Vả Mặt
Chồng Sắp Cưới Không Biết Phân Lớn Nhỏ Trong bữa tiệc đính hôn, người vừa trở thành người đứng đầu nhà họ Phó – Phó Dật Thần đã công khai tuyên bố đính hôn với người trong lòng của anh ta. Khiến cả nhà họ Thẩm chúng tôi mất hết sạch thể diện. Một đòn trả một đòn, cả nhà chúng tôi bắt đầu “buông xuôi”. Ba tôi thở dài: “Già rồi, không đấu nổi nữa.” Nhà họ Phó thiếu vốn vận hành, mẹ tôi tỏ ra không quan tâm: “Tiền đều đem đi mua vàng bạc châu báu hết rồi.” Dự án nhà họ Phó không giành được, tôi nhún vai, thản nhiên đáp: “Không rảnh, đang bận xem mắt.” Phó Dật Thần nổi điên lên, lớn tiếng tuyên bố cho dù không có nhà chúng tôi thì anh ta vẫn có đầy người tài. Sau đó, anh ta nhờ bố của người yêu trong giới kinh doanh giúp đỡ, nhưng ai ngờ ông ấy lại nhập viện ngay sau đó. Anh ta không chịu từ bỏ, nhờ anh trai của người yêu làm dự án, kết quả khiến công ty lỗ hơn 100 triệu. Anh ta nhờ chị gái của người yêu đi đàm phán hợp tác nhưng bị chuốc rượu đến xuất huyết dạ dày. Còn cả nhà chúng tôi sau khi biết chuyện thì chỉ vừa nhâm nhi hạt dưa vừa uống trà, đứng nhìn dáng vẻ túng quẫn của bọn họ.
Ly Hôn Phát Tài Một vụ tai nạn xe hơi, chồng tôi và tiểu tam bị thanh sắt đâm xuyên qua người. Cảnh sát hỏi tôi: “Cứu ai trước?” Tôi vung tay dứt khoát: “Hả? Chôn cất hay hỏa táng?”
Vương Phi Bị Ruồng Bỏ Tướng quân xuất chinh trở về, còn mang theo một nữ tử đang mang thai. Từ khi trở về, hắn không thèm nhìn ta lấy một cái, cùng nàng ta cười nói vui vẻ như keo như sơn, còn hứa sẽ cưới nàng ta làm bình thê. Ta đã hy sinh nhiều như vậy, hắn lại chẳng màng đến tôn nghiêm của ta, vì một tiểu thiếp mà hoàn toàn làm tổn thương ta. Nếu đã như vậy, ta cũng chẳng còn gì để luyến tiếc nữa, chi bằng viết một tờ hưu thư để cắt dứt sạch sẽ. Minh Vương: “Tướng quân chớ có đi quá giới hạn, người bị ruồng bỏ trong miệng của ngươi, hiện giờ đã là Vương phi của bổn vương.”
Chẩm Nguyệt Ngọa Thanh Tùng Ta là một nguyên phối thê thảm. Sau khi phu quân đỗ đạt, ta liền trở thành thê tử bị bỏ rơi. Nhưng ngọc bội gia truyền của ta vẫn nằm trong tay hắn, vì thế ta tức tốc lên kinh thành đòi lại. Không ngờ, lại đụng phải huynh trưởng làm quan lớn của hắn. Huynh trưởng hắn vốn tính tình lãnh đạm, liền sa sầm nét mặt mà hỏi: “Sai lại gầy thế này?”
Món Quà Của Tôi Chồng tôi ngoại tình, mẹ chồng liền đuổi tôi ra khỏi nhà. Con giáp thứ mười ba đang mang thai ba tháng vội vã tới khoe khoang, cái tay đeo chiếc nhẫn kim cương năm carat vung vẩy như muốn xé gió. “Cô chắc chưa từng thấy nhẫn to cỡ này đâu nhỉ, nghe nói hồi xưa hai người cưới nhau còn chẳng có nổi cái đám cưới! Tháng sau tôi với anh Nguyên làm đám cưới, nhất định cô phải đến mở mang tầm mắt đấy nhé!” Tôi liếc nhìn chồng tài liệu đặt trên bàn trà, cùng bản kiểm tra sức khoẻ của Giang Nguyên. Tôi mỉm cười chân thành đáp lại: “Ừ, tôi nhất định sẽ tới sớm. Tặng hai người món quà lớn cho hoành tráng.”
