Báo Thù

Vọng Thư

Vọng Thư Đích tỷ đem lòng yêu một gã đào kép, vì muốn cùng hắn tư bôn mà p/hóng hỏa giả c/h/ết. Nhìn thi thể cháy đen, hu/yết n/hục mơ hồ trước mắt, thanh mai trúc mã Lục Minh Hủ của ta sắc mặt lạnh nhạt: “Là nàng bạc mệnh.” Thế nhưng, bàn tay giấu trong tay áo lại siết chặt đến trắng bệch. Về sau, ta dốc lòng bày mưu tính kế, trợ giúp hắn lên ngôi Thái phó. Vậy mà hắn lại tùy ý gán cho ta một tội danh, đem ta th/iêu sống. Thì ra hắn vẫn luôn nghi ngờ rằng trận hỏa hoạn năm đó là do ta gây ra. Hắn nói: “Cảnh Vọng Thư, ngươi có biết Liên nhi c/h/ết thảm đến mức nào không?” Lần nữa mở mắt, ta quay trở về thời khắc đích tỷ cố ý phóng hỏa. Lục Minh Hủ đã muốn làm một kẻ si tình, vậy thì để hắn làm đi.

Trọng Sinh Trả Thù Tra Nam

Trọng Sinh Trả Thù Tra Nam Kinh thành đồn thổi, Vương gia yêu ta hơn cả yêu bản thân mình. Nhưng sau khi đăng cơ, lại phong một nha hoàn trong phủ ta làm hoàng hậu. “Nếu không phải cần ngươi thay nàng đỡ đao kiếm thì ta đã để ngươi sớm chết rồi!” Hắn lột da rút xương ta, làm quạt cho nha hoàn hắn yêu. Hắn giết cả nhà ta, treo trên tường thành cho bá tánh cười chê. Mở mắt lần nữa, trở về đêm tân hôn. Ta làm chủ, gả nha hoàn Vương gia yêu nhất cho một tên mã phu. Hắn tức giận, đâm chết mã phu. Ta cười khẩy, thế này đã không chịu được rồi, sau này nếu ngươi vui vẻ thì coi như ta vô năng!

Bánh Dâu Tây Và Tự Do

Bánh Dâu Tây Và Tự Do Bố mẹ thiên vị chị gái suốt cả đời. Sau khi mở mắt lần nữa, tôi không muốn tranh giành gì nữa cả. Chị muốn suất tuyển thẳng? Cho chị. Chị muốn đề tài nghiên cứu của tôi? Cũng cho chị. Chị muốn bạn trai tôi? Tất cả đều cho chị. Ở kiếp này, tôi chỉ muốn sống yên ổn, sống thật tốt vì chính mình. Đã là con người, tôi chẳng có gì phải áy náy.

Tuyệt Không Tha Thứ

Tuyệt Không Tha Thứ Phu quân Thẩm Độ của ta không có khả năng sinh con. Để che mắt người đời, hắn lợi dụng lúc ta hôn mê, đưa một nam nhân lạ lên giường ta, ép ta mang thai. Nhưng sau khi ta sinh con, bà mẹ chồng liền lấy cớ ta tư thông với nam nhân lạ, nhẫn tâm ném ta xuống sông. Sau khi chết, ta mới biết, Thẩm Độ không phải không thể sinh con, mà là vì tiểu thư khuê các của phủ thừa tướng nọ nên mới giữ mình trong sạch. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về đêm động phòng hoa chúc với hắn. Nhìn vẻ mặt lấy lòng của hắn, ta mỉm cười: “Nếu đã như vậy, đoạn duyên nghiệt ngã này, ta sẽ thay các ngươi nối lại.”

Nguyện cùng Nguyệt Nguyệt

Nguyện cùng Nguyệt Nguyệt Thiên kim thật bảy tuổi đã lột da một con rắn độc đang còn sống rồi nhét vào nội y của kẻ thù. Chị là người thừa kế duy nhất của gia tộc, từ nhỏ đã có tính cách có thù tất báo, không ai dám chọc vào. Tôi chỉ là cô nhi bố đưa về, vì để có người chống lưng nên đã ôm chặt đùi chị ấy. Trong khoảng thời gian dài sau đó, chị cắn người tôi đá người, chị bị đánh tôi bị mắng, lúc chị ấy tức giận tôi vẫn ôm chị ấy, gọi chị ấy là “chị”. Sau này cuối cùng chị ấy cũng không chê tôi phiền nữa, nụ cười trên mặt chị cũng ngày càng dịu dàng, bắt đầu kiềm chế tính tình, rèn luyện trở thành một người thừa kế hợp để bảo vệ tôi. Nhưng tôi không chờ được đến ngày đó đã bị một đám người bắt nạt vây quanh: “Xử lý đứa con hoang này, chắc chắn đại tiểu thư sẽ rất vui!” Nghe nói vào ngày tôi nhảy lầu, chị ấy đã buộc một chiếc máy bay ở nước ngoài dừng lại. Sau đó máu tươi nhuộm đỏ sân trường, mọi người mới biết, cuộc thảm sát những kẻ bắt nạt bây giờ mới bắt đầu.

