Báo Thù
Như Ý Ca ca ta là người trung nghĩa, liều chết tận trung với công chúa mất nước. Công chúa ăn mặc cầu kỳ, ca ca đem hết tất cả kim khí cha mẹ đánh cho quý nhân đổi thành đồ ăn và đồ dùng tinh xảo, bởi vì cha mẹ không giao được kim khí cho quý nhân mà bị đánh cho đến chết. Công chúa nói muốn công đánh Thát Đát, ca ca giúp nàng ta hạ độc xuống dòng sông ngoài thành, vô số dân chúng đều bị hạ độc mà chết. Công chúa muốn mua vũ khí, ca ca liền làm ra thủ đoạn mua bán người để đổi lấy tiền, lại đưa ta và lầu xanh để thu thập tình báo. Sau này sự việc đã bại lộ, vì để phủi sạch liên quan cho công chúa, ca ca xác nhận ta mới là công chúa mất nước. Ta bị quan phủ băm thành ngàn mảnh để cảnh cáo răn đe, đến người nhặt xác cho cũng không có. Công chúa thật bởi vì kinh hãi quá độ mà ngất xỉu dưới chân vương gia, được đưa vào trong vương phủ. Ca ca rơi nước mắt vui mừng: “Cũng tốt, công chúa có thể tránh xa tranh chấp, sống cuộc sống tốt hơn mới là niềm vui của nô tài.” Sau đó hắn lại lấy thân phận tùy tùng háo hức theo vào trong phủ tiếp tục bảo vệ nàng ta. Mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày ca ca mang công chúa mất nước trở về. Ca ca muốn bảo vệ công chúa thì dùng mạng sống của bản thân hắn mà đi bảo vệ, đừng hòng lấy mạng của bọn ta vào nữa!
A Diệu Kiếp trước, vì nuôi sống muội muội cùng mẫu thân, ta đã tự bán rẻ mình. Nhưng khi muội muội lớn lên, ta lại bị ghét bỏ. “Nếu không phải tỷ tỷ có quan hệ với Tô lão gia thì mối duyên lành của ta sao lại tan vỡ, Tô công tử thích ta như vậy, chàng vốn định cưới ta làm vợ.” Muội muội quên mất, Tô lão gia là khách đầu tiên của ta. Đêm đó, ta vì muốn chữa bệnh sốt cao cho muội muội mới hạ mình tự tiến cử chuyện chăn gối. Mà lúc đó, trúc mã của ta cũng đã nói sẽ đến cưới ta. Sau đó, mẫu thân giúp muội muội hạ thuốc ta, ta đau đớn chết ngay tại nhà. Nước mắt của họ rơi trên mặt ta: “Cuối cùng thì cả nhà này phải sống, chúng ta cũng là bất đắc dĩ thôi.” Sống lại một đời, ta tỉnh dậy vào ngày muội muội sốt cao.
Vinh Hay Nhục Năm 1987, một ngày trước khi tôi được thăng chức làm cán bộ thôn, có kẻ ác ý vu khống tôi dan díu với bí thư đại đội, khiến tôi bị đưa đi nhà lao cải tạo ở Thanh Hải suốt năm năm. Khi trở về, bố mẹ cho rằng tôi làm họ mất mặt nên công khai cắt đứt quan hệ. Bạn bè từng thân thiết cũng cười nhạo, khinh thường tôi. Chỉ có vị hôn phu của tôi, Phan Cảnh Trì, là không rời không bỏ, suốt mấy năm trời vẫn một lòng giúp tôi rửa sạch oan khuất. “Hồi đó em chịu bao nhiêu tủi nhục, anh đều biết cả. Cho anh thêm chút thời gian nữa, đến ngày sự thật được phơi bày, anh nhất định sẽ đường hoàng cưới em về nhà!” Tôi luôn cảm thấy có lỗi, nên khi Phan Cảnh Trì vất vả khắp nơi minh oan cho tôi, tôi không đòi danh phận, cam tâm tình nguyện sinh cho hắn một đứa con gái. Cho đến một ngày, năm năm sau, tôi tan làm sớm, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai cha con họ. “Ba ơi, bao giờ ba mới đưa con rời khỏi cái người đàn bà kinh tởm đó vậy? Dì Bạch giờ làm cán bộ thôn vững vàng rồi, chẳng sợ bà ta tố cáo nữa đâu, ba mau đuổi bà ta đi đi!” “Huhu, mấy đứa bạn đều chê cười con là con của người đi nhà lao cải tạo, con không phải đâu, mẹ của con chỉ có dì Bạch thôi. Ba, ba cưới dì Bạch sớm đi mà!” Phan Cảnh Trì cau mày, mặt nghiêm lại, nghiêm giọng răn: “Con phải ngoan, tuyệt đối không được để mẹ con nghe thấy mấy lời này. Nếu không, tính khí của mẹ con mà bùng lên thì chuyện sẽ ầm ĩ đấy, dì Bạch sẽ mặc kệ chúng ta mất.” “Con cố nhịn thêm vài năm nữa, dì Bạch bận rộn công việc, không có thời gian chăm sóc con và bà nội. Dì là người có chí hướng, không thể bị giam lỏng trong nhà như mẹ con được! Ba hứa với con, đợi đến khi dì Bạch hoàn thành giấc mơ, cả nhà mình sẽ đoàn tụ trọn vẹn…” Khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn chết lặng. Hóa ra, nỗi nhục đeo đẳng tôi nửa đời, lại chính là do người đàn ông tôi yêu nhất bày ra.
Loạn Hết Rồi Kiếp trước, chị tôi là vợ yêu của một gã công tử nhà giàu vừa trăng hoa vừa vũ phu, yêu hắn đến chết đi sống lại. Nhưng chị không sinh con được, van xin tôi đẻ giúp một đứa, tôi không chịu. Mẹ tôi thì lúc nào cũng thiên vị chị, thẳng tay trói tôi lại rồi đưa đến biệt thự cho anh rể. Vừa sinh xong đứa bé, chị tôi tưởng anh rể đã phải lòng tôi, liền nổi điên thiêu chết tôi luôn. Sống lại đúng ngày chị đến cầu xin, tôi lập tức lôi ra bệnh án giả ghi rõ đã cắt bỏ tử cung. Sau đó đẩy mẹ – vẫn còn xuân sắc mặn mà – ra trước: “Chẳng phải còn một người đẹp sẵn đây sao?”
Bánh Bao Máu Kiếp trước tôi vì mang thai long phụng mà bị cô hàng xóm hiếm muộn căm ghét. Cô ta cho thu/ốc d/iệt c/ỏ vào món thịt kho, đ/ầu đ/ộc tôi đến ch/ế/t, một x/á/c ba mạ/ng. Trước khi chế/t, tôi thấy cô ta điên cuồng đạp mạnh vào bụng bầu của tôi, miệng cười man dại: “Ha ha, để xem cô còn dám khoe nữa không!” “Có bầu thì ngon lắm hả? Mang thai long phụng thì sao? Tôi cho cô không sinh nổi con luôn!” Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày mình vừa phát hiện mang thai. Trong thang máy, chồng tôi – Cố Minh – đang cẩn thận đỡ tôi: “Giờ cơ thể em yếu lắm, phải chú ý đấy.” Tôi ngoảnh lại, thấy ngay sau lưng mình là Hà Thúy Phương – và trong tay cô ta là một hộp bưu phẩm đã bị bóc ra, bên trong rõ ràng là một chai thuốc trừ sâu. Cô ta đang nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt âm u rợn người.