Vả Mặt
Sống Lại Ta Trở Thành Nữ Tể Tướng Vị hôn phu của ta là Phương Hạc Hiên, thông minh bác học, tài hoa hơn người, thế nhưng lại đem lòng yêu một kỹ nữ, vì nàng ta mà si mê, bỏ bê việc học. Sợ hắn lỡ dở tương lai, ta vạch trần ả kỹ nữ kia cùng đồng học cũ của hắn thông đồng với nhau, cố tình tiếp cận để làm loạn tâm trí hắn. Kỹ nữ kia xấu hổ và tức giận vô cùng, đêm đó đã nuốt vàng tự sát. Từ đó, Phương Hạc Hiên chuyên tâm đèn sách, cuối cùng đỗ trạng nguyên, thăng tiến như diều gặp gió, trở thành quyền thần. Không nghĩ tới, hắn lại hận ta thấu xương, vu oan giá họa diệt cả cửu tộc ta, chiếm đoạt gia sản vạn quán của nhà ta, còn đem ta bán vào thanh lâu bị hành hạ đến chết. “Nếu không phải vì ngươi, Yến Nhi giờ này đã là thê tử của ta. Thẩm Phi Ngư, là ngươi đáng chết!” Thời điểm trọng sinh trở lại, đúng lúc Phương Hạc Hiên đến nhà ta đòi tiền chuộc thân cho kỹ nữ. Cha ta tức giận muốn đuổi hắn ra khỏi cửa. Ta ngăn cha lại, rồi hai tay dâng bạc cho hắn. “Hôn ước giữa ta và Phương lang quân từ hôm nay hủy bỏ, số bạc này coi như chúc mừng ngươi và Yên Nhi cô nương tân hôn, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Tôn A Bảo Ta thay đích tỷ gả cho thế tử ngu dại. Ngày xuất giá, đích tỷ còn mỉa mai ta: “Tiện tỳ lấy thằng ngốc, trời sinh một cặp!” Ta thương hắn là kẻ bất hạnh. Sau khi thành hôn vẫn luôn hết lòng đối đãi. Ta thay hắn chịu đựng sự ức hiếp của huynh đệ tỷ muội, lại thay hắn gánh vác mầm tai vạ do hắn gây ra. Ta tưởng rằng, chúng ta sẽ mãi mãi nương tựa vào nhau, bình dị sống trọn kiếp này. Cho đến khi – biến loạn kinh thành, phu quân ngu dại của ta lại lắc mình trở thành thái tử tiền triều. Lúc đó, ta mới biết, ngu dại chỉ là vỏ bọc của hắn. Một đêm tàn sát, thuận lợi lên ngôi. Ta tự biết từ nay trở đi ta và hắn sẽ là người xa lạ, đã chuẩn bị sẵn đơn hòa ly. Nhưng hắn lại lấy đích tỷ ta làm hoàng hậu. Đem ta loạn tiễn xuyên tim, giết chết tại phủ thế tử. Hắn giẫm lên vật đính ước của chúng ta, mỉa mai: ” Tiện tỳ sao xứng làm hoàng hậu!” Sống lại một đời. Ta trở về đêm trước khi thay đích tỷ gả đi.
Nuôi 100.000 Con Bò Khi kết hôn, mẹ chồng khinh thường vì nhà tôi làm nghề nuôi bò. Không những yêu cầu phải ký hợp đồng tài sản trước hôn nhân, bà còn nói mọi chi tiêu sau kết hôn phải chia đôi. Tuyệt đối không để con trai bà “làm từ thiện”. Nhưng bà không biết rằng, nhà tôi nuôi đến 100.000 con bò.
