Báo Thù
Vong Ơn Bội Nghĩa Sau khi cung đấu thắng lợi, nhi tử của ta trở thành hoàng đế, còn ta thì sau khi nó đăng cơ đã bị ban cho lụa trắng. Trước khi chết, ta mới biết được rằng hoàng đế vẫn luôn cho rằng ta không phải là mẫu thân thân sinh của nó, ta vì muốn giữ con mà giết hại mẫu thân thân sinh của nó, nó đã nhẫn nhịn nhiều năm, cuối cùng cũng báo được mối thù lớn. Ta nghe xong cảm thấy vô cùng hoang đường. Ta giải thích với nó: “Năm đó thái y cùng với bà đỡ đều có mặt, huống hồ ta cũng không phải là không thể sinh con, hà cớ gì phải cướp con của người khác.” Nhưng nó lại nói: “Trẫm chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy, ngươi tàn hại phi tần, khiến mẫu tử chúng ta ly tán, đáng phải tự mình đền tội.” Ta bị thái giám bên cạnh nó siết cổ đến chết, mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về mười năm trước, lần này, cứ như ý nó vậy.
Đứa Con Trai Giả Mạo Vì cứu con trai mà tôi bị tai nạn giao thông, nhưng trong lúc tôi nằm viện nó lại lén chiếm cổ phần của công ty, còn sai người làm bỏ thuốc tôi. Mãi đến khi chết tôi mới biết được, thì ra nó là con của ông chồng tồi và tiểu tam. Mấy năm nay, tôi dốc hết sức lực tài lực cho nó tất cả những điều tốt nhất, còn ông chồng tồi và tiểu tam thì tàng hình đi nơi nào. Kết quả, vào lúc tôi lâm chung, nó lại nói cho tôi: “Tôi xui xẻo lắm mới phải làm con trai của bà, tôi đã muốn bà chết từ lâu lắm rồi.” “Nếu không phải do bà, năm đó ba mẹ tôi đã sớm ở bên nhau.” Lại mở mắt ra, Trình Dương đang gác chân ở trên bàn chơi Vương Giả Vinh Diệu, quyết liệt nói với tôi: “Cút ngay! Đừng quấy rầy con chơi! Trại hè này, có chết con cũng không đi đâu!”
Ai Là Bé Ngoan Nào? Vị hôn phu của tôi và anh trai ruột đã ghét tôi suốt mười năm. Bọn họ tin chắc rằng tôi bắt nạt “bé ngoan” mà họ thầm thích. Và ngay tại tiệc đính hôn của tôi, họ vạch trần “tội ác” của tôi trước bao người. “Cô ta chính là thứ cặn bã chuyên bắt nạt bạn học!” Trong video phát trực tiếp toàn mạng, “bé ngoan” rưng rưng nước mắt mỉm cười: “Tôi không trách cô ấy nữa.” “Quay đầu lại, thuyền nhẹ đã vượt muôn trùng núi.” Cô ta nổi như cồn chỉ sau một đêm. Còn tôi bị chửi rủa khắp nơi, bị fan cuồng hắt axit, trong tuyệt vọng kéo cô ta cùng chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về năm lớp 12. “Bé ngoan” vừa dội nước lên đầu mình, vừa cười hỏi tôi: “Nghĩ xong nên xin lỗi tao kiểu gì chưa?” Tôi phát điên ngay tại chỗ. Tóm tóc nó lôi vào nhà vệ sinh, ấn đầu xuống bồn cầu: “Để tao dạy mày, bắt nạt thật sự là như nào.” “Mồm bẩn vậy, nhớ rửa sạch trước khi đi mách lẻo.”
Cô “Bạn Thân” Của Tôi Tôi khổ sở khuyên can, cô ta tức giận nói: “Câụ ghen tị với bạn trai tớ đẹp trai còn có tiền, ai bảo họ hàng gần sinh con ra nhất định sẽ dị dạng, cậu đừng có nguyền rủa tớ!”. Sau khi kết hôn, nhà chồng gây khó dễ, chồng ức hiếp, tôi hết lòng giúp đỡ, cô ta lại lừa tôi về nhà, trơ mắt nhìn chồng cô ta cưỡng hiếp tôi. Tôi suy sụp chất vấn, cô ta oán độc nói: “Đây đều là do mày nợ tao! Nếu không phải mày nguyền rủa tao, sao tao lại sinh ra con dị dạng! Mày phải đền cho tao một đứa con trai khỏe mạnh!”. Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về thời điểm trước khi bạn thân kết hôn, khi cô ta đang phân vân không biết có nên kết hôn với họ hàng gần hay không. Tôi cười nhẹ: “Tình yêu có thể vượt qua mọi rào cản.”
