Vả Mặt
Vương Phi Mưu Lược Hoàng thượng ban hôn, chỉ hôn ta làm chính phi của Khánh Vương. Đồng thời, còn chỉ hôn một Trắc phi. Trắc phi vốn là cung nữ bên cạnh quý phi, nay được nhận làm chất nữ. Khánh Vương và nàng ta tình cảm sâu đậm. Không những cầu xin Hoàng thượng cho nàng cùng ta đồng ngày nhập phủ, còn xin thêm quyền quản gia cho nàng. Tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của ta. Bọn họ nghĩ rằng ta gả vào không được sủng ái, phòng không gối chiếc, còn chẳng bằng một nha hoàn, thực sự đáng thương. Ta lại cười. Xuất thân là đích nữ chính phi của gia tộc hiển hách, lẽ nào còn phải tranh sủng với một Trắc phi?
Đọa Tiên Ta theo A nương lên núi cắt cỏ heo, lúc trở về liền thấy trước cửa nhà nằm một thiếu niên tuấn tú, phong thái ung dung. Người ấy rõ ràng đang hôn mê bất tỉnh, nhưng ta lại nghe thấy giọng nói đầy kích động vang lên trong đầu. “Tiểu nha đầu này chính là người sở hữu thiên linh căn, tương lai sẽ phi thăng trở thành Phù Ngọc Nữ Đế!” “Chờ khi ngôi làng này bị hủy diệt, ngày mai ta sẽ đưa nàng bôn ba khắp chân trời góc bể.” “Thanh mai trúc mã, lưỡng tình tương duyệt, ta muốn nàng tự nguyện vì ta mà gác kiếm nấu canh.” Ta kinh nghi bất định, nhưng nào ngờ nửa đêm, trong làng quả thực bùng lên một trận hỏa hoạn kinh thiên động địa. Thiếu niên ôm lấy ta đang mê man vào lòng, cẩn thận khẽ đặt một nụ hôn nơi mi tâm. Khi ta hoàn hồn, thanh đoản đao nhỏ bằng bàn tay đã đâm sâu xuyên qua tim hắn. Nhìn cơ thể ấy tan biến trong lưỡi lửa cuồng bạo, ta khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhàn nhạt. “Không bao giờ gặp lại, kẻ công lược.”
Phương Vân Cẩm Ngày đính hôn, em gái kế vì muốn cướp vị hôn phu của tôi, không ngần ngại phát đoạn clip giường chiếu của mình với anh ta lên màn hình lớn, chỉ để ép tôi chia tay. Tôi nhìn cô ta và người đàn ông đứng bên cạnh, khẽ nhếch môi: “Con gái riêng và thiếu gia giả, đúng là trời sinh một cặp.”
Kẻ Cắp Điểm Số Người đứng đầu lớp là crush của tôi. Tôi đã theo đuổi cậu ta suốt hai năm, mới biết rằng cậu ta trói buộc với hệ thống “vạn người mê”. Tôi càng theo đuổi cậu ta, điểm thi đại học của cậu ta càng cao. Cậu ta vừa mập mờ với các học bá lớp khác, vừa mập mờ với tôi. Khi tôi muốn từ bỏ, cậu ta lại cho tôi một chút dịu dàng. “Thực ra cậu rất đáng yêu, con trai đều thích kiểu con gái hiền lành như cậu.” “Nếu tôi không lạnh lùng với cậu một chút, tôi sẽ bị rối loạn ‘tâm đạo’ mất.” Tôi giống như một con cá lớn đã cắn câu, bị cậu ta kéo qua kéo lại, hết lần này đến lần khác. Cho đến một lần trước kỳ thi thử, tôi nghe thấy âm thanh phát ra từ người cậu ta: [Chúc mừng ký chủ đã khiến Hạ Lan Hương bỏ lỡ bài thi của mình để mua đồ dùng học tập cho cậu, giá trị quyến rũ tăng 13. Trong kỳ thi thử lần này, ký chủ sẽ đạt điểm cao hơn lần trước 13 điểm!] Kết quả thi công bố, cậu ta quả thật đạt 698 điểm, cao hơn 13 điểm so với lần trước là 685 điểm. Mọi người đều tôn thờ cậu ta, chỉ có tôi là cảm thấy rùng mình.
