Vả Mặt

Bạn Thân Trọn Đời

Bạn Thân Trọn Đời Bạn học tung tin đồn nhảm nói tôi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa vì đã ngủ với hiệu trưởng. Ngay lúc đó, trước mặt tôi xuất hiện rất nhiều dòng bình luận: [Các cô gái giúp nhau nào, cứu tinh sẽ đến trong 5 giây nữa.] [Chị Ninh đã ghi âm lại rồi, chờ đợi cú phản đòn mạnh nhất!] [Chị đại Ninh Khê, mạch tình bạn này ngọt quá, cứu tôi với.] Tôi tự hỏi, chị Ninh là ai? Học sinh nghèo Ninh Khê bất ngờ giật lấy điện thoại của tôi và báo cảnh sát: “Chú cảnh sát, Tống Lam Lan bị hiệu trưởng chuốc thuốc và ngủ với cô ấy. Dù cô ấy không nhớ gì, nhưng ở đây có nhân chứng!” Cô ấy nháy mắt ra hiệu cho tôi, và tôi lập tức khóc lóc cầu xin những người tung tin: “Khi hiệu trưởng bị cảnh sát gọi đến, các cậu nhất định phải làm chứng trước mặt hiệu trưởng để minh oan cho tôi.” Bọn họ sợ đến đờ người, hận không thể quỳ xuống xin lỗi tôi. “Không không, chúng tôi không thấy gì cả, chúng tôi không phải nhân chứng.” Nhưng khi cảnh sát đến, học sinh nghèo lấy ra đoạn ghi âm bọn họ tung tin tôi ngủ với hiệu trưởng và khăng khăng: “Bọn họ chắc chắn đã nhìn thấy, chỉ là sợ hiệu trưởng trả thù nên không dám làm nhân chứng trước mặt hiệu trưởng.” Hiệu trưởng tức điên, yêu cầu cảnh sát điều tra rõ ràng để trả lại danh dự cho ông ấy. Cuối cùng, nguồn gốc tin đồn được phát hiện chính là học bá Từ Trường Thịnh – người có thành tích chỉ xếp sau tôi. Hiệu trưởng quyết định đuổi học cậu ta. Còn tôi và học sinh nghèo Ninh Khê trở thành bạn thân trọn đời.

Cố Nhân Tâm

Cố Nhân Tâm Năm thứ ba làm hoàng hậu, cuối cùng ta cũng chết tâm. Phu quân phong ta làm hậu, nhưng đêm đêm lại nghỉ tại cung của quý phi. Con ta ở ngay dưới gối, nhưng lại mong mẹ mình là người khác. Một liều thuốc giả chết, ta thành toàn cho bọn họ. Sau này gặp lại trên phố, cha con họ đều đỏ hoe mắt: “Cùng trẫm trở về, ngươi vẫn là hoàng hậu của trẫm.” “Mẫu thân không cần nhi tử nữa sao!” “Kẻ lừa đảo từ đâu tới?” Ta ôm chặt hài tử trong tay, nhìn họ bằng ánh mắt xa lạ: “Ta chưa từng sinh hai đứa bé?!”

Phần 2 - Cốt Thi Ngàn Năm

Cốt Thi Ngàn Năm Tôi phát trực tiếp buổi thẩm định ngọc quý và kết nối được với một cô gái nổi tiếng trên mạng. Cô ta yêu cầu tôi đánh giá chiếc nhẫn trên tay của người bên cạnh. Nhưng tôi phát hiện ra đó là bàn tay của bạn trai mình. Tôi lập tức nhắn tin cho bạn trai thì anh ta sốt ruột nói với tôi rằng mình đang làm thêm giờ ở công ty. Tôi bật cười. “Vậy thì em yên tâm rồi, vừa nãy đáng sợ quá, suýt chút nữa em còn tưởng rằng anh là người bên kia.” “Anh không biết đấy, cô hot girl mạng đó là bộ xương ngàn năm tuổi!”  

