Báo Thù

Lương Duyên

Lương Duyên Ta cứu một tên ăn mày, không ai biết hắn là hoàng tử bị đánh tráo trong cung, sau này được hậu thế biết đến với danh xưng là Vương gia tàn độc. Kiếp trước vì Lâm gia từng bố thí cho hắn một cái bánh bao nên hắn đã đưa cả Lâm gia đến kinh thành, hưởng hết vinh hoa phú quý. Còn ta, năm đó bị đích tỷ và đích mẫu gả cho một tên côn đồ lưu manh. Ngày thứ ba sau khi thành thân, ta bị bán vào lầu xanh, chịu đủ mọi nhục nhã mà chết. Kiếp này, ta được sống lại. Thấy đích tỷ, đích mẫu và phụ thân đối xử với tên ăn mày ta cứu về đủ kiểu khinh thường, không đánh thì mắng. Ta càng mong chờ biểu cảm của họ khi biết được sự thật.

Cải Mệnh

Cải Mệnh Ta dùng sự trong sạch cứu Tiêu Cẩm Hạc một m//ạng. Hắn lại nhận định là ta ham muốn vị trí Thái tử phi, cố ý làm như vậy. Sau đó quân địch vây thành, chỉ đích danh muốn Thái tử phi hiến tế mới bằng lòng ngừng chiến. Tiêu Cẩm Hạc cười gật đầu, đáp: “Có thể.” Hắn nói ta c//ướp đồ của tỷ tỷ, đã đến lúc trả lại. Hắn treo ta ở trên thành lâu, tùy ý để ta bị vạn tiễn xuyên tim. Hắn có một trăm cách để chuyển bại thành thắng, nhưng hắn nói, kết cục như vậy, là ta gieo gió gặt bão.

Thần Y Độc Nữ

Thần Y Độc Nữ A tỷ là một y nữ, sau khi chữa bệnh cho Quý phi, được Hoàng đế khen ngợi là diệu thủ. Quý phi ghen tuông, chặt đứt hai tay a tỷ, cười nói: “Nghe nói Tống y nữ y thuật cái thế, vậy chữa khỏi cái tay bị phế của mình đi.” Ả ta không cho tỷ tỷ ta nước và thuốc, nhìn tỷ tỷ vì mất máu quá nhiều mà chet. Sáu năm sau, Quý phi lại mắc bệnh lạ, bị tra tấn đến chet đi sống lại. Ta tiến lên bẩm báo: “Thế gian có một người, có thể trị bệnh này.” Quý phi thấy được hi vọng, hai mắt tỏa sáng: “Mau mời thần y đến, bao nhiêu bạc bổn cung đều cho!” Ta tiếc nuối lắc đầu: “Sáu năm trước, nương nương đã tự tay giet nàng.”

Vân Lãm

Vân Lãm Tôi được gia đình đón từ vùng quê Giang Nam trở về, cô em kế chê bai bộ sườn xám tôi đang mặc, mỉa mai rằng tôi có phải vẫn bó chân, sống trong thời nhà Thanh không. Tôi chỉ cười mà không nói, lặng lẽ pha trà, dịu dàng đưa chén trà đã pha sẵn thuốc xổ cho cô ta.

Thần Nữ Oán

Thần Nữ Oán Ta và Thái Hoa Đế Quân đã trải qua chín mươi chín kiếp tình duyên đầy sóng gió. Hắn đưa ta cùng trở về Cửu Trọng Thiên, đời đời kiếp kiếp không xa rời. Ta ngỡ rằng sau chín mươi chín kiếp yêu mà không được, cuối cùng cũng được viên mãn. Cho đến khi trên Tam Sinh Thạch xuất hiện cái tên chân mệnh thiên nữ của hắn. Hắn dành cho Liễu Như Yên sự sủng ái tột cùng, vì nàng ta mà cưỡng ép lột đi tiên cốt của ta. “Tô Ly, ngươi chẳng qua chỉ là một phàm nhân, chết thì chết thôi, Như Yên mới là chân mệnh thiên nữ!” Vào ngày đại hôn của bọn họ, ta mang trong mình cốt nhục của Thái Hoa. Lê thân xác tàn tạ nhảy xuống Tru Tiên Đài. Thái Hoa Đế Quân lại hóa điên.

