Báo Thù
Trừng Phạt Kẻ Bắt Nạt Ngày tôi xuất viện, em gái sinh đôi đã tự sát. Trong di động chỉ để lại một tin nhắn cuối cùng: “Cứu em với.” Con bé bị xa lánh, bị bắt nạt ở trường, không còn nơi nào để trốn thoát. Một tháng sau, tôi nhập học với khuôn mặt giống hệt em gái mình. Kẻ bắt nạt phấn khích vô cùng. Tôi cũng rất phấn khích. Bởi vì tôi bị rối loạn nhân cách bẩm sinh. Mối liên hệ duy nhất giữa tôi và nhân loại chỉ có em gái.
Xương Hồng 2: Hạ Trùng Mùa hè, côn trùng rộn rã. Hơn chục tên lang thang, ngay trước mặt cha tôi, đã làm nhục mẹ tôi. Mẹ tôi vì quá nhục nhã mà treo cổ tự tử, nhưng thứ treo trên xà nhà rõ ràng lại là một con rắn lớn. Dân làng vì tham sống sợ chết, trước mặt lũ lang thang lại nói: “Rắn vốn dâm tà, ả chết là đáng, không trách các ngươi, không trách các ngươi.” Đêm hôm đó, làng tôi rơi một trận tuyết hồng. Tất cả phụ nữ trong làng đều bị mãng xà làm nhục mà chết. Còn bên ngoài làng, đột nhiên mọc lên một tòa Vạn Xuân Lâu!
Ai Là Bé Ngoan Nào? Vị hôn phu của tôi và anh trai ruột đã ghét tôi suốt mười năm. Bọn họ tin chắc rằng tôi bắt nạt “bé ngoan” mà họ thầm thích. Và ngay tại tiệc đính hôn của tôi, họ vạch trần “tội ác” của tôi trước bao người. “Cô ta chính là thứ cặn bã chuyên bắt nạt bạn học!” Trong video phát trực tiếp toàn mạng, “bé ngoan” rưng rưng nước mắt mỉm cười: “Tôi không trách cô ấy nữa.” “Quay đầu lại, thuyền nhẹ đã vượt muôn trùng núi.” Cô ta nổi như cồn chỉ sau một đêm. Còn tôi bị chửi rủa khắp nơi, bị fan cuồng hắt axit, trong tuyệt vọng kéo cô ta cùng chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về năm lớp 12. “Bé ngoan” vừa dội nước lên đầu mình, vừa cười hỏi tôi: “Nghĩ xong nên xin lỗi tao kiểu gì chưa?” Tôi phát điên ngay tại chỗ. Tóm tóc nó lôi vào nhà vệ sinh, ấn đầu xuống bồn cầu: “Để tao dạy mày, bắt nạt thật sự là như nào.” “Mồm bẩn vậy, nhớ rửa sạch trước khi đi mách lẻo.”
Hy Vọng Cứu Rỗi Lúc đi đăng ký kết hôn với bạn trai, ngay khi chuẩn bị ký tên. Trong đầu tôi bỗng vang lên một giọng nói. 【Chồng cô không chỉ giấu một người vợ ở quê, anh ta còn giấu cô chuyện có con riêng bên ngoài.】 【Đứa trẻ đó giờ đã hai tuổi rồi!】
Huyết Tinh Quỷ Tôi tên Đại Kỳ, nhưng mọi người xung quanh thường gọi tôi là Lão Thất. Nguyên nhân khiến tôi, một thanh niên hơn hai mươi tuổi, được gọi là “lão” là vì nghề nghiệp của tôi khá đặc biệt, tôi điều hành một đạo quán gọi là “Xuất Đạo Tiên”.
Sổ Tay Của Phù Thủy Tôi bước vào trò chơi sinh tồn “Witch Dungeon”. Thời tiết ở đây u ám và mưa axit không ngừng rơi. Ban ngày, mọi thứ giống như một bức tranh với hai màu đen trắng. Nhưng đêm đến, khắp nơi đầu có quái vật nhảy nhót, rít gào. Để giải lời nguyền, hãy hoàn thành nhiệm vụ. Và tôi đã trải qua một chuyện tình đoạt mạng.
