Vả Mặt
Con Trai Cưng Của Mẹ Tôi muốn mua cho mình một bộ đồ mới, nhưng lại bị con trai trách móc. “Mẹ đừng có lãng phí tiền được không? Mẹ không kiếm tiền thì không biết kiếm tiền vất vả thế nào đâu.” “Nếu mẹ không gả cho bố, gả cho một người đàn ông kiếm ra tiền như vậy thì mẹ chẳng sống nổi đâu. Con nói rồi, mẹ không xứng.” Từ hôm đó, tôi quyết định không làm osin miễn phí nữa. Lúc ly hôn, con trai vênh mặt nói: “Mẹ cuốn gói đi nhanh đi, mẹ đi rồi bố mới có thể cưới một người mẹ giàu có khác cho con.” Tôi cười. Gặp lại, tôi lái xe sang, chở con gái nuôi dừng trước mặt họ. “Xin chào, cháu trai!”
Câu Chuyện Yêu Thầm Lúc ăn cơm, bạn cùng phòng gửi cho tôi bài đăng thịnh hành nhất trên diễn đàn. “Cảm động quá, tớ xin được gọi đây là thánh yêu thầm!” Bài đăng viết về quá trình một cô gái sống nhờ nhà người khác yêu thầm anh trai hàng xóm lớn hơn ba tuổi. Nội dung trôi chảy lưu loát, khiến người ta đầy xúc động. Suốt buổi, tôi chỉ nở nụ cười của một bà thím, mãi tới khi cô nàng viết đến đoạn: “Ngày 1 tháng 12, quý ngài L vượt qua ngàn vạn trắc trở, chạy tới bên tôi…” L là họ của bạn trai tôi. Ngày hôm đó lại là sinh nhật của em gái tôi.
Vả Mặt Kẻ Phản Bội Trước kỳ thi nghiên cứu sinh vài ngày, bà nội bảo tôi gửi số báo danh cho bà để bà giúp tôi “lo liệu” một chút. Tôi nói: “Bà ơi, đây là kỳ thi nghiên cứu sinh, đi cửa sau là vi phạm pháp luật đó.” Bà gửi cho tôi một tin nhắn thoại, giọng thần bí bảo tôi yên tâm, nói rằng mối quan hệ bà tìm giúp pháp luật không can thiệp được. Tôi kinh ngạc, vội vàng hỏi bố, mới biết rằng mối quan hệ bà tìm giúp tôi chính là… Bồ Tát. Mối quan hệ này rất “cứng”, pháp luật thực sự không quản được, thế nên tôi yên tâm gửi số báo danh qua cho bà. Một tháng rưỡi sau, điểm thi nghiên cứu sinh của tôi công bố, tôi đạt điểm cao 412. Ngày hôm sau, có người tố cáo tôi. Nhà trường gọi tôi lên hỏi chuyện, còn đưa ra đoạn đối thoại trên WeChat giữa tôi và bà, yêu cầu tôi giải thích.
Bằng Cấp Không Là Tất Cả Tân giám đốc coi thường bằng cấp của tôi, ngày đầu nhậm chức đã bảo tôi cút đi. Trước khi rời đi, tôi muốn sửa lỗi hệ thống, nhưng lại bị vu khống là ăn cắp mã nguồn. “Một kẻ tốt nghiệp đại học hạng hai thì có năng lực gì?” Sau đó, hệ thống liên tục lộ lỗ hổng, gây ra hàng loạt phản ứng dây chuyền, khiến mảng kinh doanh xe thông minh chuẩn bị bao năm rơi vào cảnh nguy hiểm. Giám đốc vội vàng mời tôi quay lại dập lửa. Lúc đó, dòng xe năng lượng mới do công ty mới của tôi tự nghiên cứu phát triển đã đạt hơn trăm ngàn đơn đặt hàng trong ngày đầu ra mắt. Tôi bận rộn cùng sếp tham gia lễ bàn giao lô xe đầu tiên. Một cái liếc mắt cũng chẳng buồn dành cho hắn.
