Vả Mặt
Phản Diện Lắm Tiền Tôi vừa đưa thẻ ngân hàng cho Triệu Húc Diêu đi đóng học phí xong, về tới nhà thì thấy một đứa bé được quấn trong tã lót đặt trước cánh cửa gỗ chạm trổ. Tôi bẩm sinh không cưỡng lại được mấy thứ đáng yêu, đang định bế đứa nhỏ lên thì một loạt chữ hiện ra trước mắt: 【Tới rồi tới rồi, người đổ vỏ tới rồi đây!】 【Cuối cùng con của nam nữ chính cũng được lớn lên trong môi trường khỏe mạnh, sung túc rồi! Hừ, ai bảo con nhỏ nữ phụ hôm nay còn mang tiền định đi sỉ nhục nam chính, còn muốn chia rẽ hai người làm gì! Cuối cùng nuôi con người ta, bị con trai của nam nữ chính chuyển hết tài sản, rút ống thở, đáng đời!】 【Đã quá! Nữ phụ ác độc còn không biết khối tài sản mấy chục tỷ cuối cùng lại thuộc về nam nữ chính hết ấy chứ!】 Tôi: À há Đủ wow rồi đó!?
Trà Xanh Bà Bà Thằng con trời đánh dẫn một cô người mẫu nhỏ về nhà, một hai đòi cưới cho bằng được. Tôi không đồng ý, hai mẹ con tranh luận kịch liệt. Nó nói cô gái này là người đơn thuần, lương thiện nhất mà nó từng gặp, hoàn toàn không màng vật chất. Mãi đến sau này, nó phát hiện trong điện thoại của cô người mẫu kia có một nhóm chat. Tên nhóm là: “Dạy cách cao cấp để nắm giữ thiếu gia nhà giàu.”
Đổi Mệnh Cẩm Lý Bạn cùng phòng đưa cho tôi một bao lì xì màu đỏ. Nhìn thoáng qua tôi đã nhận ra đó là tiền mua mạng, liền đốt nó cho con ma biến thái. Đêm đó, có một người đàn ông trèo lên giường bạn cùng phòng của tôi. (Mệnh Cẩm Lý/Cẩm Lý mệnh/mệnh cá Koi: là một thuật ngữ chỉ người có mệnh đem đến may mắn, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh.)
Trộm Tuổi Thọ Bạn trai tôi khoe khoang rằng mình đã quay trúng một bộ skin giới hạn trong game. Dưới bài đăng, một đống người vào “hít vận may”. Hắn đắc ý trả lời: “Dùng 10 năm tuổi thọ của bạn gái để đổi đấy.” Nhưng hắn không biết rằng, tuổi thọ của hắn, tôi đã sớm dùng sạch rồi.
Hoàng Triều Ta là Thái tử phi. Thông phòng của Thái tử vậy mà lại nghênh ngang đứng trước mặt ta, giọng điệu đắc ý: “Ta đã mang thai rồi, e rằng tỷ vẫn chưa được thị tẩm nhỉ?” Ta chẳng những không giận mà còn mừng thầm, xúc động dặn dò Thái y: “Nhất định phải bảo vệ hài nhi của nàng thật tốt.” Ta đã đợi ba năm, chỉ chờ Đông Cung có tin vui. Để ta có thể bỏ cha giữ con, buông rèm nhiếp chính.
