Vả Mặt

Bạn Cùng Phòng Hám Danh

Bạn Cùng Phòng Hám Danh Bạn cùng phòng tổ chức tiệc sinh nhật tại khách sạn năm sao thuộc gia đình tôi. Nhưng cô ta chê tôi nghèo, không mời tôi, thậm chí còn công khai mối quan hệ với bạn trai tôi vào đúng ngày đó. Tình cờ gặp cô ta ở khách sạn, cô ta khoác tay bạn trai tôi, nói một cách mỉa mai: “Sao thế, tôi còn chẳng mời ai kia, mà cô ta vẫn dày mặt chạy đến đây?” Không ngờ, người anh giàu có mà cô ta thường hay khoe chạy tới, cung kính nói với tôi: “Sao cô cũng đến đây?” Tình huống bỗng trở nên vô cùng ngượng ngùng.

Vòng Tay Đồng Tiền

Vòng Tay Đồng Tiền Không biết từ bao giờ, trên tay bạn trai tôi đột nhiên xuất hiện một cái vòng tay xỏ đồng một tệ. Mãi đến tận ngày kết hôn, một bé trai vọt vào phòng trang điểm, ôm chân tôi khóc lóc: “Dì ơi, cháu xin dì đừng cướp ba khỏi mẹ cháu được không?” Tôi mới biết, thì ra đồng tiền đó là tiền mua thân mà tình một đêm đưa cho anh ta. Anh ta nói lúc đó thấy mình bị sỉ nhục, nên mới đeo lên tay tự nhắc nhở bản thân, sau này lúc nào cũng phải lý trí tỉnh táo. Nhưng bà nội anh ta lại che chở thằng nhóc đó sau lưng, nói với tôi: “Cô không chấp nhận được cháu trai tôi, thì cũng không cần làm dâu nhà họ Vệ.” Tôi nhìn gã bạn trai một mực im lặng của mình, đứng dậy tháo khăn voan, vứt nhẫn, huỷ bỏ hôn lễ trước mặt tất cả mọi người: “Ai thích làm dâu nhà họ Vệ cứ việc làm!”  

Chủ mẫu Vạn Ninh

Chủ mẫu Vạn Ninh  Ta là một nữ nhi thương hộ, may mắn được gả làm kế thất vào hầu phủ. Hết lòng phụng dưỡng phu quân, hiếu kính bà mẫu, giáo dưỡng con riêng, gánh vác cả một đại gia tộc sớm đã suy bại. Nhưng cuối cùng, lại bị con riêng lột sạch y phục, ném vào từ đường. Hắn nói: “Nếu không phải do ả độc phụ lòng dạ đen tối như ngươi, ta đã sớm được cùng Uyển nương sống bên nhau dài lâu.” Uyển nương, chính là nhũ mẫu năm xưa của hắn. Sau những nhục nhã ê chề, ta bị bỏ đói đến chết ngay trước mặt tổ tiên của Chương gia. Đời này sống lại, ta lựa chọn lạnh lùng đứng nhìn. Ta muốn nhìn xem đám người trong hầu phủ mục nát này sẽ có kết cục ra sao.

Hạ Gục Tiện Nam

Hạ Gục Tiện Nam Có một nam sinh tỏ tình với tôi, tôi nhẹ nhàng từ chối. Ai ngờ hắn ta ghi hận trong lòng, đi tung tin vịt khắp nơi. “Dù ngoài mặt em ấy không đồng ý làm bạn gái của tao, nhưng ngay tối đó ẻm đã nhào vào ngực tao rồi.” Đm tao đánh chết mày! Thế mới nói, dịu dàng hòa nhã chẳng đem lại tác dụng gì, chỉ có điên lên mới trị được đám tiện nam này!

Núi Non Trùng Điệp

Núi Non Trùng Điệp Ta làm chó săn cho Quý phi mười sáu năm, cho đến một ngày, Hoàng thượng đột nhiên khen ngợi ta: “Nha hoàn này của Quý phi, nhìn cũng thật khả ái.” Sau khi Hoàng thượng rời đi, Quý phi dựa vào chiếc ghế dài mềm mại, dùng những ngón tay trắng nõn của nàng, nâng cằm ta lên, mỉm cười ngọt ngào nói: “Tụng Xuân, hay là chúng ta thay một Hoàng đế khác đi?” Ta vô cùng phấn khích, vội lấy con d//ao mà ta đã mài từ lâu từ dưới gối ra. Cuối cùng thì ngày mà ta chờ đợi đã đến rồi!