Đá Bay Nữ Chính Sảng Văn

Đá Bay Nữ Chính Sảng Văn Con gái bảo mẫu nhà tôi là nữ chính của cái thể loại truyện sảng văn. Bảo mẫu ăn cắp sợi dây chuyền của mẹ tôi nên bị đuổi việc, con gái bà ta tìm đến đây để phát điên. “Tại sao mấy người giàu có chắc chắn phải so đo tính toán như vậy? Có phải các người chỉ thỏa mãn khi dồn người nghèo chúng tôi vào đường cùng không?” “Chỉ là một sợi dây chuyền thôi mà, các người có mất mát gì đâu, tại sao lại phải đuổi việc mẹ tôi?” Cô ta gào thét, hét lớn, bò lê lết trên mặt đất như điên như dại: “Là do các người ép tôi!” “Nếu không thì tôi chết cho mấy người vừa lòng!” Tôi: “Thế thì cô chết đi.”  

Trò Chơi Trả Thù Trong Căn Biệt Thự

Trò Chơi Trả Thù Trong Căn Biệt Thự Đêm khuya, anh bạn trai nằm bên tôi nhẹ nhàng đứng lên đi đến căn phòng bên cạnh của bạn thân tôi. Tôi từ từ mở mắt ra rồi đi vào nhà vệ sinh. Sau khi ấn công tắc, bức tường to lớn lập tức biến thành một chiếc gương hai chiều. Phía sau chiếc gương là căn phòng kế bên.

Mệnh phượng giả, đế vương thật

Mệnh phượng giả, đế vương thật Bảy người tỷ tỷ là công cụ giúp phụ thân ta thăng quan phát tài.Còn ta, lại là mệnh phượng mà lão Quốc sư từng đoán định.Ta không cần giống các tỷ tỷ khác, học những chuyện phòng the.Khi phụ thân còn đang ôm giấc mộng trở thành Quốc trượng,Ta đã sai người trói ông ta lại, chôn sống.

Phượng Hoàng Tro Tàn

Phượng Hoàng Tro Tàn Mang thai tám tháng, phu quân ta – Thẩm Quân Trạch – trúng x/u/â/n d/ư/ợ/c. Nghe nói cả đêm hôm ấy, hắn ngâm mình trong thùng tắm đá đổ hơn mười thùng băng lạnh mới áp chế được dư/ợc tí/nh. Người người đều khen ta phúc khí sâu dày, nói Thẩm Quân Trạch thân là tướng quân, thể lực cường mãnh, thà tự nhịn đến tổn thân cũng không lấy ta làm t/h/u/ố/c d/ẫ/n. Cho đến ngày ta lâm bồn, bốn nha hoàn trong phòng đều đồng loạt mang thai. Hỏi cha của đứa bé là ai, các nàng ấp a ấp úng không chịu nói. Ta còn đang định hỏi phu quân nên xử trí ra sao, thì bà mẫu đã vui mừng không kềm được, dắt cả bốn người đến, bảo ta uống trà của thiếp thất. “Con trai ta long tinh hổ mãnh, bốn đứa nó có phúc khí, mang thai cốt nhục của Thẩm gia ta, đương nhiên phải có danh phận.” Lúc này ta mới bừng tỉnh, thì ra đêm ấy, Thẩm Quân Trạch đã dùng các nàng để giải dư//ợc. Thấy sắc mặt ta trắng bệch, Thẩm Quân Trạch đỏ hoe mắt quỳ xuống trước mặt ta. “Hà Hà, đêm ấy ta xót nàng mang thai bụng lớn, không đành lòng để nàng chịu khổ vì ta, mới không nhịn được mà sủ/ng hạ/nh bọn họ.” “Các nàng đã bị ta ph/á th/ân, lại còn mang thai, nếu ta không chịu trách nhiệm, e là đời này coi như hủy.” “Huống hồ hài tử bọn họ sinh ra cũng chỉ là thứ tử, không lay động được địa vị chính thê của nàng. Không bằng cứ thu làm thông phòng đi.” Ta gật đầu, đưa hắn một tờ hư/u th/ư. “Vậy xin tướng quân ký tên, cho phép ta hồi Đan Chi.” …

Hôn Nhân Là Mồ Chôn Tình Yêu?

