Báo Thù

Mối Hận Kiếp Trước

Mối Hận Kiếp Trước Ban ngày, ta vô tình gặp được một thư sinh tại chùa. Đến tối, nha hoàn Hồng Ngọc mang đến cho ta một phong thư. Người gửi – Trương Sinh. Ta sai Hồng Ngọc trả lại, dặn không được chuyển thư cho nam nhân xa lạ nữa. Không ngờ, mấy ngày sau, Trương Sinh cầm lấy tờ thư ta tự tay viết, nói rằng ta và hắn có tư tình. Ta sai người đi báo quan, nhưng bị phụ thân ngăn cản. Phụ thân nhận Hồng Ngọc làm nghĩa nữ, cho nàng thay thế ta, long trọng gả vào nhà thế tử Bắc Uy Hầu. Cùng ngày ấy, ép ta gả cho Trương Sinh, buộc ta từ cửa sau mà theo hắn đi. Đêm tân hôn, Trương Sinh sau khi uống rượu liền lộ ra sự thật. Hóa ra hắn là biểu ca của Hồng Ngọc, tất cả đều là âm mưu của bọn họ. Bọn họ kéo ta vào vũng bùn nhơ, dẫm lên ta mà thăng tiến, để Hồng Ngọc chiếm đoạt toàn bộ của ta. Vào ngày lai mặt, ta muốn vạch trần bọn họ, nhưng bọn họ lại ép ta uống rượu độc. Dùng chút hơi tàn cuối cùng, ta kéo bọn họ cùng đồng quy vu tận. Khi mở mắt ra, ta đã quay trở lại ngày gặp Trương Sinh tại Tướng Quốc Tự.

Huyết Tuyến

Huyết Tuyến Bạn cùng phòng trêu đùa, đăng thông tin cá nhân của tôi lên trang web tang lễ: “Nữ sinh cấp ba hôi thối, có chút khuyết điểm, giá 500 tệ.” Tối hôm đó, trên cổ tay tôi xuất hiện một vết hằn đỏ. Người già nói, đó là dấu hiệu bị quỷ đánh dấu. Tôi cầu xin bạn cùng phòng xóa bài đăng, nhưng cô ta chỉ cười nhạo tôi: “Có quỷ để mắt tới mày là phúc phần đấy!” Tôi quyết định tặng lại “phúc phần” này cho cô ta.

Mùa Hè Gặp Lại

Mùa Hè Gặp Lại “… Cốc, cốc, cốc!” Mười hai giờ đêm, thời điểm u ám nhất trong ngày, tiếng gõ cửa dồn dập phá vỡ sự im lặng của cả tòa nhà. Con mèo đi theo dưới chân tôi đột nhiên thấp giọng gầm gừ lên tiếng, lông khắp người dựng thẳng lên, bước vào trạng thái chiến đấu. Mèo đen có thể thông linh, đột nhiên tôi cũng cảm thấy có gì đó không ổn, bèn nín thở rón rén đi về phía cửa. Qua chuông cửa video, tôi nhìn thấy Tống Vận Vận, người bạn thân nhất của mình. Đầu cô ấy cúi thấp và khuôn mặt ẩn trong bóng tối. Cô ấy trông vẫn như thường lệ, nhưng quầng sáng nhợt nhạt bao quanh cô ấy lại là thứ mà chỉ người chết mới có. Đầu tôi kêu ong ong, mất khả năng suy nghĩ. Chúng tôi mới không gặp nhau mấy ngày mà người bạn thân nhất của tôi đã đi rồi? Mỗi lần Tống Vận Vận đến chỗ tôi, cô ấy đều nhập mật khẩu rồi vào thẳng nhà. Tôi kìm nén cảm xúc, nghẹn ngào nói: “Con nhỏ này, lúc còn sống sao không thấy cậu lễ phép như vậy, bây giờ chết rồi mới biết gõ cửa?” Tống Vận Vận nghe vậy liền xuyên qua cánh cửa, lao vào vòng tay tôi rồi hu hu khóc lớn: “Đông Chí, tớ đi rồi, hu hu, tớ chết rất thảm, tớ còn chưa gặp được trai đẹp!” Người bạn thân nhất của tôi bị cắt thành từng khúc và sắp biến thành lệ quỷ. Cô ấy mang theo bộ phận cơ thể của mình đến gõ cửa nhà tôi. Bởi vì cô ấy biết tôi là thợ khâu xác chết. Khâu da thịt, nhìn lén ký ức, cũng có thể thanh lọc linh hồn.  

