Báo Thù

Nhược Nghi

Nhược Nghi  Để với được thái tử, em gái giả vờ rơi xuống nước, lại rơi vào trong lòng gã công tử nổi tiếng ăn chơi bậc nhất kinh thành. Vì để không phải gả cho gã, ả tự nói dối người rơi xuống nước là tôi. Vài năm thành hôn, tôi tỉ mỉ trù tính mọi thứ, quản lý hậu trạch, trải lót tiền đồ cho gã công tử ăn chơi kia. Nhưng chỉ đổi lại mấy lời trách móc đầy hận thù của gã. “Nếu không phải vì cô, ta đã sớm song túc song phi* với Uyển Nhi rồi, Uyển Nhi sao còn phải chịu khổ ở Đông cung nữa chứ!” *Song túc song phi: Ý chỉ tình cảm yêu đương thắm thiết. (nữa thì các bà tự tra nha, ốm quá lười tra) Tôi cười khẩy phế gã. Không ngờ, khi lại mở mắt ra, tôi được tái sinh ở trong quá khứ. Lần này tôi chọn thái tử.

Giấc Mộng Bốn Mươi Năm

Giấc Mộng Bốn Mươi Năm Xuyên không đã 40 năm, phu quân từng hứa hẹn cùng ta một đời một kiếp một đôi người nay lại đưa về một nữ tử xuyên không 16 tuổi, muốn nạp nàng ta làm quý thiếp. Ta nói đối phương quá trẻ, tuổi còn có thể làm nữ nhi hắn. Hắn lại đáp: “Thấy nàng, ta như thấy lại dáng vẻ tiêu dao tự tại năm xưa của nàng.” “Vì một lời hứa, 40 năm qua ta chỉ giữ lấy mình nàng, như thế còn chưa đủ sao?” Ta không đồng ý. Con trai do chính thê sinh ra liền mắng ta nhỏ nhen ghen tuông. Nàng dâu vốn là kẻ hưởng lợi cũng khuyên ta nên độ lượng bao dung. Ngay cả cháu nội, cháu dâu cũng ầm ĩ chê ta tuổi già mà vẫn ương ngạnh tùy hứng. Ta giận quá mà ngã ngửa ra sau, vậy mà không một ai đỡ lấy ta. May thay, hệ thống đã lâu không xuất hiện lại hiện lên hỏi ta có muốn trở về hiện đại hay không. Ta không chút do dự mà gật đầu. Một đạo bạch quang lóe lên, khi ta mở mắt, trong phòng vẫn là đám người ấy. Bên tai vang lên tiếng giận dữ: “Hôm nay nạp thiếp, bất kể nàng có đồng ý hay không, ta cũng nhất định phải làm!” …Khốn thật. Lại mang bọn họ theo về luôn rồi!

Ngọc Tranh

Ngọc Tranh Mẹ ta đã làm hạ nhân ở Cố phủ suốt mười năm. Phu nhân bảo bà hầu hạ rửa chân, bà cười nói đó là phúc phận của mình. Phụ thân yêu cầu bà dùng máu chế thuốc, bà ngoan ngoãn băng tay nấu thuốc. Cho đến khi phụ thân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ta, hài lòng mà nói: “Ly Ngôn càng lớn càng xinh đẹp, ngày nào đó phải để Trấn Quốc công nhìn thử.” Trấn Quốc công là chỗ dựa của phụ thân, nổi tiếng dâm loạn, tàn bạo, và ưa thích các cô gái nhỏ. Đêm ấy, mẹ ta mặt không đổi sắc cắt ngọn bấc đèn, lạnh lùng nói: “Ly Ngôn, con có muốn đổi cha không?” Ta phấn khích cầm lấy cây kéo: “Đổi! Con đã chờ lâu lắm rồi!”

Sau Khi Giả Làm Con Nhà Giàu

Sau Khi Giả Làm Con Nhà Giàu Người khác đi học thì giấu thân phận, giả nghèo giả khổ, còn tôi lại giả làm tiểu thư nhà giàu. Đến lần thứ n tôi tiện tay tặng túi Chanel, mời cả lớp ăn ở khách sạn năm sao, và ôm hôn hot boy trong khu vườn nhỏ. Cuối cùng, Tống Nhứ Nhứ đã dùng hệ thống hoán đổi với tôi. Buồn cười thật. Cô ta không biết rằng, tôi đã chờ ngày này từ rất lâu rồi!

