Báo Thù

Trả Giá

Trả Giá Kỳ nghỉ hè năm đó, cả nhà rủ nhau đi biển chơi. Không ngờ cháu trai tôi không may bị đuối nước. Tôi liều mình lao xuống cứu nó, kiệt sức đến mức bị đuối nước, cuối cùng trở thành người thực vật. Thế mà sau đó, chị dâu không những không cho anh tôi dùng tiền chữa trị cho tôi, mà còn lật lọng vu khống: “Chữa cái gì mà chữa, thằng Diệu Diệu nhà mình rõ ràng biết bơi, là cô ta cố tình dìm nó xuống nước! Cô ta là kẻ gi .t người!” Cuối cùng, anh tôi không chỉ từ chối chữa trị cho tôi, còn trắng trợn cướp luôn tiền đền bù do nhà bị giải toả, rút ống thở của tôi. Bọn họ ôm tiền xây nhà biệt thự, sống sung sướng. Lần nữa mở mắt ra, tôi lại thấy đứa cháu đang vùng vẫy trong sóng biển kêu cứu. Lần này, tôi quay người, tự mình bơi vào bờ. “Nhan Lam, sao em không đưa Diệu Diệu lên bờ?” Tôi giả vờ ngơ ngác: “Ơ, chị dâu, sao chị lại một mình lên bờ vậy?”

Sống Lại, Tôi Muốn Lấy Lại Những Thứ Thuộc Về Mình

Sống Lại, Tôi Muốn Lấy Lại Những Thứ Thuộc Về Mình Tôi luôn ổn định ở vị trí đầu tiên toàn thành phố, nhưng điểm thi đại học lại chỉ đủ để vào cao đẳng. Em họ học kém của tôi lại trở thành thủ khoa thành phố, được Thanh Hoa Bắc Đại tranh giành. Cô ta khóc lóc nói rằng, nếu không phải vì tôi thường xuyên gian lận, cũng sẽ không có kết cục như này. Thầy cô với bạn học lên án tôi, bố mẹ không tin tôi, cư dân mạng liên tục tấn công tôi. Trong tuyệt vọng cùng cực, tôi nhảy lầu, lúc mở mắt ra thì tôi đã quay lại lớp 12. Lần này, tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của em họ. 【Học đi, học giỏi đi, dù sao sau này điểm số cũng là của tôi.】  

Trường Lạc Khúc

Trường Lạc Khúc Hoàng thành sụp đổ, phụ hoàng vì giữ thể diện, tự tay dâng ta cho quân địch tàn bạo. Chỉ để xin một ít kim chỉ, vá lại chiếc long bào rách nát của ông ta. Ta nắm chặt lấy tay áo của ông ta, khóc lóc van xin ông ta đừng bỏ rơi ta. Ông ta từng ngón bẻ tay ta ra, cau mày quát mắng: “Trường Lạc, làm người phải giữ thể diện, thà chết chứ không cầu xin.” Ông ta giữ được thể diện. Mười năm vong quốc, gấm vóc lụa là, thê thiếp thành đàn. Vô số nữ quyến hoàng gia bị hành hạ đến chết. Sau đó, quân địch bắt ta tự tay giết cha, lấy mạng đổi mạng. Ông ta khóc lóc quỳ xuống nhận lỗi cầu xin, ta nghịch con dao găm trong tay, cười sảng khoái: “Phụ hoàng, người đã từng nói——“ “Làm người phải giữ thể diện, thà chết chứ không cầu xin.”

Trừng Phạt

Trừng Phạt Mãi cho đến khi con gái uất ức xem thường mạng sống của mình thì tôi mới biết. Con bé vẫn luôn bị bắt nạt. Gần như ngày nào hai con khốn kia cũng lấy việc đánh đập, nhục mạ con bé làm niềm vui. Ngay cả sau này, khi mọi việc đã trở nên nghiêm trọng hơn. Bọn nó cũng chỉ nhẹ nhàng viết một lá thư xin lỗi, cười đùa tí tửng nói: “Cùng lắm thì sau này không đánh nó nữa.” Bọn nó không biết. Tôi không cần bất cứ một lời xin lỗi nào cả. Thứ tôi muốn chính là hai con khốn bọn nó chết không được yên!

