Vả Mặt
Vệ Sĩ Gặp Phải Bạo Hành Gia Đình Tôi là một vệ sĩ chuyên nghiệp, chuyên cung cấp dịch vụ cho các phụ nữ bị bạo hành gia đình. Bố mẹ sợ tôi không lấy được chồng nên ra ngoài chỉ nói tôi làm cố vấn an ninh. Cho đến khi tôi thông qua một buổi xem mắt và kết hôn với một người đàn ông “bạo hành ngầm”. Nửa năm sau hôn lễ, chồng tôi tìm đến công ty vệ sĩ nổi tiếng nhất thành phố để yêu cầu bảo vệ cá nhân. Tôi đẩy cửa bước vào, cười rạng rỡ đến mức sắp rách cả miệng: “Rất vui được phục vụ anh! Chỉ là giá có thể hơi cao một chút, anh thấy có ổn không?”
Truyện Cổ Tích Của Thiên Kim Giả Tôi đã trở thành người thực vật, trước khi nh//ảy l//ầu, tôi từng là một thiên kim giả. Vốn dĩ tôi từng là một thiên kim được mọi người vây quanh như muôn sao vây quanh trăng nhưng sau khi thiên kim thật xuất hiện, tôi lập tức biến thành một con tu hú chiếm tổ chim khách. Ba tôi đề phòng tôi chiếm đoạt gia sản, mẹ thì đuổi tôi ra khỏi nhà, anh trai mắng tôi là kẻ tr//ộm, còn vị hôn phu thì lập tức hủy hôn. Tôi, tội nghiệt sâu nặng, tội ác đầy mình, ngoài trả giá bằng m//ạng sống thì không còn cách nào bù đắp được. Nhưng dù tôi đã nh//ảy l//ầu cũng không thể nhảy cho dứt khoát, chỉ có thể trở thành một người thực vật. Tôi nằm trên giường, sống không bằng chet, khi thần trí của tôi vẫn còn tỉnh táo thì nghe thấy tiếng những người thân trước kia của mình khóc lóc: “Tư Tư, con mau tỉnh lại đi, chúng ta đã trách lầm con rồi…” Nhưng họ không biết rằng tôi không thể tỉnh lại nữa rồi. Một người đã từ bỏ mọi ý chí sống thì làm sao còn có thể tỉnh dậy được nữa.
Bia Đỡ Đạn Nghịch Thiên Cải Mệnh Em trai tôi là công tử giới thượng lưu Bắc Kinh, nhưng lại yêu con gái của người giúp việc. Tại buổi tiệc rượu, cô ta mặc một chiếc váy sang trọng, nói với tôi bằng giọng nũng nịu: “Chị ơi, điều quan trọng nhất đối với phụ nữ chúng ta là tìm được một người chồng tốt. Phụ nữ quá mạnh mẽ lại tham vọng sự nghiệp sẽ không ai thèm yêu đâu.” Tôi chỉ nhẹ nhàng mỉm cười. Ngay tối hôm đó, tôi bảo thư ký đóng băng thẻ của em trai ngay lập tức.
Anh Không Xứng Trần Dực Nhiên vội vã rời khỏi bữa tiệc, lúc đó tôi mới biết bên ngoài anh ta đang nuôi một cô nhân tình. Cô gái đó 19 tuổi, chính thức theo anh ta từ khi ấy. Hai năm sau, cô ta sinh cho Trần Dực Nhiên một đứa con trai, nhận được một bộ trang sức trị giá hàng chục triệu. Bốn năm sau, cô ta sinh thêm một bé gái, được anh ta hứa hẹn sẽ không bao giờ chia lìa. Từ đó, họ có đủ nếp đủ tẻ, một gia đình trọn vẹn. Còn tôi, từ đầu đến cuối đều bị giấu trong bóng tối, chẳng hề hay biết gì. Ngày mọi chuyện bị lật mặt, tôi đứng trước cửa căn phòng nơi hai người họ hẹn hò, cắt ngang đoạn tình tứ của Trần Dực Nhiên: “Bước tiếp theo, có phải là anh định dẫn cô ta vào nhà không?” “Phải.” Anh ta điềm nhiên trả lời, đưa tôi một tờ đơn ly hôn. “Ký đi, tôi phải cho cô ấy một danh phận.” Đúng vậy, người yêu nào chẳng muốn thành đôi thành cặp. Nhưng tại sao tôi lại phải để cho họ sống yên ổn?
