Vả Mặt
Chưa Muộn Tôi thi đại học được hạng nhất của thành phố, hân hoan chờ đợi đại học Thanh Hoa và Bắc Đại đến tranh giành mình. Kết quả là mẹ tôi lại điền nguyện vọng vào một trường đại học hạng hai trong thành phố, tôi hoàn toàn choáng váng! Tôi chất vấn mẹ tại sao lại làm như vậy. Kết quả là bà nhìn tôi với ánh mắt phức tạp và nói: “Chuyện này nghe thì kỳ quặc, nhưng con hãy tin mẹ, một năm sau con sẽ bị Thanh Hoa đuổi học, rồi mắc chứng trầm cảm nặng, sau đó bị bọn buôn người bắt cóc đến một làng nhỏ, ăn thức ăn của lợn, bị xích bằng dây sắt, cuối cùng chỉ có thể sinh năm đứa con cho người ta, rồi qua đời.” Gì vậy, mẹ tôi trọng sinh quay lại sao?
Làm Tra Nam Đừng Mơ Có Hậu Duệ Tôi muốn đặt gói ở cữ 42 ngày tại trung tâm chăm sóc sau sinh, nhưng chồng tôi, Giang Minh, sống ch.t không đồng ý. “Cô mang thai tốn của tôi bao nhiêu tiền rồi, giờ còn được voi đòi tiên, muốn 42 ngày không phải làm gì à?” “Đẻ một đứa con thì ghê gớm lắm sao? Chó cái đẻ con còn tiện tay một cái là xong chuyện, cô sao mà làm quá lên thế hả?!” Tôi cắn răng không nhượng bộ, nhất định phải đặt gói 42 ngày. Tối đó, Giang Minh—người trước giờ luôn bật đèn khi làm chuyện ấy—lần đầu tiên tắt đèn. Tôi thấy có gì đó không ổn, liền đẩy mạnh người đàn ông đang thở dốc trên người tôi rồi vội vã bỏ chạy ra ngoài. Giang Minh khóa trái cửa, đứng bên ngoài cười lạnh: “Không phải cô muốn hưởng thụ bằng cách tiêu nhiều tiền hơn sao?” “Vậy thì tự đi mà kiếm số tiền đó đi.” Lời hắn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tim tôi. Cuối cùng tôi cũng tỉnh ngộ: mình đã cưới phải một con quỷ. Là tôi đã nhẫn nhịn quá lâu, đến mức khiến Giang Minh quên mất, tôi vốn cũng là một con quỷ.
Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương Ta thay thế tỷ tỷ gả cho nhiếp chính vương tội ác tày trời. Đích tỷ được cả nhà sủng ái hết mực, nhưng lại là người câm. Vì vậy ta cũng chỉ có thể giả câm. Đêm tân hôn, ta đợi trong phòng đến nỗi sắp ngủ thiếp đi, cuối cùng cũng có người đẩy cửa tiến vào, tiếp đó khăn trùm đầu của cô dâu bị vén lên. Ngẩng đầu lên nhìn thấy một khuôn mặt đẹp đến mức không giống người thường, ta suýt thốt lên một câu “Đẹp quá”, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của mình. A đúng rồi, hiện tại ta là người câm. Vì vậy chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn, cố gắng dùng ánh mắt truyền đạt suy nghĩ trong lòng. Cảnh Hành khẽ nhếch đuôi mắt, đưa tay nhéo cằm ta nâng lên, dường như đang tỉ mỉ ngắm nghía: “Nghe nói phu nhân ba năm trước từng mắc một trận bệnh nặng, hiện tại không thể nói, nghĩ lại, cũng không thể nói ra được đau đớn nhỉ?” Ta lập tức hoảng hốt. Hắn tiếng xấu vang xa, sẽ không có sở thích đáng sợ gì không thể cho người biết đi? Đang nghĩ ngợi, hắn lại cười nhẹ nói: “Nhưng ta nghe nói, cho dù là người không thể nói, ít nhất cũng có thể phát ra một chút âm thanh mơ hồ.” Sau khi đích tỷ trở thành người câm, ta chỉ gặp nàng một lần trước đêm gả thay này, cũng không hiểu lắm tình trạng phát ra âm thanh hiện tại của nàng. Nghe Cảnh Hành nói vậy, ta tin là thật, vì vậy ừm ừm hai tiếng. Hắn đột nhiên bật cười, đôi mắt như chiếc đèn lưu ly phản chiếu ánh sáng, sáng đến mức không giống người thường, lại còn đa tình. Hắn cúi đầu hôn ta, mơ hồ nói: “Cũng đủ rồi.” Mặt ta bỗng đỏ bừng.
