Vả Mặt
Lại Muốn Đấu? Vào đêm tân hôn với chồng tôi, Lạc Tây Châu, chị dâu góa phụ của anh ấy, Thẩm Phương Băng, vô tình bị trật chân. Thế là Lạc Tây Châu bỏ mặc tôi, người vợ mới cưới, để ở bên chăm sóc cô ta suốt đêm. Sáng hôm sau, anh ta còn ngang nhiên định lấy hết phiếu thịt mà tôi mang theo làm của hồi môn để đi mua sườn bồi bổ cho Thẩm Phương Băng đang “yếu ớt”. Nhưng khi Lạc Tây Châu mở rương hồi môn của tôi ra, anh ta phát hiện bên trong trống không. Tất cả là vì tôi đã sống lại! Tôi biết trong lòng Lạc Tây Châu yêu Thẩm Phương Băng, anh ta cưới tôi chỉ để che mắt thiên hạ. Kiếp trước, bọn họ xem tôi như người giúp việc già, tôi ở nhà chăm sóc cha mẹ bệnh tật của anh ta, còn Lạc Tây Châu thì đưa Thẩm Phương Băng đi theo đơn vị sống sung sướng. Kiếp này, tôi sẽ không ngu ngốc mà dốc lòng vì anh ta nữa, cũng không làm trâu làm ngựa cho bọn họ. Nếu Lạc Tây Châu cứ một lòng hướng về Thẩm Phương Băng, vậy thì để anh ta tự mà lo cho cô ta đi. Kiếp này, tôi sẽ bước trên con đường của riêng mình, con đường không có hai kẻ hút máu đó! Chỉ là điều tôi không ngờ được chính là — Lạc Tây Châu và Thẩm Phương Băng… cũng đã sống lại!
Lại Gặp Quân Đêm bái đường thành thân, nhưng phu quân của ta vẫn chưa về. Ngược lại ta nghe nói Hình bộ thượng thư đương triều liên thủ với nữ bộ khoái giang hồ và phá được một vụ kỳ án. Anh hùng và nữ hiệp đi đâu cũng có đôi có cặp, bọn họ được dân gian tôn sùng và trở thành một câu chuyện tình đẹp được người đời truyền miệng. Có vẻ như ta, một vị hôn thê được mai mối đàng hoàng, vô cùng thừa thãi. Quý tộc Thái Nguyên đều giễu cợt ta vì ta đã đi theo Thiệu Ngọc hỏi han ân cần hắn nhiều năm đến vậy, thế mà ta còn không nhanh bằng Lục bộ kia chỉ mới quen được hắn có hai tháng. Nhưng bọn họ không biết, ngay lúc Thiệu Ngọc liều mạng dùng thân mình để chặn mũi tên cho nữ bộ khoái, ta đã một mình bước qua con đường tuyết phủ kín than lửa nóng hổi, thành công lấy thư từ hôn về. Thiệu Ngọc vẫn nghĩ rằng ta chỉ đang giận dỗi hắn, hắn đang chờ xem khi nào ta sẽ tự tìm tới xuống nước với hắn. Mãi cho đến khi căn bệnh đậu mùa bùng phát khắp nơi trong kinh thành, ta đề xuất lấy thân mình để thử thuốc. Vì việc này nên hắn cảm thấy hơi cảm động, hắn tưởng rằng cuối cùng ta vẫn không nhịn được lo lắng cho hắn. Nhưng ta lại dứt khoát đi vòng qua người Thiệu Ngọc đang dang rộng hai tay đi về phía mình. Ngược lại ta khóc lóc rồi nhào vào trong lòng của tên ám vệ trẻ tuổi ở phía sau hắn: “Thật tốt quá, Thẩm Yến, may mà ngươi không sao!”
Bạn Giường Đêm trước hôn lễ, tôi phát hiện ra Hứa Châu và bạn gái cũ của anh ấy vẫn duy trì mối quan hệ kiểu “bạn giường”. Hai người hễ muốn là gọi, gọi xong là gặp. Bất kể xa xôi thế nào, bên kia đều sẽ lập tức chạy đến. Anh em của anh ta hỏi: “Cậu rốt cuộc nghĩ gì vậy? Đã sắp làm đám cưới với Tuyết Trà rồi, còn lằng nhằng không dứt với đàn chị. Nếu không dứt được thì lúc trước chia tay làm gì?” Hứa Châu châm điếu thuốc, giọng khàn khàn: “Giữa tôi với cô ấy, ngoài chuyện đó ra, chẳng hợp nhau điểm nào. Còn tôi và Tuyết Trà thì lại hoàn toàn ngược lại, haizz.” “Yên tâm đi, tôi biết chừng mực. Mỗi lần chúng tôi gặp nhau chỉ là giải quyết nhu cầu, không ôm ấp, không qua đêm, tuyệt đối không ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân của tôi và Tuyết Trà.”
