Vả Mặt

Học Thần Trở Về

Học Thần Trở Về Bạn cùng phòng đã liên kết với hệ thống học tập. Mỗi khi tôi làm một câu hỏi, kiến thức lại chạy vào đầu cô ta. Còn tôi thì ngày càng trở nên ngốc nghếch. Nực cười, tôi đã được tuyển thẳng rồi! Thế nên quyết định nằm yên không làm gì luôn.

An Nhiên

An Nhiên Lúc viện trưởng cô nhi viện mang theo bố mẹ giàu có đến. Tôi đã trói thiên kim thật trên gác mái. Thay thế thân phận của cô ta, hưởng hết vinh hoa phú quý. Sau đó tôi thi vào trường danh giá, hòa nhập với xã hội thượng lưu. Nhìn thiên kim thật sự đến chất vấn tôi, mẹ thờ ơ cười nónói: “Tôi không cần một đứa con ruột phế vật.” “Tôi muốn, chính là người thừa kế tài sản có năng lực.”

Mỹ Nhân Cổ

Mỹ Nhân Cổ Vì chu cấp cho phu quân đọc sách, ta đã lén lút đến quỷ thị bán cổ trùng. Hôm nay lại có một vị khách kỳ lạ ghé qua, hắn hỏi mua loại cổ trùng khiến nữ nhân không thể mang thai. Mặc dù hắn che kín mặt, nhưng ta vừa nhìn đã nhận ra ngay. Người này, chính là phu quân của ta.

Cố Nhân Đã Xa

Cố Nhân Đã Xa Trúc mã của ta trên chiến trường bị thương, quên mất ta. Hắn yêu một cô nương nơi biên ải. Ta dây dưa suốt ba năm, cuối cùng vẫn không có kết quả. Trong lúc tuyệt vọng, ta hỏi hắn: “Nếu một ngày nào đó, chàng nhớ lại những gì chúng ta từng có, liệu chàng có hối hận vì đã đối xử với ta như vậy không?” Hắn không quay đầu, chỉ nói một câu: “Không hối hận.” Nhưng vào đêm trước ngày ta thành thân với người khác. Hắn trần trụi quỳ trong mưa, dập đầu đến vỡ nát ba nghìn bậc thang. Hắn nói, hắn đã hối hận rồi.

Bạn Thân Trọn Đời

Bạn Thân Trọn Đời Bạn học tung tin đồn nhảm nói tôi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa vì đã ngủ với hiệu trưởng. Ngay lúc đó, trước mặt tôi xuất hiện rất nhiều dòng bình luận: [Các cô gái giúp nhau nào, cứu tinh sẽ đến trong 5 giây nữa.] [Chị Ninh đã ghi âm lại rồi, chờ đợi cú phản đòn mạnh nhất!] [Chị đại Ninh Khê, mạch tình bạn này ngọt quá, cứu tôi với.] Tôi tự hỏi, chị Ninh là ai? Học sinh nghèo Ninh Khê bất ngờ giật lấy điện thoại của tôi và báo cảnh sát: “Chú cảnh sát, Tống Lam Lan bị hiệu trưởng chuốc thuốc và ngủ với cô ấy. Dù cô ấy không nhớ gì, nhưng ở đây có nhân chứng!” Cô ấy nháy mắt ra hiệu cho tôi, và tôi lập tức khóc lóc cầu xin những người tung tin: “Khi hiệu trưởng bị cảnh sát gọi đến, các cậu nhất định phải làm chứng trước mặt hiệu trưởng để minh oan cho tôi.” Bọn họ sợ đến đờ người, hận không thể quỳ xuống xin lỗi tôi. “Không không, chúng tôi không thấy gì cả, chúng tôi không phải nhân chứng.” Nhưng khi cảnh sát đến, học sinh nghèo lấy ra đoạn ghi âm bọn họ tung tin tôi ngủ với hiệu trưởng và khăng khăng: “Bọn họ chắc chắn đã nhìn thấy, chỉ là sợ hiệu trưởng trả thù nên không dám làm nhân chứng trước mặt hiệu trưởng.” Hiệu trưởng tức điên, yêu cầu cảnh sát điều tra rõ ràng để trả lại danh dự cho ông ấy. Cuối cùng, nguồn gốc tin đồn được phát hiện chính là học bá Từ Trường Thịnh – người có thành tích chỉ xếp sau tôi. Hiệu trưởng quyết định đuổi học cậu ta. Còn tôi và học sinh nghèo Ninh Khê trở thành bạn thân trọn đời.