Cẩn Hòa

Cẩn Hòa Ta cứu một nữ nô từ quân doanh, để ả khỏi bị người nhục mạ. Chàng thanh mai trúc mã của ta vốn chẳng ưa ả, thế mà trong tiệc cưới của chúng ta, lại vu cho cha ta tội thông địch bán nước, ngay tại chỗ xử tử cả nhà ta. Chỉ tha cho mình ả. Hóa ra từ lâu, hai người họ đã lén lút qua lại với nhau. Ả tát ta một cái thật mạnh, cười một cách độc địa. “Chỉ bằng ngươi, cũng xứng để ta hầu hạ, đây chính là hậu quả, cũng nên cho ngươi nếm thử mùi vị bị ngàn người cưỡi.” Ả ném ta vào quân doanh làm quân kỹ. Vì chút tôn nghiêm còn sót lại, ta đã tự tử trong doanh trại. Ta được tái sinh, trở về ngày đầu tiên gặp nữ nô, nhìn ả bị người ta cưỡng ép đè dưới thân, gào khản cả giọng cầu xin ta cứu giúp.

Bánh Hoa Cao

Bánh Hoa Cao Tiểu muội ham chơi, chỉ vì một miếng hoa cao mà bị dụ bước vào Lâm phủ. Đến lúc trở ra, lại bị kẻ khác giơ lên ném ra. Bộ y phục mới do A nương tự tay làm cho nàng bị lột sạch, chỗ đôi mắt trên gương mặt chỉ còn hai hốc máu đỏ lòm. Năm sau khi mùa xuân vừa trở lại, Lâm phu nhân từ Giang Nam về Trường An, ngày ngày mong nhớ vị hoa cao ở Giang Nam. Vừa hay, ta lại có tay nghề làm hoa cao rất khéo.

Hoa Đào Nở Rộ

Hoa Đào Nở Rộ Tiểu thư không thể sinh con, đành nhờ nha hoàn trong phủ tính bát tự, cuối cùng chọn ta đi sinh con cho cô gia. Tiểu thư khóc lóc van xin ta giúp nàng ta chuyện này, nói rằng nàng ta sẽ không bạc đãi ta, cũng sẽ coi đứa con của ta như con đẻ của mình. Nhưng cho dù nàng ta không khóc, ta còn có thể phản kháng được sao? Nhưng ai mà ngờ, lúc ta sinh con bị băng huyết, không một ai để ý đến ta. Khi ta thoi thóp hơi tàn lại chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng của tiểu thư—— “Trai hay gái?” “Coi như nó có phúc.” “Gọi đại phu làm gì, chết thì chết thôi, vứt xuống ao đi, dù sao cũng vô dụng rồi.”

Ngôi Sao Phía Nam

Ngôi Sao Phía Nam Tôi được vị tỷ phú để mắt đến, trở thành bạn gái thứ mười của anh ta. Cả mạng xã hội đều đang đoán xem bao giờ tôi sẽ bị đá. Nhưng một tháng sau… Video tỷ phú khóc lóc gọi tôi là “vợ yêu” lan truyền khắp mạng.

Tuyết Đông

Tuyết Đông Mẫu thân ta là tú bà, từng cứu Hiền phi khỏi ch .t đuối. Bà giấu Hiền phi trong Bách Hoa Lâu để tránh truy s/á/t. Sau khi thủ lĩnh tặc phỉ bị d/i/ệ/t, để xóa bỏ vết nhơ từng lưu lạc chốn thanh l/â/u, Hiền phi vu oan cho mẫu thân ta cấu kết phản tặc, ban lệnh x//ử t/ử bà. Mẫu thân ta ngã gục ngay tại chỗ, Hiền phi ngạo nghễ khinh bỉ cười lạnh: “Đồ tiện chủng, ngươi mà cũng xứng gọi ta là tỷ muội sao?” Bách Hoa Lâu thành tro bụi, ba mươi hai k/ỹ n/ữ bị quân lính làm nhục, xác nằm ngổn ngang ở bãi th/a m//a. Chỉ có ta, vì đang du học ngoài cung, nên thoát khỏi kiếp nạn ấy. Còn Hiền phi, lại giẫm lên x//á/c mẹ ta mà tấn phong làm Quý phi. Nửa năm sau, Quý phi phát bệnh đa/u đầu, Thái y trong cung đều bó tay. Ta quỳ trước giường nàng, cung kính thưa: “Bệnh đau đầu của nương nương, nô tỳ có thể trị.”

