Vả Mặt
Hái Sao Trên Trời Bạn thân của tôi là trà xanh thiên phú, ra tay ổn định, chuẩn, tàn nhẫn, hạ gục đối phương bằng mọi cách. Mỗi lần cô ấy tốn tâm tư dụ bắt thì đàn ông đều trở thành con mồi trong tay cô ấy. Cô ấy chinh phục không ít đàn ông chất lượng cao, nhưng vẫn không cam lòng, lần này lại ra tay với bạn trai tôi. Tôi nở nụ cười: “Cô cướp của tôi, tôi nhất định sẽ lấy lại.”
Bố Mẹ Của Tôi Ngày nhận nuôi tôi, mọi người xung quanh đều thở dài với ba mẹ: “Nhận nuôi một đứa con gái bệnh tật như vậy, sớm muộn gì cũng trở thành gánh nặng. Chi bằng tự sinh lấy một đứa còn hơn.” Về sau, ba mẹ dọn vào biệt thự tôi mua, lái siêu xe tôi tặng. Lúc này, mọi người lại đua nhau khen ngợi: “Hai người đúng là có phúc! Đứa con nuôi này còn tốt hơn con ruột nữa!”
<strong>Tôi Hắc Hoá Rồi</strong> Vào buổi sáng lại một lần nữa trượt học bổng, tôi đột nhiên tỉnh ngộ. Phát hiện ra mình chỉ là một nhân vật phụ trong tiểu thuyết, tồn tại để làm nền cho nữ chính toả sáng. Dù tôi có cố gắng đến mức nào, chỉ cần thứ gì nữ chính muốn, đều có thể dễ dàng cướp khỏi tay tôi. Suất tuyển thẳng vào Bắc Đại của tôi sẽ bị cô ta lấy mất. Dự án tôi vất vả làm ra sẽ được ghi vào lý lịch của cô ta. Cơ hội vào công ty lớn mà tôi nỗ lực giành được cũng sẽ bị cô ta cướp tay trên. Ngay cả công ty mà tôi dốc hết tâm huyết gây dựng, cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay cô ta. Chỉ vì tôi không cam tâm nên đã chuyển sang hắc hoá, đối đầu với cô ta khắp nơi. Cuối cùng bị nam chính si tình với cô ta trừng phạt nghiêm khắc, mất sạch tất cả, chết trong biển lửa. Thật nực cười! Đằng nào cũng sẽ hắc hoá, vậy thì chi bằng làm luôn từ bây giờ!
Hoán Đổi Số Phận Thiên kim nhà giàu cứ liên tục ầm ĩ bảo rằng cô không cần nhiều tiền, mà thứ cô cần là tình thương. Vì thế cô ta chọn hoán đổi thân xác với tôi, cô ta vào Thanh Bắc* thay tôi, còn khinh miệt nói với tôi rằng cả đời này cũng đừng mơ đổi về. Sau này cô ta bị người mẹ có ham muốn khống chế lớn đến vặn vẹo của tôi bắt nghỉ học. Còn tôi thì dùng thân phận của cô ta quyết đoán ra nước ngoài, sau nhiều năm học tập mới trở về. Cô ta khóc lóc cầu xin tôi đổi lại, tôi vừa mỉm cười vừa nhìn cô ta: “Có phải cô đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi không?”
Liệt Nữ Đại tỷ kiên trinh bất khuất, là tấm gương liệt nữ vang danh khắp kinh thành. Thái tử từng lấy tính mạng cả gia đình uy hiếp, ép nàng làm thiếp, nhưng nàng lại cầm trâm vàng tựa lên cổ, giọng nói kiên quyết: “Để ta dùng sắc hầu người, chi bằng chết còn hơn!” Phụ thân không chịu nổi tỷ tỷ chịu nhục, liền liều mạng phản kháng, cuối cùng máu đổ ngay tại chỗ. Nàng trừng mắt lạnh lùng nhìn: “Người ta ai rồi cũng phải chết, ta tuyệt đối không để bị khuất phục!” Thái tử thấy nàng thú vị, bèn bắt cả mẫu thân và huynh trưởng, cười lớn rời đi. Ngày quốc gia sụp đổ, chúng ta không may bị bắt, trở thành quân kỹ cho đám binh lính dị tộc. Đại tỷ rút lưỡi dao từ kẻ địch, muốn tự sát trước mặt bọn chúng: “Ta thà chết còn hơn cầu cứu thái tử!” Lúc ta đang cuống quýt định đứng ra, trong đầu bỗng xuất hiện từng hàng mưa đạn.
