Báo Thù
Bạn Cùng Bàn Quái Gở Năm lớp 11, tên côn đồ trường học Tôn Thiệu đã ấn đầu Vương Kỳ vào thùng nước bẩn. Tôi gọi bố tôi, lúc đó ông là chủ nhiệm của lớp. Ngay đó, bố tôi đá tung cửa phòng vệ sinh, túm lấy tên con trai kia rồi đuổi học cậu ta. Tôn Thiệu bỏ học, ra phố bán hàng rong, rồi bị một chiếc xe tải lớn đâm chết. Vài năm sau, Vương Kỳ viết một cuốn tiểu thuyết tự truyện. Hóa ra, Tôn Thiệu và cô ta là “nam ngược thân nữ, nữ ngược tâm nam” dây dưa tình cảm sâu đậm. Nhưng cuối cùng con gái của chủ nhiệm – Uất Liễu, đã phá hỏng tất cả. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, cô ta đăng giấy chứng tử của Tôn Thiệu lên Weibo, kèm theo dòng chú thích: [Uất Liễu, cô đã hủy hoại hạnh phúc cả đời tôi.] Những người hâm mộ cuồng nhiệt đã tìm ra thông tin của tôi, chém chết tôi ngay trên phố. Bố mẹ tôi vì mất con gái cũng như bị bạo lực mạng nên đã suy sụp tinh thần, buộc đá vào chân, ôm tro cốt của tôi, nắm tay nhau nhảy xuống sông. Tôi được tái sinh, trở về ngày phát hiện Vương Kỳ bị bắt nạt. Tiếng nức nở đau đớn lại vang lên trong nhà vệ sinh. Lần này, tôi quay đầu bỏ đi không thèm đoái hoài.
Vào sinh nhật 10 tuổi, dì Trương sau khi uống say đã ôm tôi mà nói tôi mới là con gái của dì. Tôi giả vờ như chưa nghe thấy gì. Vẫn tiếp tục sống cuộc đời xa hoa dưới sự cưng chiều của ba mẹ, 10 tuổi có căn nhà đầu tiên, 15 tuổi sở hữu công ty đầu tiên, 22 tuổi từ nước ngoài trở về chuẩn bị hoàn thành hôn ước với nhà họ Cố, gia tộc giàu có bậc nhất. Còn Chiêu Đệ, con gái ruột của ba mẹ tôi do dì Trương nhận nuôi, 10 tuổi đã phải lo toan ba bữa cơm cùng việc nhà cho cả gia đình, 15 tuổi bị ép nghỉ học đi làm chui, 18 tuổi vì không chịu về quê lấy chồng mà bị đánh đến nửa sống nửa chết rồi mất tích không dấu vết. Thời gian đã chứng minh lựa chọn của tôi là đúng. Ngày cưới, khi tôi và chồng đang trao nhẫn, Chiêu Đệ toàn thân đầy thương tích bất ngờ xông vào: “Tôi mới là con gái thật sự của nhà họ Cố, ba mẹ và hôn ước này, tôi phải giành lại tất cả!” Tôi thản nhiên tháo khăn voan, mỉm cười: “Được thôi.”
Bạn Gái Tôi Bị Bắt Làm Sính Lễ Tôi đưa bạn gái về vùng núi quê nhà để dự đám cưới của em họ. Em họ nói rằng thiếu phù dâu, nên nhờ bạn gái tôi tham gia cho đủ số lượng. Ngày cưới, em họ dẫn bạn gái tôi đi đón dâu xong, nhưng không quay lại. Khi tôi cuống cuồng chạy đến nhà cô dâu, thì phát hiện bạn gái mình quần áo xộc xệch, đã bị em trai của cô dâu – người bị bệnh bại liệt – xâm hại. Gia đình cô dâu còn ngang nhiên nói: “Dù sao con gái cũng đã không còn trinh trắng rồi, ở lại làng đừng quay về nữa, gả cho con trai tôi, vừa hay thân lại càng thêm thân.” Tôi lúc đó mới biết, để kết hôn em họ đã thỏa thuận với gia đình cô dâu để đổi dâu. Họ đã coi bạn gái tôi như một phần của sính lễ! Tôi giận dữ tột cùng, lập tức muốn báo cảnh sát. Nhưng bị bố mẹ cô dâu cùng dân làng hợp sức đánh chết, vứt xác nơi hoang dã, bị chó hoang ăn thịt. Bạn gái tôi bị nhốt trong làng, chịu đủ mọi tra tấn, trở thành công cụ sinh sản. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại vào ngày vừa trở về làng quê. Em họ đang nhìn tôi với vẻ mặt nịnh bợ: “Anh, cho em mượn chị dâu làm phù dâu được không?”