Chồng Cũ Giả Chết Trên đường về nhà sau chuyến công tác, tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ mẹ chồng: “Mày là đồ xui xẻo, nhất định bắt thằng Cường đi đón mày.” “Bây giờ nó bị tai nạn xe sắp chết, mày hài lòng chưa!” Tôi không thể tin được, toàn thân run rẩy vội vã chạy về nhà thì chồng tôi đã bị hỏa táng. Bố mẹ chồng đánh tôi, mắng tôi, mang đi tất cả tài sản, để lại cho tôi một đống nợ nần. Tôi lòng đầy hổ thẹn, không dám nói một lời oán than. Từ chức khỏi công việc để gánh vác công ty đầy nợ nần, mỗi ngày quên ăn quên ngủ làm việc mười tám tiếng một ngày, mất năm năm trời mới trả hết nợ. Ngày được chẩn đoán ung thư dạ dày, tôi nghĩ cuối cùng mình được giải thoát cũng như có thể gặp lại chồng. Nhưng tại góc bệnh viện, tôi thấy chồng tôi dẫn bố mẹ chồng với một phụ nữ mang thai vui vẻ ăn mừng. “Con ngốc đó những năm qua đã kiếm cho chúng ta vài chục triệu, đúng thật là có bản lĩnh quá.” “Tiếc là nó bị ung thư, nếu không bố mẹ còn có thể lừa nó thêm vài chục triệu nữa rồi, nó vẫn còn cảm thấy tội lỗi lắm.” Tôi tức đến nỗi khạc ra máu rồi ngất đi. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày chồng tôi bị tai nạn xe.
Cháu Ngoại Tỳ Hưu Cháu ngoại của tôi bị teo hậu môn bẩm sinh, bụng căng như một quả dưa hấu to. Tôi khuyên chị gái đưa cháu đi làm phẫu thuật. Nhưng chị gái với mẹ tôi đều cho rằng như vậy mới tốt, mới phát tài, không mất tài lộc, bởi vậy từ chối điều trị cho nó. Sau này tôi lén lút đưa cháu ngoại đi phẫu thuật. Sau khi chị tôi biết chuyện tưởng rằng tôi phá tài lộc của chị ta, dưới cơn tức giận chị ta đẩy tôi xuống cầu thang, khiến tôi chết ngay tại chỗ. Sống lại vào ngày chị gái nói với tôi rằng cháu ngoại bị teo hậu môn bẩm sinh. Tôi cười nói: “Đúng là một con tỳ hưu nhỏ, nhà chúng ta sắp phát tài rồi.”
Minh Châu Ám Đầu Ta bán đậu phụ suốt mười tám năm, nuôi lớn ba đứa con, vậy mà phu quân lại muốn đón ta lên kinh thành để làm thiếp. Ta để lại một tờ giấy hòa ly. Con trai cả của ta là Tướng quân, con trai thứ là Trạng nguyên, con gái út là Quận chúa. Ta là thương nhân giàu có ở Giang Nam, làm thiếp, hắn cũng xứng sao?
Vùng Tuyết Trắng Quý Sâm trượt chân rơi xuống nước, tôi không nói hai lời lập tức nhảy xuống cứu. Nhưng anh đột nhiên nổi điên, ấn đầu tôi xuống nước. Sau đó, anh được người ta cứu lên, còn tôi thì chết trong ngày đông giá lạnh ấy. Hóa ra anh biết bơi, ngã xuống nước là để giết tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về ngày Quý Sâm rơi xuống nước ấy. Nhìn anh vùng vẫy trong nước, tôi nhặt một que củi trên đất đưa tới. “Ôi, không đủ dài, làm sao đây? Hay là anh chết luôn đi.”
Trưởng Công Chúa Tỳ nữ của ta là một nữ tử xuyên không. Nàng tự cho rằng bản thân giấu rất kỹ. Nhưng thực tế ta đã nhìn thấu lai lịch của nàng từ lâu. Bởi vì trước nàng, ta cũng từng ban chết cho một đồng hương của nàng. Sở dĩ giữ lại cái mạng nhỏ của nàng… Là vì ta thấy nàng có chút khác biệt so với nữ tử xuyên không trước đó.
