Vả Mặt

Phụng Dưỡng Cha Mẹ

Phụng Dưỡng Cha Mẹ Chị gái tôi vì muốn được ăn thịt mà lấy con trai trưởng thôn, còn tôi gả cho một anh trí thức nghèo mới chuyển về làng. Ai ngờ hôm chị cưới, Tô An Quốc đã rời làng đi buôn, rồi biệt tăm luôn không trở lại. Còn tôi thì theo Tống Minh Khiêm – người cùng đỗ đại học – trở lại thành phố, trở thành vợ của anh, khiến dân làng ai cũng ngưỡng mộ gọi là bà Tống. Chị tôi thì sống như góa phụ, bị bắt gặp lén lút qua lại với đàn ông khác. Trưởng thôn đuổi chị về nhà, ba – người luôn xem trọng thể diện – đánh chị một trận rồi tống cổ ra khỏi cửa, tuyên bố từ mặt, không còn đứa con gái này nữa. Tết năm đó, khi tôi về quê, chị chặn xe tôi, van xin tôi đưa chị về. Không ngờ trên xe, chị bất ngờ giành tay lái khiến tôi và xe lao xuống vực. Khi mở mắt ra, chị đang lăn lộn dưới đất, vừa khóc vừa gào đòi đổi chỗ để cưới thay tôi. Lúc đó tôi đã hiểu, chị cũng quay về rồi. Chỉ tiếc là chị không biết, làm bà Tống đâu phải dễ. Tôi lập tức đăng ký thi đại học. Lần này tôi sẽ liều chết mà học, phải tự mình đỗ vào đại học!

Mẹ Chồng Cực Phẩm

Mẹ Chồng Cực Phẩm 

Hàng Xóm Quái Đản

Hàng Xóm Quái Đản Ngay ngày đầu tiên chuyển đến khu nhà mới, tôi đã bị bà hàng xóm trong nhóm cư dân quấy rầy điên cuồng: [Toàn thể thành viên, áo len đan tay thủ công quý mới giá ba nghìn tám một chiếc, khăn quàng cổ đan tay thủ công một nghìn sáu một chiếc, tất cả mọi người phải mua một bộ trở lên, không giới hạn số lượng.] [Hộ 1701, hộ mới chuyển đến phải đặt tối thiểu ba bộ, tổng cộng mười sáu nghìn hai trăm đồng, xin tự giác chuyển khoản thanh toán đầy đủ cho tôi, nếu không sẽ phải tự chịu hậu quả!] Nhìn tin nhắn trong nhóm, tôi cố gắng nhớ lại kỹ thuật giao tiếp ứng xử mà y tá đã dạy tôi khi còn ở bệnh viện tâm thần. Lúc này tôi nên nói [Được rồi, xin bà tránh xa tôi một chút, cảm ơn.]

Vả Mặt Chồng Cũ

Vả Mặt Chồng Cũ Chồng tôi lái xe khi say, gây tai nạn, rồi lừa tôi đứng ra nhận tội thay. Khi tôi ra tù, anh ta đã tái hôn. Người vợ mới không ai khác, chính là bạn thân của tôi. Con gái tôi mới năm tuổi, bị xích bằng dây sắt ngoài ban công, sống không khác gì một con chó. Sợ tôi trả thù, bọn họ lái xe đâm chết tôi. Tôi mở mắt lần nữa, thì phát hiện mình đã trùng sinh. Chồng tôi quỳ gối trước mặt, khẩn thiết cầu xin tôi đứng ra nhận tội thay anh ta. Tôi đá một cú làm anh ta ngã lăn ra: “Đồ tội phạm chết tiệt, cút vào tù đi!”