Mộc Vân

Mộc Vân Ca ca là thị vệ của tiểu thư, tự nhận tình cảm với tiểu thư vượt qua tình cảm nam nữ. Vì sợ tiểu thư vào cung cô đơn, ca ca bán nhà tổ lấy tiền mặt, hủy hôn sự của ta, đưa ta vào trong cung làm cung nữ. Tiểu thư bị người ta hãm hại, ca ca bảo ta chịu bị đ//ánh g//ãy chân, để chứng minh tiểu thư trong sạch. Phản quân làm loạn, ca ca bảo ta thay quần áo của tiểu thư, thay tiểu thư chịu nhục. Ta chet ở đầu đường, lúc mở mắt ra, ta đã quay về ngày ca ca bắt ta vào cung.

Chước Chước

Chước Chước Tỷ tỷ là đệ nhất mỹ nhân ở kinh thành, nhưng tỷ ấy chỉ là nữ nhi của một gia đình thương gia. Mệnh của nữ nhi nhà thương gia thì hèn kém, tỷ tỷ bị bắt đi, ngày thứ hai đã chet tại phủ của tiểu hầu gia. Để minh oan cho tỷ tỷ, phụ thân bị đ//ánh đến hộc m//áu, Thẩm gia bị lửa th//iêu ch//áy suốt một ngày một đêm. Mẫu thân nước mắt rơi đầy khóe mắt, máu lệ “tí tách” mà xuống: “Chước Chước, con nhất định phải trốn thoát ra ngoài, vì phụ thân con, vì tỷ tỷ con mà báo thù rửa hận!”

Kẻ Vô Ơn

Kẻ Vô Ơn Mẹ tôi thời trẻ là người não yêu đương. Bà một lúc làm hai công việc để nuôi bố tôi đi học đại học, kết quả là, khi bố tôi tốt nghiệp, thi đậu vào công chức, ông ta liền đá bà. Nguyên nhân rất đơn giản, lý do rất thuyết phục: 1. Công nhân VS công chức, không xứng nữa; 2. Cuộc sống như một đường chạy dài, khi một người cố gắng chạy, còn người kia dậm chân tại chỗ, thì chắc chắn sẽ có một người bị bỏ lại. Trong mắt bố tôi, mẹ tôi là người đứng yên, họ đã thuộc về hai tầng lớp khác nhau, không còn tiếng nói chung. Mẹ tôi không cam tâm bị bỏ rơi, trong căn phòng cho thuê, bà lớn tiếng cãi vã, nói bố tôi là sói mắt trắng, bà không đồng ý chia tay. “Chia tay chưa bao giờ chỉ là chuyện của hai người, chỉ cần một người quyết định là được, cô đã là người bị chia tay.” “Nhưng chúng ta đã kết hôn! Chúng ta là vợ chồng! Chứ không phải chỉ là bạn trai bạn gái!” Bố tôi cười lớn, giơ một bàn tay ra: “Vợ chồng? Giấy kết hôn đâu?”

Chưa Muộn

Chưa Muộn Tôi thi đại học được hạng nhất của thành phố, hân hoan chờ đợi đại học Thanh Hoa và Bắc Đại đến tranh giành mình. Kết quả là mẹ tôi lại điền nguyện vọng vào một trường đại học hạng hai trong thành phố, tôi hoàn toàn choáng váng! Tôi chất vấn mẹ tại sao lại làm như vậy. Kết quả là bà nhìn tôi với ánh mắt phức tạp và nói: “Chuyện này nghe thì kỳ quặc, nhưng con hãy tin mẹ, một năm sau con sẽ bị Thanh Hoa đuổi học, rồi mắc chứng trầm cảm nặng, sau đó bị bọn buôn người bắt cóc đến một làng nhỏ, ăn thức ăn của lợn, bị xích bằng dây sắt, cuối cùng chỉ có thể sinh năm đứa con cho người ta, rồi qua đời.” Gì vậy, mẹ tôi trọng sinh quay lại sao?

Chồng Cũ Lại Tới Đòi Tiền Sinh Hoạt Rồi!

