Vả Mặt

Tôi Có Tiền, Tại Sao Phải Kết Hôn?

Tôi Có Tiền, Tại Sao Phải Kết Hôn? Trong lễ trưởng thành tôi tổ chức cho con gái, một nữ phục vụ “vô tình” ngã nhào vào chiếc bánh kem. Tòa tháp bánh cao ba mét đổ sập xuống trong tiếng ầm ầm. Khung cảnh trở nên hỗn loạn, con gái tôi tức đến đỏ cả mắt. Nhưng ngay khi tôi bước về phía nữ phục vụ đó, trước mắt bỗng hiện lên một dòng bình luận: 【Đến rồi đến rồi, bà mẹ độc ác sắp bắt nạt con ruột của mình rồi.】 Tôi giật mình, thì dòng bình luận khác lại xuất hiện: 【May mà có nam chính, anh ấy sẽ ra tay cứu mỹ nhân.】 Ngay sau đó— vị hôn phu của con gái đang chen qua đám đông, vội vàng bước về phía tôi.

Đại Phu Nhân Tạ Gia

Đại Phu Nhân Tạ Gia Từ nhỏ ta đã biết, sau này ta sẽ là tam phu nhân của Tạ gia. Tạ Thận Chi lễ Phật, những cô nương khác thả diều nhảy dây, ta ngày ngày ngam mình trong Phật đường niệm kinh. Tạ Thận Chi tập võ, thích nữ tử tính tình kiên cường. Ta vì hắn học cưỡi ngựa, ngã gãy chân, cũng không rơi một giọt nước mắt. Ta dốc hết sức lực sống thành dáng vẻ mà hắn thích. Nhưng hắn lại yêu một cô nương hoàn toàn trái ngược với ta. Hôn ước không thể hủy bỏ, ta quay đầu gả cho đại ca nổi tiếng tàn nhẫn sắt đá của hắn. Sau khi thành hôn, Tạ gia đại lang giống như lời đồn, không gần nữ sắc. Chỉ có một lần, Tạ Thận Chi say rượu chặn trước cửa ta, Tạ Vọng Chi che chở ta ở phía sau, nhìn người đệ đệ này, lạnh lùng mở miệng. “Nàng hiện tại là đại phu nhân Tạ gia, nửa đêm ngươi tìm đại tẩu có chuyện gì?”

Không Có Thuốc Hối Hận

Không Có Thuốc Hối Hận Lục Tư Hoài thích bạn cùng phòng của tôi. Cậu ta mang theo bạn cùng phòng của tôi, chống đối trước mặt bố mẹ, tuyên bố muốn giải trừ hôn ước từ bé với tôi. Cậu ta chỉ vào tôi, nói với phụ huynh hai bên rằng: “Con trước giờ chưa từng thích cậu ấy, kết hôn cùng cậu ấy chỉ khiến con cảm thấy ghê tởm!”. Đó cũng chính là ngày cuối cùng tôi thích Lục Tư Hoài. Sau đó tôi được nam sinh khác tỏ tình. Cậu ta vậy mà lại liều mạng ngăn cản tôi cùng người khác ở bên nhau. Trong tay cầm lá thư kết hôn chính tay cậu ta viết cho tôi khi còn nhỏ: “Cậu rõ ràng đã nói…khi nào lớn lên sẽ gả cho tôi mà.”

Nữ Đế Chỉ Thích Sự Nghiệp

Nữ Đế Chỉ Thích Sự Nghiệp Ngày ta đăng cơ làm Nữ Hoàng, phụ hoàng ta dẫn về một nữ tử, nàng tự xưng là người xuyên không. Nàng luôn miệng nói mọi người đều bình đẳng, nhưng lại xúi giục phụ hoàng ta đoạt lại ngôi vị, như vậy mới xứng với nàng ta, một thiên nữ. Nhưng nàng ta không biết rằng, nếu không có ta, quốc gia này đã sớm diệt vong. Xem ra, ta phải dành thời gian trị liệu đầu óc cho phụ hoàng rồi.

Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác

Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Độc Ác Tôi xuyên vào bụng của nữ phụ đang mang thai, trở thành một đứa trẻ mới sinh. Ba tôi là ảnh đế, sau khi say rượu cùng mẹ tôi xuân phong nhất độ mà có tôi. Nhưng trong tiểu thuyết, tôi căn bản không được sinh ra! *春风一度; [chūnfēngyīdù] ; Hán Việt: XUÂN PHONG NHẤT ĐỘ ; giao hợp; làm tình.  

Chị Lăng Thật Uy Vũ!

Chị Lăng Thật Uy Vũ! Tiểu hoa mới nổi là cục cưng của Thái tử gia Bắc Kinh. Mọi người đều nịnh bợ cô ta , không ai dám đụng đến. Cho đến khi cô ta bị một nữ diễn viên nổi tiếng t át một cái trong chương trình. Tất cả mọi người đều chờ đợi xem khi nào tôi bị phong sát.Mọi người đều đoán xem tôi sẽ chet như thế nào. Sau đó, tiểu hoa lại biến mất không dấu vết. Thái tử gia, người luôn nổi tiếng là tàn nhẫn, quỳ dưới chân tôi, nhẹ nhàng cầm tay tôi, dịu dàng nói: “Có đau không? Chuyện nhỏ thế này cần gì phải tự mình ra tay, chẳng phải chỉ cần một câu nói thôi sao.”  

Anh Nghĩ Anh Là Ai?

Anh Nghĩ Anh Là Ai? Trên máy bay, tôi giúp trông một đứa bé giùm người khác, tình cờ gặp lại người từng bao nuôi tôi. Đứa bé cứ gọi tôi là mẹ không ngừng. Lúc tôi vừa đi vệ sinh quay lại thì thấy hắn đang chơi với đứa trẻ, còn dạy bé gọi: “Gọi ba đi.” “Hoa Anh, gan em to thật đấy, sinh con cho tôi mà dám giấu à?” Tôi còn chưa kịp phản bác thì ba ruột của đứa nhỏ đã xuất hiện.

Giành Lại Cuộc Đời Vốn Thuộc Về Tôi

Giành Lại Cuộc Đời Vốn Thuộc Về Tôi Em gái ngủ quên, bỏ lỡ kỳ thi đại học. Mẹ bảo tôi nhường cơ hội vào đại học cho nó. Nói cùng lắm thì tôi cứ lấy thân phận của nó mà học lại một năm. Sau đó, em gái dựa vào tấm bằng đại học 985, sự nghiệp và tình yêu đều viên mãn, gia đình hòa thuận, cả đời suôn sẻ. Còn tôi – kẻ đã rối loạn tinh thần – thì bị mẹ gả vội vàng, bị bạo hành đến chết. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi trọng sinh quay về thời cấp ba. Nhìn vào gương, thấy kiểu tóc và váy giống hệt em gái, tôi không biểu cảm cầm dao lên, lạnh lùng rạch một nhát sâu trên mặt mình.

Con rơi con rớt ở đâu?

Tôi vô tình lướt thấy một bài đăng trong group nội thành: “Làm sao đưa con riêng về nhà mà không để vợ nghi ngờ?” Phần bình luận toàn là người mắng chủ thớt vô đạo đức. Thế nhưng hắn lại thản nhiên đáp: “Vợ tôi là cái bà mặt vàng kia, không đẻ được, chẳng lẽ tôi không được tìm người khác sinh giùm à?” “Tôi tính cả rồi, cứ nói là con của họ hàng nghèo dưới quê, rồi giả ch cho mẹ đứa nhỏ ra nước ngoài sống sung sướng.” “Đợi khi cô ta nuôi con tôi khôn lớn, tôi quay lại nhận cha con.” Lúc đó tôi còn thấy buồn thay cho ai xui xẻo lấy phải thể loại đàn ông cặn bã thế này. Không những bị phản bội, còn bị lợi dụng để nuôi con riêng cho hắn. Không ngờ, sáng hôm sau, chồng tôi thật sự ôm về một đứa bé sơ sinh. “Vợ à, đây là con của họ hàng dưới quê, nhà nghèo quá nuôi không nổi. Em xem đứa nhỏ tội chưa, hay là mình nhận nuôi nó nhé?”