Chỉ Có Thể Là Em Mười năm trước, Trần Hành Giản cầm d ao kề vào cổ mình. Nói với cha mẹ anh ta rằng đời này không cưới ai ngoài tôi. Mười năm sau, anh ta lại cầm lấy con d ao ấy lần nữa. Nhưng lần này… là để bắt tôi xin lỗi cô gái nhỏ của anh ta. Người từng thề sẽ không phản bội tôi khi còn trẻ. Giờ đây lại ôm lấy cô gái đang run rẩy trong lòng, xem tôi như ác quỷ, trong mắt không còn chút yêu thương nào của năm xưa. Trong thoáng chốc, tôi như thấy lại thiếu niên năm đó, người từng hứa sẽ yêu tôi trọn đời trọn kiếp. Tôi chợt nhận ra— Mười năm hôn nhân, cuối cùng cũng đã đi đến đoạn kết. Vì vậy, lần đầu tiên tôi mở lời ly hôn: “Trần Hành Giản, chúng ta hãy buông tha cho nhau đi.”
Ánh Sao Rực Rỡ Bố mẹ tôi rất nổi tiếng, nhưng tôi chỉ có thể thấy họ qua TV. Họ luôn ở tuyến đầu của chiến tranh, bảo rằng môi trường nguy hiểm, rồi bỏ tôi lại cho bà ở quê chăm sóc. Nhưng sau đó, họ lại nhận nuôi con gái của đồng nghiệp. Họ đưa cô bé ấy đi khắp nơi, bù đắp mọi thiếu sót họ nợ tôi, cho cô ấy tất cả tình thương. Cô bé ấy trở thành bảo bối của họ, chẳng cần qua màn hình lạnh lẽo của “Ngôi sao rực lửa 12m12” mà vẫn được ở bên bố mẹ mỗi ngày. Đến khi họ cuối cùng cũng nhớ ra tôi, thì sau một trận sốt cao, tôi đã quên hết mọi cảm xúc dành cho họ rồi.
Tiền Nào Của Cô? Đang ăn cơm tất niên thì chị dâu bỗng nhiên bật khóc. Chị nói thương em trai bên nhà mẹ đẻ còn đang ở quê, sống trong căn nhà rách nát, Tết nhất cũng chẳng có nổi vài món ngon mà ăn. Sau đó chị quay sang nhìn tôi: “Diêu Diêu, em rộng lượng một chút, mua cho em trai chị một căn nhà đi! Em chẳng phải đang mở công ty sao?” Cả nhà cứ tưởng chị uống say nói bậy. Ai ngờ mùng 3 Tết, chị lại dẫn em trai và nguyên nhà mẹ đẻ tới. Nói là muốn tôi dẫn họ đi xem nhà. “Tiền của em là tiền của nhà, mà tiền của nhà cũng là tiền của chị. Chị lấy tiền của mình để mua nhà cho em trai thì có gì sai?” Tôi cười, “Thế à? Chị thử lấy xem? Lấy nhiểu một chút nhé.”
