Vả Mặt
Sau Khi Hoán Đổi Cuộc Đời, Chị Tôi Khóc Biết được nhà giàu nhất không có sức chống cự đối với những đứa bé có tấm lòng lương thiện. Vì vậy, ngay khi gặp ông ấy lần đầu tiên, tôi chủ động ôm chầm lấy chị gái và khóc nức nở. “Chị ơi, hy vọng rằng dù có được ai nhận nuôi, chị vẫn luôn là chị của em.” “Chú ơi, xin chú nhận nuôi chị gái của con, con còn nhỏ, có thể chịu khổ được.” Chị tôi ngơ ngác, còn nhà giàu nhất thì cảm động, lập tức quyết định nhận nuôi tôi. Cứ thế, dưới ánh mắt trố lên kinh ngạc của chị, tôi giả vờ lưu luyến ngồi lên xe của nhà giàu nhất. Tôi khóc. Nhưng là khóc giả. Bởi vì tôi đã được trùng sinh.
Bà Nội Siêu Phàm Đã Đến, Mau Tránh Ra! Trong nhóm cư dân, đột nhiên xuất hiện một thông báo xin xài ké mạng: 【Nhà tôi không đóng phí internet, vì không muốn để con nhỏ bị nghiện mạng, nhưng thỉnh thoảng cần dùng mạng để làm việc và giải trí. Vì vậy, mong các hàng xóm chia sẻ. 】 【Thời gian nhà tôi dùng mạng là từ 9 giờ đến 11 giờ tối. Trong khoảng thời gian này, đề nghị các hàng xóm chia sẻ không sử dụng mạng để tránh tốc độ bị chậm. 】 【Tôi sẽ kết bạn với các hàng xóm ở cùng tầng, mong mọi người nhanh chóng chấp nhận và gửi mật khẩu wifi cho tôi.】 Đây là do hộ 901 đăng lên. Còn nhà tôi là 903. Quả nhiên, anh ta đã gửi yêu cầu kết bạn với tôi. Tôi từ chối ngay và đáp lại:【Khi Nữ Oa nặn ra anh, có phải đã cho thêm một lớp da mặt không? Dày thật đấy.】
Trọng Sinh Chủ Mẫu Đại Sát Tứ Phương Ta là chính thất phu nhân của phủ Tướng quân, đã thu nhận cô nương mồ côi Thẩm Ngọc mất cả cha lẫn mẹ. Nhưng nàng lại chuốc say phu quân của ta, leo lên giường của chàng, ép ta thu nhận nàng làm thiếp. Ta giận dỗi với phu quân, khiến chàng tức giận xuất chinh, rồi ngã xuống vách núi mà chết thảm. Khi ta đau khổ tột cùng, gần như đẻ non, nàng lại bày mưu hại danh dự của ta, khiến ta trở thành nỗi sỉ nhục của phủ Tướng quân. Trước khi chết ta mới biết, nàng đã sớm cấu kết với gia đình đại ca, mưu đồ nuốt trọn gia sản to lớn của phủ Tướng quân. Mở mắt ra lần nữa, ta trở về ngày nàng mới vào phủ. Nhìn nụ cười kiều diễm của nàng, ta không kìm được mà trêu chọc: “Thẩm cô nương hiểu biết lễ nghĩa, lại trẻ hơn đại tẩu của ta rất nhiều, nghĩ rằng đại ca ta thấy ngươi nhất định sẽ thích.”
Sau Khi Thành Hôn, Phu Quân Bội Tín Ta và Tạ Tri Ứng thành hôn đã hai năm, gắn bó như keo sơn. Nhưng vẫn chưa có con, bà bà từ trách móc nhẹ nhàng chuyển thành ép buộc. Nam nhân đã hứa với ta trong đêm tân hôn sẽ bảo vệ ta suốt đời, giờ đây rơi nước mắt. “Tống Uẩn, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.” Thì ra lời hứa của nam nhân lại ngắn ngủi đến thế. Chưa đầy hai tháng, ta đã thấy hắn ta và biểu muội của hắn ta không thể kiềm chế tình cảm.