Trời Sao Lấp Lánh

Trời Sao Lấp Lánh Chị tôi đã liên kết với hệ thống [Càng bỏ bê, càng may mắn], còn tôi thì bị buộc phải liên kết với hệ thống [Càng nỗ lực, càng bất hạnh]. Thế là chị tôi ngày ngày không tập trung vào học hành, nhưng vẫn là một nữ thần học bá được mọi người yêu quý. Còn tôi, dù nỗ lực đến tận đêm khuya, vẫn chỉ là một đứa học kém, vừa béo vừa ngốc. Chị bảo rằng tôi sinh ra chỉ để làm nền cho chị ấy trong cuộc đời này. Nhưng chỉ còn ba tháng nữa là đến kỳ thi đại học. Và hệ thống đã hỏng rồi.

Mưu Kế Nội Trạch

Mưu Kế Nội Trạch Vào đêm thành hôn, tiểu Thanh mai của phu quân dùng kế gọi hắn đi. Nàng ta tùy tiện kiêu căng, xem thường một quý nữ vọng tộc đoan trang như ta. “Đích nữ của Cố phủ cũng chỉ có vậy, rốt cuộc cũng chẳng giữ nổi lòng phu quân, chỉ là cái vỏ rỗng mà thôi.” Ta lười để ý đến nàng ta, chỉ nắm giữ quyền quản gia của vương phủ, làm tốt bổn phận của mình với tư cách là đương gia chủ mẫu. Dù sao cũng chỉ là một cuộc hôn nhân được ngự ban, ta chỉ cần thể diện tôn quý.

Sơ Thanh

Sơ Thanh Tôi và Ngạch Tri Dã có thân phận khó xử. Anh ta là con riêng nhà họ Cố, tôi là con riêng nhà họ Lâm. Chúng tôi nương tựa vào nhau, cũng thật lòng yêu nhau. Tôi vì anh ta mà nhảy qua rãnh nước bẩn, toàn thân hôi hám, anh ta cũng từng thề trước mộ mẹ tôi, cả đời này tuyệt đối không phản bội. Nhưng mà, người thừa kế nhà họ Cố đột ngột qua đời. Ngạch Tri Dã được đón về nhà họ Cố, những kẻ trước kia chế giễu anh ta, giờ lại nịnh nọt đủ kiểu. Anh ta hả hê ra mặt, nói không còn ai dám bắt nạt chúng tôi nữa. Nhưng sau đó, anh ta lại cười nói vui vẻ với đám người kia, như thể là anh em ruột thịt. Có người nhắc đến tôi, lại nhắc đến tiểu thư nhà họ Tống vừa mới được tìm thấy. Anh ta đáp lại giữa đám đông: “A Sơ là người tôi yêu nhất nhưng cô ấy là con riêng, thân phận thấp hèn, không thể so với tiểu thư nhà họ Tống.” “Bùn đất dưới chân, trăng trên trời, khác nhau một trời một vực.” “Tôi nhất định phải kết hôn với tiểu thư nhà họ Tống, còn A Sơ, tôi sẽ nuôi cô ấy cả đời.” Nhưng anh ta không biết rằng, Ba tháng trước, cha mẹ ruột của tôi đã tìm đến, tôi không phải là con riêng. Mà là người thừa kế duy nhất của gia tộc hào môn hàng đầu – Tống gia.

Đời Này Không Phụ

Đời Này Không Phụ Ngày Thái Tử đăng cơ, ta bắt gặp hắn cùng nữ nhi của tội thần là Thẩm Kiều đang ân ái trên giường. Hắn che chở nàng ta sau lưng: “Ta và Kiều Kiều quen biết từ nhỏ, không đành lòng để nàng ấy trở thành quan kỹ.” “Ngươi là Hoàng Hậu, nên có lòng khoan dung.” Ta không nói một lời, quay người rời đi. Sau đó, phụ thân ta giúp Bùi Hoành ngồi vững trên ngai vàng, nhưng hắn lại vu cho phụ thân ta tội mưu phản. Ngày đó, phủ Thừa Tướng máu chảy thành sông, ta ở trong hậu cung bị loạn côn đánh chết. Thẩm Kiều giẫm lên mặt ta: “Lâm Tiêu Tiêu, để phụ thân ngươi tố cáo phụ thân ta mưu phản, đây chính là báo ứng của các ngươi!” Hai tháng sau, thanh mai trúc mã của ta là Mộ Cẩn An khởi binh tạo phản, huyết tẩy hoàng cung. Ngũ hoàng tử đạp lên máu của Bùi Hoành cùng Thẩm Kiều leo lên hoàng vị, nhưng Mộ Cẩn An lại rút kiếm tự vẫn trước mộ ta. Hắn nói: “Tiêu Tiêu, đừng sợ, ta đến gặp nàng đây.” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày sinh thần mười tám tuổi. Hoàng đế đang cười híp mắt hỏi ta: “Tiêu nhi, muốn gả cho dạng phu quân nào?”