Sư Muội Độc Ác Của Ta Sư muội ba tuổi bị diệt tộc, năm tuổi chịu thiên lôi, tuy có thiên phú dị bẩm nhưng lại yếu đuối nhiều bệnh, tất cả mọi người đều rất thương nàng. Nhưng không ai biết do nàng không kiềm chế được bản thân mình, dùng một cây chủy thủ san bằng thôn trang, giết sạch trăm người trong gia tộc kẻ địch mới dẫn đến việc đất trời trừng phạt. Là ta giấu nàng đi, đưa nàng đi khám bệnh, dạy nàng cách khống chế cảm xúc, chăm sóc nàng thành một thiếu nữ không khác người thường. Vì để tìm cách chữa khỏi bệnh cho nàng, ta nhập tiên tu hành, nàng cũng đi cùng với ta. Trước mặt người khác, nàng sẽ ngoan ngoãn nghe lời sư tôn sư huynh, giả vờ như không biết ta, sẽ ngọt ngào gọi ta là sư tỷ. Sau lưng nàng sẽ nhảy qua cửa sổ vào phòng ta, lấy hết bảo bối mà các sư huynh đưa cho nàng nhét vào trong lòng ta, nói một ngày nào đó sẽ đến phiên nàng bảo vệ ta. Nhưng ta còn chưa chờ được đến ngày đó đã bị sư tôn và sư huynh ném vào lô chế tạo đan dược: ‘’Tư chất của ngươi bình thường, ngươi cũng chỉ xứng làm thuốc bổ cho sư muội mà thôi!’’ Nghe nói ngày ta hóa thành kim đan, sư muội đã tẩu hỏa nhập ma. Về sau người trong tiên giới đều biến sắc khi nhắc đến thiếu nữ xinh đẹp nhưng lòng dạ độc ác kia, họ nói nàng đã biến tiên sơn thành địa ngục.
Một Chín Một Mười Ta đã phải lòng hoàng thượng 10 năm, hắn từng vô số lần nhục nhã, giày vò ta bằng chuyện hoan ái nam nữ. Nhiều năm sau, hắn trở thành tù nhân của ta. Ta trói cổ tay của hắn lại, ra lệnh cho một người đàn ông trung niên khỏe mạnh đi vào phòng giam của hắn cả một đêm…
Trường Mệnh Báo Thù Phu quân của ta là một vị tướng quân. Năm ta tròn hai mươi, hắn đã bỏ lại ta, vì nước mà hy sinh. Ta một mình nuôi nấng hài tử, quán xuyến mọi việc trong phủ, thậm chí còn giúp con giành được tước vị. Khi đã bước qua tuổi lục tuần, ta lại vô tình trông thấy đứa con trai đã trở thành Hầu gia, mang theo đứa cháu ngoan của ta tiến vào một tòa trạch viện. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên từ trong viện như những mũi dao đâm thẳng vào tim ta. Hóa ra hài tử của ta lại gọi người khác là mẫu thân. Hóa ra bốn mươi năm thủ tiết của ta chỉ là một trò cười, bởi phu quân ta vốn chưa từng chết. Khi sự thật phơi bày, nỗi hận trong lòng ta cuồn cuộn dâng trào: Tất cả đều phải chết.