Kiến Xuân Thai

Kiến Xuân Thai Khi thành bị phá, ta và Công chúa cùng bị bắt đi. Phu quân ta mang binh chạy tới, bắt vợ của thủ lĩnh phản quân đến: “Vợ của ngươi, đổi lấy vợ của ta.” Phản quân đáp ứng. Lòng ta đầy chờ mong, lại thấy hắn từng bước từng bước đi về phía…… Công chúa.

Tượng Năm Đầu

Tượng Năm Đầu Tôi mở tiệm xăm đã bảy tám năm, đã xăm hơn mười ngàn người, nhưng chưa từng thấy một hình xăm nào như thế này. Một bức tượng thần kỳ dị với năm cái đầu phải được xăm lên bụng dưới của một cô gái, mà người bỏ tiền ra cho tôi xăm lại là một vị Thái tử gia ở Bắc Kinh. “Hình vẽ và nguyên liệu đều dùng của tôi, anh chỉ cần thể hiện tay nghề của mình.” Gã đặt tấm séc năm vạn trước mặt tôi. Tôi không kìm được mà lộ vẻ vui mừng, vội vàng gật đầu: “Ngài yên tâm, tôi đảm bảo không sai một nét.” “Xong việc còn có thêm năm vạn nữa. Đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ… giữ mồm giữ miệng, mạng mới dài lâu.” Bàn tay trắng nõn của gã vỗ nhẹ lên tay tôi đang nắm tấm séc. Tôi sững người, cố gượng cười, ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt ôn hòa như gió xuân của gã, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sát khí lạnh lẽo như mùa đông.

Hàm Ngọc

Hàm Ngọc Sau khi công lược thành công vị hoàng đế bạc tình, ta ở lại bên cạnh hắn. Nhưng hắn lại bị thương mất trí nhớ, quên mất ta. Hắn yêu một cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, cưới nàng làm thê. Còn ta chỉ là một quý phi không được sủng ái bên cạnh hắn. Chỉ vì làm bẩn giày của người trong lòng hắn, ta đã bị hắn chặt đứt đôi tay, ném vào lãnh cung. Đôi tay này, từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Cũng từng mười ngón đan chặt, cả đêm không nỡ rời xa. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: “Chờ thêm vài ngày nữa, bệnh của hắn sẽ sớm khỏi thôi.” Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn đợi hắn nữa.

Ngày Tận Thế

Ngày Tận Thế Chồng trúng số 100 triệu, lập tức đòi ly hôn. Tôi vui vẻ đồng ý, thu dọn đồ đạc rồi biến. Tận thế ập đến, bão tuyết gào thét. Khi tôi cuộn mình trong biệt thự tự xây ở quê, nhúng thịt dê trong nồi lẩu nóng hổi, thì chồng cũ và tình nhân lại ôm nhau run rẩy, nhai bánh bao mốc, tự an ủi: “Chúng ta có tiền, có tiền là có tất cả.” Tôi nhớ lại kiếp trước bị hắn bổ rìu vào đầu. Có tiền à? Trước tiên, phải giữ được mạng đã.

Bất Thị Phối Giác

Bất Thị Phối Giác Sau khi đứa con trai duy nhất của ta chet thảm, Tiêu Yến ép ta phải chọn một hoàng tử để nuôi dưỡng dưới gối. Khi ánh mắt ta rơi xuống Đại công chúa Vĩnh Ninh, một dòng chữ chợt xuất hiện trước mắt: 【Nữ phụ độc ác, sẽ vì tranh giành quyền lực mà tắm m//áu hoàng thành. Quý phi chắc chắn sẽ không chọn nàng ta đâu.】 Khóe miệng ta khẽ cong lên, nắm lấy tay Vĩnh Ninh: “Ta muốn con!” Tắm m//áu hoàng thành ư? Ta sẽ giúp nàng một tay!