Báo Ứng Mùa hè năm nào Cố Chuẩn Niên cũng đi công tác, ngay cả khi tôi sảy thai, anh cũng phải đi. Tôi không kìm được mà lén đi theo anh. Mãi đến giờ tôi mới phát hiện rằng, tháng nào anh ta cũng đi công tác hàng năm, thực ra đều dành để ở bên một người phụ nữ khác và đứa con của họ. Càng buồn cười hơn chính là, trong những chuyến công tác không có thật đó, bố mẹ, bạn bè, đồng nghiệp của anh ta đều giúp anh ta che giấu. Suốt năm năm, tôi tràn đầy hy vọng về đứa con của chúng tôi. Tận tâm vun vén cho gia đình này, để đổi lại được gì?
Tỉnh Ngộ Tôi và Cố Xuyên Trạch kết hôn vào thời dân quốc. Sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, tôi đề xuất muốn làm thêm giấy chứng nhận kết hôn. Cố Xuyên Trạch nhíu mày, trách móc: “Vợ chồng già rồi còn làm chứng nhận gì nữa.” Hai đứa con cũng khuyên tôi đừng học theo người trẻ chạy theo mốt. Tôi đành bỏ qua. Nuôi nấng con lớn, rồi chăm sóc cháu, không một ngày nào được nghỉ ngơi. Một ngày nọ, khi dọn dẹp nhà cửa, tôi lại tình cờ tìm thấy một tờ giấy chứng nhận kết hôn cũ kỹ. Người kết hôn là Cố Xuyên Trạch và mối tình đầu mà anh ta luôn tự nhận là suốt đời theo chủ nghĩa độc thân. Thảo nào anh ta luôn không muốn làm giấy chứng nhận với tôi, hóa ra là đã làm với người khác rồi. Cuối cùng, tôi cũng bừng tỉnh. Tại sao mỗi lần tôi nhắc đến chuyện làm giấy chứng nhận kết hôn, hai đứa con luôn có vẻ lúng túng, lo lắng. Tôi ngồi ngẩn ngơ cả buổi chiều, nhìn ngôi nhà mà tôi đã chăm sóc kỹ lưỡng, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Không có giấy chứng nhận kết hôn, cũng chẳng sao.
Kẹo Ngọt Mẹ tôi tái giá, bà không chút do dự lựa chọn mang theo em gái song sinh của tôi, còn tôi thì bị bỏ lại. Nhiều năm trôi qua, bà không hỏi han, không quan tâm. Đến lúc tôi thành danh, bà lại nhảy ra, trên video mắng tôi là đứa con bất hiếu. Tôi chẳng có cảm xúc gì, thậm chí còn muốn cười: “Bà Tần, cơm có thể ăn bừa nhưng lời không thể nói bừa!”
Tri Tự Mẫu thân của ta là một nữ nhân rất đáng thương. Không bao lâu sau khi gả cho phụ thân, bà đã bị ông chuyển tay giao cho quyền quý. Rõ ràng ai cũng biết bà bị vu oan tội thông gian, nhưng bà vẫn bị đày về quê. Nhi tử từng thề sẽ đón bà trở về, thực ra lại mong bà sớm ngày chết đi. Khi bà còn sống, Ứng gia muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta; nhưng khi bà mất rồi, nhà đó lại nhớ đến việc định thân cho ta. Ta xách theo một thanh đao rỉ sét tiến đến kinh thành. Tháng Ba qua đi sẽ đến tiết Thanh Minh, khi ấy ta sẽ xem xem đầu của ai xứng đáng làm bia mộ cho mẫu thân của ta?
Không Thẹn Với Lòng Tôi và Lục Minh là đôi vợ chồng trẻ đã bên nhau từ thuở học sinh. Từ chiếc áo đồng phục đến chiếc váy cưới, từ tầng hầm chật hẹp đến căn biệt thự riêng biệt, chúng tôi đã đi cùng nhau suốt 12 năm. Tôi từng nghĩ rằng hôn nhân của chúng tôi vững như bàn thạch, cho đến khi tôi phát hiện anh ấy ngo/ại tìn/h. Hôm đó, anh đang ở bệnh viện cùng tôi chờ sinh, thì có một cuộc điện thoại gọi đến. Giọng cô gái bên kia run rẩy nức nở, khẩn thiết cầu xin Lục Minh đến với cô ta. Lục Minh ngập ngừng một lúc rồi quay người… bước ra khỏi phòng bệnh. Anh bỏ lại đứa con chưa chào đời. Bỏ lại người vợ đã cùng anh đi hết 12 năm cuộc đời. Và bỏ lại luôn cả mái ấm mà chúng tôi đã vất vả mới gây dựng được.