Thu Thực Sau khi được một gia đình giàu có nhận nuôi, chị gái tôi quyết đoán ra đi, bỏ lại tôi và bà nội nương tựa vào nhau. Chị ta cứ tưởng từ đó trở đi sẽ sống trong vinh hoa phú quý. Kết quả, ở nhà hào môn có một người anh trai là kẻ đ//iên, ngày nào cũng bạo hành chị ta. Cha mẹ giàu có chỉ biết thiên vị, luôn luôn chỉ trích chị ta. Cuối cùng chị ta phát đ//iên, đ//âm bị thương cả gia đình, sau đó bị cảnh sát bắt giữ. Còn tôi lại trở thành viện sĩ trẻ nhất của Viện Khoa học Nông nghiệp, lai tạo ra giống lúa mì cao cấp, được đề cử giải thưởng đặc biệt, tương lai rộng mở. Chị gái tôi vượt ngục, đột nhập vào lễ trao giải, hung hãn lao vào giet tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, trở lại ngày gia đình giàu có đến nhận nuôi chị gái. Chị gái nhảy vào lòng bà ngoại trước, ánh mắt oán đ//ộc: “Em gái, lần này đến lượt em phải xuống địa ngục rồi.” Nhưng chị ta không biết rằng dù chọn con đường nào mà không mang theo đầu óc thì cũng sẽ đi vào đường chet mà thôi. Còn giấc mơ của tôi, từ đầu đến cuối, chỉ có một: Phát triển nông nghiệp và thay đổi thế giới.
Chị Em Plastic Mẹ tôi có một người chị em plastic*. {*𝑌́ 𝑛𝑜́𝑖 𝑔𝑖𝑎̉ 𝑡𝑎̣𝑜.} Vừa khai giảng năm cuối trung học, bà ta đã mang theo con gái, đến nhà tôi ngả bài – – Con gái bà ta là của cha tôi. Bà ta muốn mẹ tôi nhường chỗ, nói đã chịu tủi nhục hơn mười năm, bây giờ đứa nhỏ sắp thi đại học nên bà ta muốn có một cuộc sống tốt đẹp, được danh chính ngôn thuận. Nhưng bà ta đã quên……Đêm giao thừa mười năm trước, bà ta đã cầu xin mẹ tôi thu nhận mình như thế nào. Quên mất tôi cũng học cấp ba, thành tích bỏ xa con gái bà ta mấy con phố. Càng quên cái nhà này là của chúng tôi, người làm chủ chưa bao giờ là cha tôi, mà là mẹ tôi! Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Kẻ Bắt Nạt Nữ sinh bắt nạt tôi ở trường cấp ba trở thành “dì” dọn nhà xí nhà tôi. Người đàn ông cô ta thích đã trở thành chồng tôi. Hằng ngày tôi đều trêu chọc người trong lòng của cô ta trước mặt cô ta. Nhìn sắc mặt ghê tởm tê tâm liệt phế của cô ta, tôi chỉ cảm thấy hả hê.
Khương Thời Lúc tôi gặp tai nạn xe cộ nằm viện, con gái riêng Chu Mẫn của chồng kéo tay mẹ con bé đứng trên đầu giường tôi. “Bà phù thủy, sau khi bà chết đi, tôi sẽ để cha mẹ tôi kết hôn lại, ở nhà của bà, đánh con bà.” Dưới sự kích thích của con bé, một hơi của tôi không lên được, nghẹn chết. Lúc mở mắt ra một lần nữa, tôi lại quay về lúc vừa kết hôn với cha con bé. Chu Thanh Nhạc kéo Chu Mẫn rụt rè chỉ vào người tôi nói: “Đây là mẹ mới của con, mau gọi mẹ đi.” Tôi nhanh chóng ngăn cản: “Đừng đừng đừng, vẫn là gọi dì đi, mẹ cũng không thể tùy tiện gọi bậy.”