Tôi Và Bạn Thân Là Thiên Kim Thật! Tôi và cô bạn thân đều là thiên kim tiểu thư bị lưu lạc bên ngoài từ nhỏ. Sau khi được tìm về, chúng tôi luôn giữ liên lạc, chia sẻ mọi chuyện với nhau. Tôi nói mình là bảo bối của cả gia đình, bố mẹ cưng chiều, anh trai lúc nào cũng quấn quýt. Cô ấy kể rằng mình rực rỡ tỏa sáng, khiến bố mẹ tự hào vô cùng. Cho đến ngày chúng tôi gặp lại nhau. Tôi vì ung thư dạ dày mà chán ăn, gầy gò như que củi, vậy mà cả nhà vẫn khăng khăng cho rằng giấy chẩn đoán của tôi là giả. Cô ấy vì trầm cảm mà ăn uống vô độ, béo tròn như cái phao cứu sinh, ngày nào cũng bị gia đình chửi rủa “đồ lợn béo”. Sau một hồi im lặng, chúng tôi đồng thanh mở miệng: “Hay là… đừng giả vờ nữa, bỏ trốn thôi?”
Bạn trai tôi đưa bố mẹ anh ta đến nhà tôi ở tạm, chê tôi lương tháng có 3 triệu 8, nhưng lại nhắm vào chiếc vòng ngọc hai trăm triệu của tôi. Khi nhắc đến chuyện kết hôn, mẹ anh ta nói: “Cái vòng này vừa hay làm truyền gia bảo, đợi con và A Kiện kết hôn rồi, mẹ sẽ đích thân trao cho con trước mặt họ hàng thân thích, đến lúc đó bao nhiêu người nhìn thấy, con được thể diện biết bao nhiêu, đúng không?” Tôi buồn cười thật sự. Lấy vòng ngọc của tôi làm truyền gia bảo của nhà bà? Quá cao tay rồi đấy! Ăn chùa miễn phí thì cút đi cho khuất mắt!
Tuyết Rơi Trắng Trời Trong lễ cưới, Đoạn Tri Hứa ném bó hoa cưới trong tay xuống, ngay trước mặt tất cả mọi người dắt theo cô thanh mai trúc mã rời khỏi hiện trường. Chỉ còn lại tôi – cô dâu hữu danh vô thực – bị khách mời đến dự lễ cưới nhìn như xem trò khỉ, chỉ trỏ bàn tán. Người anh em thân thiết của anh ta, Lục Dữ An, bất ngờ nhảy lên sân khấu, mặc kệ ánh mắt xôn xao của đám đông, nhìn tôi đầy sâu sắc: “Mạn Mạn, em cũng nhìn anh một lần đi được không? Anh có điểm nào thua kém Đoạn Tri Hứa chứ?” “Cho anh một cơ hội, để quãng đời còn lại anh được chăm sóc em, được không?” Tôi không do dự chút nào, khoác tay anh ta, quyết tâm hoàn thành buổi lễ đến cùng. Năm đó, dưới sự dịu dàng tấn công không ngừng của anh ta, tôi yêu anh ta một cách toàn tâm toàn ý. Lễ Tình Nhân đầu tiên sau khi kết hôn. Lục Dữ An đưa tôi đến núi Phúc Sơn trượt tuyết, nhưng lại vô tình gặp Giang Lạc Nhan – người xuất hiện một mình. Khi tôi quay người rời đi thì bị cô ta va vào. Lúc xe cứu thương đến, Lục Dữ An không nghĩ ngợi gì mà bế Giang Lạc Nhan lên xe: “Mạn Mạn, em đợi ở đây nhé, anh đưa Lạc Nhan đến bệnh viện kiểm tra trước đã!” Tôi sững sờ nhìn người đàn ông luôn miệng nói yêu tôi, lại có thể không chút do dự đẩy tôi ra ngoài thế giới của anh ta…
Đoạn Tình Chồng tôi ngoại tình với người phụ nữ đã có gia đình ở tầng dưới. Tôi và chồng của cô ấy cùng ngồi hút thuốc ở cầu thang. Chúng tôi chỉ dám trở về khi chắc chắn họ đã xong việc. Về sau, họ càng ngày càng lộng hành hơn. Chồng của cô ấy nói: “Tôi chuẩn bị đi bắt quả tang đây, còn cô?” Tôi vừa nhai xiên nướng vừa tỉnh bơ đáp: “Anh bắt thì tôi cũng bắt!”
