Vả Mặt
Bạn Cùng Phòng Thích Yêu Đương Bạn cùng phòng thích yêu đương, một lần năm người, có đôi lúc là mười mấy người. Cơ thể cô ta không khỏe, tôi khuyên cô ta đến viện khám, cô ta sợ, nhất định phải kéo tôi đi cùng. Không ngờ rằng, có bốn bệnh truyền nhiễm, bệnh nào cô ta cũng mắc. Tôi sợ chết khiếp, lập tức dọn ra khỏi ký túc xá, cũng bảo những người khác nhanh chóng rời đi. Không ngờ tới cô ta lại viết một bức di thư, sau đó nhảy lầu tự sát, đổ hết mọi sai lầm lên đầu tôi. Những người bạn cùng phòng khác nói tôi máu lạnh, bắt đầu dẫn dắt giang cư mận bạo lực mạng tôi, sau đó tôi bị trầm cảm nặng, tinh thần bất ổn, cuối cùng bị xe đâm chết. Được sống lại lần nữa, tôi chuyển sang bảo cô ta uống nhiều nước ấm, sau đó chạy mất dép.
Nhân Gian Tám Vạn Mùa Xuân Nha hoàn Thanh Mạt của ta đã tặng cho tên ăn mày một túi tiền đầy, ai nấy đều khen nàng rộng lượng. Nhưng ngày hôm sau, trong cung lại truyền đến thánh chỉ từ hôn. “Nữ nhi Hứa gia, Hứa Ấu Nhiên, phẩm hạnh bại hoại, cả đời bị giam cầm trong chùa miếu.” Ta chính là Hứa Ấu Nhiên. Khi bị thái giám lôi ra khỏi cửa, nha hoàn Thanh Mạt kề sát tai ta, cười khẽ: “Tiểu thư, trong túi tiền đó là bức họa diễm tình của cô, hiện đã lan truyền khắp thanh lâu. Cô không thể trở thành Tấn Vương phi tôn quý được nữa rồi.” Ta không thể trở thành, chẳng lẽ một nha hoàn như ngươi có thể thay thế? “Người muốn cô chết đâu chỉ có mình ta, cô đoán xem còn ai nữa ~” Nàng cười nhìn về phía chính sảnh, bên trong đang đứng ba người. Lần lượt là—phụ thân ta với gương mặt đầy phẫn nộ, mẫu thân ta với vẻ mặt đau thương, và biểu muội Vi Vân Thư khẽ cau mày. Họ là những người thân cận nhất của ta. Ai đang hại ta? Sau một trận đại hỏa, ta trọng sinh về ngày du xuân năm ấy.
Yến Yến Bay Cao Lúc ta giặt đồ bên suối, trên mặt nước trôi đến một thiếu niên dung mạo tuyệt mỹ, hấp hối sắp ch.t. Về sau, hắn trở thành phu quân của ta. Nhưng ngay khi ta vừa biết mình hoài thai, hắn liền bặt vô âm tín. Nửa năm sau, quan phủ đưa ta tiến cung. Ta bị giam cầm, chịu đói rét cùng khổ nhục, cuối cùng cùng đứa bé trong bụng ch.t thảm. Chỉ vì thiên hạ đều đồn rằng hắn đăng cơ là mệnh trời, được thần linh phù hộ. Những gì xảy ra ở thôn Đào, vốn dĩ không được phép tồn tại. Khi ta một lần nữa mở mắt, lại là ở thôn Đào, vạn vật đang hồi sinh. Lũ nhỏ bên cạnh đang gọi ta đi suối Đào giặt đồ. Ta quát: “Không ai được đi!” “Mùa xuân tươi đẹp thế này, giặt gì mà giặt?!” “Ta làm cho các ngươi một mẻ bánh trứng cuộn nhé!” Hừ, nếu đã là mệnh trời, vậy thì để trời cứu hắn đi.