Ác Giả Ác Báo Tôi và chị dâu cùng mang t/hai. Chồng thưởng cho tôi năm trăm triệu, trong khi anh trai tôi lại keo kiệt đến mức không chịu bỏ ra một xu tiền khám th/ai cho vợ. Tôi khuyên chị dâu đi khám t/hai cùng tôi, thậm chí còn bao trọn mọi chi phí từ lúc mang th/ai đến khi sinh nở. Kết quả là khi đi khám, bác sĩ phát hiện đứa bé bị d/ị t/ật và còn mang theo virus giang m/ai. Chị dâu buộc phải bỏ đứa con. Sau khi phá t/hai, chị ta đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu tôi, nói rằng nếu không phải tôi ép chị ta đi khám thì con chị ta đã không bị như vậy. Lấy tiền của tôi vẫn chưa đủ, chị ta còn muốn tôi lấy mạng đền mạng. Cuối cùng, vào đúng ngày tôi chuẩn bị sinh, chị dâu xông vào phòng bệnh, cầm d/ao đ/âm c/hết tôi. Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đã quay về đúng ngày chị ta từ chối đi khám th/ai. Lần này, tôi không khuyên chị ta nữa. Nhưng không ngờ, chị ta lại sốt ruột hơn tôi.
Thay Đổi Lịch Sử Ngày Tô gia bị tịch thu nhà, cha mặc cho ta bộ xiêm y lộng lẫy, rồi đẩy ta ra trước mặt quan binh: “Nàng chính là tiểu thư Tô gia, Tô Nguyệt Oanh.” Họ đều nói, cha ta là trung bộc. Khi gặp lại, cha ta đã là Thần Vũ đại tướng quân được tân đế sủng ái nhất, Tô Nguyệt Oanh đã trở thành hoàng hậu, cùng tân đế một đời một thế một đôi người. Còn ta, là kỹ nữ trong thanh lâu, ai cũng có thể chơi đùa. Mẹ vì chuộc thân cho ta, đã mang theo thân thể bệnh tật đi cầu xin cha nhưng lại bị người gác cổng đánh chết bằng hai gậy. Ta cầu xin Tô Nguyệt Oanh an táng cho mẹ nhưng nàng lại nói: “Thanh lâu thiếu gì kỹ nữ trong sạch, nếu ngươi giữ gìn bản thân, ta còn có thể giúp ngươi nhưng ngươi lại tự cam chịu thấp hèn, ta sẽ không giúp loại người như vậy.” Đêm đó, ta bị người ta chặt đứt tứ chi, rồi ném xuống sông. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày mà Tô gia bị tịch thu nhà, lần này, hãy để Tô Nguyệt Oanh tự mình giữ gìn bản thân trong sạch trong thanh lâu đi. Sắp tới Mê Truyện có kết hợp với Lazada/Shopee tung ra một loạt các mã giảm giá cực sâu, các mã giảm giá 30k, 60k, 100k. Mấy bà join nhóm dưới đây để nhận mã nhanh nhất nhen😘
Sống Lại Vì Mình Kiếp trước, vào ngày đầu tiên tôi kết hôn với Lô Gia Tường, tôi đã bị mẹ chồng hạ nhục. Bà ta lấy cớ rèn luyện tính tình, lập tức bắt tôi quỳ trong phòng khách suốt năm tiếng. Kết quả là tôi nhịn một lúc, cả đời sau đều bị gia đình bọn họ đè đầu cưỡi cổ. Sau khi sống lại, tôi quyết định sống đúng với bản thân mình. Còn về gia đình xấu xa đó, tôi nhất định sẽ cho bọn họ nhận được báo ứng thích đáng!
Kỹ Nữ Báo Thù Ta là đầu bài của thanh lâu, nhưng lại độc chiếm ân sủng của thế tử phủ hầu nhiều năm. Khi các thiên kim thế gia nhục nhã ta, hắn đã che chở ta sau lưng. Khi mẫu thân hắn muốn đuổi ta về thanh lâu, hắn cũng vi phạm mệnh lệnh, bảo vệ ta chu toàn. Ngày hầu phủ bị xét nhà, hắn bị phán lăng trì xử tử. Ta lại cười sảng khoái trong đám người đến xem hành hình.