Cô Nữ Tống Thị

Cô Nữ Tống Thị Ta bán bánh hoành thánh ở kinh thành, vừa bán một cái đã qua hai mươi năm. Thế tử của Thành Vương cưỡi ngựa lao nhanh qua kinh thành, vó ngựa đạp nát quán hoành thánh của ta, còn quất cho ta một roi. Thế tử ngạo mạn: “Chỉ là một tên tiện dân, bản thế tử không bồi thường thì ngươi có thể làm gì?” Hôm sau, ta đến Kinh Triệu Phủ đánh trống kêu oan. Lục bộ thượng thư đều có mặt, hai bên ngự sử cùng nghe xét. Ninh Chiêu Hầu xách Thế tử lên điện: “Ta mang thằng nhãi này đến rồi!” Hoàng đế ngồi trên điện cao: “Đánh cho thằng nhóc này đến mức cha nó cũng không nhận ra nó nữa!”

Hào Môn Tranh Đấu

Hào Môn Tranh Đấu Kỷ niệm tám năm ngày cưới, tôi tự tay chuẩn bị một bàn đầy thức ăn, từ lúc trời vừa sáng đợi đến khi màn đêm buông xuống, rồi từ đêm đợi đến sáng. Ngôn Nghiêm vẫn không quay về. Tôi gọi điện chất vấn, anh còn chưa kịp trả lời, con trai đã giành lời nói trước. “Ba ơi, canh của dì đã nấu xong rồi, ba mau qua đây đi.” “Má con ở đâu cũng không bằng dì, ba mau ly hôn với má đi, để dì làm má của con nhé.” Ngôn Nghiêm không nói gì, anh ngầm chấp thuận. Tôi thành toàn cho các người.

Vòng Lặp Tái Sinh

Vòng Lặp Tái Sinh Ta bắt gặp Quý phi cùng Hầu gia tư thông. Hầu gia siết cổ của ta. Vừa dùng sức, vừa thổi hơi bên tai ta: “Nhanh thôi, rất nhanh liền .” Đây là lần thứ ba ta bị hắn diệt khẩu.

Minh Châu Ám Đầu

Minh Châu Ám Đầu Ta bán đậu phụ suốt mười tám năm, nuôi lớn ba đứa con, vậy mà phu quân lại muốn đón ta lên kinh thành để làm thiếp. Ta để lại một tờ giấy hòa ly. Con trai cả của ta là Tướng quân, con trai thứ là Trạng nguyên, con gái út là Quận chúa. Ta là thương nhân giàu có ở Giang Nam, làm thiếp, hắn cũng xứng sao?

Cổ Nữ Vương Phi

Cổ Nữ Vương Phi Ta là đích nữ của Thừa tướng, một kẻ bị vứt bỏ. Ngày hôm sau khi cứu Thụy Thân Vương, ta bị đón về tướng phủ. Phu phụ Thừa tướng cùng dưỡng nữ quỳ xuống cầu xin ta hãy nhường Thụy Thân Vương cho nàng ta. “Diệu Diệu từ nhỏ đã thích Thụy Thân Vương, không có hắn, nàng sẽ không sống nổi.” Ta tiện tay ném một con cổ trùng, biến Thụy Thân Vương thành một kẻ ngốc. Đến ngày xuất giá, bọn họ lại sai người trói ta nhét lên kiệu hoa, còn Giang Diệu thì khoác tay đích tử của Thượng thư, mỉm cười duyên dáng nhìn ta. “Tỷ tỷ đã cứu Thụy Thân Vương, người nên lấy thân báo đáp chính là tỷ. Đây là một mối lương duyên tốt đẹp, tỷ nhất định phải trân trọng đấy.” Ta nhìn nàng ta một cách đầy hàm ý, khẽ cong khóe môi, hy vọng nàng ta sẽ không hối hận lần thứ hai.

Yêu Hậu

Yêu Hậu Quý phi nói rằng, thực ra nàng ta là người xuyên không đến đây, còn chúng ta đều là nhân vật trong tiểu thuyết. Nàng ta là nữ chính, còn ta là nữ phụ ác độc, Hoàng thượng là nam chính, và nàng ta nhất định phải chinh phục được ngài ấy. Quả nhiên, nàng ta đã chiếm được sự sủng ái đặc biệt của Hoàng đế, lấy quyền quản lý hậu cung, thậm chí còn muốn cướp luôn ngôi vị Hoàng hậu của ta. “Ngươi dựa vào cái gì, chẳng phải chỉ là sự sủng ái của một tên nam nhân thôi sao?” Ta thực sự không thể chịu đựng nổi nữa, người xuyên không này không có chút quyền lực nào, làm sao dám đụng đến vị trí của ta? “Chim sẻ vẫn là chim sẻ, bản cung dù có nhường tổ phượng hoàng này, ngươi có ngồi vững được không?” Tổ tiên của ta là công thần khai quốc, tổ phụ vì cứu giá mà được phá cách chôn vào hoàng lăng, phụ thân ta thừa kế tước vị, ca ca ta hiện giờ cũng là Tể tướng nhất phẩm. “Ngươi gọi cái này là “cung đấu” ư? Bản cung phải xem ngươi lấy gì để đấu với ta!”

