Báo Thù

Tôi Đào Ngôi Mộ Của Chính Mình

Tôi Đào Ngôi Mộ Của Chính Mình Tôi bị người bạn thân hại chết, vậy mà bố mẹ tôi lại nhận cô ta làm con gái nuôi. Bạn trai tôi cũng chuẩn bị cưới cô ta. Tôi phải làm gì đó để bọn ngốc này biết rằng tôi đã chết oan.

Người Mặt Dày Sẽ Vô Địch Thiên Hạ

Người Mặt Dày Sẽ Vô Địch Thiên Hạ Ba chồng tôi vì muốn đuổi mẹ tôi ra khỏi nhà mà trực tiếp đặt một chiếc giường tầng trong phòng ngủ. Còn vô cùng “rộng lượng” nói: “Bà là khách, bà chọn trước đi, muốn nằm giường trên hay giường dưới?” Thậm chí còn mặt dày tuyên bố: “Đây là nhà con trai tôi, tôi ở nhà con trai mình thì có gì sai?” “Ngược lại là bà đó, làm mẹ vợ mà ở lì đây gần chục năm rồi, bà không thấy ngượng à?” “Nếu bà không thấy ngượng thì sau này hai ta cùng ở một phòng, tôi không chê đâu!” Nghe mấy lời này, không chỉ mẹ tôi mà cả tôi cũng t/ứ/c đến toàn thân run rẩy. Đúng là vô liêm sỉ! Ông ta quên ai là người bỏ tiền mua căn nhà này rồi sao?

Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ

Huyền Sư Thẩm Tuế: Tiền Mượn Thọ Nhặt được tiền vay mượn sinh mệnh của ác quỷ, tôi tính ra cô ta chết khi dương thọ vẫn còn. Lúc rạng sáng, trong buổi livestream của tôi, có một người đàn ông nhờ tôi giúp tìm hài cốt của em gái. Tôi đồng ý, lập tức lên đường đến khu rừng. Nhưng tôi không ngờ rằng… kẻ tìm đến tôi, căn bản không phải con người.

Màn Kịch Cuối Cùng

Màn Kịch Cuối Cùng “88,8 vạn sính lễ, một xu cũng không được thiếu!” Bữa tiệc đính hôn của tôi và bạn gái đã trở thành một cuộc cãi vã lớn. Trước đó, hai bên gia đình đã thỏa thuận rõ ràng, nhà tôi sẽ chi 48,8 vạn làm sính lễ để cưới cô ấy. Nhưng trong bữa tiệc ngày hôm qua, khi nhắc lại chuyện sính lễ, bạn gái tôi có vẻ né tránh, còn mẹ vợ tương lai thì trực tiếp yêu cầu tăng lên 88,8 vạn. Mẹ tôi không vui, nhưng vì rất thích tính cách dịu dàng của bạn gái, bà vẫn kiên nhẫn thương lượng với mẹ vợ tương lai, hỏi xem có thể bàn bạc lại không vì mọi chuyện đã thống nhất từ trước. Tuy nhiên, mẹ vợ tương lai cùng bố vợ đều từ chối thẳng thừng, không bớt một xu. Bạn gái tôi chỉ ngồi đó, im lặng không nói một lời. Bố tôi, với tính cách nóng nảy, không thể chịu nổi thái độ ngang ngược đó, đã tức giận lật cả bàn tiệc. Câu chuyện từ đây bắt đầu vỡ lở. Tôi và bạn gái rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh. Cô ấy trách là nhà tôi rõ ràng có tiền, tại sao không chịu chi thêm, chỉ cần thêm số tiền đó là em trai cô ấy có thể mua được một căn nhà mới. Cô ấy còn nói rằng điều đó chứng tỏ tôi không yêu cô ấy đủ nhiều, thậm chí còn nhắc lại chuyện bố tôi lật bàn tiệc. Còn tôi, tôi đứng về phía bố mẹ. Tiền không phải từ trên trời rơi xuống, hơn nữa, toàn bộ tài sản gia đình đều đã đầu tư vào kinh doanh, khoản tiền lưu động không thể dễ dàng lấy ra. Bố mẹ tôi đã nói rõ từ trước, hiện tại là thời điểm quan trọng của dự án kinh doanh, dù có cố hết sức, nhà tôi cũng chỉ có thể lấy ra tối đa 80 vạn – vừa đủ cho sính lễ và tổ chức đám cưới. Thế mà họ lại đòi tăng lên 88,8 vạn, điều này thật quá đáng. Nếu ngay từ đầu đã thống nhất số tiền đó, chúng tôi có lẽ đã chuẩn bị tâm lý. Nhưng thay đổi vào phút cuối thế này, làm sao chấp nhận được? Nhìn vào thái độ của bố mẹ vợ tương lai, có lẽ mối quan hệ của chúng tôi khó mà tiếp tục. Nhưng nếu nói chia tay, tôi lại không nỡ, vì chúng tôi đã yêu nhau ba năm, từ năm hai đến năm tư đại học, tình cảm rất sâu đậm. Thật sự tiến thoái lưỡng nan.