Thắp Lên Hy Vọng

Thắp Lên Hy Vọng Năm tôi mười bảy tuổi, vì cứu trúc mã của mình mà tôi bị chấn thương ở đầu, từ đó phản ứng cũng chậm hơn người bình thường. Hắn hối hận không thôi, ngày nào tan học cũng dành thời gian kèm cặp riêng cho tôi. Hắn hứa với tôi rằng, cả hai nhất định phải thi đỗ đại học. Nhưng rồi, kể từ khi một học sinh chuyển trường xuất hiện, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Cô ta thông minh, hoạt bát, cứ quấn lấy hắn đòi học cùng sau giờ học. Những chủ đề họ nói chuyện với nhau, tôi hoàn toàn không hiểu, giống như một kẻ đứng ngoài. Mỗi lần tôi lấy hết can đảm hỏi hắn bài tập, cô ta lại cười nhạo tôi: “Đúng là đồ ngốc, một câu đơn giản thế mà cũng không hiểu.” “Nếu là tôi thì tôi sẽ không làm gánh nặng cho người khác đâu! Gia Thụ ca đã giúp cậu nhiều như vậy rồi, cậu không thể tự lập một chút sao?” Về sau, mẩu giấy quay cóp của cô ta rơi xuống đất và bị hiệu trưởng phát hiện. Để bảo vệ cô ta, hắn đứng trước mặt mọi người và nhận lỗi thay: “Đây là tờ giấy của Tiểu Sơ.” “Tôi đã cảnh cáo cô ấy rất nhiều lần đừng đi theo con đường sai trái này, không ngờ cô ấy vẫn gian lận!” Tất cả ánh mắt kỳ lạ đều đổ dồn về phía tôi. Khiến tôi không còn chỗ dung thân. Lúc đó tôi mới nhận ra, chàng trai năm ấy của tôi đã không còn thuộc về tôi nữa. Ngày tôi rời đi, hắn phát điên tìm tôi. “Em đúng là đồ ngốc, nếu không có tôi, ai sẽ bảo vệ em đây?”  

Tình Yêu Chân Thành

Tình Yêu Chân Thành Tôi đã chăm sóc Chu Nguyên – người bị liệt – suốt hai năm trời, không thiếu điều gì, từng ly từng tí đều chu đáo. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng, điều đầu tiên anh ấy làm sau khi đứng dậy được chính là… cưới tôi. Chỉ có tôi là hiểu rõ— Vào cái đêm anh ấy phẫu thuật thành công, tôi hỏi anh: “Anh còn muốn cưới em không?” Anh do dự. Câu trả lời đơn giản ấy… cuối cùng anh vẫn không nói ra. Tôi bật cười: “Em hiểu rồi.” Tôi tháo nhẫn ra, và không chút do dự, rời khỏi nơi mà tôi đã sống suốt hai năm.

Bình Minh Rực Rỡ

Bình Minh Rực Rỡ Tôi là thiên kim thật bị ôm nhầm. Ngay ngày nhận kết quả xét nghiệm ADN, mẹ ruột tới cửa nói muốn đưa tôi về nhà. Nhưng tôi lại cười lớn, nói: “Sai thì cũng sai rồi, thôi thì cứ giữ nguyên thế này đi, đừng đổi nữa!”   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Vận Mệnh Trong Tay

Vận Mệnh Trong Tay Năm thứ tám công lược phản diện. Nữ chính đã trùng sinh. Tiến độ nhiệm vụ một sớm hóa thành hư vô. May mắn thay, hệ thống nói, nữ chính cứu được hắn cũng coi như ta cứu. Vậy nên, ta bắt đầu ra sức tác hợp cho Thiệu Thuần Hành và nữ chính. Thiệu Thuần Hành muốn ta tự tay lo liệu hôn lễ của bọn họ. Ta vui vẻ chấp thuận. Hắn vẫn không hay biết, ngày hắn thành thân cũng chính là ngày ta rời đi.  

Vui Vẻ Chịu Đựng

Vui Vẻ Chịu Đựng Yêu nhau ba năm, trước đêm đính hôn, tôi vô tình thấy được lịch sử trò chuyện của Tống Nguyên và đám anh em hắn. “Em gái lần trước cũng ngon đó. Hẹn em ấy một đêm nữa không?” Anh em hắn liền mắng. “Mày điên à? Năm đó mày phải trèo đèo lội suối mới ôm được người đẹp về, Trần Dư An người ta giỏi như vậy cũng là “bại tướng” dưới tay mày, hiện tại mày còn không quý trọng cô ấy?” Tống Nguyên đắc ý dào dạt đáp. “Trần Dư An nó thua vì nó quá chính nhân quân tử.” Sau này, Trần Dư An “chính nhân quân tử” trong miệng Tống Nguyên, gỡ xuống mắt kính tơ vàng để trước bàn làm việc. “Nếu mặt người dạ thú mới có thể tìm lại người con gái tôi yêu, tôi, Trần Dư An, cam tâm tình nguyện.”

Mất Trí

Mất Trí Vừa được đón về ở cùng ba mẹ ruột chưa đầy nửa năm thì tôi gặp tai nạn xe. Bác sĩ nói tôi có thể mất trí nhớ, thế là tôi đùa với ba mẹ đang túc trực bên giường bệnh: “Chú dì là ai vậy?” Mẹ khựng lại, rồi nói với tôi. Bà là chủ nhà. Còn tôi— Là người thuê trọ trong nhà bà.