Mộng Độ Xuân Tiêu

Mộng Độ Xuân Tiêu Lần thứ ba cha mẹ tìm đến, ra lệnh cho ta thay đệ đệ trả nợ cờ bạc. Ta chỉ ném nhẹ một thanh đoản đao xuống đất, lạnh nhạt nói: “Được thôi, một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Cũng như bao lần trước, họ giận dữ định lao lên đánh ta, nhưng bị thị vệ cạnh bên túm gáy, ép quỳ xuống. Ta khẽ nhướng mày, thị vệ liền tận tâm dạy họ cúi đầu hành lễ: “Nói theo – Tham kiến Quý phi nương nương.”

Tạ Quân Ân

Tạ Quân Ân Muội muội vì một nam nhân mà hại chet cả nhà. Cha từng cứu một cô nhi, vì báo thù cho chúng ta, nàng vào cung rồi bị muội muội tàn nhẫn sát hại. Sống lại một đời, ta nâng thân thể gầy yếu của cô nhi kia dậy: “Từ nay về sau, muội chính là muội muội ruột của ta.” Nàng kinh hoảng lắc đầu: “Ta, ta chỉ là nha hoàn cho tiểu thư…… Ta làm sao xứng.” Thấy muội muội đang nhìn với ánh mắt ghen ghét, ta nắm chặt tay nàng: “Muội xứng, từ nay về sau, ta che chở cho muội.”

Miêu Nữ Phản Công

Miêu Nữ Phản Công Mẹ tôi là một thiên kim tiểu thư thật, sau khi được ông ngoại – người giàu nhất tìm lại, bà trở về gia đình. Chưa đầy nửa năm, bà qua đời. Tôi đến dự đám tang, chỉ với mục đích lấy trộm một ít tr//o c//ốt của bà để giữ lại làm kỉ niệm. Trong đám tang, “tiểu thư giả” chỉ vào chiếc tay áo rách của tôi, nói rằng tôi thật đáng thương, rồi khóc lóc cầu xin ông ngoại cho tôi nhận tổ quy tông. Ông ngoại mắt đỏ hoe, đồng ý, và đưa tôi trở về nhà. Tối hôm đó, trên đầu giường của tôi có một con chuột bị m//ổ bụng. Bên trong bụng chuột là một tờ giấy. Trên đó có ghi mấy chữ to đẫm m//áu: [Chào mừng đến địa ngục, công chúa bé nhỏ của ta.] Tôi run rẩy khắp người. Không phải vì sợ hãi, mà là vì phấn khích. Tôi bẩm sinh đã là kẻ xấu xa, là cổ nữ duy nhất của Miêu Cương luyện thuật dưỡng cổ bằng chính cơ thể mình.

Dữ Khanh Tri

Dữ Khanh Tri Năm ta tiến cung chỉ mới mười bốn tuổi. Tất cả mọi người đều cho rằng ta là bị đích mẫu tính kế, bị ép vào cung để giúp đích tỷ cố sủng. Chỉ có ta biết rõ, đây là ta hao hết tâm tư trù tính mới có được, ta muốn tiến cung trở thành người được sủng ái nhất, tiêu diệt Phó gia, báo thù cho mẹ ruột ta.

An Nhiên

An Nhiên Lúc viện trưởng cô nhi viện mang theo bố mẹ giàu có đến. Tôi đã trói thiên kim thật trên gác mái. Thay thế thân phận của cô ta, hưởng hết vinh hoa phú quý. Sau đó tôi thi vào trường danh giá, hòa nhập với xã hội thượng lưu. Nhìn thiên kim thật sự đến chất vấn tôi, mẹ thờ ơ cười nónói: “Tôi không cần một đứa con ruột phế vật.” “Tôi muốn, chính là người thừa kế tài sản có năng lực.”

Từ Thu Nương

Từ Thu Nương Hắn là chàng rể được đưa đến cửa do ta ném tú cầu chọn được. Để hắn sớm đỗ đạt, ta đã dốc hết gia tài lo lót quan hệ, mở đường cho hắn. Nhưng lúc hắn đỗ đạt, ngày đầu tiên nhậm chức, người đầu tiên hắn ra lệnh bắt giam lại chính là ta. “Thu Nương, trạng nguyên không thể có quá khứ không trong sạch, nàng hãy làm thêm một chuyện cho ta nữa được không?” “Được.” Ta đập đầu vào cột, máu bắn tung tóe, từ đó không còn ai biết rằng – Trạng nguyên từng có một người vợ tào khang, ở kinh thành nàng ta là một nữ thương gia hèn mọn nhưng ở Dương Châu nàng ta… cũng từng là viên ngọc quý trên tay phú hộ giàu có nhất! Sống lại một lần nữa, đúng vào ngày tuyển rể. Nhìn xuống đám đông đen nghịt dưới lầu, ta ôm chặt quả tú cầu rồi quay người bỏ đi. “Thà tự chải đầu, chứ không gả cho thứ chẳng bằng heo chó!” “Cái chức trạng nguyên này chả nhẽ ta không thi đỗ được sao?”