Nhịn Đủ Rồi Tôi bị đưa đi lao động ở lâm trường Tây Bắc suốt năm năm, cuối cùng cũng chờ được đến ngày trí thức trẻ được gọi về thành phố. Sau khi về nhà, tôi lập tức đăng ký thi đại học đợt đầu tiên, nhưng đáng tiếc lại trượt, đành phải vào làm ở nhà máy bột mì. Ba tôi lúc đó tuổi đã cao, lo cho tương lai của tôi nên nhờ người mai mối giới thiệu cho tôi một người đàn ông tên là Trần Thời Ngôn – xuất thân làm nông. Người mai mối bảo hắn trông hiền lành, mặt mũi đoan chính, đang làm ở nhà máy dệt bông. Tôi gặp hắn, cảm thấy cũng tạm được, sau nửa năm tìm hiểu thì chúng tôi đăng ký kết hôn. Ba tôi biết chuyện thì phần nào yên tâm, nhưng chẳng bao lâu sau ông mất. Trước lúc lâm chung, ông nắm chặt tay Trần Thời Ngôn, dặn dò: “Con dọn về ở rể nhà này, cũng xem như con trai của tôi, sau này phải đối xử tốt với con gái tôi đấy.” Nghe vậy, Trần Thời Ngôn lập tức quỳ xuống, nghiêm túc thề sẽ chăm sóc tôi thật tốt. Thế nhưng cuộc sống sau hôn nhân lại chẳng như tôi mong đợi. Chẳng bao lâu sau, hắn đón mẹ từ quê lên sống cùng. Bà mẹ chồng này thì đủ kiểu khó chịu với tôi, cho rằng tôi khắc chết cha mẹ, lại chẳng biết chăm sóc người khác. Trần Thời Ngôn thấy vậy thì toàn né tránh, ra ngoài hút thuốc, tâm trí thì sớm đã đặt hết lên cô thanh mai trúc mã Tô Cẩm Tú của hắn. Sau khi tốt nghiệp đại học, Tô Cẩm Tú được phân công về làm giáo viên, hai người lén lút qua lại với nhau. Một lần tình cờ, tôi phát hiện ra Tô Cẩm Tú đã thế chỗ tôi vào đại học. Tức giận, tôi định tìm cô ta nói cho ra lẽ, thì lại bị Trần Thời Ngôn chặn lại. Hắn khuyên tôi: “Đại học cũng chẳng có gì ghê gớm, sống ổn định thực tế mới quan trọng!” Tôi nhịn, cho đến khi tận mắt thấy ánh mắt nồng nhiệt của hắn mỗi lần nhìn Tô Cẩm Tú, và nghe thấy hắn sau lưng chế giễu tôi là đồ không có học, xuất thân hèn kém. Tôi nói với chính mình: Bà đây không nhịn nữa!
Trợ lý riêng của Cố Cảnh Diêu gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình từ vòng bạn bè. Thư ký mới của anh ta đăng lên một tấm ảnh hộp cơm, là hộp cơm tôi chuẩn bị cho Cố Cảnh Diêu mang đi làm. Dưới ảnh, cô ta viết: 【Tổng tài bá đạo lạnh lùng đã đánh bại ác ma mì gói, bảo vệ công chúa đau bụng.】 Gần như không bao giờ đăng gì lên vòng bạn bè, vậy mà Cố Cảnh Diêu cũng đăng một bài. Trong ảnh là một hộp mì ăn liền vị bò cay. Dòng trạng thái viết: 【Hương vị thân thuộc, thật nhớ quá.】 Tôi đang tức đến nghiến răng, thì mẹ chồng gọi tới. “Con không thấy nó đang ăn mì à? Sao không chuẩn bị cơm trưa cho nó? Nó đâu có ăn được đồ cay!” Tôi lập tức liên hệ với một siêu thị lớn: “Cho tôi một trăm thùng mì bò cay, giao tới tập đoàn Cố thị.” Anh ta không phải thích ‘nhớ lại hương vị thân thuộc’ sao? Được, tôi cho anh ta nhớ cả đời!
A Kiều Năm thứ bảy sau khi thành thân với nam phụ si tình, nữ chính đã trở về. Nàng và nam chính cãi nhau, đứng trước cửa nhà ta mà dầm mưa: “Mạnh gia ca ca, ta không còn nơi nào để đi.” Người phu quân Mạnh Hạc Thư vốn tính tình ôn hòa trầm ổn của ta nổi giận: “Ta đi tìm hắn tính sổ!” Ngay cả đứa con trai bảy tuổi của ta là Mạnh Bách cũng vung nắm đấm: “Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, sau này lớn lên ta sẽ cưới tỷ.” Khi họ đang thi nhau dỗ dành nàng ta vui vẻ. Ta vì mua cá tươi ở sông nên bị cơn mưa bất chợt làm kẹt lại trên thuyền đánh cá. Người lái đò đang xả giọng rao về phía bờ: “Còn ai đi Thanh Châu không?” Ta cúi đầu nhìn vào trong giỏ, vừa mới mua ba con cá đao, còn thừa một lượng bạc vụn. Ta đưa một lượng bạc cho người lái đò, hỏi: “Một lượng bạc đủ để đi đến đâu?”
