Báo Thù

Tiểu Tuệ

Tiểu Tuệ Tôi là một beauty blogger, thế nhưng lại nổi như cồn khắp mạng vì vài lời tiên tri về cái chết. Năm ngày sau, một phóng viên tìm đến nhà tôi để phỏng vấn. “Xin chào, xin hỏi làm thế nào bạn lại có thể dự đoán chính xác các vụ án mạng như vậy?” Tôi khẽ mỉm cười: “Người có thể biết chính xác thời gian và địa điểm… thì chắc chắn phải là hung thủ rồi, đúng không?”

Thẩm Phù

Thẩm Phù Tôi từng có lòng tốt giúp đỡ một cậu bạn cùng bàn bị bắt nạt. Cậu ta bị người khác ức hiếp, tôi liền đứng ra bảo vệ. Gia đình cậu ta nghèo khó, tôi mỗi ngày đều mang bữa sáng cho cậu ta. Cho đến ngày đó, trước sự cổ vũ của mọi người, cậu ta đỏ mặt ngại ngùng tỏ tình với tôi. Tôi đã từ chối. Kết quả sau đó, tôi nghe thấy cậu ta trong nhà vệ sinh trường học, vừa hút thuốc vừa nói: “Thẩm Phù ấy à, tôi đã chơi chán rồi, đừng nhìn cô ta giả vờ thanh cao, thực ra chủ động lắm.” Từ một thiên kim cành vàng lá ngọc, tôi rơi xuống vực thẳm. Khi bố tôi đến tìm gia đình cậu ta để nói lý, đã bị người cha mắc bệnh thần kinh của cậu ta dùng d//ao loạn đ//âm chet. Mẹ tôi không chịu nổi cú sốc, chẳng bao lâu sau cũng ra đi. Còn cậu ta thì sao? Cậu ta chìa tay về phía tôi từ vũng bùn, cười một cách tàn nhẫn mà nói: “Thẩm Phù, trước đây cô ở trên cao, tôi với không tới. Giờ thì tốt rồi, cô giống như tôi, cùng ngập chìm trong bùn lầy rồi.” Khi tôi mở mắt ra lần nữa. Tôi đã trở lại ngày đầu tiên cậu bạn cùng bàn chuyển đến lớp.

Sát Ngôn

Sát Ngôn Trong lễ cưới, tôi thì thầm một câu bên tai chồng mình. Sau khi nghe xong, anh ta sụp đổ hoàn toàn, n/hảy l.ầu t ự s.á t ngay tại chỗ. Sau khi anh ta ch .t, vô số người, bao gồm cả cảnh sát, đều hỏi tôi đã nói gì. Tôi luôn giữ im lặng. Năm năm sau, khi tôi rơi vào cảnh túng thiếu, có người tìm đến, hứa trả số tiền lớn để mua lại câu nói ấy. Hắn muốn biết rốt cuộc phải là câu nói kinh khủng thế nào mới có thể gi .t ch .t một con người. Khoảnh khắc đó, tôi vô cùng phấn khích. Người tôi chờ đợi bấy lâu, cuối cùng cũng xuất hiện rồi.

Hoa Dung

Hoa Dung Thẩm Từ Dung được phong là chiến thần, nhưng lại thích tàn sát thành trì. Năm chín tuổi, hắn đã đồ sát cả nhà ta. Cả một tòa nhà lớn chất đầy thi thể và máu tanh của những người thân yêu nhất của ta. Sau chiến tranh, Thẩm Từ Dung lại dùng quân công để cầu hôn người trong lòng, còn ta, tự bán mình vào thanh lâu đệ nhất kinh thành. Về sau, hắn vì tức giận với phu nhân mà đến Nghi Xuân lâu, sau đó—— Đã điểm thẻ bài của ta.

Hàm Ngọc

Hàm Ngọc Sau khi công lược thành công vị hoàng đế bạc tình, ta ở lại bên cạnh hắn. Nhưng hắn lại bị thương mất trí nhớ, quên mất ta. Hắn yêu một cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, cưới nàng làm thê. Còn ta chỉ là một quý phi không được sủng ái bên cạnh hắn. Chỉ vì làm bẩn giày của người trong lòng hắn, ta đã bị hắn chặt đứt đôi tay, ném vào lãnh cung. Đôi tay này, từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Cũng từng mười ngón đan chặt, cả đêm không nỡ rời xa. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: “Chờ thêm vài ngày nữa, bệnh của hắn sẽ sớm khỏi thôi.” Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn đợi hắn nữa.

