Báo Thù
Bình Luận Thay Đổi Số Mệnh Tỷ phú giả làm lao công, đến cô nhi viện chọn con gái nuôi. Tôi và em gái cùng lúc nhìn thấy các bình luận nổi trên màn hình. 【Đi theo ông ấy đi, thân phận thật sự của ông ấy là người giàu nhất Giang Thành.】 【Làm con gái nuôi của ông ấy sẽ được cưng chiều như tiểu công chúa nhà hào môn.】 Khi tất cả mọi người đều khinh bỉ người lao công, em gái tôi, nhìn thấy bình luận, đã nhanh chân lao vào vòng tay ông ta. “Chú ơi, cháu không chêchú bẩn, cháu là đứa trẻ ngoan nhất ở đây, chú dẫn cháu đi được không?” Em gái tôi được như ý nguyện, được dẫn đi, trước khi đi còn đắc ý nói với tôi: “Chị, em nói nhỏ cho chị biết, ông ấy không phải lao công, mà là người giàu nhất Giang Thành.” “Sau này em trở thành con gái của tỷ phú, muốn bắt nạt chị sẽ càng dễ dàng hơn.” Nhưng em gái không biết, tôi là người trùng sinh. Kiếp trước, chính tôi là người được tỷ phú giả làm lao công dẫn đi từ cô nhi viện. Trên đời này không có chuyện vịt con xấu xí hóa thành thiên nga. Người mà tỷ phú chọn không phải con gái nuôi, mà là đồ chơi cho đứa con trai b//ệnh ho//ạn của ông ta.
Kẻ Điên Dịu Dàng Trở lại năm 1983, tôi gắng gượng mở mắt, liếc nhìn đứa con gái vừa mới chào đời, rồi tự véo mình một cái để không ngất đi.
Vả Mặt Bạn Trai Cũ Cặn Bã Hai giờ sáng, tôi vẫn đang nướng đùi gà bên ngoài Đại học Thanh Hoa. Bất ngờ, tôi gặp phải bạn trai, bên cạnh anh ta là một cô gái xinh đẹp dễ thương. Ánh mắt của hai người họ nhìn nhau đầy tình tứ. “Cho một đùi gà nướng. Cảm ơn.” Anh ta không nhìn thẳng vào người bán hàng, nên không nhận ra tôi đang giận dữ sau lớp khẩu trang. Cô gái nói giọng trong trẻo: “Gia Minh, sao chỉ mua có một cái vậy?” “Chúng ta ăn chung.” Giọng nói dịu dàng của Hồ Gia Minh, tôi đã lâu không được nghe thấy. Cô ấy gật đầu e thẹn, quay sang thấy tôi chưa nướng, liền hỏi: “Sao chị không nướng đi?” “Trả tiền trước.” Tôi trả lời lạnh lùng. “Ồ, 15 đồng một cái phải không?” Cô gái vừa nói vừa lấy điện thoại ra thanh toán, Hồ Gia Minh lập tức ngăn lại, “Để anh trả. Làm sao có thể để con gái trả chứ.” Nụ cười rạng rỡ của cô gái khiến tôi đau nhói. “150 đồng.” Tôi nói giọng lạnh lùng. “Cái gì?” Hồ Gia Minh tưởng mình nghe nhầm, mặt đầy vẻ không tin được. Khi tôi kéo khẩu trang xuống, anh ta hoàn toàn sững sờ.
Ta Thay Hoàng Tỷ Báo Thù Bốn tuổi, ta xé xác mèo hoang trong cung; năm tuổi, ta bắt hết chim trong viện để chế “Bách cầm đồ.” Từ phụ hoàng mẫu hậu cho đến cung nữ thái giám, ai nấy đều bảo ta là kẻ điên. Chỉ có hoàng tỷ, ôm chặt lấy ta, cầu xin phụ hoàng mẫu hậu đừng đuổi ta đi, thề độc sẽ dạy bảo ta nên người. Chậc, thật chẳng biết làm sao với nàng. Thế là, ta bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn. Ta giả vờ như vậy, đã mười năm. Cho đến khi hoàng tỷ bị đưa đi hòa thân, một tháng sau khi được sắc phong làm phi thì chết. Ta tìm đến phụ hoàng: “Xin phụ hoàng cho ta đi hòa thân.”
