Báo Thù

Hạnh Phúc Bên Chàng

Hạnh Phúc Bên Chàng Năm thứ ba sau khi gả cho Tiêu Hoài, ta bị đem bán cho một gã thô lỗ ở phía thành Nam, để đổi lấy ba trăm lượng bạc trắng. Hắn nói đợi đến khi hắn đỗ đạt, sẽ đến đón ta về nhà. Nhưng đợi đến khi hắn đỗ đạt, ta đợi mãi đợi mãi, vẫn chẳng thấy hắn đến đón ta. Gã thô lỗ không đành lòng nhìn ta buồn bã, chủ động cùng ta vào kinh tìm hắn. Nhưng lại thấy trong Tiêu phủ nguy nga tráng lệ, Tiêu Hoài đang ôm ấp biểu muội của hắn, dưới chân có con cái vây quanh, vui vẻ đầm ấm. Ta xông vào phủ làm loạn, Tiêu Hoài lại che chở biểu muội ở sau lưng, sai người dùng gậy đánh chết người đàn bà điên là ta. Ta bị đánh đến gãy xương cốt toàn thân, hơi thở thoi thóp, bị ném vào bãi tha ma. Con gái của thương nhân giàu có nhất đất Kính Châu, vậy mà lại rơi vào kết cục như thế này. Lúc hấp hối, gã thô lỗ đã đưa ta về nhà. Hắn ôm ta khóc nức nở: “Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ sớm cầu cưới nàng!” Đợi đến khi ta tắt thở, hắn lại đích thân chôn cất cho ta. Sau khi ta chết chưa đầy nửa tháng, gã thô lỗ cũng bị thích khách giết chết. Là sát thủ do Tiêu Hoài phái đi. Ai ngờ mở mắt ra lần nữa, ta đã được tái sinh vào ngày tự định chung thân với Tiêu Hoài.

Nữ chưởng môn Ly Ưu

Nữ chưởng môn Ly Ưu Năm bảy tuổi, phụ mẫu đã cứu một tên ăn mày, còn cho hắn đồ ăn và quần áo. Tên ăn mày kia lại nhớ thương tiền tài nhà ta, tàn nhẫn s át h ại hơn mười người Tống gia ta. Ta bởi vì ham chơi về trễ, mới tránh được một kiếp. Sau đó được sư phụ cứu, bái nhập tiên môn, từ đó nghiên cứu tiên thuật. Ngày học thành tài, ta cầm trường k iếm trong tay t àn s át cả nhà kẻ thù. Đại thù được báo, sư phụ tự mình chủ trì hôn sự của ta và đại sư huynh, cũng dự định vào ngày đó đem vị trí chưởng môn truyền cho hắn. Nhưng ngày thành thân, đại sư huynh lại tự tay bóp nát nguyên thần của ta. “Cho dù ngươi có thâm thù đại hận gì, cũng không thể liên luỵ đến con cái hắn. Ngươi rốt cục là có tâm địa á c đ ộc như thế nào, mới có thể đi s át h ại một nữ tử vô tội?” Sống lại một đời, con gái kẻ thù đang quỳ gối trước mặt ta đau khổ cầu xin. Ta vẫn không chút do dự lập tức giet nàng ta. Nhưng lúc này đây – – Mạng đại sư huynh, ta muốn! Vị trí chưởng môn, ta cũng muốn!

Trả Thù Cho Bản Thân

Trả Thù Cho Bản Thân Lưu Tân Di là học sinh nghèo nổi tiếng trong lớp. Tôi được học bổng, cô ta nói: “Nhà cậu giàu vậy rồi, đến tí học bổng cũng không chịu nhường, trong khi tớ đến cơm no còn không có mà ăn.” Tôi được tuyển thẳng, cô ta lại bảo: “Cậu có thể nhường suất đó cho tớ không? Dù sao cậu cũng có tiền đi du học mà.” Bố mẹ tổ chức tiệc mừng tôi đậu đại học, cô ta vẫn có thể nói: “Ghen tị thật đấy, cậu còn có bố mẹ ở bên, còn bố mẹ tớ thì chết từ lâu rồi.” Thế là tôi trở thành con nhà giàu đáng ghét trong mắt mọi người. Hôm nhập học ở Bắc Đại, tôi bị đẩy từ tầng cao xuống. Mở mắt ra lần nữa. Trước mặt là Lưu Tân Di mặc chiếc áo sơ mi đã giặt đến bạc màu. Tôi khẽ nhếch môi cười. Kiếp này, tôi sẽ dồn cô ta vào đường cùng.