Dung Ngư

Dung Ngư Ta và tỷ tỷ đều là trẻ mồ côi ở Cục Từ Ấu*. Tỷ ấy xinh đẹp, duyên dáng, còn ta thì tư chất bình thường. {*Kiểu như cô nhi viện bây giờ.} Ninh gia đến nhận nuôi ta, ta cảm kích đến mức quỳ lạy. Tỷ ấy bình thản nói: “Dù cầu xin người khác nhận nuôi, cũng không thể mất thể diện.” “Muội hành xử như vậy thật sự rất khó coi.” Nhờ vậy, tỷ ấy được khen là có phong thái, và được Ninh gia nhận nuôi. Còn ta thì lưu lạc trên đường phố, trở thành kẻ ăn xin. Tình cờ, ta gặp được vị hôn phu của tỷ là Trần Bình Vương đang du ngoạn cùng người tình. Ta tốt bụng nhắc nhở tỷ tỷ, nhưng tỷ tỷ lại kéo ta và bảo ta phải nói điều đó trước mặt Trần Bình Vương. “Chàng ấy tuy có lỗi, nhưng muội lén lút nói với tỷ, thực sự là có ý đồ xấu.” Trần Bình Vương ngược lại cáo buộc ta có ý định quyến rũ hắn, rồi sai người đánh ta đến chept. Ta khóc lóc cầu xin tỷ tỷ cứu ta. Tỷ tỷ chu môi: “Muội biết hắn đào hoa mà vẫn cố ý tiếp cận, không phải là quá hèn mọn sao?” Ta bị đánh chet, th i th ể bị n ém xuống đáy hồ. Tỷ tỷ ta và Trần Bình Vương lại làm lành, tổ chức hôn lễ linh đình. Khi mở mắt ra, ta trở về ngày mà phu thê Ninh gia đến nhận nuôi chúng ta.

Đổi Mạng

Đổi Mạng Kiếp trước, em gái đã lên kế hoạch đổi mạng với tôi. Cô ta cướp đi số mệnh tốt đẹp, khỏe mạnh cùng giàu có của tôi. Đổi số phận nghèo hèn, bệnh tật bất hạnh của cô cô ta của cho tôi. Kiếp này, tôi quyết định gắn bùa đổi mạng lên con ba ba. Cứ sống đi, sống mãi đi. Ai có thể sống lâu hơn cô cơ chứ?

Xuân Tỳ

Xuân Tỳ Cô gia lấy bạc hồi môn của tiểu thư để mua một xuân tỳ. Loại nha hoàn này được gọi là đẩy mông tỳ, chuyên phụ giúp chủ nhân trong chuyện phòng the. Trong cơn say, nhờ sự “phụ trợ” của nàng ta, công tử lại hành hạ tiểu thư đến chết. Ta hận ả nữ nhân phóng đãng này đến tận xương tủy. Nhưng sau đó, nàng lại quỳ trước linh vị của tiểu thư, dập đầu đến khi máu chảy đầm đìa. “Phu nhân, ta nhất định sẽ báo thù cho người.”

