Báo Thù
Như Ý Ca ca ta là người trung nghĩa, liều chết tận trung với công chúa mất nước. Công chúa ăn mặc cầu kỳ, ca ca đem hết tất cả kim khí cha mẹ đánh cho quý nhân đổi thành đồ ăn và đồ dùng tinh xảo, bởi vì cha mẹ không giao được kim khí cho quý nhân mà bị đánh cho đến chết. Công chúa nói muốn công đánh Thát Đát, ca ca giúp nàng ta hạ độc xuống dòng sông ngoài thành, vô số dân chúng đều bị hạ độc mà chết. Công chúa muốn mua vũ khí, ca ca liền làm ra thủ đoạn mua bán người để đổi lấy tiền, lại đưa ta và lầu xanh để thu thập tình báo. Sau này sự việc đã bại lộ, vì để phủi sạch liên quan cho công chúa, ca ca xác nhận ta mới là công chúa mất nước. Ta bị quan phủ băm thành ngàn mảnh để cảnh cáo răn đe, đến người nhặt xác cho cũng không có. Công chúa thật bởi vì kinh hãi quá độ mà ngất xỉu dưới chân vương gia, được đưa vào trong vương phủ. Ca ca rơi nước mắt vui mừng: “Cũng tốt, công chúa có thể tránh xa tranh chấp, sống cuộc sống tốt hơn mới là niềm vui của nô tài.” Sau đó hắn lại lấy thân phận tùy tùng háo hức theo vào trong phủ tiếp tục bảo vệ nàng ta. Mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về ngày ca ca mang công chúa mất nước trở về. Ca ca muốn bảo vệ công chúa thì dùng mạng sống của bản thân hắn mà đi bảo vệ, đừng hòng lấy mạng của bọn ta vào nữa!
Lòng Lang Dạ Sói Ta nhận nuôi một đứa con thứ xuất thân thấp kém, ngậm đắng nuốt cay bồi dưỡng nó lớn lên. Vì bồi hắn đọc sách, ta chịu hỏng hai mắt của mình, vì chữa bệnh cho hắn, ta mệt mỏi khiến cơ thể suy yếu. Lúc ta triền miên trên giường bệnh, hắn lại nắm tay một nữ tử thanh lâu, đứng ở đầu giường ta lạnh lùng nói: “Chờ khi ngươi bệnh chet, tất cả mọi thứ trong Hầu phủ đều là của chúng ta.” Ta ôm hận mà chet, lại trọng sinh trở về ngày nhận nuôi hắn. Lần này, ta không để ý ánh mắt chờ mong của hắn, bước về phía hài tử bên cạnh hắn. Hắn lại quỳ gối trong mưa, không cam lòng hỏi ta: “Mẫu thân, người vì sao không cần ta nữa?”
Công Chúa Đường Nguyệt Hoàng huynh hận ta thấu xương. Cho rằng ta là người đã đẩy người trong lòng hắn xuống vách núi. Sau đó hắn đăng cơ làm vua, người trong lòng hắn mặc một bộ váy trắng quay về, được lập làm Hoàng Hậu. Còn ta thì bị nhốt vào u đình, sống không bằng chết. Hắn để mặc cho nàng ta làm nhục ta, giẫm đạp tôn nghiêm của ta, ép ta phải quỳ xuống xin lỗi. Lại không biết ta đã trúng độc rất nặng rồi, chẳng còn bao nhiêu thời gian sống sót nữa. Vào lúc người trong lòng hắn huênh hoang hống hách khoe khoang chuyện nàng ta đang mang long thai, thì ta đang siết chặt con dao giấu trong tay áo, đâm một nhát vào bụng nàng ta: “Thích Oản Oản, cùng chết đi!” Sau khi giết Thích Oản Oản, ta cũng chết vì trúng độc. Thế nhưng không ngờ khi mở mắt ra, ta đã trọng sinh về năm mười sáu tuổi. Khi đó Thích Oản Oản còn chưa nhảy núi giả chết, ta vẫn còn là công chúa Đường Nguyệt lá ngọc cành vàng của Đại Chiếu. Nhìn Thích Oản Oản lặp lại chiêu cũ giống như kiếp trước, ta cười lạnh. Muốn giả chết hả? Vậy để ta cho ngươi chết thật luôn!