Mười năm hôn nhân, cuối cùng tôi cũng được “vị tiểu tam sinh viên trẻ trung” của chồng ghé thăm. Cô ta ôm bụng bầu, cười nhạt đầy ẩn ý: “Có con gà mái già không đẻ được trứng, lại cứ ôm khư khư ổ gà nhà hào môn.” Tôi vừa đưa tay vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa thì Chu Thành Huy đã vội nghiêng người che chắn cho cô ta. Phản ứng nhanh như chớp khiến tôi không nhịn được bật cười. Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, từng chữ rạch rõ ràng: “Con gà non mới anh nuôi? Tươi quá nhỉ. Còn anh? Gà trống già?” Anh ta không dám cãi, chỉ đứng yên chắn trước cô gái mềm yếu kia. Tốt lắm. Anh ta quên rồi à? Quên mình đã từng là “tiểu Chu” thế nào mới leo lên làm “Tổng Giám đốc Chu”? Vậy thì… để tôi giúp anh trở lại điểm xuất phát.
Chuyện Ở Lớp Học, Sữa Học Đường Cô giáo chủ nhiệm ra lệnh cho phụ huynh “tự nguyện” đặt mua sữa của trường. Tôi nhìn vào bảng thành phần, phát hiện hàm lượng protein còn ít hơn cả lương tâm của trường học này. Thế là tôi lịch sự từ chối. Kết quả, ngày hôm sau, cô giáo chủ nhiệm dẫn đầu phong trào cô lập con gái tôi. Cô ta quay video cả lớp giơ hộp sữa lên, đồng thanh nói “Cảm ơn mẹ!” Chỉ có con gái tôi hai tay trống trơn, đứng ngay giữa khung hình. “Số tiền nhỏ, nhưng thể hiện mức độ quan tâm của phụ huynh dành cho con cái.” “Không có sữa uống, khác gì trẻ mồ côi?” “Sau này, bạn nào đặt sữa sẽ được ưu tiên làm cán bộ lớp.” Tôi lập tức gọi đường dây nóng của thị trưởng để tố cáo. Sự việc ầm ĩ đến mức hiệu trưởng phải đứng ra phát biểu: “Đăng ký sữa là tự nguyện, không ai bị ép buộc.” Sau đó, tôi gửi toàn bộ ảnh chụp màn hình tin nhắn lên các phương tiện truyền thông lớn. Chỉ muốn nhờ họ dịch giùm xem “tự nguyện” nghĩa là cái quái gì.
Gieo Nhân Nào, Gặt Quả Nấy Thành hôn bảy năm, phu quân thủ phụ vì một đôi nhi nữ mà thỉnh về một nữ phu tử. Hắn giải thích: “Trong nội viện, nam tử ra vào bất tiện.” Ta thương cảm nữ tử sống chẳng dễ dàng, bèn tăng gấp đôi học phí. Ngày ngày tự tay chuẩn bị áo cơm cho nhi nữ, chỉ sợ chúng bị đói bị lạnh. Mãi đến sinh thần của nữ phu tử, phu quân lại lén lút đưa nhi nữ đến tửu lâu mừng sinh thần cùng nàng. Lúc ấy, ta mới hay, thì ra nữ phu tử chính là thanh mai ngoại thất năm xưa của hắn khi lâm nạn. Ngay cả đôi nhi nữ cũng thay hắn che giấu ta. “Phụ thân, rốt cuộc khi nào người và phu tử mới thành thân? Như vậy chúng ta sẽ là người một nhà rồi.” “Mẫu thân lúc nào cũng quản thúc chúng con, cái gì cũng không hiểu, nếu để phu tử làm mẹ thì tốt biết bao.” Giọng nói của Thôi Diễn mang theo ý cười. “Vài ngày nữa, ta sẽ vào cung cầu một đạo chỉ phong bình thê, không thể để mẫu thân con ức hiếp Lan nhi.” “Phụ thân vạn tuế!” Ta đứng ngoài cửa, tâm can như bị dao cứa, cắn răng hạ quyết tâm, xoay người vào cung bái kiến Thái hậu. “Cô mẫu, xin người ban cho con một đạo chỉ hòa ly đi.” “Thế còn hai đứa trẻ?” Ta ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhưng kiên định: “Một đứa cũng không cần.”