Hôn Nhân Là Mồ Chôn Tình Yêu? Lần đầu tiên sau khi kết hôn, con gái tôi bị bạo hành gia đình. Nó khóc chạy về nhà, nói với tôi rằng muốn ly hôn. Tôi nói, vậy thì ly hôn đi. Nhưng thằng con rể không chịu, cười nhăn nhở: “Chẳng phải chỉ là vợ chồng cãi nhau sao? Lần sau tôi kiềm chế một chút, không ra tay mạnh là được rồi.” Con gái không muốn quay về với hắn. Ngay trước mặt tôi, hắn đe dọa con bé: “Cô không về, thì tôi cũng chẳng về. Cô biết mà, tôi hay uống rượu, uống say rồi… đừng để tôi nhận nhầm mẹ cô thành cô đấy.” “Mẹ, con về với anh ta.” Con gái không còn cách nào, tôi cũng chỉ có thể an ủi: “Về đi con, cuộc sống mà, vẫn nên cố gắng sống cho tốt, đừng nghĩ nhiều quá.” Nó đi từng bước, cứ ba bước lại ngoái đầu nhìn, mắt sưng húp vì khóc. Đúng là đứa ngốc, bao nhiêu vinh hoa phú quý trời ban như thế mà không biết vui, sao lại buồn đến mức này chứ?

Kiếp Này Tôi Chỉ Sống Vì Chính Mình

Kiếp Này Tôi Chỉ Sống Vì Chính Mình Lúc kẻ bắt cóc cầm d ao lao tới, Thẩm Yến Tây nghĩ rằng tôi sẽ giống như kiếp trước, bất chấp tất cả mà lao ra đỡ d ao thay anh ta.Anh ta ôm chặt người con gái trong lòng Kiều Tô Mạn, nhẹ giọng dỗ dành cô ta.Cho đến khi mũi d ao sắc bén đ â.m xuyên qua lồng ngực, cơn đau dữ dội ập đến.Chỉ lúc này, Thẩm Yến Tây mới hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn về phía tôi.Tôi vẫn đứng yên, không nhúc nhích.Ánh mắt lạnh lùng đối diện với anh ta.Bốn mắt nhìn nhau—Tôi mỉm cười với anh ta.Đau không?Chắc là đau chứ.Nhưng so với nỗi đau của tôi kiếp trước, thế này đã là gì?Thẩm Yến Tây, chúng ta còn rất nhiều thời gian để tính sổ.

Ngôn Linh Sư 3: Sinh Tồn Ngày Tận Thế

Ngôn Linh Sư 3: Sinh Tồn Ngày Tận Thế Ngày tận thế đến, em gái tôi thức tỉnh năng lực không gian hiếm có, trở thành người được cả đội cưng chiều. Còn tôi chỉ là kẻ vô dụng, bị bố mẹ và bạn trai xem là gánh nặng, thẳng tay đẩy vào giữa bầy thây ma. Nhưng họ không biết rằng, tôi là một Ngôn Linh Sư. Chỉ cần mở miệng, tôi có thể làm tất cả năng lực của mọi người trở nên vô dụng.

Đích Thứ Nữ

Đích Thứ Nữ Ta là thứ nữ trong nhà, sinh ra đã phải chịu cảnh bị trưởng tỷ đạp dưới chân. Cha mẹ thiên vị, huynh trưởng yêu chiều, ngay cả vị hôn phu lãnh đạm, cấm dục của ta cũng treo bức họa của trưởng tỷ trong thư phòng, hằng ngày nhung nhớ. Kiếp trước, ta không cam chịu, đã cùng nàng tranh đấu, cuối cùng bị đ//ánh g//ãy chân, bị đuổi khỏi nhà, rồi chêet cóng giữa đường. Kiếp này, ta không muốn tranh giành nữa. Tình yêu của cha mẹ, sự yêu chiều của huynh trưởng, và cả vị hôn phu lạnh lùng như thần tiên ấy, ta đều không cần. Dù không ai yêu ta, ta cũng sẽ sống thật tốt.