Mỹ Nữ Béo Trọng Sinh Ta vốn là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, nhưng lại bị mẹ kế nuôi thành một người béo hai trăm cân. Bà cho ta ăn như nuôi heo, dù ta không nuốt nổi, bà vẫn ép ta ăn. Sau này ta mới biết, bà đang làm áo cưới cho nữ nhi của mình. Sau khi ta trở thành nữ tử béo, trong kinh thành truyền đủ loại tiếng xấu của ta, ai nhìn thấy ta cũng cau mày tránh xa. Ta như mong muốn của bà, gả vào một nhà á.c nhân, bị bà mẫu và cô em chồng mỉa mai, bị trượng phu ghét bỏ. Cuối cùng, mang theo hài tử trong bụng ch .t ré.t tại mùa đông. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm mười ba tuổi. Lúc này, phụ thân vẫn còn thương yêu ta, mẹ kế chưa kịp đẩy ta vào h.ố lử.a. Kiếp này, ta nhất định phải thay đổi số phận của mình.
Gieo Gió Gặt Bão Mẹ tôi là tình nhân nhưng lại tự phụ cho mình là thanh cao. Từ chối trợ cấp mà người nọ chi cho tôi, lúc cuộc sống túng bẩn thì bắt tôi gả chồng. Tôi bước tới đường cùng nên phải nhờ bố ruột giúp đỡ. Sau đó bị bà ta phát hiện, bà ta điên cuồng mắng chửi tôi: “Mày là con ngoài giá thú, mày sống thôi đã là có tội rồi, dựa vào cái gì mà dám cướp những thứ thuộc về con ruột của người ta?” Cho nên lúc tôi cùng Tống Minh Ưu bị bắt cóc, bà ta đã dứt khoát lựa chọn từ bỏ tôi, hiên ngang lẫm liệt nói: “Coi như mày đang chuộc tội cho bản thân mày đi!” Sau đó tôi biến thành người thực vật, Tống Minh Ưu ở trước giường của tôi gọi bà ta là mẹ. Tôi giờ mới ngộ ra… Tống Minh Ưu mới là đứa con ngoài giá thú, từ lúc chúng tôi sinh ra đã bị tráo đổi! Lần nữa mở mắt ra, tôi quay trở về ngày tôi nhờ bố ruột giúp đỡ nhưng bị bà ta phát hiện.
Sau Khi Sống Lại, Ta Đã Quyến Rũ Hầu Gia Ta và Thẩm Trường Dao là phu thê từ thời niên thiếu, ân ái mặn nồng khiến người ngoài phải ghen tị. Cho đến đêm đó, hắn dụ ta uống một bát canh ngọt, ngày hôm sau ta đã tỉnh dậy trên giường của một người nam nhân xa lạ. Còn phu quân của ta, khoác áo đỏ, được phong quan cao hiển hách, cưỡi ngựa trắng cưới tiểu thư khuê các. Lần nữa mở mắt, ta nhìn người nam nhân xa lạ vừa ân ái cùng mình, quấn lấy hắn một cách mập mờ. Kiếp trước, hắn bất quá chỉ ham muốn thân xác ta, kiếp này trong ánh mắt hắn đều nhuốm dục vọng. Hắn hỏi ta muốn gì. Ta nói: “Ta muốn Thẩm Trường Dao ngã từ trên cao xuống, ta muốn hắn tan xương nát thịt.”