Trò Đùa Của Tra Nam Tiện Nữ Lớp mười một năm đó, hoa khôi trường là Tống Ngữ Thi đã đùa giỡn viết một bức thư tình cho tôi dưới danh nghĩa đại ca của trường là Đoạn Trạch. Nhưng không ngờ Đoạn Trạch biết được, tức giận thật sự theo đuổi tôi. Chỉ có tôi tin là thật, tin vào cái lý do sứt sẹo là họ chỉ là anh em tốt. Nhưng nhiều năm sau, hoa khôi lại hối hận. Cô ta nói: “Cô hiểu anh ấy bằng một phần mười tôi sao? Cô căn bản không hiểu thế nào là tâm đầu ý hợp.” Tôi không nhịn được mà chế nhạo cô ta: “Vậy sao hai lại người không ở bên nhau?” Chỉ một câu nói đó, hoa khôi đã nhảy lầu tự sát ngay trong ngày cưới của chúng tôi. Từ đó Đoạn Trạch hận tôi thấu xương, trong đêm động phòng hoa chúc, anh ta nhóm lửa bình gas nói sẽ mang tôi xuống địa ngục chuộc tội. Tôi bị thiêu sống trong biển lửa, đau đớn mà chết, còn anh ta thì nhảy cửa sổ thoát thân khi ngọn lửa bùng lên. Tỉnh lại lần nữa, tôi đã trở về buổi chiều hoa khôi nhét thư tình vào bàn tôi.
Tiểu Sư Muội Phản Nghịch Thời điểm ta cùng phu quân động phòng, hắn đột nhiên phi thăng. Lúc phi thăng, hắn thậm chí chưa kịp dừng lại, cứ thế nhẹ nhàng phiêu diêu mà thành tiên. Mà ta, những cảm xúc sắp trào dâng bỗng chốc nghẹn lại trong cổ họng, một cái nghẹn này, đè nén đến mức khiến ta trở nên lãnh đạm trong mọi phương diện. Từ đó, ta chuyên tâm tu luyện Vô Tình Đạo, ba ngàn năm sau trở thành thần, rút kiếm đi tìm tên phu quân kia. Không ngờ, khi vừa dò hỏi tung tích, chúng thần đều cười ầm lên: “Ồ? Ngươi nói là chính là chiến thần trần truồng phi thăng kia sao~” “Hiện giờ, nhân gian đâu đâu cũng có miếu thờ hắn, ngươi chưa thấy kim thân của hắn sao? Hai cái mông sáng loáng được dát vàng, chói mắt vô cùng.” “Thế nào? Ngươi quen hắn sao?” Ta: … “Không quen, chưa từng gặp.”
Bạn Cùng Bàn Quái Gở Năm lớp 11, tên côn đồ trường học Tôn Thiệu đã ấn đầu Vương Kỳ vào thùng nước bẩn. Tôi gọi bố tôi, lúc đó ông là chủ nhiệm của lớp. Ngay đó, bố tôi đá tung cửa phòng vệ sinh, túm lấy tên con trai kia rồi đuổi học cậu ta. Tôn Thiệu bỏ học, ra phố bán hàng rong, rồi bị một chiếc xe tải lớn đâm chết. Vài năm sau, Vương Kỳ viết một cuốn tiểu thuyết tự truyện. Hóa ra, Tôn Thiệu và cô ta là “nam ngược thân nữ, nữ ngược tâm nam” dây dưa tình cảm sâu đậm. Nhưng cuối cùng con gái của chủ nhiệm – Uất Liễu, đã phá hỏng tất cả. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, cô ta đăng giấy chứng tử của Tôn Thiệu lên Weibo, kèm theo dòng chú thích: [Uất Liễu, cô đã hủy hoại hạnh phúc cả đời tôi.] Những người hâm mộ cuồng nhiệt đã tìm ra thông tin của tôi, chém chết tôi ngay trên phố. Bố mẹ tôi vì mất con gái cũng như bị bạo lực mạng nên đã suy sụp tinh thần, buộc đá vào chân, ôm tro cốt của tôi, nắm tay nhau nhảy xuống sông. Tôi được tái sinh, trở về ngày phát hiện Vương Kỳ bị bắt nạt. Tiếng nức nở đau đớn lại vang lên trong nhà vệ sinh. Lần này, tôi quay đầu bỏ đi không thèm đoái hoài.