Người mẹ Thánh Mẫu Mẹ tôi là một thánh mẫu. Bà ấy thánh mẫu với người khác, nhưng lại là một kẻ keo kiệt đối với chúng tôi. Anh họ tôi lấy vợ mà không có nhà tân hôn. Bà ấy liền ký tên chuyển nhượng căn nhà của chúng tôi cho anh họ, khiến cả nhà tôi phải ngủ trong một căn nhà cũ kỹ dột nát. Mẹ tôi nói rằng ai cũng sẽ gặp khó khăn. Nếu hiện tại chúng ta luôn giúp đỡ người khác thì trong tương lai chúng ta cũng sẽ được người khác sẽ giúp đỡ. Em họ tôi không có tiền đi học nên mẹ bắt tôi phải bỏ học, đi làm trong nhà máy để kiếm tiền học phí cho em họ. Mẹ tôi nói điều này là để tôi hòa nhập xã hội sớm và học hỏi thêm kinh nghiệm xã hội. Sau này, khi em họ tôi đi học, kiếm được nhiều tiền, em ấy nhất định sẽ báo đáp tôi. Nhưng cho đến khi em họ tôi sinh được ba đứa con, còn tôi thì bị nó đ ẩy trên cầu thang xuống rồi chet, bà ấy vẫn chưa nhận được cái gọi là báo đáp của mình.
Bí Mật Động Trời Tôi mệt rã rời sau chuyến công tác nên lên giường nghỉ sớm. Nửa đêm tỉnh dậy uống nước, lúc đi ngang qua phòng bố mẹ chồng, tôi vô tình nghe được một bí mật động trời. Tôi sững người tại chỗ.
Sau Khi Hoán Đổi Linh Hồn Với Vợ, Tôi Hối Hận Rồi Vợ tôi là một bà vợ lười biếng, hay mè nheo, vô tích sự. Chẳng làm gì ở nhà, chỉ biết vòi tiền, tính khí thất thường, ăn mặc lôi thôi. Nếu không vì còn trông cậy cô ta đẻ cho tôi một đứa con trai, tôi đã đá cô ta từ lâu. May mắn thay, ông trời có mắt— Để tôi và cô ta hoán đổi linh hồn. Cười chết mất, làm phụ nữ sướng thế cơ mà! Tôi quyết định sẽ làm phụ nữ cả đời! …Nhưng rất nhanh, tôi hối hận rồi.
Ma Quân Khó Dỗ Ta là nữ phụ phàm nhân độc ác trong truyện Tiên ma. Nam chính Cố Yến vì để nữ chính ghen, đã chọn cứu ta trước, sau khi nữ chính Tạ Ương Ương nhảy xuống vực thì mất tích. Cố Yến trong một đêm thành ma, điên cuồng tàn sát thành trì. Khi ta và bốn mươi vạn dân chúng phàm nhân ở thành Cẩm Châu bị tàn sát sạch sẽ, Tạ Ương Ương cuối cùng cũng xuất hiện. Hắn ôm chặt lấy nàng, nghiến răng nói bên tai nàng: “Nếu còn dám chạy, cô sẽ giết hết người trong thiên hạ để chôn cùng nàng.” Còn ta hóa thành du hồn, tồn tại trong oán niệm vô tận suốt ngàn năm, khi tỉnh lại lần nữa thì ta đã bị trói buộc với một thứ gọi là hệ thống. Nó nói với ta rằng, nó đến từ thế giới khác, còn thế giới ta đang ở chỉ là một quyển sách, bất kể ta có đầu thai bao nhiêu lần, ta cũng không thoát khỏi số phận của nữ phụ độc ác, ta sẽ bị họ giẫm đạp xuống bùn đen, đời đời kiếp kiếp không được chết tử tế.