Bạn Cùng Phòng Thích Trộm Đồ Ăn Trường học mất 22 suất cơm giao tận phòng chỉ trong một tháng. Đến suất thứ 23, kẻ trộm cuối cùng cũng dám động đến phần của tôi. Tôi quát tháo ầm ĩ trong phòng ký túc. Cô bạn cùng phòng Dương Lệ còn hùa theo bằng giọng điệu đanh đá: “Đồ đểu cáng! Không có cha mẹ dạy dỗ à? Đến ly trà sữa cũng ăn cắp!” Cho đến khi tôi phát hiện hóa đơn đặt trà sữa của mình trong thùng rác của chính cô ấy. Cùng với đó là vỏ hộp hủ tiếu, mì cay, cháo nghêu… của những người khác. Và cái thùng rác ấy, chính là của Dương Lệ! Tôi lạnh lùng lưu lại bằng chứng, chờ tan học sẽ đối chất. Nhưng không ngờ, cô ta đã nhanh chân hơn — trước giờ kiểm tra phòng, đem tất cả đồ ăn trộm được ném vào thùng rác của tôi…
Không Thể Cùng Đồng Hành Nữa Tôi và Cố Hàm Sương cùng nhau lớn lên trong một khu đại viện. Cô ấy thích Phó Nghiên Trì, chàng trai nho nhã ở nhà bên. Còn tôi thích Kỳ Bách, anh chàng lạnh lùng bá đạo ở tầng dưới. Hai chúng tôi, mỗi người theo đuổi người mình thích, cho đến khi tôi phát hiện ra cả Phó Nghiên Trì và Kỳ Bách đều thích cô gái mới chuyển đến là Quý Điềm Điềm. Tôi kiên trì một thời gian rồi từ bỏ, Cố Hàm Sương lại nói cô ấy còn muốn kiên trì thêm chút nữa. Tôi mắng cô ấy một trận, rồi tôi nhắm mắt làm ngơ bỏ ra nước ngoài du học. Bảy năm sau, tôi về nước, Cố Hàm Sương ra đón máy bay. Tôi cười hỏi cô ấy và Phó Nghiên Trì tiến triển đến đâu rồi. Cô ấy uống một ngụm rượu, im lặng một lát, rồi bình tĩnh nói với tôi: “Thính Vãn, mình quyết định từ bỏ Phó Nghiên Trì rồi.”