Ly Hôn Không Phải Kết Thúc Vì chồng tôi làm vỡ hai chiếc bát khi rửa chén, tôi thấy buồn cười nên quay lại một đoạn video ngắn. Không ngờ video đó lại bỗng dưng nổi tiếng, chỉ trong ba tiếng đã vượt mốc 100.000 lượt thích, hơn 110.000 bình luận. Bình luận đứng top đầu là: 【Anh ta cố tình đấy, để lần sau cô khỏi bắt anh ta rửa bát nữa.】 Tôi đọc bình luận ấy cho chồng nghe như một câu chuyện vui, ai ngờ anh lại nổi giận. Về sau, tôi thành công trong sự nghiệp, sống xinh đẹp tự do một mình. Chỉ còn anh ta loay hoay trong mớ bòng bong do chính mình tạo ra. Chẳng có gì lạ cả, từ nhỏ tôi đã rất biết nghe lời khuyên.
Hai Lần Bị Đâm Sau Lưng Bạn thân tôi và bạn trai tôi đang quấn lấy nhau trong căn nhà mới tôi vừa mua, bị mẹ tôi bắt gặp tại trận. Sau đó, bạn thân tôi còn đăng một bài dài hàng nghìn chữ lên vòng bạn bè. Cô ta khóc lóc kể lể rằng họ mới là chân ái, còn tôi, người không được yêu mới là kẻ thứ ba chen chân. Tôi còn có thể làm gì chứ? Dĩ nhiên là chọn cách thành toàn cho họ. Tôi rất muốn xem thử, một kẻ bám váy mẹ và một kẻ mê trai thành tinh, kết hợp lại sẽ tạo nên vở kịch hay cỡ nào.
Bánh Đoàn Viên Của Quỷ Trung thu sắp đến, tôi làm bánh đoàn viên theo hình dạng bánh trung thu. Bạn cùng phòng nhìn thấy, nhất quyết đòi ăn một miếng. Tôi vội cất bánh đi: “Đây là đơn đặt hàng đặc biệt, không thể ăn được.” Nhưng cô ấy lại nhân lúc tôi không chú ý, lén lấy từ trong tủ ra ăn mất. Tôi tìm cô ấy nói lý lẽ, ngược lại cô ấy còn ấm ức: “Cậu làm thêm cái nữa chẳng phải là được sao?” Nhưng cô ấy không biết, bánh trung thu tôi làm là lễ vật, để những người đã khuất có thể đoàn viên trong ngày này. Nếu tâm nguyện của họ không được hoàn thành, họ sẽ hóa thành lệ quỷ, ăn thịt người…
Ác Mẹ Chồng Gặp Ác Con Dâu Chồng tôi đã ly hôn 3 lần, lần nào cũng là vì mẹ chồng, một “lão bà âm dương quái khí” chính hiệu. Lần đầu, bà hầm canh bổ cho con dâu, mà trong nồi là chú chó cưng được nuôi 8 năm trời. Lần thứ hai, bà tổ chức tiệc mừng cho con dâu, đúng vào ngày giỗ cha cô ấy. Lần thứ ba, bà ngồi tâm sự thủ thỉ, rồi sau lưng đem hết bí mật của con dâu kể cho thiên hạ. Bạn bè biết chuyện ai cũng khuyên tôi đừng dại gì mà nhảy vào hố lửa này. Nhưng tôi đã ly hôn 5 lần, chọc cho năm bà mẹ chồng tức đến mức phải tái giá. Vậy nên, mẹ chồng thân mến à, liệu bà có trở thành người thứ 6 không? …
Tiêu Ngư Phi Dương Chị cả của tôi tên là Trương Lai Đệ, chị hai tên là Trương Chiêu Đệ, tôi tên Trương Mộng Nam. Chị cả bỏ học đến Nghĩa Ô, chị hai bỏ học đi tham gia phát sóng trực tiếp, tôi học Thanh Hoa. Người em trai duy nhất mua bằng đại học, có bạn gái rồi đột nhiên nói muốn mua nhà. Ba tôi: “Làm sao gia đình chúng ta có đủ tiền để mua một căn nhà ở Bắc Kinh chứ?” Mẹ tôi: “Nếu ba con chị của nó không góp tiền cho em trai mình học hành, thì chúng nên góp tiền cho chuyện kết hôn của em trai!” Vì thế, ba mẹ tôi mang theo em trai tôi, từ Tây Bắc giet tới Bắc Kinh.