Cố Ý Dụ Dỗ Phát hiện chồng ngày càng dành nhiều thời gian cho hai mẹ con nhà đó, cho nên tôi bắt đầu có ý định cố tình “thả thính” lão Vương bên cạnh. Chồng tôi đi chẻ củi, gánh nước cho người phụ nữ kia, tôi vội kêu lão Vương sang chẻ củi, gánh nước cho mình. Chồng tôi mua thịt cho hai mẹ con ấy, tôi liền chủ động sang nhà lão Vương nấu nướng, cùng cha con họ ăn thịt kho. Chồng tôi sốt sắng đưa hai mẹ con cô ta đến bệnh viện, tôi lại yếu ớt gõ cửa nhà lão Vương bên cạnh…
Thanh Mai Đột Ngột Xuất Hiện Bạn thân gửi tôi một đoạn video: trong một buổi tiệc rượu, chồng tôi bị bôi đầy kem lên mặt, còn cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta thì đang… liếm từng chút một. Tôi xách nguyên cái bánh kem to đến đó, không nói không rằng, úp thẳng vào đầu chồng. Quay sang nhỏ thanh mai, tôi lạnh giọng nói: “Liếm hết đi! Không liếm sạch thì đừng hòng bước ra khỏi đây!”
Gió Ngừng Trời Sáng Khi hay tin Quý phi có thai, phu quân liền đón về tiểu thanh mai vốn thủ tiết. “Hiện nay muội muội của ta đã được sắc phong Quý phi, lại còn hoài thai đứa con duy nhất của Thánh thượng.” “Chương gia ta từ nay chẳng cần phải nương tựa vào cái gia tộc lụn bại như Thôi gia các ngươi nữa. Ta muốn thuận theo tâm ý của bản thân, đón người nữ tử ta yêu về làm bình thê.” Đúng là buồn ngủ lại gặp người đưa gối. Ta vừa nghe Quý phi tự chuốc họa, lén lút tư thông cùng thị vệ, đang bối rối lo việc thoát thân thế nào, thì phu quân đã vội vàng mang về một kẻ thế mạng. “Nếu đã vậy, ngôi vị chủ mẫu của Chương gia cứ nhường cho nàng ta, ta tự xin rời đi.”
Gà Hầm Nấm Bà nội theo người ta đi hái nấm, hái về một đống nấm đỏ mũ trắng. Bà nói sẽ nấu món gà hầm nấm để cải thiện bữa ăn cho cả nhà. Tôi lên tiếng nhắc nhở: “Mấy cây nấm này có độc, ăn vào sẽ ch .t người đấy.” Ba tôi ghét tôi nói những lời xui xẻo, liền phạt tôi phải ăn hết đống nấm đó. Lúc tôi choáng váng, hoa mắt, miệng cầu cứu thì họ lại mắng tôi là giả vờ. Thế là, tôi ch .t tại đêm hôm đó. Không ai trong nhà rơi một giọt nước mắt, đổ hết món gà hầm nấm đi, rồi qua loa chôn cất tôi. Lúc tôi mở mắt ra, bà nội đang múc món gà hầm nấm, tôi thì yên ổn bưng thức ăn đặt lên bàn. Bà nội gắp cái đùi gà cho em trai tôi, nói: “Cháu đích tôn, phải ăn nhiều một chút thì mới mau lớn nha.”
Thắp Lên Hy Vọng Năm tôi mười bảy tuổi, vì cứu trúc mã của mình mà tôi bị chấn thương ở đầu, từ đó phản ứng cũng chậm hơn người bình thường. Hắn hối hận không thôi, ngày nào tan học cũng dành thời gian kèm cặp riêng cho tôi. Hắn hứa với tôi rằng, cả hai nhất định phải thi đỗ đại học. Nhưng rồi, kể từ khi một học sinh chuyển trường xuất hiện, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Cô ta thông minh, hoạt bát, cứ quấn lấy hắn đòi học cùng sau giờ học. Những chủ đề họ nói chuyện với nhau, tôi hoàn toàn không hiểu, giống như một kẻ đứng ngoài. Mỗi lần tôi lấy hết can đảm hỏi hắn bài tập, cô ta lại cười nhạo tôi: “Đúng là đồ ngốc, một câu đơn giản thế mà cũng không hiểu.” “Nếu là tôi thì tôi sẽ không làm gánh nặng cho người khác đâu! Gia Thụ ca đã giúp cậu nhiều như vậy rồi, cậu không thể tự lập một chút sao?” Về sau, mẩu giấy quay cóp của cô ta rơi xuống đất và bị hiệu trưởng phát hiện. Để bảo vệ cô ta, hắn đứng trước mặt mọi người và nhận lỗi thay: “Đây là tờ giấy của Tiểu Sơ.” “Tôi đã cảnh cáo cô ấy rất nhiều lần đừng đi theo con đường sai trái này, không ngờ cô ấy vẫn gian lận!” Tất cả ánh mắt kỳ lạ đều đổ dồn về phía tôi. Khiến tôi không còn chỗ dung thân. Lúc đó tôi mới nhận ra, chàng trai năm ấy của tôi đã không còn thuộc về tôi nữa. Ngày tôi rời đi, hắn phát điên tìm tôi. “Em đúng là đồ ngốc, nếu không có tôi, ai sẽ bảo vệ em đây?”