Ta Cùng Muội Muội Trao Đổi Tướng Công Trọng sinh trở về ngày đính hôn, kế muội chạy đến trước mặt vị hôn phu của ta: “Thẩm thế tử, ta đã ái mộ chàng từ lâu, chàng có thể cưới ta được không?” Không ai có thể cự tuyệt được mỹ mạo của nàng, vị hôn phu của ta, Thẩm Uy cũng vậy. Hắn ngay lập tức hủy hôn ước với ta, cầu hôn muội muội. Ngày xuất giá, kế muội liếc mắt nhìn ta đầy khiêu khích. Ta mới biết được, muội muội ta cũng đã trọng sinh. Kiếp trước, phu quân của nàng là Bùi Tiểu tướng quân đã sớm tử trận nơi sa trường. Nàng luôn ghen tị vì ta được gả vào Hầu phủ, hưởng hết vinh hoa phú quý. Ta cười, cười nàng ngây thơ. Muội muội không biết, Thẩm Uy thực chất là một tên biến thái. Một tên thân thể không trọn vẹn, chỉ biết hành hạ nữ nhân. Trong hậu viện Thẩm phủ, chất đầy thi thể của những nữ nhân bị hắn hành hạ đến chết… Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘 👉 https://zalo.me/g/oegfon933
Ngày Tàn Của Các Người Vừa mới chuẩn bị ăn cơm, hàng xóm mới kế bên đã gõ cửa nhà tôi. “Nhà tôi có người thân mất, phải đi đám tang, có thể nhờ nhà chăm giúp Tiểu Hạo vài ngày không?” Mẹ tôi theo phản xạ định mở cửa, nhưng tôi kéo bà lại. “Chỉ là chăm một đứa trẻ vài hôm thôi mà? Có gì đâu?” Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ, tôi chậm rãi nói: “Đứa nhóc đó bị rối loạn tâm thần siêu nam!”
Chị Đây Rất Cao Quý, Anh Không Xứng Tiểu Thanh Mai bị chẩn đoán ung thư, Cố Thành vì cô ta mà bỏ rơi tôi ngay tại lễ đường. Mọi người đều khuyên tôi nên rộng lượng: “Cô ấy sắp chết rồi, cô đừng chấp nhặt với cô ấy nữa.” Sau này, tiểu Thanh Mai mang thai. Cố Thành muốn tôi nhận con của họ: “Đây là di nguyện của cô ấy, chẳng lẽ em không thể chấp nhận một đứa trẻ chưa chào đời sao?” Tôi cười lạnh: “Vậy cô ta còn muốn được sống chết bên anh, sao anh không đi chết cùng cô ta luôn đi?” Sau khi tôi và Cố Thành hủy hôn, kẻ thù không đội trời chung của anh ta đã công khai theo đuổi tôi. Cố Thành như muốn phát điên. Nhưng liên quan gì đến tôi, Cố Thành hay kẻ thù của anh ta, tốt nhất đừng dính dáng đến tôi nữa.
Chương Trình Thực Tế Bạch Liên Hoa Đêm tân hôn, Tống Dĩ Minh dẫn bạch liên hoa về nhà. Còn tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn máy quay, livestream toàn bộ quá trình. Một người là ảnh đế, một người là nữ minh tinh trong sáng. Chưa đầy một tiếng sau, livestream bùng nổ. Còn tôi, nhờ buổi livestream này, bắt đầu hot bỏng tay.
Xuyên Thành Quản Gia Của Tổng Tài Tôi là quản gia riêng của tổng tài. Khi cỏ trên mộ nữ chính đã mọc cao hai mét, hắn ta mới hỏi tôi: “Cô ấy đâu?” Tôi bắt đầu lặp lại lời thoại bản thân đã thuộc lòng: “Phó tổng, phu nhân cô ấy đã không còn…” Tổng tài nhíu mày: “Phó tổng là ai?” Chếc mịa, quên cmn mất. Phó tổng là tổng tài bên thế giới khác mà tôi từng xuyên qua =.=. Còn tên tổng tài ở cái thế giới này là Quý tổng …
Nàng Dâu Bị Coi Thường Mẹ chồng tôi lấy 500 nghìn tệ (khoảng 1,75 tỷ VNĐ) tiền hồi môn của tôi để mua nhà cho em chồng. Tôi không la hét, cũng không làm ầm lên. Chỉ lặng lẽ kiểm tra tài khoản ngân hàng của bà ta. Ba ngày sau, bà ta quỳ xuống trước mặt tôi, khóc lóc cầu xin: “Tiểu Vũ, xin con cứu chúng ta với!”