Lời Đồn Đại Giết Chết Ta Đích nữ của phủ Thừa tướng là đệ nhất tài nữ chốn kinh thành, nhưng nàng ta lại thầm thích nữ giả nam trang. *Đích nữ là con gái do chính thất phu nhân sinh. Ngược với thứ nữ là con gái do thiếp thất sinh. Nàng ta dùng tên giả là Vân công tử, đi theo bọn ăn chơi tác tráng trong kinh thành lưu luyến chốn thanh lâu sở quán. Một ngày nọ ta đi ra ngoài, gặp phải Mộ Vân đang bị xướng kĩ truy đuổi. Nàng ta hoảng loạn không nhìn đường chạy vào xe ngựa của ta. Ngày hôm sau, tin đồn ta và Vân công tử có tư tình lan truyền khắp kinh thành. Ta nhận ra Mộ Vân, cầu xin nàng ta hãy đứng ra giải thích giúp ta. Nhưng nàng ta lại thờ ơ lạnh nhạt nói: “Lời đồn đại mà thôi, tiểu thư đừng để ý đến nó là được.” Mộ Vân không chịu giải thích, thanh danh của ta bị hủy hoại, cuối cùng bị buộc phải nhảy xuống hồ tự sát. Lại mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về lúc Mộ Vân xông lên xe ngựa của ta.
Đằng Sau Vẻ Hào Nhoáng Tôi có một người chị sinh đôi, tên là Lương Đình. Từ nhỏ, chị tôi đã được sống như một công chúa ở thành phố lớn, còn tôi ngay khi mới sinh đã bị giao cho bà nội. Bà tôi qua đời khi tôi mới 15 tuổi, lúc đó tôi mới được đưa về thành phố. Mọi người đều nói rằng dù chúng tôi có vẻ ngoài giống nhau, nhưng một người là công chúa còn người kia là thôn nữ. Khi tôi 18 tuổi có thành tích thi đại học, tôi đậu vào một trường cao đẳng, còn chị tôi đậu vào Thanh Hoa. Mẹ tôi tự hào nói: “Chọn Đình Đình hồi đó quả thật là đúng, con bé thật xuất sắc, lại có thể vào được Thanh Hoa!” Tôi nghe vậy, chỉ mỉm cười nhẹ: “Bố mẹ, hai người có thật sự phân biệt được con và Lương Đình không?”
Trừng Phạt Kẻ Bắt Nạt Ngày tôi xuất viện, em gái sinh đôi đã tự sát. Trong di động chỉ để lại một tin nhắn cuối cùng: “Cứu em với.” Con bé bị xa lánh, bị bắt nạt ở trường, không còn nơi nào để trốn thoát. Một tháng sau, tôi nhập học với khuôn mặt giống hệt em gái mình. Kẻ bắt nạt phấn khích vô cùng. Tôi cũng rất phấn khích. Bởi vì tôi bị rối loạn nhân cách bẩm sinh. Mối liên hệ duy nhất giữa tôi và nhân loại chỉ có em gái.
