Vả Mặt
Khi Bố Mẹ Livestream “Cải Tạo” Tôi Mẹ tôi vì bảo vệ tôi mà ly hôn với ba.Bà dắt tôi chuyển đến sống trong một căn hầm tồi tàn.Ngày nào cũng đi sớm về khuya, làm việc quần quật để nuôi tôi ăn học.Tôi luôn thấy day dứt.Sau giờ học liền đi làm thêm để san sẻ gánh nặng với mẹ.Cuộc sống nghèo khổ, vất vả.Nhưng lòng tôi luôn ngập tràn biết ơn mẹ.Cho đến một ngày, đứa em trai đã lâu không liên lạc bất ngờ gửi tin nhắn cho tôi:“Chị ơi, mau mở ra đi, cuộc sống luôn đầy bất ngờ mà!”Tôi nhíu mày, tiện tay bấm vào đường link nó gửi.Màn hình hiện lên một trang livestream, đang đứng đầu về lượt xem.Tiêu đề rành rành đập vào mắt:“Kế hoạch cải tạo người chị, Ngày thứ 123 của năm thứ 7.”
Chiêm Tinh Sư Giả Mạo Trầm Tinh Hà dựa vào thuật chiêm tinh, tìm được danh tính nạn nhận duy nhất còn sống sót của s át thủ liên hoàn, tên trường đại học và chuyên ngành, thậm chí cả số phòng ký túc xá. Đồng thời hắn còn để lại một câu, người này khi bị xâm phạm chưa từng phản kháng. Hắn tính toán chính xác, được cư dân mạng sùng bái, lượng fan tăng vọt, danh lợi song thu. Nhưng nạn nhân sống sót duy nhất, em gái tôi, lại bởi vì thông tin cá nhân bị đưa ra ánh sáng, nhận phải vô số bạo lực của cư dân mạng. Cư dân mạng hỏi: 【 Tại sao cô không phản kháng, có phải cô cảm thấy rất hưởng thụ không? 】 Bởi vì không chịu nổi áp lực dư luận, em gái từ mái nhà nh ảy xuống, kết thúc sinh mệnh của mình. Sau đó, hung thủ lại phạm tội. Tôi đã khởi xướng một bản kiến nghị trực tuyến kêu gọi sự tham gia của Trầm Tinh Hà trong việc giải quyết các vụ án.
Trả Giá Cho Tình Yêu Tối hôm quyết định ly hôn với Lục Tự Nam, thực sự rất bình thường. Chẳng có gì xảy ra cả. Không có cuộc cãi vã điên cuồng, cũng không có lời mắng chửi quá mức. Chẳng qua là anh ta vừa mới bỏ mặc tôi một mình ở rạp chiếu phim. Ngay sau đó đã xuất hiện trong nhóm bạn cùng trường – “Tôi nghe nói chị Ôn Kiều đã về nước rồi?” “Xong rồi, lần này lại có bao nhiêu nam sinh vì cô ấy mà bỏ vợ bỏ con đây.” “Yên tâm đi, không đến lượt họ đâu, anh Lục đã đi đón rồi.” “Đính kèm ảnh.” Trong ảnh, chồng tôi mặc một chiếc áo khoác dạ đen dài đến đầu gối, tay cầm bó hoa nhài. Ôm chặt ánh trăng trong mộng thời niên thiếu của anh ta. Nhìn kỹ, khóe mắt còn có nước mắt rơi.