Người Giữ Làng “Không có kẻ ngốc thì không thành làng.” Mỗi ngôi làng đều có một kẻ ngốc. Ban ngày tôi lang thang khắp làng, ban đêm canh giữ bình yên. Tôi chính là kẻ ngốc của làng này, ai cũng muốn đuổi tôi đi. Nhưng họ không biết, tôi còn một thân phận khác: Người thủ thôn. Mà ngôi làng hẻo lánh này, về đêm lại chẳng hề yên ổn…
Độc Sư Vân Cẩm Mẹ giấu ta trong một ngăn bí mật, lúc đó ta cứ nghĩ bà muốn chơi trò trốn tìm với mình. Nhưng bà lại dùng một miếng vải nhét chặt vào miệng ta, nghiêm nghị dặn rằng bất kể có chuyện gì xảy ra cũng không được lên tiếng. Qua khe hở nhỏ của ngăn bí mật, ta tận mắt chứng kiến một trăm ba mươi hai mạng người của Tấn gia bị giết hại, thi thể chất thành núi, máu chảy thành sông. Kẻ dẫn đầu cuộc thảm sát là một nam tử phong nhã, vận trường bào trắng như tuyết, chính là Trung thư lệnh Tống Minh của Đại Hạ. Hắn dùng chiếc khăn trắng lau sạch vết máu loang trên lưỡi kiếm, vừa lau vừa nở một nụ cười lạnh lẽo đầy âm khí: “Kẻ tiện dân thấp hèn mà cũng vọng tưởng lay động thế gia trăm năm, thật không biết lượng sức mình.” Vậy nên, gia tộc của hắn cũng đáng phải bỏ mạng dưới tay một kẻ tiện dân như ta.
Phòng Live Của Địa Phủ Nửa đêm, tôi vừa nằm xuống ngủ thì phát hiện cửa phòng của mình chưa đóng. Tôi: “Có ma nào không? Đóng cửa giúp tôi, mời anh uống trà sữa gừng!” Vừa dứt lời, cửa phòng ngủ đã đóng rầm lại. Ngoài cửa có một giọng nữ truyền đến: “Tôi lạy! Cô thật quá đáng! Ma quỷ chúng tôi uống nước gừng sẽ bị tiêu chảy! Tôi muốn uống trà sữa QQ ngon tới mức mê ly~”
Trần Vinh Ta đã nhận nuôi một đứa con thứ xuất thân thấp hèn, vất vả nuôi nấng nó khôn lớn. Cùng nó học tập, ta đã thức đêm đến hỏng hai mắt mình, để chữa bệnh cho nó, ta đã kiệt sức cả người. Khi ta nằm liệt giường, nó lại nắm tay một nữ tử phong trần đứng bên giường ta lạnh lùng nói: “Chờ bà ta chết đi, tất cả mọi thứ trong Hầu phủ đều là của chúng ta.” Ta ôm hận mà chết, trọng sinh về ngày nhận nuôi nó. Lần này, bất chấp ánh mắt mong đợi của nó, ta đã chọn nam hài bên cạnh nó. Nó quỳ dưới mưa, không cam lòng hỏi ta: “Mẫu thân, tại sao người không chọn con?”
Ác Duyên Kiếp trước, tỷ tỷ lừa ta đến căn phòng nàng ta đã hẹn sẵn tình lang của nàng ta, rồi còn dẫn theo một đám người đến chứng kiến. Bùi Trạm bất đắc dĩ phải cưới ta, còn tỷ tỷ lại như ý nguyện được phong làm Tam hoàng tử phi. Sau khi kết hôn, Bùi Trạm trút hết hận thù lên người ta, bạo hành ta bất kể khi nào hắn muốn. Ta ngày ngày bị tra tấn, còn tỷ tỷ không hề thấy có lỗi mà thỉnh thoảng vẫn đến gặp riêng Bùi Trạm như trước. Thì ra Tam hoàng tử không thể có con, mà tỷ tỷ lại cần một đứa con trai nên hai bọn họ lại thông đồng với nhau. Để che giấu bí mật này, bọn họ dùng một mảnh lụa trắng để giết ta rồi chôn ta ở ngoài sân nơi bọn họ gặp nhau. Mở mắt ra một lần nữa, ta trở lại ngày tỷ tỷ bảo ta bước vào căn phòng đó. Lần này, ta sai nha hoàn đưa cho Bùi Trạm một tờ giấy, rủ hắn đến bên hồ kích thích hơn nhiều.