Từ Trân Quý Đến Lãng Quên Tiêu Cảnh từng coi ta như trân bảo. Hắn vì ta mà không ngại làm phiền huynh đệ: “Huynh đệ tốt, giúp ta chăm sóc tốt cho đệ muội tương lai của ngươi.” Sau khi diệt phỉ rơi xuống vực mất trí nhớ, hắn lại quên mất ta, nhất quyết muốn cưới cô nương trong thôn đã cứu hắn. Hắn hại ta biến thành trò cười. Còn buông lời cay nghiệt trước mặt mọi người: “Ta tuyệt đối sẽ không thích loại nữ tử cao ngạo kiêu căng như ngươi, trước kia có lẽ chỉ thấy ngươi xinh đẹp, theo đuổi để chơi đùa mà thôi.” Hắn sẽ không nhớ, ta đã đồng ý lời cầu hôn của hắn. Ta bình tĩnh cười cười, gả cho người khác. Đợi đến khi hắn khôi phục trí nhớ, mắt đỏ hoe tìm đến, huynh đệ tốt của hắn đang ôm ta vào lòng. Nam nhân dùng bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve vùng bụng đang nhô lên của ta, nhàn nhạt nhướng mắt: “Đến bái kiến tẩu tẩu của ngươi đi, hy vọng chúng ta vẫn là huynh đệ…” *Đệ muội: em dâu
Đại Phu Nhân Tạ Gia Từ nhỏ ta đã biết, sau này ta sẽ là tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi lễ Phật, những cô nương khác thả diều nhảy dây, ta ngày ngày ngam mình trong Phật đường niệm kinh. Tạ Thận Chi tập võ, thích nữ tử tính tình kiên cường. Ta vì hắn học cưỡi ngựa, ngã gãy chân, cũng không rơi một giọt nước mắt. Ta dốc hết sức lực sống thành dáng vẻ mà hắn thích. Nhưng hắn lại yêu một cô nương hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta quay đầu gả cho đại ca nổi tiếng tàn nhẫn sắt đá của hắn. Sau khi thành hôn, Tạ gia đại lang giống như lời đồn, không gần nữ sắc. Chỉ có một lần, Tạ Thận Chi say rượu chặn trước cửa ta, Tạ Vọng Chi che chở ta ở phía sau, nhìn người đệ đệ này, lạnh lùng mở miệng. “Nàng hiện tại là đại phu nhân Tạ gia, nửa đêm ngươi tìm đại tẩu có chuyện gì?”
Gặp Lại Kẻ Từng Yêu Lý Thừa Trạch vội vàng trở về để cùng tôi cầu hôn, nhưng trên đường đi gặp tai nạn xe. Khi tỉnh lại, hắn mất trí nhớ. Hắn quên tôi, lạnh lùng muốn chia tay. Tôi vừa khóc vừa nói với hắn: “Đến lúc nhớ ra, anh sẽ hối hận.” Thế nhưng, ngay trước mặt tôi, hắn lại ôm một người phụ nữ khác. Sau này hắn vừa khóc vừa nói với tôi: “Anh nhớ ra rồi, anh hối hận rồi.” Hắn hối hận sao? Tôi cũng vậy!
Trường Lạc Trước Tết nguyên tiêu một ngày, trong phủ có một vị cô nương tới, nói nàng mới là Lục tiểu thư của Ninh Bình Hầu phủ. Mà thân phận thật sự của ta là con gái của Hoa Dương công chúa. Ta biết nàng là cố ý muốn đổi lại. Bởi vì kiếp trước, Hoa Dương công chúa bị liên lụy vào một vụ án lớn, cuối cùng tự thiêu ở phủ công chúa. Mà Thẩm Tam Lang của Ninh Bình Hầu phủ lại thi đỗ Trạng Nguyên, trở thành cận thần của thiên tử. Hôm nay vị Lục tiểu thư này đã sống lại, mà ta cũng vậy.