Trái Cam Nhỏ Cha tôi phá sản, em gái buộc phải gả cho con trai Cận gia đang sống thực vật để xung hỉ. Trúc mã tôi thầm thương trộm nhớ suốt mười ba năm khóc lóc van xin tôi thay thế em gái. Gã nói rằng nếu phải gả cho một người sống thực vật, em gái tôi sẽ chết mất. Nhưng tôi thì không giống vậy, bởi vì tôi vốn là một kẻ ngốc. Kẻ ngốc cùng ma ốm, đúng là một cặp trời sinh rồi còn gì. Nhưng sau đấy, gã lại tìm tôi mà khóc lóc thảm thiết vô cùng, hơn nữa còn đòi thu dọn đồ đạc rủ tôi bỏ trốn. Lúc này chồng tôi, người sống thực vật kia, mới chĩa súng vào thẳng thái dương gã, nở nụ cười chế giễu với tôi: “Cục cưng, em chọn đi, ở lại hay là mạng gã đây?”
Khương Dao Tôi vừa được đón về hào môn, thiên kim giả đã trói buộc với hệ thống vả mặt. Mỗi một lần vả mặt tôi, giá trị chán ghét của cả nhà đối với tôi sẽ gia tăng. Khi nào giá trị chán ghét đầy, tôi sẽ bị đuổi ra khỏi nhà. Nhưng cuối cùng người bị đuổi đi lại là cô ta.
Trùng Chắn Họa Tôi vừa béo vừa xấu, còn vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi lại là thiên chi kiêu tử. Hắn cực kỳ chán ghét tôi, đến năm mười tám tuổi thì đề nghị hủy hôn. Hắn nói rằng, hắn đã tìm thấy tình yêu đích thực của mình. Dù bị bà nội nhốt trong nhà, hắn vẫn nghĩ đủ cách để trộm tín vật đính hôn giữa tôi và hắn. Tôi cố gắng kìm nén khóe miệng đang muốn nhếch lên, làm theo ý hắn, hủy đi tín vật đính hôn, chấm dứt mối hôn ước đã tồn tại suốt mười năm. Trúc mã đắc ý vô cùng, nhưng hắn không biết, đời hắn tới đây là tàn rồi. Tôi chính là “trùng đỡ tai ương” mà bà nội hắn chọn cho hắn, không có tôi, hắn sắp trở nên vừa xấu vừa béo, vận hạn liên miên. Còn tôi, sẽ có được một cuộc đời mới.
Yêu Lấy Chính Mình Ngày tôi bị vỡ nước ối sớm, ông xã đang giúp mối tình đầu ăn mừng sinh nhật. Tôi chet trên đường phố chờ cứu viện. Mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về thời trung học. Thiếu niên ngồi phía sau thanh tú, ánh nắng chiếu vào khuôn mặt đỏ bừng hỏi tôi có muốn làm bạn gái của cậu ta hay không. “Chuyện ghê tởm như vậy, sau này đừng để tôi nghe thấy nữa!”
Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”
Yêu Kiểu 502 「Chùm nho tím này đúng là giống cô thật đấy… vừa đen vừa to。」 Tôi khen thân hình nóng bỏng của vợ bạn mình trong phòng xông hơi. Ai ngờ lúc ăn cơm, cô ta lại buông câu đó ngay trước mặt bao người. Cả bàn ăn lập tức im phăng phắc, chồng tôi thì chỉ cúi đầu ăn cơm lia lịa. Tôi chậm rãi lau miệng: “Nếu không phải cái mặt cô vẫn còn dán cái mác thẩm mỹ, chỉ nhìn mỗi cái bụng thôi thì tôi còn tưởng là chó Shar Pei đấy.” Chồng tôi đột nhiên ném mạnh đũa xuống bàn: “Em so đo với Thanh Thanh làm gì? Cô ấy từng sinh con rồi mà!” Tôi hoảng hốt đưa tay che miệng: “Trời ơi, xin lỗi nha, em đâu biết đứa bé là của anh.”