Cố Tiểu Tiểu

Cố Tiểu Tiểu Một ngày trước khi tôi được đón từ trại trẻ mồ côi, cô gái bắt nạt tôi đã lấy đi giấy tờ tùy thân và thay thế thân phận của tôi. Trở thành thiên kim hào môn lưu lạc bên ngoài 15 năm. Còn tôi nằm trên căn gác mái cũ nát, cười và nói lời tạm biệt với kẻ bắt nạt tôi: “Chúc cô thượng lộ bình an, hiến thận suôn sẻ.”

Dê Nướng

Dê Nướng Cha ta là một đầu bếp nổi danh khắp mười dặm tám hương, món dê nướng nguyên con của ông có lớp da giòn tan, thịt mềm mọng, khiến ai nấy đều thèm thuồng. Ái thiếp của Nhiếp Chính vương nghe danh, bèn triệu cha ta đến phủ nấu ăn, đích thân yêu cầu món dê nướng nguyên con này. Cha ta đi, nhưng khi bị người ta ném trả về từ cửa sau của Vương phủ, toàn thân ông đã bị lửa thiêu cháy đến mức da thịt nát bấy. Thì ra, ái thiếp ấy bất chợt nảy ra ý muốn thưởng thức món dê nướng… không có mùi thịt dê. Khi mẹ ta biết chuyện, nàng không rơi lấy một giọt nước mắt. Nhưng ba tháng sau, nàng đứng trước cửa Vương phủ, dựng một cái nồi lớn, bắt đầu bán thịt dê.

A Dao Trở Về

A Dao Trở Về Sau khi sinh hạ một đôi nhi tử cho Sở Hạc An, ta liền theo hệ thống thoát ly khỏi thế giới này. Trước lúc rời đi, ta căn dặn Sở Hạc An hãy chăm sóc thật tốt cho hài tử của chúng ta. Sở Hạc An nước mắt giàn giụa, bi thương đến cực độ, liên tục gật đầu đồng ý. Hai mươi năm sau, ta xử lý hệ thống. Nhớ đến cốt nhục từng rời xa, ta quay lại thế giới này. Nhưng lại phát hiện, nhi tử và nữ nhi của ta đã chet.

Bạn Thân Trọn Đời

Bạn Thân Trọn Đời Bạn học tung tin đồn nhảm nói tôi được tuyển thẳng vào Thanh Hoa vì đã ngủ với hiệu trưởng. Ngay lúc đó, trước mặt tôi xuất hiện rất nhiều dòng bình luận: [Các cô gái giúp nhau nào, cứu tinh sẽ đến trong 5 giây nữa.] [Chị Ninh đã ghi âm lại rồi, chờ đợi cú phản đòn mạnh nhất!] [Chị đại Ninh Khê, mạch tình bạn này ngọt quá, cứu tôi với.] Tôi tự hỏi, chị Ninh là ai? Học sinh nghèo Ninh Khê bất ngờ giật lấy điện thoại của tôi và báo cảnh sát: “Chú cảnh sát, Tống Lam Lan bị hiệu trưởng chuốc thuốc và ngủ với cô ấy. Dù cô ấy không nhớ gì, nhưng ở đây có nhân chứng!” Cô ấy nháy mắt ra hiệu cho tôi, và tôi lập tức khóc lóc cầu xin những người tung tin: “Khi hiệu trưởng bị cảnh sát gọi đến, các cậu nhất định phải làm chứng trước mặt hiệu trưởng để minh oan cho tôi.” Bọn họ sợ đến đờ người, hận không thể quỳ xuống xin lỗi tôi. “Không không, chúng tôi không thấy gì cả, chúng tôi không phải nhân chứng.” Nhưng khi cảnh sát đến, học sinh nghèo lấy ra đoạn ghi âm bọn họ tung tin tôi ngủ với hiệu trưởng và khăng khăng: “Bọn họ chắc chắn đã nhìn thấy, chỉ là sợ hiệu trưởng trả thù nên không dám làm nhân chứng trước mặt hiệu trưởng.” Hiệu trưởng tức điên, yêu cầu cảnh sát điều tra rõ ràng để trả lại danh dự cho ông ấy. Cuối cùng, nguồn gốc tin đồn được phát hiện chính là học bá Từ Trường Thịnh – người có thành tích chỉ xếp sau tôi. Hiệu trưởng quyết định đuổi học cậu ta. Còn tôi và học sinh nghèo Ninh Khê trở thành bạn thân trọn đời.