Cố Ý Dụ Dỗ 1

Cố Ý Dụ Dỗ 1 Tôi và chồng ly hôn xong, như ý nguyện gả cho lão Vương ở sát vách. Còn chồng trước của tôi cũng như ý nguyện cưới cô góa phụ tên là Hồ Lệ Tĩnh. Vốn tưởng đôi bên mỗi người một nhà, ai nấy yên ổn, nhưng cái gã chồng cũ cùng cô vợ mới của anh ta lại muốn gây chuyện. Chồng cũ chạy sang nhà tôi nói tôi không biết xấu hổ, nói tôi và lão Vương đã lén lút cấu kết với nhau từ lâu. Còn vợ anh ta thì nay chạy sang nhà tôi mượn muối, mai lại chạy sang mượn tiền, mà hễ có dịp là liếc mắt đưa tình với lão Vương nhà tôi. Chồng cũ thì nhiệt tình thích giúp người, vợ hắn mặt dày lại sang gọi “người đàn ông nhà tôi” qua giúp, muốn người đàn ông của tôi gánh nước, bổ củi cho ả. Tôi đời nào chiều theo bọn họ!

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi

Cũng Chỉ Là Hạt Bụi Cánh cửa phòng làm việc của chồng tôi bị cô thư ký nhỏ gõ lần thứ tư. Anh ta cau mày: “Cô có hiểu phép lịch sự không, ra ngoài!” Cô thư ký nhỏ ngẩn người, lập tức khóc như mưa, liên tục xin lỗi rồi đóng cửa lại. Chồng tôi mất kiên nhẫn, đuổi theo ra ngoài mắng mỏ. Giọng nói cố tình hạ thấp nhưng vẫn truyền rõ ràng đến tai tôi. Anh ta dỗ dành: “Đừng làm loạn nữa, nhìn bao nhiêu lần cũng thấy cô ta chẳng bằng em.” “Ngoan nào, đừng khóc nữa, ngoài hôn nhân ra, anh đều cho em tất cả được không?” Tôi bình tĩnh đứng dậy. Mở cánh cửa anh ta quên đóng. “Hôn nhân cũng có thể cho, tôi đồng ý.”

Dữ Khanh Tri

Dữ Khanh Tri Năm ta tiến cung chỉ mới mười bốn tuổi. Tất cả mọi người đều cho rằng ta là bị đích mẫu tính kế, bị ép vào cung để giúp đích tỷ cố sủng. Chỉ có ta biết rõ, đây là ta hao hết tâm tư trù tính mới có được, ta muốn tiến cung trở thành người được sủng ái nhất, tiêu diệt Phó gia, báo thù cho mẹ ruột ta.

Bạc Đầu Yên

Bạc Đầu Yên Ngày đám du côn đến đập phá, phu quân của ta là Hạ Minh Viễn đang tổ chức sinh nhật cho quả phụ bạch nguyệt quang mà hắn đã bảo vệ cả đời. Nhi tử nợ tiền cờ bạc, không biết trốn đi đâu. Bọn du côn lục tung nhà, còn đánh vỡ đầu ta, một lão bà tử sáu mươi lăm tuổi. Máu tươi che mờ cả mắt, bọn du côn xì một tiếng nhổ nước bọt vào người ta. ‘‘Phi, hóa ra chỉ là một lão bà tử cô độc!” Ta cười khẽ, đúng vậy, phu quân của ta suốt mấy chục năm như một, làm quản gia, bảo vệ bên cạnh quả phụ kia, hai người nương tựa lẫn nhau, cùng nhau bạc đầu. Hai tháng mới về nhà được nửa ngày. Ta, người đã sinh con dưỡng cái cho hắn, hầu hạ cha mẹ chồng, chẳng phải là một lão bà tử cô độc sao?

Học Yêu

Học Yêu Bạn trai tôi có một sở thích nho nhỏ, mỗi lần “thể hiện” xong đều muốn tôi chấm điểm. Từ 0.5 điểm lên đến điểm tuyệt đối, mất đúng 3 năm. Thế nhưng sau khi giành được “max điểm”, kẻ được cả giới quen biết tung hô là “cuồng vợ” lại vội vàng chạy đến trước mặt mối tình đầu để báo công: “Tiểu Lê, anh lấy Dụ Dao ra luyện tay suốt 3 năm, bây giờ đã học được cách yêu một người rồi. Em có thể tha thứ cho anh được không?” Đến ngày cưới, hắn vì tình mà bỏ trốn, dưới sân khấu vớ đại một người đàn ông: “Anh đi thay tôi một lát, dỗ cô ấy vui lên!” Đến khi tôi đăng ảnh giấy đăng ký kết hôn với người đàn ông kia. Tần Sở gọi nổ tung điện thoại của tôi, còn người “chồng nhặt về” kia lại ấn nút nhận cuộc gọi: “Tổng giám đốc Tần à, người đã được tôi dỗ vui rồi thì là của tôi đấy.”