Kẻ Phong Bạc Có ai từng trải nghiệm cảm giác có một cô bạn cùng phòng nghèo mà hay thích thể hiện mình giàu có chưa? “Ba tao là người giàu nhất vùng, chú tao là hiệu trưởng.” Vậy mà ngay khi nhập học, tôi lại trở thành mục tiêu công kích của đám bạn cùng phòng. Bọn họ khinh thường nhà tôi nuôi heo, không muốn tiếp xúc, đua nhau đi nịnh bợ Tôn Thục – con gái kẻ giả danh tiểu thư. Họ đâu biết rằng nhà tôi nuôi đến 30 triệu con heo, chiếm 25% thị phần thịt heo trong nước, và đã đưa ra thị trường từ lâu. Chưa kể, Tôn Thục chẳng qua chỉ là con gái của người giúp việc nhà tôi. Đống đồ hàng hiệu trên người cô ta đều là đồ ăn cắp từ tôi mà có. Bạn cùng phòng còn dám vu khống tôi trộm dây lưng của cô ta? Xin lỗi, đó chẳng qua là cái tôi dùng để dắt chó đi dạo thôi.
Hoa Nở Lần Hai Ngày tôi được chẩn đoán mắc ung thư, cậu con trai năm tuổi của tôi đã hỏi Bùi Tự: “Mẹ sẽ chết sao?” Bùi Tự do dự vài giây. Rồi con trai tôi bỗng nhiên trở nên vui vẻ. “Thật tốt quá, chờ mẹ chết rồi, chị Thư Mạn có thể làm mẹ của con rồi!” Bùi Tự vuốt tóc con trai: “Nhưng nhà chúng ta có tiền, nếu mẹ phẫu thuật thì sẽ không chết đâu.” Tôi có thể nghe sự tiếc nuối trong giọng nói đó của anh ta, chỉ vì tôi khả năng chữa hết bệnh Con trai nắm tay anh ta: “Vậy chúng ta dùng tiền để mua bánh cho chị Thư Mạn, nếu mẹ không có tiền chữa bệnh thì mẹ sẽ không sống được nữa, đúng không ạ?” Bùi Tự suy nghĩ một lúc lâu: “Đúng vậy.” Ngày hôm đó, Bùi Tự dẫn con trai đến tiệm bánh nạp năm mươi vạn. Cho đến khi cha con bọn họ về đến nhà, tôi đã rời đi. Trên bàn là bản thỏa thuận ly hôn mà tôi để lại. Phía sau có một câu. “Bùi Tử An, không cần đợi đến khi mẹ chết, bây giờ, chị Thư Mạn cũng có thể làm mẹ của con rồi.”
Ngay sau khi có điểm thi đại học, tôi liền nhét chai nước khoáng mẹ đưa và chuỗi hạt Phật cậu trúc mã tặng cho tên đại ca trường học dốt, bị A I D S, lâu nay vẫn bắt nạt tôi. Chỉ vì kiếp trước, tôi đã uống chai nước đó, kết quả điểm 700 của tôi biến thành của con nhỏ em nuôi Giang Như, còn điểm 300 của nó lại thành của tôi. Ngay sau đó, chưa đầy mấy ngày, cơ thể tôi bắt đầu xuống dốc không phanh một cách khó hiểu. Ho ra máu, sốt cao, đến cuối cùng đau đến mức gần như không rời khỏi giường nổi. Trong khi đó, Giang Như vốn bị ung thư dạ dày giày vò lại kỳ diệu khỏi hẳn. Tôi cầu xin mẹ đưa tôi đi bệnh viện, bà không những không đồng ý, còn cười khẩy nói tôi giả bệnh, mắng mỏ rồi nhốt tôi vào tầng hầm. Khi tôi sống dở chết dở trong đau đớn, bọn họ lại tổ chức tiệc mừng Giang Như đỗ đại học rình rang. Cuối cùng, tôi bị bệnh hành hạ chết thảm trong tầng hầm. Sau khi chết, Giang Như ôm điểm của tôi vào trường danh tiếng sống sung sướng, còn công khai yêu đương với trúc mã. Mãi đến lúc đó tôi mới biết, chai nước mẹ đưa chính là nước bùa đổi điểm, chỉ cần tôi uống, điểm sẽ bị đánh cắp. Còn chuỗi hạt Phật hắn tặng, chỉ cần tôi đeo ba ngày, bệnh của Giang Như sẽ chuyển sang tôi, hút cạn mạng tôi. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày tra điểm.