Phúc tinh A Mãn Ta tuy là một nữ nhân vừa xấu xí lại câm điếc, nhưng lại có một phu quân vô cùng mỹ mạo. Phu quân người yếu có bệnh tim, mọi chi phí chữa trị đều dựa vào số bạc ta thức khuya dậy sớm bán hoành thánh tích cóp. Hắn từng thề non hẹn biển, nói rằng trái tim của Tạ Dao hắn cả đời chỉ thuộc về A Mãn ta. Nhưng rồi một ngày, bệnh tim của hắn được chữa khỏi, trở thành thiếu tướng quân, hắn lập tức ngựa không dừng vó biếm ta làm thiếp, cưới Hầu phủ biểu muội làm thê. Hắn ôm biểu muội Hầu phủ trong lòng, ánh mắt tràn đầy tình ý: “A Mãn chẳng qua chỉ là một nữ nhân bị câm nghèo khổ, sao có thể sánh được với nàng, một người tài sắc, văn võ song toàn? Nàng mới xứng làm thiếu tướng quân phu nhân.” Nhưng hắn không hề biết… Ta không phải trời sinh đã bị câm, chỉ là mỗi lần mở miệng sẽ mang đến tai họa. Vì muốn bảo toàn bình an cho hắn, ta đã giả vờ câm suốt bao năm. Nay hắn đã vô tình bạc nghĩa, ta cũng chẳng cần giả vờ nữa!
Dạ Quỷ Gõ Cửa Trước khi nhắm mắt, bà nội cầu xin bố đem bà cùng ông nội tách ra chôn:: “Đây là điều các con đã hứa với ta, nhất định không được lừa ta.” Bố tôi mặt ngoài gật đầu như giã tỏi, nhưng sau khi bà nội nhắm mắt, ông vẫn chôn hai người cùng nhau. Tôi tiến lên can ngăn, nhưng lại bị bố tát cho một cái lảo đảo. “Hai vợ chồng sống với nhau mấy chục năm rồi, bà ấy nói chia ra là chia ra được à? Bố tôi còn đang đợi bà ấy xuống dưới hầu hạ đâu.” Ngày hôm sau sau khi chôn cất, gia súc trong nhà chết sạch chỉ sau một đêm. Thầy bói Trần bị mù đến xem thì sắc mặt đại biến: “Quỷ khôi xuất thế, trước giết gia súc, sau giết người thân, người nhà các người định mở nắp quan tài rồi.”
Bạc Đầu Yên Ngày đám du côn đến đập phá, phu quân của ta là Hạ Minh Viễn đang tổ chức sinh nhật cho quả phụ bạch nguyệt quang mà hắn đã bảo vệ cả đời. Nhi tử nợ tiền cờ bạc, không biết trốn đi đâu. Bọn du côn lục tung nhà, còn đánh vỡ đầu ta, một lão bà tử sáu mươi lăm tuổi. Máu tươi che mờ cả mắt, bọn du côn xì một tiếng nhổ nước bọt vào người ta. ‘‘Phi, hóa ra chỉ là một lão bà tử cô độc!” Ta cười khẽ, đúng vậy, phu quân của ta suốt mấy chục năm như một, làm quản gia, bảo vệ bên cạnh quả phụ kia, hai người nương tựa lẫn nhau, cùng nhau bạc đầu. Hai tháng mới về nhà được nửa ngày. Ta, người đã sinh con dưỡng cái cho hắn, hầu hạ cha mẹ chồng, chẳng phải là một lão bà tử cô độc sao?
Sai Vị Trí Tôi làm thư ký cho Cận Ngạn suốt chín năm, luôn cẩn trọng, chăm chỉ. Đến khi tôi sắp được thăng lên chức phó tổng, hắn lại đưa mối tình đầu của mình vào thay chỗ tôi. Hắn nói cô ta có bằng cấp cao hơn, giỏi giang hơn tôi. Nhìn người đàn ông mình đã yêu suốt mười năm, tôi cứng họng, không nói được lời nào. Không nói được nhưng tôi cười được, để rồi xem không có tôi tên bù nhìn như hắn làm được gì?
Chiêu Dung Ta nữ giả nam trang, cứu Tiêu Kiền từ đống xác chết trở về. Trong tiệc mừng công, Hoàng thượng hỏi hắn muốn ban thưởng điều gì. Hắn vì cưới công chúa, dùng một kiếm xé toạc áo bó ngực của ta, phơi bày thân phận nữ nhi của ta trước mặt mọi người. “Người này lừa dối quân thượng, thay công chúa xuất giá đến biên cương, coi như lập công chuộc tội.” Ta bị giam trong địa lao, xích sắt xuyên qua xương quai xanh. Công chúa mỉm cười nghiền nát xương ngón tay, thả chuột đến gặm nhấm máu thịt của ta. “Dù sao cũng là ngươi cứu được Tiêu lang, mới thúc đẩy mối lương duyên của ta và chàng.” “Bản cung từ bi rộng lượng, ban cho ngươi tạ lễ này.” Năm sau, Tiêu Kiền cưới công chúa, một bước lên mây, quyền khuynh triều chính. Còn ta chịu hết sỉ nhục, chết thảm trong chuồng dê nơi biên cương. Trở lại một đời, ta quay về ngày Tiêu Kiền vạch trần ta.