Vả Mặt

Đồ Của Tôi Ai Dám Lấy?

Đồ Của Tôi Ai Dám Lấy? Mẹ kế thừa lúc chồng tôi ngủ say, lén leo lên giường hắn. Nhưng bà ta đâu biết, chồng tôi là kiểu người bệnh hoạn kiểm soát cực mạnh, dù ngủ rồi cũng phân biệt được có phải tôi hay không. Hắn mở mắt ra, một cú đá đạp mẹ kế lăn xuống đất: “Cút, bà mà cũng xứng dùng đồ của cô ấy à?” Mẹ kế sững sờ. Chồng tôi quay đầu nhìn tôi, vẻ tội nghiệp: “Vợ ơi, anh thấy bẩn quá, cần được khử trùng.”

Ngu Ngốc Mùa Xuân

Ngu Ngốc Mùa Xuân Tôi và nhỏ bạn thân lăn lộn trong giới giải trí bao năm, rốt cuộc cũng thành hai bà cô già. Dân mạng suốt ngày chửi chúng tôi giả vờ ngốc nghếch để tỏ ra đáng yêu. Chúng tôi thực sự oan ức lắm, nếu thông minh thì sao lại dấn thân vào cái giới này chứ? Công ty thấy cả hai làm gì cũng không ra hồn, bèn đóng gói quăng vào một show thực tế để làm nền cho mấy tiểu hoa đang hot. Trên chương trình, một tiểu hoa tuyên bố cô ta chính là nhị tiểu thư nhà họ Bùi ở Giang Thành. Nhỏ bạn thân của tôi sững sờ: “Cái gì? Hóa ra ba tao lén lút có con riêng à?” Tiểu hoa lại khoe khoang bạn trai mình là thiếu gia nhà họ Tần – Tần Du. Tôi đơ người: “Ủa? Vậy ra bạn trai tao còn có thêm một cô bạn gái khác sao?” Nhỏ bạn thân đau lòng muốn chết, tìm tôi than thở: “Tao tính bỏ nhà ra đi đây.” Tôi vội vàng nói: “Tao đi với mày! Vừa hay tao cũng muốn trốn hôn.” Thế là hai đứa xách vali chạy trốn ngay trong đêm. Đêm hôm đó. Bùi Yêm – đại thiếu gia nhà giàu số một Giang Thành – phát điên: “Gì vậy trời? Em gái mình đâu rồi?” Tần Du – thiếu gia số một của giới tài chính – cũng tá hỏa: “Cái quái gì? Sao vợ mình lại mất tiêu rồi?”

Chỉ Có Thể Là Em

Chỉ Có Thể Là Em Mười năm trước, Trần Hành Giản cầm d ao kề vào cổ mình. Nói với cha mẹ anh ta rằng đời này không cưới ai ngoài tôi. Mười năm sau, anh ta lại cầm lấy con d ao ấy lần nữa. Nhưng lần này… là để bắt tôi xin lỗi cô gái nhỏ của anh ta. Người từng thề sẽ không phản bội tôi khi còn trẻ. Giờ đây lại ôm lấy cô gái đang run rẩy trong lòng, xem tôi như ác quỷ, trong mắt không còn chút yêu thương nào của năm xưa. Trong thoáng chốc, tôi như thấy lại thiếu niên năm đó, người từng hứa sẽ yêu tôi trọn đời trọn kiếp. Tôi chợt nhận ra— Mười năm hôn nhân, cuối cùng cũng đã đi đến đoạn kết. Vì vậy, lần đầu tiên tôi mở lời ly hôn: “Trần Hành Giản, chúng ta hãy buông tha cho nhau đi.”