Gieo Gió Gặt Bão Mẹ tôi là tình nhân nhưng lại tự phụ cho mình là thanh cao. Từ chối trợ cấp mà người nọ chi cho tôi, lúc cuộc sống túng bẩn thì bắt tôi gả chồng. Tôi bước tới đường cùng nên phải nhờ bố ruột giúp đỡ. Sau đó bị bà ta phát hiện, bà ta điên cuồng mắng chửi tôi: “Mày là con ngoài giá thú, mày sống thôi đã là có tội rồi, dựa vào cái gì mà dám cướp những thứ thuộc về con ruột của người ta?” Cho nên lúc tôi cùng Tống Minh Ưu bị bắt cóc, bà ta đã dứt khoát lựa chọn từ bỏ tôi, hiên ngang lẫm liệt nói: “Coi như mày đang chuộc tội cho bản thân mày đi!” Sau đó tôi biến thành người thực vật, Tống Minh Ưu ở trước giường của tôi gọi bà ta là mẹ. Tôi giờ mới ngộ ra… Tống Minh Ưu mới là đứa con ngoài giá thú, từ lúc chúng tôi sinh ra đã bị tráo đổi! Lần nữa mở mắt ra, tôi quay trở về ngày tôi nhờ bố ruột giúp đỡ nhưng bị bà ta phát hiện.
Chấp Niệm Sinh Con Của Đích Tỷ Ta cùng đích tỷ xuất giá cùng ngày. Đích tỷ gả cao cho Vĩnh An Hầu phủ, ta gả cho tiểu binh thủ thành. Ai ngờ sau khi thành hôn, tiểu Hầu gia lại bị chẩn đoán mắc chứng yếu tinh*, đích tỷ nhiều năm cầu con không được, trở thành trò cười cho cả kinh thành. Tiểu binh thủ thành lại nhiều lần lập đại công, được phong thành Đại tướng quân, còn cùng ta sinh hạ năm nam hai nữ, được bệ hạ ban thưởng biển “Phù Tư Diễn Khánh.” Đích tỷ ghen ghét, vào ngày ta thụ phong cáo mệnh đã độc chết ta. Mở mắt ra lần nữa, chúng ta cùng nhau trở lại ngày đính hôn. Lần này, đích tỷ giành trước lựa chọn tiểu binh thủ thành. Đêm đó, Tiểu Hầu gia cũng vô cùng lo lắng đến tìm ta từ hôn: “Ta không muốn vô duyên vô cớ làm chậm trễ cả đời của ngươi, kỳ thật ta không thể…” “Không thể sinh đúng không!” Ta ôm lấy cánh tay hắn: “Ta gả! ta không phải chàng sẽ không gả!” Chết cười. Bà bà giàu có hào phóng, công công quyền thế, cởi mở, phu quân phong lưu phóng khoáng, trẻ trung khỏe mạnh, còn không thể sinh dục. Phú quý như vậy đích tỷ lại không thèm sao?
Nàng Dâu Bị Coi Thường Mẹ chồng tôi lấy 500 nghìn tệ (khoảng 1,75 tỷ VNĐ) tiền hồi môn của tôi để mua nhà cho em chồng. Tôi không la hét, cũng không làm ầm lên. Chỉ lặng lẽ kiểm tra tài khoản ngân hàng của bà ta. Ba ngày sau, bà ta quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc cầu xin: “Tiểu Vũ, xin con cứu chúng ta với!”
Gánh Vác Hậu Quả Tôi và Lâm Ngạn thầm yêu nhau suốt bảy năm, cuối cùng hắn cũng giành được giải ảnh đế. Lúc nhận giải, đôi mắt Lâm Ngạn đỏ hoe: “Cảm ơn tất cả những người đã âm thầm hỗ trợ phía sau, và cuối cùng, cảm ơn người tôi yêu nhất – Tô Thiển Thiển, suốt mười năm qua chưa từng rời xa tôi.” Tiếng vỗ tay của tôi khựng lại, quay đầu nhìn. Cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi – Tô Thiển Thiển, đang rơi một giọt nước mắt long lanh. Điện thoại rung lên, là tin nhắn khiêu khích từ cô ta. “Chị yêu dấu, thật ngại quá, chị vất vả vun trồng cây đào, cuối cùng lại để em hái mất rồi!” Cướp đi thứ của tôi ư? Vậy thì phải chuẩn bị nhận lấy hậu quả!