Hơi Ấm Gia Đình Hồi nhỏ, cả gia đình nhà tôi tự lái xe đi du lịch. Bố mẹ dẫn chị gái, em trai đi tham quan danh lam thắng cảnh, còn tôi bị bỏ quên trong xe bốn tiếng đồng hồ, suýt chết ngạt. “Ôi, chúng tôi quên mất con bé, cứ để con bé ở trong xe đợi chúng tôi là được.” Khi cảnh sát liên lạc với bố mẹ tôi, họ đã nói như vậy. Hai mươi năm sau, xảy ra động đất. Chị gái bế cháu trai, em trai dắt con chó của mình, bố tôi cầm sổ tiết kiệm với giấy tờ tùy thân. Cả nhà vội vã chạy trốn nhưng không ai nhớ đến mẹ tôi đang cảm lạnh ngất xỉu. Sau đó, mẹ tôi khóc gọi điện cho tôi. “Ôi, họ quên mất mẹ sao?” “Ngoan ngoãn ở nguyên chỗ đợi người khác đến tìm mẹ… hóa ra là không được sao?”
Trà Xanh Sao Phải Sợ? Tối sinh nhật của tôi, bạn trai nói hắn có việc phải tăng ca. Nhưng ngay lúc đó, cô bạn thanh mai trúc mã của hắn vừa đăng một bức ảnh selfie lên vòng bạn bè, khoác tay hắn một cách thân mật, kèm theo dòng trạng thái: “Dù là lúc nào, anh trai cũng sẽ bỏ hết mọi thứ để đến tìm em, yêu quá cơ hihi.” Tôi thấy mắt nóng lên, không kìm được mà để lại bình luận dưới bài đăng: “Mày hi hi cái đầu moẹ mày ấy?”
Ngọc Bội Hộ Thân Chiếc ngọc hộ mệnh tôi đeo suốt mười tám năm bị trợ lý của Lộ Viễn làm vỡ mất. Đó là kỷ vật quý giá nhất mà bà ngoại để lại cho tôi. Năm ngoái Lộ Viễn gặp tai nạn xe, bác sĩ nhiều lần phát thông báo nguy kịch, khiến tôi và bố mẹ hắn sợ chết khiếp. Lần cuối cùng, bác sĩ nói suýt chút nữa là không cứu kịp. Ngày hôm sau khi tôi tháo ngọc đeo lên cổ hắn, hắn tỉnh lại. Tôi không lấy lại ngọc nữa, hắn cũng hứa sẽ mãi mãi không tháo nó xuống. Vậy mà cuối cùng, hắn vẫn thất hứa! Hầy, đúng là tự tìm ch.t tôi cũng không cản được.
Thuận Tụng Thì Nghi Ta là thiên kim giả của tướng phủ, còn thiên kim thật lại là một cô gái câm. Mọi người đều bảo vệ ta, chỉ vì ta tài năng xuất chúng, sớm đã trở thành đệ nhất quý nữ của kinh thành. Nhưng ta nhớ ra, kiếp trước cô gái câm này đã chet vì cứu ta. Thế gian cười nhạo nhị tiểu thư của tướng phủ không hiểu lễ nghĩa, tính cách kỳ quái, âm thầm bắt nạt nàng ấy. Ta dùng gậy đ//ánh lại từng người bắt nạt tiểu muội. Nhẹ nhàng nói: “Tiểu muội, sau này cầm kỳ thi họa, tứ thư ngũ kinh, tỷ tỷ sẽ đích thân dạy muội. Muội thích thứ nào?” Thôi Chi Ý từ dưới bùn đất ngẩng đầu lên, đôi tay đang bắt côn trùng run nhẹ.