Ngày Em Lên Xe Hoa

Ngày Em Lên Xe Hoa Ngày Lục Nghiễn đính hôn, hắn cố tình sai mấy tên côn đồ đến quấy rối tôi. Đến khi làm xong biên bản ở đồn cảnh sát trở về, trời đã tối đen. Vừa đặt chân tới cửa nhà, tôi đã nghe có người hỏi tôi đi đâu rồi. Lục Nghiễn cười nhạt: “Anh sợ cô ấy đến gây chuyện, nên để cô ấy ở đồn cảnh sát uống trà cả ngày. Chờ cô ấy về thì mọi chuyện cũng đã an bài xong xuôi rồi.” Tôi đứng ngoài cửa, khẽ lắc đầu, cười cay đắng. Xoá sạch toàn bộ liên lạc với Lục Nghiễn, xoay người lên máy bay đi nước ngoài. Tối hôm đó, nghe nói Lục Nghiễn không tìm được tôi, người vốn luôn bình tĩnh ấy lại nổi điên một cách hiếm thấy. Mắt hắn đỏ hoe, thì thầm: “Nhất định là cô ấy ghen tuông thôi, cố tình giận dỗi với mình. Đợi hết giận rồi sẽ quay về, nhất định là vậy.” Nhưng hắn không biết, tôi không phải vì giận dỗi mà bỏ đi, mà là thực sự không cần hắn nữa. Ngày Lục Nghiễn đính hôn, hắn cố tình sai mấy tên côn đồ đến quấy rối tôi. Đến khi làm xong biên bản ở đồn cảnh sát trở về, trời đã tối đen. Vừa đặt chân tới cửa nhà, tôi đã nghe có người hỏi tôi đi đâu rồi. Lục Nghiễn cười nhạt: “Anh sợ cô ấy đến gây chuyện, nên để cô ấy ở đồn cảnh sát uống trà cả ngày. Chờ cô ấy về thì mọi chuyện cũng đã an bài xong xuôi rồi.” Tôi đứng ngoài cửa, khẽ lắc đầu, cười cay đắng. Xoá sạch toàn bộ liên lạc với Lục Nghiễn, xoay người lên máy bay đi nước ngoài. Tối hôm đó, nghe nói Lục Nghiễn không tìm được tôi, người vốn luôn bình tĩnh ấy lại nổi điên một cách hiếm thấy. Mắt hắn đỏ hoe, thì thầm: “Nhất định là cô ấy ghen tuông thôi, cố tình giận dỗi với mình. Đợi hết giận rồi sẽ quay về, nhất định là vậy.” Nhưng hắn không biết, tôi không phải vì giận dỗi mà bỏ đi, mà là thực sự không cần hắn nữa.

Đồ Của Tôi Đừng Hòng Cướp

Đồ Của Tôi Đừng Hòng Cướp Chồng tôi chở bồ nhí đi du lịch rồi gặp tai nạn xe. Trước cửa phòng cấp cứu, hắn siết chặt tay tôi, thều thào: “Nếu tôi không qua khỏi, tài sản nhất định phải chia cho…” Tôi lập tức cắt ngang, hét lên: “Bác sĩ! Mau cứu người đi!” Bạch Nhụy bế con đến bệnh viện, mặt dày tranh giành tài sản với tôi. “Theo luật, con riêng cũng có quyền thừa kế!” Tôi chỉ vào ông chồng đang nằm bất động, đầy dây truyền cắm khắp người. “Cô cũng nói là quyền thừa kế tài sản. Đợi chồng tôi tắt thở rồi hẵng quay lại!”

Tiểu Sư Muội Phản Nghịch

Tiểu Sư Muội Phản Nghịch Thời điểm ta cùng phu quân động phòng, hắn đột nhiên phi thăng. Lúc phi thăng, hắn thậm chí chưa kịp dừng lại, cứ thế nhẹ nhàng phiêu diêu mà thành tiên. Mà ta, những cảm xúc sắp trào dâng bỗng chốc nghẹn lại trong cổ họng, một cái nghẹn này, đè nén đến mức khiến ta trở nên lãnh đạm trong mọi phương diện. Từ đó, ta chuyên tâm tu luyện Vô Tình Đạo, ba ngàn năm sau trở thành thần, rút kiếm đi tìm tên phu quân kia. Không ngờ, khi vừa dò hỏi tung tích, chúng thần đều cười ầm lên: “Ồ? Ý ngươi là chiến thần trần truồng phi thăng kia sao~” “Hiện giờ, nhân gian đâu đâu cũng có miếu thờ hắn, ngươi chưa thấy kim thân của hắn sao? Hai cái mông sáng loáng được dát vàng, chói mắt vô cùng.” “Thế nào? Ngươi quen hắn sao?” Ta: … “Không quen, chưa từng gặp.”

Chỉ Là Ly Hôn Thôi Mà

Chỉ Là Ly Hôn Thôi Mà Tôi đi dự đám cưới, chỗ ngồi sát bên lại chính là chồng cũ. Đang ăn tiệc thì tôi nôn nghén mất kiểm soát. Giây tiếp theo, đũa trong tay anh ta rơi xuống. Trông anh ta có vẻ… không giữ được bình tĩnh nữa rồi.

