Báo Thù

Ngọc Tranh

Ngọc Tranh Mẹ ta đã làm hạ nhân ở Cố phủ suốt mười năm. Phu nhân bảo bà hầu hạ rửa chân, bà cười nói đó là phúc phận của mình. Phụ thân yêu cầu bà dùng máu chế thuốc, bà ngoan ngoãn băng tay nấu thuốc. Cho đến khi phụ thân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ta, hài lòng mà nói: “Ly Ngôn càng lớn càng xinh đẹp, ngày nào đó phải để Trấn Quốc công nhìn thử.” Trấn Quốc công là chỗ dựa của phụ thân, nổi tiếng dâm loạn, tàn bạo, và ưa thích các cô gái nhỏ. Đêm ấy, mẹ ta mặt không đổi sắc cắt ngọn bấc đèn, lạnh lùng nói: “Ly Ngôn, con có muốn đổi cha không?” Ta phấn khích cầm lấy cây kéo: “Đổi! Con đã chờ lâu lắm rồi!”

Mạnh Uyển

Mạnh Uyển Trạng nguyên lang đã cho một cô nhi ở nhờ trong nhà. Cô nương ấy dung mạo xinh đẹp, tính tình nhu mì, hai người họ đã nảy sinh tình cảm. Vì cô nương đó, hắn không tiếc hủy hôn ước với ta, vị thanh mai hắn. Mẫu thân hắn không nỡ từ bỏ gia thế của nhà ta nên đã tự ý tìm cách đuổi vị cô nương kia đi. Nhưng trạng nguyên lang lại đổ hết tội lỗi lên đầu ta. Sau này, hắn làm quan to, quyền khuynh triều dã. Hắn trước tiên trả thù ta, thậm chí còn liên lụy cả gia tộc của ta. “Ngày đó, ngươi dùng quyền thế ép A Trí phải rời đi.” “Giờ ta cũng cho ngươi nếm thử mùi vị bị quyền thế giày xéo.” Hắn ăn nói rất đường hoàng, không hề quan tâm đến tình nghĩa phu thê suốt tám năm của chúng ta. Ta bị một nhát kiếm cắt đứt cổ họng, đau đớn mà chết, dưới thân là thi thể của mẫu thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày trạng nguyên lang muốn hủy hôn với ta.  

Miêu Nữ Phản Công

Miêu Nữ Phản Công Mẹ tôi là một thiên kim tiểu thư thật, sau khi được ông ngoại – người giàu nhất tìm lại, bà trở về gia đình. Chưa đầy nửa năm, bà qua đời. Tôi đến dự đám tang, chỉ với mục đích lấy trộm một ít tr//o c//ốt của bà để giữ lại làm kỉ niệm. Trong đám tang, “tiểu thư giả” chỉ vào chiếc tay áo rách của tôi, nói rằng tôi thật đáng thương, rồi khóc lóc cầu xin ông ngoại cho tôi nhận tổ quy tông. Ông ngoại mắt đỏ hoe, đồng ý, và đưa tôi trở về nhà. Tối hôm đó, trên đầu giường của tôi có một con chuột bị m//ổ bụng. Bên trong bụng chuột là một tờ giấy. Trên đó có ghi mấy chữ to đẫm m//áu: [Chào mừng đến địa ngục, công chúa bé nhỏ của ta.] Tôi run rẩy khắp người. Không phải vì sợ hãi, mà là vì phấn khích. Tôi bẩm sinh đã là kẻ xấu xa, là cổ nữ duy nhất của Miêu Cương luyện thuật dưỡng cổ bằng chính cơ thể mình.

Chưa Muộn

Chưa Muộn Tôi thi đại học được hạng nhất của thành phố, hân hoan chờ đợi đại học Thanh Hoa và Bắc Đại đến tranh giành mình. Kết quả là mẹ tôi lại điền nguyện vọng vào một trường đại học hạng hai trong thành phố, tôi hoàn toàn choáng váng! Tôi chất vấn mẹ tại sao lại làm như vậy. Kết quả là bà nhìn tôi với ánh mắt phức tạp và nói: “Chuyện này nghe thì kỳ quặc, nhưng con hãy tin mẹ, một năm sau con sẽ bị Thanh Hoa đuổi học, rồi mắc chứng trầm cảm nặng, sau đó bị bọn buôn người bắt cóc đến một làng nhỏ, ăn thức ăn của lợn, bị xích bằng dây sắt, cuối cùng chỉ có thể sinh năm đứa con cho người ta, rồi qua đời.” Gì vậy, mẹ tôi trọng sinh quay lại sao?

