Vả Mặt

Cố Nhân Tâm

Cố Nhân Tâm Năm thứ ba làm hoàng hậu, cuối cùng ta cũng chết tâm. Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm đêm lại nghỉ tại cung của quý phi. Con ta ở ngay dưới gối, nhưng lại mong mẹ mình là người khác. Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ. Sau này gặp lại trên phố, cha con họ đều đỏ hoe mắt: “Cùng trẫm trở về, ngươi vẫn là hoàng hậu của trẫm.” “Mẫu thân không cần nhi tử nữa sao!” “Kẻ lừa đảo từ đâu tới?” Ta ôm chặt hài tử trong tay, nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ: “Ta chưa từng sinh hai đứa bé?!”

Phần 2 - Cốt Thi Ngàn Năm

Cốt Thi Ngàn Năm Tôi phát trực tiếp buổi thẩm định ngọc quý và kết nối được với một cô gái nổi tiếng trên mạng. Cô ta yêu cầu tôi đánh giá chiếc nhẫn trên tay của người bên cạnh. Nhưng tôi phát hiện ra đó là bàn tay của bạn trai mình. Tôi lập tức nhắn tin cho bạn trai thì anh ta sốt ruột nói với tôi rằng mình đang làm thêm giờ ở công ty. Tôi bật cười. “Vậy thì em yên tâm rồi, vừa nãy đáng sợ quá, suýt chút nữa em còn tưởng rằng anh là người bên kia.” “Anh không biết đấy, cô hot girl mạng đó là bộ xương ngàn năm tuổi!”  

Mộc Vân

Mộc Vân Ca ca là thị vệ của tiểu thư, tự nhận tình cảm với tiểu thư vượt qua tình cảm nam nữ. Vì sợ tiểu thư vào cung cô đơn, ca ca bán nhà tổ lấy tiền mặt, hủy hôn sự của ta, đưa ta vào trong cung làm cung nữ. Tiểu thư bị người ta hãm hại, ca ca bảo ta chịu bị đ//ánh g//ãy chân, để chứng minh tiểu thư trong sạch. Phản quân làm loạn, ca ca bảo ta thay quần áo của tiểu thư, thay tiểu thư chịu nhục. Ta chet ở đầu đường, lúc mở mắt ra, ta đã quay về ngày ca ca bắt ta vào cung.

Chước Chước

Chước Chước Tỷ tỷ là đệ nhất mỹ nhân ở kinh thành, nhưng tỷ ấy chỉ là nữ nhi của một gia đình thương gia. Mệnh của nữ nhi nhà thương gia thì hèn kém, tỷ tỷ bị bắt đi, ngày thứ hai đã chet tại phủ của tiểu hầu gia. Để minh oan cho tỷ tỷ, phụ thân bị đ//ánh đến hộc m//áu, Thẩm gia bị lửa th//iêu ch//áy suốt một ngày một đêm. Mẫu thân nước mắt rơi đầy khóe mắt, máu lệ “tí tách” mà xuống: “Chước Chước, con nhất định phải trốn thoát ra ngoài, vì phụ thân con, vì tỷ tỷ con mà báo thù rửa hận!”

Kẻ Vô Ơn

Kẻ Vô Ơn Mẹ tôi thời trẻ là người não yêu đương. Bà một lúc làm hai công việc để nuôi bố tôi đi học đại học, kết quả là, khi bố tôi tốt nghiệp, thi đậu vào công chức, ông ta liền đá bà. Nguyên nhân rất đơn giản, lý do rất thuyết phục: 1. Công nhân VS công chức, không xứng nữa; 2. Cuộc sống như một đường chạy dài, khi một người cố gắng chạy, còn người kia dậm chân tại chỗ, thì chắc chắn sẽ có một người bị bỏ lại. Trong mắt bố tôi, mẹ tôi là người đứng yên, họ đã thuộc về hai tầng lớp khác nhau, không còn tiếng nói chung. Mẹ tôi không cam tâm bị bỏ rơi, trong căn phòng cho thuê, bà lớn tiếng cãi vã, nói bố tôi là sói mắt trắng, bà không đồng ý chia tay. “Chia tay chưa bao giờ chỉ là chuyện của hai người, chỉ cần một người quyết định là được, cô đã là người bị chia tay.” “Nhưng chúng ta đã kết hôn! Chúng ta là vợ chồng! Chứ không phải chỉ là bạn trai bạn gái!” Bố tôi cười lớn, giơ một bàn tay ra: “Vợ chồng? Giấy kết hôn đâu?”