Yêu Kiểu 502

Yêu Kiểu 502 「Chùm nho tím này đúng là giống cô thật đấy… vừa đen vừa to。」 Tôi khen thân hình nóng bỏng của vợ bạn mình trong phòng xông hơi. Ai ngờ lúc ăn cơm, cô ta lại buông câu đó ngay trước mặt bao người. Cả bàn ăn lập tức im phăng phắc, chồng tôi thì chỉ cúi đầu ăn cơm lia lịa. Tôi chậm rãi lau miệng: “Nếu không phải cái mặt cô vẫn còn dán cái mác thẩm mỹ, chỉ nhìn mỗi cái bụng thôi thì tôi còn tưởng là chó Shar Pei đấy.” Chồng tôi đột nhiên ném mạnh đũa xuống bàn: “Em so đo với Thanh Thanh làm gì? Cô ấy từng sinh con rồi mà!” Tôi hoảng hốt đưa tay che miệng: “Trời ơi, xin lỗi nha, em đâu biết đứa bé là của anh.”

Cặp Đôi Cặn Bã

Cặp Đôi Cặn Bã Bạn trai đã lén thêm một bức tranh của ánh trăng sáng vào trong triển lãm tranh của tôi. Tôi bất mãn, ánh trăng sáng lại giả bộ làm mình làm mẩy. “Dĩ Trúc, cô có thể đừng ích kỷ nhỏ mọn như thế được không? Bức tranh này chỉ thể hiện tình bạn thuần túy giữa tôi với Mộc Tắc mà thôi.” Tôi cười lạnh, quay đầu đốt cmn bức tranh đó. “Thuần tuý? Chỉ sợ là gian tình mới đúng!” “Bức tranh rác rưởi như thế mà cũng xứng đáng được trưng trong triển lãm tranh của tôi?”

Tha Đích Chinh Đồ

Tha Đích Chinh Đồ Sau khi sinh con, trên mặt ta xuất hiện những vết nám, dáng người cũng thay đổi. Cuối cùng, Tôn Viêm không chịu nổi nữa, rước một nữ nhân khác vào nhà làm bình thê. Hắn nói với ta: “Nhàn Nhi và chúng ta đều đến từ cùng một nơi, không thể để nàng ấy chịu thiệt thòi làm thiếp được.” Hắn lại nói: “Con cũng đã sinh rồi, ở thời cổ đại này, nàng có thể làm gì chứ?” Nhưng hắn quên mất rằng, chúng ta xuyên đến đây cùng nhau. Những gì hắn biết, ta cũng biết; những gì hắn không biết, ta vẫn biết.

Ánh Sáng Rực Rỡ

Ánh Sáng Rực Rỡ Một cô gái mà tôi tài trợ suốt sáu năm đã bỏ học vì tình yêu, còn khoe khoang với tôi rằng đây mới là con đường tắt để thay đổi số phận. Cô ta thương hại tôi chỉ là một người phụ nữ làm công việc tầm thường với mức lương hàng tháng vỏn vẹn 3.000 nhân dân tệ và muốn trả lại toàn bộ số tiền tài trợ cho tôi. Nhưng tôi nhìn cái tên trên thiệp cưới và chìm vào suy tư. Cười chết, hóa ra người c ướp đi tên bạn trai vừa tồi tệ vừa vi phạm pháp luật của tôi chính là cô ta à! Và “người phụ nữ tầm thường” trong miệng cô ta, có phải đang ám chỉ nữ doanh nhân có tài sản gấp trăm lần chồng sắp cưới của cô ta là tôi đây không?

Hái Sao Trên Trời

Hái Sao Trên Trời Bạn thân của tôi là trà xanh thiên phú, ra tay ổn định, chuẩn, tàn nhẫn, hạ gục đối phương bằng mọi cách. Mỗi lần cô ấy tốn tâm tư dụ bắt thì đàn ông đều trở thành con mồi trong tay cô ấy. Cô ấy chinh phục không ít đàn ông chất lượng cao, nhưng vẫn không cam lòng, lần này lại ra tay với bạn trai tôi. Tôi nở nụ cười: “Cô cướp của tôi, tôi nhất định sẽ lấy lại.”

Bố Mẹ Của Tôi

Bố Mẹ Của Tôi Ngày nhận nuôi tôi, mọi người xung quanh đều thở dài với ba mẹ: “Nhận nuôi một đứa con gái bệnh tật như vậy, sớm muộn gì cũng trở thành gánh nặng. Chi bằng tự sinh lấy một đứa còn hơn.” Về sau, ba mẹ dọn vào biệt thự tôi mua, lái siêu xe tôi tặng. Lúc này, mọi người lại đua nhau khen ngợi: “Hai người đúng là có phúc! Đứa con nuôi này còn tốt hơn con ruột nữa!”