Báo Thù

Báo Thù Thành hôn được một năm, ta có thai, phu quân mừng rỡ khôn xiết, đặc biệt đưa ta về nhà mẹ để báo tin vui. Nhưng trên đường lại gặp phải sơn tặc, chàng vì bảo vệ ta mà trúng nhiều mũi tên, chet ngay tại chỗ. Vương phi phủ An vương biết chuyện, đích thân đến an ủi ta, còn thường xuyên mời ta vào phủ tụ họp. Tấm lòng giúp đỡ giữa lúc hoạn nạn ấy khiến ta cảm kích, liền lấy ân báo ân, giúp nàng xử lý không ít chuyện hậu viện âm u. Một ngày nọ, ta đ//ánh rơi đồ, quay lại viện của Vương phi để tìm thì vô tình nghe lén được nàng đang nói chuyện với tâm phúc. Thì ra đám sơn tặc năm đó chính là do Vương phi sai đến. Chỉ vì Hoàng hậu từng khen ta thông minh, từng có ý định ban hôn ta cho An vương. Sau đó, ta quỳ trước Hoàng đế trẻ tuổi: “Thiếp thân không cần ban thưởng, chỉ muốn mạng sống cả nhà nàng ta.”

Cứu Rỗi

Cứu Rỗi  Mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã tái sinh trong nhà vệ sinh của một trường nghề. Người vừa mới sinh ra tôi là một nữ sinh đang mặc bộ đồng phục học sinh, cô ấy đang ngồi trên sàn gạch lạnh, kinh hãi nhìn tôi chằm chằm. Cô trừng mắt nhìn tôi, rồi đưa đôi tay dính đầy m//áu về phía cổ tôi, định bóp chặt. Âm thanh từ hệ thống vang lên đúng lúc: [Địa điểm hiện tại là trường kỹ thuật cao cấp Mậu Thành, nhà vệ sinh nữ ở tầng ba, phía tây tòa nhà giảng dạy. Nhiệm vụ đầu tiên của bạn: Sống sót khỏi bàn tay của mẹ ruột.] Tôi: ???? Ván này là một trận đấu cấp cao rồi.

Nhạ Bạch

Nhạ Bạch Ta, trưởng nữ của Lễ Bộ Thị Lang, họ Thôi tên Âm, từ nhỏ lớn lên tại nhà ngoại. Năm mười bảy tuổi, bọn họ mới đón ta hồi kinh, ai nấy đều vẻ mặt hiền từ, nhân hậu. Nhưng sau lưng, tổ mẫu lạnh nhạt, phụ thân chán ghét, kế mẫu Tô thị thì miệng nam mô bụng bồ dao găm. Huynh trưởng cùng mẹ cùng cha với ta thì lạnh lùng cảnh cáo: “Thôi Âm, muội phải biết an phận thủ thường, nếu không, ta tuyệt đối sẽ không tha cho muội.” Tiểu muội cùng cha khác mẹ thì ngây thơ hoạt bát, cười nói dịu dàng: “Tỷ tỷ lớn lên ở nông trang quê mùa, y phục trên người đều lỗi thời cả rồi. Muội có mấy bộ không mặc nữa, tỷ cứ lấy mà dùng.” Bọn họ còn định gả ta cho công tử phủ Quận Công, kẻ từng đánh ch//ết chính thê của mình, làm kế thất. …… Trước khi vào kinh, ta vốn đã tính sẵn chuyện treo cổ tự tận. Chỉ là, tiểu tỳ Hoè Hoa đã liều mạng ôm lấy chân ta khóc lóc cầu xin— “Tiểu thư! Tiểu thư đừng chết mà! Người nhà họ Thôi ở kinh thành đã cho người tới đón, chúng ta vào kinh tìm niềm vui đi!” Ta bệnh rồi, mắc chứng cuồng loạn, đối với nhân sinh chẳng có chút gì gọi là hứng thú. Khi phát bệnh, chỉ có giết người mới khiến ta cảm thấy khoái lạc. Vậy thì… hy vọng bọn họ có thể mang lại niềm vui cho ta.

