Vả Mặt

Tiểu Bạch Liên Của Linh Lăng

Tiểu Bạch Liên Của Linh Lăng Ta là thứ nữ của phủ Tướng quân. Từ nhỏ đến lớn, đích tỷ ngày nào cũng đối đầu với ta, luôn mắng ta là “bạch liên hoa”, tham lam vinh hoa phú quý, luôn bám lấy đòi gả cho Vương gia. Vậy mà vào ngày phủ Tướng quân bị tịch biên, nàng lại đứng trước mặt ta, nở nụ cười nhẹ nhàng, nói: “Tiểu bạch liên, còn không mau chạy, ta không muốn cùng ngươi ch//ôn chung một chỗ đâu.” Cuối cùng, nàng đỡ hàng chục nhát k//iếm, t//ự v//ẫn mà chet. Tiếp sau đó, khi ta mở mắt, ta đã quay lại thời điểm trước ngày định mệnh ấy, lại nhìn thấy một đích tỷ quen thuộc đang cười nhạt, mỉa mai ta: “Tiểu bạch liên, trời đông giá rét mà mặc áo mỏng như thế cho ai xem?” Nước mắt trong phút chốc dâng tràn, giây tiếp theo không kìm được, ta nhào vào trong lòng nàng.

Đá Em Trai Ra Chuồng Gà

Đá Em Trai Ra Chuồng Gà Em trai lên cấp ba, cả nhà nhón chân mong chờ nó thể hiện “tiềm năng của con trai” cho tôi sáng mắt ra. Nhưng thi tháng kết thúc, thành tích của nó vẫn còn kém xa tôi. “Không thể nào.” Nó lẩm bẩm tự nói, quay đầu trừng mắt với tôi: “Làm sao mà mày thi được điểm cao thế? Nói đi, mày có sử dụng hệ thống gì không?” Mắt tôi sáng bừng lên: “Ừ chị có, em cần không?”

Gió Nhẹ Nhàng Ôm Lấy Em

Gió Nhẹ Nhàng Ôm Lấy Em Lúc yêu nhau nhất, Hứa Thuật Bạch nói với các anh em của mình rằng, nếu như cô dâu tương lai của hắn không phải tôi, vậy thì bọn họ đừng tham gia hôn lễ của hắn. Về sau Hứa Thuật Bạch kết hôn, cô dâu không phải tôi. Quả nhiên các anh em của hắn không tham gia hôn lễ của Hứa Thuật Bạch. Hôn lễ kết thúc, Hứa Thuật Bạch chất vấn bọn họ. Người luôn chướng mắt tôi lại đấm thẳng vào mặt Hứa Thuật Bạch, hai mắt đỏ bừng. “Hứa Thuật Bạch, người phụ lòng người khác là người đáng chết nhất.” “Nhưng tại sao người chết lại là Nam Ương?”

Tranh Giành Suất Học Vị

Tranh Giành Suất Học Vị Tôi đã bỏ ra 500 vạn để mua căn nhà gần trường, đến lúc đăng ký cho con gái thì mới phát hiện ra suất học đã bị chiếm mất. Mà trong hộ khẩu của tôi lại vô duyên vô cớ xuất hiện thêm một cậu bé bảy tuổi. Tôi vội vã tìm đến nhà phụ huynh của cậu bé để chất vấn, nhưng họ lại ngang nhiên nói: “Dù sao con trai tôi cũng đã học một năm rồi, anh không muốn cũng không còn cách nào, cùng lắm thì tôi đền cho anh hai vạn thôi.” Tôi tức điên lên. Một bên chuẩn bị khởi kiện, một bên dùng tư cách người giám hộ chuyển học bạ của con trai họ đến một vùng núi cách xa cả nghìn cây số. Lần này đến lượt họ phát điên. Tôi càng ngang nhiên hơn: “Ở chung một hộ khẩu thì đó chính là con trai tôi, chuyện của con trai tôi liên quan gì đến các người!”