Đứa Cháu Có Hiếu Trong lễ tang bà nội, ông nội bảy mươi tuổi dẫn về một bà lão sáu mươi sáu tuổi. “Đây là Sở Oánh, là mối tình đầu của ông nội, sau này sẽ là bà nội mới của các con! “Tiền sính lễ ông định cho là sáu mươi sáu vạn, mỗi năm một vạn, cảm ơn bà ấy đã chờ đợi ông lâu như vậy.” “Ngôi nhà cổ này, ông cũng định thêm tên bà ấy vào, của ông cũng là của bà ấy.” “Còn các con, mau lại đây thưa bà nội mới đi!” Hả? Sáu mươi sáu tuổi, mối tình đầu? Bà nội tôi mười tám tuổi đã lấy ông rồi! Vậy chẳng phải đã ăn năm mươi năm cơm sống rồi sao? Bà nội tôi ăn được, tôi thì không ăn được! Lập tức tôi tiến lên bốp bốp chát chát ông ta một cái! “Cái thứ rể không nên nết! Bà nội tôi còn chưa để tang đủ ba năm, mà ông đã dám tái giá?” Sở Oánh khóc lóc đi đỡ ông nội tôi, hướng về quan tài bà nội tôi mà cáo trạng. “Diệp Hòa! Đây chính là đứa cháu gái tốt mà bà dạy dỗ đấy ư?” Tôi cũng bốp bốp chát chát bà ta một cái. “Tái giá là thiếp, biết điều thì hành lễ trước mặt bà nội tôi đi! Huống chi bà còn chưa vào cửa, ai cho bà làm càn như thế hả?” “Căn nhà cũ này, bà nội tôi đã sớm chuyển sang tên tôi! Muốn thêm tên vào ư? Nằm mơ giữa ban ngày cưng nhé!”
Khách Sạn Lạnh Lẽo Tôi và chồng đi hưởng tuần trăng mật. Giữa đường, chúng tôi lạc vào vùng núi sâu. Nửa đêm, cuối cùng cũng tìm thấy một khách sạn biệt lập giữa lưng chừng núi. Sau khi nhận phòng, tôi nhắn tin báo bình an cho bạn thân. Chẳng ngờ, cô ấy lập tức gửi lại một tin nhắn: “Mau chạy đi! Chỗ đó là nghĩa địa! Ở đó không hề có khách sạn nào cả!” Tôi hoảng hốt đẩy cửa sổ ra. Trước mắt chỉ là bóng tối vô tận. Chạy đi đâu bây giờ? Chồng tôi vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, hơi thở phả nhẹ bên tai, giọng nói trầm thấp: “Em tin anh… hay tin cô ấy?”
Bông Tai Hoa Trà Ba tôi không thích tôi, điều đó tôi đã biết từ khi còn rất nhỏ. Bởi vì tôi không phải là đứa con trai mà ông mong muốn. Để sinh được con trai, ông đã đưa tôi đi nơi khác: “Con trai mới là gốc rễ, tao đâu có cần con gái.” Chưa từng được sống trong tình yêu thương, điều đó khiến tôi đau khổ trong một thời gian dài. Nhưng khi cần người chăm sóc lúc già, ông lại nói: “Con trai chẳng làm được việc gì, con gái vẫn là chỗ dựa dẫm tốt nhất.” “Nhị Muội, ba già rồi, sau này chỉ trông cậy vào con thôi!”