Tuế Hoà

Tuế Hoà Nha hoàn thiếp thân vừa ý phu quân tương lai của ta nên hắt nước bẩn lên người ta, khiến ta bị tẩm trư lung(*). (*): Tức là cho vào rọ heo, thả xuống nước cho chết đuối Để chứng minh bản thân trong sạch, ta đâm đầu xuống hồ tự vẫn nhưng chỉ đổi lấy được chữ “xui xẻo” từ người nhà. Sau khi ta chết, cha mẹ ném hài cốt của ta tới bãi tha ma, còn nhận nàng ta làm con gái, cũng để nàng ta thay thế ta thành hôn! Mở mắt ra lần nữa, trùng sinh trở về ngày mua nàng ta làm nha hoàn, cha nàng ta đang vui mừng nhận lấy mười lạng tiền bán thân. Ta xít lại gần ông ta, lặng lẽ nói một câu.

Dã Hỏa Thiêu Đồng

Dã Hỏa Thiêu Đồng Kỳ thi đại học kết thúc, cả lớp tổ chức chuyến du lịch tập thể. Nữ sinh chuyển trường thầm yêu cậu bạn thanh mai trúc mã chẳng may gặp h/ỏa h o/ạ.n trong lúc đang tắ/m, bị m/ắc kẹt trong phòng tắm, hoảng loạn cầu cứu người ấy. Cậu bạn lập tức lao đi cứu cô, bất chấp nguy hiểm. Tôi vội vàng cản lại, nói bằng giọng thành thật: “Lử/a lớn quá, cậu sẽ gặp ngu/y hiểm đấy! Tôi đã gọi lính cứu hỏa rồi.” Cậu ấy ngừng lại, không xông vào nữa. Cuối cùng, nữ sinh kia được lính cứu hỏa đưa ra ngoài trong tình trạng không mảnh vải che thân. Cô ta không những không cảm ơn mà còn òa khóc, tố cáo rằng danh tiết của mình đã bị phá hủy. Cô ta gọi cậu ấy tới từ biệt: “Giang Dự Bạch, kiếp sau em sẽ yêu anh bằng một trái tim trong sạch. Anh nhất định phải chờ em.” Tự cho rằng bản thân bị sỉ nhụ/c, cô n h//ả.y lầu 44. Mười năm sau, tôi lâm bồn nguy kịch. Cậu ấy lại nhất quyết không ký vào giấy cam đoan mổ lấy con. “Đây là cái giá cô phải trả cho Diêu Diêu. Đều do cô cản tôi lúc đó, nếu không thì người ch .t đã là cô!” Tôi ch .t cùng đứa con trong bụ/ng. Cậu ấy, lại vì cô gái kia mà oán hận tôi suốt 10 năm. Thế nên, khi quay lại một lần nữa, tôi quyết định thay đổi. Tôi không cản cậu ấy nữa. Khi cậu ấy lao vào biển lửa cứu người, tôi còn chu đáo giúp hai người họ… đóng cửa lại.

Trần Vinh

Trần Vinh Ta đã nhận nuôi một đứa con thứ xuất thân thấp hèn, vất vả nuôi nấng nó khôn lớn. Cùng nó học tập, ta đã thức đêm đến hỏng hai mắt mình, để chữa bệnh cho nó, ta đã kiệt sức cả người. Khi ta nằm liệt giường, nó lại nắm tay một nữ tử phong trần đứng bên giường ta lạnh lùng nói: “Chờ bà ta chết đi, tất cả mọi thứ trong Hầu phủ đều là của chúng ta.” Ta ôm hận mà chết, trọng sinh về ngày nhận nuôi nó. Lần này, bất chấp ánh mắt mong đợi của nó, ta đã chọn nam hài bên cạnh nó. Nó quỳ dưới mưa, không cam lòng hỏi ta: “Mẫu thân, tại sao người không chọn con?”