Tiểu Bạch Thỏ Đến Rồi! Trong tiệc sinh thần, phụ thân mang một nữ nhân về, nói muốn nạp nàng ta làm thiếp. Mẫu thân tươi cười đón chào, còn giữ người ở lại trong phủ. Bà âm thầm ra hiệu với ta, ta hiểu rõ nhếch môi. Tiểu bạch thỏ vào lồng, hai mẫu tử chúng ta có thứ để chơi rồi.
Tiêu Diệt Trà Xanh Ở Thời Mạt Thế Trà xanh trói buộc với hệ thống đoàn sủng khi mạt thế đến. Tất cả mọi người như bị điên mà đi lấy lòng cô ta, bao gồm cả anh tôi. Vì cô ta muốn mỹ phẩm dưỡng da mà anh tôi đã chết trong miệng zombie. Về sau, khi trà xanh bị vây trong đám zombie, cô ta không ngừng khóc lóc cầu xin tôi cứu cô ta. Tôi trực tiếp đâm cho cô ta một nhát: “Chết cho bà.”
Người Vợ Hiền Chăm Sóc Tiểu Tam Ở Cữ Người phụ nữ đó mang thai. Chồng tôi gọi điện nói không yên tâm để người khác chăm sóc cô ta, muốn tôi đến hầu hạ tháng ở cữ. Mỗi tháng trả tôi ba vạn! Tôi đồng ý, nhưng mẹ chồng lại không vui. Bà nói: “Mẹ có kinh nghiệm, để mẹ chăm sóc. Ba vạn này đưa cho mẹ đi.” * 3 vạn tệ = 30.000 tệ =105.000.000 VND (khoảng 105 triệu VND)
Đụng Trúng Tôi Là Hắn Xui Xẻo Đụng Trúng Tôi Là Hắn Xui Xẻo – Bị Quán Phôi Đích Tha Lạp Cơ – Nữ Cường, Vả Mặt Em gái tôi mặc váy xếp ly ngắn và giày đồng phục đi thi đại học. Ở cổng trường, có kẻ chụp lén rồi đăng lên mạng kèm theo dòng caption. “Ăn mặc thế này mà bảo là thí sinh thi đại học? Tôi thấy giống đi làm ở quán bar hơn đấy!” Phần bình luận còn tệ hơn. “Bao nhiêu một đêm?” “Nhìn kiểu ăn mặc này là biết đi thi cho có thôi.” “Tôi trả 5000 lo cho nó học cao đẳng một năm.” Em gái tôi bị tấn công mạng, suy sụp đến mức muốn bỏ thi Bố mẹ vội gọi tôi về nhà Tôi bật cười—có kẻ dám thách thức tôi ngay trên chiến trường sở trường của mình.
Trung Thành Chiếc vòng cổ đính đá quý tôi bỏ ra cả chục triệu để đấu giá, chồng tôi lại tặng cho thư ký riêng của hắn. Cô thư ký đăng ảnh khoe trên vòng bạn bè: 【Con mèo hoang đã có dấu ấn của chủ, cả đời này sẽ trung thành với chủ.】 Trợ lý chụp màn hình gửi cho tôi. Trong ảnh, cô ta mặc đồ hầu gái, tháo chiếc vòng cổ của tôi thành hai sợi. Một sợi cô ta đeo lên cổ con mèo của mình. Sợi còn lại thì đeo lên cổ chân. Tôi nhắn tin chất vấn Cố Đình Huyền, nhưng tin nhắn như rơi vào đáy biển. Nửa tiếng sau, tôi đăng một status mới kèm dòng chữ: 【Quả nhiên là chuồng gà cải tạo từ đồ cổ, đến con gà mái rẻ tiền cũng như được dát vàng.】 Ảnh đính kèm là toàn bộ đống đồ cổ trong phòng hắn đã bị tôi đập nát, dựng thành chuồng gà.