Công Chúa Hòa Thân Chủ tử của ta là công chúa hòa thân, nàng ta trong trẻo lạnh lùng như thần tiên, con người điềm đạm như cúc. Nàng ta phải bồi dưỡng tình cảm với Hoàng thượng trước, sau khi nhập cung nàng ta từ chối thị tẩm, vì trút cơn giận Hoàng thượng phạt ta quỳ trong tuyết một đêm. Nàng ta mặc trang phục quái dị gặp Hoàng thượng, vì để thị uy, Hoàng hậu phạt đánh ta ba mươi gậy. Sau khi thị tẩm, nàng ta được chuyên sủng. Vì để tránh sắc đẹp hại quốc, Thái hậu ban cho nàng ta một chén thuốc tuyệt dục, nàng ta trốn sau lưng ta khóc thút thít, ta giành uống bát thuốc khiến máu túa như suối. Nàng ta thấy ta đau đớn lăn lộn trên đất cũng không gọi thái y, nhàn nhạt nói: “Giang Nguyệt, ngươi nhẫn nhịn thêm chút nữa, đây là huân chương ngươi tận tâm vì chủ tử, bổn cung sẽ ghi nhớ cái tốt của ngươi.” Bị Vân quý phi hãm hại, nàng ta thà rằng bị cấm túc cũng không giải thích. Chúng ta thiếu ăn thiếu mắc, chịu mọi dày vò của cung nhân. Nhưng nàng ta lại đứng dưới trăng tâm tình với thị vệ, nấu rượu pha trà. Sau khi bị Vân quý phi tố giác, nàng ta đẩy nồi cho ta: “Giang Nguyệt và thị vệ hẹn riêng, mong Hoàng thượng Hoàng hậu xử phạt theo quy tắc, bổn cung tuyệt đối không thiên vị.” Sau khi ta bị phạt trượng đến chết, bọn họ tùy tiện tìm một chiếc chiếu rách quấn ta lại, ném vào bãi tha ma. Khi mở mắt lần nữa, ta trở về ngày vừa mới vào cung.
Cháu Ngoại Tỳ Hưu Cháu ngoại của tôi bị teo hậu môn bẩm sinh, bụng căng như một quả dưa hấu to. Tôi khuyên chị gái đưa cháu đi làm phẫu thuật. Nhưng chị gái với mẹ tôi đều cho rằng như vậy mới tốt, mới phát tài, không mất tài lộc, bởi vậy từ chối điều trị cho nó. Sau này tôi lén lút đưa cháu ngoại đi phẫu thuật. Sau khi chị tôi biết chuyện tưởng rằng tôi phá tài lộc của chị ta, dưới cơn tức giận chị ta đẩy tôi xuống cầu thang, khiến tôi chết ngay tại chỗ. Sống lại vào ngày chị gái nói với tôi rằng cháu ngoại bị teo hậu môn bẩm sinh. Tôi cười nói: “Đúng là một con tỳ hưu nhỏ, nhà chúng ta sắp phát tài rồi.”
Thay Đổi Thân Phận Cửu vương gia bị người hạ dược, trong tình thế cấp bách đã xông vào phòng khuê phòng của ta. Sau một đêm xuân tiêu, hắn hứa sẽ cưới ta về làm vợ. Nhưng quay đầu đã ra lệnh cho sát thủ giết ta. “Nữ nhân này thân phận thấp hèn, thế mà cũng dám mơ tưởng trở thành Vương phi của ta?” Một lúc sau, ta nhìn xác sát thủ nằm trên đất, tát lệch đầu tên thuộc hạ. “Lão nương đây thải dương bổ âm nhiều năm, lần đầu tiên thấy loại hàng kém chất lượng như vậy! Thật uổng phí thuốc của lão nương!”