Sinh Viên Nghèo, Nghèo Tính Người

Sinh Viên Nghèo, Nghèo Tính Người Ngày 4/4, nhỏ bạn cùng phòng – một sinh viên nghèo – đặt mua cùng một loại tinh chất dưỡng da ở hai cửa hàng khác nhau. Một chai giá 999 tệ, một chai chỉ 99 tệ. Nhận được hàng, nó lập tức nhấn hoàn tiền và gửi trả chai 99 tệ về cho cửa hàng bán chai 999. Tôi không thể tin nổi: “Mua hàng thật rồi trả hàng giả, làm vậy không thấy sai à?” Nó lại tỉnh bơ, không chút áy náy: “Tôi là sinh viên nghèo mà, không giống mấy người nhà giàu như cậu, từng đồng từng cắc đều phải tính toán.” Sau này, nó dùng chiêu đó đi lừa cả trăm cửa hàng online. Thậm chí có một chủ shop đang mang thai bốn tháng, vì bị nó chơi chiêu mà phá sản, rồi mất luôn đứa bé. Khi người chủ đó cầm dao xông vào trường học định trả thù, nó lại lật mặt đổ hết tội lên tôi: “Chị ơi, chị nhầm người rồi, em là sinh viên nghèo sao mua nổi mỹ phẩm mắc tiền thế được chứ?” “Chắc là nhỏ bạn cùng phòng của em đó. Nó giàu, hay mua đồ online rồi lấy thông tin em điền vào, chắc sợ lỡ có trục trặc gì thì bị liên lụy…” Tôi bị người phụ nữ ấy đâm đến ba mươi mốt nhát, máu me be bét. Lần nữa mở mắt ra, trước mặt là con nhỏ bạn cùng phòng vừa mới bắt đầu con đường săn khuyến mãi. Tôi khẽ cong môi cười lạnh. Thân phận “sinh viên nghèo” dùng sướng thế cơ à? Vậy thì để tôi lột cái mác đó xuống trước, rồi xé luôn cái mặt nạ kia của mày!

Dược Sinh Hương

Dược Sinh Hương Sau ba năm ta đính hôn với Thế tử phủ Tuyên Bình Hầu, thứ muội được nuôi dưỡng ở trang viên đã được đón về. Hắn gặp nàng, liền kiên quyết muốn thay đổi người được chọn đính hôn. Thứ muội nói nàng sẽ tự tay đoạt lấy vị trí Thế tử phi, nhưng không ngờ ta lại chắp tay nhường cho nàng. Chỉ vì ta biết rằng vài tháng nữa, Thế tử phủ Hầu chân chính sẽ trở về, hắn là giả.

Vùng Vẫy

Vùng Vẫy Khi đi chợ mua thức ăn, tôi đóng hết cửa sổ trong nhà lại. Tôi mỉm cười nửa miệng và nói: “Chồng ơi, bếp gas nhà ta đã cũ lắm rồi, dễ bị tắt, anh nhớ trông chừng nồi cơm nhé.” Chồng tôi lườm tôi một cái, tiếp tục nằm trong chăn chơi điện thoại, không biết đang nhắn tin với ai mà cười tít mắt. Tôi đóng cửa lại, thầm nghĩ: “Chồng à, vĩnh biệt anh nhé.”

Đánh Nát Hình Tượng Thâm Tình Của Tướng Quân

Đánh Nát Hình Tượng Thâm Tình Của Tướng Quân Muội muội ta chết ngay trong ngày đại hôn. Bị tên tướng quân mà nó yêu nhất lột sạch xiêm y, vứt ra ngoài trời tuyết để cho đám ăn mày nhục mạ. Hắn nói nếu không vì phương thuốc gia truyền của nhà ta, muội muội còn không xứng xách giày cho hắn. Sau đó, ta đổi một khuôn mặt khác, biến thành dáng vẻ bạch nguyệt quang của hắn rồi trèo lên giường hắn. Trở thành thiếp thất ngoan ngoãn nhất trong phủ tướng quân.  

A Lê

A Lê Tỷ tỷ song sinh của ta yêu phu quân của ta, nàng ta đã cùng người nhà giết chết ta. Nàng ta giả dạng thành ta, e thẹn ngồi trên giường của ta, chờ phu quân của ta đến để cùng nhau ân ái. Phụ thân mẫu thân của ta cũng hy vọng nàng ta và phu quân của ta sẽ cầm sắt hòa minh*, sinh con đẻ cái đầy nhà. *một thành ngữ trong tiếng Trung, mang nghĩa hoà hợp, hòa thuận. Thành ngữ này xuất phát từ hình ảnh của đàn cầm (琴) và đàn sắt (瑟) khi cùng phát ra âm thanh hòa nhạc, tạo nên sự hài hòa và du dương. Thường được dùng để miêu tả sự hòa hợp trong mối quan hệ vợ chồng hoặc giữa những người thân thiết. Phu quân của ta đẩy cửa bước vào, tỷ tỷ ta đỏ mặt tiến lên giúp hắn cởi áo. Nàng ta vẫn chưa biết, nam nhân trước mặt này, còn đáng sợ hơn cả nàng ta.