Yêu Quái Tình Thư 

Yêu Quái Tình Thư Ngày trước đám cưới, tôi đột nhiên có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác. Một người đàn ông cao lớn, cao gần 1m9, cơ bắp cuồn cuộn, cánh tay đầy hình xăm. Hắn mặt lạnh như tiền, đứng trước quầy bán kẹo bông gòn, mua liền hai cây. Miệng thì lạnh lùng nói: “Thêm đường, vợ tôi thích ăn ngọt.” Nhưng trong đầu lại vang lên một câu hoàn toàn khác: [Tôi cũng thích ăn ngọt!] Tôi: ???

Không Thích Thì Cứ Đưa Đây

Không Thích Thì Cứ Đưa Đây Kiếp trước, em gái tôi toại nguyện gả vào nhà giàu. Kết quả, chồng đại gia quanh năm không có nhà, em không chịu nổi cô đơn nên ngoại tình bị chụp lại, còn dính HIV, cuối cùng bị đuổi ra khỏi nhà tay trắng. Còn tôi thì lấy được ảnh đế ba lần đoạt giải. Sau khi cưới, ảnh đế yêu tôi đến phát điên, chúng tôi trở thành cặp đôi kiểu mẫu nổi tiếng trong giới giải trí. Em gái ghen đến phát rồ rồi giết tôi, cả hai cùng quay lại đúng ngày chọn người kết hôn. Lần này, nó nhanh chóng nói với ba là muốn cưới ảnh đế. Tôi bật cười. Chồng không về nhà nhưng mỗi tháng cho mười triệu tiêu vặt, kiểu sống như tiên thế này mà em tôi lại không thích sao?!

Bán Chồng Cho Tiểu Tam

Bán Chồng Cho Tiểu Tam Tôi bán chồng được 5 triệu tệ. Người mua là một bà chị giàu có, làm việc rất dứt khoát, hôm đó chuyển khoản luôn cho tôi. Nhìn dãy số không kia mà tôi cười méo cả mặt. Theo đúng tinh thần phục vụ đến nơi đến chốn, tôi bàn giao chồng rõ ràng từng bước. “Chị kiểm tra ngoại hình đi, ở với tôi ba năm rồi, không bị xước sát gì lớn, chỉ có nổi vài cái mụn.” “Đây là kết quả khám sức khoẻ, không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là dạ dày hơi yếu, một ngày đi ngoài hai lần, mỗi lần nửa tiếng.” “Hoa hồng bất tử, giấy chứng nhận vợ tốt, son môi màu hồng búp bê tử thần, mấy món quà này là trong ba năm nhận được, giờ tôi cũng giao lại cho chị luôn.” “Sinh nhật mẹ chồng, thuốc lá của bố chồng, công việc của em chồng, sau này cũng phiền chị lo giúp.” …Thấy sắc mặt bà chị càng lúc càng khó coi, tôi vội vàng nói: “Hàng đã bán rồi, miễn trả lại nha!”

Vở Kịch Cuối Cùng

Vở Kịch Cuối Cùng Tôi kết thúc chuyến du lịch sớm để về nhà. Phát hiện mọi thứ trong nhà, cả ở công ty, đều đã thay đổi. Bộ đồ ngủ bằng vải bông mỏng mà tôi từng mua cho Kỷ Thì đã bị thay bằng đồ vải lanh thô. Trà trong phòng làm việc cũng bị đổi thành cà phê. Cô thư ký nhỏ – kẻ làm ra tất cả những chuyện này – đang nhìn tôi đầy thách thức: “Xin lỗi chị Linh nhé, tổng giám đốc Kỷ nói rồi, cái cũ không đi, cái mới sao đến.” Tôi thở dài một tiếng gần như không nghe thấy. Thực ra, cô ta rồi cũng sẽ thành “cái cũ” thôi. Bởi vì đây đâu phải lần đầu Kỷ Thì ngoại tình. Anh ta coi đám người đó là bạn giường, bạn ăn uống, bạn thể thao… Tôi nhẫn nhịn là vì khối tài sản trong hôn nhân. Chứ còn mấy cô kia, không hiểu là đang mơ tưởng điều gì?