Em Gái Giả Mạo Trước khi chet tôi mới biết được, đứa em gái tôi liều mạng che chở là hàng giả. Cô ta thay thế thân phận của em gái tôi, khiến tôi cam tâm tình nguyện gánh tội thay cho cô ta, ngồi t ù 5 năm. Sau khi ra tù tôi biết được, trong 5 năm này, cô ta tiêu xài hết tài sản trong nhà, sau khi ba mẹ tôi thật sự hết tiền, cô ta không tiếc trộm bí mật công ty đổi lấy tiền, khiến gia đình phá sản. Tôi vì quá tức giận, chất vấn cô ta rốt cuộc có phải là em gái tôi hay không. Cô ta chột dạ nên đã dùng một mồi l ửa th iêu rụi cả nhà, khiên ba mẹ và tôi vĩnh viễn bị ch ôn vùi trong biển l ửa. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày cô ta mang theo vòng cổ của em gái tôi tới nhận thân.
Đích Muội Bình Đạm Như Cúc Đích muội tính tình đạm nhã như cúc, không tranh không đoạt. Phu quân của nàng muốn nạp bình thê vào phủ, ta liền dùng đường quan lộ uy hiếp hắn, buộc hắn đổi bình thê thành tiểu thiếp. Đích muội lại rưng rưng muốn khóc, oán trách ta tự ý làm chủ, khiến thanh danh không tranh không đoạt của nàng bị tổn hại! Sau đó lại nâng tiểu thiếp thành trắc thất, cho phép nàng ấy sinh hài tử rồi tự mình nuôi nấng. Thế nhưng, sau khi trắc thất thật sự hạ sinh một nam hài, đích muội liền sai nha hoàn thiếp thân hồi phủ báo tin cho mẫu thân, khiến mẫu thân lo lắng nàng ở nhà chồng địa vị không vững. Mẫu thân vì thế đích thân đến tận cửa lý luận, mang nam hài về bên cạnh đích muội để nàng nuôi dưỡng. Trắc thất chịu không nổi nỗi đau cốt nhục chia lìa, ngày ngày u sầu tương tư, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn. Đích muội lại trở về phủ, nổi giận trách cứ mẫu thân độc ác tàn nhẫn, khiến mẫu thân ở bên ngoài mang tiếng tâm địa rắn rết. Không bao lâu sau, nhi tử tám tuổi của đích muội đánh bị thương đích tôn của Thuận Thân vương, vội vã chạy về cầu phụ thân cứu giúp. Thuận Thân vương tuyên bố phải đánh gãy hai chân của ngoại sinh, đích muội lại về nhà, ép phụ thân giao nộp ngoại sinh. Phụ thân không đành lòng để ngoại sinh chịu khổ, bèn vác roi đến phủ Thuận Thân vương, quỳ gối nhận tội cầu xin tha thứ. Thuận Thân vương tức giận, đánh gãy hai chân phụ thân. Phụ thân hấp hối được đưa về phủ, đích muội lại làm ra vẻ công chính vô tư, quở trách phụ thân bao che ngoại sinh, không xứng làm mệnh quan triều đình. Thậm chí còn tuyên bố muốn đoạn tuyệt quan hệ với gia đình. Phụ thân mẫu thân hoàn toàn tuyệt vọng, đành ký xuống thư đoạn thân. Nào ngờ lại trúng kế của đích muội, nàng đem chứng cứ mưu nghịch của nhà chồng giấu vào thư phòng phụ thân. Cuối cùng, cả nhà chúng ta bị xử lăng trì mà ch.t, chỉ có đích muội nhờ vào thư đoạn thân mà giữ được một mạng. Lão thiên có mắt, để ta cùng phụ thân mẫu thân, trọng sinh trở về thời điểm đích muội loan tin phu quân nàng muốn nạp bình thê vào phủ…
Công Lược Người Cha Khốn Nạn Sau khi công lược được Tống Viễn Chu, tôi đã cam tâm tình nguyện ở lại sinh con đẻ cái cho anh ta. Nhưng anh ta lại không yêu đứa con gái tôi sinh ra, trong mắt chỉ có đứa con gái của mối tình đầu. Thậm chí khi làm mất con gái, anh ta còn trách móc đứa trẻ mới chỉ vài tuổi là không hiểu chuyện. Sau đó, vì anh ta mà con gái tôi bị tai nạn xe hơi. Tôi quyết định không nghe theo hệ thống mà tiếp tục nhẫn nhịn nữa, thì hệ thống đột nhiên lên tiếng: “Mục tiêu ràng buộc đã thay đổi, mở nhiệm vụ khiến tên cha tồi phải khóc lóc thảm thiết”.
