Vả Mặt

Chẩm Nguyệt Ngọa Thanh Tùng

Chẩm Nguyệt Ngọa Thanh Tùng Ta là một nguyên phối thê thảm. Sau khi phu quân đỗ đạt, ta liền trở thành thê tử bị bỏ rơi. Nhưng ngọc bội gia truyền của ta vẫn nằm trong tay hắn, vì thế ta tức tốc lên kinh thành đòi lại. Không ngờ, lại đụng phải huynh trưởng làm quan lớn của hắn. Huynh trưởng hắn vốn tính tình lãnh đạm, liền sa sầm nét mặt mà hỏi: “Sai lại gầy thế này?”

Tôi Và Bạn Thân Là Thiên Kim Thật!

Tôi Và Bạn Thân Là Thiên Kim Thật! Tôi và cô bạn thân đều là thiên kim tiểu thư bị lưu lạc bên ngoài từ nhỏ. Sau khi được tìm về, chúng tôi luôn giữ liên lạc, chia sẻ mọi chuyện với nhau. Tôi nói mình là bảo bối của cả gia đình, bố mẹ cưng chiều, anh trai lúc nào cũng quấn quýt. Cô ấy kể rằng mình rực rỡ tỏa sáng, khiến bố mẹ tự hào vô cùng. Cho đến ngày chúng tôi gặp lại nhau. Tôi vì ung thư dạ dày mà chán ăn, gầy gò như que củi, vậy mà cả nhà vẫn khăng khăng cho rằng giấy chẩn đoán của tôi là giả. Cô ấy vì trầm cảm mà ăn uống vô độ, béo tròn như cái phao cứu sinh, ngày nào cũng bị gia đình chửi rủa “đồ lợn béo”. Sau một hồi im lặng, chúng tôi đồng thanh mở miệng: “Hay là… đừng giả vờ nữa, bỏ trốn thôi?”

Cút Khỏi Nhà Tôi!

Bạn trai tôi đưa bố mẹ anh ta đến nhà tôi ở tạm, chê tôi lương tháng có 3 triệu 8, nhưng lại nhắm vào chiếc vòng ngọc hai trăm triệu của tôi. Khi nhắc đến chuyện kết hôn, mẹ anh ta nói: “Cái vòng này vừa hay làm truyền gia bảo, đợi con và A Kiện kết hôn rồi, mẹ sẽ đích thân trao cho con trước mặt họ hàng thân thích, đến lúc đó bao nhiêu người nhìn thấy, con được thể diện biết bao nhiêu, đúng không?” Tôi buồn cười thật sự. Lấy vòng ngọc của tôi làm truyền gia bảo của nhà bà? Quá cao tay rồi đấy! Ăn chùa miễn phí thì cút đi cho khuất mắt!

Tuyết Rơi Trắng Trời

Tuyết Rơi Trắng Trời Trong lễ cưới, Đoạn Tri Hứa ném bó hoa cưới trong tay xuống, ngay trước mặt tất cả mọi người dắt theo cô thanh mai trúc mã rời khỏi hiện trường. Chỉ còn lại tôi – cô dâu hữu danh vô thực – bị khách mời đến dự lễ cưới nhìn như xem trò khỉ, chỉ trỏ bàn tán. Người anh em thân thiết của anh ta, Lục Dữ An, bất ngờ nhảy lên sân khấu, mặc kệ ánh mắt xôn xao của đám đông, nhìn tôi đầy sâu sắc: “Mạn Mạn, em cũng nhìn anh một lần đi được không? Anh có điểm nào thua kém Đoạn Tri Hứa chứ?” “Cho anh một cơ hội, để quãng đời còn lại anh được chăm sóc em, được không?” Tôi không do dự chút nào, khoác tay anh ta, quyết tâm hoàn thành buổi lễ đến cùng. Năm đó, dưới sự dịu dàng tấn công không ngừng của anh ta, tôi yêu anh ta một cách toàn tâm toàn ý. Lễ Tình Nhân đầu tiên sau khi kết hôn. Lục Dữ An đưa tôi đến núi Phúc Sơn trượt tuyết, nhưng lại vô tình gặp Giang Lạc Nhan – người xuất hiện một mình. Khi tôi quay người rời đi thì bị cô ta va vào. Lúc xe cứu thương đến, Lục Dữ An không nghĩ ngợi gì mà bế Giang Lạc Nhan lên xe: “Mạn Mạn, em đợi ở đây nhé, anh đưa Lạc Nhan đến bệnh viện kiểm tra trước đã!” Tôi sững sờ nhìn người đàn ông luôn miệng nói yêu tôi, lại có thể không chút do dự đẩy tôi ra ngoài thế giới của anh ta…