Mộng Độ Xuân Tiêu

Mộng Độ Xuân Tiêu Lần thứ ba cha mẹ tìm đến, ra lệnh cho ta thay đệ đệ trả nợ cờ bạc. Ta chỉ ném nhẹ một thanh đoản đao xuống đất, lạnh nhạt nói: “Được thôi, một ngón tay đổi lấy một ngàn lượng.” Cũng như bao lần trước, họ giận dữ định lao lên đánh ta, nhưng bị thị vệ cạnh bên túm gáy, ép quỳ xuống. Ta khẽ nhướng mày, thị vệ liền tận tâm dạy họ cúi đầu hành lễ: “Nói theo – Tham kiến Quý phi nương nương.”

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội

Ánh Mắt Kẻ Phản Bội Phó Lễ dẫn tôi đi ra ngoài chơi, em gái tôi nhất định phải đi theo. Kết quả gặp phải bọn bắt cóc, dùng súng chỉ vào em gái tôi làm con tin, bắt Phó Lễ chuẩn bị tiền. Cả đời này tôi không thể quên được ánh mắt của Phó Lễ lúc đó. Hắn đầy vẻ lo lắng, nói với bọn bắt cóc: “Có thể đổi con tin khác được không, em ấy đang mang thai, không chịu được sự sợ hãi.” Hắn nhìn tôi: “Tiếu Tiếu, xin lỗi, em ấy mang thai con của anh. Em đi thay em ấy đi.” Nửa năm sau, tôi từ chỗ bọn bắt cóc trở về, nâng cao bụng lớn. Phó Lễ lại phát điên: “Đứa bé là của ai?”

Trường Mệnh Báo Thù

Trường Mệnh Báo Thù Phu quân của ta là một vị tướng quân. Năm ta tròn hai mươi, hắn đã bỏ lại ta, vì nước mà hy sinh. Ta một mình nuôi nấng hài tử, quán xuyến mọi việc trong phủ, thậm chí còn giúp con giành được tước vị. Khi đã bước qua tuổi lục tuần, ta lại vô tình trông thấy đứa con trai đã trở thành Hầu gia, mang theo đứa cháu ngoan của ta tiến vào một tòa trạch viện. Tiếng cười nói vui vẻ vang lên từ trong viện như những mũi dao đâm thẳng vào tim ta. Hóa ra hài tử của ta lại gọi người khác là mẫu thân. Hóa ra bốn mươi năm thủ tiết của ta chỉ là một trò cười, bởi phu quân ta vốn chưa từng chết. Khi sự thật phơi bày, nỗi hận trong lòng ta cuồn cuộn dâng trào: Tất cả đều phải chết.