Em Gái Giả Mạo Trước khi chet tôi mới biết được, đứa em gái tôi liều mạng che chở là hàng giả. Cô ta thay thế thân phận của em gái tôi, khiến tôi cam tâm tình nguyện gánh tội thay cho cô ta, ngồi t ù 5 năm. Sau khi ra tù tôi biết được, trong 5 năm này, cô ta tiêu xài hết tài sản trong nhà, sau khi ba mẹ tôi thật sự hết tiền, cô ta không tiếc trộm bí mật công ty đổi lấy tiền, khiến gia đình phá sản. Tôi vì quá tức giận, chất vấn cô ta rốt cuộc có phải là em gái tôi hay không. Cô ta chột dạ nên đã dùng một mồi l ửa th iêu rụi cả nhà, khiên ba mẹ và tôi vĩnh viễn bị ch ôn vùi trong biển l ửa. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày cô ta mang theo vòng cổ của em gái tôi tới nhận thân.
Tuyết Trung Tống Thán Tôi xuyên thành nữ phụ trong tiểu thuyết đam mỹ, thực ra cũng không tính là nữ phụ, chỉ là nha hoàn thân cận của thụ chính. Là một nha hoàn, tôi chỉ đam mê đứng tuyến đầu “đẩy thuyền” CP, nhưng càng đẩy càng thấy không ổn. Vào một đêm đen gió lớn, tôi một cước đạp tung cửa căn phòng đầy không khí mờ ám. “Buông hắn ra!” “Đi theo ta!” Thế là, tôi và mỹ nhân thụ bắt đầu con đường trốn chạy.
Một Đời Không Tha Thứ Gả cho Từ Hán Khanh năm năm, hắn cùng thứ muội của ta lén lút tư tình, còn mang thai nghiệt chủng. Người người đều nói, năm xưa hắn chỉ là thư sinh yếu đuối, tay trói gà không chặt. Vậy mà dám một mình xông vào sào huyệt bọn cướp, trong đao kiếm hỗn loạn cứu ta trở ra. Ta là người hắn yêu thương nhất trong lòng. Thế nhưng lúc này, hắn lại phủ phục trước ngực thứ muội ta, nhẹ nhàng vuốt ve bụng nàng, giọng nói ôn nhu như nước: “Về sau, đứa trẻ trong bụng nàng, chính là độc đinh duy nhất của Từ gia ta.” Hôm hắn rước Tạ Yến Uyển vào cửa, Tin tức đương gia chủ mẫu của Từ phủ mất tích đã lan khắp phố lớn ngõ nhỏ Biện thành.
Công Lược Người Cha Khốn Nạn Sau khi công lược được Tống Viễn Chu, tôi đã cam tâm tình nguyện ở lại sinh con đẻ cái cho anh ta. Nhưng anh ta lại không yêu đứa con gái tôi sinh ra, trong mắt chỉ có đứa con gái của mối tình đầu. Thậm chí khi làm mất con gái, anh ta còn trách móc đứa trẻ mới chỉ vài tuổi là không hiểu chuyện. Sau đó, vì anh ta mà con gái tôi bị tai nạn xe hơi. Tôi quyết định không nghe theo hệ thống mà tiếp tục nhẫn nhịn nữa, thì hệ thống đột nhiên lên tiếng: “Mục tiêu ràng buộc đã thay đổi, mở nhiệm vụ khiến tên cha tồi phải khóc lóc thảm thiết”.
Dã Hỏa Thiêu Đồng Kỳ thi đại học kết thúc, cả lớp tổ chức chuyến du lịch tập thể. Nữ sinh chuyển trường thầm yêu cậu bạn thanh mai trúc mã chẳng may gặp h/ỏa h o/ạ.n trong lúc đang tắ/m, bị m/ắc kẹt trong phòng tắm, hoảng loạn cầu cứu người ấy. Cậu bạn lập tức lao đi cứu cô, bất chấp nguy hiểm. Tôi vội vàng cản lại, nói bằng giọng thành thật: “Lử/a lớn quá, cậu sẽ gặp ngu/y hiểm đấy! Tôi đã gọi lính cứu hỏa rồi.” Cậu ấy ngừng lại, không xông vào nữa. Cuối cùng, nữ sinh kia được lính cứu hỏa đưa ra ngoài trong tình trạng không mảnh vải che thân. Cô ta không những không cảm ơn mà còn òa khóc, tố cáo rằng danh tiết của mình đã bị phá hủy. Cô ta gọi cậu ấy tới từ biệt: “Giang Dự Bạch, kiếp sau em sẽ yêu anh bằng một trái tim trong sạch. Anh nhất định phải chờ em.” Tự cho rằng bản thân bị sỉ nhụ/c, cô n h//ả.y lầu 44. Mười năm sau, tôi lâm bồn nguy kịch. Cậu ấy lại nhất quyết không ký vào giấy cam đoan mổ lấy con. “Đây là cái giá cô phải trả cho Diêu Diêu. Đều do cô cản tôi lúc đó, nếu không thì người ch .t đã là cô!” Tôi ch .t cùng đứa con trong bụ/ng. Cậu ấy, lại vì cô gái kia mà oán hận tôi suốt 10 năm. Thế nên, khi quay lại một lần nữa, tôi quyết định thay đổi. Tôi không cản cậu ấy nữa. Khi cậu ấy lao vào biển lửa cứu người, tôi còn chu đáo giúp hai người họ… đóng cửa lại.