Công Bằng Kiểu Khác Mẹ chồng nuôi giúp chị dâu hai đứa con, đến năm 70 tuổi vì vất vả quá độ mà ngã bệnh, nằm liệt giường. Chị dâu tổ chức sinh nhật cho bà, nhân lúc ăn cơm liền thông báo với tôi: “Mẹ có hai đứa con trai, trách nhiệm dưỡng già nên chia đều. Hai mươi năm đầu là nhà chị lo, giờ đến lượt nhà em rồi.” Tôi không nhịn được, lật luôn bàn ăn: “Năm đó tôi mang thai trước chị, nhưng mẹ chồng chê tôi sinh con gái, vừa mở tã ra nhìn một cái đã chẳng thèm ngó tới nữa. Hai mươi năm qua, bà chăm chị ở cữ hai lần, còn nuôi hai đứa con nhà chị lớn khôn. Giờ bà đầy bệnh tật, uống thuốc còn nhiều hơn ăn cơm, lại tới lượt nhà tôi chịu trách nhiệm?” Trong cảnh bừa bộn đó, chồng tôi Lâm Kỳ, mở miệng: “Chuyện cũ thì đừng nhắc lại nữa. Anh đồng ý sẽ chăm sóc mẹ.”
Vỡ Rồi Năm lớp 12, hoa khôi của trường – Song Thư Dao – từng mượn tôi một khoản tiền để đi khám bệnh, còn dặn tôi đừng kể với bất kỳ ai. Kết quả, cô ta dùng số tiền đó để đi phá thai. Vì mất máu quá nhiều, cô ta chết ngay trên bàn mổ của một phòng khám nhỏ. Nhiều năm sau, Lục Cảnh Niên – nam thần học giỏi lạnh lùng – điên cuồng theo đuổi và cầu hôn tôi. Cho đến khi tôi mang thai tám tháng, hắn nhốt tôi trong tầng hầm ở ngoại ô. Mổ sống bụng tôi rồi lạnh giọng nói: “Đây là thứ cô nợ Dao Dao và con của chúng tôi.” Thì ra trước khi chết, Song Thư Dao từng nắm tay hắn, cầu xin hắn đừng trách tôi. Hắn tin chắc rằng tôi cố ý hại chết người con gái hắn yêu và đứa con trong bụng cô ta. Hôm đó, tôi chết dưới dao của Lục Cảnh Niên, không nhắm nổi mắt. Mang theo nỗi hận thấu trời, tôi quay về đúng cái ngày Song Thư Dao tìm tôi mượn tiền.
Chồng Gia Phản Bội Bạn thân của tôi, Trần Thu, khi mắc ung thư giai đoạn cuối chỉ có một ước nguyện duy nhất: trở thành vợ của chồng tôi. Chu Viễn nghiêm túc khuyên tôi: “Một tờ giấy không nói lên điều gì, lòng tôi đặt nơi em mới là quan trọng nhất.” Con trai trách tôi: “Cũng tại mẹ không chịu ly hôn với ba, hại dì Thu cả đời không thể danh chính ngôn thuận.” Để chữa bệnh cho Trần Thu, nó không chỉ từ bỏ cơ hội du học mà còn hủy hôn rồi cưới con gái cô ta. Tôi nhìn hai cha con đang nài nỉ, không do dự gì mà gật đầu đồng ý. “Trần Thu là bạn thân nhất của tôi, tất nhiên tôi sẽ giúp cô ấy toại nguyện.” “Nhưng tôi có một điều kiện, nhà, xe và tiền tiết kiệm đều thuộc về tôi, con thì để anh nuôi.” Tại cơ quan dân chính, nhìn hai người vui vẻ đi làm giấy kết hôn. Tôi bật cười, bởi vì tôi đã sống lại một lần nữa. Ung thư của Trần Thu là giả, còn ung thư giai đoạn cuối của Chu Viễn mới là thật.