Sau Màn Thử Thách Của Mẹ Chồng Trước Cưới, Tôi Không Hầu Hạ Nữa Tôi và bạn trai yêu nhau ba năm, vừa mới đính hôn không lâu. Đến Tết Nguyên Tiêu, anh ấy đưa tôi về nhà ra mắt bố mẹ. Trên đường đi, mẹ anh gọi điện liên tục, giục hết lần này đến lần khác. “Con trai à, về đến nơi thì mau đưa Tiểu Thiển về nhà nhé, mẹ chuẩn bị xong hết rồi, vừa hay cả nhà ăn bữa cơm trưa.” Tôi xách theo đủ loại quà, gõ cửa nhà họ. Vừa bước vào, nhìn thấy trên bàn chẳng có lấy một món ăn. Bảy cô tám bác ngồi đầy ghế sofa, vừa thấy tôi đã ríu rít bàn tán. Mẹ anh ta chỉ chào hỏi qua loa vài câu rồi lập tức đẩy tôi vào bếp. “Nghe nói con dâu tương lai của mẹ nấu ăn ngon lắm, hôm nay mẹ cũng được hưởng lây rồi. Mẹ đã mua đầy đủ nguyên liệu hết rồi nhé.” Tôi xách lại túi quà, quay đầu bỏ đi. “Dì à, xem ra mọi người không chào đón cháu lắm, cháu xin phép để hôm khác tới vậy.” Gọi là thử thách tiền hôn nhân đúng không? Xin lỗi, tôi không phục vụ đâu.
Bán Chồng Cho Tiểu Tam Tôi bán chồng được 5 triệu tệ. Người mua là một bà chị giàu có, làm việc rất dứt khoát, hôm đó chuyển khoản luôn cho tôi. Nhìn dãy số không kia mà tôi cười méo cả mặt. Theo đúng tinh thần phục vụ đến nơi đến chốn, tôi bàn giao chồng rõ ràng từng bước. “Chị kiểm tra ngoại hình đi, ở với tôi ba năm rồi, không bị xước sát gì lớn, chỉ có nổi vài cái mụn.” “Đây là kết quả khám sức khoẻ, không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ là dạ dày hơi yếu, một ngày đi ngoài hai lần, mỗi lần nửa tiếng.” “Hoa hồng bất tử, giấy chứng nhận vợ tốt, son môi màu hồng búp bê tử thần, mấy món quà này là trong ba năm nhận được, giờ tôi cũng giao lại cho chị luôn.” “Sinh nhật mẹ chồng, thuốc lá của bố chồng, công việc của em chồng, sau này cũng phiền chị lo giúp.” …Thấy sắc mặt bà chị càng lúc càng khó coi, tôi vội vàng nói: “Hàng đã bán rồi, miễn trả lại nha!”
Con Gái Tôi Là Thủ Khoa Đại Học Khi đài truyền hình đến phỏng vấn người đứng đầu kì thi tuyển sinh đại học, tôi đang nằm tắm nắng trên bãi biển. “Cái gì? Phỏng vấn ư! Nhưng tôi đang ở nhà máy, nghỉ làm sẽ bị trừ tiền. “Nhà tôi nói anh họ mới là giống nòi thủ khoa, không giống tôi da dày thịt chắc hợp đi làm công nhân.” “Tôi không thể về, nhà tôi để hết tiền cho anh họ đi học đại học rồi, tôi còn phải kiếm tiền nuôi gia đình.“ Bản tin vừa phát sóng, bố mẹ tôi đã bị mắng lên hot search. Tôi mặt ngây thơ vô tội và đưa ra bộ ba câu hỏi chất vấn ngây thơ: “Không phải các người dạy con làm người phải trung thực sao? “Bố mẹ nói, con chỉ là con gái, già rồi phải nhờ anh họ nuôi, như vậy không đúng sao?” “Bố mẹ đưa hết tiền cho bác cả, cả làng không phải đều khen nhà chúng ta “Anh em hòa thuận” sao?” Vậy thì, sai ở đâu? Bố mẹ tôi mặt nhăn như khổ qua: “Sai hết cả rồi.“