A Ảnh Ngày Thái tử tới phủ hạ sính, lại đem tên trên canh thiếp đổi thành biểu tỷ. Ta vừa định làm ầm lên, thì trước mắt bỗng hiện ra mấy dòng chữ lơ lửng giữa không trung. 【Tới rồi tới rồi, nữ phụ độc ác lại sắp kể ơn cứu mạng năm xưa, thi ân cầu báo. Dù có được nạp làm trắc phi thì thế nào? Trong lòng nam chủ chỉ có muội bảo mà thôi.】 【Nữ phụ độc ác còn muốn Hầu gia đứng ra làm chủ cho mình, cười chết mất. Muội bảo mới là thiên kim chân chính của Hầu phủ, nàng ta tưởng vì sao Thái tử lại dễ dàng đổi người như vậy?】 Ta ngơ ngác nhìn những dòng chữ ấy, chưa kịp hoàn hồn thì Trần Diệp đã chau mày nói: “Tuyết Vi tâm địa thiện lương, đã đồng ý rằng ngày đại hôn sẽ cho nàng nhập phủ làm trắc phi. Hôm nay là ngày ta và Tuyết Vi đính hôn, nàng chớ nên làm loạn.” Đến ngày Trần Diệp đại hôn, ta lại bị hoàng hậu ban hôn cho tiểu Hầu gia. Trần Diệp lúc ấy thất lễ, cất tiếng gọi ta: “A Ảnh, chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, nàng sao có thể gả cho người khác?”
Cố Ý Dụ Dỗ 2: Câu chuyện của Hồ Lệ Tĩnh Tôi là Hồ Lệ Tĩnh! Sau khi chồng hy sinh, tôi trở thành một quả phụ. Lúc còn có chồng, tôi chưa từng thấy cuộc sống khó khăn. Chỉ đến khi chồng mất, tôi mới nhận ra, sống thật khó, làm việc thật mệt! Mọi chuyện chỉ thay đổi khi tôi gặp Lương Khoan.
A Oản Công chúa triều ta nổi danh thiên hạ vì tính cách hào sảng, rộng rãi. Ỷ vào sự sủng ái của bệ hạ, nàng thường đóng giả nam trang, vui chơi khắp chốn. Thậm chí, nàng còn đường hoàng tới quân doanh, cùng thiếu niên tướng quân bá cổ quàng vai. Tướng quân từng nói, công chúa rất đặc biệt, không giống nữ tử tầm thường, không chút yếu đuối mỏng manh. Ngươi hỏi ta là ai ư? Ô, ta chẳng phải công chúa. Ta chỉ là vị hôn thê xuất thân hèn kém của hắn mà thôi. Hôm ấy, khi đàm phán thất bại, vị chủ nhân Tây Vực hung tàn đích danh muốn công chúa phải ở lại ba đêm để hầu hạ. Công chúa dựa vào thân phận cao quý, ra lệnh cho ta thay nàng. Vị hôn phu của ta liền đẩy ta tới trước mặt quân địch, nói: “A Oản, nàng hãy thay điện hạ một chút. Đợi việc thành, ta nhất định lập tức cưới nàng làm chính thê.” Ta không hề phản kháng, cũng chẳng nói cho hắn hay. Bởi ta, vốn không định trở về nữa.