Cha Đừng Ngược Nữa, Mẹ Tôi Mất Ba Ngày Rồi

Cha Đừng Ngược Nữa, Mẹ Tôi Mất Ba Ngày Rồi “Mẹ ngươi đâu?” Cha hỏi tôi, trên người còn vương mùi son phấn của thiếp thất của ông ta. “Mẹ tôi ch//ết rồi, từ ba ngày trước.” Tôi chỉ vào di hài của mẹ, dửng dưng nói cho ông ta biết. Người cha xưa nay vốn được xưng là tỉnh táo đã hoàn toàn phát điên.

Nhật Ký Của Trưởng Khoa Phụ Sản

Nhật Ký Của Trưởng Khoa Phụ Sản Tôi là bác sĩ chuyên khoa hiếm muộn, mỗi tuần khám hai ngày. Một ngày nọ, chồng tôi quỳ xuống cầu xin tôi, nhờ tôi chữa bệnh cho tình cũ của anh ta, Mạc Huệ Tình. Anh ta đích thân đưa cô ta đến, còn ân cần đỡ cô ta ngồi xuống, cứ như đang đi khám thai vậy. Tôi lật bệnh án, lạnh nhạt nói: “Niêm mạc tử cung quá mỏng.” Ngay lập tức, Mạc Huệ Tình đỏ mắt. Chồng tôi giận dữ quát: “Huệ Tình trong sạch, cô đừng có nói bậy!” Tôi liếc anh ta một cái, cười lạnh: “Niêm mạc tử cung mỏng không nhất thiết là do phá thai nhiều lần. Không cần phải chột dạ.” Tôi tiếp tục hỏi: “U nang hai bên buồng trứng. Hai người đã quan hệ bao lâu mà chưa có thai?” Chồng tôi trừng mắt mắng lớn: “Cô ấy bị chồng cũ bỏ vì không thể sinh con, cô không biết sao? Cô hỏi vậy là cố tình kích thích cô ấy à?” Tôi thực sự chưa từng thấy ai điên rồ đến mức này. Thấy không thể tiếp tục với một kẻ vô lý như vậy, tôi quyết định kết thúc cuộc khám bệnh. Trước khi gọi bệnh nhân tiếp theo, tôi thuận miệng hỏi câu cuối: “Hai người có chấp nhận làm thụ tinh ống nghiệm không?” Cả hai sắc mặt tái mét. Trước khi chồng tôi lại lên cơn hành hung bác sĩ, tôi bấm chuột gọi bệnh nhân tiếp theo: “Bệnh nhân tiếp theo!” Làm bác sĩ chuyên khoa vô sinh hiếm muộn, bệnh nhân đến khám hầu hết đều như đi một vòng trong nhà lao. Chồng tôi không chịu nổi cảnh Huệ Tình chịu khổ, thế là chạy khắp bệnh viện nổi điên với từng bác sĩ một. Mọi người đều tránh xa anh ta. Tôi cũng muốn tránh xa anh ta. Dù sao, kẻ gây náo loạn trong bệnh viện là đáng sợ nhất.

Hàng Xóm Tâm Thần Livestream Đập Cửa

Hàng Xóm Tâm Thần Livestream Đập Cửa Người phụ nữ t/â m th.ầ./n dưới lầu đã đập cửa nhà tôi suốt 2 năm trời. Dựa vào cái giấy chứng nhận “miễn tử”, con trai bà ta cũng ngày càng buông thả, chẳng buồn ngăn cản. Sau khi thay cánh cửa thứ 8 bị đ/ậ/p nát, tôi bức xúc cắt đoạn camera đăng lên mạng than thở. 【Gắn chuông báo động ngoài cửa, ai mà đập cửa là nó hú “u oà u oà”, để xem ai ngủ được!】 【Phản ứng đầu tiên của tôi là: cửa có dẫn điện không nhỉ? Tôi đúng là đ/ộc ác quá đi~ (chó ngáo)】 【Mua máy rung, livestream camera, ai donate là máy rung 10 giây. Mở luôn kèo đoán “bà đi/ên có lên không”. Không đầy nửa năm đủ tiền mua nhà khác.】 Tôi bật dậy khỏi giường, tay ôm mũi bị đ/ập trúng bởi cái điện thoại rơi trúng mặt. Phát ra tiếng cười khanh khách lần đầu tiên trong 2 năm qua…

