Báo Thù

Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu

Nơi Thuộc Về Tiếu Tiếu Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”

Phần 7 - Hải Sa Và Học Viện Nữ Đức

Hải Sa Và Học Viện Nữ Đức Ngày đầu nhập học, huấn luyện viên nam bảo tôi cởi quần trước mặt mọi người. “Giả bộ trong sáng cái gì, gái ngoan sẽ bị gửi đến đây sao?” Ông ta nói đúng, tôi chẳng phải loại tốt đẹp gì. Thế nên tối đó tôi vặn gãy cổ ông ta.

Công Lược Người Cha Khốn Nạn

Công Lược Người Cha Khốn Nạn Sau khi công lược được Tống Viễn Chu, tôi đã cam tâm tình nguyện ở lại sinh con đẻ cái cho anh ta. Nhưng anh ta lại không yêu đứa con gái tôi sinh ra, trong mắt chỉ có đứa con gái của mối tình đầu. Thậm chí khi làm mất con gái, anh ta còn trách móc đứa trẻ mới chỉ vài tuổi là không hiểu chuyện. Sau đó, vì anh ta mà con gái tôi bị tai nạn xe hơi. Tôi quyết định không nghe theo hệ thống mà tiếp tục nhẫn nhịn nữa, thì hệ thống đột nhiên lên tiếng: “Mục tiêu ràng buộc đã thay đổi, mở nhiệm vụ khiến tên cha tồi phải khóc lóc thảm thiết”.  

Nửa Đêm, Tiểu Vân Trở Về

Nửa Đêm, Tiểu Vân Trở Về Khi tôi còn bé, trong thôn có một cô gái chưa kết hôn đã có thai. Khi cái thai mới được bảy tháng, cô ấy treo cổ tự tử. Cha mẹ cô ấy cảm thấy xấu hổ nên đã quấn thi thể cô bằng tấm chiếu rơm và chôn ở bãi tha ma. Bãi tha ma là bãi chôn tập thể, trong đó toàn là lợn bệnh hoặc gà bệnh chết, không phải là nơi chôn cất người. Từ đó về sau, mỗi đêm trong thôn đều vang lên tiếng khóc của một người phụ nữ: “Cha, mẹ, con là Tiểu Vân, mau mở cửa cho con!”

Tuyết Trung Tống Thán

Tuyết Trung Tống Thán Tôi xuyên thành nữ phụ trong tiểu thuyết đam mỹ, thực ra cũng không tính là nữ phụ, chỉ là nha hoàn thân cận của thụ chính. Là một nha hoàn, tôi chỉ đam mê đứng tuyến đầu “đẩy thuyền” CP, nhưng càng đẩy càng thấy không ổn. Vào một đêm đen gió lớn, tôi một cước đạp tung cửa căn phòng đầy không khí mờ ám. “Buông hắn ra!” “Đi theo ta!” Thế là, tôi và mỹ nhân thụ bắt đầu con đường trốn chạy.

Song Hạc Qua Khung Cửa

Song Hạc Qua Khung Cửa Ta là thiên kim chân chính của phủ Tể tướng, lưu lạc bên ngoài nhiều năm. Ngày ta trở về, sinh mẫu đã khuất, trong phủ chỉ còn lại giả thiên kim được kế mẫu chống lưng, được sủng ái vô cùng, khiến ta rơi vào tình cảnh khó khăn chật vật. Chính vào lúc đó, Thế tử vốn đã bàn bạc hôn sự với giả thiên kim lại bất ngờ hủy bỏ, kiên quyết chọn ta làm thê. “Nếu không phải do số mệnh trêu ngươi, nàng sớm đã là thê tử của ta rồi.” Trong lòng ta dâng lên cảm giác áy náy, ngày thành thân đã đem phần lớn sính lễ nhường lại cho giả thiên kim. May mắn thay, bà mẫu hiền hòa, phu quân chu đáo, sau khi thành hôn, cuộc sống của ta vô cùng êm ấm thuận lợi. Thế nhưng, vào ngày thánh chỉ phong giả thiên kim làm Thái tử phi được đưa đến Tể tướng phủ, Ta tận tai nghe thấy phu quân nói với bà mẫu: “Hôm đó khi biết Thái tử muốn cưới thiên kim của phủ Tể tướng, con mới vội vàng cưới Chúc Thanh Đường.” “Giờ đây, Thuấn Hoa đã đạt được nguyện vọng, con cũng nên hưu thê rồi.”