Dược Sinh Hương

Dược Sinh Hương Sau ba năm ta đính hôn với Thế tử phủ Tuyên Bình Hầu, thứ muội được nuôi dưỡng ở trang viên đã được đón về. Hắn gặp nàng, liền kiên quyết muốn thay đổi người được chọn đính hôn. Thứ muội nói nàng sẽ tự tay đoạt lấy vị trí Thế tử phi, nhưng không ngờ ta lại chắp tay nhường cho nàng. Chỉ vì ta biết rằng vài tháng nữa, Thế tử phủ Hầu chân chính sẽ trở về, hắn là giả.

Con Trai Ép Tôi Gánh Hết Hậu Quả Của Tiểu Tam

Con Trai Ép Tôi Gánh Hết Hậu Quả Của Tiểu Tam Sau khi người chồng cũ bị đột quỵ và liệt, cô bồ nhí của ông ta đã bỏ trốn, còn thằng con trai cả thì dẫn về một bé gái. Bé gái đó là con của chồng cũ và cô bồ nhí. Nhà chồng bảo với thằng cả rằng “anh cả như cha, mẹ kế như mẹ”, thế là nó yêu cầu tôi nuôi đứa bé này, nói rằng đó là trách nhiệm của tôi. Họ còn bảo, ông bố nó chẳng ai chăm sóc, yêu cầu tôi đến bệnh viện chăm ông ta. Nếu tôi không chăm sóc ông bố và không nuôi con bé của bồ nhí, sau này sẽ chẳng ai lo cho tôi lúc về già. Tôi lập tức bán hết tài sản, bắt đầu chuyến du lịch vòng quanh thế giới mà tôi hằng mơ ước. Để lại thằng con trai với ông bố “cha con thắm thiết”, và với cô em gái “anh em hòa thuận”. Chẳng bao lâu, tôi nghe nói thằng cả đang lùng sục tìm tôi khắp nơi…

Người Vợ Nghèo Hèn Của Phò Mã Gia

Người Vợ Nghèo Hèn Của Phò Mã Gia Ta đã làm việc vất vả để phu quân có thể đi học trong mười năm, nhưng sau khi hắn đỗ đạt, chuyện đầu tiên làm là bỏ rơi ta. Ta khóc lóc, van xin, lại bị làm nhục ngay giữa phố, nhi tử kêu khóc, thì lại bị tra tấn đến chết. Sau đó, ta bị lăn trên giường đinh, giẫm lên than nóng, bị đánh bằng roi, đánh trống vang trời ở trước hoàng cung. Nhưng những người đến lại truy sát ta, “Phò mã gia bây giờ phong quang vô hạn, há có thể để ngươi vu khống lung tung được.” Vách núi sâu hàng nghìn mét, hắn cho rằng ta chắc chắn đã chết. Nhưng ta mạng lớn, Diêm Vương không chịu nhận, chỉ vài ngày sau, ta đã từ Địa Phủ bò trở về.

Chủ mẫu Vạn Ninh

Chủ mẫu Vạn Ninh  Ta là một nữ nhi thương hộ, may mắn được gả làm kế thất vào hầu phủ. Hết lòng phụng dưỡng phu quân, hiếu kính bà mẫu, giáo dưỡng con riêng, gánh vác cả một đại gia tộc sớm đã suy bại. Nhưng cuối cùng, lại bị con riêng lột sạch y phục, ném vào từ đường. Hắn nói: “Nếu không phải do ả độc phụ lòng dạ đen tối như ngươi, ta đã sớm được cùng Uyển nương sống bên nhau dài lâu.” Uyển nương, chính là nhũ mẫu năm xưa của hắn. Sau những nhục nhã ê chề, ta bị bỏ đói đến chết ngay trước mặt tổ tiên của Chương gia. Đời này sống lại, ta lựa chọn lạnh lùng đứng nhìn. Ta muốn nhìn xem đám người trong hầu phủ mục nát này sẽ có kết cục ra sao.

Lời Thú Tội Của Một Người Đàn Ông

Lời Thú Tội Của Một Người Đàn Ông Ngày hai mươi tám tháng chạp, vợ tôi mang thai bảy tháng, chết trên đường đưa đến bệnh viện, một xác hai mạng. Hung thủ chỉ bị phán ngồi tù, thậm chí còn đang tiêu diêu ngoài vòng pháp luật. Tôi không tìm được gã, nhưng lại tìm ra con gái gã.