Chưa Muộn

Chưa Muộn Tôi thi đại học được hạng nhất của thành phố, hân hoan chờ đợi đại học Thanh Hoa và Bắc Đại đến tranh giành mình. Kết quả là mẹ tôi lại điền nguyện vọng vào một trường đại học hạng hai trong thành phố, tôi hoàn toàn choáng váng! Tôi chất vấn mẹ tại sao lại làm như vậy. Kết quả là bà nhìn tôi với ánh mắt phức tạp và nói: “Chuyện này nghe thì kỳ quặc, nhưng con hãy tin mẹ, một năm sau con sẽ bị Thanh Hoa đuổi học, rồi mắc chứng trầm cảm nặng, sau đó bị bọn buôn người bắt cóc đến một làng nhỏ, ăn thức ăn của lợn, bị xích bằng dây sắt, cuối cùng chỉ có thể sinh năm đứa con cho người ta, rồi qua đời.” Gì vậy, mẹ tôi trọng sinh quay lại sao?

Làm Tra Nam Đừng Mơ Có Hậu Duệ

Làm Tra Nam Đừng Mơ Có Hậu Duệ Tôi muốn đặt gói ở cữ 42 ngày tại trung tâm chăm sóc sau sinh, nhưng chồng tôi, Giang Minh, sống ch.t không đồng ý. “Cô mang thai tốn của tôi bao nhiêu tiền rồi, giờ còn được voi đòi tiên, muốn 42 ngày không phải làm gì à?” “Đẻ một đứa con thì ghê gớm lắm sao? Chó cái đẻ con còn tiện tay một cái là xong chuyện, cô sao mà làm quá lên thế hả?!” Tôi cắn răng không nhượng bộ, nhất định phải đặt gói 42 ngày. Tối đó, Giang Minh—người trước giờ luôn bật đèn khi làm chuyện ấy—lần đầu tiên tắt đèn. Tôi thấy có gì đó không ổn, liền đẩy mạnh người đàn ông đang thở dốc trên người tôi rồi vội vã bỏ chạy ra ngoài. Giang Minh khóa trái cửa, đứng bên ngoài cười lạnh: “Không phải cô muốn hưởng thụ bằng cách tiêu nhiều tiền hơn sao?” “Vậy thì tự đi mà kiếm số tiền đó đi.” Lời hắn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tim tôi. Cuối cùng tôi cũng tỉnh ngộ: mình đã cưới phải một con quỷ. Là tôi đã nhẫn nhịn quá lâu, đến mức khiến Giang Minh quên mất, tôi vốn cũng là một con quỷ.

Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương Ta thay thế tỷ tỷ gả cho nhiếp chính vương tội ác tày trời. Đích tỷ được cả nhà sủng ái hết mực, nhưng lại là người câm. Vì vậy ta cũng chỉ có thể giả câm. Đêm tân hôn, ta đợi trong phòng đến nỗi sắp ngủ thiếp đi, cuối cùng cũng có người đẩy cửa tiến vào, tiếp đó khăn trùm đầu của cô dâu bị vén lên. Ngẩng đầu lên nhìn thấy một khuôn mặt đẹp đến mức không giống người thường, ta suýt thốt lên một câu “Đẹp quá”, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của mình. A đúng rồi, hiện tại ta là người câm. Vì vậy chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn, cố gắng dùng ánh mắt truyền đạt suy nghĩ trong lòng. Cảnh Hành khẽ nhếch đuôi mắt, đưa tay nhéo cằm ta nâng lên, dường như đang tỉ mỉ ngắm nghía: “Nghe nói phu nhân ba năm trước từng mắc một trận bệnh nặng, hiện tại không thể nói, nghĩ lại, cũng không thể nói ra được đau đớn nhỉ?” Ta lập tức hoảng hốt. Hắn tiếng xấu vang xa, sẽ không có sở thích đáng sợ gì không thể cho người biết đi? Đang nghĩ ngợi, hắn lại cười nhẹ nói: “Nhưng ta nghe nói, cho dù là người không thể nói, ít nhất cũng có thể phát ra một chút âm thanh mơ hồ.” Sau khi đích tỷ trở thành người câm, ta chỉ gặp nàng một lần trước đêm gả thay này, cũng không hiểu lắm tình trạng phát ra âm thanh hiện tại của nàng. Nghe Cảnh Hành nói vậy, ta tin là thật, vì vậy ừm ừm hai tiếng. Hắn đột nhiên bật cười, đôi mắt như chiếc đèn lưu ly phản chiếu ánh sáng, sáng đến mức không giống người thường, lại còn đa tình. Hắn cúi đầu hôn ta, mơ hồ nói: “Cũng đủ rồi.” Mặt ta bỗng đỏ bừng.  