Người Tính Không Bằng Trời Tính Vào ngày thứ hai nghỉ thai sản, chồng tôi đưa bà nội bị liệt của anh ta đến nhà. “Vợ à, bà nội là cố ý tới chăm sóc em đấy, em phải nhớ ơn quê nhà đó nha!” Bố mẹ chồng đã sớm đem hết đồ đạc cũ của bà cụ chất vào phòng làm việc, không cho tôi có cơ hội từ chối. “Đúng vậy, bà lặn lội đường xa đến đây, con dâu mà không biết điều thì quá đáng lắm đấy!” Tôi nhìn bà cụ trước mặt đến cái xe lăn còn không tự đẩy nổi, tức quá bật cười. Tôi giơ tay tát cho chồng một cái thật mạnh: “Anh đúng là thằng bất hiếu! Bà lớn tuổi thế rồi, anh còn dám hành bà kiểu này? Anh còn là người không hả?” Ba người họ ch.t đứng tại chỗ. Tôi hất tay, các người đừng có mơ, trò hay mới chỉ vừa bắt đầu thôi!”
Ánh Trăng Quay Trở Lại Tôi là thiên kim thật của Phủ Thừa tướng. Khi tôi trở về, thiên kim giả đã chết. Nàng ta trở thành ánh trăng sáng trong lòng tất cả mọi người. Còn tôi lại trở thành thế thân của nàng ta. Cha mẹ tìm kiếm bóng hình nàng ta trên người tôi. Huynh trưởng nguyền rủa sao người chết không phải là tôi. Ngay cả phu quân của tôi, khi ân ái với tôi cũng gọi tên nàng ta. Rốt cuộc, là tôi công lược thất bại rồi. [Ký chủ, trước khi biến mất, tôi có thể giúp cô hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.] Tâm nguyện cuối cùng sao? Tôi cười cười: “Vậy thì hãy để ‘ánh trăng sáng’ của bọn họ trở về đi.”
Độ Sương Tuyết Vào ngày ta tròn mười lăm, tuyết rơi dày đặc, hắn nói muốn từ hôn. Nhìn nam nhân trước mặt với dáng vẻ thanh tú nhưng ánh mắt đầy hận ý, ta hiểu ra – hắn, cũng như ta, đã sống lại một lần nữa. Kiếp trước, người hắn yêu vào cung làm phi, hắn buộc phải thành hôn với ta. Ba năm phu thê, hắn chỉ dành cho ta sự lạnh lùng và căm hận. Sau khi người trong lòng khó sinh qua đời, hắn đ//iên cuồng châm lửa th//iêu rụi phủ nhà họ Tạ, kéo cả ta cùng chet theo. Giờ đây, khi được sống lại, hắn chắc chắn muốn được ở bên người hắn yêu. Trước hòn giả sơn, hắn vội vã từ hôn, ánh mắt lại hướng về đường tỷ của ta: “Là ông trời có mắt, thành toàn cho lòng ta.” Sau hòn giả sơn, nam nhân khoác long bào màu vàng sậm cúi người ghé sát bên tai ta: “Chẳng phải đúng thế sao?”
Thiên Kim Huyền Môn Biết Bắt Ma Tôi lớn lên trong một đạo quán đổ nát đến năm 18 tuổi, cuối cùng thì cũng được người cha giàu có tìm thấy. Vào ngày tôi trở về nhà, cô em kế làm ra vẻ bí ẩn thì thầm vào tai tôi: “Chị à, chị có tin là trên đời này có ma không?” Tôi khẽ mỉm cười rồi vẫy tay về phía ba con quỷ nhỏ đang đứng sau lưng mình, nói: “Mấy đứa, theo chị về nhà ăn ngon mặc đẹp nào!” Muốn cướp đi tài sản kếch xù mà mẹ tôi để lại cho tôi à? Nằm mơ đi!