Trọng Sinh Sau Khi Nuôi Con Thay Kẻ Khác

Trọng Sinh Sau Khi Nuôi Con Thay Kẻ Khác Cả đời ta vì Lâm gia mà vắt kiệt tâm sức, lại chẳng hề được công nhận, cuối cùng bị giam trong từ đường suốt năm năm, trúng độc mà ch.t. Sau khi ch.t mới biết, hóa ra phu quân và quả tẩu gian díu, còn châu thai ám kết. Phu quân lén cho ta uống thuốc tuyệt tử, sau lại lấy cớ ta không thể sinh con, ép ta thu dưỡng đứa con riêng của hắn và góa phụ. Ta chẳng hay biết gì, hết lòng nuôi dưỡng hài tử, hầu hạ phu quân, phụng dưỡng bà mẫu, thế mà cả đời chẳng cầu được gì, cuối cùng lại ch.t thảm trong từ đường. Mãi đến khi mở mắt ra lần nữa, ta trở về thời điểm phu quân ép ta nhận nuôi đứa con riêng kia.

Chị Dâu Xấu Tính

Chị Dâu Xấu Tính Giây phút xe hàng lao đến như tên bay, tôi đẩy chồng mình ra. Nhưng tôi lại bị đụng trúng nặng đến mức không thể sinh con, còn phải ngồi xe lăn suốt đời. Anh ta mang theo áy náy thương yêu tôi mười năm, một đời không có con cái. Mọi người đều ngưỡng mộ tôi tìm đúng người rồi, tôi cũng tưởng rằng tôi hạnh phúc cả một đời. Cho đến mười năm sau tôi chết rồi, lại nhìn thấy anh ta và chị dâu cả của anh ta ôm nhau: “Chị dâu, cuối cùng cô ta cũng chết rồi, anh nhớ em và con lắm.” Vẻ mặt chị dâu cả lo lắng hỏi anh ta: “Số thuốc thú y kia anh dọn dẹp sạch sẽ rồi chứ? Với cả lần tai nạn đó anh chắc chắn xử lý xong xuôi rồi?” Chồng tôi an ủi chị ta: “Em yên tâm, đến chết cô ta cũng không biết vụ tai nạn đó là do anh sắp xếp, cô ta không đứng lên được cũng là do anh cho cô ta uống thuốc thú ý, đều trách tên tài xế kia không trực tiếp đâm chết cô ta, hại anh lãng phí cả mười năm, đúng là tức chết anh rồi!” Chị dâu chép miệng một tiếng: “Không sao, sau này chính là thời gian hạnh phúc của một nhà ba người chúng ta rồi.” Đầu óc “ầm” một tiếng, linh hồn của tôi không cam lòng mà tan biến. Mở mắt ra lần nữa, vậy mà tôi quay lại một ngày trước khi tai nạn xảy ra.

Ác Mộng Của Hoàng Đế

Ác Mộng Của Hoàng Đế Hoàng đế gặp ác mộng. Sau khi hắn thức dậy đã hạ lệnh giết chết tất cả các bé gái sinh vào ngày Tết Nguyên Tiêu năm Thìn. Cha nương vì bảo vệ tỷ tỷ mà bị loạn côn đánh chết, phơi thây nơi hoang dã. Hoàng đế cho rằng mầm tai họa đã được diệt trừ sạch sẽ. Nhưng hắn không biết ta và tỷ tỷ là tỷ muội sinh đôi.