Công Chúa Bị Từ Hôn

Công Chúa Bị Từ Hôn Ta trọng sinh về ngày Lương Văn Chi từ chối hôn sự tại Kim điện, nhìn thấy hắn nắm chặt tay nha hoàn của ta, thái độ kiên quyết. “Bệ hạ, Tiêu Thiến là người trong lòng vi thần, ngoài nàng ra, vi thần tuyệt đối không cưới bất kỳ nữ tử nào khác.” Là công chúa bị từ hôn, ta đích thân cầu xin ân điển cho hắn: “Phụ hoàng, nếu thế tử đã thâm tình như vậy, không cần miễn cưỡng nữa. Tiêu Thiến tuy là nha hoàn nhưng cũng là người hầu hạ ta tận tâm, không bằng phụ hoàng viết thánh chỉ ban hôn, cũng coi như thành toàn cho đôi uyên ương này.” Lương Văn Chi bỗng nhiên ngẩng đầu kinh ngạc nhìn về phía ta, ta mỉm cười nhàn nhạt. Ta cũng rất tò mò, đời này không có sự giúp đỡ của ta, Lương Văn Chi có thể leo lên vị trí nào.

Con Gái Tôi Là Thủ Khoa Đại Học

Con Gái Tôi Là Thủ Khoa Đại Học Khi đài truyền hình đến phỏng vấn người đứng đầu kì thi tuyển sinh đại học, tôi đang nằm tắm nắng trên bãi biển. “Cái gì? Phỏng vấn ư! Nhưng tôi đang ở nhà máy, nghỉ làm sẽ bị trừ tiền. “Nhà tôi nói anh họ mới là giống nòi thủ khoa, không giống tôi da dày thịt chắc hợp đi làm công nhân.” “Tôi không thể về, nhà tôi để hết tiền cho anh họ đi học đại học rồi, tôi còn phải kiếm tiền nuôi gia đình.“ Bản tin vừa phát sóng, bố mẹ tôi đã bị mắng lên hot search. Tôi mặt ngây thơ vô tội và đưa ra bộ ba câu hỏi chất vấn ngây thơ: “Không phải các người dạy con làm người phải trung thực sao? “Bố mẹ nói, con chỉ là con gái, già rồi phải nhờ anh họ nuôi, như vậy không đúng sao?” “Bố mẹ đưa hết tiền cho bác cả, cả làng không phải đều khen nhà chúng ta “Anh em hòa thuận” sao?” Vậy thì, sai ở đâu? Bố mẹ tôi mặt nhăn như khổ qua: “Sai hết cả rồi.“

Tri Hứa

Tri Hứa Tôi là thư ký trưởng của Thái tử gia nhà họ Giang, cả năng lực chuyên môn lẫn thái độ làm việc đều thuộc hàng xuất sắc trong ngành. Thế nhưng chỉ vì ngoại hình quá nổi bật mà bị đồng nghiệp mỉa mai bóng gió. Cho đến một hôm, Thái tử gia đang tán tỉnh bạn gái nhỏ ở quán bar thì nhận cuộc gọi công việc từ tôi. Hôm sau, bạn gái anh ta đến công ty tát thẳng vào mặt tôi. Tôi cười lạnh, giật tấm thẻ nhân viên xuống, ném thẳng vào mặt Giang Sở Niên: “Tiện nhân gây sự thì thôi, bà đây sa thải luôn cái đồ sếp vô dụng như anh. Chúc công ty anh ngày mai đóng cửa, ngày mốt ra cầu xin cơm sống qua ngày!”  

Chị Chồng – Tổ Trưởng Tổ Drama

Chị Chồng – Tổ Trưởng Tổ Drama Chị chồng giành trước cái tên tôi đặt cho con gái. Tôi đã chọn được một cái tên thật đẹp cho con gái chưa ra đời: Từ Sơ. Sau khi biết được, chị chồng lập tức dùng cái tên đó để đăng ký hộ khẩu cho con gái mình. Còn giả bộ ngọt ngào nói với tôi: “Tên thôi mà, chỉ là một cái ký hiệu, em đặt cái khác là được rồi.” Từ sau khi tôi kết hôn, chị chồng đã luôn cố tình giành phần hơn tôi, tranh tiện nghi từ nhà chồng. Tôi ngoài mặt tỏ ra không để tâm, còn quan tâm hỏi ngược lại: “Ôi, em có mời người tính rồi, bảo chữ đó phát âm gần giống với chữ ‘tử’, không hay đâu, em đã bỏ qua rồi. Sao chị lại dùng vậy?”

Tôi Sợ Cô À?