A Miên

A Miên Thánh nữ Miêu Cương ba tuổi đã chế độc cổ, năm tuổi lột da người, mười tuổi tự lấy thân mình nuôi cổ. Nàng tàn nhẫn lại cố chấp khiến mọi người e ngại, chỉ có một mình nữ nô cấp thấp như ta là đau lòng cho nàng. Ta sẽ lén xuống núi mua thuốc cao đặt ở đầu giường nàng, sẽ làm hoa đăng cho nàng, sẽ đắp người tuyết dỗ nàng vui. Về sau nàng ít giết người nuôi cổ hơn, làn da cũng dần căng bóng trở lại. Nàng còn xuống núi dạo phố chọn trang sức với ta, thậm chí nàng còn cười giữ lấy cằm ta, nói ta gọi nàng là “tỷ tỷ”. Cho đến khi Nữ đế Miêu Cương vì để chế trường mệnh cổ mà ném người có bát tự tương xứng với mình là ta vào lò luyện: “Một tiện nô mà thôi, có thể làm thuốc dẫn cho trẫm là phúc khí mấy đời của ngươi đấy!” Nghe nói vào ngày ta chết, Thánh nữ lại lần nữa bước vào ao chứa cổ, mặc cho ngàn vạn cổ trùng gặm nuốt thân mình. Về sau người người Miêu Cương đều biến sắc nói, chủ nhân Thánh điện trên núi tuyết kia đã dùng máu tươi để nhuộm đỏ thế gian này.

Họa Đông Cung

Họa Đông Cung Mẫu thân ta là nhũ mẫu của Thái tử. Thái tử phi luôn nhớ đến điều này mà tranh cãi với Thái tử, nói Thái tử đã có tiếp xúc thân thể với nữ nhân khác và không còn trong sạch nữa. Vì thế Thái tử ra lệnh cắt bỏ đôi nhũ của mẫu thân ta và đỏ hoe mắt hỏi Thái tử phi: “Như vậy nàng đã hài lòng chưa?” Ngày họ hòa giải, điên cuồng trong phòng, mẫu thân ta nằm chết cóng trên nền tuyết lạnh. Thương thay, lúc hấp hối trong tay bà còn nắm chặt chiếc bánh định để dành cho ta. Sau này ta vào cung, khi Thái tử phi hạ sinh, ta trở thành nhũ mẫu cho con của nàng ta.   Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘

Tấm Vé Số Trúng Thưởng

Tấm Vé Số Trúng Thưởng Trúng số 50 triệu, tôi lập tức dặn dò cô bạn thân đừng nói với gia đình tôi. Cô ấy ngoài mặt thì vô cùng chắc chắn nói “được rồi”, nhưng quay lưng liền kể với anh trai tôi. Anh trai liền ép tôi đưa tiền cho anh ta mua nhà, cưới vợ. Tôi không đồng ý, cả nhà liền dùng đạo đức để trói buộc tôi, còn lợi dụng livestream để khiến tôi bị dân mạng công kích. Họ nhốt tôi trong phòng đến chet đói, sau đó ch//ôn x//ác tôi vào bức tường của căn nhà mới xây. Mở mắt ra, tôi trở về ngày công bố kết quả xổ số. Bạn thân cười hỏi tôi: “Nguyệt Nguyệt, cậu trúng thưởng à?”

Thính Ngân

Thính Ngân Lũ lớn, nạn đói hoành hành, để lo lộ phí lên kinh ứng thí, cha ta đã gói ghém bán ta và mẹ ta cho một gã bán hàng rong làm người ở bếp. Mẹ ta không chịu nổi nhục nhã, quay người nhảy vào dòng nước lũ cuồn cuộn. Nhiều năm sau, cha ta cuối cùng cũng trèo lên được chức vị cao, có cơ hội vào cung yết kiến Thánh thượng. Ngẩng đầu lên, ông ta nhìn thấy ta – người đã sớm ngồi vững trên long ỷ. Quần thần trong triều đồng loạt giận dữ nhìn ông ta đang đờ đẫn: “Đã gặp Nữ đế, cớ sao không quỳ?”