Trăng Tàn Hoa Rụng

Trăng Tàn Hoa Rụng Hôn phu của ta là Thái tử Điện hạ, hắn luôn cực kỳ chán ghét thứ muội của ta, khi nhắc đến nàng luôn luôn khịt mũi coi thường. Cho đến khi, ta vô tình chứng kiến hai người ôm, hôn nhau thắm thiết. Thứ muội tựa vào lòng Thái tử, khóc thút thít: “Chàng sắp thành thân với tỷ tỷ của ta rồi, lại còn tới trêu chọc ta làm gì?” Thái tử điện hạ lại cười khẽ: “Ai bảo nàng luôn không nghe lời? Nàng ta chẳng qua chỉ là công cụ để Cô trừng phạt nàng, sau này cưới rồi cũng sẽ bỏ.” Đêm đó, ta lặng lẽ tiến cung, đối diện với nam nhân trên long sàng, đôi mắt đỏ hoe. “Ta hối hận rồi, lời ngài nói trước đây vẫn còn giá trị chứ?” Người kia lau đi nước mắt ta, khẽ thở dài: “Đương nhiên rồi, ngôi vị Hoàng hậu, trẫm vẫn luôn giữ lại cho nàng.”

Lời Thì Thầm Trong Câm Lặng

Lời Thì Thầm Trong Câm Lặng Chồng tôi có một gia đình khác ở bên ngoài, bọn họ đều nghĩ tôi không biết. Nhưng bọn họ lại không biết rằng, người phụ nữ đó là do tôi cẩn thận dạy dỗ ra. Họ muốn đuổi tôi tay trắng ra khỏi nhà, nhưng bọn họ không ngờ mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Dù sao thì, đã làm điều xấu thì sao có thể không nhận quả báo được chứ?

Trọng Sinh Không Phải Để Tha Thứ

Trọng Sinh Không Phải Để Tha Thứ Chị dâu tôi bị chẩn đoán có ba tử cung, cả nhà mừng rỡ như bắt được vàng. Mẹ tôi cười không khép được miệng: “Ba tử cung thì tốt quá rồi, một lần đẻ liền ba đứa cháu nội bụ bẫm cho mẹ!” Tôi khuyên chị dâu nên đến bệnh viện lớn để kiểm tra lại với bác sĩ chuyên khoa. Kết quả, bác sĩ chẩn đoán thai nhi bị dị tật, buộc phải phá bỏ để giữ mạng cho mẹ. Sau đó, chị dâu hồi phục nhưng không thể mang thai lần nữa. Thế là chị ta và mẹ tôi đổ hết tội lên đầu tôi: “Dị tật tử cung cái gì chứ? Tao thấy mày là thứ không đẻ được, ghen tị tao một lần mang ba đứa nên mới xúi tao đi phá thai!” “Hương hỏa nhà họ Vương đến đời mày là tuyệt tự rồi, mày còn mặt mũi mà sống à?” Mẹ tôi và chị dâu cùng nhau dùng gối bịt miệng gi//ết ch//ết tôi. Mở mắt ra lần nữa… Tôi quay về đúng cái ngày đưa chị dâu đến bệnh viện lớn để kiểm tra.

Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Tỉnh Táo

Mẹ Tôi Là Nữ Phụ Tỉnh Táo Mẹ tôi là một nữ phụ trong sách. Để giữ m//ạng sống, mẹ nhanh chóng mang theo tôi và ly hôn với người bố trong lòng chấp niệm về bạch nguyệt quang. Sau đó, để tôi không phải sống những ngày khổ sở, mẹ nhanh chóng tìm cho tôi một người bố mới. Người bố mới vừa đẹp trai lại giàu có. Nhược điểm duy nhất là có khá nhiều bạn gái cũ. Hôm đó, một trong những bạn gái cũ của bố mới đến cười nhạo mẹ. “Cô nghĩ anh ấy cầu hôn cô là vì yêu sao? Thực ra anh ấy vẫn chưa cắt đứt với tôi.” Mẹ tôi khẽ nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên đáp: “Ở thời cổ đại, tôi là chính thất, còn cô chỉ là thiếp.”