Thanh Xuân Đếm Ngược

Thanh Xuân Đếm Ngược Người bạn thân trách tôi đã phá vỡ mối quan hệ giữa cô ấy và nam thần trường học, thậm chí còn tố cáo tôi gian lận trong kỳ thi đại học. Thành tích của tôi bị hủy bỏ, cô ấy đạt được ước nguyện đỗ vào Đại học Bắc Kinh và cắt đứt quan hệ với tôi. Nhiều năm sau, cô ấy trở về trường cũ với tư cách là cựu sinh viên xuất sắc để diễn thuyết, tôi lặng lẽ trốn trong góc nhìn cô ấy. Khi nhìn thấy tấm bảng lớn phía sau cô ấy sắp đổ xuống, tôi theo bản năng lao tới… Toàn thân đau nhức, ý thức mơ hồ, tôi buông bàn tay đang nắm chặt lấy cô ấy. “Lần cuối cùng, nếu có kiếp sau, tôi sẽ không giúp cậu nữa.” Sau đó, chúng tôi thực sự cùng nhau tái sinh. Cô ấy và nam thần yêu nhau cuồng nhiệt. Trốn học để đi nghe nhạc hội, dưới lá cờ quốc gia lợi dụng bài kiểm điểm để thổ lộ tình yêu. Tình yêu của họ mãnh liệt và bùng nổ như ngọn lửa thiêu rụi, nơi nào họ đi qua cũng chẳng còn gì sót lại. Còn tôi, làm đúng như lời đã nói ở kiếp trước, tránh xa Hứa Gia, chăm chỉ học hành. Cô ấy chế nhạo tôi: “Ngu sẵn rồi, có học thế nào cũng chẳng đỗ nổi Thanh Hoa hay Bắc Đại, lãng phí thanh xuân.” Cô ấy mang theo ký ức về kỳ thi đại học ở kiếp trước, ảo tưởng về việc vừa thành công trong học tập vừa đạt được tình yêu.

Nha Hoàn Nhóm Lửa Của Gian Thần

Nha Hoàn Nhóm Lửa Của Gian Thần Ta là nha hoàn nhóm lửa trong phủ Thừa tướng, ngày làm quên ăn, đêm làm quên ngủ, một người gánh việc của ba người. Chủ nhân của ta là một kẻ tàn bạo, phàm là nha hoàn nào dám trèo lên giường hắn, đều bị đánh chết không chút lưu tình. Rốt cuộc, hắn giết nhiều đến mức ngay cả kẻ hầu hạ dâng cơm cũng chẳng còn ai. Lão quản gia lôi kéo tay ta, vẻ mặt đầy thương cảm, tận tình khuyên nhủ: “Ngươi vào đó nhớ kỹ, đừng trèo lên giường! Mỗi tháng ta sẽ tăng bổng lộc cho ngươi lên năm lượng bạc, nếu trụ vững ba năm, ta đảm bảo ngươi có thể vinh quang trở về quê!” “Nhưng nếu ngươi trèo lên giường…” “Đừng nói đến bạc, ngay cả mạng cũng chẳng giữ nổi!” Hai năm sau, nhân lúc bốn bề vắng lặng, chủ nhân bức ta vào góc phòng, mượn rượu giả say, ba lần bốn lượt muốn lôi ta lên giường. Ta đạp hắn một cước, lấy dây thừng trói chặt cổ áo, quấn quanh eo mình thành mấy vòng, ngay cả khố cũng thắt thành nút chết, kiên định nói: “Bẩm gia! Hôm nay nô tỳ xin nói thẳng! Giường này, dù chết nô tỳ cũng không trèo!”