Anh Ấy Lại Đang Dỗ Người Khác Rồi

Anh Ấy Lại Đang Dỗ Người Khác Rồi Chưa đầy một năm sau khi kết hôn, tôi và Chu Nghiễn đã cầm trên tay giấy ly hôn. Khi bạn bè hỏi đến, tôi chỉ cười nhạt: “Nhìn mãi một khuôn mặt, cũng thấy chán thôi.” Bạn tôi bảo tôi lạnh lùng quá, nhưng cô ấy đâu biết— Đó chính là lời Chu Nghiễn nói để dỗ vui một thực tập sinh.

Trừng Phạt Gã Hàng Xóm Bại Hoại

Trừng Phạt Gã Hàng Xóm Bại Hoại Hàng xóm nhắn hỏi tôi xin link đôi dép cao gót trong suốt. Sau khi tôi đăng lên nhóm chat. Chủ căn hộ 802 đột nhiên xông vào chửi bới: “Chẳng phải đây là giày của hạng gái rẻ tiền sao?” “Phụ nữ các người thật sướng, chỉ cần banh háng ra là tiền vào đầy tay, không giống như bọn đàn ông chúng tôi phải nai lưng ra làm việc.” “Hơn nữa, cũng may ông trời còn công bằng, trừng phạt cô một bó tuổi rồi vẫn còn chẳng có ai thèm lấy.” “Nếu cô chuyển quyền sở hữu nhà sang cho tôi, rồi sinh cho tôi ba đứa con trai, tiền lương đưa hết cho tôi, làm hết việc nhà, thì tôi miễn cưỡng lấy cô về làm vợ để cô có chốn nương tựa.” Tôi bị chọc giận quá mà cười lên, thứ cóc ghẻ gì đây? Tôi đây vất vả kiếm tiền mua nhà, vậy mà còn bị vu oan. Hôm nay nếu không xử đẹp hắn, thì tôi không phải là tôi.

Tái Sinh Trong Hận Thù

Tái Sinh Trong Hận Thù Thời điểm nhà giàu nhất đến cô nhi viện tìm tôi, vị thiên kim giả đang đứng trên sân thượng nói muốn tự tử. Tôi ra sức cứu cô ta, bản thân lại vô ý ngã xuống, liệt nửa người vĩnh viễn. Trước khi chết, tôi nghe được tiếng cô cười nói bên tai mình: “Vốn chỉ là màn kịch nhỏ, còn may mà chị lại tin.” Lần nữa mở mắt, tôi quay trở lại thời điểm mà cô ta muốn nhảy lầu. “Chị à, chị đã tìm được ba mẹ, mà em cái gì cũng không có, không bằng chết đi cho xong.” Tôi nhếch miệng cười, buông cánh tay đang giữ lấy cô ta ra. Tặng em gái món quà bị liệt suốt đời nhé. Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn đâu!

Trà Xanh Ủ Lâu Năm

Trà Xanh Ủ Lâu Năm Sau khi nghỉ hưu, tôi và chồng đăng ký học tại một trường đại học dành cho người lớn tuổi. Ngay ngày đầu khai giảng, tôi đã kết bạn được với một người. Nhưng ai ngờ, tất cả đều là mưu tính của bà ta. Con gái bà ta dụ dỗ con trai tôi thì thôi, bà ta còn dám nhăm nhe cả chồng tôi. Cười chết mất. Tôi sống hiền hòa lâu quá, đúng là có kẻ tưởng tôi “bình yên qua năm tháng.” Một tràng khẩu chiến làm bà ta á khẩu, giơ tay tặng thêm hai cái tát rồi túm lấy một nắm tóc. Bà đây không chỉ mạnh tay mà còn nói nhiều!