Nha Hoàn Nhóm Lửa Của Gian Thần Ta là nha hoàn nhóm lửa trong phủ Thừa tướng, ngày làm quên ăn, đêm làm quên ngủ, một người gánh việc của ba người. Chủ nhân của ta là một kẻ tàn bạo, phàm là nha hoàn nào dám trèo lên giường hắn, đều bị đánh chết không chút lưu tình. Rốt cuộc, hắn giết nhiều đến mức ngay cả kẻ hầu hạ dâng cơm cũng chẳng còn ai. Lão quản gia lôi kéo tay ta, vẻ mặt đầy thương cảm, tận tình khuyên nhủ: “Ngươi vào đó nhớ kỹ, đừng trèo lên giường! Mỗi tháng ta sẽ tăng bổng lộc cho ngươi lên năm lượng bạc, nếu trụ vững ba năm, ta đảm bảo ngươi có thể vinh quang trở về quê!” “Nhưng nếu ngươi trèo lên giường…” “Đừng nói đến bạc, ngay cả mạng cũng chẳng giữ nổi!” Hai năm sau, nhân lúc bốn bề vắng lặng, chủ nhân bức ta vào góc phòng, mượn rượu giả say, ba lần bốn lượt muốn lôi ta lên giường. Ta đạp hắn một cước, lấy dây thừng trói chặt cổ áo, quấn quanh eo mình thành mấy vòng, ngay cả khố cũng thắt thành nút chết, kiên định nói: “Bẩm gia! Hôm nay nô tỳ xin nói thẳng! Giường này, dù chết nô tỳ cũng không trèo!”
Bất Khí Xuân Quang Ta từng trọng dụng một tên mã nô. Hắn trẻ tuổi, tuấn tú, dã tính mười phần, nói rằng ngày sau nhất định sẽ báo đáp ân tri ngộ của công chúa. Tạ Lan quả thực đã thực hiện lời hứa, nhưng lại là chặt đứt toàn bộ tay chân ta, dâng cho hoàng huynh, làm bàn đạp để thăng tiến. Trong lúc tuyệt vọng, chỉ có một quân sư vẫn luôn không được chú ý, nhân lúc hỗn loạn đã cắt cổ ta. Hắn run rẩy ôm ta vào lòng: “Công chúa cả đời kiêu ngạo, có thể giết, nhưng tuyệt đối không thể nhục.” Ta không hiểu tại sao hắn lại nguyện ý cùng ta chịu chết. Cho đến khi mặt nạ của hắn rơi xuống, ta nhìn thấy khuôn mặt đáng lẽ đã chôn vùi từ năm năm trước. ——Tạ Lan chỉ có ba phần giống hắn. Ta nuốt hận mà chết, mở mắt ra lần nữa, đã trọng sinh vào ngày ta nâng đỡ Tạ Lan.
Tra Nam Hối Hận Rồi Để cứu Thẩm Ý Chi, tôi đã mất đi đôi chân. Kết hôn ba năm, anh mặc kệ bạn bè và người thân của anh sỉ nhục tôi. Tôi chất vấn anh, anh lại mất kiên nhẫn day day ấn đường: “Bọn họ chỉ đang nói sự thật mà thôi.” “Năm đó, tôi không cầu xin cô cứu tôi.” “Không ai hỏi tôi có nguyện ý hay không.” Tất cả yêu mến thuở thời thiếu thời trong khoảnh khắc đó đã hóa thành tro bụi. Đêm đó, tôi bỏ thuốc ngủ vào sữa của anh ta, nhân lúc anh ta ngủ say, tôi chặt đứt đôi chân của anh ta. Tôi ôm anh ta đang đau đớn gào thét mà ngủ thiếp đi, khi mở mắt ra, tôi đã trở về ba năm trước, trước khi tai nạn xảy ra.