Lật Đổ Hoàng Quyền Ngày tiểu công chúa bắc kinh tuyên bố bước chân vào showbiz, cả mạng xã hội bùng nổ. Bởi vì cô ta đã @thẳng tôi trên mạng: “Giờ ai cũng có thể trở thành ảnh hậu rồi à?” Anti-fan nhân cơ hội này nhao nhao công kích tôi, các nhãn hàng hợp tác cũng lần lượt đề nghị chấm dứt hợp đồng. Cô ta còn cố tình livestream trực tiếp tiệc sinh nhật của mình, vô cùng khoa trương. Nhưng buổi tiệc ấy mãi mà không thể bắt đầu. Chỉ vì… cô của nhà họ Kỳ vẫn chưa đến.
Tạm Biệt Người Xưa Chồng tôi, ngay trước thềm công ty lên sàn chứng khoán, anh ta đã dan díu với thư ký. Sau khi bị tôi phát hiện, anh ta đề nghị ly hôn. “Phó Nhược Ninh, tôi sắp là ông chủ tài sản hàng tỷ.” “Cô, một sinh viên tốt nghiệp trường hạng hai, căn bản không xứng với tôi.” Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, bạn thân của anh ta mời anh ta đi uống rượu. “Thật sự ly hôn rồi sao?” Cố Nam Thành đắc ý lấy ra giấy chứng nhận ly hôn. Mọi người đều lộ vẻ vui mừng. Ngay sau đó, tôi nhận được ba lời mời kết bạn: “Chị dâu, em thấy tôi thế nào?”
Con Đường Hoàng Tuyền Trong làng, cô góa phụ trẻ đã tự sát. Cô mặc một bộ váy đỏ rực, treo cổ lên cây liễu trăm năm ở đầu làng. Không ai biết cô đã làm cách nào để treo mình lên cao như vậy; nhưng mọi người đều nói rằng cô muốn hóa thành lệ quỷ để báo thù.
Cặn Bã Mau Tránh Đường Kiếp trước, ngày tôi thành danh, tôi đã vạch trần quá khứ từng bị bắt nạt thời trung học. Mà cô gái bắt nạt tôi là Như Hạ, lại không chịu nổi dư luận đổ dồn mà chọn cách tự sát. Nhưng không lâu sau khi cô ta tự sát, vị hôn phu của tôi là Tiêu Mặc lại nhảy lầu từ tòa nhà khách sạn tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của giới truyền thông. Trước khi chết, anh ta chỉ để lại một câu: “Bao nhiêu năm qua, vì muốn chuộc tội cho cô ấy mà tôi đã ở bên cô, tại sao cô vẫn không chịu buông tha cho cô ấy!” Thế nên một lần nữa được sống lại, lúc Tiêu Mặc từ chối lời tỏ tình của Như Hạ, bị Như Hạ trả thù, tôi đã không chọn cách báo cảnh sát để ngăn cản. Kiếp này, tôi không muốn vì những kẻ không xứng đáng mà một lần nữa phải chịu cảnh bắt nạt.
Chỉ Cần Con Được Bình An Khi tôi đau bụng và sinh non, Giang Hoài Tự bỏ mặc tôi, chạy đến bên người thanh mai của anh ta chỉ vì cô ấy có dấu hiệu sinh sớm. Cứ như vậy, con gái tôi vừa chào đời đã phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt dành cho trẻ sơ sinh. Anh ta an ủi tôi: “Con gái vẫn còn sống không phải sao? Nếu Nhược Tuyết xảy ra chuyện, cô ấy suýt chút nữa thì một xác hai mạng rồi.” Sau này, khi con gái tôi và con trai của người thanh mai cùng bị mắc kẹt trong biển lửa, Giang Hoài Tự không chút do dự lựa chọn cứu con trai của cô ta trước. Và thế là, con gái tôi bị ngọn lửa nuốt chửng, chết trong đau đớn. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng ngày con gái tôi gặp nạn.