Một Mình Trong Nhà Mình

Một Mình Trong Nhà Mình Khi ba mẹ ly hôn, ai cũng tranh giành quyền nuôi em gái tôi, còn tôi thì ai cũng sợ dính phải như ôn dịch. Cuối cùng, tôi bị phán cho về sống với ba. Mẹ tôi dắt em gái đứng bên cạnh, vừa xem vừa cười khẩy, còn xúi ba tôi: “Đánh mạnh vào! Đánh ch .t nó đi thì khỏi phải nuôi nữa, đỡ phiền phức!” Ngay ngày đầu tiên về nhà mới, mẹ kế vừa ôm tôi vừa nói: “Từ giờ, mẹ là mẹ con. Nghe rõ chưa?” Về sau, tôi mua cho mẹ kế biệt thự, siêu xe. Mẹ ruột – người từng bao năm không thèm ngó ngàng đến tôi – lại nằm trên giường bệnh khóc lóc, van xin tôi cứu bà. Tôi mỉm cười, từng ngón tay gỡ bàn tay bà ra khỏi tay tôi: “Bà à, cứ yên tâm mà ch .t đi.”

Chồng Đón Bạch Nguyệt Quang Mắc Suy Thận Tuổi Sáu Mươi Về Nhà

Chồng Đón Bạch Nguyệt Quang Mắc Suy Thận Tuổi Sáu Mươi Về Nhà Kết hôn 30 năm, chồng tôi lại đưa “bạch nguyệt quang” bị suy thận về nhà chăm sóc. Anh ta dám trách móc tôi rằng: “Đôi tay của cô ấy vốn là để cứu người, sao có thể rửa bát?” Còn đứa con trai tôi từng yêu thương như tròng mắt thì lạnh lùng châm chọc: “Đã lớn tuổi còn ghen tuông vớ vẩn, làm gia đình xào xáo, ba con ghét mẹ cũng đúng thôi.” Đến khi tôi kiểm tra phù hợp để hiến thận, cả đám càng không kiêng nể gì nữa. “Chỉ mất một quả thận thôi mà, đổi lại là một mạng người đấy!” Hay thật, từng người một dùng đạo đức để trói buộc tôi, mặt dày đến không thể chịu nổi! Tôi quyết định bỏ chồng, đoạn tuyệt với con, bắt đầu theo đuổi lại giấc mơ trở thành chuyên gia phục chế cổ vật, sống cuộc đời “bà ngoại trốn nhà đi bụi”. Tôi được mời tham gia show truyền hình, đến Cố Cung phục chế hiện vật, trở thành blogger nổi tiếng “Bà ngoại khéo tay”. Các từ khóa về tôi luôn hot trên mạng: “Bà là mỹ nhân, tóc bạc mà vẫn khiến xuân phải ngỡ ngàng.” “Mặt trời xế chiều vẫn có ánh sáng rực rỡ như ráng đỏ.” “Dù đã sáu mươi đông, vẫn dám đuổi theo cơn gió Tây.” Chồng cũ và con trai quỳ gối cầu xin tôi quay về. Tôi mỉm cười nhếch mép: “Đã từng ăn thịt, ai lại quay lại gặm cỏ?”