Trọng Sinh Thành Toàn Cho Phu Quân Kiếp trước, ngôi chùa bị cháy. Ta ngăn cản Bùi Cảnh Du định xông vào cứu người. Bùi Cảnh Du bình an vô sự nhưng biểu cô nương Bùi gia là Hứa Miểu lại chôn thân trong biển lửa. Về sau, Bùi Cảnh Du vẫn đối xử với ta như trước, cùng ta vẽ lông mày, cùng trò chuyện, cầm sắt hòa minh. Cho đến khi ta sinh nở, hắn nhốt ta trong phòng, châm lửa đốt. Hắn nói: “Ngươi cũng nên nếm thử mùi vị bị lửa thiêu đốt.” Ta sống sờ sờ bị thiêu chết. Sau khi chết, ta mới biết được. Hứa Miểu kia căn bản không phải biểu cô nương Bùi gia, mà là tình nhân của Bùi Cảnh Du nuôi bên mình. Sống lại một lần nữa, ta nhìn ngọn lửa hừng hực trước mắt, nước mắt lưng tròng buông tay hắn. “Bùi lang, Miểu Miểu… Miểu Miểu còn ở bên trong!”
Nha Hoàn Thăng Chức Ký Sau khi Hầu phủ bị xét nhà, ta và tỷ tỷ phải bán mình làm nô, trở thành nha hoàn trong phủ Quốc công. Tỷ tỷ là người bình đạm như cúc, không tranh không giành. Khi ta tranh giành thức ăn với hạ nhân, tỷ ấy lại đem thức ăn ta giành được chia cho hạ nhân, nhờ vậy mà được lòng mọi người. Thời tiết chuyển lạnh, ta tranh giành chăn bông. Tỷ tỷ quay đầu nhường chăn cho người khác, khiến cả hai chúng ta đều bị bệnh vì lạnh. Ta cố gắng chuyển đến bên Thế tử gia làm nha hoàn thân cận, tìm cơ hội cho tỷ ấy được thị tẩm. Tỷ tỷ trách ta không từ thủ đoạn nhưng lại không từ chối vị trí mà ta khó khăn lắm mới giành được. Tiếng tăm hiền lành, độ lượng của tỷ tỷ truyền đến tai Thế tử gia, Thế tử gia nạp tỷ ấy làm thiếp. Tỷ ấy không tranh không giành còn ta cố gắng lo liệu mọi thứ, giúp tỷ ấy thuận lợi sinh hạ trưởng tôn. Thế tử phi oán hận vô cùng, bày mưu hãm hại ta. Ta quỳ xuống cầu xin tỷ tỷ. Nhưng tỷ ấy lại nói: “Tư Lan, ta đã bảo muội đừng tranh cường háo thắng, giờ thì hay rồi, tự chuốc lấy cái chết.” Tỷ ấy không tranh luận, không phản bác, bình đạm như cúc. Ta thì bị đánh chet tươi. Mở mắt lần nữa, ta trở về thời điểm ta và tỷ tỷ mới vào phủ Quốc công.
Nữ Phụ Đáng Thương Ngày tôi và Thẩm Cảnh Trạch đính hôn, tiểu Thanh mai của hắn đã nhảy xuống biển. Trên mạng còn để lại di thư: “Anh muốn cưới cô ta, vậy thì em sẽ trừng phạt anh, để anh mãi mãi mất đi em.” Đối mặt với phỏng vấn của truyền thông, Thẩm Cảnh Trạch nắm tay tôi, mỉm cười ôn hòa: “Tôi không hề có quan hệ gì với cô ấy.” “Tôi mãi mãi yêu vợ tôi.” Trong lòng tôi tràn đầy vui vẻ, mơ về tương lai của chúng tôi. Nhưng mà ba ngày sau, giáo sư Thẩm Cảnh Trạch luôn nghiêm khắc tự giữ mình, đã tuẫn tình.