Tôi Không Chết, Ai Thất Bại? Hôm tôi phẫu thuật tim, bạn trai quen 5 năm bỏ trốn cùng con em gái nuôi giả làm tiểu thư nhà họ Tống. Vì chuyện này mà ca mổ buộc phải hoãn lại, tôi – người đã được tiêm thuốc mê – bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật. Không ngờ lại vô tình nghe được cuộc nói chuyện qua điện thoại giữa dì Vương và ai đó. “Yên tâm đi con, con đưa Y Y đi rồi, không có tim thì nó không làm phẫu thuật được đâu.” “Nó chỉ là con nuôi thôi, dù nó có chết cũng chẳng sao, sau này toàn bộ tài sản sẽ là của con và Y Y.” Thì ra, bạn trai tôi quen suốt 5 năm không hề là con nhà giàu, mà là con trai của dì Vương – người giúp việc trong nhà tôi. Anh ta lừa tôi suốt từng ấy năm, chỉ để tiếp cận Tống Y Y và giành lấy quyền thừa kế. Bởi ngoài kia ai cũng đồn rằng, con gái lớn nhà họ Tống mắc bệnh tim bẩm sinh, sống không quá 25 tuổi. Nhưng anh ta đâu biết, Tống Y Y là con nuôi từ nhỏ. Người duy nhất có quyền thừa kế Tập đoàn Tống Thị – là tôi, Tống Viên Viên.
Đại Tiểu Thư Tới Rồi, Tất Cả Tránh Đường! Bạn cùng phòng tổ chức buổi liên hoan, rủ tôi đi cho đủ số. Kết quả, cả ký túc xá chỉ có mình tôi là con gái đến. Bốn chàng trai đối diện nhìn tôi, rơi vào trầm tư. Tôi vung tay hào sảng: “Đã đến rồi thì ăn chung đi, tôi mời!” Không khí lập tức trở nên vui vẻ, tôi cùng bốn anh chàng đẹp trai nâng ly trò chuyện. Nhưng bạn trai cũ bất ngờ xuất hiện, đứng trước mặt tôi, mặt mày u ám. “Giang Ấu Lâm, cô chơi bời ghê thật đấy.” Tôi liếc nhìn cô nàng trà xanh đứng sau lưng hắn, giơ tay tát một cái. Tra nam! Đang nói ai đấy hả?!
Nằm Ngủ Bên Gối Mỹ Nhân Nữ nhân xuyên không mới tới rất thích tự chuốc khổ vào thân. Nàng cùng các hoàng tử xung quanh kết nghĩa huynh đệ, thân thiết đến mức có thể cùng mặc chung một cái quần. Thế nhưng, khi Hoàng thượng tứ hôn nàng cho Lục hoàng tử, nàng lại thề chết chống lại thánh chỉ. Hoàng đế nổi giận, đày nàng đến Hoán Y Cục, ngày ngày cọ rửa thùng vệ sinh. Tám năm sau, các vị hoàng tử mới chợt nhớ ra sự tồn tại của nàng. Tứ hoàng tử thương cảm, định lập nàng làm trắc phi. Nàng lại vênh mặt nói: “Ta muốn làm Tứ hoàng phi. Nếu không được, thì thôi vậy.” Cuối cùng, nàng chẳng có danh phận gì, vẫn bám theo Tứ hoàng tử. Bọn hạ nhân len lén chế nhạo nàng, nói nàng không biết liêm sỉ, đến cả thị thiếp thấp hèn nhất cũng chẳng bằng. Nàng nghe xong, giận đến mức dùng một bát thuốc độc, độc câm ta: “Làm nha hoàn thiếp thân của ta, đã không biết khuyên can chủ tử, thì từ nay cứ câm miệng đi.” Thuốc kia độc tính quá nặng, ta bị sốt cao mà chết. Mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy tiểu thư đang ngồi chải chuốt, ta quyết định dổi một chủ tử khác.