Tôi Sợ Cô À? Hôm đó là tiệc cuối năm của công ty, thực tập sinh mới đến lại ngang nhiên ngồi vào ghế chính, mặt mũi đầy kiêu căng, thỉnh thoảng còn vuốt bụng mình. Tôi thấy cảnh đó, không nhịn được lên tiếng nhắc: “Đó không phải chỗ của cô!” Cô ta quay đầu lại, cười lạnh nhìn tôi. “Sao? Cô sợ tôi giành gia sản à? Cô cũng tự nhìn lại mình đi, một đứa con gái như cô thì làm sao gánh nổi cơ nghiệp to lớn như vậy?” “Trong bụng tôi là con của bố cô đấy, sau này sinh ra, chính là thái tử!” Tôi nghe xong lời cô ta, kinh ngạc đến há hốc miệng, bởi vì bố tôi mấy năm trước gặp tai nạn xe, giờ chỉ là người thực vật, hoàn toàn không thể cử động, làm sao còn có thể có con được?

Từ Giả Thành Thật

Từ Giả Thành Thật Chồng tôi – một tổng tài từng hô mưa gọi gió – sau khi phá sản thì mắc chứng trầm cảm. Chỉ sau một đêm, tôi từ vợ tổng giám đốc rơi thẳng xuống thân phận nhân viên quèn làm thuê kiếm sống. Để giúp chồng trả nợ, gom tiền chữa bệnh trầm cảm cho anh, tôi đến hội đấu giá làm lễ tân đón khách. Nhưng tôi không ngờ, người đáng lẽ giờ này đang nằm viện điều trị tâm lý – chồng tôi – lại ngồi ung dung ở khu vực VIP, mắt không thèm chớp mà giơ bảng đấu giá chiếc vòng cổ đắt đến choáng người, rồi tặng cho người phụ nữ ngồi bên cạnh anh ta. Mà sợi dây chuyền đó, chính là kỷ vật của bà nội tôi – tôi đã phải đem cầm để lấy tiền giúp anh trả nợ.

Chuyến Bay Cuối Cùng

Chuyến Bay Cuối Cùng Chồng tôi không thích chuyện chăn gối, nửa năm mới miễn cưỡng một lần, cực kỳ kiềm chế. Tôi cứ tưởng anh là kiểu người sống tiết chế, theo chủ nghĩa cấm dục… cho đến một ngày, tôi vô tình thấy một đoạn video. Trong video, chồng tôi và một người phụ nữ lạ… quấn lấy nhau, nóng bỏng như thiêu đốt. Nghiến răng nhìn đến cuối cùng, một dòng chữ hiện lên: “V tôi 50, tôi giúp bạn lập kế hoạch trả thù.”* *V tôi 50 là cách viết tắt phổ biến trên mạng, có nghĩa là“Chuyển khoản cho tôi 50 tệ, tôi sẽ giúp bạn lên kế hoạch trả thù.”

Không Phải Người Già Nào Cũng Đánh Kinh

Không Phải Người Già Nào Cũng Đánh Kinh Thất nghiệp ba tháng, thằng con đăng tấm hình tôi ăn bưởi lên nhóm gia đình. Nó còn thêm dòng chữ: “Con đàn bà này lại ăn chực nữa rồi.” Bố chồng lập tức nhảy vào: “Phải vả cho con mẹ mày rách mồm ra mới đúng.” Mẹ chồng thì tag thẳng chồng tôi: “Tôi đã bảo anh đừng cưới nó rồi mà.” Tôi giật lấy điện thoại từ tay con, gửi luôn một đoạn ghi âm: “Lũ già không biết điều, mai tôi tới đòi nhà, cho từng người các người ra gầm cầu ở.” Lúc đi làm ra tiền thì bảo tôi bỏ bê gia đình, bây giờ ở nhà chăm lo mái ấm thì nói tôi ăn bám? Được! Thế xem tôi làm vừa lòng các người như nào này.

Tiết Kiệm Cho Ai?

Tiết Kiệm Cho Ai? Tôi tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm khổng lồ trong ngăn kéo của mẹ, kẹp bên trong là một tờ giấy ghi: “Gửi con trai yêu quý Hạo Hạo.” Nhưng tôi là con một, suốt 23 năm qua trong nhà chỉ có mình tôi. Phản ứng đầu tiên của tôi là, đây không phải sổ tiết kiệm của nhà mình. Thế nhưng, tên chủ tài khoản lại đúng là tên của mẹ tôi. Khoản tiền gửi đầu tiên là 440 nghìn, trùng khớp với ngày tôi chào đời. Mỗi năm sau đó, đúng cùng một ngày, bà đều gửi một khoản y hệt như vậy vào tài khoản – 440 nghìn. Cho đến bây giờ, tổng số dư đã vượt quá 10 triệu. Tôi không khỏi thấy lạnh sống lưng. Nếu là đột nhiên có một khoản tiền lớn được gửi vào, thì tôi còn có thể tự an ủi rằng có khi họ trúng số.