Nhân Quả Duyên Hành Tôi vốn là linh hồ trong núi, sau khi tu hành thành người thì xuống núi trải qua nhiều kiếp nạn. Trên đường đi tôi gặp một cô gái chết không nhắm mắt. Và gương mặt cô ấy trông giống hệt tôi. Nhân quả duyên hành, tôi đeo huy hiệu trường của cô ấy lên, điều tra nguyên nhân cái chết của cô ấy.
Tôi Không Điên, Ai Điên Bạn trai đến đón tôi tan làm, trên ghế phụ lái ngồi một cô gái. Cô ấy liếc tôi một cái, trợn mắt: “Tôi hơi say xe, ngồi ghế trước chắc chị không phiền chứ?” Tôi tát bạn trai một cái: “Say xe cũng dám ngồi, lỡ chết trên xe thì sao?”
Muốn Anh Ta Áy Náy Nghe nói đàn em của Bùi Đông Luật sắp chết. Nguyện vọng duy nhất của cô ta là được tổ chức một lễ cưới với Bùi Đông Luật. Ngay khoảnh khắc anh ta đồng ý. Tôi đã thông báo với hệ thống: “Giúp tao thoát khỏi thế giới này.” Bùi Đông Luật đã hai lần thúc giục tôi ly hôn. Nhưng tôi không thể tới Cục Dân chính đúng hẹn. Cho đến khi tôi là một bệnh nhân mắc bệnh nan y nằm trên bàn mổ. Anh ta là bác sĩ mổ chính, vừa hoảng sợ vừa tuyệt vọng: “Sao lại là em?” Điều khiến anh ta càng sụp đổ hơn. Là việc tôi sẽ chết trong tay anh ta theo thiết lập của hệ thống. Khiến anh ta ân hận suốt đời.
Kiếp Này Không Còn Khờ Dại Tiểu hầu gia không thể sinh con nhưng hắn vẫn cưới ta. Vì sự truyền thừa của Hầu phủ, ta đã nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi, ta dốc hết tâm huyết nuôi nấng đứa trẻ thành trạng nguyên nhưng nó lại tặng ta một chén rượu độc. “Cuối cùng ta cũng có thể tự tay tiễn ngươi đi, ngươi có biết ta đã chờ ngày này bao lâu rồi không?” Tiểu cô mà ta một tay nuôi lớn ở bên cạnh hả hê phụ họa, còn tiểu thúc mà ta giúp che giấu thì nhìn ta bằng vẻ đầy hận thù, khi tỉnh lại, ta đã trở về ngày đứa con nuôi vừa vào phủ. Lần này, ta buông xuôi tất cả.
Hướng Tới Tình Yêu Và Tự Do Tôi là thiên kim thật trong tiểu thuyết thiên kim thật giả, sau khi thân phận lộ ra ánh sáng, tôi không nhận được sự yêu mến của ai nhưng lại nhận được vô số sự căm ghét. Sau khi được sống lại, tôi không quan tâm gì nữa, ném kết quả chẩn đoán của bệnh viện đi, lấy một ít tiền tiết kiệm và bắt đầu phát sóng trực tiếp hành trình cuối cùng của cuộc đời mình. Những người thân trong gia đình vốn ghét tôi đến tận xương tủy đột nhiên đ//iên cuồng muốn tìm tôi và cứu tôi. Ba mẹ ruột của tôi mắt đỏ hoe nhưng không dám bước lại gần tôi một bước. Họ nhìn tôi leo lên vách đá và ngồi bấp bênh trên xích đu, khóc lóc nói rằng họ đã sai. Ông anh trai rẻ tiền cầm con gấu bông khi còn bé, khóc đến run tay, bà chị gái đ//ộc á//c c//ắt đi mái tóc dài của mình, tự tay làm thành tóc giả đưa cho tôi, cầu xin tôi nhận lấy, cầu xin tôi để chị ta bù đắp. Thiên kim giả quỳ gối trước giường bệnh của tôi, trong mắt đầy hận ý nhưng không dám biểu lộ ra, luôn miệng nói: “Chị ơi, em xin lỗi.”