Huyết Sát Làng tôi có phong thủy rất tốt. Nhưng gần đây, cả làng bỗng ngập tràn mùi thối rữa, sát khí bao trùm khắp nơi. Ngày càng nhiều người chết thảm trong những tai nạn kỳ quái. Bà tôi là thầy phong thủy. Bà nói: “Mùi này là Huyết Sát, chỗ nào càng nặng mùi thì sát khí càng mạnh.” Nhưng lạ thay, mùi nặng nhất… lại phát ra từ người bà.
Tiểu Tuệ Tôi là một beauty blogger, thế nhưng lại nổi như cồn khắp mạng vì vài lời tiên tri về cái chết. Năm ngày sau, một phóng viên tìm đến nhà tôi để phỏng vấn. “Xin chào, xin hỏi làm thế nào bạn lại có thể dự đoán chính xác các vụ án mạng như vậy?” Tôi khẽ mỉm cười: “Người có thể biết chính xác thời gian và địa điểm… thì chắc chắn phải là hung thủ rồi, đúng không?”
Mộng Độ Xuân Tiêu Lần thứ ba cha mẹ tìm đến, ra lệnh cho ta thay đệ đệ trả nợ cờ bạc. Ta chỉ ném nhẹ một thanh đoản đao xuống đất, lạnh nhạt nói: “Được thôi, một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Cũng như bao lần trước, họ giận dữ định lao lên đánh ta, nhưng bị thị vệ cạnh bên túm gáy, ép quỳ xuống. Ta khẽ nhướng mày, thị vệ liền tận tâm dạy họ cúi đầu hành lễ: “Nói theo – Tham kiến Quý phi nương nương.”
Cô Dâu Ma Con người dù nghèo đến đâu cũng không nên làm bất cứ điều gì vì tiền. Tôi đã từng một lúc mê muội, kết minh hôn, giờ hối hận thì đã quá muộn. Câu chuyện phải bắt đầu từ ba tháng trước, gia đình tôi nghèo đến mức không có nổi một người thân thích nào, ngay cả bà con cũng không giúp đỡ gì được. Mẹ tôi bị ung thư dạ dày, tôi đã đi vay mượn khắp nơi, nhưng không ai sẵn lòng giúp đỡ. Không còn cách nào khác, tôi phải cứu mẹ, chỉ còn cách bán chính bản thân mình.
Ngọc Tranh Mẹ ta đã làm hạ nhân ở Cố phủ suốt mười năm. Phu nhân bảo bà hầu hạ rửa chân, bà cười nói đó là phúc phận của mình. Phụ thân yêu cầu bà dùng máu chế thuốc, bà ngoan ngoãn băng tay nấu thuốc. Cho đến khi phụ thân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ta, hài lòng mà nói: “Ly Ngôn càng lớn càng xinh đẹp, ngày nào đó phải để Trấn Quốc công nhìn thử.” Trấn Quốc công là chỗ dựa của phụ thân, nổi tiếng dâm loạn, tàn bạo, và ưa thích các cô gái nhỏ. Đêm ấy, mẹ ta mặt không đổi sắc cắt ngọn bấc đèn, lạnh lùng nói: “Ly Ngôn, con có muốn đổi cha không?” Ta phấn khích cầm lấy cây kéo: “Đổi! Con đã chờ lâu lắm rồi!”