Bánh Dâu Tây Và Tự Do Bố mẹ thiên vị chị gái suốt cả đời. Sau khi mở mắt lần nữa, tôi không muốn tranh giành gì nữa cả. Chị muốn suất tuyển thẳng? Cho chị. Chị muốn đề tài nghiên cứu của tôi? Cũng cho chị. Chị muốn bạn trai tôi? Tất cả đều cho chị. Ở kiếp này, tôi chỉ muốn sống yên ổn, sống thật tốt vì chính mình. Đã là con người, tôi chẳng có gì phải áy náy.
Con Gái Tôi Đã Trưởng Thành Con gái khăng khăng đòi kết hôn với một gã đàn ông có tiền sử bạo hành gia đình, lại còn là kẻ ba lần ly hôn. Tôi cố gắng hết sức khuyên nhủ. Nhưng con bé lại nói với tôi: “Mẹ có hôn nhân không hạnh phúc, nên muốn con cũng không được hạnh phúc sao?” Ngày hôm sau khi con bé lén lấy sổ hộ khẩu đi đăng ký kết hôn với gã đàn ông kia, tôi đã đưa ra quyết định tại cuộc họp cổ đông. Tên người thừa kế tập đoàn được thay bằng đứa con gái nuôi. Đến lúc này, tôi mới thực sự hiểu rõ. Huyết thống không quan trọng, điều quan trọng là ai thừa kế được bộ não của tôi.
Mẹ Tôi Không Nuôi Tôi Để Làm Vợ Anh Năm tư đại học, tôi bất ngờ mang thai. Bạn trai yêu cầu tôi từ bỏ việc xét tuyển thẳng cao học. “Phụ nữ sinh ra là để đẻ con, đừng tranh suất bảo lưu với tôi.” Hắn cười nham hiểm: “Tôi phải đâm thủng mấy cái bao mới khiến cô dính bầu đấy. Thể trạng cô yếu lắm, không đẻ bây giờ thì sau này có muốn cũng không đẻ được đâu.” “Hãy ngoan ngoãn nghe lời, từ bỏ xét tuyển cao học. Tôi sẽ miễn cưỡng cưới cô, nhưng nhà 100m² và xe 500 ngàn tệ phải đứng tên mẹ tôi.” Tôi tát cho hắn một cái nảy lửa: “Anh nằm mơ đi!” Xoay người, tự mua cho mình căn nhà 200m² và chiếc xe tiền tỷ, rồi đỗ thẳng vào chương trình cao học trường top 1 cả nước. Còn bạn trai cũ thì thất nghiệp, há hốc mồm không tin nổi. Kỳ kinh nguyệt trễ hơn một tháng, que thử thai hiện hai vạch. ….
Sau Khi Cô Em Chồng Trẻ Tuổi Bất Ngờ Qua Đời Mẹ chồng luôn lén lút làm trò trước phòng của tôi và chồng vào ban đêm. Chồng tôi vốn rất khỏe mạnh lại dần dần không thèm ăn uống gì, rất nhanh đã gầy hẳn đi. Cô bạn thân của tôi làm bà đồng nghe xong, chợt sợ hãi kinh hô: “Cậu mau bảo chồng chuyển nhà đi! Chồng cậu đang bị mượn thọ đó!”
Mẹ Ơi, Con Không Còn Là Cây ATM Nữa Khi thi đại học, tôi bị bạn học tố cáo gian lận. Giám thị phát hiện một mẩu giấy nhỏ giấu trong ống quần của tôi. Tôi bị đuổi khỏi phòng thi, bài làm bị hủy bỏ. Ngay cả suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa – Bắc Đại cũng bị dân mạng đặt nghi vấn. Dưới áp lực dư luận, kết quả tuyển thẳng của tôi bị hủy bỏ. Mẹ tôi, biết tôi không còn trường nào để vào, liền bán tôi cho một lão già thô lỗ ở làng bên để đổi lấy sính lễ. Tôi bị lão ta hành hạ đến chết. Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại một tuần trước kỳ thi đại học. “Bây giờ bắt đầu phát thẻ dự thi.” Giọng của giáo viên chủ nhiệm kéo tôi về khỏi cơn ác mộng của kiếp trước. Lòng bàn tay tôi toát mồ hôi lạnh. Nỗi tuyệt vọng và nhục nhã của kiếp trước như lưỡi dao cắm sâu vào tim tôi. “Chiêu Đệ, cậu thi ở phòng nào thế?” Một giọng nói ngọt đến mức khiến người ta phát ngấy vang lên bên tai tôi. Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt giả tạo đầy quen thuộc của Lưu Thanh Thanh. Nụ cười của cô ta ngây thơ, vô hại. Nhưng bên trong lại lạnh lẽo như rắn độc.