Dê Nướng

Dê Nướng Cha ta là một đầu bếp nổi danh khắp mười dặm tám hương, món dê nướng nguyên con của ông có lớp da giòn tan, thịt mềm mọng, khiến ai nấy đều thèm thuồng. Ái thiếp của Nhiếp Chính vương nghe danh, bèn triệu cha ta đến phủ nấu ăn, đích thân yêu cầu món dê nướng nguyên con này. Cha ta đi, nhưng khi bị người ta ném trả về từ cửa sau của Vương phủ, toàn thân ông đã bị lửa thiêu cháy đến mức da thịt nát bấy. Thì ra, ái thiếp ấy bất chợt nảy ra ý muốn thưởng thức món dê nướng… không có mùi thịt dê. Khi mẹ ta biết chuyện, nàng không rơi lấy một giọt nước mắt. Nhưng ba tháng sau, nàng đứng trước cửa Vương phủ, dựng một cái nồi lớn, bắt đầu bán thịt dê.

Bạn Cùng Phòng Là “Hoa Sen Trắng”

Bạn Cùng Phòng Là “Hoa Sen Trắng” Nhà của bạn cùng phòng trọng nam khinh nữ. Mẹ của cô ta muốn gả cô ta cho một người què, để đổi lấy tiền cho anh trai thiểu năng trí tuệ của cô ta. Tôi cứu cô ta nhưng lại bị cô ta đánh ngất rồi đưa cho anh trai của cô ta. Cô ta nói: “Nếu cậu đã muốn làm Bồ Tát sống như thế, thôi thì gả cho anh trai của tôi, làm chị dâu của tôi cũng tốt lắm đó!” Trong lúc trốn chạy, tôi ngoài ý muốn trở thành người thực vật. Còn cô ta thì dùng tôi để làm bàn đạp gián tiếp, dốc lòng trở thành một người nổi tiếng trên mạng. Mở mắt ra lần nữa, tôi sống lại.

Con rơi con rớt ở đâu?

Tôi vô tình lướt thấy một bài đăng trong group nội thành: “Làm sao đưa con riêng về nhà mà không để vợ nghi ngờ?” Phần bình luận toàn là người mắng chủ thớt vô đạo đức. Thế nhưng hắn lại thản nhiên đáp: “Vợ tôi là cái bà mặt vàng kia, không đẻ được, chẳng lẽ tôi không được tìm người khác sinh giùm à?” “Tôi tính cả rồi, cứ nói là con của họ hàng nghèo dưới quê, rồi giả ch cho mẹ đứa nhỏ ra nước ngoài sống sung sướng.” “Đợi khi cô ta nuôi con tôi khôn lớn, tôi quay lại nhận cha con.” Lúc đó tôi còn thấy buồn thay cho ai xui xẻo lấy phải thể loại đàn ông cặn bã thế này. Không những bị phản bội, còn bị lợi dụng để nuôi con riêng cho hắn. Không ngờ, sáng hôm sau, chồng tôi thật sự ôm về một đứa bé sơ sinh. “Vợ à, đây là con của họ hàng dưới quê, nhà nghèo quá nuôi không nổi. Em xem đứa nhỏ tội chưa, hay là mình nhận nuôi nó nhé?”

Thịnh Vũ

Thịnh Vũ Ta liều mạng cứu về tiểu tướng quân, hắn lại ra công đường cùng ta đối chất, chỉ vì muốn hủy hôn với ta. Hắn mắng ta tâm địa độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, tán dương nàng ôn hoà hiền hậu thuần lương. Mà ta mất hết mặt mũi, không người muốn cưới, đành phải gả cho tên gian thần Hoắc Chương tiếng xấu đồn xa. Ngày ta xuất giá, hắn lại đột nhiên đơn thương độc mã chạy đến cướp dâu, nói rằng nguyện ý nạp ta làm thiếp. Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Chỉ loại hàng này thôi mà cũng đáng để nàng nhớ nhung nhiều năm như vậy sao?” Về sau, tiểu tướng quân quỳ rạp bên váy ta, thảm thiết cầu xin ta nhận hắn, dù chỉ làm nhỏ.  