A Kiều Năm thứ bảy sau khi thành thân với nam phụ si tình, nữ chính đã trở về. Nàng và nam chính cãi nhau, đứng trước cửa nhà ta mà dầm mưa: “Mạnh gia ca ca, ta không còn nơi nào để đi.” Người phu quân Mạnh Hạc Thư vốn tính tình ôn hòa trầm ổn của ta nổi giận: “Ta đi tìm hắn tính sổ!” Ngay cả đứa con trai bảy tuổi của ta là Mạnh Bách cũng vung nắm đấm: “Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, sau này lớn lên ta sẽ cưới tỷ.” Khi họ đang thi nhau dỗ dành nàng ta vui vẻ. Ta vì mua cá tươi ở sông nên bị cơn mưa bất chợt làm kẹt lại trên thuyền đánh cá. Người lái đò đang xả giọng rao về phía bờ: “Còn ai đi Thanh Châu không?” Ta cúi đầu nhìn vào trong giỏ, vừa mới mua ba con cá đao, còn thừa một lượng bạc vụn. Ta đưa một lượng bạc cho người lái đò, hỏi: “Một lượng bạc đủ để đi đến đâu?”
Liệt Nữ Đại tỷ kiên trinh bất khuất, là tấm gương liệt nữ vang danh khắp kinh thành. Thái tử từng lấy tính mạng cả gia đình uy hiếp, ép nàng làm thiếp, nhưng nàng lại cầm trâm vàng tựa lên cổ, giọng nói kiên quyết: “Để ta dùng sắc hầu người, chi bằng chết còn hơn!” Phụ thân không chịu nổi tỷ tỷ chịu nhục, liền liều mạng phản kháng, cuối cùng máu đổ ngay tại chỗ. Nàng trừng mắt lạnh lùng nhìn: “Người ta ai rồi cũng phải chết, ta tuyệt đối không để bị khuất phục!” Thái tử thấy nàng thú vị, bèn bắt cả mẫu thân và huynh trưởng, cười lớn rời đi. Ngày quốc gia sụp đổ, chúng ta không may bị bắt, trở thành quân kỹ cho đám binh lính dị tộc. Đại tỷ rút lưỡi dao từ kẻ địch, muốn tự sát trước mặt bọn chúng: “Ta thà chết còn hơn cầu cứu thái tử!” Lúc ta đang cuống quýt định đứng ra, trong đầu bỗng xuất hiện từng hàng mưa đạn.
Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân Kiếp trước, ngôi chùa bị cháy. Ta ngăn cản Bùi Cảnh Du định xông vào cứu người. Bùi Cảnh Du bình an vô sự nhưng biểu cô nương Bùi gia là Hứa Miểu lại chôn thân trong biển lửa. Về sau, Bùi Cảnh Du vẫn đối xử với ta như trước, cùng ta vẽ lông mày, cùng trò chuyện, cầm sắt hòa minh. Cho đến khi ta sinh nở, hắn nhốt ta trong phòng, châm lửa đốt. Hắn nói: “Ngươi cũng nên nếm thử mùi vị bị lửa thiêu đốt.” Ta sống sờ sờ bị thiêu chết. Sau khi chết, ta mới biết được. Hứa Miểu kia căn bản không phải biểu cô nương Bùi gia, mà là tình nhân của Bùi Cảnh Du nuôi bên mình. Sống lại một lần nữa, ta nhìn ngọn lửa hừng hực trước mắt, nước mắt lưng tròng buông tay hắn. “Bùi lang, Miểu Miểu… Miểu Miểu còn ở bên trong!”
Nha Hoàn Thăng Chức Ký Sau khi Hầu phủ bị xét nhà, ta và tỷ tỷ phải bán mình làm nô, trở thành nha hoàn trong phủ Quốc công. Tỷ tỷ là người bình đạm như cúc, không tranh không giành. Khi ta tranh giành thức ăn với hạ nhân, tỷ ấy lại đem thức ăn ta giành được chia cho hạ nhân, nhờ vậy mà được lòng mọi người. Thời tiết chuyển lạnh, ta tranh giành chăn bông. Tỷ tỷ quay đầu nhường chăn cho người khác, khiến cả hai chúng ta đều bị bệnh vì lạnh. Ta cố gắng chuyển đến bên Thế tử gia làm nha hoàn thân cận, tìm cơ hội cho tỷ ấy được thị tẩm. Tỷ tỷ trách ta không từ thủ đoạn nhưng lại không từ chối vị trí mà ta khó khăn lắm mới giành được. Tiếng tăm hiền lành, độ lượng của tỷ tỷ truyền đến tai Thế tử gia, Thế tử gia nạp tỷ ấy làm thiếp. Tỷ ấy không tranh không giành còn ta cố gắng lo liệu mọi thứ, giúp tỷ ấy thuận lợi sinh hạ trưởng tôn. Thế tử phi oán hận vô cùng, bày mưu hãm hại ta. Ta quỳ xuống cầu xin tỷ tỷ. Nhưng tỷ ấy lại nói: “Tư Lan, ta đã bảo muội đừng tranh cường háo thắng, giờ thì hay rồi, tự chuốc lấy cái chết.” Tỷ ấy không tranh luận, không phản bác, bình đạm như cúc. Ta thì bị đánh chet tươi. Mở mắt lần nữa, ta trở về thời điểm ta và tỷ tỷ mới vào phủ Quốc công.