Quy Tắc Của Người Đứng Đầu Hồn phách của tôi nhập vào người một nữ sinh. Nhưng tôi nhìn bài thi toán lớp 12 viết rõ ràng 65 điểm trước mặt, lâm vào trầm tư. Lúc thi đại học tôi thi đậu vào Thanh Hoa với thành tích đứng đầu toàn thành phố, hiện tại tôi nhìn điểm số khiến người ta không thể tưởng tượng nổi này, cười thành tiếng. Tiếng cười trong giờ tự học buổi tối yên tĩnh có vẻ vô cùng đột ngột, bởi vậy người ngồi bàn phía trước tôi quay đầu nhìn tôi một cách chán ghét, cô ấy cau mày nói: “Tôn Thư Nghi, câm miệng.” Tôi không chấp nhặt với cô ấy, ngẩng đầu nhìn thấy bài tập viết trên bảng đen và thời gian đếm ngược kỳ thi đại học, tôi rất nhanh hiểu được, bây giờ tôi đang ở trong thân thể một nữ sinh trung học. Tôi nhìn tay mình một chút, thon dài trắng nõn, cầm lấy tấm gương nhỏ trên bàn, phản chiếu ra một khuôn mặt cũng được xem là xinh đẹp. Xinh đẹp hơn tôi trước kia, thế nhưng dưới mắt là quầng thâm màu đen nhàn nhạt, vừa nhìn đã biết không ngủ đủ giấc trong thời gian dài. Cúi đầu xuống, tốt lắm, trên đùi tôi lại còn bó thạch cao. Trên bàn học chất đống tư liệu ôn tập chỉnh tề, còn có sổ ghi chép chi chít và bài thi sửa chữa nhiều lần. Phía trên tất cả đều là điểm số khá là tệ.
Tôi Ly Hôn Trong Tiệc Mừng Thọ Của Anh Ông xã tôi, Hạ Hoài An, trong tiệc mừng thọ 60 tuổi, đột nhiên tuyên bố muốn cùng bạch nguyệt quang về quê sống ẩn dật.Mọi người đều nghĩ tôi sẽ phản đối, nhưng tôi lại gật đầu đồng ý.Mấy chục năm còn chẳng làm anh ta yêu tôi, vậy thì… thả tự do cho anh ta thôi.Nhưng trước khi anh ta đi, tôi yêu cầu, ra đi tay trắng.Bởi vì căn nhà này, khối tài sản này, gần như đều do tôi một tay gây dựng.Hạ Hoài An lạnh lùng cười nhạo:“Cô chỉ biết tiền! Tôi về quê sống đời thanh đạm, không cần tiền cũng sống tốt!”Tôi chỉ thấy anh ta quá ngây thơ.Cái mà anh ta tưởng tượng là “ẩn cư nơi điền viên” sống trong ngôi nhà tiện nghi, trồng ít rau, có hàng xóm thân thiện.Nhưng thực tế anh ta sắp đối mặt chính là, căn nhà cũ nát từ lâu, mỗi sáng mở mắt ra là đống việc đồng áng không bao giờ hết, một thôn làng vắng ngắt không bóng người, gián và chuột chạy đầy nhà, bệnh tật thì không có nổi một bệnh viện kịp thời cứu chữa.
Mai Hoa Hương Tự Khổ Hàn Lai Ngày ta ch3t bất đắc kỳ tử vì bệnh, ta mới biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết thế thân. Hệ thống: “Bạch nguyệt quang đã offline, nhiệm vụ: công lược nam chính Lục Yến.” Và thế là Tô Chi xuất hiện với gương mặt giống ta đến tám phần. Từng bước từng bước nỗ lực chiếm lĩnh trái tim Lục Yến. Nhưng nàng ta không biết rằng, hắn vốn là một bạo quân tàn nhẫn vô tình. Còn ta, cũng chẳng phải là một bạch nguyệt quang nhu nhược hiền lành chốn hậu cung.
Tất Cả Các Người, Cút Hết Đi! Con gái của người giúp việc trông rất đáng yêu. Bạn trai tôi muốn chia tay vì cô ta. Anh trai tôi chửi ầm lên vì cô ta. Ngay cả bố tôi, cũng thất vọng nói với tôi: “Con ngoại trừ giàu có hơn con bé thì mọi thứ đều không bằng con bé, tại sao con gái ta lại là con chứ không phải con bé chứ?” Tôi cười lạnh một tiếng. Đuổi họ ra khỏi nhà và cắt giảm chi phí sinh hoạt. Các người thanh cao như vậy, hẳn là rất thích sống cuộc sống nghèo khó nhỉ?