Tỉnh Ngộ

Tỉnh Ngộ Tôi và Cố Xuyên Trạch kết hôn vào thời dân quốc. Sau khi nước Trung Quốc mới được thành lập, tôi đề xuất muốn làm thêm giấy chứng nhận kết hôn. Cố Xuyên Trạch nhíu mày, trách móc: “Vợ chồng già rồi còn làm chứng nhận gì nữa.” Hai đứa con cũng khuyên tôi đừng học theo người trẻ chạy theo mốt. Tôi đành bỏ qua. Nuôi nấng con lớn, rồi chăm sóc cháu, không một ngày nào được nghỉ ngơi. Một ngày nọ, khi dọn dẹp nhà cửa, tôi lại tình cờ tìm thấy một tờ giấy chứng nhận kết hôn cũ kỹ. Người kết hôn là Cố Xuyên Trạch và mối tình đầu mà anh ta luôn tự nhận là suốt đời theo chủ nghĩa độc thân. Thảo nào anh ta luôn không muốn làm giấy chứng nhận với tôi, hóa ra là đã làm với người khác rồi. Cuối cùng, tôi cũng bừng tỉnh. Tại sao mỗi lần tôi nhắc đến chuyện làm giấy chứng nhận kết hôn, hai đứa con luôn có vẻ lúng túng, lo lắng. Tôi ngồi ngẩn ngơ cả buổi chiều, nhìn ngôi nhà mà tôi đã chăm sóc kỹ lưỡng, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Không có giấy chứng nhận kết hôn, cũng chẳng sao.

Tiền Đồ Rực Rỡ

Tiền Đồ Rực Rỡ Hoa khôi trường cả ngày vui đùa, quanh quẩn giữa mấy tên đàn ông, nhưng cô ta vĩnh viễn là người đứng đầu. Mà tôi, chỉ là người mãi mãi đứng ở vị trí thứ hai. Tất cả mọi người đều thích cô ta, chỉ có tôi đối với cô ta lạnh lùng bình thản. Cô ta không biết, tôi có thể nghe được tiếng lòng của cô ta. 【 Học tập tốt như vậy thì có ích lợi gì? Tôi vẫn là nữ chính, đã định sẵn là sẽ đậu đại học Thanh Hoa, cô cũng chỉ có thể dựa theo nội dung vở kịch thi rớt đại học, trở thành trợ thủ đắc lực của tôi. 】 Vậy sao? Nhưng tôi luôn tin rằng nỗ lực 100% mới là cách duy nhất để trở nên bất khả chiến bại.

Báo Ứng

Báo Ứng Mùa hè năm nào Cố Chuẩn Niên cũng đi công tác, ngay cả khi tôi sảy thai, anh cũng phải đi. Tôi không kìm được mà lén đi theo anh. Mãi đến giờ tôi mới phát hiện rằng, tháng nào anh ta cũng đi công tác hàng năm, thực ra đều dành để ở bên một người phụ nữ khác và đứa con của họ. Càng buồn cười hơn chính là, trong những chuyến công tác không có thật đó, bố mẹ, bạn bè, đồng nghiệp của anh ta đều giúp anh ta che giấu. Suốt năm năm, tôi tràn đầy hy vọng về đứa con của chúng tôi. Tận tâm vun vén cho gia đình này, để đổi lại được gì?

Phụng Hà Sơn

Phụng Hà Sơn Từ nhỏ, ta là công chúa được sủng ái nhất. Nhưng phụ hoàng tìm về đứa con gái thất lạc trong dân gian kia—nàng cướp đoạt tất cả của ta, chiếm đoạt người ta yêu, thậm chí còn muốn ta thân bại danh liệt, bị mọi người ruồng bỏ, cuối cùng bị đuổi khỏi hoàng cung. Thế nhưng khi gặp lại, ta là nữ đế, còn nàng chỉ là tù nhân dưới trướng ta.

Mặc Hoà Yên

Mặc Hoà Yên Khi còn nhỏ, cha ta thấy ta giống ông về ngoại hình, ông lo lắng nên vội vàng định hôn cho ta với ba gia đình. Nhưng không ngờ rằng khi lớn lên, ta càng trở nên xinh đẹp rạng ngời, và cả ba gia đình đó đều đang chờ đợi ta đến tuổi cập kê để thành hôn.