Tội Lỗi

Tội Lỗi Anh trai và chị dâu cưng chiều con trai như mạng sống, ngoan ngoãn phục vụ con mình. Cháu trai muốn lấy phân bôi lên thang máy, bị tôi phát hiện ngăn lại, nhưng cháu lại hắt hết phân lên người tôi, anh trai và chị dâu còn giận dữ mắng tôi: “Tuổi thơ chỉ có một lần, sao em có thể ngăn cản cháu phát huy trí tưởng tượng của mình như thế? Phải để thằng bé điên cuồng một chút mới đúng!” Không lâu sau, cháu trai lại muốn vén váy một bé gái, tôi lập tức kéo cháu về nhà. Thấy con trai mình khóc lóc, anh trai và chị dâu lại trách tôi: “Đều là trẻ con cả thôi, thằng bé có nhìn thấy gì đâu, vén một cái thì có sao đâu? Sao em có thể tước đi niềm vui của cháu mình chứ?” Sau đó, cháu trai lại nhắm vào tôi, cố ý để xà phòng trong nhà vệ sinh, hại tôi một xác hai mạng! Sau khi tôi chết, cháu trai dùng nước mắt để che giấu tội ác của mình, anh trai và chị dâu liền an ủi nó: “Con trai mẹ không làm gì cả, chắc chắn là cô của con đi đứng không cẩn thận nên mới bị té ngã, không sao đâu con yêu của mẹ.” cha mẹ tôi nhanh chóng dọn dẹp nhà vệ sinh, đưa tôi đi hỏa táng, ký tên. Chồng và cha mẹ chồng biết tin thì đau khổ vô cùng, lần lượt gặp chuyện, linh hồn tôi tức giận đến mức tan biến! Khi mở mắt ra, tôi trở về ngày cháu trai muốn lấy phân bôi lên thang máy.

Mở Khóa

Mở Khóa Tôi là một thợ mở khóa, và tôi thường lén lút làm hỏng khóa cửa nhà của người dân. Sau đó, tôi sẽ dán những tấm card ghi “mở khóa, thay khóa” lên tường. Khi người ta không mở được cửa, họ sẽ gọi điện nhờ tôi giúp đỡ. Bằng cách này, tôi đã tự tạo ra một nguồn khách hàng dồi dào. Cho đến đêm nay, tôi nhận được cuộc gọi từ một người đã chết.

Kinh Từ

Kinh Từ Mẫu thân ta người đạm như cúc, thích nhất là đánh đổ sự tự tin của ta. Năm đến tuổi cập kê, ta được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân kinh thành. Nhưng bà lại đi khắp nơi loan truyền lời đồn ta đã bị hủy dung. “Thật là nực cười! Với dung mạo như thế này mà cũng được bình chọn là đệ nhất mỹ nhân sao? Chẳng sánh bằng Tây Thi, Điêu Thuyền, cũng chỉ có vậy mà thôi.” “Thiên hạ đều thích nịnh bợ. E rằng họ thấy phụ thân ngươi đã làm đến chức tướng quốc nên mới trái lương tâm mà bình chọn như vậy. Ngươi đừng có tin là thật.” Thế là, ta bị ép phải đeo mạng che mặt, che giấu dung nhan thật. Chỉ sau một đêm, ta đã trở thành người tai tiếng, trở thành cô nương bị hủy dung đáng thương trong miệng mọi người. May mắn thay, năm sau Đông cung tuyển tú, thái hậu chỉ đích danh ta phải tham gia. Ta mang theo tâm nguyện muốn tranh vinh quang cho Giang gia, khổ luyện vũ đạo. Nhưng mẫu thân ta lại bỏ thuốc vào phấn son của ta. Khiến ta trong lúc biểu diễn vũ đạo ở điện tuyển, mặt nổi đầy mụn nhọt, làm thái hậu sợ đến ngất xỉu. Sau khi không được tuyển trở về nhà, ta suy sụp đến cực điểm. Nhưng người mẫu thân thanh nhã như cúc lại mỉm cười với ta: “Tiểu Từ, con xấu xí như vậy! Cho dù có vào cung thật thì cũng không thể dựa vào dung mạo để tranh sủng với bao nhiêu phi tần khác được. Ngoan, nghe lời mẫu thân, gả cho một thư sinh thật thà đi!” Lúc này, danh tiếng của ta đã bị hủy hoại hoàn toàn. Đến khi phụ thân ta từ biên quan trở về, ta đã bị mẫu thân gả đi một cách vội vã. Cuối cùng, ta bị thư sinh hành hạ đến chết sau khi hắn say rượu vì bị trượt kỳ thi. Trước khi chết, ta mới biết được toàn bộ sự thật. Hóa ra thư sinh này là con trai ruột của mối tình thời thiếu nữ của mẫu thân ta. Bà muốn dùng cuộc hôn nhân của ta, dùng thế lực của phủ tướng quốc để đổi lấy sự thăng tiến cho đối phương. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về năm mười sáu tuổi, năm ta vào cung tuyển tú.