Phụng Dưỡng Cha Mẹ Chị gái tôi vì muốn được ăn thịt mà lấy con trai trưởng thôn, còn tôi gả cho một anh trí thức nghèo mới chuyển về làng. Ai ngờ hôm chị cưới, Tô An Quốc đã rời làng đi buôn, rồi biệt tăm luôn không trở lại. Còn tôi thì theo Tống Minh Khiêm – người cùng đỗ đại học – trở lại thành phố, trở thành vợ của anh, khiến dân làng ai cũng ngưỡng mộ gọi là bà Tống. Chị tôi thì sống như góa phụ, bị bắt gặp lén lút qua lại với đàn ông khác. Trưởng thôn đuổi chị về nhà, ba – người luôn xem trọng thể diện – đánh chị một trận rồi tống cổ ra khỏi cửa, tuyên bố từ mặt, không còn đứa con gái này nữa. Tết năm đó, khi tôi về quê, chị chặn xe tôi, van xin tôi đưa chị về. Không ngờ trên xe, chị bất ngờ giành tay lái khiến tôi và xe lao xuống vực. Khi mở mắt ra, chị đang lăn lộn dưới đất, vừa khóc vừa gào đòi đổi chỗ để cưới thay tôi. Lúc đó tôi đã hiểu, chị cũng quay về rồi. Chỉ tiếc là chị không biết, làm bà Tống đâu phải dễ. Tôi lập tức đăng ký thi đại học. Lần này tôi sẽ liều chết mà học, phải tự mình đỗ vào đại học!
Đích Nữ Khanh Như Ta và Thôi An sắp thành hôn, hắn lại cùng thứ muội thân mật bị bắt ngay tại trận. Triệu Vận Tri cả người đầy dấu vết mập mờ, ả khóc lóc dập đầu với ta: “Đích tỷ, Thôi lang chỉ tưởng nhầm muội là tỷ, Vận nhi nguyện ý làm nô làm tỳ, chỉ cầu xin tỷ tỷ sau khi thành thân hãy cho muội hầu hạ bên cạnh.” Thôi An nghe xong cực kì đau lòng, hai mắt đỏ bừng, quỳ ở từ đường bảy ngày bảy đêm, chỉ vì muốn nâng nàng ta làm bình thê. “Khanh Như, tỷ muội các ngươi cùng hầu chung một chồng, chẳng lẽ không tốt sao?” Ta lấy chân dung hai người thân mật dán khắp thành, rồi không chút do dự từ hôn. Sau đó, hắn nhìn ta và Thái tử qua lại với nhau, hốc mắt lại đỏ lên hỏi: “Khanh Như, nếu ta nói ta hối hận, nàng có thể trở lại bên cạnh ta không?” Ta vừa định mở miệng, lại bị Thái tử ở bên cạnh đang đeo chuông vào cổ chân ta ôm lấy. “Khanh khanh, đêm qua không phải nàng nói, có một mình ta là đủ rồi sao?”
Khách Sạn Lạnh Lẽo Tôi và chồng đi hưởng tuần trăng mật. Giữa đường, chúng tôi lạc vào vùng núi sâu. Nửa đêm, cuối cùng cũng tìm thấy một khách sạn biệt lập giữa lưng chừng núi. Sau khi nhận phòng, tôi nhắn tin báo bình an cho bạn thân. Chẳng ngờ, cô ấy lập tức gửi lại một tin nhắn: “Mau chạy đi! Chỗ đó là nghĩa địa! Ở đó không hề có khách sạn nào cả!” Tôi hoảng hốt đẩy cửa sổ ra. Trước mắt chỉ là bóng tối vô tận. Chạy đi đâu bây giờ? Chồng tôi vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, hơi thở phả nhẹ bên tai, giọng nói trầm thấp: “Em tin anh… hay tin cô ấy?”
Giăng Bẫy Ngày cưới, bố tôi uống say, đem toàn bộ tiền sính lễ và của hồi môn của tôi đi đánh bạc và thua sạch.Tôi sợ đến tái mặt, nhưng vị hôn phu của tôi lại cực kỳ bình tĩnh.“Tĩnh Tĩnh, tiền thua thì cũng đã thua rồi. Giờ quan trọng nhất là hoàn thành hôn lễ, đừng để người thân và bạn bè nhìn thấy trò cười của chúng ta.”Lòng tôi chùng xuống, mặc kệ anh ấy ngăn cản, tôi chạy thẳng đến bàn lễ tiền mừng, gom hết toàn bộ tiền mừng hôm nay đặt trước mặt bố tôi.“Chỗ này, bố cầm hết đi, mang đi thắng lại số tiền đã mất cho con!”