Trẫm Không Cần Thái Tử Phi Nữa

Trẫm Không Cần Thái Tử Phi Nữa Trong yến tiệc tại cung, Thái tử tuyên bố: “Ai có thể nối tiếp câu thơ này, ắt sẽ trở thành Thái tử phi tương lai.” Kiếp trước, ta nhanh miệng đối tiếp câu thơ, Thái tử liền cho rằng người đã cùng hắn đối thơ trong Y Mai Viên chính là ta. Đến đêm thành thân, nha hoàn của ta mới thổ lộ nàng mới là người đối thơ với Thái tử trong vườn hôm đó, rồi lập tức uống độc tự tận. Sau khi đăng cơ, việc đầu tiên Thái tử làm là truy phong nha hoàn ấy thành Hoàng hậu. Việc thứ hai chính là ban cho ta một chén rượu độc, để ta đau đớn đến ruột gan nát vụn mà ch. “Nếu không phải ngươi mạo nhận Thanh Hà, vị trí Thái tử phi vốn thuộc về nàng.” “Đây là món nợ ngươi phải trả cho Thanh Hà.” Thế nhưng… những câu thơ hôm đó vốn là do ta viết ra. Ta ch thảm, hắn lại ném cả tộc ta vào bãi tha ma cho lũ dã thú tranh nhau x..é x..ác. Khi mở mắt ra lần nữa, ta liền chủ động đẩy nha hoàn ấy ra. Thái tử không phải muốn lấy nàng ta sao? Được, ta tác thành cho họ.

Đại Sư Tỷ Tẩu Hỏa Nhập Ma Rồi

Đại Sư Tỷ Tẩu Hỏa Nhập Ma Rồi Ta và đại sư huynh đang tu luyện thì tẩu hỏa nhập ma. Chỉ vì ta và đại sư huynh đang tu luyện hăng say thì tiểu sư muội vô tri vô giác xông vào, làm gián đoạn thi pháp. Nàng ta thấy ta và đại sư huynh thì vô cùng kinh ngạc, sau đó vô tội nói: “Đại sư tỷ, Thanh Thanh không nhìn thấy gì hết, Thanh Thanh không biết… Thanh Thanh thật sự không cố ý.” Trong mắt nàng ta đã óng ánh nước mắt: “Đại sư tỷ, ta đã quấy rầy chuyện tốt của tỷ và đại sư huynh. Tỷ… tỷ sẽ không trách ta chứ?” Mẹ kiếp, xuyên sách thì xuyên sách, lại còn làm thế thân cho loại trà xanh này, thật là xui xẻo. Đại sư huynh vội vàng che chở tiểu sư muội sau lưng: “A Lăng, ngươi đừng trách Thanh Thanh, nàng ấy chỉ là một tiểu nữ hài đơn thuần, lương thiện, yếu đuối, không thể tự lo cho bản thân mà thôi~ “Nếu thật sự muốn trách, thì cứ trách ta là được.” Ta đứng dậy, sửa sang lại vạt áo, trực tiếp tung ra một chiêu Bình sa lạc nhạn, tiếp theo là một chiêu Hắc hổ đào tâm, rồi bổ sung thêm một chiêu Hầu tử Trộm đào. Đại sư huynh lập tức ngã xuống đất, co ro che lấy hạ thân, vô cùng đau đớn. Ta nhìn tiểu sư muội đang vô cùng kinh hãi, cười lạnh một tiếng, trực tiếp ra tay tát nàng ta hai mươi cái bạt tai. Ta móc kính sát tròng đỏ chót ra khỏi mắt, nhìn bọn hắn đang run lẩy bẩy nói: “Thật có lỗi, vừa mới tẩu hỏa nhập ma.”