Bí Mật Động Trời

Bí Mật Động Trời Tôi mệt rã rời sau chuyến công tác nên lên giường nghỉ sớm. Nửa đêm tỉnh dậy uống nước, lúc đi ngang qua phòng bố mẹ chồng, tôi vô tình nghe được một bí mật động trời. Tôi sững người tại chỗ.

Sau Khi Hoán Đổi Linh Hồn Với Vợ, Tôi Hối Hận Rồi

Sau Khi Hoán Đổi Linh Hồn Với Vợ, Tôi Hối Hận Rồi Vợ tôi là một bà vợ lười biếng, hay mè nheo, vô tích sự. Chẳng làm gì ở nhà, chỉ biết vòi tiền, tính khí thất thường, ăn mặc lôi thôi. Nếu không vì còn trông cậy cô ta đẻ cho tôi một đứa con trai, tôi đã đá cô ta từ lâu. May mắn thay, ông trời có mắt— Để tôi và cô ta hoán đổi linh hồn. Cười chết mất, làm phụ nữ sướng thế cơ mà! Tôi quyết định sẽ làm phụ nữ cả đời! …Nhưng rất nhanh, tôi hối hận rồi.

Ta Cùng Muội Muội Trao Đổi Tướng Công

Ta Cùng Muội Muội Trao Đổi Tướng Công Trọng sinh trở về ngày đính hôn, kế muội chạy đến trước mặt vị hôn phu của ta: “Thẩm thế tử, ta đã ái mộ chàng từ lâu, chàng có thể cưới ta được không?” Không ai có thể cự tuyệt được mỹ mạo của nàng, vị hôn phu của ta, Thẩm Uy cũng vậy. Hắn ngay lập tức hủy hôn ước với ta, cầu hôn muội muội. Ngày xuất giá, kế muội liếc mắt nhìn ta đầy khiêu khích. Ta mới biết được, muội muội ta cũng đã trọng sinh. Kiếp trước, phu quân của nàng là Bùi Tiểu tướng quân đã sớm tử trận nơi sa trường. Nàng luôn ghen tị vì ta được gả vào Hầu phủ, hưởng hết vinh hoa phú quý. Ta cười, cười nàng ngây thơ. Muội muội không biết, Thẩm Uy thực chất là một tên biến thái. Một tên thân thể không trọn vẹn, chỉ biết hành hạ nữ nhân. Trong hậu viện Thẩm phủ, chất đầy thi thể của những nữ nhân bị hắn hành hạ đến chết…   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933

Ngày Tàn Của Các Người

Ngày Tàn Của Các Người Vừa mới chuẩn bị ăn cơm, hàng xóm mới kế bên đã gõ cửa nhà tôi. “Nhà tôi có người thân mất, phải đi đám tang, có thể nhờ nhà chăm giúp Tiểu Hạo vài ngày không?” Mẹ tôi theo phản xạ định mở cửa, nhưng tôi kéo bà lại. “Chỉ là chăm một đứa trẻ vài hôm thôi mà? Có gì đâu?” Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ, tôi chậm rãi nói: “Đứa nhóc đó bị rối loạn tâm thần siêu nam!”