Câu Chuyện Yêu Thầm Lúc ăn cơm, bạn cùng phòng gửi cho tôi bài đăng thịnh hành nhất trên diễn đàn. “Cảm động quá, tớ xin được gọi đây là thánh yêu thầm!” Bài đăng viết về quá trình một cô gái sống nhờ nhà người khác yêu thầm anh trai hàng xóm lớn hơn ba tuổi. Nội dung trôi chảy lưu loát, khiến người ta đầy xúc động. Suốt buổi, tôi chỉ nở nụ cười của một bà thím, mãi tới khi cô nàng viết đến đoạn: “Ngày 1 tháng 12, quý ngài L vượt qua ngàn vạn trắc trở, chạy tới bên tôi…” L là họ của bạn trai tôi. Ngày hôm đó lại là sinh nhật của em gái tôi.
Ngay sau khi có điểm thi đại học, tôi liền nhét chai nước khoáng mẹ đưa và chuỗi hạt Phật cậu trúc mã tặng cho tên đại ca trường học dốt, bị A I D S, lâu nay vẫn bắt nạt tôi. Chỉ vì kiếp trước, tôi đã uống chai nước đó, kết quả điểm 700 của tôi biến thành của con nhỏ em nuôi Giang Như, còn điểm 300 của nó lại thành của tôi. Ngay sau đó, chưa đầy mấy ngày, cơ thể tôi bắt đầu xuống dốc không phanh một cách khó hiểu. Ho ra máu, sốt cao, đến cuối cùng đau đến mức gần như không rời khỏi giường nổi. Trong khi đó, Giang Như vốn bị ung thư dạ dày giày vò lại kỳ diệu khỏi hẳn. Tôi cầu xin mẹ đưa tôi đi bệnh viện, bà không những không đồng ý, còn cười khẩy nói tôi giả bệnh, mắng mỏ rồi nhốt tôi vào tầng hầm. Khi tôi sống dở chết dở trong đau đớn, bọn họ lại tổ chức tiệc mừng Giang Như đỗ đại học rình rang. Cuối cùng, tôi bị bệnh hành hạ chết thảm trong tầng hầm. Sau khi chết, Giang Như ôm điểm của tôi vào trường danh tiếng sống sung sướng, còn công khai yêu đương với trúc mã. Mãi đến lúc đó tôi mới biết, chai nước mẹ đưa chính là nước bùa đổi điểm, chỉ cần tôi uống, điểm sẽ bị đánh cắp. Còn chuỗi hạt Phật hắn tặng, chỉ cần tôi đeo ba ngày, bệnh của Giang Như sẽ chuyển sang tôi, hút cạn mạng tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày tra điểm.
Tra Nam Hối Hận Rồi Để cứu Thẩm Ý Chi, tôi đã mất đi đôi chân. Kết hôn ba năm, anh mặc kệ bạn bè và người thân của anh sỉ nhục tôi. Tôi chất vấn anh, anh lại mất kiên nhẫn day day ấn đường: “Bọn họ chỉ đang nói sự thật mà thôi.” “Năm đó, tôi không cầu xin cô cứu tôi.” “Không ai hỏi tôi có nguyện ý hay không.” Tất cả yêu mến thuở thời thiếu thời trong khoảnh khắc đó đã hóa thành tro bụi. Đêm đó, tôi bỏ thuốc ngủ vào sữa của anh ta, nhân lúc anh ta ngủ say, tôi chặt đứt đôi chân của anh ta. Tôi ôm anh ta đang đau đớn gào thét mà ngủ thiếp đi, khi mở mắt ra, tôi đã trở về ba năm trước, trước khi tai nạn xảy ra.