Giành Lấy Giang Sơn

Giành Lấy Giang Sơn Cung nữ hạ dược vào rượu của thái tử bị ta phát hiện ra. Để bảo vệ tiền đồ của thái tử, ta đã đổi cốc rượu. Cung nữ và thị vệ tư thông bị phát hiện, hoàng hậu tức giận hạ lệnh ban chết cho họ. Thái tử biết được, chỉ tỏ vẻ chán ghét: “Đồ tiện nhân không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.” Sau khi hắn lên ngôi, lại ban thưởng ta, người đang mang thai cho hoạn quan nô tài, để bọn họ hành hạ ta đến chết. Ta mới biết, cung nữ đã chết kia là ánh trăng sáng trong lòng hắn. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về buổi tiệc, lạnh lùng nhìn cung nữ động tay động chân vào rượu.     Sắp tới mê truyện có kết hợp với lazada tung ra một loạt mã giảm giá, các mã 30/150k 60/300k 100/150k, ai là tín đồ săn sale của Lazada, shopee thì join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhe😘

Đích Tỷ Si Tình

Đích Tỷ Si Tình Đích tỷ của ta là một người si tình. Trong tiệc mừng thọ của hoàng đế, nàng đã đánh rắm ngay trước mặt mọi người để kháng chỉ từ hôn, khiến cả nhà bị tịch biên, ta và đích tỷ cũng bị đày vào quân doanh. Đích tỷ chu chu mỏ nói: “Ta và thái tử ca ca tình như thủ túc, chàng sẽ đến cứu ta.” Đích tỷ không đợi được thái tử ca ca của nàng. Khi nàng bị quân gia ức hiếp, nàng hoảng hốt cầu cứu ta, ta vì bảo vệ nàng mà bị người ta lăng nhục. Về sau, đích tỷ gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn nên được đại tướng quân cưới làm chính thê, ta thương tích đầy mình quỳ gối dưới chân nàng, cầu xin nàng cứu giúp. Đích tỷ thản nhiên nói: “Bọn hắn thích tra tấn ngươi, nhất định sẽ không để ngươi hương tiêu ngọc vẫn. Ngươi muốn ta cứu ngươi, ngươi là cố ý muốn làm hỏng danh tiếng của ta sao?” Nàng không những không cứu ta, còn vu khống ta với đại tướng quân, nói ta thấy người sang bắt quàng làm họ, khiến ta bị đám người đại tướng quân phái đến lăng nhục đến chết. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về ngày đích tỷ bị binh lính ức hiếp.

Giành Lấy Tân Sinh

Giành Lấy Tân Sinh Chuyện phòng the của cô gia khác hẳn người thường, khiến nữ tử khó mà chịu đựng nổi. Tiểu thư vì muốn tỏ ra hiền huệ, độ lượng nên đã tìm cho cô gia một nha hoàn thông phòng. Nha hoàn kia không ra gì, mới hầu hạ cô gia được bảy đêm thì tắt thở. Tiểu thư biết chuyện lại mắng nàng không biết liêm sỉ, phóng túng vô độ, lột sạch quần áo rồi ném vào ổ ăn mày. Sau đó, tiểu thư lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào mặt ta. Ta bị trói chặt đưa vào phòng cô gia, run rẩy không thôi. Nhưng nửa đêm, trong phòng lại vang lên tiếng kêu thảm thiết của cô gia.

Trần Sương phản sát

Trần Sương phản sát Sau khi muội muội trói định với hệ thống thì luôn có thể dễ dàng đoạt lấy mọi thứ của ta. Thẩm Hoài, là thứ duy nhất ta không bị cướp mất. Cho đến khi hắn vì báo thù cho muội muội mà ném chết đứa con gái mới sinh của chúng ta. Hắn giẫm lên máu thịt của con gái mà nói: “Ta biết năm đó người cứu ta là A Uyển, không phải ngươi. Nay dùng mạng của con gái để đền, là báo ứng của ngươi!” Nhưng rõ ràng, người cứu hắn là ta. Sau khi cùng Thẩm Hoài đồng quy vu tận, ta trọng sinh trở về ngày cứu hắn. Lần này, ta điều khiển xe ngựa nghiền nát tay hắn, tiêu sái rời đi. Muội muội chờ nhặt của rơi: “?”