Chúng Ta Đều Không Còn Như Cũ Khi đang đi công tác ở nước ngoài, Chu Hoài gặp phải một vụ khủng bố. Tất cả mọi người đều gọi điện cho tôi. Mẹ chồng nói bà và ba chồng đang ở đại sứ quán, sốt ruột chờ tôi đến để bàn chuyện với bên đó. Thậm chí ba ruột tôi – người suốt mười năm chưa từng gọi một cuộc điện thoại – cũng gọi đến. Ông nói ông có quan hệ với người trong đại sứ quán, có thể nghĩ cách giúp Chu Hoài được đưa về nước. Cả bạn thân, anh em bạn bè của Chu Hoài, đồng nghiệp, hàng xóm… từng người một đều gọi cho tôi hỏi tình hình. Chỉ có tôi – đang ở cữ – là bình tĩnh lần lượt cúp máy từng cuộc một.
Trả Thù Kẻ Phản Bội Thanh mai vì muốn trốn đi với lưu manh, mà trộm đi thẻ ngân hàng có mười bảy tỷ trong đó. Tôi thông báo cho nhà cô ta kịp thời báo mất tài sản, tên lưu manh vì vậy mà bị bọn đòi nợ nghiền nát một chân. Thanh mai khóc lóc nhận sai, nói cô ta bị tẩy não, vài năm sau, chúng tôi nắm tay nhau bước vào cung điện hôn nhân. Đêm tân hôn, cô ta chuốc say tôi, rồi đẩy tôi xuống từ lầu ba biệt thự. Ta té ngã bị gãy xương cổ, liệt nửa người trên. Ngày ly hôn, cô ta đắc ý nói với tôi, bây giờ anh đã hiểu cảm giác đau đớn vì tàn tật chưa? Mở mắt ra lần nữa, màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn của cô ta vừa gửi đến: “Anh Hải Nguyên, em định bỏ trốn với Chu Số.”
Đổi Lại Long Phụng Song Sinh Cặp song sinh long phụng chào đời, cả nhà đều vui mừng khôn xiết. Mẹ nhìn em trai đầy yêu thương, bố thì bế em gái, cưng chiều chẳng rời tay. Đúng lúc đó, trên không trung xuất hiện vài dòng bình luận bay lơ lửng như đạn pháo: 【Cuối cùng thì bộ truyện loạn luân giả cũng bắt đầu rồi, đây là lần đầu nam nữ chính gặp nhau nhỉ?】 【Tôi spoil tí nha! Con gái bị bố tráo với con gái của bạch nguyệt quang, con trai thì bị mẹ đổi với con trai cậu em trai. Sau này hai đứa con tráo đó lại yêu nhau với thân phận “anh em”!】 【Tôi thích nhất là lúc hai đứa chưa biết sự thật mà vẫn cứ loạn luân giả, hồi hộp chết đi được ấy!】 Vậy tức là… Cặp em trai em gái hiện tại, đều là giả? Tôi sững người nhìn chằm chằm mấy dòng chữ giữa không trung. Sau đó, tôi lặng lẽ tráo lại hai đứa trẻ năm xưa.
Tái Sinh Từ Tàn Tro Năm thứ sáu sau khi kết hôn, người chồng xưa nay ăn chay niệm Phật, lạnh nhạt vô dục của tôi bỗng nhiên tát tôi một cái. Lý do là vì đứa con riêng của anh ta với tiểu tam bị tai nạn xe, anh ta cho rằng là tôi thuê người làm chuyện đó. Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhiên không muốn nhịn nữa. Chỉ muốn buông bỏ tất cả, làm cho mọi người cùng sống không yên. Về sau, anh ta điên cuồng tìm cách bù đắp, nhưng chẳng thể nào quay lại được nữa.