Gió Nhẹ Nhàng Ôm Lấy Em Lúc yêu nhau nhất, Hứa Thuật Bạch nói với các anh em của mình rằng, nếu như cô dâu tương lai của hắn không phải tôi, vậy thì bọn họ đừng tham gia hôn lễ của hắn. Về sau Hứa Thuật Bạch kết hôn, cô dâu không phải tôi. Quả nhiên các anh em của hắn không tham gia hôn lễ của Hứa Thuật Bạch. Hôn lễ kết thúc, Hứa Thuật Bạch chất vấn bọn họ. Người luôn chướng mắt tôi lại đấm thẳng vào mặt Hứa Thuật Bạch, hai mắt đỏ bừng. “Hứa Thuật Bạch, người phụ lòng người khác là người đáng chết nhất.” “Nhưng tại sao người chết lại là Nam Ương?”
Tranh Giành Suất Học Vị Tôi đã bỏ ra 500 vạn để mua căn nhà gần trường, đến lúc đăng ký cho con gái thì mới phát hiện ra suất học đã bị chiếm mất. Mà trong hộ khẩu của tôi lại vô duyên vô cớ xuất hiện thêm một cậu bé bảy tuổi. Tôi vội vã tìm đến nhà phụ huynh của cậu bé để chất vấn, nhưng họ lại ngang nhiên nói: “Dù sao con trai tôi cũng đã học một năm rồi, anh không muốn cũng không còn cách nào, cùng lắm thì tôi đền cho anh hai vạn thôi.” Tôi tức điên lên. Một bên chuẩn bị khởi kiện, một bên dùng tư cách người giám hộ chuyển học bạ của con trai họ đến một vùng núi cách xa cả nghìn cây số. Lần này đến lượt họ phát điên. Tôi càng ngang nhiên hơn: “Ở chung một hộ khẩu thì đó chính là con trai tôi, chuyện của con trai tôi liên quan gì đến các người!”
Đoan Dương Huyện Chủ Tỷ tỷ ta vốn có cốt cách kiêu ngạo. Khi nạn đói xảy ra, có người quyền quý bố thí một bát cháo, tỷ tỷ giật lấy đổ xuống đất rồi nói một cách hiên ngang lẫm liệt: “Nhà ta tuy nghèo nhưng không ăn đồ bố thí.” Mẫu thân đã phải nhịn ăn để dành cho chúng ta, cuối cùng chết đói. Để sống sót, chúng ta vào vương phủ làm nha hoàn, tỷ tỷ bán đồ mẫu thân để lại đổi lấy quần áo mới rồi chỉ vào ta mà nói: “Ta thường dạy muội thế nào? Bất kể lúc nào cũng phải ăn mặc chỉnh tề, nhất định phải giữ thể diện.” Ma ma quản sự khen tỷ tỷ có cốt cách, cho tỷ tỷ vào thư phòng mài mực, còn ta thì đi giặt giũ. Kết quả là biểu thiếu gia để mắt đến ta, muốn nạp ta làm thiếp, sau khi tỷ tỷ biết chuyện thì sắc mặt thay đổi: “Sao muội có thể tự hạ mình đi làm thiếp hầu hạ người khác?” Biểu thiếu gia nói tỷ tỷ thú vị, muốn đổi ý nạp tỷ tỷ, tỷ ấy nghe xong liền e thẹn đồng ý, còn nói rằng họ là tình yêu đích thực. Ta ngày ngày làm việc vất vả, sinh bệnh nặng, cầu xin tỷ tỷ thay ta mời đại phu nhưng tỷ ấy lại chỉ nhàn nhạt nói: “Muội phải là người có cốt khí, không thể dễ dàng cầu xin người khác. Dù có phải bò, cũng phải tự bò đến y quán.” Ta chết trên đường bò đến y quán. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đầu vào vương phủ. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Trưởng Công Chúa Uy Vũ Nữ nhi bị một nữ tử xuyên không cướp mất vị hôn phu, dùng đủ cách sỉ nhục. Nhi tử thành lựa chọn phòng hờ của nữ tử xuyên không, thẳng thừng nói không phải nàng ta thì không thú. Thế nhưng sau này, nữ nhi thành Hoàng hậu, dưới một người, trên vạn người. Nhi tử lại quỳ xuống trước mặt ta khóc lóc thở than, căm hận bản thân trước đây mù mắt. Ta nhìn nữ tử xuyên không tái sinh nhưng lại trắng tay, cười khẩy: “Sự tỉnh táo lớn nhất của con người chính là tự mình hiểu lấy… nhưng tiếc quá, ngươi lại không có.”