Giúp Đỡ Sai Lầm Chỉ vì tôi gửi cho anh trai một đường link nhờ trợ lực mà bị chị dâu chửi tới tấp. “Không biết xấu hổ hả? Anh mày có vợ rồi mà còn định quyến rũ ảnh!” “Tao nói cho mày biết, chừng nào tao còn sống trong nhà này thì mày đừng hòng bước chân vào.” …
Tôi Có Sáu Người Anh Trai Tra nam vì Bạch Nguyệt Quang mà đẩy tôi đến bị thương. Tôi không nói hai lời, lập tức ném cho hắn tờ đơn ly hôn! Sau đó, tôi gọi đến một dãy số đã phủ bụi từ lâu. “Anh, em ly hôn rồi.” Đầu dây bên kia, sáu ông anh trai lập tức bùng nổ. Anh cả – Gia chủ nhà họ Mạnh: “Trời lạnh rồi, Ôn thị chắc sắp phá sản!” Anh hai – Chiến thần trong giới luật pháp: “Dù ly hôn rồi, hắn cũng đừng mong còn gì rời khỏi nhà.” Anh ba – Ông trùm công nghệ: “Mai tôi cắt luôn nguồn cung cấp kỹ thuật cho Ôn gia.” Anh tư – Cao thủ hacker: “Cho tôi một chút thời gian, tôi sẽ phá sạch cơ sở dữ liệu của Ôn thị, để bọn họ không còn nơi che giấu bí mật.” Anh năm – Siêu sao đỉnh lưu: “Tôi có trăm triệu fan, mỗi người phun một ngụm nước bọt là có thể dìm chết thằng nhãi đó.” Anh sáu – Danh y thế hệ mới: “À… Anh học y, giết người trong vô hình, có cần không?” Tôi: …
Ba Năm Làm Vợ Hờ Ngày tôi và Cố Cẩn Xuyên đi đăng ký kết hôn, anh nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, không có thực chất. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tốt vai trò bà Cố, trừ tôi ra, em muốn gì tôi cũng có thể cho.” Tôi rất nghe lời, làm bà Cố suốt ba năm. Ba năm sau, Hứa Vi đưa tôi mười triệu, bảo tôi rời khỏi Cố Cẩn Xuyên. Cô ta nói: “Cẩn Xuyên nói hai người chỉ là nạn nhân của ân nghĩa đời trước, hôn nhân này vốn dĩ chỉ là hữu danh vô thực. Bây giờ anh ấy muốn có một gia đình thật sự, muốn có con với người anh ấy yêu. Chị đã làm lỡ dở anh ấy ba năm rồi, mong chị có thể buông tay.” Thì ra… hắn đã có người trong lòng rồi à. Tôi tiếp tục giữ vị trí bà Cố này đúng là không còn hợp nữa. Tối hôm đó, tôi đến thư phòng tìm Cố Cẩn Xuyên. “Năm đó anh từng nói, tôi muốn gì cũng được… lời đó giờ còn tính không?” Cố Cẩn Xuyên đặt tài liệu xuống, ngón tay thon dài tháo kính khỏi sống mũi. “Tất nhiên. Em muốn gì?” Tôi siết nhẹ tập hồ sơ trong tay, đặt bản thoả thuận ly hôn trước mặt hắn. “Tôi muốn anh ký vào đây.”
Bao Nhiêu Là Đủ Phòng khám hôm nay có một cô gái bị vỡ hoàng thể đến. (Hoàng thể là phần còn lại của trứng sau khi rụng. Vỡ khi có tác động mạnh, trong truyện là vì qu/an hệ quá thô bạo và nhiều lần.) Cô ta nhìn tôi, ánh mắt d/â/m d/ục đầy vẻ khiêu khích, bàn tay trắng nõn cố tình kéo thấp cổ áo, để lộ dấu hôn chi chít trên ngực. “Bác sĩ Thẩm, chị với chồng bao lâu làm một lần vậy?”
Lật Mặt Tôi và bạn gái sống chung hơn một năm, cô ấy chưa bao giờ cho tôi “động vào người”. Cô bảo mình là một cô gái truyền thống, bảo thủ, cái quý giá nhất phải để dành cho đêm tân hôn. Tôi tin. Cho đến một ngày, tôi phát hiện trong túi xách của cô ấy có một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp.