Tiêu Hi Trương Khi mẫu thân ta lâm bồn, tiết di nương phóng hỏa, để phòng sinh không một bóng người. Rồi dùng chăn bông khiến đệ đệ vừa mới chào đời của ta chết ngạt. Ta trốn trong tủ quần áo, tận mắt chứng kiến tất cả mọi chuyện. Mẫu thân ta mới đi được một tháng, Tiết thị người xuất thân từ nha hoàn, từ thiếp trở thành chính thất phu nhân. Phu nhân vọng tộc trong kinh thành tụ họp cùng nhau, chúc mừng Tiết phu nhân, dường như không ai còn nhớ đến thảm kịch xảy ra ở phủ đệ tháng trước. Mà ta lại quỳ xuống dâng trà cho hung thủ trước mặt biết bao phu nhân vọng tộc, tự tay cài trâm vàng cho bà ta. Gọi bà ta là “mẫu thân.” Tất cả nữ quyến có mặt đều nhìn về phía ta. Trong sự im lặng, ta từ từ giơ cao trâm cài. Kìm nén sự thôi thúc đâm vào cổ họng bà ta, cài lên mái tóc… Hoàn Tiền Shopee Metruyen.net.vn chính thức HOÀN TIỀN cho 100% đơn hàng mua sắm tại Shopee. 🛒 Khi mua hàng trên Shopee thông qua liên kết giới thiệu từ Metruyen, bạn có thể nhận lại từ 10,000 đến 500,000 đồng cho mỗi đơn hàng. Bấm Đây Để Đăng Ký Hoàn Tiền
Mẹ Chồng Bá Đạo Cố Trạch đã nhường suất học trường điểm cho con gái của Bạch Nguyệt Quang. Trong khi đó, con trai chúng tôi sắp vào lớp một. Anh ấy thản nhiên nhìn vào điện thoại: “Con trai có IQ giống anh, học ở đâu cũng như nhau thôi.” Cố Trạch luôn đặt Bạch Nguyệt Quang lên hàng đầu, đối với con gái cô ta cũng yêu chiều hết mức. Còn tôi và con trai cộng lại, cũng không được xếp vào vị trí quan trọng nhất trong lòng anh ấy. Sau đó, tôi mang theo con trai rời đi. Thế nhưng, anh ta lại trách móc: “Vợ và con của anh, tại sao lại phải chung sổ hộ khẩu với người đàn ông khác chỉ để vào được trường tốt nhất thành phố?”
Vĩnh Tuy Cát Thiệu Đêm trước ngày cưới, ta đã biết rằng Kỷ Như Phương có nuôi một người thiếp xinh đẹp bên ngoài và đã có một đứa con trai. Đứa trẻ đó đã bảy tuổi. Bảy năm qua, trong kinh thành không hề có chút tin tức nào. Vậy mà đúng vào lúc ta sắp thành hôn, nhũ mẫu của đứa trẻ ấy lại ôm nó ngất xỉu ngay trước cửa nhà ta.
Định Mệnh Soi Chiếu Ta vừa chào đời, tuyết vốn kéo dài suốt một tuần cũng ngừng rơi, bầu trời quang đãng, ánh nắng rực rỡ chiếu khắp nơi. Nhưng còn chưa kịp vui mừng, bà đỡ đã hô to rằng còn một người nữa. Mọi người trong phòng đều kinh hãi đến mức không nói nên lời. Quốc sư sớm đã nói, khi hoàng hậu mang thai rằng người chắc chắn sẽ sinh ra một lứa mười đứa hoàn mỹ. Mà ta vừa hay là đứa thứ mười, nhưng giờ lại đột nhiên sinh thêm một người nữa. Sau khi muội muội chào đời, trời đang quang đãng liền lập tức mây đen kéo tới, sấm sét đì đùng. Cảnh tượng như vậy khiến không ít người chấn động. Vì sinh non nên thân hình ta rất nhỏ bé. Ngược lại, muội muội ra đời sau lại trắng trẻo bụ bẫm. Thái y bế ta qua một bên kiểm tra thì phát hiện ta mắc chứng tim đập nhanh. Thế nên trong cung, mọi người đều cho rằng ta là điềm lành, còn muội muội là tai họa. Từ trong lòng, tất cả mọi người đều thiên vị ta. Khi lớn lên, sự thiên vị ấy lại càng rõ ràng.