Mai Mối Cho Tra Nam Tiện Nữ Vừa mới nhậm chức bà mối cho một web hẹn hò, trong nhóm chat hẹn hò lại thấy tài khoản của chồng mình, ghi chú là: 「Chưa ly hôn nhưng tìm trước, vợ không có khả năng sinh con, yêu cầu tìm một cô gái sinh năm 2000 có thể sinh con.」 Được, được, được, để anh ta không buồn, tôi im lặng chẳng nói cho anh ta biết sự thật là anh ta bị vô sinh. Không ngờ anh ta lại nghĩ là tôi không có khả năng sinh con, còn lén tôi đi hẹn hò tìm vợ mới. Đang tức giận thì Hồng tỷ giới thiệu một Wechat, ghi chú là: 「Cô gái sinh năm 2000 làm gái nghành, vừa mang thai đang gấp rút tìm người đổ vỏ, yêu cầu công việc tốt, điều kiện kinh tế tốt.」 Bảo tôi nhanh chóng ghép đôi cho cô ta, dù sao bụng cũng không đợi người. Tôi nhìn chằm chằm vào ghi chú của chồng với cô gái nghành rồi chìm vào suy tư. Một người muốn tìm gái trẻ đẹp để sinh con, một người đang gấp rút tìm người đổ vỏ, quả thực là trời sinh một cặp. Tôi thầm quyết định sẽ làm mai mối cho họ một lần.
Bảo Vệ Bạn Thân Khỏi Cặn Bã Sau khi bạn thân nhất cho tôi mượn hai mươi ngàn tệ để mở một cửa hàng thì cô ấy đã bị chồng đánh, phải vào phòng ICU. Tôi quỳ xuống cầu xin hắn ta ký tên để điều trị nhưng hắn đã tát tôi quay trở lại mười năm trước. Năm này chính là lúc tên cặn bã và bạn thân của tôi mới quen nhau. Đừng sợ, bảo bối, tớ sẽ đến cứu cậu!
Bảo Mẫu Nhà Tôi Là Trà Xanh Khoảnh khắc con gái của bảo mẫu quỳ xuống cầu xin tôi giúp cô ta trả nợ, tôi biết cô ta lại đang bắt đầu. “Tiểu thư, tuy nó chỉ bằng giá một chiếc váy của cô, nhưng nó có thể cứu sống cả gia đình tôi.” Tôi thay cô ta trả hết tiền nợ cờ bạc của ba cô ta, dùng tiền để gửi cô ta vào một trường trung học quý tộc. Cô ta nói: “Cô cái gì cũng có, còn tôi chỉ khát khao một chút dịu dàng. Nhưng tôi sẽ kiềm chế bản thân, sẽ không…suy nghĩ thêm nữa.” Anh trai tôi lập tức tát tôi một bạt tai, nói rằng tôi không có lương tâm. Sau này, khi tôi từ chối việc cô ta muốn làm chị dâu của tôi, cô ta đã đâm tôi mười tám nhát dao. Cô ta vừa khóc lóc vừa nói: “Tôi chỉ muốn có được mọi thứ của cô, tại sao cô lại không thể nhượng bộ?”