Khâu Đoàn Viên

Mẹ ta bị con ngựa của một vị quý nhân đến từ kinh thành đá chết. Người trong thôn đều khuyên nhủ ta: “Quý nhân thấy ngươi ngốc nên mới giữ lại mạng sống cho ngươi. Ngàn vạn lần đừng nghĩ đến chuyện báo thù.” Sau khi chôn cất mẹ, ta lên kinh thành tìm đến kỹ viện lớn nhất để nương tựa dì. Dì ôm lấy ta, nói: “Ngoan nào, chúng ta chơi chết hắn, đòi mạng lại cho mẹ ngươi.” “Con trai đích tôn của Kinh Triệu Doãn ư? Để ta nghĩ xem nên để hắn chết như thế nào mới tốt đây.”

Quỷ Dương Sát

Quỷ Dương Sát Chúng tôi ở ngôi làng có một từ đường tên là “Ngọc Từ”. Nghe đồn rằng các vị thần trong Ngọc Từ thích nhất là tiếng khóc của thiếu nữ. Nếu con gái nhà nào trong lễ cúng tế ở Ngọc Từ có thể khóc to nhất, thì gia đình đó sẽ sinh con trai trong lần mang thai tiếp theo. Không ngờ rằng năm nay người khóc to nhất lại là chị tôi. Nhưng khi chị trở về, cả nhà chúng tôi đều kinh hãi…

Tiểu Quận Chúa

Tiểu Quận Chúa Tỷ tỷ của ta là nha hoàn thông phòng của Vương gia, đến một ngày nàng mang thai. Vương gia nói Vương phi là người đạm như cúc, nhất định sẽ chăm sóc tỷ tỷ thật tốt. Nhưng ngày tỷ tỷ sinh nở lại bị mổ bụng lấy con, ném xác vào bãi tha ma. Ta chôn cất tỷ tỷ, rửa sạch máu bẩn trên tay, quay người bước vào phòng của Vương gia. Hắn nói: “Mịch Đường, nàng còn nhỏ, không thể làm nha hoàn thông phòng.” Sau đó ta được Trưởng công chúa đón vào cung, ban hôn cho người khác. Gặp lại lần nữa, khóe mắt hắn lại đỏ hoe, hèn mọn nói: “Mịch Đường, chẳng phải nàng đã nói sau khi lớn lên sẽ gả cho ta sao?” Ta cười lạnh. Những kẻ hại chết tỷ tỷ đều phải chết.

Muốn Anh Ta Áy Náy

Muốn Anh Ta Áy Náy Nghe nói đàn em của Bùi Đông Luật sắp chết. Nguyện vọng duy nhất của cô ta là được tổ chức một lễ cưới với Bùi Đông Luật. Ngay khoảnh khắc anh ta đồng ý. Tôi đã thông báo với hệ thống: “Giúp tao thoát khỏi thế giới này.” Bùi Đông Luật đã hai lần thúc giục tôi ly hôn. Nhưng tôi không thể tới Cục Dân chính đúng hẹn. Cho đến khi tôi là một bệnh nhân mắc bệnh nan y nằm trên bàn mổ. Anh ta là bác sĩ mổ chính, vừa hoảng sợ vừa tuyệt vọng: “Sao lại là em?” Điều khiến anh ta càng sụp đổ hơn. Là việc tôi sẽ chết trong tay anh ta theo thiết lập của hệ thống. Khiến anh ta ân hận suốt đời.

Tạm Biệt Người Xưa

Tạm Biệt Người Xưa Chồng tôi, ngay trước thềm công ty lên sàn chứng khoán, anh ta đã dan díu với thư ký. Sau khi bị tôi phát hiện, anh ta đề nghị ly hôn. “Phó Nhược Ninh, tôi sắp là ông chủ tài sản hàng tỷ.” “Cô, một sinh viên tốt nghiệp trường hạng hai, căn bản không xứng với tôi.” Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, bạn thân của anh ta mời anh ta đi uống rượu. “Thật sự ly hôn rồi sao?” Cố Nam Thành đắc ý lấy ra giấy chứng nhận ly hôn. Mọi người đều lộ vẻ vui mừng. Ngay sau đó, tôi nhận được ba lời mời kết bạn: “Chị dâu, em thấy tôi thế nào?”