Gọi Hồn

Gọi Hồn Gọi hồn là một loại tà thuật, chỉ cần biết được ngày sinh tháng đẻ hoặc lấy được tóc của một người, liền có thể cướp đi ba hồn sáu phách của họ, khiến họ sống không bằng chết. Hôm đó, trong khu dân cư của chúng tôi, nhiều cư dân đã bị người ta gọi hồn…

Chân Ái

Chân Ái  Phu quân có một tiểu thiếp mà hắn cực kỳ ghét bỏ. Hắn kính trọng ta là chính thê, nhưng lại vô cùng cưng chiều mỹ nhân mới nạp. Chỉ riêng với nàng ta, hắn lạnh nhạt bạc đãi, động một tí là đánh mắng, cấm túc. Ta thương cảm cho cô nhi tội nghiệp trong nhà này nên luôn che chở, chăm sóc nàng ta. Nhưng không ngờ, sau khi ta khó sinh mà chết, phu quân lập tức đưa nàng ta lên làm đại nương tử, đem toàn bộ của hồi môn của ta ban tặng cho nàng ta. Lúc này ta mới biết, hóa ra Viên Thiếu Hiên lạnh nhạt, bạc đãi nàng ta, không phải vì không yêu nàng ta. Mà chính vì quá yêu nên mới dùng thuật che mắt để bảo vệ nàng ta. Ta tức điên sống lại. Lần này ta muốn xem, không có ta ra tay giúp đỡ, cái gọi là “chân ái” chịu nhiều khổ sở, rốt cuộc có thể chịu đựng được bao nhiêu thử thách.

Vân Vu

Vân Vu Mỗi lần Sở Thác Cương bị thương, chỉ cần cùng ta viên phòng, có thể làm cho vết thương mau lành. Hắn chinh chiến khắp nơi, hơn trăm lần bị thương nặng, mỗi lần đều được ta kéo từ Quỳ Môn quan trở về. Sau đó, hắn leo lên ngôi vị Cửu Ngũ Chí Tôn. Trong buổi lễ phong Hậu, hắn lạnh lùng nhìn Hoàng hậu thiêu sống ta. “Vân Vu, giờ đây trẫm không cần phải đích thân chinh chiến, công đức của ngươi đã viên mãn, chết là kết cục của ngươi!” Xuyên qua ngọn lửa hung tàn, ta quay trở lại ngày Sở Thác Cương lần đầu tiên bị thương nặng. Hắn máu me đầm đìa bò đến chỗ ta, níu lấy mắt cá chân ta, cầu xin ta cứu hắn. Ta đá hắn văng ra xa, quay người hôn lên vết thương của phó tướng. Sở Thác Cương trừng mắt như muốn nứt, nôn ra máu: “Vân Vu, không cho phép cứu hắn!”

Tri Tự

Tri Tự Mẫu thân của ta là một nữ nhân rất đáng thương. Không bao lâu sau khi gả cho phụ thân, bà đã bị ông chuyển tay giao cho quyền quý. Rõ ràng ai cũng biết bà bị vu oan tội thông gian, nhưng bà vẫn bị đày về quê. Nhi tử từng thề sẽ đón bà trở về, thực ra lại mong bà sớm ngày chết đi. Khi bà còn sống, Ứng gia muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta; nhưng khi bà mất rồi, nhà đó lại nhớ đến việc định thân cho ta. Ta xách theo một thanh đao rỉ sét tiến đến kinh thành. Tháng Ba qua đi sẽ đến tiết Thanh Minh, khi ấy ta sẽ xem xem đầu của ai xứng đáng làm bia mộ cho mẫu thân của ta?