Chịu Thiệt Là Phúc

Chịu Thiệt Là Phúc Ba tôi luôn tin rằng “chịu thiệt là phúc”. Ông tự ý quyết định cho em họ mượn chiếc xe mới mua của tôi, nhưng em họ lại gây tai nạn. Xe bị hỏng nặng thì cũng đành chịu, nhưng ông còn lén bán căn nhà của tôi để bồi thường cho nạn nhân. Tôi tìm ông để nói lý lẽ, nhưng ông lại bảo: “Chịu thiệt là phúc, đừng tính toán thiệt hơn trong chốc lát.” Anh họ cưới vợ không có tiền, ông lại lấy giấy tờ tùy thân của tôi cho anh mượn đi vay nặng lãi. Anh họ không trả nổi một xu, tiền lãi chồng lên nhau, tôi gánh trên vai món nợ khổng lồ. Thế mà ông lại không cho tôi tìm anh họ đòi tiền. “Chịu thiệt là phúc, con giúp anh họ một thời gian thì sao nào? Đừng để con đường của mình đi vào ngõ cụt!” Nhưng ông đâu biết rằng, tôi đã bị đám đòi nợ đe dọa đến đường cùng, phải nhảy sông tự vẫn. Mở mắt ra lần nữa, tôi nhận ra mình đã sống lại. Và lần này, cái “phúc” đó, tôi phải để cho từng người một cùng “hưởng”!

Nguyệt Chiếu Cô Chiêu

Nguyệt Chiếu Cô Chiêu Mẹ ta là một nữ nhân xuyên không, đã cùng cha ta từ lúc nghèo khó đến lúc phú quý, chịu bao khổ cực. Thế nhưng, vào ngày cha ta được phục chức, ông lại mang thuốc cứu mạng của ta tặng cho nữ tử mà ông coi là bạch nguyệt quang. Mẹ ta ôm lấy ta, lúc ấy đang phát bệnh tim, nhưng không rơi một giọt nước mắt nào. Bà chỉ bình tĩnh hỏi ta: “Ba ngày nữa, con có muốn về nhà cùng ta không?” Ta ngơ ngác gật đầu, trong lòng có chút kinh ngạc: “Nhanh vậy sao?” Mẹ ta ngước nhìn trời, giọng nói càng thêm kiên định: “Đúng vậy, chỉ ba ngày nữa thôi.”

Tạ Đường! Sinh Nhật Vui Vẻ

Tạ Đường! Sinh Nhật Vui Vẻ Tôi là thiên kim thật của Phủ Thừa tướng. Khi tôi trở về, thiên kim giả đã chết. Nàng ta trở thành ánh trăng sáng trong lòng tất cả mọi người. Còn tôi lại trở thành thế thân của nàng ta. Cha mẹ tìm kiếm bóng hình nàng ta trên người tôi. Huynh trưởng nguyền rủa sao người chết không phải là tôi. Ngay cả phu quân của tôi, khi ân ái với tôi cũng gọi tên nàng ta. Rốt cuộc, là tôi công lược thất bại rồi. [Ký chủ, trước khi biến mất, tôi có thể giúp cô hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.] Tâm nguyện cuối cùng sao? Tôi cười cười: “Vậy thì hãy để ‘ánh trăng sáng’ của bọn họ trở về đi.”

Bề Ngoài Thanh Tao, Bên Trong Tào Lao

Bề Ngoài Thanh Tao, Bên Trong Tào Lao Bố tôi ngoại tình, mẹ tôi đòi ly hôn. Bà nội – người lúc ra ngoài thì ra vẻ tao nhã như hoa cúc, về nhà thì chỉ toàn nói xàm – liền lôi sổ hộ khẩu ra. “Con dâu à, ly hôn chứ không rời nhà nhé! Mẹ chỉ nhận con thôi, tuyệt đối không nhận nó!” Mẹ tôi nghe thế mừng như mở cờ, cầm ngay sổ hộ khẩu đi trong đêm đổi họ cho tôi với chị gái. Xong xuôi, bà nội đơ người như tượng. Mẹ tôi cười tươi rói: “Mẹ ơi, mình là người một nhà mà. Giờ trong sổ hộ khẩu chỉ còn mỗi mẹ là khác họ, nhìn mà thương ghê. Hay mẹ cũng theo họ tụi con luôn đi?”