Chủ Mẫu Phủ Thế Tử

Ta nuôi con từ thuở còn thơ, tưởng rằng sau này nó sẽ báo đền ân nghĩa. Nào ngờ, hôm nó vinh quy bái tổ, ta bày tiệc linh đình, nó lại dẫn một người đàn bà đến trước mặt ta, lạnh lùng nói: “Đây mới là mẹ đẻ của con! Bạch Thư Hoa, bà chiếm ngôi chính thất của mẫu thân ta bấy lâu, hôm nay phải trả lại!” Giữa lúc ấy, trong đầu ta bỗng vang lên một giọng nói lạnh tanh: 【Nếu ngươi bằng lòng kết giao với ta, ta sẽ đưa ngươi trở về quá khứ, lúc mới nhận nuôi tên nghịch tử này. Đến đó, ngươi có thể thay đổi tất cả, báo thù những kẻ phụ bạc!】 Ta nghe xong, khẽ mỉm cười. Đánh mặt bọn tiểu nhân, cần gì phải trọng sinh? Hiện tại, ta cũng có thể khiến chúng nếm đủ hậu quả!

A Trạch

A Trạch Sau khi tôi thuê bảo mẫu nam…Mẹ chồng mắng tôi là đồ k/ỹ n/ữ, h/án/g không chịu khép.Tôi cười, đưa cho bà một quả vải:“Mẹ cũng thèm à?”Cho đến khi camera ghi lại được bộ mặt thật của chồng tôi, tôi mới hiểu —Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu, đã là một trò lừa.

Trà Xanh Ủ Lâu Năm

Trà Xanh Ủ Lâu Năm Sau khi nghỉ hưu, tôi và chồng đăng ký học tại một trường đại học dành cho người lớn tuổi. Ngay ngày đầu khai giảng, tôi đã kết bạn được với một người. Nhưng ai ngờ, tất cả đều là mưu tính của bà ta. Con gái bà ta dụ dỗ con trai tôi thì thôi, bà ta còn dám nhăm nhe cả chồng tôi. Cười chết mất. Tôi sống hiền hòa lâu quá, đúng là có kẻ tưởng tôi “bình yên qua năm tháng.” Một tràng khẩu chiến làm bà ta á khẩu, giơ tay tặng thêm hai cái tát rồi túm lấy một nắm tóc. Bà đây không chỉ mạnh tay mà còn nói nhiều!

Người Được Chọn Thay Thế

Người Được Chọn Thay Thế Anh trai tôi mua được một món đồ cổ bằng đồng thanh ở chợ đen. Khi đổ đầy nước vào, món đồ này có thể trò chuyện với người từ thời cổ đại. Anh dùng lời ngon tiếng ngọt, để dụ dỗ một tiểu thư thế gia xuyên không đến đây. Cô gái ấy không chỉ dịu dàng hiền thục mà còn vô cùng hào phóng, khéo léo. Anh trai tôi cảm thấy rất hài lòng, khoe khoang khắp nơi rằng anh không cần sính lễ mà vẫn có thể lấy được vợ. Sau đó, anh lại muốn giở trò cũ, học theo người xưa để cưới thêm ba vợ bốn nàng hầu. Tôi khuyên anh nên cẩn thận khi sử dụng món đồ đồng này. Nhưng anh cho rằng tôi nhỏ mọn, đố kỵ vì anh sở hữu bảo vật. Thậm chí, anh sợ tôi phá hỏng chuyện tốt và tiết lộ bí mật, nên đã hợp sức với mẹ đẩy tôi ngã từ cửa sổ xuống. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã được trọng sinh.

Hệ Thống Thay Đổi Cốt Truyện

Hệ Thống Thay Đổi Cốt Truyện Xuyên vào tiểu thuyết bệnh kiều, tôi nắm trong tay khả năng thay đổi cốt truyện. Khi nam nữ chính đi dã ngoại, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Tôi múa bút thay đổi tình tiết “mưa” thành “phân”. Nhìn cặp đôi nhân vật chính hoảng hốt hét toáng lên giữa cơn “mưa phân”, tôi cầm ô, ôm bụng cười ra tiếng gà gáy.