Trong buổi tiệc cuối năm, chồng tôi định công khai mối quan hệ của hai vợ chồng, thì cô thực tập sinh lại cố ý phát sai ảnh. Bức ảnh lẽ ra là ảnh cưới của tôi và chồng, vậy mà giờ lại hiện lên hình ngọt ngào tình cảm của anh ta và cô thực tập sinh trên màn hình lớn. Tôi im lặng hồi lâu, rồi ung dung nhường lại sân khấu cho bọn họ, thậm chí còn nâng ly chúc mừng, chúc hai người trăm năm hạnh phúc. Thế mà cô thực tập sinh lại cố ý làm rơi ly rượu, nức nở khóc lóc nói: “Chị Linh, chị biết rõ em bị dị ứng rượu mà vẫn cố tình ép em uống, rốt cuộc là chị chúc phúc hay muốn hại chết em vậy?” Tối hôm đó, chồng tôi lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn. Tôi cứ ngỡ là để cho tôi một lời giải thích. Ai ngờ anh ta lại mắng tôi một trận tơi bời, nói tôi cố tình nhắm vào người mới, nhân cách tệ hại, còn tuyên bố sẽ trừ toàn bộ tiền thưởng cuối năm và hoa hồng của tôi để bù đắp cho cô thực tập sinh. Cả phòng họp im phăng phắc, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi. Tôi chỉ khẽ cười, nói: “Ăn nói duyên dáng như vậy, không đi làm diễn viên hài thì đúng là phí của trời!”
Nữ Phụ Đáng Thương Ngày tôi và Thẩm Cảnh Trạch đính hôn, tiểu Thanh mai của hắn đã nhảy xuống biển. Trên mạng còn để lại di thư: “Anh muốn cưới cô ta, vậy thì em sẽ trừng phạt anh, để anh mãi mãi mất đi em.” Đối mặt với phỏng vấn của truyền thông, Thẩm Cảnh Trạch nắm tay tôi, mỉm cười ôn hòa: “Tôi không hề có quan hệ gì với cô ấy.” “Tôi mãi mãi yêu vợ tôi.” Trong lòng tôi tràn đầy vui vẻ, mơ về tương lai của chúng tôi. Nhưng mà ba ngày sau, giáo sư Thẩm Cảnh Trạch luôn nghiêm khắc tự giữ mình, đã tuẫn tình.
Bán Chồng Cho Tiểu Tam Tôi bán chồng được 5 triệu tệ. Người mua là một bà chị giàu có, làm việc rất dứt khoát, hôm đó chuyển khoản luôn cho tôi. Nhìn dãy số không kia mà tôi cười méo cả mặt. Theo đúng tinh thần phục vụ đến nơi đến chốn, tôi bàn giao chồng rõ ràng từng bước. “Chị kiểm tra ngoại hình đi, ở với tôi ba năm rồi, không bị xước sát gì lớn, chỉ có nổi vài cái mụn.” “Đây là kết quả khám sức khoẻ, không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là dạ dày hơi yếu, một ngày đi ngoài hai lần, mỗi lần nửa tiếng.” “Hoa hồng bất tử, giấy chứng nhận vợ tốt, son môi màu hồng búp bê tử thần, mấy món quà này là trong ba năm nhận được, giờ tôi cũng giao lại cho chị luôn.” “Sinh nhật mẹ chồng, thuốc lá của bố chồng, công việc của em chồng, sau này cũng phiền chị lo giúp.” …Thấy sắc mặt bà chị càng lúc càng khó coi, tôi vội vàng nói: “Hàng đã bán rồi, miễn trả lại nha!”
Quên Lãng Năm thứ ba theo đuổi Phó Ngôn Hình, tôi kiểm tra ra chứng mất trí nhớ. Hắn nói, “Đúng lúc thật, mau quên tôi đi, tôi cũng mệt rồi.” Tôi bắt đầu quên đi mọi thứ, mà cũng bắt đầu từ người tôi yêu nhất. Sau đó, ngay cả đường về nhà mà tôi cũng không nhớ. Khi tôi ngồi ở đầu đường, Có người đàn ông lạ châm chọc khiêu khích tôi, rồi lại khoác thêm áo khoác cho tôi. “Chịu về rồi à? Em quả nhiên vẫn không thể rời khỏi tôi mà.” Tôi lễ phép mỉm cười, giơ tấm thẻ thông tin lên. “Cảm ơn người tốt bụng nhé! Có thể giúp đưa tôi về nhà được không?” “Chồng tôi vẫn còn đang ở nhà đợi tôi.”