Chồng Cũ Lại Tới Đòi Tiền Sinh Hoạt Rồi! Cô đồng nghiệp “trà xanh” dương dương tự đắc nắm tay chồng cũ tôi: “Cảm ơn chị đã nhường người chồng siêu giàu cho em nha.” Tôi nhìn cô ta với ánh mắt đầy thương hại: Người chồng “siêu giàu” của cô hôm qua còn vừa khóc lóc, vừa làm loạn, vừa dọa t ự s,á.t để xin tôi cho tiền sinh hoạt. Cảm ơn cô nhé! Nữ hiệp tiếp mâm!

Khi Trái Tim Ngừng Rung Động

Khi Trái Tim Ngừng Rung Động Năm 26 tuổi, tôi và Đoạn Luật Minh cuối cùng cũng có quan hệ thực sự. Sáng hôm sau, dù đau nhức cả người, tôi vẫn cố gắng đi làm cho anh như thường lệ. Nhưng trong lòng lại ngọt như mật, sau bao năm theo đuổi, cuối cùng anh cũng quay đầu nhìn thấy tôi. Thế nhưng, cảm xúc rung động đó đã hoàn toàn tan biến khi tôi vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa anh và mấy người bạn thân. “Đoạn Luật Minh, bình thường cậu còn chê trợ lý của mình tụi tôi mắt mù, mà cuối cùng cậu lại ăn sạch người ta?” “Trước đây che chở ghê lắm, giờ để tụi này chơi ké được chưa?” Đám công tử nhà giàu đó chẳng bao giờ nói được câu nào nên hồn. Nhưng tôi không ngờ, lời tiếp theo của Đoạn Luật Minh lại như kéo tôi rơi thẳng xuống hầm băng. “Nếu cậu không ngại dùng đồ người khác dùng rồi, thì cứ việc.” “Dù sao trong lòng tôi, người tôi xác định sẽ cưới chỉ có Tinh Tịnh.”

Làm Tra Nam Đừng Mơ Có Hậu Duệ

Làm Tra Nam Đừng Mơ Có Hậu Duệ Tôi muốn đặt gói ở cữ 42 ngày tại trung tâm chăm sóc sau sinh, nhưng chồng tôi, Giang Minh, sống ch.t không đồng ý. “Cô mang thai tốn của tôi bao nhiêu tiền rồi, giờ còn được voi đòi tiên, muốn 42 ngày không phải làm gì à?” “Đẻ một đứa con thì ghê gớm lắm sao? Chó cái đẻ con còn tiện tay một cái là xong chuyện, cô sao mà làm quá lên thế hả?!” Tôi cắn răng không nhượng bộ, nhất định phải đặt gói 42 ngày. Tối đó, Giang Minh—người trước giờ luôn bật đèn khi làm chuyện ấy—lần đầu tiên tắt đèn. Tôi thấy có gì đó không ổn, liền đẩy mạnh người đàn ông đang thở dốc trên người tôi rồi vội vã bỏ chạy ra ngoài. Giang Minh khóa trái cửa, đứng bên ngoài cười lạnh: “Không phải cô muốn hưởng thụ bằng cách tiêu nhiều tiền hơn sao?” “Vậy thì tự đi mà kiếm số tiền đó đi.” Lời hắn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tim tôi. Cuối cùng tôi cũng tỉnh ngộ: mình đã cưới phải một con quỷ. Là tôi đã nhẫn nhịn quá lâu, đến mức khiến Giang Minh quên mất, tôi vốn cũng là một con quỷ.