Cái Kết Của Kẻ Phản Bội

Khi t/a/i n/ạ/n hàng không xảy ra, chồng tôi – cơ trưởng của chuyến bay nhìn tôi và Bạch Nguyệt Quang, gương mặt tràn đầy khó xử. Tôi thì không hề do dự, nhét bộ dù cuối cùng vào tay hai người bọn họ. Kiếp trước, sau khi cân nhắc đi cân nhắc lại, anh ta chọn đưa dù cho tôi người đang mang thai rồi định cùng Bạch Nguyệt Quang chôn thân trong vụ rơi máy bay. Nhưng cái gọi là “cùng xuống hoàng tuyền” kia không xảy ra – Bạch Nguyệt Quang ch trong vụ t/a/i n/ạ/n, còn anh ta thì sống sót một cách kỳ tích. Từ đó về sau, anh ta ngày ngày ở bên cạnh tôi, chờ đứa con của chúng tôi ra đời. Tôi ngỡ rằng mọi b/i kị/ch đã kết thúc, nào ngờ khi con đầy tháng, anh ta lại thản nhiên bóp ch con gái ngay trước mặt tôi: “Nếu không phải cô cứ khăng khăng bám theo, máy bay đâu có thiếu dù.” “Cô gi//ết người tôi yêu nhất, hôm nay, tôi cũng phải để cô nếm thử cảm giác đó!” Tôi đ/au đớ/n đế/n tuy/ệt vọn/g, cuối cùng cùng anh ta đồn/g qu/y v/u tậ/n. Mở mắt ra lần nữa, tôi lại trở về ngày xảy ra t/ai nạ/n…

Tri Tự

Tri Tự Mẫu thân của ta là một nữ nhân rất đáng thương. Không bao lâu sau khi gả cho phụ thân, bà đã bị ông chuyển tay giao cho quyền quý. Rõ ràng ai cũng biết bà bị vu oan tội thông gian, nhưng bà vẫn bị đày về quê. Nhi tử từng thề sẽ đón bà trở về, thực ra lại mong bà sớm ngày chết đi. Khi bà còn sống, Ứng gia muốn đoạn tuyệt quan hệ với ta; nhưng khi bà mất rồi, nhà đó lại nhớ đến việc định thân cho ta. Ta xách theo một thanh đao rỉ sét tiến đến kinh thành. Tháng Ba qua đi sẽ đến tiết Thanh Minh, khi ấy ta sẽ xem xem đầu của ai xứng đáng làm bia mộ cho mẫu thân của ta?

Hàm Ngọc

Hàm Ngọc Sau khi công lược thành công vị hoàng đế bạc tình, ta ở lại bên cạnh hắn. Nhưng hắn lại bị thương mất trí nhớ, quên mất ta. Hắn yêu một cô nương khác, mũ phượng khăn quàng, cưới nàng làm thê. Còn ta chỉ là một quý phi không được sủng ái bên cạnh hắn. Chỉ vì làm bẩn giày của người trong lòng hắn, ta đã bị hắn chặt đứt đôi tay, ném vào lãnh cung. Đôi tay này, từng cầm trường thương, cùng hắn vào sinh ra tử. Cũng từng mười ngón đan chặt, cả đêm không nỡ rời xa. Ta quyết định từ bỏ. Hệ thống khuyên ta: “Chờ thêm vài ngày nữa, bệnh của hắn sẽ sớm khỏi thôi.” Nhưng ta mệt rồi, ta không muốn đợi hắn nữa.

Cửu Ca

Cửu Ca Mẫu thân có một đôi mắt tuyệt đẹp. Vào ngày chợ phiên, bà bị một tiên cơ bắt gặp. Tiên cơ đó đã khoét mắt của mẫu thân. Mười năm sau, ta lên núi bái sư, mới đó đã được tiên cơ ngắm trúng. Nàng ta cười tủm tỉm, hỏi ta có bằng lòng làm đồ đệ của nàng ta hay không. Nhìn cặp mắt giống mắt mẫu thân như đúc kia, ta chắp tay hành lễ: “Lần này ta lên núi vốn chính là vì người.” Thiếu nợ thì trả tiền, giết người phải đền mạng.