Đừng Hỏi Vì Sao Em Biến Mất

Đừng Hỏi Vì Sao Em Biến Mất Vào ngày tôi bước sang tuổi ba mươi, cô bé mười tám tuổi được Phó Trì Yến chu cấp bên ngoài tự tiện xuất hiện. Khi tôi chắp tay nhắm mắt cầu nguyện, cô ta lại bật cười khúc khích. Chỉ một giây sau, cô ta lấy tay che miệng, ánh mắt ngây thơ nhìn tôi: “Chị ơi, em không có ý gì khác đâu, chỉ là cảm thấy chị lớn tuổi thế rồi, sao vẫn còn tin mấy chuyện như vậy?” Tôi không nói gì, sắc mặt trầm xuống. Phó Trì Yến ngồi vắt chân, đưa tay ôm hờ cô ta vào lòng: “Đào Tri, Linh Oản chỉ nói sự thật thôi, em trưng cái mặt đó cho ai xem chứ?” Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra người đàn ông mà tôi yêu mười năm, hóa ra cũng chỉ đến thế.

Không Gì Khác Biệt

Không Gì Khác Biệt Vị hôn phu của ta là Ninh vương thế tử, về gia thế hay diện mạo điều là cực phẩm, là tình nhân trong mộng của toàn bộ nữ tử trong kinh thành. Hắn rất yêu ta, mang sính lễ cầu thân, chất thành núi xếp thành sông, bày ra dọc ba con phố. Hắn nói muốn lấy ta làm thê tử, muốn ta trở thành cô nương hạnh phúc nhất trong kinh thành. Nhưng ta chưa cảm thấy hài lòng. Ta đồng ý lời cầu thân của hắn, nhưng quay đầu lại khoác lên mình một thân giá y, trở thành tiểu nương của hắn.

Hoa Hồng Và Súng

Hoa Hồng Và Súng Ngày hai mươi tám tháng chạp, vợ tôi mang thai bảy tháng, chết trên đường đưa đến bệnh viện, một xác hai mạng. Hung thủ chỉ bị phán ngồi tù, thậm chí còn đang tiêu diêu ngoài vòng pháp luật. Tôi không tìm được gã, nhưng lại tìm ra con gái gã.  

Cuốn Sổ Đòi Mạng

Cuốn Sổ Đòi Mạng Mẹ tôi có một cuốn sổ ghi lại toàn bộ chi phí nuôi tôi từ nhỏ đến lớn. Sau một cuộc cãi vã khác, bà ấy bảo tôi trả lại toàn bộ số tiền này cho bà ấy. Tôi nói: “Được, trả lại hết cho mẹ.” Cả m//ạng của con, cũng trả lại cho mẹ.

Bình Luận Thay Đổi Số Mệnh

Bình Luận Thay Đổi Số Mệnh Tỷ phú giả làm lao công, đến cô nhi viện chọn con gái nuôi. Tôi và em gái cùng lúc nhìn thấy các bình luận nổi trên màn hình. 【Đi theo ông ấy đi, thân phận thật sự của ông ấy là người giàu nhất Giang Thành.】 【Làm con gái nuôi của ông ấy sẽ được cưng chiều như tiểu công chúa nhà hào môn.】 Khi tất cả mọi người đều khinh bỉ người lao công, em gái tôi, nhìn thấy bình luận, đã nhanh chân lao vào vòng tay ông ta. “Chú ơi, cháu không chêchú bẩn, cháu là đứa trẻ ngoan nhất ở đây, chú dẫn cháu đi được không?” Em gái tôi được như ý nguyện, được dẫn đi, trước khi đi còn đắc ý nói với tôi: “Chị, em nói nhỏ cho chị biết, ông ấy không phải lao công, mà là người giàu nhất Giang Thành.” “Sau này em trở thành con gái của tỷ phú, muốn bắt nạt chị sẽ càng dễ dàng hơn.” Nhưng em gái không biết, tôi là người trùng sinh. Kiếp trước, chính tôi là người được tỷ phú giả làm lao công dẫn đi từ cô nhi viện. Trên đời này không có chuyện vịt con xấu xí hóa thành thiên nga. Người mà tỷ phú chọn không phải con gái nuôi, mà là đồ chơi cho đứa con trai b//ệnh ho//ạn của ông ta.