Tuế Tuế Lương Thần Niên Niên Hâm

Tuế Tuế Lương Thần Niên Niên Hâm Ta là nữ nhân tôn quý nhất, giàu có nhất khắp Đại Lương, được Hoàng đế đích thân phong làm Linh Dục Quận chúa, cũng là Thái tử phi tương lai. Thế nhưng, ngay trước đêm đại hôn, Thái tử vì nô tỳ Lâm Dung Vi mà muốn từ hôn với ta. Hắn cho rằng ta được phong làm Quận chúa chỉ vì hắn. Nhưng hắn không hề biết rằng, chỉ có vị Hoàng tử được ta chọn mới có thể trở thành Thái tử.

Đoạn Tình

Đoạn Tình Chồng tôi ngoại tình với người phụ nữ đã có gia đình ở tầng dưới. Tôi và chồng của cô ấy cùng ngồi hút thuốc ở cầu thang. Chúng tôi chỉ dám trở về khi chắc chắn họ đã xong việc. Về sau, họ càng ngày càng lộng hành hơn. Chồng của cô ấy nói: “Tôi chuẩn bị đi bắt quả tang đây, còn cô?” Tôi vừa nhai xiên nướng vừa tỉnh bơ đáp: “Anh bắt thì tôi cũng bắt!”

Lừa Dối

Lừa Dối Sống với Lục Khải Minh mười năm, vì nhà nghèo, tôi chỉ có thể lén đi bán máu để mua đồ cho con trai. Mỗi lần tôi vui vẻ mang đồ ăn về, thằng bé lại nhìn tôi đầy xót xa: “Mẹ ơi, con nhất định sẽ học thật giỏi, như vậy ba mới khen tụi mình nhiều hơn.” Lục Khải Minh sống tiết kiệm, nghiêm khắc, luôn viện cớ không được nuông chiều con mà từ chối những mong muốn nhỏ nhặt của thằng bé. Nhưng hôm đó, để con mở mang tầm mắt, tôi lại đi bán máu một lần nữa, rồi dắt con tới trung tâm thương mại mua radio. Vừa bước vào sảnh lớn thì bắt gặp Lục Khải Minh đang nắm tay Lưu Lệ Lệ, tay còn lại đeo chiếc đồng hồ đính kim cương cho cô ta. Tôi vừa định bước tới thì bị nhân viên bán hàng vội vàng chặn lại: “Xin lỗi chị, mấy quầy này chỉ nhận phiếu mua hàng ngoại tệ giá trị cao, phiền chị xuất trình trước.”

A Lê

A Lê Phu quân nuôi ngoại thất, thậm chí còn có hai hài tử, duy chỉ giấu ta. Hắn giấu giếm khéo léo như vậy, nhưng rốt cuộc vẫn bị ta phát giác. Ngày ta phát hiện, hắn đang cùng ngoại thất triền miên hoan lạc giữa gấm chăn. Nực cười thay, ngày ấy lại chính là sinh thần của ta. Hắn nói, hắn chỉ yêu duy nhất mình ta. Nhưng ta lại cảm thấy mọi thứ chẳng khác gì một trò cười. Một tấm chân tình của ta, lại đặt sai chốn. Thật bẩn thỉu. Ta khẽ chỉnh lại y phục trên người, lặng lẽ trở về phủ. Mùa xuân thật đẹp, ta mang theo tất cả những gì thuộc về mình, lặng lẽ rời khỏi nơi ấy.