Tứ Hải Thanh Bình

Tứ Hải Thanh Bình Lúc chiến loạn, sư phụ đã nhặt được một thiếu nữ mang về núi. Nàng thân thể yếu ớt, ta dùng gà rừng hầm canh bồi bổ cho nàng, nàng lại ôm bụng nhăn mặt. “Tỷ tỷ, từ nhỏ ta đã không ăn đồ tanh.” Ta liền đến hậu sơn hái một giỏ rau dại nấm rừng về. Đem lên, nàng lại ghét bỏ nôn khan không ngừng. “Tỷ tỷ, ta ăn tuyết liên Thiên Sơn mà lớn lên, xưa nay không đụng vào những thứ bẩn thỉu này.” Ta đặt đồ ăn xuống quay người bỏ đi, nàng đói quá đành cầm đũa miễn cưỡng ăn. Sau khi khỏi bệnh, Khương Ninh trộm vòng ngọc rồi bỏ đi mà không nói một lời từ biệt. Không lâu sau, nhiếp chính vương đột nhiên dẫn binh đến vây quét tông môn. “Ninh nhi là thiên mệnh thần nữ, các ngươi là lũ ăn mày rách rưới sao lại dám ép nàng ăn rễ cỏ vỏ cây!” Vài vạn người vây quanh ta, ta giết đến máu me đầy người chắn trước sư phụ, rồi bị nhiếp chính vương dùng một mũi tên bắn thủng đầu. Khương Ninh yếu đuối nép vào lòng hắn, trên mặt còn văng máu của ta. Ngày đó, tông môn một trăm linh sáu người đều tử nạn. Mở mắt lần nữa, Khương Ninh vừa mới đánh đổ canh gà của ta. Ta không nói hai lời, từ trong phòng lôi ra một thanh đoản đao đầy vết máu loang lổ. Trốn tránh thế sự lâu rồi, bọn họ đều quên chiến thần năm xưa rốt cuộc là ai.

Ma Quân Khó Dỗ

Ma Quân Khó Dỗ Ta là nữ phụ phàm nhân độc ác trong truyện Tiên ma. Nam chính Cố Yến vì để nữ chính ghen, đã chọn cứu ta trước, sau khi nữ chính Tạ Ương Ương nhảy xuống vực thì mất tích. Cố Yến trong một đêm thành ma, điên cuồng tàn sát thành trì. Khi ta và bốn mươi vạn dân chúng phàm nhân ở thành Cẩm Châu bị tàn sát sạch sẽ, Tạ Ương Ương cuối cùng cũng xuất hiện. Hắn ôm chặt lấy nàng, nghiến răng nói bên tai nàng: “Nếu còn dám chạy, cô sẽ giết hết người trong thiên hạ để chôn cùng nàng.” Còn ta hóa thành du hồn, tồn tại trong oán niệm vô tận suốt ngàn năm, khi tỉnh lại lần nữa thì ta đã bị trói buộc với một thứ gọi là hệ thống. Nó nói với ta rằng, nó đến từ thế giới khác, còn thế giới ta đang ở chỉ là một quyển sách, bất kể ta có đầu thai bao nhiêu lần, ta cũng không thoát khỏi số phận của nữ phụ độc ác, ta sẽ bị họ giẫm đạp xuống bùn đen, đời đời kiếp kiếp không được chết tử tế.

Dị Ứng Trứng

Dị Ứng Trứng Tôi dị ứng với trứng, mẹ tôi nghĩ tôi quá giả tạo, luôn tìm cách cho tôi ăn trứng. Tôi một lần lại một lần bị xe cứu thương đưa vào bệnh viện, cuối cùng chết vì trứng. Nhưng mẹ tôi vẫn nghĩ là tôi giả vờ, là do ăn quá ít trứng nên mới thế. Mỗi năm khi cúng tôi, bà cũng phải mang theo một bát trứng luộc. Sau đó bà lại mang thai, vui mừng không thể ngừng cười. Bà đứng trước mộ tôi nói tôi chết là đúng. Tôi bay lơ lửng trên không nhìn bụng bà cũng cười không ngừng. “Mẹ ơi, hy vọng mẹ sẽ thích món quà con gửi cho mẹ.”