Thánh Nữ Miêu Cương Nhiếp chính vương trúng phải tuyệt tình cổ, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn tìm đến ta và Tống Thanh bởi vì chúng ta là song thánh nữ của Miêu Cương, mà giải tuyệt tình cổ chỉ có một cách, chính là thánh nữ nguyện ý lấy máu nuôi dưỡng cổ trùng của hắn, tự mình trở thành tử cổ của hắn. Hắn hứa rằng: “Ai có thể cứu ta, ngôi vị vương phi của nhiếp chính vương sẽ thuộc về người đó.” Tống Thanh không muốn bị tuyệt tình cổ trói buộc, ép ta đi cứu người: “Tỷ tỷ, sau khi tỷ cứu hắn mặc dù cũng sẽ trúng tuyệt tình cổ nhưng tỷ cũng sẽ trở thành vương phi! Tỷ sẽ không trơ mắt nhìn người ta chết chứ?” Sau đó, nhiếp chính vương cướp ngôi thành công, ta cũng trở thành hoàng hậu, được vạn người kính ngưỡng. Còn Tống Thanh, thánh nữ cuối cùng, lại không giữ được trong sạch, suýt nữa bị vạn ngàn cổ trùng của tộc nhân cắn chết. Ta phái người đi cứu nàng nhưng nàng lại vì ghen ghét, muốn phóng hỏa thiêu chết ta nhưng lại bất cẩn cùng ta đồng quy vu tận. Mở mắt lần nữa, chúng ta đã trở về ngày nhiếp chính vương hứa hẹn. Nàng không chút do dự lựa chọn ngôi vị vương phi. Ta cười. Quên mất không nói với nàng, việc nhiếp chính vương trúng cổ là một trò lừa bịp. Hắn chỉ muốn lừa một thánh nữ Miêu Cương về, ngày ngày lấy máu tim nuôi dưỡng hắn.
Độc Sư Vân Cẩm Mẹ giấu ta trong một ngăn bí mật, lúc đó ta cứ nghĩ bà muốn chơi trò trốn tìm với mình. Nhưng bà lại dùng một miếng vải nhét chặt vào miệng ta, nghiêm nghị dặn rằng bất kể có chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng. Qua khe hở nhỏ của ngăn bí mật, ta tận mắt chứng kiến một trăm ba mươi hai mạng người của Tấn gia bị giết hại, thi thể chất thành núi, máu chảy thành sông. Kẻ dẫn đầu cuộc thảm sát là một nam tử phong nhã, vận trường bào trắng như tuyết, chính là Trung thư lệnh Tống Minh của Đại Hạ. Hắn dùng chiếc khăn trắng lau sạch vết máu loang trên lưỡi kiếm, vừa lau vừa nở một nụ cười lạnh lẽo đầy âm khí: “Kẻ tiện dân thấp hèn mà cũng vọng tưởng lay động thế gia trăm năm, thật không biết lượng sức mình.” Vậy nên, gia tộc của hắn cũng đáng phải bỏ mạng dưới tay một kẻ tiện dân như ta.
Chiêu Chiêu Như An Tên thị vệ bị ta bội tình bạc nghĩa xưng đế. Việc đầu tiên hắn làm chính là phong ta làm Quý phi. Đêm đêm độc sủng. Tựa như yêu ta đến cực độ. Nhưng khi Hoàng hậu xử ta trượng hình, hắn đứng bên cạnh cười lạnh nhạt: “Vũ Chiêu, đây là điều ngươi đáng nhận.” Khi ta sảy thai, hắn lại đỏ mắt chất vấn ta vì sao có thai mà không nói cho hắn biết. Ta đau đến toàn thân run rẩy, nhưng vẫn cười rạng rỡ: “Chẳng phải ngươi đã nói sao, đây là điều ta đáng nhận.” Huống hồ. Ta sao có thể sinh hạ nghiệt chủng của kẻ thù giết phu.