Bạn Cùng Phòng Thích Trộm Đồ Ăn

Bạn Cùng Phòng Thích Trộm Đồ Ăn Trường học mất 22 suất cơm giao tận phòng chỉ trong một tháng. Đến suất thứ 23, kẻ trộm cuối cùng cũng dám động đến phần của tôi. Tôi quát tháo ầm ĩ trong phòng ký túc. Cô bạn cùng phòng Dương Lệ còn hùa theo bằng giọng điệu đanh đá: “Đồ đểu cáng! Không có cha mẹ dạy dỗ à? Đến ly trà sữa cũng ăn cắp!” Cho đến khi tôi phát hiện hóa đơn đặt trà sữa của mình trong thùng rác của chính cô ấy. Cùng với đó là vỏ hộp hủ tiếu, mì cay, cháo nghêu… của những người khác. Và cái thùng rác ấy, chính là của Dương Lệ! Tôi lạnh lùng lưu lại bằng chứng, chờ tan học sẽ đối chất. Nhưng không ngờ, cô ta đã nhanh chân hơn — trước giờ kiểm tra phòng, đem tất cả đồ ăn trộm được ném vào thùng rác của tôi…

Không Thể Cùng Đồng Hành Nữa

Không Thể Cùng Đồng Hành Nữa Tôi và Cố Hàm Sương cùng nhau lớn lên trong một khu đại viện. Cô ấy thích Phó Nghiên Trì, chàng trai nho nhã ở nhà bên. Còn tôi thích Kỳ Bách, anh chàng lạnh lùng bá đạo ở tầng dưới. Hai chúng tôi, mỗi người theo đuổi người mình thích, cho đến khi tôi phát hiện ra cả Phó Nghiên Trì và Kỳ Bách đều thích cô gái mới chuyển đến là Quý Điềm Điềm. Tôi kiên trì một thời gian rồi từ bỏ, Cố Hàm Sương lại nói cô ấy còn muốn kiên trì thêm chút nữa. Tôi mắng cô ấy một trận, rồi tôi nhắm mắt làm ngơ bỏ ra nước ngoài du học. Bảy năm sau, tôi về nước, Cố Hàm Sương ra đón máy bay. Tôi cười hỏi cô ấy và Phó Nghiên Trì tiến triển đến đâu rồi. Cô ấy uống một ngụm rượu, im lặng một lát, rồi bình tĩnh nói với tôi: “Thính Vãn, mình quyết định từ bỏ Phó Nghiên Trì rồi.”

Giúp Đỡ Sai Lầm

Giúp Đỡ Sai Lầm Chỉ vì tôi gửi cho anh trai một đường link nhờ trợ lực mà bị chị dâu chửi tới tấp. “Không biết xấu hổ hả? Anh mày có vợ rồi mà còn định quyến rũ ảnh!” “Tao nói cho mày biết, chừng nào tao còn sống trong nhà này thì mày đừng hòng bước chân vào.” …

Quyết Định Không Hối Tiếc

Quyết Định Không Hối Tiếc Chồng tôi có một mối tình đầu độc ác. Cô ta lấy tiền rồi không quay đầu lại, bỏ mặc Phó Ngôn, người từng vì đuổi theo cô mà gặp tai nạn, để đi ra nước ngoài. Khi cô ta xuất hiện trước mặt anh ta lần nữa, anh ta đầy phẫn nộ, ấm ức, cả người run rẩy. Nhưng anh ta vẫn chọn tha thứ cho cô. Mọi người đều nói, nếu không phải cô ta đã đẩy mẹ Phó Ngôn xuống lầu, có lẽ anh đã gạt bỏ mọi trở ngại để đến với cô ta. Thế nhưng, tôi vẫn chọn kết hôn với anh, vì anh nói rằng muốn cùng tôi xây dựng một tương lai. Tôi đã tin. Cho đến khi tôi đi công tác về và nhìn thấy bọn họ trên ghế sofa, nói cười với nhau, trông như một gia đình ba người. Phó Ngôn theo phản xạ mà che chắn cho cô ta. Ngay cả con trai tôi, đứa bé tôi đã mang nặng đẻ đau mười tháng, cũng nói: “Mẹ ơi, điều ước sinh nhật năm nay của con là ba mẹ sẽ ly hôn.”