Nam Phụ Si Tình Là Em Trai Tôi Khi nhận ra mình chỉ là nữ phụ pháo hôi trong tiểu thuyết, em trai tôi đã đưa nữ chính về ra mắt bố mẹ. Nhưng vấn đề là… thằng bé cũng chỉ là một nam phụ si tình mà thôi. Nam chính là một tổng tài bá đạo, thần bí và tàn nhẫn, tương lai sẽ khiến nhà tôi phá sản, còn tôi thì phải dậy sớm thức khuya ra vỉa hè bán bánh kếp kiếm sống. Thay vì chờ hắn ta ra tay với chúng tôi, chi bằng tôi làm cho mình mạnh lên, dùng thực lực nghiền nát hắn!
Hết Thuốc Cứu Rồi Sau khi cứu một thai phụ chảy má/u giữa đường, tôi lại bị dân mạng ném đá đến ch.t. Thai phụ đổ oan cho tôi, nói chính tôi đâ//m vào cô ta khiến cô sinh khó, con ch.t non. Tôi không chỉ bị đình chỉ công việc, mà còn bị cư dân mạng phẫn nộ đẩy ra giữa đường. Một chiếc xe tải lao tới, tông tôi bay lên trời, ch.t ngay tại chỗ. Sau khi ch.t, tôi thấy thai phụ kia nhào vào lòng chồng tôi, cười rạng rỡ: “Vẫn là anh thông minh nhất. Không chỉ tiện tay bỏ được cái thai dị dạng, mà còn hốt trọn cảm tình của cư dân mạng… Nghe nói kiểu lưu lượng này dễ quy đổi ra tiền lắm.” “Cũng chỉ trách cô ta quá giàu. Cô ta ch.t rồi, tiền mới là của chúng ta.” Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hôm đó — ngày mà thai phụ kia bị “tai nạn”.
Hoàng Quyền Phú Quý Ngày thứ năm sau khi ta chet. Giang Dư Hoài dẫn theo ánh trăng sáng đi tới lãnh cung. Ánh trăng sáng: “Có phải tỷ tỷ vẫn còn tức giận không? Vậy mới không để ý tới ta.” Giang Dư Hoài: “Người đâu, ph//á cửa!” Cửa mở! Nghênh đón bọn họ chỉ có th//i th//ể lạnh lẽo.
Hoàng Mệnh Bị Đánh Cắp Ta và thứ muội cùng ngày xuất giá. Nàng vốn nên cầm lấy mệnh ký hung sát, viễn gả sang man di hòa thân; còn ta, cầm lấy phượng mệnh ký, thuận lý thành chương bước vào Đông cung. Nào ngờ đêm trước đại hôn, thứ mẫu bày mưu đổi gả chúng ta. Đời trước, ta xông vào hỉ đường, nóng lòng vạch trần chân tướng. Thứ muội lại giả ý muốn đập đầu để chứng minh trong sạch. Thái tử kịp thời ngăn lại, nàng vẫn cố tình làm động thai khí. Thái tử đại nộ, buộc tội ta ngụy tạo thiên mệnh, mưu hại hoàng tự. Lập tức sai người cạo đầu, hủy dung, nhét ta vào kiệu hòa thân, trở thành trò cười cho cả kinh thành. Thứ muội mang mệnh cách của ta, thuận lợi trở thành Thái tử phi, sinh hạ long phượng cát tường, được muôn dân xưng tụng là hiền hậu. Còn ta, chế//t thảm trên đường hòa thân. Một lần nữa mở mắt, ngoài song trống nhạc vang trời, sứ đoàn nghênh thân đã chờ sẵn bên ngoài: “Phụng mệnh khả hãn, nghênh đón quý nữ Đại Lương!”