Tú Cầu Đòi Mạng

Tú Cầu Đòi Mạng Năm ta cập kê, cha ta đã cho ta tung tú cầu chọn rể. Để có thể gả cho một người tốt, tất cả những nam nhân đến tranh tú cầu đều là do cha ta đã đích thân lựa chọn kỹ càng và phát thiệp mời mới được vào cửa. Cùng ngày đó, Hoàng đế và Quý phi vi hành xuất cung. Quý phi Thẩm Dung cảm thấy thú vị, liền bảo ám vệ ném tên ăn mày ở góc phố vào, còn giúp hắn c/ướp được tú cầu. Tên ăn mày không có thiệp mời, cha ta đương nhiên không công nhận. Tuy nhiên, Thẩm Dung lại lập tức công khai thân phận, mượn uy quyền của Hoàng đế, ép ta gả cho tên ăn mày đó. Tên ăn mày một sớm giàu sang, cậy có hôn sự được ban mà hoành hành ngang ngược. Hắn không chỉ làm cha ta tức chet, mà còn đ/ẩy ta đang mang thai sáu tháng xuống lầu. Sống lại một đời, ta nhìn Thẩm Dung cải trang nam nhân dưới đài, quả quyết ném tú cầu cho Hoàng đế bên cạnh nàng ta. Lần này — Vinh hoa phú quý, ta muốn; m/ạng của bọn họ, ta cũng muốn!

Hoài Bão Của Thi Nghi

Hoài Bão Của Thi Nghi Muội muội ta tư tình với người khác, đánh rơi khăn tay tại hiện trường. Để che giấu chân tướng, nàng vu oan cho một thư sinh nghèo kinh bạc mình, đánh gãy cả hai chân của hắn. Vì không đành lòng, ta lén mời đại phu chữa trị cho thư sinh, lại tặng một nghìn lượng bạc. Về sau, thư sinh đề tên bảng vàng, trở thành trọng thần trong triều, liền đến cửa cầu hôn ta. Ta cho rằng, đây là lương duyên trời định. Nhưng rồi, ngày muội muội bị trượng phu say rượu đánh chết. Hắn ngồi trầm mặc cả đêm, sau đó bóp chặt cổ ta, nói: “Lúc trước nếu không phải vì ngươi xen vào việc của người khác.” “Ta và Dung Dung đã sớm ở bên nhau.” “Là ngươi đã hại chết nàng.” Hắn hận ta thấu xương, tra tấn ta bằng đủ mọi cách. Ta bị rút mười ngón móng tay, đánh gãy hai chân, rồi chết cóng trong một đêm tuyết rơi. Lần nữa mở mắt ra, ta đã trở về ngày mà muội muội yêu đương vụng trộm.

Xé Nát Bạch Liên Hoa

Xé Nát Bạch Liên Hoa Ta từ nhỏ được nuôi ở trong cung, nhưng đáng tiếc chỉ là thế thân của Công chúa thật sự. Khi Công chúa chân chính lưu lạc bên ngoài trở về, Hoàng đế muốn đuổi ta ra ngoài. Ta vui vẻ đi suốt đêm. Những nữ công thêu thùa tra tấn ta mười mấy năm, thi thư lễ nghi, quy củ giáo điều đi gặp quỷ hết đi! Nhưng không ngờ, Công chúa lại cầu xin Hoàng đế giữ ta lại. “Tỷ tỷ đi ra ngoài cũng không có nơi nương tựa, chi bằng để cho tỷ ấy lại đi.” Kiếp trước, ta tin những lời này của nàng ta, cuối cùng chet thảm. Đời này, ta muốn tự tay xé nát đóa bạch liên hoa này!