Từ Nhân Viên Thành Kim Chủ Một ngày trước khi phát thưởng cuối năm, tổng giám đốc gọi tôi đến nói chuyện. Ông ta bảo lương tôi quá cao, đồng nghiệp có ý kiến, không có lợi cho sự đoàn kết. Ông ta muốn tôi tự mình giảm lương, thưởng cuối năm của tôi sẽ chia cho người mới vào. Tôi vui vẻ đồng ý, trực tiếp nghỉ việc. Ngày hôm sau, bên A hoãn thanh toán, toàn công ty không phát được một xu thưởng cuối năm nào. Tổng giám đốc vội vàng cầu xin tôi giúp đòi tiền về, tôi trực tiếp trả lời ông ta: “Tôi một mình gánh vác quá nhiều tiền về, không có lợi cho sự đoàn kết, hay là chia cho mọi người đi.”
Trẻ Con Nó Biết Gì Đâu? Thằng em họ nghịch ngợm, thích ném pháo lên xe tôi. Tết này tôi phải vá lốp bốn lần, chú thím chỉ cười bảo: “Nó còn nhỏ có biết gì đâu.” Tôi chợt nghĩ ra cách, nhường chỗ đậu xe cho chủ một chiếc Porsche Cayenne đỗ tạm. Thằng em họ lại ném pháo, lần này đúng vào bình xăng. “Ầm” một tiếng, Cayenne nổ tung. Tôi đúng là không trách nó nhưng chủ xe Porsche Cayenne thì tôi không chắc. Đừng giỡn quá lố kẻo giỗ lại quá lớn. Thích nghịch cỡ nào? Tôi cho nó nghịch cỡ này đủ chưa? Này thì “trẻ con có biết gì đâu”.
Gia Tộc Ký Sinh Bạn trai quên đăng xuất WeChat trên máy tính của tôi, mà đúng lúc đó lại đang trò chuyện trong nhóm gia đình bên nhà anh ta. Mẹ: “Con trai, mai qua nhà Thẩm Tâm Nhã dạm hỏi, thật sự phải đưa 18 vạn sính lễ à?” Bạn trai: “Đương nhiên, dù phải vay 58 vạn cũng phải đưa cho cô ấy.” Lòng tôi thoáng vui, cảm thấy anh ấy thật sự yêu tôi. Nhưng chỉ giây sau, nụ cười trên mặt tôi đông cứng lại. Bạn trai: “Dù sao sau khi đính hôn thì con sẽ báo cảnh sát, bắt họ trả lại. Đến lúc đó còn kiếm được một bảo mẫu và một kẻ sinh con miễn phí nữa.” Ba: “Người ta làm gì chịu? Dù có trả lại cũng không chịu gả nữa đâu, con nghĩ hơi nhiều rồi đấy?” Bạn trai: “Không chịu thì con dùng AI tạo ảnh nóng của cô ta, bôi nhọ thanh danh, nói là sống chung và từng phá thai với con, cuối cùng cô ta chẳng phải vẫn phải lấy con sao?” Ba: “Không tệ con trai, kế này hay đấy!” Mẹ: “Quả nhiên con trai mẹ thông minh, không tốn một xu cũng cưới được vợ!” Chị gái: “Tới lúc đó chị giúp em phát tán ảnh nóng của cô ta, hehe.” Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng bạn trai gõ cửa: “Em ơi, chìa khóa xe anh để quên ở nhà em rồi, mở cửa đi.”
Gai Nhọn Thế Gian Nữ streamer mà chồng tôi yêu thích tìm đến tôi, nói rằng cô ta thích chồng tôi và mong tôi thương xót cô ta. Thực sự, tôi đã thấy tội nghiệp cô ta, nên nhanh chóng phân chia tài sản với chồng và ly hôn, đồng thời tự tay giúp họ đăng ký kết hôn. Trong ngày cưới, tôi còn gửi tặng cô ta một món quà lớn: phát lên màn hình lớn giấy báo chẩn đoán ung thư dạ dày của chồng cũ.
Trà Xanh Không Dành Cho Tôi Vừa rót xong cà phê ở phòng trà nước, tôi bị lễ tân chặn lại: “Ai cho cô uống cà phê của công ty? Cô biết như vậy là trộm cắp không?” Tôi thật sự không hiểu. “Mọi người đều uống, tại sao tôi lại không được?” “Cô không biết thân phận mình là gì à?”