Hoa Hồng Trên Đống Hoang Tàn

Hoa Hồng Trên Đống Hoang Tàn Đến khu đại học thi cử. Bị một nam sinh nhét cho một tờ giấy ghi số điện thoại. Vốn định kể chuyện này cho chồng, nhưng vừa quay đầu đã nghe thấy bạn thân của chồng ồn ào nói: “Phó thiếu gia, vẫn là anh lợi hại. Vì một câu nói của Tiểu Tước mà anh thật sự cho người đi thử lòng vợ mình.” Phó Chính Thanh cười lười nhác: “Cô gái nhỏ thôi mà, dỗ cô ấy vui vẻ tí ấy mà.” Những người khác cũng cười ầm lên: “Lâm Tri Niệm yêu anh đến thế, chắc chắn sẽ từ chối thôi. Cô ấy còn giống như bà sơ ấy chứ, nội y chắc còn chẳng mặc trùng bộ.” Phó Chính Thanh không hề phản bác. Tôi khẽ cười lạnh, từ tốn mở thẳng tờ giấy ra. Và bấm số điện thoại trên đó.

Ly Hôn Xong Tôi Sống Rất Tốt

Ly Hôn Xong Tôi Sống Rất Tốt Tôi và chồng cũ đưa con đi mua quần áo trong trung tâm thương mại thì vợ hiện tại của anh ta cứ liên tục gọi điện tới. Anh ta không còn cách nào khác, đành phải nói dối là đang họp ở công ty. Nhưng cô ta nghe được tiếng ồn ào của trung tâm thương mại, liền nổi giận đùng đùng, gào lên trong điện thoại, nhất quyết không buông tha. Khuôn mặt chồng cũ đầy mệt mỏi và chán ghét, nhưng vẫn phải kiên nhẫn dỗ dành. Tôi đứng bên cạnh, lạnh nhạt quan sát, trong lòng hả hê vô cùng. Ngày xưa, anh ta cũng từng đối xử với tôi như vậy, đứng cạnh người phụ nữ đó, rồi lạnh lùng nói dối với tôi. Nỗi đau mà tôi từng trải qua, giờ họ cũng đang phải nếm mùi.

Bạn Trai Đem Chó Của Tôi Tặng Cho Bạch Nguyệt Quang

Bạn Trai Đem Chó Của Tôi Tặng Cho Bạch Nguyệt Quang Bạn trai tôi dắt chó đi dạo, lại làm lạc mất nó. Hắn còn thản nhiên nói: “Khương Lạc tự nhiên cắn anh, con chó này không nuôi nổi nữa.” Tôi và hắn cãi nhau một trận nảy lửa. Đột nhiên, trên màn hình hiện lên hàng loạt dòng chữ: 【Chó của nữ phụ bị nam chính tặng cho nữ chính mù làm chó dẫn đường, sắp bị xe đ/â.m ch /t rồi!】 【Gấp lắm rồi! Nếu nữ phụ nhìn được dòng chữ này thì tốt quá! Mau đến công viên cổng nam khu Rung Cảnh!】 【Đáng ghét thật! Nếu là truyện ngôn tình thông thường thì tôi còn hóng được, chứ đem chó người ta nuôi bao năm đi tặng người khác, nam chính đúng là cặn bã!】 【Hu hu hu! Chó con không thể rời xa mẹ nó được!!】 Tôi lập tức túm lấy chìa khóa xe, lao ra ngoài. Ai nói mấy dòng chữ hiện lên kia là vô dụng? Tôi thấy vẫn có nhiều người tốt lắm!

Không Ai Được Phép Trộm Đồ Của Tôi

Không Ai Được Phép Trộm Đồ Của Tôi Trước kỳ thi đại học, tôi thay ba đứa em trai từ chối lời mời sinh nhật của hoa khôi. Để ba đứa tập trung nước rút ôn thi thật tốt. Ngày có điểm thi, ba đứa em trai chiếm hết ba vị trí đầu bảng của toàn tỉnh. Còn hoa khôi thì vì điểm quá thấp mà nghĩ quẩn, tự cắt cổ tay. Nhiều năm sau, ba đứa em tốt nghiệp từ những trường danh tiếng ở nước ngoài, tiếp quản sự nghiệp gia đình. Ngày tôi kết hôn, chúng đánh chết chồng tôi. Xé váy cưới của tôi, đẩy tôi vào một căn phòng đầy đàn ông. Chúng mặc kệ tôi gào khóc, khoá chặt cửa lại. “Nếu không phải chị, Tư Dao căn bản sẽ không nghĩ quẩn, cổ ấy chỉ muốn tổ chức sinh nhật một lần thôi, sao chị lại ngăn cản?!” Một ngày một đêm sau, chúng tìm thấy tôi với thân thể đầy vết thương vì bị tra tấn. Chúng dùng dao cắt cổ tay tôi. “Chị cũng nên nếm thử nỗi đau của Tư Dao đi!” Lúc mở mắt lần nữa, tôi thấy hoa khôi đang nhét thiệp mời sinh nhật vào ngăn kéo của ba đứa em trai. Tôi không thèm nhìn thêm lần nào, quay người bỏ đi. Kiếp này tôi sẽ không ôm mộng cứu rỗi nữa, ai có số phận nấy thì cứ theo số phận đó mà sống.

Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương Ta thay thế tỷ tỷ gả cho nhiếp chính vương tội ác tày trời. Đích tỷ được cả nhà sủng ái hết mực, nhưng lại là người câm. Vì vậy ta cũng chỉ có thể giả câm. Đêm tân hôn, ta đợi trong phòng đến nỗi sắp ngủ thiếp đi, cuối cùng cũng có người đẩy cửa tiến vào, tiếp đó khăn trùm đầu của cô dâu bị vén lên. Ngẩng đầu lên nhìn thấy một khuôn mặt đẹp đến mức không giống người thường, ta suýt thốt lên một câu “Đẹp quá”, bỗng nhớ ra thân phận hiện tại của mình. A đúng rồi, hiện tại ta là người câm. Vì vậy chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn, cố gắng dùng ánh mắt truyền đạt suy nghĩ trong lòng. Cảnh Hành khẽ nhếch đuôi mắt, đưa tay nhéo cằm ta nâng lên, dường như đang tỉ mỉ ngắm nghía: “Nghe nói phu nhân ba năm trước từng mắc một trận bệnh nặng, hiện tại không thể nói, nghĩ lại, cũng không thể nói ra được đau đớn nhỉ?” Ta lập tức hoảng hốt. Hắn tiếng xấu vang xa, sẽ không có sở thích đáng sợ gì không thể cho người biết đi? Đang nghĩ ngợi, hắn lại cười nhẹ nói: “Nhưng ta nghe nói, cho dù là người không thể nói, ít nhất cũng có thể phát ra một chút âm thanh mơ hồ.” Sau khi đích tỷ trở thành người câm, ta chỉ gặp nàng một lần trước đêm gả thay này, cũng không hiểu lắm tình trạng phát ra âm thanh hiện tại của nàng. Nghe Cảnh Hành nói vậy, ta tin là thật, vì vậy ừm ừm hai tiếng. Hắn đột nhiên bật cười, đôi mắt như chiếc đèn lưu ly phản chiếu ánh sáng, sáng đến mức không giống người thường, lại còn đa tình. Hắn cúi đầu hôn ta, mơ hồ nói: “Cũng đủ rồi.” Mặt ta bỗng đỏ bừng.  

Chim Hoàng Yến Xoay Chuyển Cốt Truyện

Chim Hoàng Yến Xoay Chuyển Cốt Truyện Tôi là chim hoàng yến do Hạ Hành Kiêu nuôi dưỡng. Trên giường thì lười biếng, lâu dần thì hay than đau than mệt. Mua sắm thì nhanh như gió, liều mạng tiêu tiền của anh ấy. Cho đến khi tôi nhìn thấy một loạt bình luận: 【Ngày lành của nữ phụ ác độc sắp chấm dứt rồi, nữ chính bảo bối vạn người mê cùng nam chính sẽ sớm gặp nhau thôi.】 【Cô ta liên tục hãm hại nữ chính, dần dần bị nam chính chán ghét.】 【Nam chính cũng không hẳn không cần cô ta nữa, nhưng chính cô ta cuỗm mất tiền của nam chính, cùng tên phú nhị đại giả cao chạy xa bay. Cuối cùng bị phú nhị đại giả cướp đi tất cả tiền tiết kiệm, chết thảm ở trong phòng trọ.】 【Đáng đời cô ta! Chỉ có những cô gái thiện lương như nữ chính, không tham tiền mới xứng đáng có được tình yêu của tổng tài!】