Thần Nữ Oán

Thần Nữ Oán Ta và Thái Hoa Đế Quân đã trải qua chín mươi chín kiếp tình duyên đầy sóng gió. Hắn đưa ta cùng trở về Cửu Trọng Thiên, đời đời kiếp kiếp không xa rời. Ta ngỡ rằng sau chín mươi chín kiếp yêu mà không được, cuối cùng cũng được viên mãn. Cho đến khi trên Tam Sinh Thạch xuất hiện cái tên chân mệnh thiên nữ của hắn. Hắn dành cho Liễu Như Yên sự sủng ái tột cùng, vì nàng ta mà cưỡng ép lột đi tiên cốt của ta. “Tô Ly, ngươi chẳng qua chỉ là một phàm nhân, chết thì chết thôi, Như Yên mới là chân mệnh thiên nữ!” Vào ngày đại hôn của bọn họ, ta mang trong mình cốt nhục của Thái Hoa. Lê thân xác tàn tạ nhảy xuống Tru Tiên Đài. Thái Hoa Đế Quân lại hóa điên.

Dê Nướng

Dê Nướng Cha ta là một đầu bếp nổi danh khắp mười dặm tám hương, món dê nướng nguyên con của ông có lớp da giòn tan, thịt mềm mọng, khiến ai nấy đều thèm thuồng. Ái thiếp của Nhiếp Chính vương nghe danh, bèn triệu cha ta đến phủ nấu ăn, đích thân yêu cầu món dê nướng nguyên con này. Cha ta đi, nhưng khi bị người ta ném trả về từ cửa sau của Vương phủ, toàn thân ông đã bị lửa thiêu cháy đến mức da thịt nát bấy. Thì ra, ái thiếp ấy bất chợt nảy ra ý muốn thưởng thức món dê nướng… không có mùi thịt dê. Khi mẹ ta biết chuyện, nàng không rơi lấy một giọt nước mắt. Nhưng ba tháng sau, nàng đứng trước cửa Vương phủ, dựng một cái nồi lớn, bắt đầu bán thịt dê.

Công Lược Người Cha Khốn Nạn

Công Lược Người Cha Khốn Nạn Sau khi công lược được Tống Viễn Chu, tôi đã cam tâm tình nguyện ở lại sinh con đẻ cái cho anh ta. Nhưng anh ta lại không yêu đứa con gái tôi sinh ra, trong mắt chỉ có đứa con gái của mối tình đầu. Thậm chí khi làm mất con gái, anh ta còn trách móc đứa trẻ mới chỉ vài tuổi là không hiểu chuyện. Sau đó, vì anh ta mà con gái tôi bị tai nạn xe hơi. Tôi quyết định không nghe theo hệ thống mà tiếp tục nhẫn nhịn nữa, thì hệ thống đột nhiên lên tiếng: “Mục tiêu ràng buộc đã thay đổi, mở nhiệm vụ khiến tên cha tồi phải khóc lóc thảm thiết”.  