Đại Sư Tỷ Tẩu Hỏa Nhập Ma Rồi Ta và đại sư huynh đang tu luyện thì tẩu hỏa nhập ma. Chỉ vì ta và đại sư huynh đang tu luyện hăng say thì tiểu sư muội vô tri vô giác xông vào, làm gián đoạn thi pháp. Nàng ta thấy ta và đại sư huynh thì vô cùng kinh ngạc, sau đó vô tội nói: “Đại sư tỷ, Thanh Thanh không nhìn thấy gì hết, Thanh Thanh không biết… Thanh Thanh thật sự không cố ý.” Trong mắt nàng ta đã óng ánh nước mắt: “Đại sư tỷ, ta đã quấy rầy chuyện tốt của tỷ và đại sư huynh. Tỷ… tỷ sẽ không trách ta chứ?” Mẹ kiếp, xuyên sách thì xuyên sách, lại còn làm thế thân cho loại trà xanh này, thật là xui xẻo. Đại sư huynh vội vàng che chở tiểu sư muội sau lưng: “A Lăng, ngươi đừng trách Thanh Thanh, nàng ấy chỉ là một tiểu nữ hài đơn thuần, lương thiện, yếu đuối, không thể tự lo cho bản thân mà thôi~ “Nếu thật sự muốn trách, thì cứ trách ta là được.” Ta đứng dậy, sửa sang lại vạt áo, trực tiếp tung ra một chiêu Bình sa lạc nhạn, tiếp theo là một chiêu Hắc hổ đào tâm, rồi bổ sung thêm một chiêu Hầu tử Trộm đào. Đại sư huynh lập tức ngã xuống đất, co ro che lấy hạ thân, vô cùng đau đớn. Ta nhìn tiểu sư muội đang vô cùng kinh hãi, cười lạnh một tiếng, trực tiếp ra tay tát nàng ta hai mươi cái bạt tai. Ta móc kính sát tròng đỏ chót ra khỏi mắt, nhìn bọn hắn đang run lẩy bẩy nói: “Thật có lỗi, vừa mới tẩu hỏa nhập ma.”
Tôi Bị Bệnh Chỉ Nhớ Mặt Tra Nam Năm thứ ba mắc chứng mù mặt, tôi chỉ có thể nhớ được khuôn mặt của Cố Tuần. Sau một trận chiến tranh lạnh, anh đã đẩy tôi vào đám đông ở nơi công cộng. “Ngoan, tìm được anh thì mới có thể cùng anh về nhà.” Tôi nhận hết đùa cợt, cuối cùng cũng tìm được khuôn mặt của anh trong đám đông. Tôi thấp giọng cầu xin: “Em nhất định sẽ nghe lời, đừng bỏ em lại được không?” Anh ôm tôi, nhẹ nhàng khen ngợi: “A Dư, em làm tốt lắm.” Sau một đêm ân ái, tôi khoác tay anh bước ra khỏi khách sạn. Nhưng lại đụng phải một Cố Tuần khác đứng đối diện, gần như phát điên hét lên: “Tang Dư, lập tức xuống khỏi người anh trai tôi!” Lúc đó tôi mới biết, người đàn ông đêm qua. Là anh trai sinh đôi vừa mới trở về nước của Cố Tuần. *Hội chứng quên mặt (hay còn được gọi là prosopagnosia) là một hội chứng liên quan đến rối loạn não bộ khiến người mắc không thể nhận dạng hay phân biệt khuôn mặt mà mình nhìn thấy.
Tôi Nổi Tiếng Sau Sự Kiện Huyền Bí Tôi tham gia chương trình thực tế về làng quê. Ngôi làng này ban ngày có người sống, ban đêm bách quỷ dạ hành. Những người tham gia đều có bối cảnh lớn. Do tôi có nhiều anti-fan lại không có bối cảnh, nên trở thành người bị so sánh và bị toàn mạng chỉ trích. Sau đó, phòng của các khách mời khác vào ban đêm thì lúc đèn bật, lúc đồ đạc di chuyển, khiến họ sợ đến mức không dám nhắm mắt. Chỉ có tôi muốn uống nước là có nước, đói thì trong phòng bỗng xuất hiện đồ ăn. Cư dân mạng: [Sau lưng cô ta có ma!]
Giúp Mẹ Chồng Xé Xác Trà Xanh Già Tôi lấy chồng cũng khá tốt, nhà chồng là gia đình danh giá nổi tiếng trong vùng. Chồng tôi rất si tình, luôn nghe lời tôi răm rắp. Mẹ chồng tuy có chút không hài lòng về tôi, nhưng bà là người chính trực, không hề bắt bẻ. Một ngày nọ, cô em gái cùng cha khác mẹ của bố chồng từ nước ngoài trở về, mẹ chồng bị ‘trà xanh già’ này hành hạ suốt ngày đêm. Sau đó, tôi ra tay.