Mẹ Chồng Cực Phẩm
Hàng Xóm Quái Đản Ngay ngày đầu tiên chuyển đến khu nhà mới, tôi đã bị bà hàng xóm trong nhóm cư dân quấy rầy điên cuồng: [Toàn thể thành viên, áo len đan tay thủ công quý mới giá ba nghìn tám một chiếc, khăn quàng cổ đan tay thủ công một nghìn sáu một chiếc, tất cả mọi người phải mua một bộ trở lên, không giới hạn số lượng.] [Hộ 1701, hộ mới chuyển đến phải đặt tối thiểu ba bộ, tổng cộng mười sáu nghìn hai trăm đồng, xin tự giác chuyển khoản thanh toán đầy đủ cho tôi, nếu không sẽ phải tự chịu hậu quả!] Nhìn tin nhắn trong nhóm, tôi cố gắng nhớ lại kỹ thuật giao tiếp ứng xử mà y tá đã dạy tôi khi còn ở bệnh viện tâm thần. Lúc này tôi nên nói [Được rồi, xin bà tránh xa tôi một chút, cảm ơn.]
Vả Mặt Chồng Cũ Chồng tôi lái xe khi say, gây tai nạn, rồi lừa tôi đứng ra nhận tội thay. Khi tôi ra tù, anh ta đã tái hôn. Người vợ mới không ai khác, chính là bạn thân của tôi. Con gái tôi mới năm tuổi, bị xích bằng dây sắt ngoài ban công, sống không khác gì một con chó. Sợ tôi trả thù, bọn họ lái xe đâm chết tôi. Tôi mở mắt lần nữa, thì phát hiện mình đã trùng sinh. Chồng tôi quỳ gối trước mặt, khẩn thiết cầu xin tôi đứng ra nhận tội thay anh ta. Tôi đá một cú làm anh ta ngã lăn ra: “Đồ tội phạm chết tiệt, cút vào tù đi!”
Thắp Lên Hy Vọng Năm tôi mười bảy tuổi, vì cứu trúc mã của mình mà tôi bị chấn thương ở đầu, từ đó phản ứng cũng chậm hơn người bình thường. Hắn hối hận không thôi, ngày nào tan học cũng dành thời gian kèm cặp riêng cho tôi. Hắn hứa với tôi rằng, cả hai nhất định phải thi đỗ đại học. Nhưng rồi, kể từ khi một học sinh chuyển trường xuất hiện, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Cô ta thông minh, hoạt bát, cứ quấn lấy hắn đòi học cùng sau giờ học. Những chủ đề họ nói chuyện với nhau, tôi hoàn toàn không hiểu, giống như một kẻ đứng ngoài. Mỗi lần tôi lấy hết can đảm hỏi hắn bài tập, cô ta lại cười nhạo tôi: “Đúng là đồ ngốc, một câu đơn giản thế mà cũng không hiểu.” “Nếu là tôi thì tôi sẽ không làm gánh nặng cho người khác đâu! Gia Thụ ca đã giúp cậu nhiều như vậy rồi, cậu không thể tự lập một chút sao?” Về sau, mẩu giấy quay cóp của cô ta rơi xuống đất và bị hiệu trưởng phát hiện. Để bảo vệ cô ta, hắn đứng trước mặt mọi người và nhận lỗi thay: “Đây là tờ giấy của Tiểu Sơ.” “Tôi đã cảnh cáo cô ấy rất nhiều lần đừng đi theo con đường sai trái này, không ngờ cô ấy vẫn gian lận!” Tất cả ánh mắt kỳ lạ đều đổ dồn về phía tôi. Khiến tôi không còn chỗ dung thân. Lúc đó tôi mới nhận ra, chàng trai năm ấy của tôi đã không còn thuộc về tôi nữa. Ngày tôi rời đi, hắn phát điên tìm tôi. “Em đúng là đồ ngốc, nếu không có tôi, ai sẽ bảo vệ em đây?”