìn tôi, đáp: “No!” Vừa nghe cô ta bảo không biết nói tiếng phổ thông, tôi thấy buồn cười, quay sang người bên cạnh nói lớn: “Đúng là đồ ngu ngốc, tiếng phổ thông cũng không biết nói, vậy mà cũng làm tiếp viên hàng không quốc tế, không biết bằng cách nào mà vô được đây!” Cô tiếp viên nghe tôi nói vậy, mặt lập tức xanh lè, tức giận mắng lại: “Sao cô lại chửi tôi?”

Anh Không Xứng Với Tình Yêu Của Tôi

Anh Không Xứng Với Tình Yêu Của Tôi Thương Nam đưa cô thanh mai trúc mã định cư ở nước ngoài trở về và đưa đến trước mặt tôi: “Tri Tri đã có thai rồi. Em biết đó, đế chế thương nghiệp của nhà họ Thương cần có người kế thừa. Nếu em không thể sinh con, vậy thì nhường vị trí đi.” “Anh không thể để người thừa kế tương lai của nhà họ Thương có xuất thân đầy khiếm khuyết.” Sau đó, tôi gặp Thương Nam trong bệnh viện, đang cãi nhau ầm ĩ với bác sĩ vì ôm nhầm con. Tôi mỉm cười: “Cô thanh mai đó chẳng phải bảo bối trong lòng anh sao? Dù con trắng hay đen, thì cũng là do cô ta sinh ra mà. Anh cứ xem như con ruột mà nuôi đi, dù sao chính anh cũng đâu thể sinh được.”

Nghịch Tập Thi Đại Học: Vả Mặt Cả Nhà

Nghịch Tập Thi Đại Học: Vả Mặt Cả Nhà Em gái thiết kế hại tôi gãy chân, mất cơ hội vào Học viện Thể thao Thanh Hoa. Cha mẹ không phân biệt đúng sai, vu cho tôi gian lận thi cử rồi đoạn tuyệt quan hệ. Họ chắc chắn rằng đứa từng được gắn mác “thiên tài thể thao” như tôi sẽ sa sút thảm hại, trượt tốt nghiệp. Nhưng… ai nói tôi chỉ biết dựa vào thể thao?

Kế Hoạch Trốn Chạy Bất Thành

Kế Hoạch Trốn Chạy Bất Thành Lúc mặc quần áo, liệm x//ác cho “chồng”, tôi nhận ra người nằm đó không phải anh ta mà là em trai song sinh của anh. Còn chồng tôi – chính là người đàn ông đang tất bật thu dọn hành lý bên nhà hàng xóm, sốt sắng chuẩn bị cùng nữ sinh viên đại học kia đi vùng kinh tế mới. Rất nhanh sau đó, Trịnh An dắt tay cô gái kia đến chào tạm biệt tôi. Anh ta nói: “Chị dâu, đợi bọn em trở về sẽ mời chị uống rượu mừng.” Tôi không hiểu vì sao anh ta lại bỏ cả công việc ổn định ở Cục thành phố chỉ để đi theo cô gái kia, nhưng tôi vẫn tôn trọng quyết định của anh. Thế nhưng chưa đầy ba tháng sau, Trịnh An đã hối hận. Anh ta bỏ trốn khỏi vùng kinh tế mới, quỳ rạp dưới chân tôi cầu xin tha thứ: “Vợ ơi, anh là Trịnh Bình đây… Là anh mà!” “Anh xin em, hãy giúp anh chứng minh thân phận. Anh không muốn quay lại nơi đó nữa, nơi đó chỉ toàn ác mộng…” Tôi lạnh lùng tát anh ta một cái: “Anh cả anh đã ch* rồi. Chỉ để trốn cải tạo mà dám dựng chuyện như vậy sao? Cứ đợi mà bị bêu rếu giữa phố đi!”

Luật Báo Ứng Cho Kẻ Phản Bội

Luật Báo Ứng Cho Kẻ Phản Bội Vào đúng ngày cưới, chú rể và phù dâu lại “giao lưu thân thiết” trong phòng VIP. Tôi giận điên lên, lập tức tuyên bố hủy hôn. Ai ngờ con phù dâu kia mặc luôn váy cưới, tiếp tục hoàn thành buổi lễ. Trước mặt bao người, hai kẻ đó ôm nhau xúc động, lớn tiếng tuyên bố ý nghĩa của tình yêu: “Yêu khiến con người trở nên điên cuồng!” “Đời này, ai mà chẳng nên có một lần bốc đồng!” Bọn họ kịch liệt yêu đương, còn nhận được tràng pháo tay chúc phúc của cả khán phòng. Tôi ngồi dưới, vừa vỗ tay vừa mỉm cười: “Trời ơi, cảm động ghê luôn đó!” Nhưng chú rể đâu biết, phù dâu vài hôm trước đã báo với tôi rằng cô ta có thai. Mà phù dâu cũng chẳng biết, chú rể mắc bệnh vô sinh, ban đầu chúng tôi đã thỏa thuận sẽ không có con!

Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi

Nhi Tử Đã Chết Sống Lại Rồi Phu quân chiến tử sa trường, ta một mình chèo chống Uy Viễn Hầu phủ. Mời đại nho dạy nhi tử đọc sách, vì hắn cầu hôn thiên kim nhà danh giá làm thê. Nhi tử lại nói đã yêu nữ tử chốn thanh lâu, nhất định phải hòa ly với con dâu, nạp nữ tử thanh lâu vào cửa. Ta lấy cái chết ép buộc, nhi tử lại không tiếc giả chết, cũng muốn cùng nữ tử đó ở bên nhau. Đêm khuya thanh vắng, hắn phóng hỏa thiêu cháy Uy Viễn Hầu phủ, bỏ đi không ngoảnh lại. Toàn gia đều bỏ mạng trong biển lửa, còn có cả tôn nhi đáng thương của ta, chỉ còn một tháng nữa là ra đời. Khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm hắn phóng hỏa. Ta cười. Lần này, ta bảo tất cả mọi người cứ mặc hắn giả chết rời đi. Về sau, hắn lại quỳ dưới chân ta khóc lóc cầu xin: “Nương, con thật sự là nhi tử ruột của người mà!”

Căn Nhà Không Còn Bóng Anh

Căn Nhà Không Còn Bóng Anh Sau ba lần nhập sai mật khẩu căn hộ, một cô gái mặc đồ ngủ bước ra từ trong nhà. “Cô lén la lén lút làm gì trước cửa nhà tôi thế?” Tôi sững người: “Nhà cô?” Cô ta khoanh tay trước ngực: “Là nhà bạn trai tôi, đương nhiên cũng là nhà tôi!” Cô ta đứng chắn ở cửa, không cho tôi vào, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Bạn trai tôi vừa lau nhà xong, cô đừng có giẫm bẩn!” Khi hai bên đang giằng co không ai nhường ai, vị hôn phu của tôi Tạ Lâm bước ra từ bên trong. Anh đi đôi dép đôi y hệt cô gái đó là đôi tôi nhờ bạn mua từ nước ngoài về tháng trước. Anh cười và nói cô gái kia chỉ là ở nhờ tạm thời. Nhưng căn hộ này là do tôi trả tiền mua hoàn toàn, tại sao anh ấy lại có quyền quyết định?

Bà Nội Siêu Phàm Đã Đến, Mau Tránh Ra!

Bà Nội Siêu Phàm Đã Đến, Mau Tránh Ra! Trong nhóm cư dân, đột nhiên xuất hiện một thông báo xin xài ké mạng: 【Nhà tôi không đóng phí internet, vì không muốn để con nhỏ bị nghiện mạng, nhưng thỉnh thoảng cần dùng mạng để làm việc và giải trí. Vì vậy, mong các hàng xóm chia sẻ. 】 【Thời gian nhà tôi dùng mạng là từ 9 giờ đến 11 giờ tối. Trong khoảng thời gian này, đề nghị các hàng xóm chia sẻ không sử dụng mạng để tránh tốc độ bị chậm. 】 【Tôi sẽ kết bạn với các hàng xóm ở cùng tầng, mong mọi người nhanh chóng chấp nhận và gửi mật khẩu wifi cho tôi.】 Đây là do hộ 901 đăng lên. Còn nhà tôi là 903. Quả nhiên, anh ta đã gửi yêu cầu kết bạn với tôi. Tôi từ chối ngay và đáp lại:【Khi Nữ Oa nặn ra anh, có phải đã cho thêm một lớp da mặt không? Dày thật đấy.】

Ánh Trăng Xưa Vẫn Soi Chiếu Cho Ta

Ánh Trăng Xưa Vẫn Soi Chiếu Cho Ta  Tiểu công chúa si mê phu quân dịu dàng như ngọc của ta, chỉ vì nàng ta bắt gặp hắn giết người. “Ta rất thích lột da người sống, chàng giết người tao nhã như vậy, chúng ta vốn là một đôi trời sinh.” Phu quân chỉ cười mà không nói. Ta có lòng khuyên nàng ta buông tay, nhưng lại bị đe dọa: “Không muốn chết thê thảm thì chủ động hòa ly.” Nàng ta nào có biết, phu quân đã sớm đào sẵn mộ cho nàng ta, chỉ chờ nàng ta nhảy vào.