Kẻ Bắt Nạt Là Thiên Kim Giả Tôi bị cô gái giàu nhất lớp bắt nạt suốt ba năm, hóa ra cô ta là thiên kim giả còn tôi là thiên kim thật. Chỉ qua một đêm, bố mẹ cô ta đã cưng chiều tôi đến tận xương tuỷ, còn người anh trai bắt nạt tôi đã quỳ xuống trước mặt tôi và khóc lóc thảm thiết. Tôi cười còn cô ta hoảng sợ.
Mưu Sinh Kế Của Chủ Mẫu Hầu Phủ Ta được ban hôn cho Vĩnh Xương Hầu, Chu Thế Đình. Hắn có hai người thiếp, một người ở biên cương theo hắn nhiều năm, một người ở trong Hầu phủ hầu hạ mẫu thân hắn đã lâu. Những quý nữ không ưa ta cười nhạo rằng ta sắp nhảy vào hố lửa, còn mẫu thân ta thì lo lắng không thôi. Chỉ có ta là bình thản nói: “Không sao, ta có thể ứng phó. Làm chính thất của một gia tộc danh giá, không phải là việc khó.”
Sự Trả Thù Của A Vô Mẹ tôi là một con cá chép hoa, bị cha tôi đánh bắt lên bờ, nhốt trong nhà để tiếp khách. Tất cả những ai âm yếm cùng mẹ, đều có thể gặp may mắn trong một tháng. Năm tôi mười ba tuổi, mẹ vì băng huyết mà chết. Cha nói, tối mai sẽ đến lượt tôi tiếp khách.
Lệnh Vi Ngày Tây Nam Vương tạo phản đó, vị hôn phu Thôi Chiếu của ta đã bỏ rơi ta mà cứu Tam Công chúa Liễu Hàm Tuyết. Ta thế mới biết, hóa ra từ đầu đến cuối hắn ta chưa từng yêu ta, có lẽ còn hận ta đã chia rẽ mối lương duyên của hắn ta và Công chúa. Sau khi chết trong nỗi kinh hoàng bị vó ngựa hung tàn giẫm gãy cổ, ta được sống lại. Lần này, lúc Liễu Hàm Tuyết hỏi ta muốn mua vị công tử nào, ta mỉm cười, chỉ nam tử lạnh lùng như ánh trăng sáng. Thôi Uyên. Người chỉ dựa vào sức một mình mình lật lại án cho Thôi thị, thậm chí còn leo lên vị trí Nhiếp chính vương. Và hơn hết, sau khi ta chết, hắn đã kề kiếm lên cổ Thôi Chiếu. Giọng nói lạnh lùng nghiêm túc. “Ngươi phải đền mạng cho nàng.”
Đã Xuyên Sách Còn Phải Gánh Cả Truyện Tôi xuyên vào một cuốn truyện điền văn lấy bối cảnh những năm 80. Lúc đọc truyện, tôi đã thèm nhỏ dãi anh nam chính kiểu thô ráp trong truyện này bao lâu nay, giờ thì cuối cùng cũng đến lúc được “ăn thịt” rồi. Tôi dồn anh ấy vào góc tường, nhìn chằm chằm không rời mắt, cố kìm cơn chảy máu mũi mà dụ dỗ: “Cởi áo ra nào.” “Chị kiểm tra xem dạo này em có trốn việc không đấy.” Ngay lúc anh ấy mặt đỏ bừng, đang chuẩn bị kéo áo lên thì… một giọng phụ nữ trung niên to, vang dội bất ngờ vang lên từ đằng xa. “Trì Tiểu Minh! Mày dám yêu sớm hả? Còn không mau cút về học bài cho mẹ!” Toang rồi! Tôi quên mất mẹ tôi cũng xuyên vào cùng tôi rồi!
Hè Sang Không Đợi Xuân Thu A tỷ ta là một độc y, có thể giải mọi loại độc trên đời. Phò mã bị trúng kịch độc ở phía dưới bụng, công chúa liền mời A tỷ vào kinh chữa trị. A tỷ đã cứu hắn khỏi tay thần chết, nhưng phò mã lại nói rằng A tỷ đã nhìn thấy thân thể của hắn. Để tỏ lòng trung thành với công chúa, hắn móc mắt A tỷ, chặt đứt đôi tay nàng. Sau đó, dùng một tấm chiếu cuốn lấy, ném nàng cho lũ chó hoang ăn thịt. Khi tin dữ về cái chết của A tỷ truyền về nhà, đại ca không nói một lời. Huynh lặng lẽ soi gương chải tóc, sau đó nắm tay ta đi thẳng vào kinh thành. Từ hôm đó, trong phủ công chúa xuất hiện một gã mã nô mới. Người này dáng dấp cực kỳ tuấn tú, lại am hiểu mị thuật. Công chúa nhìn đến ngây ngẩn, tuyên bố muốn bỏ phò mã.