Tiểu Công Chúa Tôi là tiểu công chúa của giới thượng lưu Bắc Kinh, tôi tiêu tốn ba năm để nâng đỡ bạn trai thành ảnh đế. Hôm đó, người trao giải cho anh ta lại là mối tình đầu của anh ta. Mối tình đầu hỏi anh ta: “Anh có điều gì tiếc nuối còn chưa hoàn thành không?” Trước sự chứng kiến của mọi người, anh ta đưa cúp của mình cho cô ta bằng cả hai tay, cười nói: “Chuyện anh hứa với em, giờ đã làm được rồi.” Tất cả mọi người dưới khán đài đều nhìn về phía tôi. Ngay cả cư dân mạng cũng thay tôi cảm thấy bất bình, nói rằng tôi đã nâng đỡ một thứ vong ơn bội nghĩa. Tôi mỉm cười nhàn nhạt, thu hồi toàn bộ tài nguyên của Lộ Hoài. Trên đời nhiều đàn ông như vậy, chả nhẽ tôi còn định treo cổ mình trên nhánh cây xấu xí này sao?
Đạo Quân Vương Thiên hạ đều nói ta là công chúa nhu nhược nhất. Để được sống, từ nhỏ ta đã ngày ngày hầu hạ bên giường thừa tướng, bị điều giáo còn không bằng kỹ nữ hèn mọn nhất. Tướng quân có thể nhân lúc hỗn loạn xông vào doanh trại của ta, thái giám có thể giẫm nát xương sống của ta. Mọi người đều cho rằng ta yếu đuối dễ bắt nạt. Nhưng không ai biết rằng, ba nam nhân khuấy động thiên hạ này, từ lâu đã phát điên vì ta. Sau đó, bọn họ tranh nhau quỳ trước mặt ta, chất vấn ta rốt cuộc có từng chân thành với họ hay không. Thật nực cười, lúc ta yếu đuối thì ức hiếp ta, lúc ta mạnh mẽ thì lại hỏi ta đòi chân thành. Ta giơ tay đâm thủng từng lồng ngực của bọn họ, nụ cười khinh miệt. “Chân thành ư? Chưa từng có.” “Nam nhân à.” “Chỉ là đồ tiện nhân thôi.”
Nghe Xem Trời Sắp Mưa Người yêu online của tôi là thái tử nổi tiếng ăn chơi ở thành phố A. Đêm trước hôm offline gặp nhau, tôi vô tình nghe hắn nói chuyện với bạn: “Chỉ chơi đùa chút thôi, đừng nhắc tới cái hạng vừa nghèo vừa ngu đó.” “Hẹn offline? Tôi không đi đâu. Mấy người ai rảnh đi giúp tôi cái đi, đuổi cổ nhỏ đó là được.” Tôi không làm lớn chuyện, ngày hôm sau vẫn xuất hiện ở chỗ hẹn như thường. Còn chủ động ôm tay người tới. Người nọ nhìn tôi chăm chú, không từ chối. Đêm đó, thái tử gọi đến, cung kính hỏi: “Anh Văn, đuổi đi rồi à?” Văn Tuần ngắm người đang cưỡi trên người anh là tôi, khàn khàn nói: “…Ừ, đi rồi.”
Nghiệp Duyên Yêu đơn phương Lâm Dịch tám năm, cuối cùng hắn cũng rung động vì tôi. Đêm trước ngày đính hôn, cô bạn thanh mai của hắn sống lại. Đêm mưa to, người cô ta ướt sũng, gõ cửa phòng rồi lao vào lòng hắn: “Kiếp trước tôi nhìn lầm người.” “Chết rồi mới biết, anh đã yêu tôi nhiều năm như vậy.” “… Anh còn muốn tôi nữa không?” Tôi nhìn cảnh tượng cảm động trước mặt. Quay đầu gọi điện cho anh hắn: “Người đính hôn ngày mai, đổi người đi.” Giọng Lâm Chiếu trầm thấp: “Em định đổi ai?” “Anh à, cho anh thành chính thức, được không?”