Công Bằng Ở Trường Học

Công Bằng Ở Trường Học Sau khi trường học đưa suất tuyển thẳng cho kẻ ăn hiếp tôi trong trường, tôi đã bỏ mặc mọi thứ. Thi Vật Lí hả? Không đi. Đại diện lên phát biểu? Không lên. Thi chung bảy trường? Tôi nộp giấy trắng luôn! Chủ tịch hội đồng đến thị sát yêu cầu tôi lên gặp? Vậy là vẫn phải ra mặt à. Tôi lập tức cáo trạng luôn: “Bố, trường học dùng quy tắc ngầm.”

Hợp Tác Với Virus

Hợp Tác Với Virus Tôi bị nhiễm virus nằm trên giường không dậy nổi, bạn trai lại bận rộn ve vãn thanh mai trúc mã của hắn ta. Trong lúc bất lực nhất, tôi nghe thấy tiếng virus nói chuyện: [Hợp tác với tôi đi. Tôi sẽ giúp cô hạ độc đôi cẩu nam nữ đó.] Tôi: “… Có chuyện tốt thế à?”

Âm Mưu Trong Lục Phủ

Âm Mưu Trong Lục Phủ Thiếp thất trong phủ đánh chết con mèo của ta. Nàng ta cầm theo xác mèo nát bét đến tìm ta, vẻ mặt vô tội: “Nó cắn ta, vốn ta chỉ muốn dọa nó thôi, không ngờ hạ nhân vô ý, lại đánh chết nó mất… tỷ tỷ sẽ không trách ta chứ?” Ta cười đáp lại: ” Một con súc sinh mà thôi, chết thì chết. May mà không làm muội muội bị thương, nếu không phu quân biết được, e rằng sẽ trách ta mất.” Khi đi, ta nghe thấy giọng nói đắc ý từ phía sau truyền đến: “Chính thê thì sao? Không quyền không thế không được sủng ái, đừng nói là một con mèo, ngay cả khi ta chơi chết con của nàng, nàng cũng không dám làm gì ta.” Ta vẫn mỉm cười, bước chân không dừng. Ngày hôm sau, nghe nói thϊếp thất kia cố tình đến một ngôi chùa hẻo lánh để thắp hương, không ngờ trên đường đi lại gặp phải giặc cỏ. Bị hành hạ đến hơi thở thoi thóp, sau đó lại bị ném xuống vách núi. Đến khi tìm thấy nàng ta, thân thể mềm mại đã rơi đến chia năm xẻ bảy, lại bị dã thú gặm nhấm, khó mà ghép lại được.

Tạ Quân Ân

Tạ Quân Ân Muội muội vì một nam nhân mà hại chet cả nhà. Cha từng cứu một cô nhi, vì báo thù cho chúng ta, nàng vào cung rồi bị muội muội tàn nhẫn sát hại. Sống lại một đời, ta nâng thân thể gầy yếu của cô nhi kia dậy: “Từ nay về sau, muội chính là muội muội ruột của ta.” Nàng kinh hoảng lắc đầu: “Ta, ta chỉ là nha hoàn cho tiểu thư…… Ta làm sao xứng.” Thấy muội muội đang nhìn với ánh mắt ghen ghét, ta nắm chặt tay nàng: “Muội xứng, từ nay về sau, ta che chở cho muội.”

Tâm Hồn Pha Lê

Tâm Hồn Pha Lê Sau khi tôi mang thai, dường như chồng tôi càng yêu thương tôi hơn. Không chỉ mỗi ngày đều hỏi han ân cần, anh còn dặn dò tôi trước khi ra ngoài phải báo với anh một tiếng. Hôm đó, tôi lén nấu một nồi canh, định mang đến công ty để bất ngờ cho anh. Nhưng ngay khi nhìn thấy tôi, gương mặt anh lại đanh lại: “Ai cho em tự ý đến mà không báo trước?”