Đóng Cọc Sống

Đóng Cọc Sống Vào những năm 2000, chú của tôi tiếp quản một công trình dang dở, xảy ra vài chuyện rắc rối, gây ra khá nhiều ồn ào, thậm chí còn lên cả tin tức. Lúc đầu có người đồn rằng mấy công nhân đã chết trước đây quay trở lại và vẫn tiếp tục làm việc. Còn có người nói mỗi đêm khuya, khi không gian yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng người đóng cọc trên công trường. Chuyện này càng ngày càng ly kỳ, thậm chí có người bảo rằng nhìn thấy mấy công nhân đã chết, mặt đầy máu, nằm bò trên cửa sổ gõ kính, hỏi vì sao họ không đi làm.

Khinh Vân Yểu

Khinh Vân Yểu Năm cả nhà bị tịch biên gia sản, a nương vội gửi ta đến nhà họ Tống làm biểu cô nương. Lão thái thái đồng ý, đợi đến khi cập kê sẽ tìm một gia đình tốt gả ta đi. Ta vốn tưởng mình gặp được người tốt, cuộc sống từ nay sẽ ổn định. Nhưng đến một hôm ta say trong tiệc rượu, biểu huynh lại mò lên giường ta. Lúc bị bắt gian tại trận, vị biểu tẩu xưa nay hiền thục của ta đập vỡ tách trà, lão thái thái mặt mũi từ bi cũng oán thán gia môn bất hạnh. Duy chỉ vị biểu huynh phong quang vô hạn của ta là ung dung thoả mãn mặc lại áo trong. Ngày hôm sau, một cỗ kiệu nhỏ đi vào cửa hông Tống gia. Biểu tẩu biến chủ mẫu, biểu huynh thành phu quân. Còn ta, trở thành một tiểu nương bị người người phỉ nhổ.

Tống Tích Âm

Tống Tích Âm Trở lại ngày ta cùng muội muội vào cung tuyển tú, muội muội bước đến đoạt lấy cây trâm hoa mai bạc trên đầu ta rồi cài lên đầu mình. Nàng hưng phấn đến phát run, không ngừng lẩm bẩm: “Thật tốt quá, đời này đến phiên ta làm phi tử của Hoàng thượng!” Kiếp trước trước điện tuyển tú, có một con bướm bay đến đậu trên cây trâm hoa mai bạc của ta, được coi là điềm lành, Thái hậu đặc cách cho phép ta vào cung bồi giá. Nàng nhìn ta với vẻ mặt khinh bỉ nói: “Sau này chúng ta chính là người của hai thế giới.” Ta cười mà không nói, đã được sống lại sao nàng vẫn còn ngốc như vậy? Tất cả phi tần được chọn lần này đều sẽ chet.

Phấn Son Nhạt Nhoà

Phấn Son Nhạt Nhoà Mẫu thân ta từng là hoa khôi nức tiếng một thời, dùng tiền tích góp cả nửa đời cho phụ thân ta mở đường tiến thân. Phụ thân ta đỗ đạt, quay lại liền đem mẫu thân ta tặng cho nhạc phụ là Hộ bộ thị lang… Làm nha hoàn rửa chân. Còn ta thì quỳ rạp trên đất, bị người ta cưỡi như ngựa… Sau đó, ta bị người ta thay phiên nhau lăng nhục, còn mẫu thân ta đang sống sờ sờ bị đánh đến chết thảm! Sau khi được tái sinh, mẫu thân ta lột xác, trở thành bạch nguyệt quang của hoàng đế, đứng trên đỉnh cao quyền lực. Lũ cặn bã, chịu chết đi!

Khâu Đoàn Viên

Mẹ ta bị con ngựa của một vị quý nhân đến từ kinh thành đá chết. Người trong thôn đều khuyên nhủ ta: “Quý nhân thấy ngươi ngốc nên mới giữ lại mạng sống cho ngươi. Ngàn vạn lần đừng nghĩ đến chuyện báo thù.” Sau khi chôn cất mẹ, ta lên kinh thành tìm đến kỹ viện lớn nhất để nương tựa dì. Dì ôm lấy ta, nói: “Ngoan nào, chúng ta chơi chết hắn, đòi mạng lại cho mẹ ngươi.” “Con trai đích tôn của Kinh Triệu Doãn ư? Để ta nghĩ xem nên để hắn chết như thế nào mới tốt đây.”