Đóng Cọc Sống

Đóng Cọc Sống Vào những năm 2000, chú của tôi tiếp quản một công trình dang dở, xảy ra vài chuyện rắc rối, gây ra khá nhiều ồn ào, thậm chí còn lên cả tin tức. Lúc đầu có người đồn rằng mấy công nhân đã chết trước đây quay trở lại và vẫn tiếp tục làm việc. Còn có người nói mỗi đêm khuya, khi không gian yên tĩnh, có thể nghe thấy tiếng người đóng cọc trên công trường. Chuyện này càng ngày càng ly kỳ, thậm chí có người bảo rằng nhìn thấy mấy công nhân đã chết, mặt đầy máu, nằm bò trên cửa sổ gõ kính, hỏi vì sao họ không đi làm.

Đích Nữ Mưu Lược

Đích Nữ Mưu Lược Đêm thành thân, thứ muội tự tiến cử, muốn làm thiếp của phu quân ta. Ta chẳng hề hoảng hốt chút nào, ngược lại, vị phu quân mà ta đã chọn lọc kỹ càng lại luống cuống. Hắn một cước đá bay thứ muội: “Chỉ dựa vào ngươi? Chó cũng chẳng thèm!” Nhìn thấy ta, hắn lập tức sụt sịt khóc lóc: “Nương tử, ta sợ quá……”

Áo Cưới Máu

Áo Cưới Máu Ba năm rồi, tôi luôn mơ thấy một người phụ nữ. Trong giấc mơ, tôi đẩy cô ấy, nhẹ nhàng đu đưa trên chiếc xích đu, dây xích phát ra những tiếng kẽo kẹt nhẹ. Tôi có thể nghe thấy tiếng cười trong trẻo như chuông bạc của cô ấy, và mùi hương theo làn gió thoảng qua khi mái tóc đen dài của cô bay lên, mùi hương giống như hoa hạnh, thật dễ chịu. Cô ấy rất thích vuốt ve làn da tôi, đôi bàn tay mềm mại ấy luôn đầy tình cảm, nhẹ nhàng vuốt ve cổ tôi, mang lại cảm giác run rẩy trên da thịt, tôi mê mẩn sự mới mẻ và kích thích ấy. Nhưng tiếc thay, tôi vẫn không thể nhìn rõ gương mặt cô ấy, chỉ nhớ có một vết bớt đỏ như máu ở phía sau vai cô. Mỗi lần thức dậy, tình yêu dành cho cô ấy lại càng sâu đậm hơn, tôi tin chắc rằng cô ấy chính là người tình định mệnh của tôi. Và cuối cùng, chúng tôi cũng sẽ gặp nhau, ngày đó, như tôi mong muốn, sẽ đến rất nhanh… Bạn đã từng đu đưa trên xích đu chưa? Cái “xích đu” mà cả đời chỉ có thể đu một lần…

Thợ Khâu Xác

Thợ Khâu Xác Tôi là thợ khâu xác. Làm nghề của chúng tôi có một quy tắc: Nếu có chó hoang tru lên trong khi đang khâu xác, phải lập tức dừng tay. Nhưng lần này… Chủ thuê trả rất nhiều tiền…

Giành Lấy Tân Sinh

Giành Lấy Tân Sinh Chuyện phòng the của cô gia khác hẳn người thường, khiến nữ tử khó mà chịu đựng nổi. Tiểu thư vì muốn tỏ ra hiền huệ, độ lượng nên đã tìm cho cô gia một nha hoàn thông phòng. Nha hoàn kia không ra gì, mới hầu hạ cô gia được bảy đêm thì tắt thở. Tiểu thư biết chuyện lại mắng nàng không biết liêm sỉ, phóng túng vô độ, lột sạch quần áo rồi ném vào ổ ăn mày. Sau đó, tiểu thư lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào mặt ta. Ta bị trói chặt đưa vào phòng cô gia, run rẩy không thôi. Nhưng nửa đêm, trong phòng lại vang lên tiếng kêu thảm thiết của cô gia.

Trần Sương phản sát

Trần Sương phản sát Sau khi muội muội trói định với hệ thống thì luôn có thể dễ dàng đoạt lấy mọi thứ của ta. Thẩm Hoài, là thứ duy nhất ta không bị cướp mất. Cho đến khi hắn vì báo thù cho muội muội mà ném chết đứa con gái mới sinh của chúng ta. Hắn giẫm lên máu thịt của con gái mà nói: “Ta biết năm đó người cứu ta là A Uyển, không phải ngươi. Nay dùng mạng của con gái để đền, là báo ứng của ngươi!” Nhưng rõ ràng, người cứu hắn là ta. Sau khi cùng Thẩm Hoài đồng quy vu tận, ta trọng sinh trở về ngày cứu hắn. Lần này, ta điều khiển xe ngựa nghiền nát tay hắn, tiêu sái rời đi. Muội muội chờ nhặt của rơi: “?”