Chín Bào Thai

Chín Bào Thai Bạn thân của tôi, Hồ Vi Vi, thất bại trong việc kết hôn với một gã nhà giàu đẹp trai. Cô ấy mang thai chín đứa con nhưng cuối cùng lại chết thảm trong bể phốt. Gã đàn ông kia cầm bản kết luận tự sát của cô ấy, đắc ý rải tiền khắp nơi: “Giờ thì lão tử được yên thân rồi. Một người đàn bà chơi chán rồi mà còn mơ dựa vào cái bụng để trèo cao à? Con trai á? Dù có sinh ra Thái tử cũng vô ích thôi! Không phải muốn tiền sao? Quỳ xuống nhặt đi, từ từ mà nhặt, đây là phần thưởng gia gia ban cho bọn mày.” Tôi không động đến một tờ nào. Dù sao thì, người sống không lấy tiền của người chết. Đôi mắt hắn vằn đỏ, tà khí quấn thân, sống không qua nổi 11 giờ sáng ngày mai. À, trùng hợp thay, đó lại là lúc kỳ thi bắt đầu…

Phượng Kế

Hôm thành thân, vị hôn phu của ta cố ý rước nhầm kiệu hoa, đưa ta vị tiểu thư dòng dõi thế gia tới một ngôi miếu bỏ hoang ở thành Nam, chỉ để thành hôn với một cô nữ xuất thân thấp kém. Hôm sau, khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló rạng, hắn dắt tay cô nữ trong trang phục tân nương lộng lẫy bước vào. “Kiệu hoa của ngươi và Yểu Yểu bị rước nhầm. Nhưng bây giờ nàng ấy đã cùng ta bái đường, chính là thê tử danh chính ngôn thuận. Còn ngươi…” Hắn giả vờ tỏ ra nể tình cũ, “Xét đến mối duyên mười mấy năm, cho ngươi vào phủ làm thiếp cũng là đã ban ơn rồi.” Rồi hắn đổi giọng, trở nên chán ghét rõ rệt: “Ngươi tuy là con cháu họ Thôi vùng Thanh Hà, nhưng thân đã chẳng còn trong sạch. Nếu muốn vào vương phủ làm thiếp, phải quỳ trước Yểu Yểu để tỏ lòng tôn kính với vương phi.” Hắn còn muốn ta uống thuốc tuyệt tự, cam đoan rằng ta sẽ không dựa vào thân phận dòng dõi cao quý mà chèn ép cô nữ hắn thương, thì mới được phép vào phủ làm thiếp. Ta xoa phần thắt lưng vẫn còn ê ẩm, hắn đâu biết… Ta thực sự đã không còn trong sạch. Nhưng người khiến ta mất đi sự trong trắng trong đêm ở miếu hoang đó. ….lại là thiếu niên hoàng đế trúng tình độc, phải nương náu tạm thời nơi đó.

Trưởng Tỷ Vạn An

Trưởng Tỷ Vạn An Ta là một nữ nhân cay độc. Trong kinh thành ai cũng nói vậy. Nói ta vì muốn kết thân với quyền quý, ép muội muội đã có người thương phải nhập cung. Nói ta muốn chiếm lấy gia tài, ép thư viện đuổi học đệ đệ, bắt nó lăn lộn sa trường. Sau đó, chúng nó đều công thành danh toại, còn ta chết trong cô độc. Sống lại một đời, ta quyết định khoanh tay đứng nhìn. Yêu thư sinh nghèo thì cứ yêu, sống không có lý tưởng thì cứ sống. Cái gì mà chấn hưng gia tộc, cái gì mà trưởng tỷ như mẹ, ta mặc kệ!

Tuế Tuế An

Tuế Tuế An Ta là nữ phụ ác độc, nổi danh tàn nhẫn, là trưởng công chúa nhiếp chính đầy tai tiếng. Hoàng đệ cùng ta nương tựa lẫn nhau, thiếu niên tướng quân thanh mai trúc mã, trạng nguyên lang vì ta mà làm nam sủng, tất cả đều vì nữ chính mà muốn ta phải ch-t. Cuối cùng, bọn họ trong ngoài cấu kết, dẫn quân công phá kinh thành. Trước mắt bao người, ta nhảy xuống từ tường thành. Sau khi giả ch-t, ta rời xa những ân oán tình thù của bọn họ và nữ chính, bắt đầu một cuộc sống bình yên. Cho đến một ngày, ta bị người ta dùng trường tiên cuốn lấy. Người đàn ông từng mong ta ch-t nay lại ủy khuất đến mức đỏ hoe khóe mắt. “Tuế Tuế, cầu nàng, nhìn ta một lần nữa thôi.”