Hối Hận Muộn Màng Đêm trước hôn lễ, Chu Hành Xuyên muốn hiến tặng thận của mình cho ánh trăng sáng đang bệnh nặng. Tôi không đồng ý, hắn mắng tôi quá máu lạnh, đáng đời bị cha mẹ ruột vứt bỏ. Cho nên tôi buông tay, tác thành tình yêu mang đậm chủ nghĩa anh hùng của hắn. Về sau, trong một lần livestream toàn quốc, hắn tỏ vẻ hối hận cầu hôn tôi. Tôi ôm cánh tay của người đàn ông bên cạnh, cười dịu dàng: “Chồng tôi vừa đẹp trai, vừa có tiền, thận lại tốt, anh có cái gì có thể so với anh ấy?”
Trường An Quy Cố Lý Đã 14 năm kể từ khi ta xuyên không thành nữ phụ, dường như ta đã phải lòng nam chính. Đêm hội Nguyên Tiêu, cổ thành tấp nập người qua kẻ lại, dãy phố dài mười dặm đèn hoa rực rỡ, phủ một lớp sương đỏ mỏng manh, cuối cùng cũng soi sáng nhân gian trong bóng tối. Ta vùi mình trong vòng tay người nọ, nhìn đăm đăm cảnh đêm phồn hoa, không kìm được hỏi khẽ: “Vì sao chàng lại thích ta?” Giây lát sau, ta nghe giọng chàng thiếu niên lười biếng, mang chút quyến rũ: “Bởi vì… Trường An quy Cố Lý*.” “Tuy ta không phải Cố Lý, nhưng ta sẽ là Cố Lý của nàng*.” *Cố Lý còn có nghĩa là cố hương, quê nhà.
Lương Xuân Hảo Cảnh Chợ nô lệ kéo đến một xe đầy nam nô. Nương đưa cho ta mười lượng bạc, bảo ta mua một người về làm việc. Ta nhìn vào trong chiếc lồng sắt, thấy Tạ Lương với đầy vết roi trên người, ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo, liền ngẩn ra một lúc. Ta biết hắn sau này sẽ được rửa oan, thoát khỏi thân phận nô lệ một bước lên mây, thậm chí sẽ cưới ta làm chính thất. Nhưng cuối cùng, ta vẫn chỉ tay về phía nam nhân rắn rỏi bên cạnh hắn: “Ta muốn người này.”
Vòng Tay Âm Dương Tôi đăng lên mạng khoe món quà sinh nhật bạn trai tặng. Không lâu sau, có một người lạ gửi tin nhắn riêng cho tôi: “Đây là vòng tay mượn thọ! Còn ba ngày nữa, hắn sẽ lấy mạng cô! Cô sẽ chết!” Tôi không tin. Nhưng sau đó, tôi tận mắt thấy anh trai bạn trai toàn thân dán đầy bùa chú. Mẹ anh ta đứng trước mặt tôi, nở một nụ cười quỷ dị: “Mệnh của cô tốt thật… cho con trai tôi được không?” Tôi mỉm cười gật đầu. Nhưng không ngờ, con trai bà ta sau khi mượn mạng tôi, lại chết không toàn thây!
Nữ Phụ Độc Ác Thức Tỉnh Rồi Khi bàn tay của tôi chuẩn bị tát vào mặt con gái của bảo mẫu, tôi chợt nhận ra cốt truyện. Cô ta là nữ chính trời định, còn tôi chỉ là nữ phụ ác độc. Vậy thì tôi càng phải ra tay mạnh hơn. Đúng lúc nam chính xuất hiện, anh ta tức giận không kìm được mà đẩy tôi xuống hồ. Tôi ướt sũng bò dậy, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Nếu không dạy dỗ bọn họ đàng hoàng, làm sao xứng với thân phận nữ phụ ác độc của tôi?