Dung Ngư

Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.

Cuộc Đời Mới Của Tôi

Cuộc Đời Mới Của Tôi Hôm bố tuyên bố trước mặt mọi người rằng ông sẽ cưới cô dì xinh đẹp trong đoàn văn công, mẹ tôi trở thành trò cười trong mắt tất cả. Họ dùng tiếng Hán để mỉa mai mẹ: “Một người đàn bà dân tộc Tạng không biết một chữ, chỉ biết may vá, chăn bò, lấy gì mà so với hoa khôi đoàn văn công xinh đẹp hát hay múa giỏi?” “Chờ đợi đoàn trưởng suốt ba mươi năm, chưa cưới mà đã sinh con cho ông ta, đến cái danh phận cũng không có, lại còn tưởng mình xứng làm vợ đoàn trưởng.” Tôi định xông lên cãi lại, bạn trai tôi kéo tay giữ lại, gương mặt khó xử: “Hoãn hôn đi, tôi phải đưa thanh mai về Bắc Kinh trước.” Tôi không đáp lại, chỉ quay người rời đi. Tôi tìm đến mẹ – mắt bà sưng đỏ vì khóc: “Mẹ ơi, mình đi thôi, rời khỏi nơi này.” Mười ngày sau, vào ngày bố – đoàn trưởng tổ chức đám cưới. Một nhóm dân chăn nuôi xông vào tiệc cưới, hét lớn: “Cứu người với! Có tai nạn, mẹ con Trác Mã gặp tuyết lở rồi!” Ồ! Thật sự là tai nạn sao?

Mưu Kiều Kế

Mưu Kiều Kế Ta đi cùng tiểu thư nhà tri phủ lên chùa dâng hương. Tiểu thư cầu tài vận, còn ta cầu nhân duyên. Ta nói: “Tín nữ nguyện lấy mười năm độc thân của tiểu thư để đổi lấy một phu quân có tám múi, giọng nói dễ nghe, một lòng một dạ, không nạp tiểu thiếp, bao hết việc nhà, có cầu tất ứng, chỉ cưới riêng ta, thậm chí còn sẵn sàng vì ta mà mưu quyền soán vị, chém cả Hoàng đế – một bậc trượng phu chuẩn mực của nhị thập tứ hiếu!” Tối đó, ta mơ thấy Bồ Tát vắt chân, chậm rãi nói: “Ta chuẩn.” Hôm sau, tiểu thư ném tú cầu trúng một tên ăn mày, ta thay nàng gả đi.

Xé Trà Xanh

Xé Trà Xanh Trong bữa tiệc liên hoan, bạn cùng phòng đột nhiên nói rằng cô ta thấy tôi không xứng với bạn trai tôi, còn đòi tôi đưa số điện thoại của anh ấy cho cô ta. Tôi không đưa, không ngờ cô ta lại đi mách lẻo với bạn trai tôi rằng tôi quá keo kiệt. Tôi hỏi cô ta có ý gì. Cô ta thản nhiên nói: “Sao cô lại hẹp hòi thế, có người yêu rồi thì không được kết bạn khác giới à? Bình tĩnh một chút đi được không?” Tôi tức giận: “Bình tĩnh cái đầu cô!”

Dê Nướng

Dê Nướng Cha ta là một đầu bếp nổi danh khắp mười dặm tám hương, món dê nướng nguyên con của ông có lớp da giòn tan, thịt mềm mọng, khiến ai nấy đều thèm thuồng. Ái thiếp của Nhiếp Chính vương nghe danh, bèn triệu cha ta đến phủ nấu ăn, đích thân yêu cầu món dê nướng nguyên con này. Cha ta đi, nhưng khi bị người ta ném trả về từ cửa sau của Vương phủ, toàn thân ông đã bị lửa thiêu cháy đến mức da thịt nát bấy. Thì ra, ái thiếp ấy bất chợt nảy ra ý muốn thưởng thức món dê nướng… không có mùi thịt dê. Khi mẹ ta biết chuyện, nàng không rơi lấy một giọt nước mắt. Nhưng ba tháng sau, nàng đứng trước cửa Vương phủ, dựng một cái nồi lớn, bắt đầu bán thịt dê.