Sát Ái

Sát Ái   Hầu gia đối với phu nhân tình sâu như biển, là kẻ si tình nổi tiếng khắp kinh thành. Vì để thử thách tình yêu của hắn đối với mình sâu đậm đến đâu, thỉnh thoảng phu nhân sẽ đưa những nha hoàn xinh đẹp như hoa lên giường của hắn. Hầu gia luôn có thể ngồi mà không loạn, thậm chí cho những nha hoàn đó một kiếm ngang cổ, để thể hiện tình cảm sâu nặng với phu nhân. Hai người, một người đưa, một kẻ giết, thuận vợ thuận chồng, ngày càng ân ái. Cho đến tiệc ngày xuân, tỷ tỷ nhận lời mời đến Hầu phủ biểu diễn, nhưng lại bị phu nhân chuốc thuốc, tặng cho Hầu gia. Lần đó, Hầu gia không từ chối. Cơn ghen của phu nhân nổi lên, chém đứt mười đầu ngón tay của tỷ tỷ, khiến cho tỷ ấy chịu mọi loại hành hạ mà chết. Sau đó, ta vào Hầu phủ, trở thành nha hoàn thân cận của phu nhân.

Rời Bỏ

Rời Bỏ  Phu quân muốn nạp biểu muội đã hòa ly làm thiếp. Con trai muốn cưới nữ tử khốn khổ bán thân chôn cha làm vợ. Ta phản đối, hai phụ tử bọn họ bàn bạc xem làm sao để trừ khử ta. “Nạp đi, cưới đi, ta buông xuôi rồi.” Sau đó bọn họ lại quỳ gối cầu xin ta. Nhưng muộn rồi!

Nam Hạ

Nam Hạ Chồng cũ không biết, tiểu tam của anh ta là người chuyển giới. Kiếp trước sau khi ly hôn, vì muốn ở bên tiểu tam, anh ta đã ném con tôi từ trên cao xuống. Còn lừa tôi rằng, là con tự trèo ra ngoài cửa sổ. Tôi đau đớn tột cùng, khi qua đường đã bị xe chạy nhanh đâm phải… Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày chồng cũ đòi ly hôn. Tôi muốn xem xem, nếu anh ta biết, cô vợ bé nhỏ khiến anh ta mê mẩn, thực ra là người anh em tốt từng yêu mến anh ta. Anh ta sẽ phản ứng thế nào?

Cửu Ca

Cửu Ca Mẫu thân có một đôi mắt tuyệt đẹp. Vào ngày chợ phiên, bà bị một tiên cơ bắt gặp. Tiên cơ đó đã khoét mắt của mẫu thân. Mười năm sau, ta lên núi bái sư, mới đó đã được tiên cơ ngắm trúng. Nàng ta cười tủm tỉm, hỏi ta có bằng lòng làm đồ đệ của nàng ta hay không. Nhìn cặp mắt giống mắt mẫu thân như đúc kia, ta chắp tay hành lễ: “Lần này ta lên núi vốn chính là vì người.” Thiếu nợ thì trả tiền, giết người phải đền mạng.

A Miên

A Miên Thánh nữ Miêu Cương ba tuổi đã chế độc cổ, năm tuổi lột da người, mười tuổi tự lấy thân mình nuôi cổ. Nàng tàn nhẫn lại cố chấp khiến mọi người e ngại, chỉ có một mình nữ nô cấp thấp như ta là đau lòng cho nàng. Ta sẽ lén xuống núi mua thuốc cao đặt ở đầu giường nàng, sẽ làm hoa đăng cho nàng, sẽ đắp người tuyết dỗ nàng vui. Về sau nàng ít giết người nuôi cổ hơn, làn da cũng dần căng bóng trở lại. Nàng còn xuống núi dạo phố chọn trang sức với ta, thậm chí nàng còn cười giữ lấy cằm ta, nói ta gọi nàng là “tỷ tỷ”. Cho đến khi Nữ đế Miêu Cương vì để chế trường mệnh cổ mà ném người có bát tự tương xứng với mình là ta vào lò luyện: “Một tiện nô mà thôi, có thể làm thuốc dẫn cho trẫm là phúc khí mấy đời của ngươi đấy!” Nghe nói vào ngày ta chết, Thánh nữ lại lần nữa bước vào ao chứa cổ, mặc cho ngàn vạn cổ trùng gặm nuốt thân mình. Về sau người người Miêu Cương đều biến sắc nói, chủ nhân Thánh điện trên núi tuyết kia đã dùng máu tươi để nhuộm đỏ thế gian này.