Ai Là Bé Ngoan Nào? Vị hôn phu của tôi và anh trai ruột đã ghét tôi suốt mười năm. Bọn họ tin chắc rằng tôi bắt nạt “bé ngoan” mà họ thầm thích. Và ngay tại tiệc đính hôn của tôi, họ vạch trần “tội ác” của tôi trước bao người. “Cô ta chính là thứ cặn bã chuyên bắt nạt bạn học!” Trong video phát trực tiếp toàn mạng, “bé ngoan” rưng rưng nước mắt mỉm cười: “Tôi không trách cô ấy nữa.” “Quay đầu lại, thuyền nhẹ đã vượt muôn trùng núi.” Cô ta nổi như cồn chỉ sau một đêm. Còn tôi bị chửi rủa khắp nơi, bị fan cuồng hắt axit, trong tuyệt vọng kéo cô ta cùng chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về năm lớp 12. “Bé ngoan” vừa dội nước lên đầu mình, vừa cười hỏi tôi: “Nghĩ xong nên xin lỗi tao kiểu gì chưa?” Tôi phát điên ngay tại chỗ. Tóm tóc nó lôi vào nhà vệ sinh, ấn đầu xuống bồn cầu: “Để tao dạy mày, bắt nạt thật sự là như nào.” “Mồm bẩn vậy, nhớ rửa sạch trước khi đi mách lẻo.”
Miêu Nữ Nam Cương Tô An Chi mạo hiểm đến Nam Cương tìm thuốc để cứu Công chúa thanh mai trúc mã , tạo nên một đoạn truyền kì. Nhưng họ không nói rằng, khi Tô An Chi tìm thuốc đã lừa một cổ nữ (*người nuôi trùng độc theo truyền thuyết). Hắn ta hứa sẽ ở bên nàng suốt đời, nói rằng yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên, thề sẽ yêu nàng cả đời. Sau khi chiếm đoạt được thân thể của nàng, hắn ta lại nói rằng gia đình có biến, cần mang thuốc về kinh thành, trong vòng một năm nhất định sẽ quay lại. Ba tháng sau, tin tức hắn ta cưới Công chúa lan truyền khắp thiên hạ. Sự việc bại lộ, cổ nữ bị ném vào hang vạn cổ, chết không toàn thây. Mẫu thân ta chính là cổ nữ đó. Mười tám năm sau, một nam nhân rất giống phụ thân ta đặt chân lên đất Nam Cương tìm thuốc. Hắn đưa tay ra với ta, gọi ta là A Man, hứa sẽ yêu ta suốt đời suốt kiếp, hỏi ta có muốn đi cùng hắn không? Ta cười ngọt như mật nói với hắn: “Được.” Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Khúc Ca Nhân Gian Ta bị đích tỷ hãm hại, bán cho một thợ săn ở trong núi. Người đàn ông này, ngoài chuyện nghèo ra thì mọi thứ đều tốt, đối đãi với ta cũng không chê vào đâu được, chỉ hướng đông tuyệt đối sẽ không đi hướng tây. Sau này, ta dẫn hắn quay về kinh thành. Đích tỷ kêu khóc: “Ta lúc đầu nên trực tiếp giết ngươi!” Ta gật đầu đồng tình: “Nhổ cỏ mà không nhổ tận gốc, gió xuân thổi lại mọc lên.” Vậy nên, tất cả đều nên chết đi.
Hoán Đổi Linh Hồn Là hoa khôi của trường, tôi lại hoán đổi linh hồn với cô gái vừa béo vừa nghèo nhất trường. Chúng tôi trao đổi bí mật, chia sẻ cuộc sống, cố gắng tìm cách quay về đúng vị trí ban đầu. Cho đến một ngày, cô ấy biến mất. Thầy cô bảo cả nhà cô đã chuyển ra nước ngoài. Mười năm sau, tôi lại gặp cô ấy. Cô ấy đứng cạnh người bạn thanh mai trúc mã của tôi, trở thành vợ tổng giám đốc của bọn tôi.
Sống Lại Vì Mình Kiếp trước, vào ngày đầu tiên tôi kết hôn với Lô Gia Tường, tôi đã bị mẹ chồng hạ nhục. Bà ta lấy cớ rèn luyện tính tình, lập tức bắt tôi quỳ trong phòng khách suốt năm tiếng. Kết quả là tôi nhịn một lúc, cả đời sau đều bị gia đình bọn họ đè đầu cưỡi cổ. Sau khi sống lại, tôi quyết định sống đúng với bản thân mình. Còn về gia đình xấu xa đó, tôi nhất định sẽ cho bọn họ nhận được báo ứng thích đáng!