Nợ Máu Trả Bằng Máu

Nợ Máu Trả Bằng Máu Kiếp trước, ngày ta chết, Hoa Kinh tuyết rơi đầy trời. Khi ta thất khiếu chảy máu, không cam lòng trút hơi thở cuối cùng, phu quân ta là Thế tử Tuyên Dương Hầu phủ, Đào Nguyên Thanh đang hân hoan đón dâu. Mỗi người trong Tuyên Dương Hầu phủ đều tràn ngập niềm vui. Không ai nhớ rằng ở hậu viện lạnh lẽo, vẫn còn giam giữ một người như ta, Thế tử phu nhân vừa mới sảy thai, bị ép “Chết bệnh”. Để chiếm đoạt gia sản Bạch gia của ta, Đào gia đã nhẫn tâm tuyệt tình. Chúng giả danh sơn tặc, tàn sát cha mẹ ta. Sơn tặc treo xác cha mẹ ta trước trại giặc phơi nắng suốt mấy ngày, lại đốt xác hai người họ để xóa bằng chứng, khiến xương cốt cũng không còn. Chúng cấu kết với gian thần, oan giết ca ca ta. Ca ca ta là Bạch Tú Lâm, đã chiến đấu trên chiến trường nhiều năm, vừa được phong làm Vân Huy tướng quân, vậy mà lại bị vu cáo thông địch phản quốc, bị xử lăng trì hai nghìn nhát dao! Người ca ca trung thành của ta, đến chết vẫn trợn tròn mắt, tràn đầy huyết lệ. Chúng nịnh nọt hoàng tử, bày mưu hãm hại muội muội ta. Gả muội muội ta cho Tam hoàng tử trời sinh tính tình tàn bạo để bị chà đạp, muội muội đáng thương của ta, Tú Nguyệt, mới mười lăm tuổi, bị tên Tam hoàng tử mặt người dạ thú kia hành hạ mấy ngày, cuối cùng đập đầu vào cột trụ hành lang mà chết… Từng chuyện một, đều do bà mẫu tốt của ta, phu nhân Tuyên Dương hầu Tần Thục Nghi, đích thân kể cho ta nghe. Chính bà ta đã ép ta uống độc dược, xé bỏ lớp mặt nạ dịu dàng nhân từ ngày trước, “đại phát từ bi” nói cho ta biết sự thật, cười gằn bảo cho ta làm một con quỷ minh bạch dưới suối vàng. Nha hoàn hồi môn đi theo ta từ nhỏ, Xuân Cảnh và Thu Ý, trung thành bảo vệ chủ nhưng lại bị gia đinh của Đào gia lôi đi, bị loạn côn đánh chết. Đào gia đón dâu, mỗi sợi chỉ đỏ trên hỉ đường đều thấm đẫm máu tươi của Bạch gia ta! Thật nực cười, ta từng tưởng rằng bản thân có được mối lương duyên tốt, đối xử chân thành với mọi người trong Đào gia. Nhưng không ngờ từ khi ta bước vào Đào gia, ta đã bị coi như món ăn trên đĩa, miếng thịt trên thớt, bị bầy sói đói vây quanh. Sống lại một kiếp, Tần Thục Nghi từng cao cao tại thượng giờ quỳ dưới chân ta, đập đến vỡ đầu, mặt mày đầy máu cầu xin ta bỏ qua cho cả Đào gia. Giống như năm xưa, ta quỳ trong tuyết cầu xin bà ta tha cho Xuân Cảnh và Thu Ý của ta. Bỏ qua ư? Ta cười lạnh. Nợ máu chồng chất của Bạch gia ta, sao có thể bỏ qua được!

Số Kiếp Nữ Phụ

Số Kiếp Nữ Phụ Ta là nữ phụ phàm nhân độc ác trong truyện Tiên ma. Nam chính Cố Yến vì để nữ chính ghen, đã chọn cứu ta trước, sau khi nữ chính Tạ Ương Ương nhảy xuống vực thì mất tích. Cố Yến trong một đêm thành ma, điên cuồng tàn sát thành trì. Khi ta và bốn mươi vạn dân chúng phàm nhân ở thành Cẩm Châu bị tàn sát sạch sẽ, Tạ Ương Ương cuối cùng cũng xuất hiện. Hắn ôm chặt lấy nàng, nghiến răng nói bên tai nàng: “Nếu còn dám chạy, cô sẽ giết hết người trong thiên hạ để chôn cùng nàng.” Còn ta hóa thành du hồn, tồn tại trong oán niệm vô tận suốt ngàn năm, khi tỉnh lại lần nữa thì ta đã bị trói buộc với một thứ gọi là hệ thống. Nó nói với ta rằng, nó đến từ thế giới khác, còn thế giới ta đang ở chỉ là một quyển sách, bất kể ta có đầu thai bao nhiêu lần, ta cũng không thoát khỏi số phận của nữ phụ độc ác, ta sẽ bị họ giẫm đạp xuống bùn đen, đời đời kiếp kiếp không được chết tử tế.

Sống Lại Tôi Cùng Hệ Thống Tàn Sát Tứ Phương

Sống Lại Tôi Cùng Hệ Thống Tàn Sát Tứ Phương Tôi là thiên kim thật. Trói định với hệ thống ăn dưa. Ngày đầu tiên trở về hào môn, cả nhà đều đọc được suy nghĩ của tôi. [Mẹ bảo dưỡng tốt thật, chẳng trách sau khi ly hôn với ba vẫn có thể làm streamer hở hang.] Mẹ ruột vốn định lập quy củ với tôi sắc mặt trắng bệch. Tôi liếc nhìn thiên kim giả đang khóc lóc. [Ồ, có thai rồi, là của anh cả hay anh hai nhỉ?] Hai anh em liếc nhìn nhau, biểu cảm kỳ quái. Ba ruột khoan thai đến muộn. Tôi “Chậc.” một tiếng. [Thì ra là của ba.] …