Xé Trà Xanh

Xé Trà Xanh Trong bữa tiệc liên hoan, bạn cùng phòng đột nhiên nói rằng cô ta thấy tôi không xứng với bạn trai tôi, còn đòi tôi đưa số điện thoại của anh ấy cho cô ta. Tôi không đưa, không ngờ cô ta lại đi mách lẻo với bạn trai tôi rằng tôi quá keo kiệt. Tôi hỏi cô ta có ý gì. Cô ta thản nhiên nói: “Sao cô lại hẹp hòi thế, có người yêu rồi thì không được kết bạn khác giới à? Bình tĩnh một chút đi được không?” Tôi tức giận: “Bình tĩnh cái đầu cô!”

Mưu Kiều Kế

Mưu Kiều Kế Ta đi cùng tiểu thư nhà tri phủ lên chùa dâng hương. Tiểu thư cầu tài vận, còn ta cầu nhân duyên. Ta nói: “Tín nữ nguyện lấy mười năm độc thân của tiểu thư để đổi lấy một phu quân có tám múi, giọng nói dễ nghe, một lòng một dạ, không nạp tiểu thiếp, bao hết việc nhà, có cầu tất ứng, chỉ cưới riêng ta, thậm chí còn sẵn sàng vì ta mà mưu quyền soán vị, chém cả Hoàng đế – một bậc trượng phu chuẩn mực của nhị thập tứ hiếu!” Tối đó, ta mơ thấy Bồ Tát vắt chân, chậm rãi nói: “Ta chuẩn.” Hôm sau, tiểu thư ném tú cầu trúng một tên ăn mày, ta thay nàng gả đi.

Kẻ Cắp Điểm Số

Kẻ Cắp Điểm Số Người đứng đầu lớp là crush của tôi. Tôi đã theo đuổi cậu ta suốt hai năm, mới biết rằng cậu ta trói buộc với hệ thống “vạn người mê”. Tôi càng theo đuổi cậu ta, điểm thi đại học của cậu ta càng cao. Cậu ta vừa mập mờ với các học bá lớp khác, vừa mập mờ với tôi. Khi tôi muốn từ bỏ, cậu ta lại cho tôi một chút dịu dàng. “Thực ra cậu rất đáng yêu, con trai đều thích kiểu con gái hiền lành như cậu.” “Nếu tôi không lạnh lùng với cậu một chút, tôi sẽ bị rối loạn ‘tâm đạo’ mất.” Tôi giống như một con cá lớn đã cắn câu, bị cậu ta kéo qua kéo lại, hết lần này đến lần khác. Cho đến một lần trước kỳ thi thử, tôi nghe thấy âm thanh phát ra từ người cậu ta: [Chúc mừng ký chủ đã khiến Hạ Lan Hương bỏ lỡ bài thi của mình để mua đồ dùng học tập cho cậu, giá trị quyến rũ tăng 13. Trong kỳ thi thử lần này, ký chủ sẽ đạt điểm cao hơn lần trước 13 điểm!] Kết quả thi công bố, cậu ta quả thật đạt 698 điểm, cao hơn 13 điểm so với lần trước là 685 điểm. Mọi người đều tôn thờ cậu ta, chỉ có tôi là cảm thấy rùng mình.  

Bạc Đầu Yên

Bạc Đầu Yên Ngày đám du côn đến đập phá, phu quân của ta là Hạ Minh Viễn đang tổ chức sinh nhật cho quả phụ bạch nguyệt quang mà hắn đã bảo vệ cả đời. Nhi tử nợ tiền cờ bạc, không biết trốn đi đâu. Bọn du côn lục tung nhà, còn đánh vỡ đầu ta, một lão bà tử sáu mươi lăm tuổi. Máu tươi che mờ cả mắt, bọn du côn xì một tiếng nhổ nước bọt vào người ta. ‘‘Phi, hóa ra chỉ là một lão bà tử cô độc!” Ta cười khẽ, đúng vậy, phu quân của ta suốt mấy chục năm như một, làm quản gia, bảo vệ bên cạnh quả phụ kia, hai người nương tựa lẫn nhau, cùng nhau bạc đầu. Hai tháng mới về nhà được nửa ngày. Ta, người đã sinh con dưỡng cái cho hắn, hầu hạ cha mẹ chồng, chẳng phải là một lão bà tử cô độc sao?