A Kiều

A Kiều Thành thân với nam phụ si tình đã bảy năm, nữ chính quay về. Nàng giận dỗi với nam chính, dầm mưa đứng trước cửa nhà ta: “Mạnh ca ca, muội không còn nơi nào để đi nữa.” Phu quân ta xưa nay luôn điềm đạm, bình tĩnh là thế, vậy mà nổi giận đùng đùng: “Ta đi tìm hắn tính sổ!” Ngay cả đứa con trai bảy tuổi của ta, Mạnh Bách, cũng giơ nắm đấm nhỏ lên: “Tiên nữ tỷ tỷ đừng khóc, lớn lên ta sẽ cưới tỷ!” Lúc bọn họ chen nhau dỗ nàng vui vẻ, ta vì đi mua cá sông mà bị trận mưa bất chợt giữ lại trên chiếc thuyền đánh cá. Người lái thuyền đang gân cổ gọi khách ở ven bờ: “Còn ai đi Thanh Châu nữa không?” Ta cúi đầu nhìn cái giỏ, ba con cá đao vừa mua vẫn còn đó, chỉ còn dư lại một lạng bạc vụn. Ta đưa bạc cho người lái thuyền, hỏi: “Một lạng bạc… đưa ta đi được đến đâu?”

Người mẹ Thánh Mẫu

Người mẹ Thánh Mẫu Mẹ tôi là một thánh mẫu. Bà ấy thánh mẫu với người khác, nhưng lại là một kẻ keo kiệt đối với chúng tôi. Anh họ tôi lấy vợ mà không có nhà tân hôn. Bà ấy liền ký tên chuyển nhượng căn nhà của chúng tôi cho anh họ, khiến cả nhà tôi phải ngủ trong một căn nhà cũ kỹ dột nát. Mẹ tôi nói rằng ai cũng sẽ gặp khó khăn. Nếu hiện tại chúng ta luôn giúp đỡ người khác thì trong tương lai chúng ta cũng sẽ được người khác sẽ giúp đỡ. Em họ tôi không có tiền đi học nên mẹ bắt tôi phải bỏ học, đi làm trong nhà máy để kiếm tiền học phí cho em họ. Mẹ tôi nói điều này là để tôi hòa nhập xã hội sớm và học hỏi thêm kinh nghiệm xã hội. Sau này, khi em họ tôi đi học, kiếm được nhiều tiền, em ấy nhất định sẽ báo đáp tôi. Nhưng cho đến khi em họ tôi sinh được ba đứa con, còn tôi thì bị nó đ ẩy trên cầu thang xuống rồi chet, bà ấy vẫn chưa nhận được cái gọi là báo đáp của mình.

Khi Các Công Chúa Không Cần Hoàng Tử

Khi Các Công Chúa Không Cần Hoàng Tử Tôi xuyên thành mẹ kế của Bạch Tuyết, mỗi ngày đều phải trò chuyện với gương. Tôi hỏi gương: “Ai là người đẹp nhất thế gian?” Gương im lặng một lúc, rồi nói: “Là Bạch Tuyết.jpg.” Tôi sáng mắt lên: “Đúng rồi, chính là con bé, mau tiếp tục gửi cho ta xem!” “Gửi video tắm không che mặt đi, đều là phụ nữ cả, sợ cái gì?”

Thịt Năm Mới

Thịt Năm Mới Cận kề Tết, mẹ tôi liên tục thúc giục: “Con gái, năm nay con chuẩn bị thịt Tết chưa? Sắp đến mùa đông ngủ đông rồi, cả làng đang trông chờ vào phần của nhà mình đấy!” Tôi cúp máy, thở dài, ánh mắt dừng lại nơi gia đình của bạn trai. Cũng được thôi… nếu các người đã ôm dã tâm, thì cũng đừng trách tôi… ăn miếng trả miếng.