Phượng Kế

Hôm thành thân, vị hôn phu của ta cố ý rước nhầm kiệu hoa, đưa ta vị tiểu thư dòng dõi thế gia tới một ngôi miếu bỏ hoang ở thành Nam, chỉ để thành hôn với một cô nữ xuất thân thấp kém. Hôm sau, khi ánh sáng đầu tiên của bình minh ló rạng, hắn dắt tay cô nữ trong trang phục tân nương lộng lẫy bước vào. “Kiệu hoa của ngươi và Yểu Yểu bị rước nhầm. Nhưng bây giờ nàng ấy đã cùng ta bái đường, chính là thê tử danh chính ngôn thuận. Còn ngươi…” Hắn giả vờ tỏ ra nể tình cũ, “Xét đến mối duyên mười mấy năm, cho ngươi vào phủ làm thiếp cũng là đã ban ơn rồi.” Rồi hắn đổi giọng, trở nên chán ghét rõ rệt: “Ngươi tuy là con cháu họ Thôi vùng Thanh Hà, nhưng thân đã chẳng còn trong sạch. Nếu muốn vào vương phủ làm thiếp, phải quỳ trước Yểu Yểu để tỏ lòng tôn kính với vương phi.” Hắn còn muốn ta uống thuốc tuyệt tự, cam đoan rằng ta sẽ không dựa vào thân phận dòng dõi cao quý mà chèn ép cô nữ hắn thương, thì mới được phép vào phủ làm thiếp. Ta xoa phần thắt lưng vẫn còn ê ẩm, hắn đâu biết… Ta thực sự đã không còn trong sạch. Nhưng người khiến ta mất đi sự trong trắng trong đêm ở miếu hoang đó. ….lại là thiếu niên hoàng đế trúng tình độc, phải nương náu tạm thời nơi đó.

Đích Tỷ Si Tình

Đích Tỷ Si Tình Đích tỷ của ta là một người si tình. Trong tiệc mừng thọ của hoàng đế, nàng đã đánh rắm ngay trước mặt mọi người để kháng chỉ từ hôn, khiến cả nhà bị tịch biên, ta và đích tỷ cũng bị đày vào quân doanh. Đích tỷ chu chu mỏ nói: “Ta và thái tử ca ca tình như thủ túc, chàng sẽ đến cứu ta.” Đích tỷ không đợi được thái tử ca ca của nàng. Khi nàng bị quân gia ức hiếp, nàng hoảng hốt cầu cứu ta, ta vì bảo vệ nàng mà bị người ta lăng nhục. Về sau, đích tỷ gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn nên được đại tướng quân cưới làm chính thê, ta thương tích đầy mình quỳ gối dưới chân nàng, cầu xin nàng cứu giúp. Đích tỷ thản nhiên nói: “Bọn hắn thích tra tấn ngươi, nhất định sẽ không để ngươi hương tiêu ngọc vẫn. Ngươi muốn ta cứu ngươi, ngươi là cố ý muốn làm hỏng danh tiếng của ta sao?” Nàng không những không cứu ta, còn vu khống ta với đại tướng quân, nói ta thấy người sang bắt quàng làm họ, khiến ta bị đám người đại tướng quân phái đến lăng nhục đến chết. Lần nữa tỉnh lại, ta trở về ngày đích tỷ bị binh lính ức hiếp.

Bảo Mẫu Nhà Tôi Là Trà Xanh

Bảo Mẫu Nhà Tôi Là Trà Xanh Khoảnh khắc con gái của bảo mẫu quỳ xuống cầu xin tôi giúp cô ta trả nợ, tôi biết cô ta lại đang bắt đầu. “Tiểu thư, tuy nó chỉ bằng giá một chiếc váy của cô, nhưng nó có thể cứu sống cả gia đình tôi.” Tôi thay cô ta trả hết tiền nợ cờ bạc của ba cô ta, dùng tiền để gửi cô ta vào một trường trung học quý tộc. Cô ta nói: “Cô cái gì cũng có, còn tôi chỉ khát khao một chút dịu dàng. Nhưng tôi sẽ kiềm chế bản thân, sẽ không…suy nghĩ thêm nữa.” Anh trai tôi lập tức tát tôi một bạt tai, nói rằng tôi không có lương tâm. Sau này, khi tôi từ chối việc cô ta muốn làm chị dâu của tôi, cô ta đã đâm tôi mười tám nhát dao. Cô ta vừa khóc lóc vừa nói: “Tôi chỉ muốn có được mọi thứ của cô, tại sao cô lại không thể nhượng bộ?”