Dao Nương

Dao Nương Phụ thân ta là Ngự sử đương triều, coi trọng thanh danh của mình nhất, mà ta là phụ thân ta cùng kỹ nữ thanh lâu sinh ra, cho nên ta cùng mẫu thân là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời phụ thân ta, hận không thể diệt trừ càng sớm càng tốt.

Thanh Bình

Thanh Bình Thiếu gia Hầu phủ đã qua đời, hắn chưa kịp cưới thê nên đứa con trong bụng ta là huyết mạch duy nhất của hắn. Mà ta chỉ nghĩ, kiếp này phải sống làm sao cho qua kiếp.

Ngọn Lửa Ác Quỷ

Ngọn Lửa Ác Quỷ Trên đường đi tự sát, tôi chứng kiến cảnh một cậu ấm nhà giàu tông chết cả gia đình ba người rồi thuê người nhận tội thay. Ngã tư xảy ra tai nạn không có camera giám sát, và tôi trở thành nhân chứng duy nhất. Nhớ lại cái đầu của đứa trẻ sơ sinh lăn khỏi nắp capo, và tiếng cười khinh bỉ của cậu ấm… Tôi đã đứng trước tòa và làm chứng giả…

Tịnh Đế Liên

Tịnh Đế Liên Tỷ tỷ yêu phải một hoàng tử sa cơ, vì hắn mà tự tay mổ tim sen để làm thuốc, cam tâm tình nguyện từ bỏ ưu điểm dễ thụ thai của hoa sen, từ đó không thể sinh con. Nhưng sau này hoàng tử lên ngôi, lập tức vứt bỏ nàng, cưới người biểu muội có tướng cực phẩm dễ sinh con trai làm quý phi, còn lột da rút xương tỷ tỷ, nấu thành một nồi canh sen an thai. Nhưng bọn hắn không biết. Sen nở tịnh đế, đồng tình chung cảm giác. Ta là ác sen chuyên hút dương khí của người, vốn nên bị tỷ tỷ, đóa thiện sen này trấn áp mãi mãi. Hiện tại không còn phong ấn, ta hóa hình lên bờ, thẳng tiến hoàng cung. So sinh con có đúng không? Chuyện này ta chưa từng thua ai! *Tịnh Đế liên là đóa hai hoa sen nở trên cùng một cuống, được coi là đứng đầu về sự thanh tao thuần khiết, hiếm gặp, tượng trưng cho điềm lành, may mắn, sự thịnh vượng, sung túc. Xưa loài sen này chỉ dành để tiến vua, nên mới có tên là “Tịnh Đế”.

Báo Ứng

Báo Ứng Trên đường chạy nạn, ca ca Hà Bùi Chi không màng đến sự an nguy của cả nhà, nhất quyết muốn cưu mang một đôi mẫu nữ không rõ lai lịch. Sau đó, người nữ tử bị sơn tặc bắt đi, không rõ tung tích. Ca ca si tình với nàng trách ta thấy chết không cứu, hận ta thấu xương. Vài năm sau, tin vui đỗ đầu bảng nhãn của hắn truyền đến. Ta vốn tưởng rằng cả nhà cuối cùng cũng khổ tận cam lai nhưng chờ đợi ta lại là sự thờ ơ lạnh nhạt của hắn cùng sự trả thù tàn độc của Bạch Nguyên Khanh, người đang nép trong lòng hắn. Sống lại một đời, ta không muốn tiếp tục hao tâm tổn sức kiếm tiền cho hắn đi thi nữa, nếu hắn chỉ quan tâm đến Khanh Khanh của mình, vậy thì ta, người muội muội này sẽ thành toàn cho hắn.

Dung Ngư

Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.

Chước Như

Chước Như Sau khi bị cha mẹ bán đi, ta theo hầu công chúa. Nàng đến từ một thế giới khác, lòng mang cả thiên cả, nói rằng muốn dẫn ta đến Đại Đồng, sáng lập một đất nước không còn thiếu ăn thiếu mặc. Nhưng không ngờ, khi ta hoàn thành nhiệm vụ trở về triều, công chúa lại đưa cho ta một chén rượu độc. Nàng ta phong bế nội lực của ta, để thuộc hạ hủy đi đan điền của ta. Sau đó, nàng ta nổi lửa, thiêu rụi tất cả. Ta vật vã trong biển lửa, đau đớn khôn cùng. Trong mắt nàng ta, chỉ còn có tình lang kia mà thôi.