Kế Hoạch Pua Toàn Tu Chân Giới

Kế Hoạch Pua Toàn Tu Chân Giới Tôi là một phản diện pháo hôi trong tiểu thuyết tu tiên. Một ngày nọ, khi được cấp trên giao nhiệm vụ tiêu diệt một ngôi làng, tôi tình cờ bắt gặp một đứa trẻ có cốt cách phi phàm. Vừa nhìn thấy tôi, nó đã liều mạng bỏ chạy. Kết quả, nó chạy đến vách núi, để lại lời tuyên thệ báo thù rồi nhảy xuống. Ngay sau đó, hệ thống của tôi vang lên thông báo: “Đinh! Mục tiêu ‘Nhổ cỏ tận gốc’ chưa đạt được, nhân vật chính sẽ gặp được cao nhân ẩn thế, trăm năm sau trở lại báo thù.” Buồn cười ghê. Thế thì tôi cứ thả thêm hơn trăm đứa trẻ nữa, cho vị cao nhân kia một cú sốc nhẹ vậy.  

Cuộc Sống Tự Do Của Uyên Nhi

Cuộc Sống Tự Do Của Uyên Nhi Phu quân xuất chinh nơi biên ải, từ trong tay quân địch cứu về bạch nguyệt quang của chàng. Ánh trăng sáng thân thể yếu ớt, cần máu đầu tim để tẩm bổ. Ta bèn lấy máu gà, buộc vào ngực, chủ động hiến một bát. “Phu quân, không sao đâu, chỉ cần công chúa khỏe mạnh, bảo ta làm gì cũng được, khụ khụ…” Ròng rã bảy ngày, nàng uống “Ta.” bảy bát máu. Nàng khỏe rồi nhưng “Ta.” thì “Không chịu nổi.” Trước khi chết, ta vét sạch gia sản của chàng, xuống Giang Nam làm ăn. Nhiều năm về sau, nghe nói có người vì muốn gặp ta mà quỳ gối suốt một đêm trong mưa. Chỉ vì ta giống phu nhân đã khuất của hắn.

Bị Tâm Thần Vẫn Kiếm Được Tiền

Bị Tâm Thần Vẫn Kiếm Được Tiền Tôi xuyên vào một cuốn ngược văn làm nữ chính, nhờ phát điên mà nằm không cũng thắng. Chồng tổng tài nói tôi ghê tởm, đến một sợi tóc của người trong lòng hắn cũng không bằng. Tôi lập tức quỳ xuống giữa đám đông, ôm lấy chân hắn: “Em xin anh… đừng nói nữa… anh nhất định phải làm em mất mặt sao? Hu hu hu…” Vừa khóc vừa tranh thủ kéo quần hắn xuống. Ngay hôm đó, cái quần lót hoa độc quyền của tổng tài leo thẳng top tìm kiếm. Tôi nhân cơ hội livestream, treo luôn link bán quần lót. “Chồng tôi ngoại tình không chịu về nhà, tôi khóc suốt đêm đến sáng, tổ ấm tan vỡ, nhưng tôi vẫn không rời bỏ… Lý do thật sự là…” “Nhấn vào góc trái bên dưới giúp tôi đẩy doanh số, tôi sẽ kể cho mọi người toàn bộ sự thật.”

Tôi Có Tiền, Tại Sao Phải Kết Hôn?

Tôi Có Tiền, Tại Sao Phải Kết Hôn? Trong lễ trưởng thành tôi tổ chức cho con gái, một nữ phục vụ “vô tình” ngã nhào vào chiếc bánh kem. Tòa tháp bánh cao ba mét đổ sập xuống trong tiếng ầm ầm. Khung cảnh trở nên hỗn loạn, con gái tôi tức đến đỏ cả mắt. Nhưng ngay khi tôi bước về phía nữ phục vụ đó, trước mắt bỗng hiện lên một dòng bình luận: 【Đến rồi đến rồi, bà mẹ độc ác sắp bắt nạt con ruột của mình rồi.】 Tôi giật mình, thì dòng bình luận khác lại xuất hiện: 【May mà có nam chính, anh ấy sẽ ra tay cứu mỹ nhân.】 Ngay sau đó— vị hôn phu của con gái đang chen qua đám đông, vội vàng bước về phía tôi.