Mẹ Hiền Con Thảo

Mẹ Hiền Con Thảo Bà Hồ thích nhất là phóng sinh, mà những thứ được phóng sinh thì đủ mọi loại trên đời. Từ rùa tai đỏ đến bèo lục bình, từ nước khoáng đến quần áo bông. Thậm chí còn quá đáng hơn, giờ đây bà muốn “phóng sinh” cả trẻ con, mà lại là con nhà người khác. Làm tất cả những việc này, bà liên tiếp nhặt được tiền suốt bảy ngày. Bà đắc ý, nói đó là phước báo nhờ công đức mà bà đã tích lũy. Nhưng thực ra, đó lại chính là tiền mua mạng của bà.

Cặn Bã Mau Tránh Đường

Cặn Bã Mau Tránh Đường Kiếp trước, ngày tôi thành danh, tôi đã vạch trần quá khứ từng bị bắt nạt thời trung học. Mà cô gái bắt nạt tôi là Như Hạ, lại không chịu nổi dư luận đổ dồn mà chọn cách tự sát. Nhưng không lâu sau khi cô ta tự sát, vị hôn phu của tôi là Tiêu Mặc lại nhảy lầu từ tòa nhà khách sạn tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của giới truyền thông. Trước khi chết, anh ta chỉ để lại một câu: “Bao nhiêu năm qua, vì muốn chuộc tội cho cô ấy mà tôi đã ở bên cô, tại sao cô vẫn không chịu buông tha cho cô ấy!” Thế nên một lần nữa được sống lại, lúc Tiêu Mặc từ chối lời tỏ tình của Như Hạ, bị Như Hạ trả thù, tôi đã không chọn cách báo cảnh sát để ngăn cản. Kiếp này, tôi không muốn vì những kẻ không xứng đáng mà một lần nữa phải chịu cảnh bắt nạt.  

Thế Tử Phi Hung Mãnh

Thế Tử Phi Hung Mãnh Ta sống lại vào ngày mới gả vào Hầu phủ. Biểu muội của phu quân hành lễ với ta. “Trân nhi bái kiến biểu tẩu!” Ta vội vàng đỡ nàng dậy, thuận tay bắt mạch cho nàng. “Đây chính là ngoại thất phu quân nuôi trong phủ phải không? Thật đúng là một người đẹp, mau đứng dậy đi! “Muội còn đang mang thai, đừng để mệt mỏi.” Khách khứa đầy sảnh: “???” Phu quân vừa kinh ngạc vừa tức giận. “Nàng nói bậy bạ gì vậy? Biểu muội còn trong sạch, sao nàng có thể vu khống…” Biểu muội vẻ mặt tủi thân đột nhiên quay đầu nôn khan. “Ọe~” Ta: “Cái gì? Chàng không thừa nhận sao? Chẳng lẽ là… cưỡng bức? “Biểu muội đừng sợ, có gì ấm ức cứ nói với biểu tẩu, biểu tẩu sẽ làm chủ cho muội!”

Quỷ Mượn Thọ

Quỷ Mượn Thọ Anh trai tôi đã cùng chị dâu về quê để dâng hương và mừng thọ cho cụ bà. Cụ bà trăm tuổi đã đưa cho anh tôi một phong bao lì xì. Nhưng khi mở ra, anh phát hiện bên trong là một xấp tiền âm phủ cùng một lọn tóc trắng. Cha mẹ chị dâu vội vàng giải thích rằng cụ bà đã già lú lẫn, nhầm lẫn đặt nhầm tiền thật thành tiền âm phủ. Lọn tóc trắng chỉ mang ý nghĩa chúc “bách niên giai lão”. Thế nhưng, sau khi trở về, anh tôi đột nhiên ngã quỵ và phải nhập viện.