Phong Bao Lì Xì Bị Yểm Bùa

Phong Bao Lì Xì Bị Yểm Bùa Mang thai sáu tháng, tôi theo chồng về quê một chuyến. Chị dâu cố nhét vào tay tôi một phong bao lì xì rỗng: “Đây là cho đứa bé, lấy giỏ trúc mà múc nước công dã tràng, ngụ ý là không có tai họa, mong mượn vận may của em, để chị cũng sớm ngày có con!” Tôi và chồng tuy thấy không thoải mái, nhưng đưa tay không đánh người mặt cười, chuyện này liền coi như thôi. Nhưng không ai ngờ, một tháng sau, tôi đột nhiên sảy thai. Còn chị dâu cưới sáu năm không có con, cùng ngày hôm đó lại phát hiện có thai. Không lâu sau, tôi và chồng bị giảm biên chế, xảy ra tai nạn xe. Gia đình chị dâu ngang nhiên dọn vào nhà tôi, chiếm đoạt toàn bộ tài sản của tôi và chồng. Tôi mới biết được, thì ra mình đã bị “Yểm bùa.” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Tôi Có Sáu Người Anh Trai

Tôi Có Sáu Người Anh Trai Tra nam vì Bạch Nguyệt Quang mà đẩy tôi đến bị thương. Tôi không nói hai lời, lập tức ném cho hắn tờ đơn ly hôn! Sau đó, tôi gọi đến một dãy số đã phủ bụi từ lâu. “Anh, em ly hôn rồi.” Đầu dây bên kia, sáu ông anh trai lập tức bùng nổ. Anh cả – Gia chủ nhà họ Mạnh: “Trời lạnh rồi, Ôn thị chắc sắp phá sản!” Anh hai – Chiến thần trong giới luật pháp: “Dù ly hôn rồi, hắn cũng đừng mong còn gì rời khỏi nhà.” Anh ba – Ông trùm công nghệ: “Mai tôi cắt luôn nguồn cung cấp kỹ thuật cho Ôn gia.” Anh tư – Cao thủ hacker: “Cho tôi một chút thời gian, tôi sẽ phá sạch cơ sở dữ liệu của Ôn thị, để bọn họ không còn nơi che giấu bí mật.” Anh năm – Siêu sao đỉnh lưu: “Tôi có trăm triệu fan, mỗi người phun một ngụm nước bọt là có thể dìm chết thằng nhãi đó.” Anh sáu – Danh y thế hệ mới: “À… Anh học y, giết người trong vô hình, có cần không?” Tôi: …

Ba Năm Làm Vợ Hờ

Ba Năm Làm Vợ Hờ Ngày tôi và Cố Cẩn Xuyên đi đăng ký kết hôn, anh nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, không có thực chất. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tốt vai trò bà Cố, trừ tôi ra, em muốn gì tôi cũng có thể cho.” Tôi rất nghe lời, làm bà Cố suốt ba năm. Ba năm sau, Hứa Vi đưa tôi mười triệu, bảo tôi rời khỏi Cố Cẩn Xuyên. Cô ta nói: “Cẩn Xuyên nói hai người chỉ là nạn nhân của ân nghĩa đời trước, hôn nhân này vốn dĩ chỉ là hữu danh vô thực. Bây giờ anh ấy muốn có một gia đình thật sự, muốn có con với người anh ấy yêu. Chị đã làm lỡ dở anh ấy ba năm rồi, mong chị có thể buông tay.” Thì ra… hắn đã có người trong lòng rồi à. Tôi tiếp tục giữ vị trí bà Cố này đúng là không còn hợp nữa. Tối hôm đó, tôi đến thư phòng tìm Cố Cẩn Xuyên. “Năm đó anh từng nói, tôi muốn gì cũng được… lời đó giờ còn tính không?” Cố Cẩn Xuyên đặt tài liệu xuống, ngón tay thon dài tháo kính khỏi sống mũi. “Tất nhiên. Em muốn gì?” Tôi siết nhẹ tập hồ sơ trong tay, đặt bản thoả thuận ly hôn trước mặt hắn. “Tôi muốn anh ký vào đây.”