Đá Tra Nam Ra Chuồng Gà Bạn trai đề nghị sống kiểu chia đều chi phí (AA), việc nhà cũng chia đều, tôi vui vẻ đồng ý. Nhưng đến ngày nhận lương, anh ấy lại bảo tôi nợ 3 nghìn tệ. Anh ấy nghiêm túc nói: “Lương anh mỗi tháng 6 nghìn, lương em mỗi tháng 12 nghìn, cộng lại là 18 nghìn, chia đều AA mỗi người 9 nghìn, nên em phải đưa anh 3 nghìn.”
Xé Nát Bạn Cùng Phòng Thích Bắt Chước Bạn cùng phòng là một người thích bắt chước. Tôi vừa đăng một bức ảnh về phong cách ăn mặc của bản thân lên trang cá nhân, cô ta lập tức cũng đăng một bức ảnh giống hệt. Cô ta còn cố tình ghép hai bức ảnh lại với nhau rồi đăng lên diễn đàn, vu cáo tôi là người bắt chước cô ta. Tôi liền đăng ngay bằng chứng mua sắm của mình lên diễn đàn. “Xin lỗi, tôi là hàng thật, cô mới là hàng nhái!” Sau đó, cô ta còn dòm ngó bạn trai tôi, liên tục tỏ tình. Bạn trai tôi liền chuyển ngay số WeChat của cô ta cho một người bạn trai khác. Người con gái xấu tính và người con trai xấu tính? Đúng là một cặp đôi hoàn hảo!
Ngụy Thị Song Thư Trước ngày thành thân, ta và đích tỷ bị đổi hôn. Người đính hôn với đích tỷ – Tiểu tướng quân – nói rằng người hắn yêu thật ra là ta, còn trạng nguyên lang đính hôn với ta lại nói rằng hắn thích đích tỷ. Ta biết, bọn họ đã trọng sinh. Tiểu tướng quân muốn đổi lấy một người địa vị thấp, không thể sinh con, để nuôi dưỡng con riêng cho hắn. Trạng nguyên lang muốn đổi lấy một quý nữ dễ thao túng, để hắn an tâm làm kẻ ăn bám. Ta cười, bọn họ đúng là thú vị thật. Chẳng lẽ nhìn ta và tỷ tỷ, bọn họ nghĩ ngoài hai người họ ra chúng ta không còn lựa chọn nào khác sao?
Nỗi Đau Khó Nhoà Buổi họp lớp, kẻ từng là đầu gấu của lớp không chịu buông tha, cứ đòi kéo tôi chơi “Bút tiên”. Hắn chỉ vào Thẩm Cự người giờ đây đã thành đạt vang danh, rồi hỏi bút tiên rằng tôi có hối hận vì đã từ chối anh ấy năm xưa không. Nhìn dòng chữ “Có” hiện lên từ từ trên giấy, Thẩm Cự vòng tay ôm lấy bạn gái mới, ánh mắt lạnh nhạt không chút biểu cảm. Những người khác thì cười cợt đầy ác ý, bảo tôi không có mắt nhìn, giờ ngay cả xách giày cho “Thẩm tổng” cũng không xứng. Tôi cũng cười, cầm lấy cây bút, nhẹ nhàng đặt ra ba câu hỏi: “Bút tiên, cậu có thích tôi không?” “Bút tiên, tôi có thể đến tìm cậu không?” “Bút tiên, tôi có thể ở bên cậu không?” Nhìn thấy ba chữ “Có” lại lần lượt hiện lên, tất cả mọi người đều sững sờ, mặt tái mét.