Từ Bỏ Kẻ Vô Ơn

Từ Bỏ Kẻ Vô Ơn Chồng ngoại tình ly hôn. Một bà nội trợ gia đình toàn thời gian là tôi ra khỏi nhà cũng phải tranh thủ quyền nuôi dưỡng con trai. Dốc hết tâm huyết đưa nó lên đại học, nó lại vỗ mông trở về chỗ chồng cũ tranh công. Cho dù th//i th//ể tôi bốc mùi cũng không quay đầu lại. Sống lại kiếp này, tôi trở về ngày ly hôn. Con trai ném bát về phía tôi gào thét: “Bà muốn ly hôn thì ly hôn của bà đi, đừng mang tôi theo, quỷ nghèo!” Tôi chăm chú nhìn nó hồi lâu, bỗng nhiên cười nhạt. “Được, không mang con theo nữa.”

Thay Người Đánh Cặn Bã

Thay Người Đánh Cặn Bã Để hoàn thành tâm nguyện của người ủy thác, tôi vừa xuyên vào tiểu thuyết đã bị nữ chính dùng đạo đức trói buộc. “Lộ Dao, coi như tôi cầu xin cậu trả lại suất tuyển thẳng cho tôi đi! Suất tuyển thẳng này đối với cậu chẳng có ý nghĩa gì!” “Nhưng tôi thì khác, suất tuyển thẳng này là cơ hội đổi đời duy nhất của tôi!” Nữ chính đứng trên nóc tòa nhà dạy học, nước mắt lưng tròng, trông có vẻ như đang kể khổ nhưng thực tế lời nói ra lời vào đều đang chỉ trích tôi đã cướp mất suất tuyển thẳng vốn thuộc về cô ta. Giáo viên chủ nhiệm vốn luôn nhắm vào tôi thì chẳng đoái hoài đến, cứ cứng rắn yêu cầu tôi nhường lại suất tuyểnthẳng. Máy quay chĩa vào gương mặt cực kỳ bình tĩnh của tôi, tôi nhìn màn kịch tự biên tự diễn này, trong tiếng thúc giục cùng chỉ trích của mọi người, chậm rãi mở miệng nói: “Được thôi, cậu muốn tôi nhường lại cho cậu!”

Bố Tôi Ép Tôi Phải Phụng Dưỡng Cho Người Mẹ Kế Trà Xanh

Bố Tôi Ép Tôi Phải Phụng Dưỡng Cho Người Mẹ Kế Trà Xanh Một ngày trước khi rời nhà đi học đại học. Bố tôi đột nhiên hỏi: “Tịnh Tịnh, sau này con có phụng dưỡng dì Linh của con không?” Dì Linh chính là mẹ kế của tôi. Mối quan hệ giữa tôi và bà ta vốn đã rất lạnh nhạt. Hơn nữa, bà ta còn có con trai ruột của mình. Tại sao lại bắt tôi phải phụng dưỡng bà ta? Vì vậy tôi trả lời bố: “Không.” Nghe xong, bố tôi nổi giận, mắng tôi: “Đúng là con gái đều là đồ bỏ đi! Chẳng trông cậy được gì! Cút khỏi nhà tao ngay bây giờ!” Ông ta đuổi tôi ra khỏi nhà. Còn cắt đứt học phí và phí sinh hoạt bốn năm đại học của tôi. Sau đó. Con trai của mẹ kế đã hại chết tôi. Bố tôi không những không đòi lại công lý cho tôi, mà còn viết giấy tha thứ cho hung thủ. Trở lại kiếp này. Tôi lại quay về ngày bố tôi hỏi tôi có phụng dưỡng mẹ kế hay không. …