Chàng Thư Sinh Của Ta Thế tử gia Bùi gia người đã đính hôn với ta, lại bỏ ta trong sào huyệt thổ phỉ, quay lưng đi cứu nha hoàn xinh đẹp đang khóc lóc thảm thiết của ta. Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Thiếu Vũ vào lòng, dùng áo choàng che lại, những ngón tay thon dài giữ chặt một mảnh ngọc bội vỡ từ trên người nàng rơi xuống. Thiếu Vũ rên khẽ một tiếng, thân hình mềm mại run rẩy dán sát vào người Bùi Cảnh. Bùi Cảnh khóe môi khẽ nhếch, ôm lấy Thiếu Vũ, chỉ trong vài hơi thở đã biến mất trong màn đêm, không thèm liếc mắt nhìn ta thêm một lần. Ta đẩy vai một thư sinh da trắng bên cạnh, người đang đứng xem náo nhiệt. “Thấy không, vừa rồi đó. Thân pháp lợi hại chứ! Ha ha, mẹ kiếp, hắn là vị hôn phu của ta đấy!”
Báo Ứng Của Trà Xanh Khi bố mẹ tôi nói muốn nhận nuôi Tống Hàm Hi, tôi biết rằng câu chuyện đã bắt đầu. Vào ngày sinh nhật của tôi, cô ta sẽ nói: “Thật tốt, Kiều Kiều còn có bố mẹ ruột tổ chức sinh nhật, không như tôi, bố mẹ đều mất cả rồi…” Khi tôi có người yêu, cô ta sẽ nói: “Kiều Kiều có tiền, anh ấy chọn Kiều Kiều cũng đúng thôi, không như tôi, phải sống nhờ nhà người ta…” Cứ như vậy, bố mẹ tôi và cả bạn trai tôi đều quay lưng lại với tôi. Trước khi chết vì tai nạn xe hơi, tôi còn nghe cô ta nói: “Kiều Kiều chỉ gặp tai nạn xe thôi, nhưng lễ trưởng thành của tôi cả đời này chỉ có một lần…” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Tống Hàm Hi rón rén bước vào nhà. Tôi cười. Phản PUA, bạn đã biết chưa?
Hãy Bảo Vệ Mẹ! Đứa con ngoài giá thú mà bố tôi giấu kín suốt 8 năm cuối cùng cũng bị mẹ phát hiện. Mẹ tôi quyết tâm vạch rõ ranh giới với ông ta, không ngần ngại rời khỏi nhà. Lần này tôi đã ngăn cản mẹ tôi. Bởi vì tôi đã được sống lại. Bố tôi mắc bệnh hiểm nghèo, sẽ chet rất nhanh thôi, chừng nào ông ta mất thì toàn bộ tài sản đứng tên ông sẽ thuộc về mẹ con tôi.
Chiêu Dung Ta nữ giả nam trang, cứu Tiêu Kiền từ đống xác chết trở về. Trong tiệc mừng công, Hoàng thượng hỏi hắn muốn ban thưởng điều gì. Hắn vì cưới công chúa, dùng một kiếm xé toạc áo bó ngực của ta, phơi bày thân phận nữ nhi của ta trước mặt mọi người. “Người này lừa dối quân thượng, thay công chúa xuất giá đến biên cương, coi như lập công chuộc tội.” Ta bị giam trong địa lao, xích sắt xuyên qua xương quai xanh. Công chúa mỉm cười nghiền nát xương ngón tay, thả chuột đến gặm nhấm máu thịt của ta. “Dù sao cũng là ngươi cứu được Tiêu lang, mới thúc đẩy mối lương duyên của ta và chàng.” “Bản cung từ bi rộng lượng, ban cho ngươi tạ lễ này.” Năm sau, Tiêu Kiền cưới công chúa, một bước lên mây, quyền khuynh triều chính. Còn ta chịu hết sỉ nhục, chết thảm trong chuồng dê nơi biên cương. Trở lại một đời, ta quay về ngày Tiêu Kiền vạch trần ta.