Đại Sư Tỷ Phản Kích Ta và đại sư huynh đang tu luyện thì tẩu hỏa nhập ma. Chỉ vì ta và đại sư huynh đang tu luyện hăng say thì tiểu sư muội vô tri vô giác xông vào, làm gián đoạn thi pháp. Nàng ta thấy ta và đại sư huynh thì vô cùng kinh ngạc, sau đó vô tội nói: “Đại sư tỷ, Thanh Thanh không nhìn thấy gì hết, Thanh Thanh không biết… Thanh Thanh thật sự không cố ý.” Trong mắt nàng ta đã óng ánh nước mắt: “Đại sư tỷ, ta đã quấy rầy chuyện tốt của tỷ và đại sư huynh. Tỷ… tỷ sẽ không trách ta chứ?” Mẹ kiếp, xuyên sách thì xuyên sách, lại còn làm thế thân cho loại trà xanh này, thật là xui xẻo. Đại sư huynh vội vàng che chở tiểu sư muội sau lưng: “A Lăng, ngươi đừng trách Thanh Thanh, nàng ấy chỉ là một tiểu nữ hài đơn thuần, lương thiện, yếu đuối, không thể tự lo cho bản thân mà thôi~ “Nếu thật sự muốn trách, thì cứ trách ta là được.” Ta đứng dậy, sửa sang lại vạt áo, trực tiếp tung ra một chiêu Bình sa lạc nhạn, tiếp theo là một chiêu Hắc hổ đào tâm, rồi bổ sung thêm một chiêu Hầu tử Trộm đào. Đại sư huynh lập tức ngã xuống đất, co ro che lấy hạ thân, vô cùng đau đớn. Ta nhìn tiểu sư muội đang vô cùng kinh hãi, cười lạnh một tiếng, trực tiếp ra tay tát nàng ta hai mươi cái bạt tai. Ta móc kính sát tròng đỏ chót ra khỏi mắt, nhìn bọn hắn đang run lẩy bẩy nói: “Thật có lỗi, vừa mới tẩu hỏa nhập ma.”
Niệm Niệm Sơn Hà Khi Minh Dung gặp Đoan Mộc Vũ, một người chín tuổi, một người mười bốn tuổi, một người là cháu gái của Thừa tướng, một người là “con rể nuôi từ nhỏ” được chọn. Khi đó, thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết và nghị lực, sắc bén như một thanh bảo k//iếm. Hắn nhìn chằm chằm vào bóng dáng nhỏ bé trên ghế dài, đôi mắt như chảy m//áu, như thể hắn đang phải chịu một sự ủy khuất rất lớn. Minh Dung đang dựa vào ghế dài với vẻ mặt ốm yếu, rõ ràng là ở độ tuổi ngây thơ và hoạt bát, nhưng vẻ mặt lại đầy suy sụp, giống như một lão thái thái già yếu. Nàng để cho Đoan Mộc Vũ chửi bới không ngừng, chỉ cuộn người trong chiếc áo lông cáo của mình, ho một lúc rồi dùng khăn tay che miệng, sau đó ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt, thờ ơ nhìn thiếu niên, không vui cũng không buồn: “Ngươi yên tâm, có lẽ ta sẽ không sống nổi qua ngày… cập kê đâu.”
Giang Nguyễn Buổi tiệc thường niên của công ty Lục Yến Châu, mốitình đầu của anh ta và tôi mặc đồ giống hệt nhau. Tất cả mọi người đều nói anh ta nhất định sẽ đứng về phía tôi. Nhưng anh ta lại nói với tôi: “Hoặc là cởi ra ngay, hoặc là lập tức cút!” Tôi thay đổi hình tượng ngoan ngoãn, tạt một ly rượu vang đỏ vào người bọn họ. Chuyển khỏi biệt thự ra biển để giải khuây. Ngày hôm sau có cảnh báo bão, cảng bị phong tỏa. Anh trai anh ta khuyên anh ta dỗ tôi về. Anh ta thản nhiên nói: “Chỉ là một thế thân mà thôi, tôi sớm đã chơi chán rồi, anh muốn thì đi mà dỗ.” Sau đó cảng thông thương, Lục Diễn Châu hung dữ chặn tôi lại: “Giang Nguyễn, chơi chán rồi chứ, về nhà với tôi!” “Đừng dọa vợ tôi, vất vả lắm mới dỗ về được.” Anh trai anh ta cười bá đạo: “Hơn nữa, cô ấy nên yêu tôi, chứ không phải đồ giả mạo như cậu.”