Xuyên Không Yêu Phải Tra Nam

Xuyên Không Yêu Phải Tra Nam Năm thứ bảy xuyên sách cùng khuê mật. Nàng mang đến cho ta một tin tức tốt: chỉ cần thân thể này chết đi, chúng ta có thể trở về thế giới ban đầu. Nàng nói xong lời này, liền từ trên lầu cao nhảy xuống. Máu tươi bắn tung tóe thấm ướt tay áo phu quân nàng. Người nam nhân một giây trước còn đang chỉ trích nàng diễn trò, trong nháy mắt đã trừng muốnrách cả mí mắt, ruột gan đứt từng khúc. Còn ta thì bước qua hắn, nhìn về phía người nam tử đang ôm bạch nguyệt quang của bọn họ, dịu dàng dỗ dành. Người kia chính là phu quân của ta, là quân vương của thiên hạ này. Ta nghĩ, ta cũng nên về nhà rồi.

Một Đời Chỉ Vì Nàng

Một Đời Chỉ Vì Nàng Tiểu thư tính tình lạnh nhạt, không yêu cô gia. Để kích thích tiểu thư ghen tuông, cô gia nhiều lần giả vờ tỏ ra tốt với ta, thậm chí còn ôm ta lên giường trước mặt tiểu thư, muốn cùng ta thân mật. Tiểu thư trên mặt vẫn tỏ ra bình thản, còn cười hỏi cô gia có muốn nạp ta làm thiếp không khiến cô gia tức giận phẩy tay áo bỏ đi. Sau khi cô gia đi, tiểu thư thu lại nụ cười, bóp cổ ta, mặt đầy vẻ dữ tợn: “Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, ngay cả phu quân của ta mà ngươi cũng dám mơ tưởng, ngươi không muốn sống nữa sao?” Nàng ta hủy hoại dung nhan của ta, ném ta vào ổ ăn mày, ta bị một đám ăn mày hành hạ ngày đêm đến chết. Vì cái chết của ta, cô gia cuối cùng cũng hiểu được tâm ý của tiểu thư, vui mừng khôn xiết hứa cả đời chỉ có một mình nàng ta, không bao giờ nạp thiếp. Sau khi chết, ta mới biết, tiểu thư không phải là người tính tình lạnh nhạt, chẳng qua chỉ muốn giả vờ thanh cao để trêu đùa cô gia, muốn cô gia yêu nàng ta đến chết đi sống lại mà thôi. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đại hôn của họ.

Người Đi Trong Gió Lạnh

Người Đi Trong Gió Lạnh Sau kỳ thi Đại Học, trong chuyến du lịch tốt nghiệp, tôi gặp Cố Đường Sinh. Giống như thiên lôi đánh trúng địa cầu, tôi yêu anh ấy đến ch .t đi sống lại. Cho đến ngày anh ấy ném một que thử thai trước mặt bố tôi. “Trưởng phòng Lâm, con gái ông mang thai. Đứa trẻ là của tôi, nhưng tôi chuẩn bị đá cô ấy.” Cố Đường Sinh biến mất khỏi thế giới của tôi. Hóa ra, anh ấy ở bên tôi chỉ để trả thù cho mối tình đầu. Sau đó, bố tôi qua đời, mẹ tôi phát điên. Mười năm sau, tôi lại gặp Cố Đường Sinh.

An Nhiên

An Nhiên Lúc viện trưởng cô nhi viện mang theo bố mẹ giàu có đến. Tôi đã trói thiên kim thật trên gác mái. Thay thế thân phận của cô ta, hưởng hết vinh hoa phú quý. Sau đó tôi thi vào trường danh giá, hòa nhập với xã hội thượng lưu. Nhìn thiên kim thật sự đến chất vấn tôi, mẹ thờ ơ cười nónói: “Tôi không cần một đứa con ruột phế vật.” “Tôi muốn, chính là người thừa kế tài sản có năng lực.”