Mạnh Uyển Trạng nguyên lang đã cho một cô nhi ở nhờ trong nhà. Cô nương ấy dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu mì, hai người họ đã nảy sinh tình cảm. Vì cô nương đó, hắn không tiếc hủy hôn ước với ta, vị thanh mai hắn. Mẫu thân hắn không nỡ từ bỏ gia thế của nhà ta nên đã tự ý tìm cách đuổi vị cô nương kia đi. Nhưng trạng nguyên lang lại đổ hết tội lỗi lên đầu ta. Sau này, hắn làm quan to, quyền khuynh triều dã. Hắn trước tiên trả thù ta, thậm chí còn liên lụy cả gia tộc của ta. “Ngày đó, ngươi dùng quyền thế ép A Trí phải rời đi.” “Giờ ta cũng cho ngươi nếm thử mùi vị bị quyền thế giày xéo.” Hắn ăn nói rất đường hoàng, không hề quan tâm đến tình nghĩa phu thê suốt tám năm của chúng ta. Ta bị một nhát kiếm cắt đứt cổ họng, đau đớn mà chết, dưới thân là thi thể của mẫu thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày trạng nguyên lang muốn hủy hôn với ta.
Miêu Nữ Phản Công Mẹ tôi là một thiên kim tiểu thư thật, sau khi được ông ngoại – người giàu nhất tìm lại, bà trở về gia đình. Chưa đầy nửa năm, bà qua đời. Tôi đến dự đám tang, chỉ với mục đích lấy trộm một ít tr//o c//ốt của bà để giữ lại làm kỉ niệm. Trong đám tang, “tiểu thư giả” chỉ vào chiếc tay áo rách của tôi, nói rằng tôi thật đáng thương, rồi khóc lóc cầu xin ông ngoại cho tôi nhận tổ quy tông. Ông ngoại mắt đỏ hoe, đồng ý, và đưa tôi trở về nhà. Tối hôm đó, trên đầu giường của tôi có một con chuột bị m//ổ bụng. Bên trong bụng chuột là một tờ giấy. Trên đó có ghi mấy chữ to đẫm m//áu: [Chào mừng đến địa ngục, công chúa bé nhỏ của ta.] Tôi run rẩy khắp người. Không phải vì sợ hãi, mà là vì phấn khích. Tôi bẩm sinh đã là kẻ xấu xa, là cổ nữ duy nhất của Miêu Cương luyện thuật dưỡng cổ bằng chính cơ thể mình.
Chưa Muộn Tôi thi đại học được hạng nhất của thành phố, hân hoan chờ đợi đại học Thanh Hoa và Bắc Đại đến tranh giành mình. Kết quả là mẹ tôi lại điền nguyện vọng vào một trường đại học hạng hai trong thành phố, tôi hoàn toàn choáng váng! Tôi chất vấn mẹ tại sao lại làm như vậy. Kết quả là bà nhìn tôi với ánh mắt phức tạp và nói: “Chuyện này nghe thì kỳ quặc, nhưng con hãy tin mẹ, một năm sau con sẽ bị Thanh Hoa đuổi học, rồi mắc chứng trầm cảm nặng, sau đó bị bọn buôn người bắt cóc đến một làng nhỏ, ăn thức ăn của lợn, bị xích bằng dây sắt, cuối cùng chỉ có thể sinh năm đứa con cho người ta, rồi qua đời.” Gì vậy, mẹ tôi trọng sinh quay lại sao?
Báo Thù Thành hôn được một năm, ta có thai, phu quân mừng rỡ khôn xiết, đặc biệt đưa ta về nhà mẹ để báo tin vui. Nhưng trên đường lại gặp phải sơn tặc, chàng vì bảo vệ ta mà trúng nhiều mũi tên, chet ngay tại chỗ. Vương phi phủ An vương biết chuyện, đích thân đến an ủi ta, còn thường xuyên mời ta vào phủ tụ họp. Tấm lòng giúp đỡ giữa lúc hoạn nạn ấy khiến ta cảm kích, liền lấy ân báo ân, giúp nàng xử lý không ít chuyện hậu viện âm u. Một ngày nọ, ta đ//ánh rơi đồ, quay lại viện của Vương phi để tìm thì vô tình nghe lén được nàng đang nói chuyện với tâm phúc. Thì ra đám sơn tặc năm đó chính là do Vương phi sai đến. Chỉ vì Hoàng hậu từng khen ta thông minh, từng có ý định ban hôn ta cho An vương. Sau đó, ta quỳ trước Hoàng đế trẻ tuổi: “Thiếp thân không cần ban thưởng, chỉ muốn mạng sống cả nhà nàng ta.”