Chàng Là Định Mệnh Của Ta Ta và tỷ tỷ xuất giá cùng ngày.Nhưng người vén khăn trùm đầu của ta, lại là tỷ phu.Bấy giờ ta mới biết được, tỷ tỷ và vị hôn phu của ta đã sớm lén lút qua lại với nhau, thầm đổi kiệu hoa.Tỷ phu bị mù, thân thể lại yếu ớt, tính tình mềm mại, hắn dịu dàng nói với ta.“Nàng đừng sợ, không sống được bao lâu đâu, nàng cố nhịn một chút.”Sau lại ta mới biết, hắn nói không sống được bao lâu, là đang nói đến tỷ tỷ và người trong lòng của ta.
Thể Chất Báo Ứng – Gậy Ông Đập Lưng Ông Tôi có một thể chất rất kỳ lạ, hễ ai vừa mới chiếm được chút lợi từ tôi, thì ngay sau đó nhất định sẽ chịu tổn thất gấp đôi. Nói cách khác, tôi không bao giờ thiệt, còn những kẻ muốn khiến tôi chịu thiệt… đều sẽ gặp quả báo gấp bội.
Mười Ngày Nữa Em Sẽ Quên Anh Mẹ, chú Đoạn, hồ sơ du học của con được duyệt rồi. Con quyết định sẽ ra nước ngoài.”Trong phòng khách yên ắng, giọng nói của Hướng Vân Lộc vang lên nhẹ nhàng như giọt nước rơi xuống mặt hồ, gợn sóng rất khẽ.Mẹ Hướng ngồi đối diện trên ghế sofa, nghe vậy thì mừng rỡ không thôi:“Nhanh vậy sao? Khi nào con đi?”“Mười ngày nữa.”Bà Hướng không ngờ lại gấp đến thế. Vừa xúc động, khóe mắt bà lại ánh lên vẻ không nỡ:“Vậy để mẹ giúp con thu dọn hành lý ngay bây giờ. Lần đầu con đi xa, lại là ra nước ngoài, mẹ thật sự không yên tâm. Mẹ đã liên hệ với một người bạn cũ, con trai bác ấy cũng đang học ở London. Nếu có chuyện gì thì con cứ tìm cậu ấy, không cần ngại. Mà con với cậu ấy từng được hai bên gia đình định sẵn hôn ước từ nhỏ đấy, nếu hợp thì làm bạn trai bạn gái, không thì làm bạn cũng được.”Hướng Vân Lộc khẽ gật đầu:“Dạ, mẹ.”Nghe con trả lời như thế, mẹ Hướng thoáng ngỡ ngàng:“Vân Lộc, con đồng ý rồi sao? Vậy là con và bạn trai trước kia… chia tay rồi à?”Cô lập tức im lặng.Ba Đoạn như bừng tỉnh ra điều gì đó, đập mạnh tay xuống bàn:“Nó không chịu về gặp gia đình, rõ ràng là chẳng nghiêm túc gì với con cả. Chia tay là đúng rồi!”“Bạn trai? Bạn trai nào cơ?”Một giọng nói đột ngột phá vỡ không khí trầm lắng trong phòng.
Cuộc Đời Mới Của Thập Nguyệt Năm thứ mười sau khi kết hôn, chồng tôi dắt tiểu tam về nhà, còn đứng ngay trước mặt tôi, xin mẹ chồng tác thành. Mẹ chồng gật đầu đồng ý cho tôi và chồng ly hôn. Bà nhận tôi làm con gái nuôi, rồi nắm chặt tay tiểu tam, thành khẩn nói: “Sau này chuyện trong nhà giao hết cho con.” Tiểu tam: “Con sẽ cố hết sức ạ.” Mẹ chồng: “Yên tâm, cũng không khó lắm đâu, mẹ sẽ dạy con.” Tiểu tam: “Con cần làm gì ạ?” Mẹ chồng: “ 5 giờ sáng dậy nấu bữa sáng, 7 giờ đưa hai đứa nhỏ đi học, 8 giờ dọn dẹp, 10 giờ đi chợ lo cơm trưa, buổi trưa tranh thủ giặt đồ, 2 giờ chiều chuẩn bị bữa xế…” Tiểu tam: “…”