Chồng Sắp Cưới Không Biết Phân Lớn Nhỏ Trong bữa tiệc đính hôn, người vừa trở thành người đứng đầu nhà họ Phó – Phó Dật Thần đã công khai tuyên bố đính hôn với người trong lòng của anh ta. Khiến cả nhà họ Thẩm chúng tôi mất hết sạch thể diện. Một đòn trả một đòn, cả nhà chúng tôi bắt đầu “buông xuôi”. Ba tôi thở dài: “Già rồi, không đấu nổi nữa.” Nhà họ Phó thiếu vốn vận hành, mẹ tôi tỏ ra không quan tâm: “Tiền đều đem đi mua vàng bạc châu báu hết rồi.” Dự án nhà họ Phó không giành được, tôi nhún vai, thản nhiên đáp: “Không rảnh, đang bận xem mắt.” Phó Dật Thần nổi điên lên, lớn tiếng tuyên bố cho dù không có nhà chúng tôi thì anh ta vẫn có đầy người tài. Sau đó, anh ta nhờ bố của người yêu trong giới kinh doanh giúp đỡ, nhưng ai ngờ ông ấy lại nhập viện ngay sau đó. Anh ta không chịu từ bỏ, nhờ anh trai của người yêu làm dự án, kết quả khiến công ty lỗ hơn 100 triệu. Anh ta nhờ chị gái của người yêu đi đàm phán hợp tác nhưng bị chuốc rượu đến xuất huyết dạ dày. Còn cả nhà chúng tôi sau khi biết chuyện thì chỉ vừa nhâm nhi hạt dưa vừa uống trà, đứng nhìn dáng vẻ túng quẫn của bọn họ.
Dê Nướng Cha ta là một đầu bếp nổi danh khắp mười dặm tám hương, món dê nướng nguyên con của ông có lớp da giòn tan, thịt mềm mọng, khiến ai nấy đều thèm thuồng. Ái thiếp của Nhiếp Chính vương nghe danh, bèn triệu cha ta đến phủ nấu ăn, đích thân yêu cầu món dê nướng nguyên con này. Cha ta đi, nhưng khi bị người ta ném trả về từ cửa sau của Vương phủ, toàn thân ông đã bị lửa thiêu cháy đến mức da thịt nát bấy. Thì ra, ái thiếp ấy bất chợt nảy ra ý muốn thưởng thức món dê nướng… không có mùi thịt dê. Khi mẹ ta biết chuyện, nàng không rơi lấy một giọt nước mắt. Nhưng ba tháng sau, nàng đứng trước cửa Vương phủ, dựng một cái nồi lớn, bắt đầu bán thịt dê.
Đôi Cẩu Nam Nữ Ham Vinh Hoa Phú Quý Bạn trai tôi lái xe của tôi, ở trong nhà tôi, rồi lại dắt gái đi hẹn hò. Đã thế, đứa con gái mà thằng chả tán lại chính là bạn cùng phòng của tôi. Thế là, đến sinh nhật bạn cùng phòng, cô ta dẫn chúng tôi đi tham quan nhà của cô ta – một căn hộ rộng 300 mét vuông ngay trung tâm thành phố. Ha ha ha! Gái ơi nhầm nhà rồi, nhà này của tôi cơ mà, ở đâu ra mà nhận vơ đấy? Ơ, hoá ra tôi đang tham quan chính nhà của mình à?
Mẹ Chồng Cứ Thích Lấy Đồ Của Tôi Đem Cho Người Khác Mẹ chồng tôi rất thích lấy đồ của tôi đem tặng người khác. Và càng lúc, món bà ấy lấy càng đắt tiền. Tôi từng nói chuyện này với chồng, kết quả lại bị anh mắng là nhỏ nhen. Anh còn nói: “Vì giữ gìn quan hệ mẹ chồng – nàng dâu, chút đồ ấy có đáng gì?” Được thôi, sự việc không xảy ra với bản thân thì đúng là khó thấu hiểu. Vậy để tôi cho anh ta nếm thử cảm giác đó là thế nào.
Phu Quân, Ta Vung Đao Rồi Đấy Nhé Ta và phu quân hoán đổi thân thể, mới phát hiện hắn lén lút hạ thuốc tuyệt tử cho ta.Ta không khóc, cũng chẳng làm ầm lên.Chỉ lặng lẽ nhắm thẳng vào hạ thân, vung đao chém xuống.