Chị Đây Rất Cao Quý, Anh Không Xứng

Chị Đây Rất Cao Quý, Anh Không Xứng Tiểu Thanh Mai bị chẩn đoán ung thư, Cố Thành vì cô ta mà bỏ rơi tôi ngay tại lễ đường. Mọi người đều khuyên tôi nên rộng lượng: “Cô ấy sắp chết rồi, cô đừng chấp nhặt với cô ấy nữa.” Sau này, tiểu Thanh Mai mang thai. Cố Thành muốn tôi nhận con của họ: “Đây là di nguyện của cô ấy, chẳng lẽ em không thể chấp nhận một đứa trẻ chưa chào đời sao?” Tôi cười lạnh: “Vậy cô ta còn muốn được sống chết bên anh, sao anh không đi chết cùng cô ta luôn đi?” Sau khi tôi và Cố Thành hủy hôn, kẻ thù không đội trời chung của anh ta đã công khai theo đuổi tôi. Cố Thành như muốn phát điên. Nhưng liên quan gì đến tôi, Cố Thành hay kẻ thù của anh ta, tốt nhất đừng dính dáng đến tôi nữa.

Chương Trình Thực Tế Bạch Liên Hoa

Chương Trình Thực Tế Bạch Liên Hoa Đêm tân hôn, Tống Dĩ Minh dẫn bạch liên hoa về nhà. Còn tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn máy quay, livestream toàn bộ quá trình. Một người là ảnh đế, một người là nữ minh tinh trong sáng. Chưa đầy một tiếng sau, livestream bùng nổ. Còn tôi, nhờ buổi livestream này, bắt đầu hot bỏng tay.

Sau Màn Thử Thách Của Mẹ Chồng Trước Cưới, Tôi Không Hầu Hạ Nữa

Sau Màn Thử Thách Của Mẹ Chồng Trước Cưới, Tôi Không Hầu Hạ Nữa Tôi và bạn trai yêu nhau ba năm, vừa mới đính hôn không lâu. Đến Tết Nguyên Tiêu, anh ấy đưa tôi về nhà ra mắt bố mẹ. Trên đường đi, mẹ anh gọi điện liên tục, giục hết lần này đến lần khác. “Con trai à, về đến nơi thì mau đưa Tiểu Thiển về nhà nhé, mẹ chuẩn bị xong hết rồi, vừa hay cả nhà ăn bữa cơm trưa.” Tôi xách theo đủ loại quà, gõ cửa nhà họ. Vừa bước vào, nhìn thấy trên bàn chẳng có lấy một món ăn. Bảy cô tám bác ngồi đầy ghế sofa, vừa thấy tôi đã ríu rít bàn tán. Mẹ anh ta chỉ chào hỏi qua loa vài câu rồi lập tức đẩy tôi vào bếp. “Nghe nói con dâu tương lai của mẹ nấu ăn ngon lắm, hôm nay mẹ cũng được hưởng lây rồi. Mẹ đã mua đầy đủ nguyên liệu hết rồi nhé.” Tôi xách lại túi quà, quay đầu bỏ đi. “Dì à, xem ra mọi người không chào đón cháu lắm, cháu xin phép để hôm khác tới vậy.” Gọi là thử thách tiền hôn nhân đúng không? Xin lỗi, tôi không phục vụ đâu.

Quy Tắc Của Người Đứng Đầu

Quy Tắc Của Người Đứng Đầu Hồn phách của tôi nhập vào người một nữ sinh. Nhưng tôi nhìn bài thi toán lớp 12 viết rõ ràng 65 điểm trước mặt, lâm vào trầm tư. Lúc thi đại học tôi thi đậu vào Thanh Hoa với thành tích đứng đầu toàn thành phố, hiện tại tôi nhìn điểm số khiến người ta không thể tưởng tượng nổi này, cười thành tiếng. Tiếng cười trong giờ tự học buổi tối yên tĩnh có vẻ vô cùng đột ngột, bởi vậy người ngồi bàn phía trước tôi quay đầu nhìn tôi một cách chán ghét, cô ấy cau mày nói: “Tôn Thư Nghi, câm miệng.” Tôi không chấp nhặt với cô ấy, ngẩng đầu nhìn thấy bài tập viết trên bảng đen và thời gian đếm ngược kỳ thi đại học, tôi rất nhanh hiểu được, bây giờ tôi đang ở trong thân thể một nữ sinh trung học. Tôi nhìn tay mình một chút, thon dài trắng nõn, cầm lấy tấm gương nhỏ trên bàn, phản chiếu ra một khuôn mặt cũng được xem là xinh đẹp. Xinh đẹp hơn tôi trước kia, thế nhưng dưới mắt là quầng thâm màu đen nhàn nhạt, vừa nhìn đã biết không ngủ đủ giấc trong thời gian dài. Cúi đầu xuống, tốt lắm, trên đùi tôi lại còn bó thạch cao. Trên bàn học chất đống tư liệu ôn tập chỉnh tề, còn có sổ ghi chép chi chít và bài thi sửa chữa nhiều lần. Phía trên tất cả đều là điểm số khá là tệ.