Phiên Toà Tội Ác

Phiên Toà Tội Ác Người cha dượng nuôi tôi suốt mười tám năm đang mắc bạo bệnh, chờ tôi đưa tiền cứu mạng. Vậy mà tôi lại thờ ơ quay đi, đem toàn bộ số tiền đưa cho người cha ruột chưa từng đoái hoài tới tôi, để ông ta trả nợ cờ bạc. Mẹ ruột tôi lập tức mở livestream xét xử công khai, nếu tôi bị định tội, không chỉ mất hết tài sản, mà cả mạng sống cũng nằm trong tay bà ấy. Mẹ tôi nói: “Chỉ cần con bỏ tiền chữa bệnh cho cha con, mẹ sẽ rút đơn kiện, còn nếu không thì…” Bà chưa nói hết câu, tôi đã ký tên lên giấy đồng ý khởi tố. “Mẹ à, giờ thì cho dù mẹ muốn rút đơn, cũng không kịp nữa rồi.”

Tôi Hắc Hoá Rồi

<strong>Tôi Hắc Hoá Rồi</strong> Vào buổi sáng lại một lần nữa trượt học bổng, tôi đột nhiên tỉnh ngộ. Phát hiện ra mình chỉ là một nhân vật phụ trong tiểu thuyết, tồn tại để làm nền cho nữ chính toả sáng. Dù tôi có cố gắng đến mức nào, chỉ cần thứ gì nữ chính muốn, đều có thể dễ dàng cướp khỏi tay tôi. Suất tuyển thẳng vào Bắc Đại của tôi sẽ bị cô ta lấy mất. Dự án tôi vất vả làm ra sẽ được ghi vào lý lịch của cô ta. Cơ hội vào công ty lớn mà tôi nỗ lực giành được cũng sẽ bị cô ta cướp tay trên. Ngay cả công ty mà tôi dốc hết tâm huyết gây dựng, cuối cùng cũng sẽ rơi vào tay cô ta. Chỉ vì tôi không cam tâm nên đã chuyển sang hắc hoá, đối đầu với cô ta khắp nơi. Cuối cùng bị nam chính si tình với cô ta trừng phạt nghiêm khắc, mất sạch tất cả, chết trong biển lửa. Thật nực cười! Đằng nào cũng sẽ hắc hoá, vậy thì chi bằng làm luôn từ bây giờ!

Chồng Và Bạn Thân

Chồng Và Bạn Thân Bạn thân tôi lấy chồng xa, sống ở nước ngoài, ngày ngày khoe cuộc sống yên bình. Nửa đêm nào cũng nhắn tin khoe chồng tâm lý, con trai hiểu chuyện, còn để dành tiền mua túi hiệu tặng mẹ. Cho đến khi tôi đọc được mấy dòng bình luận chạy trên màn hình: 【Tôi đã nói rồi mà, kiểu phụ nữ mê chồng mê con như này sao phát hiện được sự thật? Cái túi đó là thằng con “tu hú” bán đồ trang sức của cô ấy để mua cho tiểu tam đấy! Bực quá, muốn bỏ truyện luôn rồi!】 【Chồng ngoại tình với bạn thân suốt 18 năm, con riêng cũng hơn mười tuổi rồi mà cô ta không hay biết gì?】 【Cái đầu óc này chỉ hợp làm nữ phụ pháo hôi thôi. Cuối cùng còn chết thảm, đến mười năm sau con gái mới thay mẹ báo thù được.】 【Tội nhất là con gái ruột – phải chịu khổ suốt 18 năm vì người mẹ ngu ngốc này, giờ còn sắp bị què chân nữa!】 Tôi lạnh người. Ngước mắt nhìn cô bạn thân đang cười tươi rói trong video, tay đang giơ chiếc túi hàng hiệu lên: “Tư Ảnh, cậu thấy đẹp không? Tớ nói không cần mà con trai tớ cứ đòi tặng cho bằng được ấy!”

Làm Giả Hoá Thật

Làm Giả Hoá Thật Phu quân mất tích. Hộ vệ đến bẩm báo rằng phu quân đã bị bọn cướp tấn công, hiện tại không rõ tung tích. Mãi về sau ta mới biết, hóa ra hắn đã dẫn theo một nữ nhân trốn vào núi ẩn cư, sống những ngày tháng thần tiên quyến lữ . Khổ cho cả phủ phải lo lắng, thấp thỏm vì hắn. Nếu đã như vậy, ta nguyện thành toàn cho bọn họ. Ta công bố với bên ngoài rằng phu quân đã qua đời. Đợi đến khi hắn chán cảnh núi non, muốn quay về phủ, lại bị gác cổng đá một cái bay ra ngoài: “Đồ ăn mày từ đâu đến, cút ngay!”