Phu Quân Bị Đoạt Xác Bị kẻ xuyên không đoạt xác, phu quân của ta, một kẻ nghèo hèn chỉ là mã phu, vậy mà dám lớn tiếng đòi nạp tam thê tứ thiếp. Hắn còn chạy tới phủ đệ nơi ta làm việc mà gây náo loạn, trêu ghẹo mấy đại nha hoàn có tiền tháng gấp ba lần hắn, đòi nàng theo hắn làm thiếp: “Được ta để mắt tới là phúc phận của ngươi, đừng không biết điều.” Hắn còn thèm thuồng tiểu thư, thậm chí định xông thẳng vào khuê phòng của nàng: “Nữ tử ở đây nếu bị vấy bẩn danh tiết, liền không đáng giá nữa, thanh danh mất rồi, nàng chỉ có thể gả cho ta thôi.” Ta bị sự hoang đường của hắn dọa sợ mất hồn, vội vàng ngăn cản, khuyên hắn chớ có làm càn. Hắn lại thuận tay đẩy ta một cái: “Đồ đàn bà thối tha, ở đây chẳng phải là nam tôn nữ ti sao? Lão tử khó khăn lắm mới xuyên đến đây hưởng phúc, chuyện của ta còn chưa đến lượt ngươi quản. Tin hay không, lão tử liền bỏ ngươi !” Nói xong, hắn đắc ý vô cùng, dường như cho rằng chỉ cần nói ba chữ “ta bỏ ngươi” là có thể khiến ta sợ hãi phục tùng. Nghe vậy, ta cũng chẳng buồn quản hắn nữa. Ta cười lạnh một tiếng, giơ tay chỉ thẳng vào hắn: “Bỏ ta? Được thôi, của hồi môn ta mang theo khi gả vào đây, một đồng cũng không thiếu, trả lại hết cho ta.” Tên ngu ngốc ấy còn không biết rằng, công việc hắn đang làm là ta nhờ người tìm giúp, rắc rối phát sinh là ta thay hắn giải quyết, ngôi nhà hắn đang ở cũng là của hồi môn của ta đổi lấy. Nếu ta mặc kệ hắn, hắn chỉ có nước chờ ch,ết thôi!
Báo Ứng Của Trà Xanh Khi bố mẹ tôi nói muốn nhận nuôi Tống Hàm Hi, tôi biết rằng câu chuyện đã bắt đầu. Vào ngày sinh nhật của tôi, cô ta sẽ nói: “Thật tốt, Kiều Kiều còn có bố mẹ ruột tổ chức sinh nhật, không như tôi, bố mẹ đều mất cả rồi…” Khi tôi có người yêu, cô ta sẽ nói: “Kiều Kiều có tiền, anh ấy chọn Kiều Kiều cũng đúng thôi, không như tôi, phải sống nhờ nhà người ta…” Cứ như vậy, bố mẹ tôi và cả bạn trai tôi đều quay lưng lại với tôi. Trước khi chết vì tai nạn xe hơi, tôi còn nghe cô ta nói: “Kiều Kiều chỉ gặp tai nạn xe thôi, nhưng lễ trưởng thành của tôi cả đời này chỉ có một lần…” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi nhìn thấy Tống Hàm Hi rón rén bước vào nhà. Tôi cười. Phản PUA, bạn đã biết chưa?