Âm Mưu Hoàn Hảo Bạn thân nói với tôi chồng tôi ngoại tình, bảo tôi nhanh chóng phá thai ly hôn. Tôi chuyển tiếp đoạn chat gửi cho chồng. Bạn thân tức giận trách tôi là đồ thích yêu đương không biết tốt xấu. Tôi lười giải thích. Chồng tôi yêu tôi nhiều như vậy, làm sao có thể ngoại tình chứ? Dù sao lúc kết hôn chồng đã thề, giữa chúng tôi không có ly hôn, chỉ có góa bụa thôi.
Hàn Hà Cơn đau nhức ở thân dưới đột nhiên biến mất, bên tai vang lên tiếng vó ngựa quen thuộc nhưng xa xăm. Ta vậy mà lại trở về chuồng ngựa nơi kiếp trước từng làm việc. Nhìn quanh bốn phía, ta chợt thấy một cảnh tượng mà kiếp trước mình chưa từng để ý. Một nữ tử dung mạo thanh tú, đôi mắt ngập tràn lệ nhưng gương mặt vẫn mang theo vẻ quật cường, mạnh mẽ cắm sâu cây trâm trong tay vào bụng ngựa. Động tác tàn nhẫn, dứt khoát đến mức ta không kịp thốt ra một lời ngăn cản. Con ngựa bị thương đau đớn, hai chân trước chồm lên cao, hí vang một tiếng, hoảng sợ tránh xa nữ tử kia. Các công tử, tiểu thư xung quanh đều kinh hoảng chạy tán loạn. Chỉ có một nam nhân ngược lại, vội vàng xô đẩy đám đông, lao đến bên nàng: “Thanh Hàm! Thanh Hàm đừng sợ! Ta đến cứu nàng đây!” Kiếp trước, cũng chính vì cứu hắn mà ta trở thành một kẻ tàn phế, từ đó chẳng thể bước đi bình thường nữa. Sau này, bà mối mang theo một đội ngũ đến cửa cầu thân. Lúc ấy ta mới biết, thì ra hắn chính là Tân khoa Thám hoa vừa được thánh thượng sắc phong, Tôn Gia Ngọc. Để tỏ lòng biết ơn, hắn chuộc lại khế ước bán thân của ta từ chuồng ngựa, còn thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn, muốn lấy ta làm thê. Hôm đến cầu thân, hắn quỳ một gối trước mặt ta, nghiêm túc nói: “Hàn Hà, nàng đã cứu mạng ta, sau này ta nhất định sẽ kính trọng, bảo hộ nàng, cho nàng một đời vinh hoa bình an để báo đáp.” Kinh thành ai nấy đều tán dương hắn là người trọng nghĩa khí, ngợi ca hắn phẩm hạnh cao thượng. Nhưng chỉ có ta mới biết, sau khi thành thân, hắn vung tiền mua trâm cài đá lựu chỉ để đổi lấy một nụ cười của nữ tử trong lòng hắn. Ta dốc lòng học cách làm món mật phù tô nại hoa, hắn ăn xong vô cùng yêu thích. Thế nên ngày nào ta cũng dậy từ khi trời chưa sáng, kiên nhẫn đun đường mía cùng mật ong, nắn từng đóa hoa nhài xinh xắn. Cả ngày bận rộn, bụng không một hạt cơm. Kết quả, hắn xách hộp thức ăn, quay lưng đi gõ cửa phủ Tể tướng. Ta lặng lẽ chịu đựng. Ta biết, hắn lấy ta chỉ vì ân tình. Vậy nên chưa bao giờ dám mơ tưởng đến tình yêu. Chỉ mong có thể kính trọng nhau như khách. Cho đến ngày ta lâm bồn. Tôn Gia Ngọc bóp chặt cằm ta, ép ta uống cạn chén thuốc khiến toàn thân mềm nhũn: “Nếu không phải vì ngươi, ta đã có thể cứu Thanh Hàm, nàng ấy sẽ không bị hủy dung nhan, cũng chẳng phải u sầu cả ngày. “Lẽ ra, ta và nàng có thể bên nhau trọn đời…” “Tất cả đều do ngươi nhiều chuyện, xông ra cứu ta!” Lúc đó ta mới biết, hắn lại hận ta đến mức này. Ông trời có mắt, để ta được làm lại từ đầu.