Hoa Trong Sương Công chúa từng làm kỹ nữ, thậm chí tiếp đãi cả thái giám trong cung. Tẩu tử ta đã cứu nàng ta, nhưng nàng ta lại để mắt đến huynh trưởng ta, thế nên đã tìm người làm nhục tẩu tử ta. Sau khi bị làm nhục, tẩu tử ta vẫn không rời xa huynh trưởng, công chúa ghen tức, đẩy mạnh chính sách liệt nữ, khiến tẩu tử ta phải treo cổ tự tử. Sau khi gia đình tan nát, ta cắt tóc cạo đầu, từ một thiếu nữ trở thành một binh sĩ. Sau đó, công chúa vì để lấy lòng ta, tự tay khắc chữ “Kỹ nữ” lên đầu vai mình. Nhưng những gì ta muốn, còn hơn thế nhiều.
Âm Mưu Hoàn Hảo Bạn thân nói với tôi chồng tôi ngoại tình, bảo tôi nhanh chóng phá thai ly hôn. Tôi chuyển tiếp đoạn chat gửi cho chồng. Bạn thân tức giận trách tôi là đồ thích yêu đương không biết tốt xấu. Tôi lười giải thích. Chồng tôi yêu tôi nhiều như vậy, làm sao có thể ngoại tình chứ? Dù sao lúc kết hôn chồng đã thề, giữa chúng tôi không có ly hôn, chỉ có góa bụa thôi.
Khuynh Vân Yểu Năm bị xét nhà, mẫu thân vội vã nhét ta vào nhà họ Tống làm biểu tiểu thư. Lão thái thái hứa với ta, đợi ta cập kê sẽ giúp ta tìm một nhà tử tế để gả đi. Ta vốn tưởng gặp được nhà tử tế, có thể an ổn từ đây. Nhưng không ngờ có một ngày yến tiệc say rượu, biểu ca bò lên giường ta. Bị bắt gian tại giường, biểu tẩu vốn hiền thục đập vỡ chén trà, lão thái thái từ bi nhân hậu cũng thở dài than gia môn bất hạnh. Chỉ có biểu ca ngày thường phong quang trăng sáng, không vội không vàng vén áo ngủ, vẻ mặt thỏa mãn. Ngày hôm sau, một chiếc kiệu nhỏ từ cửa hông khiêng vào. Biểu tẩu biến thành chủ mẫu, biểu ca biến thành phu quân. Còn ta, trở thành tiểu thiếp bị mọi người khinh bỉ.
Điêu Chu Nhan Phu quân ta trở thành đồ chơi của công chúa. Thám Hoa Lang năm nào tài hoa tuyệt diễm, giờ lại như chó nằm dưới chân công chúa. Trưởng công chúa chỉ tay về phía ta, mỉm cười ngọt ngào với chàng: “A Tự, giết ả nữ nhân này đi, ta sẽ thưởng cho ngươi!” “Được.” Phu quân nhẹ giọng đáp. Rồi không chút biểu cảm đi tới, giơ tay siết chặt lấy cổ ta.
Kỹ Nữ Báo Thù Ta là đầu bài của thanh lâu, nhưng lại độc chiếm ân sủng của thế tử phủ hầu nhiều năm. Khi các thiên kim thế gia nhục nhã ta, hắn đã che chở ta sau lưng. Khi mẫu thân hắn muốn đuổi ta về thanh lâu, hắn cũng vi phạm mệnh lệnh, bảo vệ ta chu toàn. Ngày hầu phủ bị xét nhà, hắn bị phán lăng trì xử tử. Ta lại cười sảng khoái trong đám người đến xem hành hình.