Tuyết Rơi Trắng Trời

Tuyết Rơi Trắng Trời Trong lễ cưới, Đoạn Tri Hứa ném bó hoa cưới trong tay xuống, ngay trước mặt tất cả mọi người dắt theo cô thanh mai trúc mã rời khỏi hiện trường. Chỉ còn lại tôi – cô dâu hữu danh vô thực – bị khách mời đến dự lễ cưới nhìn như xem trò khỉ, chỉ trỏ bàn tán. Người anh em thân thiết của anh ta, Lục Dữ An, bất ngờ nhảy lên sân khấu, mặc kệ ánh mắt xôn xao của đám đông, nhìn tôi đầy sâu sắc: “Mạn Mạn, em cũng nhìn anh một lần đi được không? Anh có điểm nào thua kém Đoạn Tri Hứa chứ?” “Cho anh một cơ hội, để quãng đời còn lại anh được chăm sóc em, được không?” Tôi không do dự chút nào, khoác tay anh ta, quyết tâm hoàn thành buổi lễ đến cùng. Năm đó, dưới sự dịu dàng tấn công không ngừng của anh ta, tôi yêu anh ta một cách toàn tâm toàn ý. Lễ Tình Nhân đầu tiên sau khi kết hôn. Lục Dữ An đưa tôi đến núi Phúc Sơn trượt tuyết, nhưng lại vô tình gặp Giang Lạc Nhan – người xuất hiện một mình. Khi tôi quay người rời đi thì bị cô ta va vào. Lúc xe cứu thương đến, Lục Dữ An không nghĩ ngợi gì mà bế Giang Lạc Nhan lên xe: “Mạn Mạn, em đợi ở đây nhé, anh đưa Lạc Nhan đến bệnh viện kiểm tra trước đã!” Tôi sững sờ nhìn người đàn ông luôn miệng nói yêu tôi, lại có thể không chút do dự đẩy tôi ra ngoài thế giới của anh ta…

Đoạn Tình

Đoạn Tình Chồng tôi ngoại tình với người phụ nữ đã có gia đình ở tầng dưới. Tôi và chồng của cô ấy cùng ngồi hút thuốc ở cầu thang. Chúng tôi chỉ dám trở về khi chắc chắn họ đã xong việc. Về sau, họ càng ngày càng lộng hành hơn. Chồng của cô ấy nói: “Tôi chuẩn bị đi bắt quả tang đây, còn cô?” Tôi vừa nhai xiên nướng vừa tỉnh bơ đáp: “Anh bắt thì tôi cũng bắt!”

Giúp Đỡ Sai Lầm

Giúp Đỡ Sai Lầm Chỉ vì tôi gửi cho anh trai một đường link nhờ trợ lực mà bị chị dâu chửi tới tấp. “Không biết xấu hổ hả? Anh mày có vợ rồi mà còn định quyến rũ ảnh!” “Tao nói cho mày biết, chừng nào tao còn sống trong nhà này thì mày đừng hòng bước chân vào.” …

Bao Nhiêu Là Đủ

Bao Nhiêu Là Đủ Phòng khám hôm nay có một cô gái bị vỡ hoàng thể đến. (Hoàng thể là phần còn lại của trứng sau khi rụng. Vỡ khi có tác động mạnh, trong truyện là vì qu/an hệ quá thô bạo và nhiều lần.) Cô ta nhìn tôi, ánh mắt d/â/m d/ục đầy vẻ khiêu khích, bàn tay trắng nõn cố tình kéo thấp cổ áo, để lộ dấu hôn chi chít trên ngực. “Bác sĩ Thẩm, chị với chồng bao lâu làm một lần vậy?”