Tôi Bán Muối Sau Khi Bị Bạn Cùng Phòng Thao Túng

Tôi Bán Muối Sau Khi Bị Bạn Cùng Phòng Thao Túng Vợ của người giàu nhất gặp khó khăn khi sinh nở cần truyền máu khẩn cấp, nhìn thấy nhóm m/á//u hiếm giống mình, tôi không chút do dự mà ra tay giúp đỡ. Để bày tỏ lòng biết ơn, người giàu nhất vung tay hào phóng tặng tôi một căn biệt thự nhỏ ở trung tâm thành phố và ba mươi triệu tệ tiền mặt. Bạn cùng phòng tự xưng thanh cao của tôi nghe xong tức điên, “M/á/u là một phần của cơ thể, cậu bán m/á/u thì có gì khác với b/á n th/â.n chứ?” “Tôi không dám nghĩ bây giờ cậu bẩn thỉu và kinh tởm đến mức nào!” “Người ta đã có vợ rồi mà cô còn vội vàng chạy đến, cô có gì khác với tiểu tam chứ?” Kiếp trước dưới sự thao túng của bạn cùng phòng, tôi xấu hổ không chịu nổi, không chỉ từ chối bồi thường của người giàu nhất, mà còn c/ắt đứt mọi quan hệ với tất cả đàn ông. Kể từ đó, tôi không tham gia bất kỳ khóa học nào của bất kỳ giáo viên nam nào, dẫn đến việc tôi thi trượt vô số môn khi gần tốt nghiệp, chủ nhiệm trực tiếp cho tôi học lại. Trong lúc tuyệt vọng, tôi cầu xin bạn cùng phòng giúp tôi ôn tập, không ngờ cô ấy lại đăng ảnh tôi búng mặt lên mạng. “Đồ ngốc! Đại nữ chủ thời đại mới có chuyện gì cũng tự mình giải quyết, cậu tìm tôi giúp đỡ không biết xấu hổ sao?” “Trượt nhiều môn như vậy, nếu tôi là cậu thì tôi đã không sống nữa rồi!” Video nổi tiếng ngay lập tức, hình ảnh tiều tụy của tôi bị làm thành sticker lan truyền điên cuồng, còn bạn cùng phòng thì vụt trở thành KOL. Tối hôm đó, dưới á/p l/ực tinh thần, tôi đã chọn cách uống th/uo^c 44.

Song Hạc Qua Khung Cửa

Song Hạc Qua Khung Cửa Ta là thiên kim chân chính của phủ Tể tướng, lưu lạc bên ngoài nhiều năm. Ngày ta trở về, sinh mẫu đã khuất, trong phủ chỉ còn lại giả thiên kim được kế mẫu chống lưng, được sủng ái vô cùng, khiến ta rơi vào tình cảnh khó khăn chật vật. Chính vào lúc đó, Thế tử vốn đã bàn bạc hôn sự với giả thiên kim lại bất ngờ hủy bỏ, kiên quyết chọn ta làm thê. “Nếu không phải do số mệnh trêu ngươi, nàng sớm đã là thê tử của ta rồi.” Trong lòng ta dâng lên cảm giác áy náy, ngày thành thân đã đem phần lớn sính lễ nhường lại cho giả thiên kim. May mắn thay, bà mẫu hiền hòa, phu quân chu đáo, sau khi thành hôn, cuộc sống của ta vô cùng êm ấm thuận lợi. Thế nhưng, vào ngày thánh chỉ phong giả thiên kim làm Thái tử phi được đưa đến Tể tướng phủ, Ta tận tai nghe thấy phu quân nói với bà mẫu: “Hôm đó khi biết Thái tử muốn cưới thiên kim của phủ Tể tướng, con mới vội vàng cưới Chúc Thanh Đường.” “Giờ đây, Thuấn Hoa đã đạt được nguyện vọng, con cũng nên hưu thê rồi.”

Sau khi trọng sinh, ta thay tiểu thư gả vào Hầu phủ

Sau khi trọng sinh, ta thay tiểu thư gả vào Hầu phủ Ta đã bị thiêu chết vào ngày đại hôn. Cả phủ trên dưới đều nói, mệnh của tam tiểu thư thật khổ, sắp trở thành phu nhân hầu phủ rồi, lại bị lửa thiêu chết, đúng là ông trời ghen ghét hồng nhan. Nhưng họ không biết, tam tiểu thư chân chính đã sớm tư thông với tên lưu manh Triệu Thừa bỏ trốn rồi. Người mặc hỉ phục đỏ thẫm trong phòng cưới là ta, người bị trói tay trói chân cũng là ta. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi tam tiểu thư xuất giá, nàng ta tươi cười nói với ta: “Tố Ngọc, ngươi thử giúp ta xem bộ hỉ phục này có vừa không nhé?”