Chạy Về Nơi Hạnh Phúc

Chạy Về Nơi Hạnh Phúc Để cứu phu quân và nhi tử, ta đã dẫn dụ sơn tặc, lại bất cẩn ngã xuống vách núi. Đợi đến khi ta trở về, thì đã là năm năm sau. Thẩm Nghị đã cưới vợ khác, con trai nắm tay mẹ kế, nhìn ta như kẻ thù: “Nữ nhân xấu xa, không được cướp cha ta khỏi tay nương ta!” Thẩm Nghị cũng tỏ vẻ khó xử: “Uyển Nhi hiền lành, mấy năm nay trong phủ đều nhờ nàng ấy quán xuyến. Ta không thể phụ nàng ấy…” Ta thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay gọi một đôi nhi nữ. Sau khi rơi xuống vách núi, ta đã mất trí nhớ. Nhanh chóng lấy chồng, năm năm ôm hai đứa. Bây giờ khôi phục ký ức, ta đang lo không biết phải làm sao! Thẩm Nghị trừng muốn rách cả mi mắt: “Là thê tử của ta, sao ngươi dám gả cho người khác!”

Tạ Quân Ân

Tạ Quân Ân Muội muội vì một nam nhân mà hại chet cả nhà. Cha từng cứu một cô nhi, vì báo thù cho chúng ta, nàng vào cung rồi bị muội muội tàn nhẫn sát hại. Sống lại một đời, ta nâng thân thể gầy yếu của cô nhi kia dậy: “Từ nay về sau, muội chính là muội muội ruột của ta.” Nàng kinh hoảng lắc đầu: “Ta, ta chỉ là nha hoàn cho tiểu thư…… Ta làm sao xứng.” Thấy muội muội đang nhìn với ánh mắt ghen ghét, ta nắm chặt tay nàng: “Muội xứng, từ nay về sau, ta che chở cho muội.”

Nữ Đế Cẩm Đàn

Nữ Đế Cẩm Đàn Ta vừa mới sinh ra đã bị vứt bỏ ở bãi tha ma. Một con hoạt thicó lòng tốt cứu ta, dùng máu thịt của mình nuôi dưỡng ta lớn lên. Ban ngày, chúng ta nằm trong quan tài nghỉ ngơi, ban đêm hắn dẫn ta đi đào mộ, trộm mả, phát tài từ của cải của người chết. Năm mười bảy tuổi, người trong cung tới mang ta đi, họ nói rằng ta là công chúa thật bị bế nhầm từ nhỏ. Ta mừng rỡ không thôi, nghĩ rằng từ nay mình đã có cha mẹ. Nhưng sau này ta mới biết, họ không nỡ để giả công chúa đi hòa thân, nên muốn bắt ta làm người thế thân. Ta định đào tẩu, nhưng hoạt thi lại ngăn cản ta. Hắn nói: “Vừa rồi, Tử Vi đế tinh đã nhập vào mệnh bàn của ngươi. Cẩm Đàn, hãy đi hòa thân đi.”  

Đánh Cắp May Mắn

Đánh Cắp May Mắn Từ nhỏ tôi đã bị trói buộc với hệ thống đổi trí thông minh lấy tiền tài, theo thời gian gia đình càng giàu có, tôi càng trở nên ngốc nghếch. Bố mẹ tôi thường xuyên đánh mắng tôi, luôn thiên vị cô em gái thông minh lanh lợi, cho rằng con bé mang lại tài lộc cho gia đình. Cho đến trước kỳ thi đại học, tôi đã trưởng thành. “Ký chủ đã trưởng thành, tiền tài sẽ không còn do bố mẹ quản lý, trí thông minh cũng sẽ được trả lại, xin hãy tiếp nhận.”

Nam có Hề Vụ

Nam có Hề Vụ Tháng thứ ba sau ki Cố Gia Thần quay lại với bạn gái cũ, anh đột nhiên hỏi về tôi. “Dạo này Hề Vụ có lại trốn đi đâu đó khóc một mình không?” Mấy người bạn nhìn nhau: “Hình như đã lâu rồi không thấy cô ấy đâu.” “Tôi nghe nói, mấy hôm trước cô ấy đã kết hôn rồi?” “Không thể nào, tin đồn thôi, chắc là muốn ép Gia Thần quay lại đấy.” Giọng điệu của Cố Gia Thần vẫn thản nhiên: “Đi báo với cô ấy, tối nay gặp ở chỗ cũ.” Bạn bè trêu chọc: “Hề Vụ mà khóc, cậu có mềm lòng không đấy?” Anh cười khẽ: “Để xem.” Nhưng tối hôm đó, anh chờ đến tận khuya mà tôi vẫn không đến. Anh gọi cho tôi một cuộc, tôi cũng không nghe máy. Anh có bạn gái rồi, mà tôi cũng đã kết hôn, càng nên tránh những mối quan hệ không rõ ràng như thế.