Sau Khi Chú Rể Của Tôi Bỏ Trốn Vào đúng ngày cưới của tôi, cô thanh mai trúc mã của Cố Chu đã uống hết một lọ thuốc ngủ. Anh ta bất chấp tất cả, quyết đi cứu cô ta. Tôi nhắc anh rằng có thể để người khác đưa Lâm Uyển đến bệnh viện, dù sao hôm nay cũng là ngày cưới của chúng tôi. Anh ta mắng tôi là kẻ máu lạnh, vô tình. “Đủ rồi! Uyển Uyển đang nguy hiểm thế kia, em đừng có ghen tuông vô lý nữa được không?” Dường như nhận ra bản thân có phần quá đáng, anh ta ngừng lại một chút. “Lễ cưới lần sau anh bù cho em.” Rồi vội vã bỏ đi. Nhưng anh ta không biết… Sẽ chẳng có lần sau nữa. Bởi vì… Anh ta sắp chết rồi.
Tiếng Lòng Của Mèo Cặn Bã Tôi nuôi ẻm mèo này đã ba năm nhưng nó vẫn cứ cào cấu, gầm gừ với tôi. Thế mà với cô bạn cùng phòng mới chuyển đến, nó lại nũng nịu, quấn quýt. Cho đến khi tôi nghe được tiếng lòng của nó—— “Ghét cô ta, ghét cô ta, cô ta thật phiền phức, thật ghê tởm, xấu xí, hôi hám, có tư cách gì mà đụng vào mình chứ!” “Thích cô em khóa dưới, thơm tho mềm mại, còn cho mình bảy cây xúc xích.” “Nếu kiếp người đã hết đường thì kiếp mèo này mình chắc chắn phải giữ mình trong sạch cho cô em khóa dưới.” Cô em khóa dưới, là cách gọi thân thương mà bạn trai tôi dành cho cô bạn cùng phòng Lâm Niên Niên.
Muốn Tất Cả Nhà mà anh trai và chị dâu tôi đang ở là của ba mẹ. Tết năm nay, họ đề nghị ba mẹ sang tên căn nhà đó cho họ. Ba tôi đồng ý. Để thể hiện sự công bằng, ông nói sẽ để căn còn lại cho tôi. Tổng giá trị căn đó cao hơn của họ 500.000 tệ. Thế là anh chị tôi lại không vui. Họ muốn… tất cả.
Chồng Tôi – Hắn Chết Rồi Lễ cưới mới diễn ra được một nửa, chồng tôi lại bỏ mặc tôi trước bao người để chạy đi tìm bạch nguyệt quang của hắn. Vậy nên, tôi đã treo đầy vải trắng khắp sảnh cưới, tổ chức cho hắn một đám tang chấn động cả mạng xã hội. Đã chọn chết trong lòng tôi ngay trong ngày cưới, thì tôi cũng không ngại để cả thế giới biết rằng… tôi goá chồng rồi.
Năm đó, cha mẹ qua đời, công ty bên bờ vực phá sản. Tôi đã tuyệt tình với anh trai mình đúng vào lúc anh ấy khó khăn nhất. Năm năm sau, công ty anh lên sàn chứng khoán, một bước thành danh, trở thành Tổng giám đốc Hạo được người người ngưỡng mộ. Phóng viên hỏi, những năm qua, người anh biết ơn nhất là ai. Ánh mắt anh lạnh nhạt, giọng nói mỉa mai: “Em gái vì tiền mà bỏ rơi tôi. À, bây giờ cũng chẳng tính là em gái nữa. Cô ta giờ sống thế nào rồi?” Phóng viên phát động chiến dịch tìm kiếm em gái của Tổng giám đốc Hạo trên toàn mạng. Tiền thưởng cả chục triệu. Nhưng không ai tìm được tung tích của tôi. Chỉ tìm thấy cuốn nhật ký viết trước khi tôi ch.