Đá Tra Nam Ở Tuổi Bảy Mươi

Đá Tra Nam Ở Tuổi Bảy Mươi Khi phát hiện ra cuốn album ảnh đó, tôi đang dọn dẹp vệ sinh nhà cửa cho con trai. Hóa ra chồng tôi Thẩm Chi Châu, mỗi năm đều cố định đi công tác một tháng, nhưng thật ra là đi du lịch khắp non sông cùng mối tình đầu thời niên thiếu. Từ năm 50 tuổi đến 75 tuổi, từ Trường Bạch sơn tuyết rơi gió thổi đến đảo Hải Nam nước trong cát trắng, từ mái tóc xanh đến đầu bạc, bọn họ đã đặt chân đến khắp mọi miền đất nước, nửa đời người trôi qua chỉ trong chớp mắt. Tôi ngồi ngây ra cả buổi chiều, cẩn thận hồi tưởng lại, hai mươi lăm năm qua, tôi đã làm gì. Một ngày ba bữa, phụng dưỡng cha mẹ chồng, nuôi dạy con cái, tôi như thể lúc nào cũng bận rộn không ngơi tay, sau này con cái cuối cùng cũng lập gia đình, tôi lại phải giúp chúng trông cháu.

Bao Nhiêu Là Đủ

Bao Nhiêu Là Đủ Phòng khám hôm nay có một cô gái bị vỡ hoàng thể đến. (Hoàng thể là phần còn lại của trứng sau khi rụng. Vỡ khi có tác động mạnh, trong truyện là vì qu/an hệ quá thô bạo và nhiều lần.) Cô ta nhìn tôi, ánh mắt d/â/m d/ục đầy vẻ khiêu khích, bàn tay trắng nõn cố tình kéo thấp cổ áo, để lộ dấu hôn chi chít trên ngực. “Bác sĩ Thẩm, chị với chồng bao lâu làm một lần vậy?”  

Gánh Vác Hậu Quả

Gánh Vác Hậu Quả Tôi và Lâm Ngạn thầm yêu nhau suốt bảy năm, cuối cùng hắn cũng giành được giải ảnh đế. Lúc nhận giải, đôi mắt Lâm Ngạn đỏ hoe: “Cảm ơn tất cả những người đã âm thầm hỗ trợ phía sau, và cuối cùng, cảm ơn người tôi yêu nhất – Tô Thiển Thiển, suốt mười năm qua chưa từng rời xa tôi.” Tiếng vỗ tay của tôi khựng lại, quay đầu nhìn. Cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi – Tô Thiển Thiển, đang rơi một giọt nước mắt long lanh. Điện thoại rung lên, là tin nhắn khiêu khích từ cô ta. “Chị yêu dấu, thật ngại quá, chị vất vả vun trồng cây đào, cuối cùng lại để em hái mất rồi!” Cướp đi thứ của tôi ư? Vậy thì phải chuẩn bị nhận lấy hậu quả!

Lật Mặt

Lật Mặt Tôi và bạn gái sống chung hơn một năm, cô ấy chưa bao giờ cho tôi “động vào người”. Cô bảo mình là một cô gái truyền thống, bảo thủ, cái quý giá nhất phải để dành cho đêm tân hôn. Tôi tin. Cho đến một ngày, tôi phát hiện trong túi xách của cô ấy có một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp.

Từ Nhân Viên Thành Kim Chủ

Từ Nhân Viên Thành Kim Chủ Một ngày trước khi phát thưởng cuối năm, tổng giám đốc gọi tôi đến nói chuyện. Ông ta bảo lương tôi quá cao, đồng nghiệp có ý kiến, không có lợi cho sự đoàn kết. Ông ta muốn tôi tự mình giảm lương, thưởng cuối năm của tôi sẽ chia cho người mới vào. Tôi vui vẻ đồng ý, trực tiếp nghỉ việc. Ngày hôm sau, bên A hoãn thanh toán, toàn công ty không phát được một xu thưởng cuối năm nào. Tổng giám đốc vội vàng cầu xin tôi giúp đòi tiền về, tôi trực tiếp trả lời ông ta: “Tôi một mình gánh vác quá nhiều tiền về, không có lợi cho sự đoàn kết, hay là chia cho mọi người đi.”