Những Bài Học Về Tình Yêu Tôi Dành Cho Mẹ

Những Bài Học Về Tình Yêu Tôi Dành Cho Mẹ Mẹ tôi đã dành tất cả tình yêu cho tôi. Nhưng lại để lại ba căn nhà và một chiếc xe cho em trai tôi. Thế nên, sau khi đi làm, tôi mua một sợi dây chuyền ngọc trai nhựa giá 28.8 tệ tặng mẹ. Còn với chú chó của mình, tôi bỏ ra tám ngàn. Mẹ tôi tức giận, nói tôi là đồ vô ơn, là đứa con bất hiếu. Tôi chỉ vào ba quyển sổ đỏ cùng chìa khóa xe, lạnh nhạt đáp: “Mẹ à, đúng là con đã tiêu số tiền này cho chó của con, nhưng tình yêu của con, tất cả đều dành cho mẹ.”

Làm Chủ Mẫu Hầu Phủ, Còn Sợ Một Thiên Kim Giả Như Ngươi

Làm Chủ Mẫu Hầu Phủ, Còn Sợ Một Thiên Kim Giả Như Ngươi Ta là đương gia chủ mẫu của phủ Vĩnh An Hầu.Cuối cùng ta cũng đợi được đến ngày phu quân liệt giường!Toàn bộ thiếp thất, ngoại thất của hắn, ta đã quét sạch không chừa một ai.À, tiện thể phế luôn cả tên gian phu mà hắn nhét dưới danh nghĩa của ta.Vốn đang định nằm trên ghế thất bảo mà hưởng thụ nửa đời sau an nhàn…Ai ngờ, chợp mắt một giấc, lại phát hiện…Ta xuyên không rồi???

Mùng Một Tết, Chồng Tôi Giả Chết, Tôi Tiễn Anh Ta Đi Hỏa Táng Thật

Mùng Một Tết, Chồng Tôi Giả Chết, Tôi Tiễn Anh Ta Đi Hỏa Táng Thật Tôi là vợ hợp pháp của một tên cặn bã.Mùng Một Tết năm ấy, tôi đột nhiên thèm uống nước dừa tươi.Chồng tôi không nói không rằng liền chạy ra ngoài mua cho bằng được.Không ngờ, giữa đường anh ta lên cơn đau tim, ch .t ngay tại chỗ.Tôi đau đớn tột cùng lao đến bệnh viện, còn chưa kịp khóc thì đã bị mẹ chồng tát cho mười cái như trời giáng, đến mức ngất xỉu.Khi tỉnh dậy, thứ chờ đón tôi chỉ là một hộp tro cốt và khoản nợ chồng để lại, hơn chục triệu.Từ đó, tôi bất chấp mạng sống cày cuốc trả nợ.Mãi đến mười lăm năm sau mới trả xong.Lúc ấy, người tôi đầy bệnh tật, đang đi nhặt rác trong khu nhà giàu, thì bất ngờ thấy chồng tôi – người đã ch .t mười lăm năm trước – bước xuống từ một chiếc xe sang, tay dắt một phụ nữ và một đứa bé.Tôi chặn anh ta lại hỏi cho ra lẽ, thì bị anh ta đá văng ra xa.Anh ta cười nhạo tôi:“Diệp Vi Vi, cô đúng là một con ngu không thể tả.”“Tôi chỉ không muốn chia tài sản nên mới giả ch .t để thoát khỏi cô, ai ngờ lại lừa dễ như vậy.”“Nợ tôi không cần trả, cô lại tự ôm hết vào người, nhờ cô mà giờ ba người nhà tôi mới được sống cuộc sống như giới thượng lưu.”Tôi tức đến mức ch .t tại chỗ.Lần nữa mở mắt ra.Tôi quay về đúng ngày mùng Một Tết năm ấy.