Ngôn Linh Sư 4: Thế Giới Đại Học  

Ngôn Linh Sư 4: Thế Giới Đại Học   Đêm trước kỳ thi đại học, cả lớp tôi đều thức tỉnh hệ thống, chỉ riêng tôi thì không. Mọi người tự nhận mình là “đứa con được chọn của trời”, cười nhạo tôi là kẻ vô dụng. Bạn trai cũng chia tay tôi để đến với cô gái từng bắt nạt tôi. Nhưng họ không biết rằng, tôi là một Ngôn Linh Sư. Chỉ cần tôi mở miệng, hệ thống của tất cả bọn họ sẽ lập tức mất hiệu lực.

Con rơi con rớt ở đâu?

Tôi vô tình lướt thấy một bài đăng trong group nội thành: “Làm sao đưa con riêng về nhà mà không để vợ nghi ngờ?” Phần bình luận toàn là người mắng chủ thớt vô đạo đức. Thế nhưng hắn lại thản nhiên đáp: “Vợ tôi là cái bà mặt vàng kia, không đẻ được, chẳng lẽ tôi không được tìm người khác sinh giùm à?” “Tôi tính cả rồi, cứ nói là con của họ hàng nghèo dưới quê, rồi giả ch cho mẹ đứa nhỏ ra nước ngoài sống sung sướng.” “Đợi khi cô ta nuôi con tôi khôn lớn, tôi quay lại nhận cha con.” Lúc đó tôi còn thấy buồn thay cho ai xui xẻo lấy phải thể loại đàn ông cặn bã thế này. Không những bị phản bội, còn bị lợi dụng để nuôi con riêng cho hắn. Không ngờ, sáng hôm sau, chồng tôi thật sự ôm về một đứa bé sơ sinh. “Vợ à, đây là con của họ hàng dưới quê, nhà nghèo quá nuôi không nổi. Em xem đứa nhỏ tội chưa, hay là mình nhận nuôi nó nhé?”

Thịnh Vũ

Thịnh Vũ Ta liều mạng cứu về tiểu tướng quân, hắn lại ra công đường cùng ta đối chất, chỉ vì muốn hủy hôn với ta. Hắn mắng ta tâm địa độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, tán dương nàng ôn hoà hiền hậu thuần lương. Mà ta mất hết mặt mũi, không người muốn cưới, đành phải gả cho tên gian thần Hoắc Chương tiếng xấu đồn xa. Ngày ta xuất giá, hắn lại đột nhiên đơn thương độc mã chạy đến cướp dâu, nói rằng nguyện ý nạp ta làm thiếp. Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Chỉ loại hàng này thôi mà cũng đáng để nàng nhớ nhung nhiều năm như vậy sao?” Về sau, tiểu tướng quân quỳ rạp bên váy ta, thảm thiết cầu xin ta nhận hắn, dù chỉ làm nhỏ.  

Tội Lỗi Không Thể Biện Minh

Tội Lỗi Không Thể Biện Minh Kỷ niệm năm năm ngày cưới, chồng rủ tôi đi du lịch. Trên đường, anh ta trượt chân ngã xuống vực, nằm ICU suốt một tháng, cuối cùng vẫn không qua khỏi. Vừa đáp xuống sân bay, mẹ chồng đã lao tới như hổ đói vồ mồi, mặt mày hung dữ: “Con đàn bà gi.t người này! Cô gi.t chồng để lừa tiền bảo hiểm!” Tôi thật sự bị oan quá rồi. “Mẹ à, mẹ nói chuyện cũng phải có chứng cứ, chính anh Hải Dương mua bảo hiểm tai nạn với số tiền rất lớn mà.” “Nhưng người ngã xuống là nó đấy!” “Con đã bán sạch gia sản để cứu anh ấy rồi, mẹ không tin thì xem đi.” Tôi mở app ngân hàng ra, số dư chưa nổi bốn chữ số. Trong lúc giằng co, bà ấy xé rách một chiếc túi nilon – bên trong là tro cốt của Đinh Hải Dương. Tôi đau đớn nghẹn ngào: “Mẹ, con trai mẹ bay tứ tung đầy đất rồi kìa.”